Sống Sót Với Tư Cách Tiểu Thư Ngây Thơ Trong Game Kinh Dị

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Web Novel - Chương 31

Chương 31

Hoàng thái tử đưa tay ra hiệu như muốn dẹp yên sự xôn xao.

“Không sao đâu. Các vị không phải quý tộc, và ta cũng không đến mức cổ hủ tới nỗi bắt các vị phải gọi hai tiếng Điện hạ trong một hoàn cảnh riêng tư thế này.”

“Thật cảm kích thay. Không ngờ một dân thường như chúng tôi lại được ngài ban cho lòng bao dung rộng lớn đến vậy.”

Sau khi đối phương đáp lời, hai bên chỉ im lặng gật đầu chào nhau rồi ai đi đường nấy.

Khi bọn họ đã đi xa, Max mới bực dọc lầm bầm.

“Thật không thể tin nổi họ dám mỉa mai Điện hạ như thế. Sao lại có những kẻ vô lễ đến vậy chứ! Ngài có nghe thấy không? Bọn họ chế nhạo rằng phe Quý tộc hay phe Hoàng gia thì cũng như nhau cả thôi. Điện hạ đâu có phân biệt đối xử với dân thường bao giờ, vậy mà đám dân đen đó dám đối đầu trực diện với mặt trời tương lai của Đế quốc!”

“Phải làm quen với việc đó thôi.”

Hoàng thái tử bình thản đáp. 

Có lẽ đó là kiểu mỉa mai mà người ta thường gọi là văn phong tiểu thuyết lãng mạn.

‘Mình chẳng thấy chỗ nào là chế nhạo cả.’

Thấy Yeniel không thèm góp một lời nào vào cuộc hội thoại, có vẻ lời của Max gần như là đúng. Bởi Yeniel chẳng bao giờ dính líu vào những chủ đề tiêu cực cả.

“Ngài Isengriff, ngài cũng nói gì đi chứ! Ở bên ngoài thì khoe khoang giỏi giang, thông minh đủ điều, sao lần này lại im re vậy?”

Dù Max có quát tháo, Sian vẫn giữ im lặng. Trông anh ta không có vẻ gì là sẵn sàng để đối thoại.

Gì đây, đang cảm thấy cắn rứt lương tâm à?

Nếu vậy thì ngay từ đầu đừng có bỏ rơi tôi chứ. Tôi thản nhiên phớt lờ anh ta.

“Với tư cách là người hầu cận Điện hạ, một cố vấn mà lại...”

Nhưng thấy Sian mãi không phản ứng, Max hơi lúng túng lắp bắp rồi cũng tự giác ngậm miệng.

Khi không gian đã yên tĩnh trở lại, Yeniel mới hỏi cả nhóm.

“Mọi người có ngửi thấy mùi gì lạ từ những người đó không? Một mùi hương hơi nồng.”

“Có à?”

Lúc đi ngang qua họ, tôi cũng có ngửi thấy gì đó. 

Nhưng vì trên người tôi vẫn còn vương mùi máu ác quỷ thoang thoảng nên tôi không thể phân biệt chính xác được.

“Là mùi hoa mà?”

Bất ngờ thay, Max lại tỏ ra am hiểu, hắn vuốt râu ra vẻ.

“Tất cả đều là hoa dùng làm nước hoa. Tôi thấy có mùi hoa mẫu đơn nồng nặc chẳng hề ăn nhập chút nào, nên đã tự hỏi liệu họ có làm nghề sản xuất hương liệu không đấy.”

“Ngài bảo đó là mùi hoa sao?”

Trước câu hỏi của Yeniel, Max đắc ý trả lời.

“Max này am hiểu tường tận mùi hương của hầu hết các loài hoa. Những loại hoa trồng để lấy hương liệu thường có mùi nồng đến mức kinh khủng. Nếu không biết đến mức này thì làm sao tôi có thể trở thành thị tùng hoàng cung được chứ!”

“Ừm, nghe đỉnh thật đấy nhưng vì là ngài Max nói nên April cứ thấy không tin thế nào ấy.”

Tôi hồn nhiên xen vào.

“Là thật đấy, Quý cô April!”

Max đang ấm ức nhìn tôi thì chợt khựng lại. Có vẻ hắn vừa sực nhớ ra chiếc rìu chiến khổng lồ trên tay tôi và những vết máu ác quỷ vương trên đó. Sự sợ hãi hiện rõ trong ánh mắt ấy.

Phải rồi. Giờ đây hắn không nên lo lắng chuyện bị tôi túm tóc nữa, mà nên lo xem cái đầu mình có còn nằm trên cổ hay không đi.

Nhưng thật ngạc nhiên, lời của Max có vẻ đúng.

Càng đi tới, mùi hoa càng trở nên đậm đặc. Nó nồng đến mức gay gắt, cảm giác như một thứ mùi hôi thối vậy. 

Và rồi, hiện ra trước mắt chúng tôi là một vườn hoa dày đặc những đóa hoa to lớn đến rợn người.

