Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10995

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Âm Thầm Nhìn Lén (52-88) - Chương 75: Bậc thầy giấc ngủ

Chương 75: Bậc thầy giấc ngủ

Mang theo một phần không hiểu, một phần bất lực và tám phần mờ mịt, Bạch Trà bước tới bên đống di vật.

Thực ra chỉ có một chiếc vali và một túi du lịch, trong túi đựng chăn nệm, còn vali thì đựng quần áo và đồ dùng sinh hoạt.

Vô cùng đơn sơ.

“Chiếc áo mưa này là thứ nạn nhân mặc lúc xảy ra sự việc. Khi chúng tôi phát hiện thi thể và tiến hành kiểm tra, đã cởi nó ra.”

Viên cảnh sát do dự một chút rồi nói: “Sau đó chúng tôi đã cất giữ lại. Cô muốn xử lý thế nào cũng được, ký tên ở đây là có thể mang toàn bộ những thứ này đi.”

Môi Bạch Trà khẽ động đậy, ánh mắt dán chặt vào chiếc áo mưa kia.

Chiếc áo mưa quen thuộc đến mức có muốn giả vờ không nhận ra cũng không thể.

Cả hai tay cô siết chặt đến mức gần như muốn bóp méo cả chiếc điện thoại.

Cuối cùng cô khó nhọc dời ánh nhìn đi, định quay đầu nhìn về phía sau, nhưng lại nhắm mắt lại, ép bản thân đừng nhìn, đừng nghĩ thêm nữa.

Rồi cô mới nhận lấy cây bút, run rẩy viết xuống tên mình bằng những nét chữ xiêu vẹo, méo mó.

Cũng chẳng còn cách nào, bởi cô đâu có biết nét chữ của Cố Bách Tuyết, mà có biết thì cũng không thể bắt chước được, nên chỉ đành giả vờ như lúc này cô không thể viết nổi.

Không được để lộ dù chỉ một chi tiết nhỏ.

Bởi không dễ gì mới đi được tới bước này.

【Trời đất, tôi cứ tưởng gã áo mưa giết ba của Cố Bách Tuyết chứ, ai ngờ chính hắn lại là ba cô ấy.】

【Bỗng nhiên từ phim kinh dị lại chuyển sang vở kịch ấm áp.】

【Cũng… chưa chắc đã ấm áp đâu? Nếu bị phát hiện không phải là con gái ông ấy thì sẽ chết đó.】

“Những thứ này có thể để tạm ở đây được không? Tôi cần tìm người đến chuyển.” Bạch Trà nói với giọng yếu ớt.

Hôm nay cô đoán ra một khả năng khác, trong lòng rối bời, không biết phải đối mặt thế nào nên tinh thần cạn kiệt hoàn toàn cũng là chuyện rất bình thường.

“Được, có thể để tạm ở chỗ chúng tôi, nhưng cô cũng nên mang đi sớm.”

Bạch Trà gật đầu một cái rồi hỏi: “Các anh có số điện thoại của nhà tang lễ không?”

“À… để tôi đi hỏi giúp cô.”

Đúng là bọn họ có thông tin liên lạc thật.

Bạch Trà liên hệ xong thì chờ ở tiền sảnh, trong tay lại có thêm một cốc nước nóng.

Cô thất thần nhìn mặt nước trong cốc bốc hơi mờ ảo với nét mặt phức tạp.

Có lúc khóe miệng cô khẽ giật như muốn cười, nhưng rất nhanh lại buồn bã mím chặt môi.

Cô đau khổ và giằng xé, cuối cùng vẫn bướng bỉnh, vụng về lựa chọn im lặng.

Bạch Trà không biết phải đối mặt thế nào.

Suy đoán này khiến cô cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Đồng thời cũng khiến cô phẫn nộ.

Nếu đúng là ba của cô, thì tại sao ông lại không nói thẳng ra chứ?

Đã vậy, nếu ông không nói thì cô cũng không nhận!!

Sau khi diễn xong màn kịch tâm lý, Bạch Trà mới thở phào một hơi, nhấp một ngụm nước đã hơi nguội.

