Chương 34
“Vâng! April sẽ làm thế. April vốn rất biết quan tâm bạn bè mà.”
Tôi ngoan ngoãn rời khỏi chỗ của Sian.
Yeniel chủ động đưa lọ nước hoa đang cầm trên tay Sian cho tôi.
“Đây này, Quý cô April. Chẳng phải cô cần cái này sao?”
“Đúng rồi. April định cho nước hoa vào lọ mà!”
Tôi đáp lời như thể bây giờ mới sực nhớ ra.
Yeniel bình tĩnh mở nắp lọ pha lê rồi tháo phần vòi phun ra.
“Tôi sẽ tháo vòi phun ra giúp cô. Tôi không biết lắp lại đâu, nên sau khi đổ hết vào, cô hãy nhờ ngài Max lắp lại nhé.”
“Vâng ạ.”
Từng chút một. Những giọt hương liệu đủ màu sắc rơi vào trong lọ pha lê.
Màu trắng, màu trong suốt, màu vàng, màu cam rồi cả màu đen.
“Ngài Max, April đổ hết vào rồi. Nhờ ngài lắp lại giúp April với.”
“Thật là lãng phí quá...”
“Lãng phí sao? Hửm. Ngài đang nói về những giọt hương liệu của April đó hả?”
“Chứ còn gì nữa! Cô có vẻ chẳng biết gì về giá trị của nước hoa cả, giữ nó thì định dùng vào việc gì cơ chứ?”
“Vì nó đẹp mà. Với cả, nó là của April!”
Tôi quyết định sửa lại đánh giá của mình về Max.
Có khi Max không phải kẻ nhát gan, mà trái lại còn rất gan dạ chăng?
Nhìn cách hắn dám nói năng như thế với một người đang cầm chiếc rìu chiến đẫm máu như tôi, thì đúng là gan hùm thật rồi.
“April nghĩ những người thích cướp đồ của một quý cô thì không phải là quý ông đâu. Cha April dạy rằng những hạng người như thế phải bị trừng phạt thật nặng.”
Như dự cảm được điều chẳng lành, Hoàng thái tử lập tức xen vào.
“Cho ta hỏi một chút, tiểu thư định trừng phạt bằng cách nào vậy?”
Ít ra ngài ấy còn tinh ý hơn Max.
“Là quyết đấu ạ.”
Tôi hồn nhiên nói.
“Cứ cầm vũ khí lên, quyết đấu với April. Một là thắng April, hai là bị đánh cho tới khi ngất đi thì thôi. Cha bảo cứ nện cho một trận là được ạ.”
“Max…… Bảo trọng nhé.”
“Điện hạ!”
Đúng là một đám tấu hài.
‘Mà khoan, lọ nước hoa này nên để đâu bây giờ? Game này còn chẳng có chức năng túi đồ nữa.’
Chất liệu lọ có vẻ dễ vỡ nên tôi khá lo lắng. Lúc nhặt được mảnh gương ở thần điện tầng 2, tôi cũng chỉ biết cầm khư khư trên tay.
Kích hoạt túi đồ… (100/100%)
‘Hửm?’
Có túi đồ sao?
‘Cửa sổ trạng thái.’
Tip: Ở Chế Độ Khó, việc hiển thị cửa sổ trạng thái sẽ bị hạn chế!
Túi đồ thì được mà cửa sổ trạng thái thì không? Nhân vật chính của game mà không xem được trạng thái của mình thì có lý không cơ chứ.
Ngay sau đó, một thông báo hiện lên.
Bạn có muốn cất Giọt hương liệu (Vật Phẩm Ẩn) không?
▶[CÓ]
[KHÔNG]
Lọ pha lê biến mất cùng một vệt sáng mờ nhạt.
Túi đồ
▶Giọt hương liệu
(Ô trống)
(Ô trống)
Những người trong phe nữ chính không nhìn thấy cảnh lọ nước hoa biến mất.
Đó là vì đúng lúc ấy, vài người hầu không đầu đang tiến về phía vườn hoa ăn thịt người vừa tan biến.
Trong khi lũ quái vật đang quét dọn đất cát và bụi bặm còn sót lại, chúng tôi nhanh chóng băng qua khu vực đó.
“Mau đi thôi.”
Yeniel hạ thấp giọng thì thầm.
“May mà chúng có vẻ không để ý đến đống đất cát đó lắm. Dường như chúng không biết đến sự tồn tại của những giọt hương liệu. Tôi cứ ngỡ đám người hầu này trồng hoa là để làm nước hoa đấy.”
Chúng tôi bước nhanh hơn về phía trước.
Tôi vừa kéo lê chiếc rìu chiến vừa khựng lại một chút.
‘Rìu nặng quá, làm trầy hết cả sàn rồi.’
Lũ người hầu không đầu đi ngược chiều chúng tôi chợt dừng lại. Nhìn chúng cúi người xuống như muốn lấp lại những vết lõm trên sàn, tôi bỗng thấy hơi cắn rứt lương tâm một chút.
