Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 104

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Âm Thầm Nhìn Lén (52-88) - Chương 69: Thời gian tử vong

Chương 69: Thời gian tử vong

Bạch Trà loạng choạng bước xuống xe, vì mặt đường đóng băng nên trượt chân một cái, ngã mạnh xuống đất.

Tài xế giật mình, vội vàng rời khỏi ghế lái.

“Cô không sao chứ, cô gái? Không phải… đừng vội vàng như vậy!”

Ông bước tới đỡ Bạch Trà dậy, rồi giúp cô phủi lớp tuyết bám trên người.

“Đi thôi, để tôi dìu cô vào trong…”

Bạch Trà nhìn ông, trong ánh mắt tràn đầy vẻ yếu đuối và bất lực.

Tài xế là một người đàn ông trung niên, sắc mặt tái nhợt, vẻ mặt đờ đẫn, trông như đã mệt mỏi từ lâu không còn tinh thần. Nhưng khi nhìn cô, trong ánh mắt ông lại mang theo sự xót xa.

“Cẩn thận chút, ngã thế này nhìn xót người lắm.” Tài xế lẩm bẩm một câu, rồi dìu cô vào trong.

Nhân viên có liên quan lập tức tiến lên tìm hiểu tình hình.

“Cô là cô Cố đúng không? Mời đi theo tôi.”

Bạch Trà gạt tay tài xế ra, vội vàng đi theo người kia.

Tài xế đứng tại chỗ, lặng lẽ nhìn chằm chằm theo bóng lưng cô. Quanh người ông dường như phủ lên một lớp bóng tối mờ nhạt, khiến nét mặt dần trở nên khó nhìn rõ, cho đến khi có người vỗ nhẹ vào ông.

“Thưa ông, ông có đi cùng cô gái vừa nãy không?”

Tài xế sực tỉnh, gãi gãi đầu.

“Không, tôi không đi cùng cô ấy. Tôi chỉ là tài xế, thấy cô ấy bị ngã nên giúp dìu vào thôi.”

“Ông thật sự rất tốt bụng, nhưng ở đây thì người không liên quan không nên ở lại lâu.”

Tài xế liền mỉm cười, vội vàng gật đầu.

“Vâng vâng, tôi đi ngay.”

Vừa đi ra ngoài, ông không kìm được mà lẩm bẩm.

“Thật kỳ lạ, bình thường mình đâu phải người hay xen vào chuyện người khác, sao vừa rồi lại thương xót cô gái ấy đến thế?”

Nghĩ đến vợ con mình, nếu đổi lại là bản thân ông mất đi, ông chợt thấy mình có thể hiểu được.

“Haiz, mình đúng là người tốt mà.”

Bạch Trà dĩ nhiên không hề hay biết về cuộc trò chuyện vừa rồi.

Nhưng ngay từ lúc lên xe, cô đã cảm nhận được người đàn ông mặc áo mưa đang nhập vào tài xế.

Vì vậy, những lời cô nói trên xe đều là cố ý.

Suy nghĩ cứ lởn vởn trong đầu ấy khiến cô quyết định thử dò xét một lần.

“Đến nơi rồi, nhưng mong cô Cố chuẩn bị sẵn sàng tâm lý.”

Bạch Trà nhìn thấy thi thể được phủ vải trắng.

Tấm vải trắng được vén lên từ phía đầu, để lộ một gương mặt bị ngâm nước đến trắng bệch và hơi phồng lên.

Gương mặt kia đã không còn nhận ra được diện mạo ban đầu, chỉ mơ hồ thấy rằng người đó đã khá già, tóc hoa râm.

“Thưa cô Cố, xin hỏi đây có phải là ba của cô không?”

Thân nhân luôn phải tiến hành nhận dạng thi thể trước, dù theo thông tin họ tra được thì gần như sẽ không có sai sót.

Bạch Trà thầm nghĩ, làm sao cô biết được có phải hay không.