Mặc dù đối phương có lẽ cũng không biết những thay đổi trong tâm lý của cô, nhưng cô vẫn phải diễn.

Nếu không thì sẽ giả quá.

Cảm xúc của con người luôn dao động, đó là thứ không thể lừa gạt, càng không cần nói đến một con quỷ đã bí mật quan sát người chơi không biết bao nhiêu lần.

Phó bản này không biết đã trải qua bao nhiêu lần luân hồi, thậm chí còn có thể đồng thời mở ra mười không gian, để mười người chơi cùng lúc nhập vai.

Đối với ba Cố mà nói, ông đã sớm không biết mình đã xem qua bao nhiêu màn diễn rồi.

Cho nên bất kỳ chi tiết nào cũng phải xử lý cẩn trọng.

Người của nhà tang lễ rất nhanh đã tới, Bạch Trà lập tức nhập vai trở lại.

Khi mọi việc đều đã được sắp xếp và xử lý xong, thì lại thêm một ngày nữa trôi qua.

Lúc ấy đã là chín giờ tối.

Bạch Trà ôm hũ tro cốt trở về nhà, ánh mắt vô hồn, thỉnh thoảng lại đưa tay lau nhẹ chiếc bình.

À đúng rồi, cô vẫn chưa có tiền, toàn bộ đều là quẹt thẻ tín dụng.

Ba Cố hẳn là đã nhìn thấy rồi. Dù sao thì ông ấy để lại hình như có cả thẻ ngân hàng, còn nói sẽ để dành tiền cho Cố Bách Tuyết, nên chuyện trả tiền Bạch Trà cũng không quá lo, chỉ là đến lúc đó vẫn phải tiếp tục diễn.

Mệt mỏi thật sự.

Bạch Trà mở cửa phòng, bật đèn, đóng cửa lại rồi bước vào phòng khách.

Sau đó cô dừng lại.

Bởi vì trên bàn có một hộp quà buộc nơ màu hồng, chính là hộp quà cô đã ném đi.

Lần này thì không còn lý do gì để vứt nữa, nhưng hiện tại cô đang là Cố Bách Tuyết giằng xé, đau khổ, áy náy và không dám đối diện với hiện thực.

Vì vậy cô chỉ mím môi, lặng lẽ đặt hũ tro cốt cho ngay ngắn, liếc nhìn hộp quà thêm một lần rồi im lặng bước vào phòng ngủ.

【Hả! Cô ấy bình tĩnh vậy sao, không cần diễn nữa à?】

【Dù sao thì thân phận của người đàn ông mặc áo mưa cũng đã bị lộ rồi.】

【Nhưng nhìn theo hướng này thì thực ra đối với người đàn ông mặc áo mưa, chỉ cần streamer diễn tốt vai Cố Bách Tuyết là an toàn rồi. Mối nguy hiện giờ chỉ còn bạn trai cũ, mà ông ta lại có thể coi như lực chiến bảo hộ, vậy chẳng phải phó bản này coi như ổn rồi sao?】

【Ừm… nghe thì có vẻ dễ lắm, nhưng diễn xuất cũng cần phải có thiên phú chứ?】

【Hơn nữa cũng chưa chắc đã ổn đâu. Bên người đàn ông mặc áo mưa thì tạm thời không có vấn đề, nhưng bạn trai cũ mới là rắc rối lớn, lại còn liên quan gì đó tới vụ án kia nữa?】

【Đúng vậy, chẳng lẽ bạn trai cũ có thể giết người trong mơ? Trước đó streamer nói người đàn ông mặc áo mưa đã cứu cô ấy, chắc là vì… khoan đã… streamer lại chuẩn bị đi ngủ nữa à????】

【Trời đất ơi, đây là người có giờ giấc sinh hoạt điều độ nhất tôi từng thấy trong phó bản kinh dị đó! Trong mơ có chết người cũng không cản nổi cô ấy đi ngủ đúng giờ!】

【Phó bản có bảy ngày mà cô ấy ngủ mất một nửa, đỉnh thật!】

【Streamer: Trời có sập xuống cũng đừng hòng cản tôi đi ngủ!】

【Streamer: Bạn trai cũ gì chứ, muốn giết thì cứ giết, tôi đi ngủ đây!】

Bạch Trà: “…”

Làm gì đến mức đó.

