Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11082

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Âm Thầm Nhìn Lén (52-88) - Chương 76: Tính toán trong lòng

Chương 76: Tính toán trong lòng

Gương mặt Bạch Trà tái nhợt, nỗi sợ hằn rõ, lưng dán chặt vào tường, trơ mắt nhìn bốn phía toàn là quái vật.

Nhưng đồng thời, cô cũng không kìm được mà buông lời chửi rủa.

“Ở với cái con mẹ mày ấy! Rốt cuộc là mày muốn gì? Ban đầu là mày ngoại tình trước, lại còn quẹt thẻ tín dụng của tao, đến giờ tao vẫn còn nợ chưa trả xong! Tao còn chưa tìm mày để đòi tiền đâu đấy!”

Cô như thể bị dồn đến đường cùng, mặc kệ tất cả mà buông lời không kiêng dè.

“Hihihi… vậy thì qua đây ở với tao đi, tao trả lại cho mày…”

Bạch Trà bị bao vây hoàn toàn.

Những con quái vật này không còn lao tới nhanh như lúc ban đầu nữa, mà chúng bắt đầu từng bước, từng bước áp sát Bạch Trà, nhìn nỗi sợ hãi trên mặt cô ngày càng lộ rõ. Thấy cô tuyệt vọng đến vậy, khóe miệng chúng lại càng nứt rộng hơn.

“Rốt cuộc tại sao mày lại làm vậy?! Chúng ta đã kết thúc từ lâu rồi, sao mày không đi tìm con đàn bà mày ngoại tình cùng đi?!” Bạch Trà sụp đổ gào khóc.

“Cô ta chết từ lâu rồi!”

Giọng nói của tên bạn trai cũ trở nên càng lúc càng chói tai.

“Chính là cô ta hại chết tao! Nếu không có cô ta, tao đã không ra nông nỗi này! Nhưng ngược lại, nếu lúc đó mày chịu đưa tiền cho tao, thì cô ta cũng đã không chết!”

“Cho nên tất cả đều là lỗi của mày!”

“Đi chết đi, Cố Bách Tuyết!”

“Mày chết rồi tao sẽ được giải thoát!”

Âm thanh càng lúc càng lớn khiến Bạch Trà cảm thấy màng nhĩ đau nhói, đầu óc ong ong, thậm chí trong tai còn có dòng máu ấm nóng chảy ra ngoài.

Ý thức cô dần trở nên mơ hồ.

“Ba ơi… con xin lỗi…”

Bạch Trà nước mắt nước mũi giàn giụa, như thể ngay trước lúc chết, cuối cùng cô cũng chịu buông bỏ, thốt ra lời xin lỗi mà bấy lâu nay chưa từng nói được.

Một con quái vật lao tới đè lên người cô.

Cái miệng đầy răng nhọn há to đến mức khó tin, như thể bị xé từ miệng kéo dài thẳng tới sau gáy, rồi cắn thẳng về phía đầu Bạch Trà.

Bạch Trà tuyệt vọng nhắm chặt mắt lại.

Nhưng trong lòng lại thầm đếm ngược thời gian.

Hai, một…

Rầm——

Một cú đá giáng thẳng vào đầu con quái vật, hất văng nó đi, rơi xuống đất còn nảy lên mấy lần.

Bóng dáng trầm mặc của người đàn ông mặc áo mưa ngưng tụ trước mặt Bạch Trà, trong tay xách một con dao mổ heo.

Bạch Trà vừa kinh ngạc, vừa ngây người nhìn bóng dáng ấy giơ cao con dao mổ heo, từng nhát một chém chết lũ quái vật.

Chờ chút, con dao kia…

Lưỡi dao toát ra một luồng sát khí nhuốm máu, liếc thêm vài lần liền có cảm giác vong hồn trong đó đang gào thét không dứt.

Rốt cuộc con dao đó đã chém chết bao nhiêu người?

Thực lực của ba Cố Bách Tuyết đã vượt xa sức tưởng tượng của cô.

Việc này không khiến cô cảm thấy an tâm.

Hơn nữa, cô còn cảm nhận rất rõ rằng thực lực của ba Cố hiện giờ mạnh hơn trước rất nhiều.

Dù cô không hiểu lắm nhưng cảm giác ấy hẳn sẽ không sai.

Trong lòng Bạch Trà khẽ động, có lẽ người chơi giờ đây chỉ còn lại một mình cô?

Nếu trò chơi này thật sự đồng thời mở ra mười không gian, thì mỗi không gian đều có một người đàn ông mặc áo mưa.

Giả sử chỉ là bị tách ra thành mười không gian, nhưng mười không gian ấy tồn tại song song cùng lúc giống như mười căn phòng, thì thực chất người đàn ông mặc áo mưa chỉ có một mà thôi.

Nhưng ông ta có thể đồng thời xuất hiện trong cả mười căn phòng.

Điều đó đồng nghĩa với việc ông ta đã chia sức mạnh của mình thành mười phần.

Khi người chơi chết, không gian đó sẽ bị đóng lại, sức mạnh của ông ta sẽ ngày càng tăng lên. Đến khi chín người chơi đều chết hết, người đàn ông mặc áo mưa trong căn phòng còn lại sẽ đạt tới đỉnh cao thực sự.