Mặc kệ hết thảy, cô chỉ đờ đẫn đứng đó, lặng lẽ rơi nước mắt, không nói một lời.

Mấy viên cảnh sát đứng bên cạnh bất đắc dĩ nhìn nhau, cảnh tượng này đối với họ đã quá quen thuộc.

“Theo kết quả điều tra của chúng tôi, rất có khả năng ba cô đã tử vong do tai nạn giao thông vào chiều hôm qua, khi ngoài trời đang có mưa.”

“Hôm qua?” Cuối cùng Bạch Trà cũng cử động, quay sang nhìn cảnh sát.

“Anh nói ông ấy đã chết từ hôm qua sao?”

Viên cảnh sát nhìn sang pháp y.

“Theo nhận định sơ bộ, nạn nhân đã tử vong được hơn 24 giờ, nguyên nhân là do úp mặt xuống nước dẫn đến ngạt thở. Tuy nhiên, để có kết luận cụ thể thì cần phải tiến hành khám nghiệm tử thi. Nếu cô đồng ý, vui lòng ký vào biên bản này. Chúng tôi sẽ tiến hành giải phẫu thi thể ba cô để xác định nguyên nhân cái chết thực sự.”

Bạch Trà lại nhìn về phía thi thể đang nằm đó.

Nếu ba đã chết từ hôm qua, vậy hôm nay là ai đã gọi điện cho cô?

Vẻ hoang mang trên gương mặt Bạch Trà ngày càng lộ rõ.

【Trời ạ, chẳng lẽ lại xuất hiện thêm một con ma nữa sao?】

【Không đến mức đó đâu, tôi nghi nước dính trên người gã áo mưa hôm qua rất có thể là sau khi giết người?】

【Nghe cũng không phải là không thể.】

【Nhưng tại sao hắn lại giết ba của Cố Bách Tuyết?】

【Sao bên mấy streamer khác lại không có tuyến này? Không thấy chỗ nào được báo là ba đã chết cả, tuyến của streamer bên này là tuyến riêng à?】

“Cô Cố, mong cô nén đau thương.” Thấy Bạch Trà không nói gì, pháp y đành phải lên tiếng.

“Tại hiện trường quả thực có dấu vết của một vụ tai nạn giao thông. Tuy nhiên, hiện chưa thể xác định được là do trời mưa đường trơn khiến ba cô tự gặp sự cố, hay là do có kẻ gây tai nạn rồi bỏ trốn. Bởi vì chiều hôm qua trời mưa, đến tối tuyết lại rơi suốt cả đêm, cho nên...”

“Ông ấy chết ở đâu?” Bạch Trà cắt lời.

Viên cảnh sát đứng bên cạnh lên tiếng: “Địa điểm là ở ven đường, gần một nhà máy bỏ hoang tại ngoại ô thành phố A. Khu vực đó địa thế khá trũng, hễ mưa xuống là đọng nước. Nhận định hiện tại là sau khi gặp tai nạn xe, ba cô đã ngã úp mặt trực tiếp xuống vũng nước dẫn đến ngạt thở mà tử vong. Tuy nhiên, tạm thời vẫn chưa xác định được trên thi thể có còn vết thương chí mạng nào khác hay không.”

“Vậy rốt cuộc là ông ấy chết do tai nạn hay bị người khác tông chết?” Bạch Trà nhìn viên cảnh sát với đôi mắt đỏ hoe.

“Chúng tôi đang trong quá trình điều tra và cũng cần sự phối hợp từ phía cô. Mong cô nén đau thương.”

Đôi môi Bạch Trà khẽ run lên mấy lần, cô mệt mỏi và tuyệt vọng khép mắt lại, rồi gật đầu.

“Các anh cứ điều tra đi, tôi sẽ phối hợp…”

Nói xong, cô thất thần quay người.

Viên cảnh sát đứng bên vội bước lên dẫn đường.