Cô cũng lo lắng mà.

Không phải là cô muốn nghỉ, mà là cơ thể không cho phép cô không nghỉ ngơi.

Hơn nữa cũng có phải cô vừa nằm xuống là ngủ luôn đâu, chẳng phải cô vẫn đang trùm chăn khóc đó sao?

Cô còn phải giả vờ trằn trọc mãi không ngủ được nữa, mà chưa diễn đến mức mệt quá ngủ thiếp đi thì làm sao có thể ngủ, đâu phải nói ngủ là ngủ được ngay!

Nhưng diễn xong rồi thì vẫn phải ngủ thôi.

Ngủ thì có nguy hiểm thật, nhưng đồng thời cũng là một cơ hội để thăm dò.

Để xem ba Cố hiện tại công nhận diễn xuất của cô đến mức nào, có thật sự coi cô là con gái hay không.

Bạch Trà cuối cùng cũng dần ngủ thiếp đi trong lúc đang khóc.

【Cô ấy thật sự ngủ được kìa.】

【Đỉnh!】

【Những streamer khác cũng đang ngủ, nhưng cảm giác không ổn lắm.】

【Đừng nói nữa, giờ chỉ còn ba người thôi, streamer trong phòng này chắc sẽ là người chết cuối cùng.】

【Biết đâu người ta sống được đến cuối thì sao?】

【Vậy cũng được thôi, dù sao thì chắc cũng chỉ có mình cô ấy sống sót. Hai người còn lại thì một người đã bị kéo vào trong mơ, người kia thì đang bị ba của Cố Bách Tuyết truy sát.】

【Ông anh đang bị truy sát kia cũng ghê thật, chắc là người có sức chiến đấu mạnh nhất trong đám người chơi rồi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cũng không thể trách anh ta lộ thân phận được, bởi một thằng đàn ông cao mét tám, dù bề ngoài có giống Cố Bách Tuyết thì cũng khó mà diễn cho giống được.】

【Đm, các người nhìn đi!】

【Cái gì cái gì?】

【Phòng ngủ của streamer!】

Trong lúc ngủ say, Bạch Trà dĩ nhiên không thể nhìn thấy những dòng bình luận này, còn thứ mà họ nhìn thấy được chính là môi trường xung quanh cô.

Không biết từ lúc nào, xung quanh đã hình thành một cảnh tượng nửa là sương mù đen, nửa là hơi nước.

Điểm chung duy nhất giữa hai thứ ấy có lẽ chỉ là cái lạnh.

Một cái là ma pháp, một cái là vật lý.

Dưới sự giày vò kép ấy, Bạch Trà bắt đầu giãy giụa.

Lạnh thật sự.

Nhưng cô vẫn không thể tỉnh dậy, bởi lúc này cô lại một lần nữa bị kéo vào giấc mơ.

Vẫn là tòa nhà đó.

Cô đang chạy nhanh xuống cầu thang.

Cũng không còn cách nào khác, bởi lũ quái vật bám đuổi quá sát, cô không kịp chạy tới thang máy.

May mà chỉ tầng này là có quái vật…

Không, Bạch Trà rất nhanh nhận ra mình đã mừng quá sớm, phía dưới cũng bắt đầu có quái vật bò ngược lên.

Cô buộc phải rẽ gấp ở một khúc cua, rồi chạy vào hành lang.

Thể lực của cô vốn có hạn, nên cách tốt nhất lúc này là tìm một nơi có thể chặn được lũ quái vật, chẳng hạn như một căn phòng đủ kiên cố.

Đáng tiếc thay, trong những tòa nhà văn phòng kiểu này, cửa các công ty thường là cửa kính.

Con đường trước mặt Bạch Trà đã bị chặn kín.

“Cố Bách Tuyết! Ở lại với tôi! Ở bên tôi!”

Tiếng hét chói tai vang vọng bên tai cô.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!