Chương 28
Tôi dùng hết sức bình sinh đánh trả vào bàn tay con ác quỷ vừa sượt qua khi mình né đòn. Nhưng quả nhiên, sát thương gây ra chẳng đáng là bao.
“Chắc phải chịu đòn một chút rồi. Vì họ bảo máu càng thấp thì mình càng mạnh mà.”
Tôi chủ động tiến lại gần con ác quỷ.
Có lẽ nó nghĩ con mồi này đã phát điên vì quá sợ hãi nên mới phát ra những tiếng cười gằn khoái trá.
Rồi nó vung món vũ khí khổng lồ lên, giáng xuống định nghiền nát tôi.
Uỳnh—!
Tuyệt đối không được rời mắt. Tôi cố gắng nhìn thẳng vào đòn tấn công và món vũ khí đang lao tới.
Đó là một chiếc thương dài với những lưỡi đao sắc lẹm quấn quanh như rắn.
Nếu bị những lưỡi đao đó cứa trúng, không chỉ đơn giản là mất máu, mà tôi sẽ bị tàn phế hoặc chết ngay tức khắc.
Tôi cẩn thận né tránh để cơ thể không bị chém đứt làm đôi, rồi chủ động va người vào phần cán tù của món vũ khí.
Chênh lệch sức mạnh quá lớn khiến tôi bị hất văng ra xa.
“Khụ. Khụ.”
Khi đưa tay bịt miệng, máu đã rỉ ra qua kẽ tay, có vẻ tôi đã bị nội thương.
Mạch ma lực bị tổn thương. Hình phạt được áp dụng cho ma pháp!
‘Cuồng chiến binh’ không sử dụng mạch ma lực. Chỉ có sinh lực bị giảm sút!
Tổng sinh lực hiện tại: 60%
Tại vườn sau, tôi có thể thấy những cột trụ của thần điện đã thành phế tích và nền đá vỡ vụn.
Tôi nhìn lên trong lúc bị găm chặt vào bức tường giữa những cột trụ.
‘Có thứ gì dùng được không nhỉ...’
Bất chợt, một thứ gì đó tỏa sáng lọt vào tầm mắt tôi.
Đó là một chiếc rìu chiến dùng để trang trí.
Kích thước và trọng lượng của nó dường như không dành cho người bình thường sử dụng, nó chỉ đơn thuần là vật trưng bày.
Nhưng thế lại hay.
Tôi gỡ chiếc rìu có lưỡi sắc lẹm nhất trong hai chiếc xuống rồi nhấc bổng lên.
‘Chìa Khóa’ nằm trong tay cả nữ chính và nữ phản diện sao.
Tôi sẽ không tin vào phe của Yeniel nữa.
Một khi thoát khỏi đây và lên tới tầng 3, tôi nhất định phải tìm gặp kẻ nắm giữ chìa khóa còn lại, ‘Nữ phản diện Evelyn’.
Tổng sinh lực hiện tại: 30%
Kéééééé—
Ban đầu, con ác quỷ dường như nghĩ rằng tôi đã thất bại trong việc né đòn, nhưng ngay khi nhận ra tôi đang cố tình chịu đòn, nó bắt đầu vung vũ khí mạnh bạo hơn.
Nó nhảy vọt lên cao rồi định đáp xuống nghiền nát tôi.
Tôi khéo léo để đòn tấn công sượt qua người.
Cơ thể tôi lúc này trở nên nhẹ bẫng hơn bao giờ hết.
Máu chảy ra thấm đẫm bộ váy trắng.
Tổng sinh lực hiện tại: 16%
“Nghe bảo máu càng ít thì càng mạnh mà nhỉ.”
Nếu có thể, tôi không muốn giết người.
Tôi muốn trở về với gia đình, chứ không muốn quay lại thế giới hiện đại với bàn tay vấy máu rồi chẳng thể nào thích ứng nổi.
