Chương 70: Xé toạc mặt nạ
Luồng khí lạnh lẽo ấy lan ra khiến Bạch Trà cảm thấy rét buốt thấu xương.
Nhưng mấy viên cảnh sát xung quanh đều không cảm nhận được.
“Ý cô là hôm nay hai người vẫn còn gọi điện với nhau? Có thể cho chúng tôi xem lịch sử cuộc gọi không?”
Bạch Trà gật đầu, lấy điện thoại ra, mở giao diện trò chuyện.
Rồi cô sững người lại.
Trong khung chat, hoàn toàn không có bất kỳ tin nhắn nào của ngày hôm nay.
Như thể đã bị ai đó xóa sạch không còn chút dấu vết nào.
Hoặc như thể chưa từng tồn tại.
“Sao có thể được chứ? Hôm nay tôi thật sự đã liên lạc với ông ấy mà… Gần đây tôi bị theo dõi, tôi rất sợ… nên tôi mới liên lạc với ông ấy…”
Bạch Trà liên tục làm mới đoạn chat, thoát ra vào lại, thậm chí còn đăng nhập lại.
Nhưng những đoạn tin nhắn đó vẫn không xuất hiện.
Lịch sử cuộc gọi cũng không có.
Mấy viên cảnh sát nhìn nhau, trông có phần khó xử.
Một nữ cảnh sát bước tới ôm lấy Bạch Trà, nhẹ nhàng vỗ lưng trấn an cô.
Bạch Trà gỡ tay đối phương ra, khó nhọc nói: “Tôi thật sự đã nói chuyện với ông ấy… lúc đầu tôi còn định…”
Bạch Trà đột nhiên như nhận ra điều gì đó, vẻ mặt lập tức trở nên hoảng sợ.
Cô cứng đờ người, chậm rãi cúi đầu xuống, mở danh sách bạn bè lên. Bàn tay run lẩy bẩy, rồi cô ấn mạnh xuống.
[gbx: Là ông đúng không?]
【Cô đang làm cái gì vậy?】
Khu bình luận lập tức náo loạn.
Vì người mà Bạch Trà gửi tin nhắn đến lại chính là Vũ Kỳ thân thân.
【Không phải chứ, mới ngày thứ hai mà đã muốn trở mặt với người ta rồi à?】
Nhưng Bạch Trà vẫn tiếp tục gõ từng chữ một.
[gbx: Là ông phải không?]
[gbx: Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, và tôi vốn không hề quen biết ông.]
【Cô đang nói cái quái gì vậy?】
【Đợi đã, để tôi xem lại xem. Trong mấy đoạn chat trước có cái bí mật động trời nào bị lộ ra không vậy?】
【Nhưng mà Vũ Kỳ thân thân nói là hai người quen nhau nhiều năm rồi mà?】
[gbx: Ngay từ lúc đầu, ông đã nói là sẽ luôn ở bên tôi. Và rồi tôi bắt đầu gặp phải những chuyện kỳ quái.]
Biểu cảm của Bạch Trà chứa đầy căm hận và đau đớn, xen lẫn sự giằng co và bất lực.
[gbx: Tôi vừa kể với ông chuyện của ba tôi thì ông ấy mất luôn.]
[gbx: Lúc tôi nhận được điện thoại của ông ấy, tôi đã khóc rất lâu. Còn ông thì tự nhiên bảo tôi đừng khóc. Ông nói là ông đoán, nhưng rốt cuộc là đoán thật hay là ông nhìn thấy?]
[gbx: Ông đúng là luôn ở bên tôi, bởi vì ông là ma!]
[gbx: Rốt cuộc ông là ai?!]
Tin nhắn cứ liên tục được gửi đi, Bạch Trà dán chặt mắt vào màn hình, chờ đợi hồi đáp.
Những lời cô nói thật ra vẫn còn rất nhiều chỗ sơ hở, logic thì chẳng đâu vào đâu.
Nhưng vốn dĩ Cố Bách Tuyết cũng chẳng giỏi mấy chuyện này.
Cô ấy chỉ có thể dựa vào bản năng mà nhận ra được điểm bất thường.
