Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 13

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Âm Thầm Nhìn Lén (52-88) - Chương 72: Cố gắng diễn cho tròn vai

Chương 72: Cố gắng diễn cho tròn vai

Bạch Trà vẫn còn khá bình tĩnh.

Trước mắt tình hình rất nguy hiểm, nhưng có lẽ vẫn có thể tìm ra manh mối.

Cách hắn gọi tên cô không giống như vừa mới quen biết.

Dĩ nhiên, khóe mắt cô vẫn luôn để ý tới những con quái vật xung quanh, và khu vực quầy lễ tân rõ ràng là nơi yếu nhất.

Chỉ có một mình hắn, biết đâu cô vẫn có thể chạy thoát được.

“Hi hi hi…” Từ miệng quản lý vang lên tiếng cười quái dị.

Mùi thối rữa bắt đầu lan ra khiến đầu óc cô quay cuồng, tầm mắt mờ đi.

“Tôi cứ tưởng em đặt cái quả cầu pha lê đó ba lần liền… nghĩa là vẫn còn nhớ tôi chứ…”

Trong lòng Bạch Trà khẽ dao động.

Nhưng con quái vật kia cũng chỉ nói được đến đó, rồi lập tức phát ra một tiếng rít chói tai.

“Cố Bách Tuyết! Đi chết với tôi đi!”

Bạch Trà lập tức chộp lấy chiếc màn hình bên cạnh, lao thẳng về phía quầy lễ tân.

Nhưng nơi đây là giấc mơ, hẳn là địa bàn của con quái vật ấy.

Gần như chỉ trong chớp mắt, lễ tân trở nên méo mó và dữ tợn hơn hẳn, từ cổ họng cũng phát ra chính âm thanh vừa vang lên từ cổ họng quản lý.

“Cố Bách Tuyết! Lại đây với tôi!”

Bạch Trà không nhịn được mà buột miệng chửi thề một tiếng.

Đối phương lao tới với tốc độ cực nhanh, trực tiếp đè cô ngã xuống đất.

Bạch Trà cảm nhận được sức chiến đấu rác rưởi của mình, hoàn toàn không có năng lực phản kháng.

Thế nhưng đúng vào lúc đó, dưới thân cô dường như hóa thành một vũng nước. Cái lạnh lan ra, đồng thời nước mưa mang mùi bùn đất tanh nồng bao trùm lấy cô.

Bạch Trà bỗng mở to mắt, bật dậy ngồi trên giường.

Bên ngoài trời đã sáng.

Nơi này là một phòng bệnh trong bệnh viện.

Bạch Trà trông thấy một bóng người đang đứng bên cạnh giường.

Đối phương ẩn mình trong bóng tối, chiếc áo mưa trên người nhỏ nước tí tách.

“Là ông đã cứu tôi.” Bạch Trà lên tiếng.

Sau đó cô cười khẩy đầy mỉa mai.

“Vũ Kỳ thân thân?”

Vừa mới tỉnh dậy, cổ họng cô vẫn chưa hồi phục, nhưng vì cảm xúc kích động, giọng nói lại trở nên sắc bén hơn thường lệ.

“Rốt cuộc ông muốn làm gì?”

“Ông cũng đã mê hoặc tôi rồi phải không? Giống như việc tôi hoàn toàn không nhớ nổi tên bạn trai cũ của mình.”

“Ông tạo ra một tài khoản, giả làm bạn của tôi, nhưng thực ra những thứ đó đều là những chuyện tôi thường hay than phiền với bạn cùng phòng, đúng không?”

Giọng cô mỗi lúc một gay gắt hơn.

“Ông biết tôi hận ba mình, nên ông đã giết ông ấy. Nhưng ông lại không ngờ tôi sẽ liên lạc với ba, nên ông lại giả mạo ông ấy, có đúng không?!”

“Nếu tôi không phát hiện ra thi thể của ba tôi, có phải ông vẫn sẽ tiếp tục giả vờ quan tâm, giả vờ ở bên tôi không?!”

“Rốt cuộc ông là ai?!”

Người đàn ông mặc áo mưa vẫn đứng yên trong bóng tối, không hề nhúc nhích.

Đúng lúc này, từ bên ngoài phòng bệnh vang lên một giọng nói.

“Bệnh nhân bên trong đã tỉnh chưa?”

Bạch Trà theo phản xạ nhìn sang đó, đến khi quay đầu lại thì người đàn ông mặc áo mưa đã biến mất.

Y tá đẩy cửa bước vào, thấy cô đã tỉnh liền hỏi ngay: “Bây giờ cô còn thấy chỗ nào không thoải mái không?”

Bạch Trà cúi đầu im lặng, sắc mặt tệ đến mức không thể tệ hơn.

“Vậy để tôi đi gọi bác sĩ cho cô.” Thấy tình hình như vậy, y tá liền quay đi gọi người.

【Ơ? Streamer ngủ một đêm, tỉnh dậy là cáu gắt thế này à?】

【Cô ấy vừa nói là đối phương đã cứu mình, xem ra chắc là gặp nguy hiểm trong mơ rồi. Tôi đã bảo trong phó bản không thể ngủ bừa mà.】

【Wow, nhưng cô ấy cáu như vậy mà đối phương vẫn không giết, người này có phải M không vậy?】

【Tôi cũng nghi lắm, trước đó có streamer khóc lóc van xin mà đối phương còn chẳng thèm để ý, chém cái chết luôn.】

【Khoan… chỉ mình tôi để ý lời mà cô ấy vừa nói sao? Gã áo mưa này chỉ vì Cố Bách Tuyết thể hiện hận ba mình, liền giết luôn ba cô ấy à?】

Bạch Trà nhìn thấy bình luận nhưng không trả lời.

