Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 10

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Âm Thầm Nhìn Lén (52-88) - Chương 74: Bắt đầu điều tra

Chương 74: Bắt đầu điều tra

Sau khi điện thoại bật nguồn, mở lại danh sách trò chuyện thì Vũ Kỳ thân thân đã không còn nữa.

Đối phương đã hoàn toàn trở thành một kỵ sĩ trong mưa, lặng lẽ đứng gác phía sau lưng cô.

Rõ ràng đối phương đã hoàn toàn từ bỏ việc thăm dò.

Khi còn dùng tài khoản Vũ Kỳ thân thân để trò chuyện với cô, giữa chừng đã có vô số lần dò xét. Chỉ cần Bạch Trà lộ ra dù chỉ một chút sơ hở, cô hẳn đã bị giết.

May mà hiện tại xem như đã tạm thời vượt ải, đối phương sẽ không tiếp tục thăm dò cô nữa, nhưng vẫn sẽ tiếp tục quan sát.

Bạch Trà ngẩn người nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại.

Trong lòng cô khẽ thở dài.

Yêu thương nhất định phải xuất phát từ sự thẳng thắn.

Dù là loại tình yêu nào đi nữa, cũng không thể chịu đựng được những hiểu lầm.

À, mà cô cũng không phải người thẳng thắn gì cho cam.

Cô nói dối mà chẳng hề chớp mắt.

Hoàn hồn sau một lúc ngẩn người, Bạch Trà mới mở nhóm chat của mấy người bạn cùng phòng.

[gbx: Mọi người còn nhớ bạn trai cũ của tớ không?]

Cô cuối cùng cũng có thể đường đường chính chính điều tra thông tin rồi.

Trong nhóm rất nhanh đã có người trả lời.

[Hoàng Tĩnh Di 1.15: Hả? Sao mà không nhớ được! Tên bạn trai cũ cặn bã của cậu đúng là hàng cực phẩm đấy!]

[Vương Tư Dao 9.1: Sao tự dưng lại nhắc đến bạn trai cũ của cậu vậy? Không phải hắn lại đi vay tiền cậu đấy chứ? Chẳng phải cậu đã xóa hắn rồi sao?]

[Trương Lệ Ninh 6.7: Nếu nhớ không nhầm thì số tiền hắn nợ cậu vẫn chưa trả hết đúng không?]

[gbx: Hình như hắn chết rồi.]

[Hoàng Tĩnh Di 1.15: ?]

[Vương Tư Dao 9.1: ???]

[Trương Lệ Ninh 6.7: Ý là sao? Hắn chết thật hay cậu chỉ nguyền rủa hắn thôi?]

[gbx: Chết thật, chắc cũng ít nhất một năm nay rồi.]

[Trương Lệ Ninh 6.7: Vãi????]

[Hoàng Tĩnh Di 1.15: Hahahahaha chết hay lắm! Ông trời có mắt!]

[Vương Tư Dao 9.1: Ghê thật, đúng là báo ứng rồi nhỉ? Chết kiểu gì vậy? Kể ra cho chị em cười chút đi, dù hơi tổn công đức thật.]

[Vương Tư Dao 9.1: Gõ mõ.gif]

[Trương Lệ Ninh 6.7: Hahahahaha! Ác thật đấy!]

[Hoàng Tĩnh Di 1.15: Gõ mõ cho tớ trước một nghìn công đức đi, tớ sợ cứ nghĩ tới chuyện này là lại cười mất!]

Khóe miệng Bạch Trà cũng không nhịn được mà nhếch lên một chút, nhưng rất nhanh cô lại nghĩ tới tình cảnh của bạn trai cũ, sắc mặt liền trở nên nghiêm trọng.

[gbx: Khoan cười đã. Tớ kể chuyện này với các cậu là vì hình như tớ bị hắn ám rồi.]

[Hoàng Tĩnh Di 1.15: ????]

[Hoàng Tĩnh Di 1.15: Có phải là cái mà tớ đang nghĩ không vậy? Mẹ nó, cái thằng ngu này nó đang nghĩ cái gì trong đầu thế, nó vẫn còn mặt mũi mà làm ra chuyện đó à? Đm! Thứ chó má, chết rồi mà vẫn không chịu yên!]