Thế nên cô chất vấn như vậy là hợp lý.
Dĩ nhiên là cô cũng đã chuẩn bị sẵn, có thể rút Phủ Hàn Sơn từ trong túi ra bất cứ lúc nào.
Tơ hồng vàng phía sau lưng cô vẫn đứng yên một chỗ, chẳng qua hơi nước trong phòng đang ngày càng dày đặc.
Cảnh sát cũng đã cảm nhận được.
“Lạ thật, sao tự nhiên thấy lạnh vậy…”
Một viên cảnh sát lẩm bẩm một câu, rồi liếc sang Bạch Trà đang trông như phát điên, tiếp đó lại trao đổi ánh mắt với đồng nghiệp bên cạnh.
“Khụ khụ, cô Cố…”
Bạch Trà hoàn toàn phớt lờ họ, chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Bình thường Vũ Kỳ thân thân là người trả lời tin nhắn trong chớp mắt, nên lẽ ra giờ phải phản hồi rồi. Vậy mà bên kia lại im lìm, chỉ có cái lạnh quanh cô đang lan rộng.
Mấy viên cảnh sát bất lực, đành tạm gác việc hỏi han lại rồi đi điều tra chuyện Bạch Trà vừa nói, rằng có người theo dõi cô.
Bạch Trà vẫn chờ phản hồi từ bên kia. Năm phút trôi qua, đối phương vẫn không chịu trả lời.
Phía sau lưng cũng chẳng có động tĩnh gì.
Nhiệt độ xung quanh cũng không tiếp tục hạ xuống nữa.
Xem ra là cô vẫn chưa kích thích đủ.
[gbx: Sao không trả lời tin nhắn của tôi???]
[gbx: Không phải bình thường ông luôn trả lời lại ngay à??]
[gbx: Nói gì đi!!!!]
[gbx: Có phải ba tôi là do ông giết không?!]
【Tôi đã dùng 10 điểm tích lũy để follow streamer này rồi. Cô ấy chất thật sự, dám đối đầu trực diện luôn!】
【Tôi cũng vậy.】
【Chậc, các người follow ngay bây giờ, lỡ đâu phí điểm tích lũy thì làm sao? Liều thế này, e rằng cô ấy sẽ mất mạng đấy.】
【Trước đây tôi cũng nghĩ vậy, nhưng cô ấy sống tới giờ rồi, hơn nữa tuyến cốt truyện của cô ấy lại khác hẳn mọi người.】
【Kích thích quá trời luôn, mà bên kia còn chưa chịu trả lời nữa?】
Vũ Kỳ thân thân cuối cùng cũng trả lời tin nhắn.
[Vũ Kỳ thân thân: Không phải cô ghét ông ta sao? Ông ta chết rồi, sao cô còn đau lòng như vậy?]
【Vãi!!! Hắn thừa nhận rồi đúng không?】
【Ghê thật! Dù gì thì đó cũng là ba của cô ấy mà!】
Bạch Trà sững sờ, đầu ong lên một tiếng, máu nóng dồn ngược lên không ngừng.
Cô run rẩy đôi tay, nghiến răng nghiến lợi mà gõ từng chữ.
[gbx: Thật sự là ông???!!!]
[gbx: Sao ông có thể làm như vậy!!!]
[gbx: Tôi đúng là hận ông ấy… nhưng… nhưng mà…]
[gbx: Tôi chỉ không hiểu, mọi người đều nói ông ấy bỏ vợ bỏ con rồi sống ở bên ngoài. Tôi không hiểu vì sao ông ấy không giải thích, vì sao không nói cho tôi biết! Nhưng tôi… tôi chưa bao giờ nghĩ ông ấy sẽ chết!]
Nước mắt Bạch Trà rơi xuống, nhỏ lên màn hình điện thoại, khiến giao diện bị thoát về trang chủ.
Cô liên tục lấy vạt áo lau màn hình điện thoại, rồi lại nâng tay áo lên lau nước mắt.
Nhưng tầm mắt cứ mờ đi liên tục, khiến cô gần như không thể gõ nổi tin nhắn.
Nữ cảnh sát đứng bên cạnh đành bước tới ôm lấy cô lần nữa để trấn an.