Tất nhiên, nếu Evelyn cũng cùng một giuộc với Yeniel thì—
Con ác quỷ điên cuồng lao tới, định xé xác tôi bằng mọi giá. Tôi bình tĩnh dùng lưỡi rìu chiến gạt phăng đòn tấn công của nó.
Một sai lầm nhỏ lúc này cũng đồng nghĩa với cái chết.
Lưỡi rìu lóe sáng, lạnh lùng chém ngọt qua da thịt khiến máu ác quỷ bắn tung tóe.
9%
5%
3%
Có lẽ nó vẫn đinh ninh chỉ nhận lấy -1 sát thương, nhưng khi sinh lực của tôi càng giảm, sức mạnh lại tăng lên theo cấp số nhân. Sát thương tôi gây ra giờ đây đã vượt xa tốc độ hồi phục của nó.
Gương mặt tà ác và quái dị của con ác quỷ vặn vẹo.
Bây giờ, kẻ đang mất kiên nhẫn chính là nó.
Thái độ khinh khỉnh coi con người là mồi nhử đã hoàn toàn biến mất.
1%
Cuối cùng cũng đạt tới ngưỡng này.
Lúc này, chỉ cần bị chạm nhẹ thôi tôi cũng sẽ chết, nhưng đây chính là điều kiện biến April trở nên mạnh mẽ nhất.
Kéééé—!
Như cảm nhận được điều gì đó, con ác quỷ bắt đầu lùi lại.
Giờ đây, tôi chậm rãi tiến bước, còn kẻ từng là thợ săn lại đang run rẩy, trườn bò tháo chạy trước mắt tôi.
Việc trong hầm ngục vườn sau này chỉ còn tôi và nó, có nghĩa là chính con ác quỷ này mới là kẻ bị nhốt lại một mình với tôi.
Chứ không phải tôi bị nhốt với nó.
Tôi lạnh lùng quan sát tình hình.
Khả năng kháng cự cao của nó giờ chẳng còn tác dụng gì nữa. Lưỡi rìu chiến lần này đã hoàn toàn xẻ đôi thân xác con ác quỷ.
Nó cũng không phải hạng ngu xuẩn, nó chấp nhận bỏ lại một cánh tay để lùi lại thoát thân. Bộp, cánh tay đen ngòm rơi xuống, mùi máu tanh nồng nặc bốc lên.
Khi bị dồn vào đường cùng, đòn tấn công của nó trở nên đơn giản hơn hẳn.
Kéé! Quàaaa—!
Đôi cánh khổng lồ đập liên hồi như muốn quét sạch khu vườn, một mưu hèn kế mọn nhằm ngăn tôi tiếp cận.
Ngay khoảnh khắc đó, thị lực động của tôi bắt trọn giây phút nó chuẩn bị phun ra luồng hơi thở đen đặc.
Cơ thể đang phát huy tối đa đặc tính Cuồng chiến binh phản ứng nhanh hơn cả những gì tôi tưởng tượng.
Bằng những bước di chuyển tưởng chừng không thể, tôi lùi lại vài bước, nhẹ nhàng né tránh làn khói độc.
Tôi vung rìu giáng xuống.
“À, đúng rồi.”
Suýt thì quên mất. Cái đầu không được phép hư hại.
Đó là món quà tôi dành tặng cho phe của Yeniel.
Tôi nhấc rìu lên, dứt khoát chặt đứt cổ con ác quỷ.
Rồi tôi xách cái đầu vẫn còn đang rỉ máu trên tay.
Cuối cùng, ác quỷ đã chết.
Máu bắn tung tóe lên mặt tôi.
Đa số quái vật ở Thế Giới Mặt Sau không thực sự chết đi, nhưng khác với lũ bản sao, con ác quỷ này sẽ không sống lại.
Bởi hầm ngục này dựa trên ghi chép trong sử sách lập quốc.
Mà dù nó có sống lại cũng chẳng sao, tôi chỉ việc xử lý nó thêm lần nữa là xong.
‘Evelyn à.’
Chỉ qua cái nhìn thoáng qua ở phòng yến tiệc thì không thể đánh giá được.