Bạch Trà: “…”

Hay lắm, cuối cùng cũng tìm ra nguyên nhân vì sao Cố Bách Tuyết cứ mở miệng là văng tục rồi, cả cái phòng này chắc đều như thế.

[Vương Tư Dao 9.1: Đm, thật hay giả vậy? Chết rồi mà vẫn còn ám à? Vãi thật, ghê tởm quá! Hắn bám lấy cậu làm gì? Lại đòi cậu tiền nữa hả?]

[gbx: Nếu chỉ là tiền thì còn dễ xử lý. Hắn muốn tớ ở bên hắn cơ.]

[gbx: Mọi người nghe tớ nói đã.]

Mấy người bạn cùng phòng suýt nữa thì bùng nổ, nhưng cuối cùng vẫn cố nén lại được.

[Trương Lệ Ninh 6.7: Cậu nói đi!]

[gbx: Chuyện này chắc chắn không đơn giản. Mọi người còn nhớ bạn trai cũ của mình tên gì không? Bao nhiêu tuổi? Trông ra sao? Nhà ở đâu?]

[gbx: Không hiểu sao mà tớ không nhớ được gì hết.]

Khi gửi tin nhắn này đi, Bạch Trà đã chuẩn bị sẵn vài phương án đối phó.

Nếu mấy người bạn cùng phòng có thể trực tiếp cung cấp thông tin thì tốt nhất. Cô cũng chỉ coi như mình bị quỷ che mắt, chẳng biết gì cả.

Nếu ngay cả bạn cùng phòng cũng không nhớ, thì chẳng phải quá trùng hợp sao, cô đã cược đúng rồi.

[Vương Tư Dao 9.1: Ơ, đợi chút…]

[Vương Tư Dao 9.1: Hình như tớ cũng không nhớ.]

[Trương Lệ Ninh 6.7: Tớ cũng không nhớ, hoàn toàn không nhớ chút nào, chẳng có tí ấn tượng gì cả. Lạ thật.]

[Hoàng Tĩnh Di 1.15: +1. Hễ cứ nghĩ tới là trong đầu trống rỗng hoàn toàn, cứ như người đó chưa từng tồn tại vậy. Vãi thật, đáng sợ quá!!!]

[Vương Tư Dao 9.1: Không phải chứ, đây là tình huống gì vậy?]

[gbx: Tớ cũng không biết. Tớ chỉ biết rằng hắn quấn lấy mình trong mơ, thậm chí ngoài đời cũng có thể xuất hiện.]

[gbx: Hắn còn tặng tớ một món quà sinh nhật, là một quả cầu pha lê, bên trong có bốn con vật nhỏ. Thứ đó khá quái dị, mình cũng chính từ lúc nhận được nó mới nhận ra mọi chuyện không ổn.]

Khựng lại một chút, Bạch Trà theo phản xạ ngoái nhìn ra sau lưng.

Cuối cùng cô hạ mắt xuống, gõ một dòng chữ trong khung chat rồi lại xóa đi.

Cô quyết định không nói ra chuyện của Vũ Kỳ thân thân.

[gbx: Tóm lại tớ muốn đi điều tra xem rốt cuộc chuyện này là thế nào. Tớ nghĩ rằng nếu không chỉ có một mình mình quên tên hắn, thì có lẽ chỉ cần tìm ra hắn tên gì, là có thể giải quyết được hắn.]

Cô nói những lời này quả thực có chút mạo hiểm.

Cố Bách Tuyết liệu có đoán ra được điều này không?

Nếu nhất định phải giải thích thì cũng không phải là không được. Sau khi bị kích thích, con người ta đột nhiên trở nên tỉnh táo hẳn lên.

[gbx: Vậy nên tớ muốn nhờ mọi người điều tra giúp một chút. Có tin gì thì báo cho tớ, còn tớ thì phải đi xử lý việc quan trọng trước đã.]

[Vương Tư Dao 9.1: Bên cậu có chuyện gì vậy? Xảy ra việc gì rồi?]