Quả nhiên…

Thật ra ngay từ lúc mới bước vào phó bản này, cô đã cảm thấy rằng một trong những cách để vượt ải có lẽ là phải giao tiếp với bình luận, để họ làm trung gian truyền tin cho người chơi ở các phòng khác, mọi người trao đổi với nhau, phân tán sức mạnh của người đàn ông mặc áo mưa, rồi hợp lực giết ông ta.

Nhưng cô đã không làm vậy, bởi vì cô không có đủ khả năng.

Hơn nữa, ngay từ đầu, người đàn ông mặc áo mưa đã giết người với tốc độ nhanh đến mức không kịp phản ứng.

Tóm lại, cô đã chọn một mình đơn độc vừa sinh tồn vừa thăm dò cốt truyện. May mà đến giờ, mạch truyện cũng đã được cô lần ra gần như hoàn chỉnh, chỉ còn lại một vấn đề duy nhất, chính là cái tên của bạn trai cũ.

Bạch Trà có linh cảm rằng, nếu tìm được tên của bạn trai cũ, hẳn là có thể giết hắn.

Nếu không thì rất có thể hắn là thứ không thể bị giết.

Còn về chuyện mà bạn trai cũ vừa nhắc tới thì…

Không khó để suy đoán rằng, năm đó người mà hắn ngoại tình đã bị xuất huyết nghiêm trọng, được đưa tới bệnh viện nhưng có lẽ không cứu kịp.

Rồi cô gái ấy hóa thành lệ quỷ, giết chết gã bạn trai cũ kia, và chính cô ta đã được giải thoát.

Nhưng gã bạn trai cũ lại bị mắc kẹt ở đây.

Hắn cũng đã từng giết người, ví dụ như nhập vào người Tề Liên Nhạc, giết chết một cô gái khác, rồi lại giết cả Tề Liên Nhạc nhưng tất cả đều vô ích.

Vì thế hắn cho rằng chỉ cần giết được Cố Bách Tuyết, hắn sẽ được giải thoát.

Nhưng… chỉ là như vậy thôi sao?

Vì sao hắn lại cho rằng chỉ cần giết Cố Bách Tuyết là có thể được giải thoát? Về mặt logic, điều đó hoàn toàn không hợp lý.

Mặc dù khi đó Cố Bách Tuyết không trực tiếp đưa tiền cho bạn trai cũ, nhưng thẻ tín dụng của cô đã bị quẹt mất hai vạn.

Hai vạn kia chẳng phải là dùng để cứu người sao?

Xét từ góc độ này, giết Cố Bách Tuyết cũng chẳng có tác dụng gì. Chuyện này vốn không liên quan đến cô, mà là ân oán giữa hai người bọn họ.

Nhưng mà… quỷ vốn dĩ chẳng bao giờ nói lý, mà những gì chúng nói ra cũng chưa chắc đã là sự thật.

Nếu không thì đã chẳng có cái gọi là ‘quỷ thoại liên thiên’ rồi.

Với tình hình hiện tại thì manh mối đã rất rõ ràng, và gã bạn trai cũ kia dường như cũng không phải là không thể giải quyết.

Bởi vì thực lực của ba Cố rất mạnh, đủ để giết chết gã bạn trai cũ.

Chỉ cần tìm được cái tên của hắn, rồi giết hắn ngoài hiện thực là được.

Bạch Trà vẫn nhớ rất rõ, nơi này chỉ là một giấc mơ.

Chỉ là sau khi bạn trai cũ chết đi, vấn đề sẽ lại quay về phía ba Cố.

Cô nắm chắc rằng mình sẽ không để ba Cố giết mình, nhưng một khi phó bản sắp kết thúc, cô nhất định phải rời đi.

Ở phó bản trước, ngay sau khi thông báo kết thúc phó bản, toàn bộ quỷ trong đó lập tức trở nên cuồng loạn hơn hẳn.

Điều đó cho thấy đám quỷ này hẳn là có thể cảm nhận được.

Vậy thì khi đó chính là lúc lời nói dối của cô bị vạch trần.

Ba mươi giây… quả đủ để cho ba Cố giết cô ba mươi lần rồi.

Bạch Trà thầm thở dài trong lòng.

Thời điểm là thứ cực kỳ quan trọng, nhất định phải nắm thật chuẩn.

Trước khi 30 giây cuối cùng ập tới, tuyệt đối không được để lộ thân phận, và tốt nhất là bạn trai cũ cũng phải chết đúng vào khoảnh khắc ấy.

Chỉ có như vậy, cô mới có cơ hội dùng kỹ năng của mình để cầm cự qua 30 giây.

Tất cả những suy nghĩ ấy chỉ kịp lướt qua trong khoảnh khắc, còn trên gương mặt cô, nước mắt đã rơi xuống trong trạng thái mơ hồ.

Cô nhìn bóng dáng đứng chắn trước mặt mình, cuối cùng cũng không kìm được mà lẩm bẩm cất tiếng.

“Ba…”

Bóng dáng người đàn ông mặc áo mưa khựng lại trong chốc lát.

Sau đó ông ấy sải bước tới, bế Bạch Trà đang ngồi dưới đất lên.

Bàn tay lạnh lẽo khẽ vỗ nhẹ lên lưng cô, như đang dỗ dành một đứa trẻ.

Ngay sau đó, thân thể ông hóa thành hơi nước vô tận, bao bọc lấy Bạch Trà.

Bạch Trà một lần nữa tỉnh dậy từ trong giấc mơ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!