“Cô sang bên này nghỉ ngơi một chút trước nhé, bên chúng tôi còn vài việc có thể cần hỏi thêm.”

Bạch Trà gật đầu, mà anh ta có nói gì thì cô cũng chỉ biết gật đầu thôi.

Những người chứng kiến cảnh này đều không khỏi thở dài.

Một viên cảnh sát rót cho Bạch Trà một cốc nước nóng.

Bạch Trà cầm lấy sưởi tay.

Trong đồn cảnh sát có hệ thống sưởi, ấm áp hơn nhiều so với khu chung cư cũ kỹ nơi cô đang ở. Căn nhà cô thuê không có sưởi, hơn nữa mấy ngày nay tinh thần của Cố Bách Tuyết vốn đang trong trạng thái suy sụp, làm sao còn nghĩ đến chuyện sưởi ấm được.

Vậy nên Bạch Trà chỉ có thể nhịn.

Đó cũng là lý do cô đến công ty.

Dù sao thì ở đâu cũng ấm hơn cái nhà đó.

“Cô Cố, xin cho biết họ tên của cô.”

Nghe vậy, Bạch Trà uống một ngụm nước nóng làm dịu cổ họng, lúc này giọng nói mới dần khôi phục được đôi chút.

“Cố Bách Tuyết.”

“Ngày tháng năm sinh?”

“28 tháng 12 năm 1997.”

Viên cảnh sát thoáng khựng lại, bởi hôm nay chính là ngày 28 tháng 12.

Rõ ràng Bạch Trà cũng nhận ra điều đó, đôi mắt cô lại lần nữa ngấn đầy nước.

Nữ cảnh sát đứng bên lập tức vỗ nhẹ vai Bạch Trà để an ủi.

Bạch Trà thuận thế mà dựa vào người đối phương.

Cô thật sự rất mệt mỏi.

“Xin cô cho biết địa chỉ hiện tại, địa chỉ gia đình, và hiện giờ ba cô đang sống ở đâu?”

Bạch Trà nhắm mắt, khẽ lắc đầu.

“Hiện tại tôi ở khu chung cư Vinh An, tòa 6, khu 2, phòng 701. Còn ba tôi thì…”

Cô mở mắt, ngơ ngác hỏi: “Tại sao ông ấy lại đến thành phố A?”

Bạch Trà không biết địa chỉ cụ thể của gia đình Cố Bách Tuyết, chỉ biết cô ấy là người cùng tỉnh, ở thành phố C.

Vì vậy, theo lý mà nói, ba của Cố Bách Tuyết cũng phải ở thành phố C.

Câu hỏi ấy khiến cảnh sát khựng lại.

“À… chúng tôi có điều tra qua về hoàn cảnh của nạn nhân. Hiện tại ông ấy đang làm việc tại một công trường ở thành phố A, và chúng tôi đã cử người tới liên hệ bên đó rồi.”

Nói xong, đối phương nhìn cô với ánh mắt mang chút nghi hoặc.

“Cô không biết sao?”

Bạch Trà suy sụp lắc đầu.

“Tôi không biết, tôi… tôi…”

Cô đứt quãng, lộn xộn kể lại mâu thuẫn giữa mình và ba.

“Chúng tôi đã nhiều năm rồi không gặp nhau, tôi chưa từng để ý đến ông ấy… tôi… tôi hận ông ấy, nhưng…”

Nghe vậy, những người xung quanh chỉ biết thở dài.

“Ông ấy thật sự chết vào chiều hôm qua sao?” Bạch Trà bỗng ngừng khóc, bước lên phía trước, túm chặt lấy tay viên cảnh sát đang ghi biên bản.

“Vậy thì tại sao… trưa hôm nay, ông ấy vẫn gọi điện cho tôi được?”

Cô vừa dứt lời, xung quanh liền dâng lên một luồng khí lạnh lẽo.