Đợi đến khi bản thân bình tĩnh lại đôi chút, Bạch Trà mới cầm điện thoại lên và tiếp tục gửi tin nhắn.
[gbx: Ông ấy là ba tôi!!!]
[gbx: Tôi hận ông ấy, nhưng tôi cũng yêu ông ấy!]
[gbx: Tôi yêu ông ấy, nên tôi mới mong ông ấy làm tròn trách nhiệm của một người cha, nhưng ông ấy lại không làm được, vì thế nên tôi mới hận!!]
[gbx: Sao ông có thể giết ông ấy?! Sao ông có thể làm vậy!!!!]
Cô thở dốc từng hơi, nhưng vẫn không thể xua đi cảm giác nghẹn cứng khó chịu nơi cổ họng.
Cô tuyệt vọng ôm lấy ngực, tựa người vào lưng ghế.
Cảm xúc của cô rõ ràng đang rất bất ổn, cảnh sát cũng không dám kích động thêm, chỉ có thể đứng một bên lặng lẽ chờ.
Trong phòng không biết từ khi nào đã dần ấm lên.
[Vũ Kỳ thân thân: Xin lỗi.]
【Hay quá ha, xin lỗi một câu là coi như xong.】
【Xin lỗi thì người chết sống lại được à?】
Cảm xúc của Bạch Trà lại bùng lên lần nữa.
[gbx: Xin lỗi á????]
[gbx: Xin lỗi là sao hả??????]
[gbx: Rốt cuộc ông là ai!!!!]
[gbx: Tôi cầu xin ông, nếu ông muốn giết tôi thì cứ giết thẳng đi được không? Tại sao ông lại phải làm hại những người bên cạnh tôi?]
[gbx: Rốt cuộc ông là ai? Ông muốn làm gì?]
Phía bên kia lại im lặng.
Lần này, dù Bạch Trà có gửi bao nhiêu tin nhắn đi chăng nữa, đối phương cũng không thèm trả lời.
Nếu không cảm nhận được sự hiện diện của tơ hồng vàng, cô còn tưởng là ông ta đã rời đi rồi.
Cuối cùng, cô như thể đã nhận ra điều gì đó, chết lặng đặt điện thoại xuống.
Thấy vậy, cảnh sát khẽ ho một tiếng rồi tiếp tục cuộc trò chuyện trước đó.
“Cô Cố, chuyện là thế này. Chúng tôi vừa trao đổi với cảnh sát khu vực và đã nắm được việc cô bị theo dõi…”
“Chính là hắn.” Bạch Trà đột nhiên cắt ngang lời đối phương, nét mặt nửa như khóc nửa như cười, kỳ dị đến rợn người.
“Chính là hắn!!! Hắn giết ba tôi!”
Sắc mặt của các viên cảnh sát trở nên nghiêm trọng.
“Dựa theo thông tin mà chúng tôi có, bệnh nhân tâm thần tên Trần Nham hiện đã ở quê. Vậy người mà cô nói đã giết ba mình là…”
“Hắn không phải người.” Bạch Trà lại trở nên bình tĩnh một cách lạ lùng, nhưng trong mắt cô, ngoài tuyệt vọng ra thì chẳng còn cảm xúc nào khác.
“Tôi biết các anh không tin. Tôi có nói rồi các anh cũng sẽ không tin. Nói ra cũng chẳng có tác dụng, hoàn toàn vô nghĩa.”
Cô nói xong thì liền bật dậy.
Thế nhưng vì quá kích động, cộng thêm đang bệnh sẵn, cơ thể yếu ớt khiến cô tối sầm mặt mũi rồi ngã thẳng về sau.
“Cô Cố!”
Vài viên cảnh sát hoảng hốt kêu lên, vội chạy tới đỡ lấy cô, còn ý thức của Bạch Trà thì dần trở nên mơ hồ.
Ngay trước khi ngất đi, cô nhìn thấy một thứ đang bám trên trần nhà.
Một bóng người vặn vẹo, dị dạng.
Nó nhe cái miệng đầy răng nhọn về phía cô, nở một nụ cười độc ác.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