Vì chúng quá lớn, ban đầu tôi còn không nghĩ đó là hoa. 

Mỗi đóa hoa to gần bằng một người trưởng thành. Những chiếc cuống dài gấp hai, ba lần chiều cao con người. 

Càng lại gần, những sợi lông tơ và những chiếc gai nhỏ xíu trên thân cây càng hiện rõ.

Điều kỳ quái nhất là từng đóa hoa như đang sống, chúng chậm rãi uốn cong thân mình để chặn lối đi của chúng tôi.

“Sao lại có cái vườn hoa kiểu này ngay giữa hành lang chứ...”

Max lẩm bẩm với vẻ mặt khiếp sợ.

“Ta đã quyết định ngừng thắc mắc rồi. Chẳng phải dinh thự này vốn dĩ đã như thế sao. Tuy nhiên, đường đi bị chặn là một vấn đề đấy. Không thể đi qua được. Sian, Sian! Tỉnh táo lại đi nào.”

Hoàng thái tử lắc vai Sian.

“À, tôi xin lỗi.”

Sian hơi cúi đầu với gương mặt tái nhợt rồi quan sát những bông hoa để tập trung trở lại.

“Tất cả đều là hoa lấy hương liệu. Mọi người có nhớ những người chúng ta vừa lướt qua ở hành lang không? Phía bên kia là cầu thang trung tâm, nghĩa là họ đã đi xuyên qua vườn hoa này để đến được khu vực phía Tây này...”

Rõ ràng so với Max, lời nói của Sian mang tính thuyết phục hơn nhiều.

“Nghĩa là khi họ đi qua thì đường không bị chặn, hoặc là có một cách thức riêng biệt để đi xuyên qua đây.”

Trong lúc nói, Yeniel nhẹ nhàng nhắc nhở tôi.

“Quý cô April, hãy chú ý đừng lại gần những bông hoa đó quá. Có thể sẽ nguy hiểm đấy.”

“Vâng!”

Lời nói vừa rồi của cô làm tôi nhớ lại lúc mình chưa có đặc tính, cô cũng thường quan tâm tôi như vậy. 

Nhưng khác với khi đó, giờ đây tôi đang lăm lăm chiếc rìu chiến trong tay và đã có thành tích hạ gục cả ác quỷ.

Lời nói mang tính bảo vệ đó.

Nếu hỏi đó là vô tình hay cố ý, tôi có thể khẳng định chắc chắn đó là cố ý.

‘Chẳng bao giờ mình đoán được Yeniel đang nghĩ gì, chắc hẳn cô ta nói thế là có lý do riêng.’

Dù sao thì, những đóa hoa quái dị này là những tồn tại không hề có khi tôi chơi ở chế độ thường. 

Chế độ thường của <Lâu Đài Của Đại Pháp Sư> vốn không khó, chỉ cần không phải là người có khả năng vận động thảm hại như anh trai tôi thì hầu như ai cũng có thể phá đảo.

Đặc biệt là tầng 3, nơi có rất nhiều sự kiện giải thích thiết lập như đặc tính, hay gặp gỡ những người sống sót khác, nên rất ít khi xuất hiện quái vật đe dọa đến tính mạng.

“Để April chặt hết mấy bông hoa này nhé?”

Nếu dùng rìu chiến giết sạch chúng, liệu nơi này có trở thành khu vực thù địch không nhỉ?

“Tiểu thư có thể chặt được sao?”

Tôi trả lời Hoàng thái tử.

“Ưm, nhưng chúng là quái vật xấu xa mà. Mấy con quái vật cầm kiếm trông giống hệt chúng ta April còn chặt được, nên cứ làm thế lần nữa là xong thôi ạ.”

Nhân tiện, tôi kể luôn cho họ nghe về kết cục của lũ bản sao.

“...Cấu trúc của nơi đó là hễ giết chết ác quỷ thì mọi cánh cửa đều mở ra sao?”

Câu hỏi của Hoàng thái tử dễ đọc vị hơn Yeniel nhiều.

“Không đâu ạ! Cửa không tự mở đâu, nên April phải mở bằng cửa sổ. Dùng rìu chiến là có thể chém đứt được hết ạ.”

Tôi đáp lại với vẻ mặt ngây thơ nhất có thể. Đến tầm này chắc Hoàng thái tử cũng lờ mờ đoán ra được độ bén của chiếc rìu chiến này rồi.

“Trước tiên, xin hãy đợi một chút được không, Quý cô April?”

Yeniel ngăn tôi lại.

“Tại sao ạ?”

“Không phải vì không được chặt, mà là vì tôi không biết liệu có điều kiện nào để đi qua nơi này hay không. Việc họ gom toàn hoa lấy hương liệu vào một chỗ chắc chắn phải có lý do.”

“Ra là vậy.”

Tôi gật đầu.

[Chỉ số thiện cảm của Yeniel đã tăng lên.]

Lúc đó, một chiếc bàn trắng đặt ở góc phòng lọt vào mắt tôi. Cả nhóm cùng tiến lại gần đó. 