Lúc đó, thấy cô ta chỉ huy mọi người sơ tán, tôi đã chọn tin tưởng Yeniel.
Hy vọng ít nhất cô ta cũng khá khẩm hơn Yeniel một chút.
Nhưng trước hết, đã đến lúc quay lại làm tiểu thư ngốc nghếch April rồi.
Cái chết ở đây chính là cái chết ở thực tại.
Tôi phải cẩn thận để không làm tăng Độ Nghi Ngờ.
‘Mấy cái chỉ số thiện cảm đó, mình phát ngấy rồi.’
Định xách đầu ác quỷ bước ra ngoài, tôi thoáng liếc nhìn về phía hàng rào sắt của hầm ngục. Phía bên kia, lũ bản sao vẫn đang đứng đó dõi theo.
Có lẽ vì không còn ai để sao chép hình dáng, nên dù có 5 bản thể đứng đó, nhưng 4 kẻ trong số chúng chỉ có khuôn mặt và vóc dáng mờ ảo, không rõ nhân dạng.
Tôi vung chiếc rìu chiến theo chiều ngang duy nhất một lần.
Một tiếng ầm kinh thiên động địa vang lên.
Tôi đã nghĩ chiếc rìu này rất nặng, nhưng có vẻ nó không được làm từ vật liệu thông thường mà là một loại kim loại ma pháp.
Hàng rào sắt bị chém đôi đổ sập xuống. Tại nơi lũ bảo sao vừa đứng, tro bụi bay mù mịt.
Dường như chúng đã bị tiêu diệt hoàn toàn.
Chẳng biết là do uy lực của chiếc rìu hay do nó đã dính máu ác quỷ, nhưng dù sao thì kết quả cũng như nhau cả thôi.
Ngay khi con ác quỷ chết đi, cánh cửa hầm ngục vườn sau cũng tự động mở ra.
Tôi bước vào cuối hành lang tầng 4 rồi hướng về phía cầu thang. Lê theo vạt váy đẫm máu, tôi chậm rãi bước xuống tầng 3.
Trời đã về khuya.
Đoàng! Ầm ầm! Rầm!
Sấm chớp và mưa gió gào thét, quật vào cửa sổ từng hồi dữ dội.
Tôi khẽ ngân nga một giai điệu, cứ như thể mình đã thực sự trở thành April vậy.
Bộ váy trắng April đang mặc đã bị máu nhuộm thành một màu đỏ thẫm.
Tôi cũng chẳng buồn lau đi vết máu bắn trên gò má.
Từ chiếc rìu chiến, những giọt máu ác quỷ đen ngòm vẫn còn hơi ấm cứ thỉnh thoảng lại nhỏ xuống tỏng, tỏng.
Đi được một lúc lâu, cuối cùng phòng nghỉ cũng hiện ra trước mắt. Có lẽ đây chính là phần thưởng cho việc vượt qua tầng 4.
Tôi nhớ rõ những khuôn mặt ấy, những kẻ dù sắc mặt tái nhợt vì sợ hãi, nhưng vẫn mang theo ý định giết chết tôi một cách rõ ràng.
Tôi nhấc rìu chiến lên và bổ nát cánh cửa.
Rầm—!
Rắc. Khục. Cánh cửa đổ rập xuống một cách dễ dàng.
Có vẻ vì có chốt khóa nên cửa không mở được, vậy nên tôi đã phá tan cái chốt đó luôn. Trước sự náo động, những người bên trong vội vàng chạy ra ngoài.
Tay vẫn xách cái đầu ác quỷ còn vương hơi nóng, tôi nhìn xuyên qua cánh cửa đang vỡ vụn, dõi theo những kẻ đã định tâm giết mình.
Tôi nheo mắt che đi ánh nhìn lạnh lẽo, rồi dùng chất giọng trong trẻo, ngây thơ của April thật sự để hỏi.
“Mọi người đều ở đây cả rồi sao?”
Ai đó vừa nín thở.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