Bạch Trà trầm mặc một chút, rồi cầm điện thoại lên gửi tin nhắn thoại.

gbx: “Chuyện này nói ra thì dài, tớ cũng không còn sức để nhắn tin nữa. Ba tớ mất rồi.”

gbx: “Tớ đi thu dọn di vật của ba mình trước, nhờ mọi người giúp tớ điều tra nhé. Tớ mệt quá rồi, với lại tớ có cảm giác rằng mấy ngày tới có thể sẽ xảy ra chuyện.”

Giọng cô khàn đặc, nặng mũi, hoàn toàn không còn nghe ra được giọng nói ban đầu, đó cũng chính là lý do vì sao cô dám cầm điện thoại lên gửi tin nhắn thoại.

Trong giọng nói cô chỉ còn lại sự rã rời, một thứ tê liệt triệt để sau khi cảm xúc lên xuống không ngừng.

Nhắc tới chuyện này, cô đã không còn sụp đổ ngay lập tức nữa.

“Và… ngoài tên bạn trai cũ đó ra, còn có một người nữa…”

Đoạn tin nhắn thoại này, Bạch Trà đã không gửi đi mà chọn hủy.

Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, im lặng rất lâu, cuối cùng liếc nhìn mức pin.

Đã đủ để cô gọi taxi rồi.

Thế là Bạch Trà rút dây sạc, cảm ơn nhân viên rồi cầm điện thoại ra ngoài.

Mấy người bạn cùng phòng trong nhóm lần lượt an ủi cô, đồng thời cam đoan sẽ lập tức giúp cô đi điều tra.

Bạch Trà lại nói thêm một lời cảm ơn, vẫy một chiếc taxi rồi lên xe.

Sau khi lên xe, cô liền nhắm mắt nghỉ ngơi. Đương nhiên, cô cũng biết rất rõ rằng bên cạnh mình đang ngồi chính là người đàn ông mặc áo mưa.

【Ê… tự nhiên có cảm giác câu chuyện đã bước sang một chương mới, mà tôi thì chẳng hiểu gì cả.】

【Chuẩn luôn.】

【Vậy là đột nhiên tìm được bốn người bạn cùng phòng giúp đỡ, chuyện của Vũ Kỳ thân thân coi như đã qua rồi sao?】

【Không biết nữa… có lẽ tạm thời an toàn rồi, nhưng còn bạn trai cũ thì sao?】

【Streamer lại lại lại lại nhắm mắt ngủ rồi, trời ơi… cô ấy thật sự làm tôi muốn khóc chết mất, cô ấy không sợ nhắm mắt rồi thì sẽ không bao giờ tỉnh lại sao?】

【Cũng chưa chắc là đang ngủ đâu, có khi tranh thủ lúc này để tính toán cốt truyện trong đầu ấy. Tôi thấy cô ấy diễn cũng khá là nhập tâm, chắc chỉ lúc ngủ mới có thời gian nghĩ đến mấy chuyện khác thôi.】

【Chuyên nghiệp thật sự đấy, làm tôi có cảm giác như đang xem một bộ phim trinh thám.】

Bạch Trà đương nhiên biết mình rất chuyên nghiệp.

Cô cũng không nhắm mắt để tính toán cốt truyện gì cả, cô thật sự chỉ đang tranh thủ nghỉ ngơi một chút.

Chẳng mấy chốc đã tới nơi.

Dưới sự chỉ dẫn, Bạch Trà đã được nhìn thấy di vật của ba Cố Bách Tuyết.

Trong số đó có một chiếc áo mưa màu đen còn dính bùn đất, được bảo quản cẩn thận trong túi hút chân không.

Ồ, vậy là lại đến lúc diễn rồi sao?

Nhưng nếu hai ba con nhận nhau, thì cô hoàn toàn không hề biết hồi nhỏ Cố Bách Tuyết đã từng có những tương tác gì với ba mình.

Chậc, cái trò chơi này đúng là toàn bẫy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ý là nếu xuất hiện tình huống hai người xác nhận quan hệ thực sự ấy. Kiểu như hỏi chuyện hồi nhỏ chẳng hạn.