Ngặt nỗi nó nằm hơi sát vườn hoa nên tôi thấy hơi bất an, nhưng vì không còn manh mối nào khác nên đành chịu.

Dù đã mạnh lên nhờ đặc tính Cuồng chiến binh nhưng không được phép chủ quan. Để duy trì đặc tính này, tôi phải giữ sinh lực ở mức thấp, nên càng phải thận trọng hơn.

Tổng sinh lực: 2.3%

‘Trong lúc ngủ đã hồi phục được 1.3% rồi à.’

Phải cẩn thận thôi. 

Tôi vừa tiếp cận vừa giả định trước các tình huống bị tấn công, như việc những đóa hoa bất ngờ lao vào hay những chiếc cuống vọt lên từ dưới đất.

Trên bàn có một tấm thiệp mời và một tờ công văn. 

Ngoài ra còn có một lọ thủy tinh pha lê trông giống lọ nước hoa và một cuốn sách.

“Chúng ta nên xem xét tất cả.”

Yeniel mở tấm thiệp mời đang gấp đôi ra trước. 

Những giọt máu từ bên trong bắt đầu rơi xuống tỏng, tỏng.

“...Cái này thì không xem được rồi.”

Vì bị dính chặt bởi máu nên không thể biết nội dung bên trong là gì.

‘Nhưng tại sao cô ta lại khẳng định đó là thiệp mời nhỉ?’

Giống như lúc ở tầng 4 khi nghĩ về phần thân trên của con búp bê, kiến thức đó cứ tự nhiên hiện ra trong đầu như một bản năng đã được hấp thụ. 

May mắn là tờ công văn vẫn còn nguyên vẹn, dù có nhiều chữ bị mờ nhưng vẫn có thể đọc loáng thoáng vài chỗ.

<Lịch trình ghé thăm của Công tước ■■■■

Tặng quà... Nước hoa

Tiệc tối... Nhà bếp

Dọn dẹp dinh thự... Tất cả người hầu>

Đúng lúc đó, một thứ gì đó chao đảo bên ngoài cửa sổ lọt vào tầm mắt tôi. 

Tôi lập tức nhận ra và quay đầu lại.

Đó là hàng loạt bàn tay đẫm máu. 

Giống hệt những thứ đã xuất hiện khi mở cửa sổ ở phòng nghỉ lúc trước. 

Từ vị trí mà những người khác đang mải xem công văn và sách không thể thấy được, chúng đang vẫy qua vẫy lại.

Thay vì cảm thấy sợ hãi, tôi thấy nực cười vì điệu bộ của chúng cứ như đang cố làm quen hoặc trêu chọc mình vậy. 

Trong nháy mắt, những bàn tay đó đã biến mất.

‘Ở Chế Độ Khó, sản vật của Trùm Cuối lại xuất hiện như cơm bữa ở tầng 3 thế này à?’

Một người hầu không đầu tiến lại gần và lau sạch vết máu dính trên bệ cửa sổ nơi những bàn tay vừa xuất hiện. 

Sian mở nắp lọ pha lê ra rồi lại đóng lại.

“Có vòi phun này. Quả nhiên là lọ nước hoa. Trong cuốn sách bên cạnh này cũng có ghi cách chiết xuất nước hoa bằng máy móc.”

“Làm gì có máy móc nào ở đây đâu. Chiết xuất bằng cách nào chứ?”

Max càu nhàu.

“Chắc chắn phải có thứ gì đó để thực hiện sự trao đổi đồng giá.”

Sian bình thản trả lời. 

Yeniel dường như đã nhận ra điều gì đó.

“Ngài Max. Ngài đã nói đúng không? Đó là ‘mùi của hương liệu’. Liệu mùi của hương liệu sau khi chiết xuất có khác với mùi của những đóa hoa này không?”

“Khác hẳn chứ! Vì nó đã được cô đặc đến cực độ mà. Chỉ cần pha vài giọt hương liệu vào cồn là thành nước hoa. Hương liệu có mùi nồng đến mức ngửi cái là biết ngay đó là nguyên liệu làm nước hoa.”

Max khẳng định chắc nịch. Yeniel chìm vào suy tư.

“Quả nhiên. Những người đó đã đi qua mà không cần làm nước hoa. Bằng một cách nào đó. Chúng ta nên tìm...”

Ngay lúc đó, một tiếng cười lảnh lót và rợn người vang lên.

[Trông ngon lành đấy.]

“A-Ai vừa nói thế?”

Sắc mặt Max tái mét. 

Dù chúng tôi đã giữ khoảng cách với vườn hoa, nhưng khi những chiếc cuống uốn cong, vài đóa hoa đã tiến lại rất gần. 

Mùi máu xộc lên mũi.

[Ăn được không?]

[Đưa một con người cho bọn ta, bọn ta sẽ cho đi qua.]

[Bọn ta sẽ nói với lũ hoa trong vườn. Các ngươi có thể đi bất cứ đâu.]

[Cho bọn ta ăn đi. Cho bọn ta ăn đi.]

Những đóa hoa rung rinh mời gọi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!