Thực ra, ở thời điểm hiện tại, mức độ nguy hiểm từ người đàn ông mặc áo mưa đã giảm xuống rất thấp. Chỉ cần cô không để lộ thân phận của mình, nghiêm túc diễn tròn vai Cố Bách Tuyết là được.

Rõ ràng đối phương chỉ có một mục đích.

Bảo vệ Cố Bách Tuyết.

Vì vậy, mọi hành động của cô đều phải ăn khớp với nhân vật Cố Bách Tuyết, bao gồm cả màn chất vấn vừa rồi.

Lúc này, mối nguy thực sự không nằm ở người đàn ông mặc áo mưa.

Mà là tên bạn trai cũ.

Chính hắn mới là kẻ thật sự muốn lấy mạng cô.

Không ai biết người đàn ông mặc áo mưa có thể bảo vệ cô được bao lâu.

Bởi vì nếu thật sự phải đối mặt trực diện với tên bạn trai cũ, rất có thể cô sẽ rút đạo cụ trong túi đồ ra để ra tay.

Hoặc cô sẽ dùng đến kỹ năng của mình.

Cô vẫn chưa sử dụng Hoa lừa dối trong phó bản này.

Nhưng một khi những thứ đó bị sử dụng, đặc biệt là các đạo cụ trong túi đồ, thì gần như chắc chắn sẽ bị phát hiện rằng cô không phải Cố Bách Tuyết thật.

Dù vậy, cũng không thể nói Hoa lừa dối là tuyệt đối an toàn.

Tóm lại, trông chờ vào sự bảo vệ của người khác là không đáng tin, nhất là khi đối phương còn là một con quỷ.

Tuy nhiên, lợi ích lớn nhất của việc hoàn toàn trở mặt với người đàn ông mặc áo mưa là cô cuối cùng cũng có thể thoải mái điều tra.

Thật đáng mừng.

Nếu không thì cô đã chẳng vừa tỉnh dậy là nổi cáu với người khác, cổ họng cô đến giờ vẫn còn đau rát đây này!

Cảnh sát và bác sĩ cùng đi tới.

Bác sĩ hỏi cô một vài vấn đề cơ bản.

“Trước mắt thì không có vấn đề gì nghiêm trọng, chỉ là cảm xúc hơi kích động quá, đúng là cần chú ý hơn. Lúc kiểm tra cho cô chúng tôi cũng phát hiện ra rồi, cô có phải thường xuyên thức khuya không? Tim cô hơi yếu, lại còn bị hạ đường huyết và suy dinh dưỡng nữa.”

Mỗi lần bác sĩ nói thêm một điều, Bạch Trà lại cảm thấy hơi nước xung quanh mình dày lên một chút.

Hỏng rồi.

Cơ thể này… không phải là cơ thể của Cố Bách Tuyết.

“Anh cảnh sát, bây giờ là mấy giờ? Tôi đã ngủ bao lâu rồi?” Cô lạnh lùng cắt ngang lời đối phương, ánh mắt nhìn chằm chằm vào viên cảnh sát.

“Bây giờ là mười giờ sáng. Cô đã ngủ suốt một đêm rồi. Tối qua cô đột nhiên ngất đi, nên chúng tôi đã đưa cô vào bệnh viện.”

Lúc đó cô dọa bọn họ sợ chết khiếp.

“Cô muốn hỏi về chuyện của ba mình đúng không? Hiện giờ đã có kết luận rồi. Ông ấy đúng là tử vong do ngạt nước, không có thương tích nào khác. Qua việc tái điều tra hiện trường, rất có khả năng đó là một tai nạn giao thông do chính ông ấy gặp phải.”

“Ngoài ra, chúng tôi cũng đã tra ra được công việc hiện tại của ông ấy. Chỉ có hai việc, một là làm ở công trường, việc còn lại là giao đồ ăn bán thời gian.”

“Chỗ ở của ông ấy là phòng do công trường sắp xếp, đồ đạc đã được bạn cùng phòng thu dọn giúp rồi. Nếu cô không có việc gì, có thể tới chỗ chúng tôi để nhận lại di vật.”

Nói xong những lời ấy, có lẽ anh ta cũng cảm thấy mình nói hơi lạnh lùng.

Thế nên anh ta lại thở dài rồi nói thêm: “Đồng nghiệp của ông ấy cho biết, ông ấy đến thành phố A là để thăm con gái. Ông ấy muốn tích cóp tiền mua cho con gái một căn nhà, như vậy sau này cũng không phải lo lắng chuyện lấy chồng nữa.”

Cơ thể Bạch Trà khẽ run lên.

“Tóm lại… khi sức khỏe cô khá hơn thì tới làm thủ tục nhé. Còn thi thể của ba cô, chuyện lo tang lễ các thứ, cô thu xếp rồi tìm dịp đến nhận.”

Dù sao thì Bạch Trà vừa mới ngất xỉu, bác sĩ cũng nói tình trạng sức khỏe của cô không tốt, nên họ thật sự không dám thúc giục.

“…Cảm ơn.” Bạch Trà cúi đầu, giọng khàn khàn nói một tiếng cảm ơn.

“Tôi sẽ đi xem di vật sau khi xuất viện.”

“Còn về thi thể… tôi sẽ liên hệ với nhà tang lễ trước.”

“Được.” Viên cảnh sát lại thở dài một tiếng.

Còn Bạch Trà thì đưa tay che mặt lại vì đau đầu.

Mẹ nó, lắm việc thật.

Muốn điều tra một chút thông tin thôi mà sao lại khó như vậy?

Nhưng đã diễn thì phải diễn cho trót.

Nếu không thì làm sao ba của Cố Bách Tuyết có thể tiếp tục bảo vệ cô được chứ?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!