Vượt qua khu vực vườn hoa, chúng tôi bắt đầu bắt gặp người sống sót thưa thớt hơn.
Ai nấy đều ăn mặc rách rưới, ánh mắt sắc lẹm, giống hệt nhóm dân thường mà chúng tôi gặp đầu tiên.
“Càng đi dường như càng thấy đông người hơn nhỉ? Không biết tất cả có phải là những người từng ở phòng yến tiệc tầng 5 không nữa.”
Max có vẻ đắc ý khi thấy mọi người chú ý đến lời mình nói. Thực ra chỉ vì Sian bỗng nhiên trở nên ít nói mà thôi.
“Quý tộc hay dân thường thì cũng đều đông cả. Có vẻ là vậy.”
Hoàng thái tử gật đầu.
“Dường như đã có nhiều người thiệt mạng. Tôi nhớ rõ những người ở phòng yến tiệc đã chia nhóm như thế nào, nhưng khi gặp lại, nhiều thành viên đã biến mất.”
Yeniel trầm ngâm nói.
Lời nói đó khiến bầu không khí trở nên nặng nề.
Có lẽ vì giờ đây họ đều hiểu rõ rằng, ở nơi này, con người không chỉ chết vì quái vật.
Giống như những kẻ vừa đi qua đã đem một người đồng đội ra làm mồi cho lũ hoa.
Giống như những người ở đây đã từng bỏ rơi tôi.
Ở Thế Giới Mặt Sau, con người có thể chết vì chính đồng loại của mình.
“Chúng ta đã đến gần khu vực trung tâm rồi. Nếu tờ công văn trên bàn lúc nãy được gửi cho toàn bộ tầng 3, thì khả năng cao phòng đại tiệc sẽ nằm ở trung tâm hoặc phía Đông.”
Yeniel thông báo cho cả nhóm.
Bình thường vào lúc này, Sian sẽ giải thích thêm về lý do ma pháp khiến dinh thự nghìn năm trước có cấu trúc như vậy, nhưng vì anh ta im lặng nên tôi thấy thiếu vắng lạ thường. Kiểu như bị mất đi phần thuyết minh ấy.
<Lịch trình ghé thăm của Công tước Aquilium
Tặng quà... Nước hoa
Tiệc tối... Nhà bếp
Dọn dẹp dinh thự... Tất cả người hầu>
Hoàng thái tử hỏi Yeniel.
“Vậy ở tầng 3 này không có hầm ngục sao?”
“Thần xin lỗi, nhưng khác với ngài Sian, thần không am hiểu nhiều về ma pháp, thưa Điện hạ.”
“...Chắc chắn là có đấy ạ.”
Người vừa lên tiếng chính là Sian. Anh ta dường như đã cố gắng trấn tĩnh lại cảm xúc, nỗ lực giữ một khuôn mặt lạnh lùng.
“Vì đây là Thế Giới Mặt Sau nên dinh thự bị biến dạng, có thể phát sinh biến số. Hơn nữa cấu trúc cơ bản của dinh thự Đại Pháp Sư vốn đã như vậy rồi.”
“Cấu trúc cơ bản?”
“Đó là những nơi kết nối các không gian trong dinh thự với nhau. Ví dụ như có phòng sẽ thông thẳng với tầng 5. Ngay cả khi tính đến mốc thời gian nghìn năm trước, đó vẫn là những việc làm không thể hiểu nổi.”
À, anh ta đang nói đến lối tắt sao? Đó đúng là một hệ thống kỳ quặc thật.
Thông thường trong game hay có hệ thống gọi là ‘lối tắt’. Nói đơn giản là đường tắt.
Ví dụ như từ tầng 1 lên tầng 2 cực kỳ gian nan, nhưng một khi đã lên được rồi, bạn có thể nhấn một cái nút ở tầng 2 để kích hoạt cầu thang bí mật.
Từ đó về sau, bạn có thể di chuyển nhanh chóng giữa tầng 1 và tầng 2 bằng cầu thang đó.
Ít nhất thì những trò chơi mà anh trai nhờ tôi chơi hộ đều như vậy.
Thế nhưng cấu trúc lối tắt của dinh thự Đại Pháp Sư thì đúng là không tài nào hiểu nổi.
“Tại sao tầng 5 với tầng 3 lại thông với nhau? Rồi tại sao tầng 4 lại thông với thủ đô?”
“Cái đó làm hãng game bị cả fan tiểu thuyết lẫn game thủ chửi tơi bời đấy! Bảo là tác giả không biết gì nên viết thiếu logic. Nhưng thực ra đó là thính cả đấy. Công ty này làm mấy vụ này đỉnh lắm. Chỉ là dù có nhặt hết thính thì cũng chẳng ai giải mã được thôi... Sắp tới ra Chế Độ Khó chắc họ sẽ giải đáp đấy.”
“Họ bảo sẽ giải đáp sao?”
“Chắc là phải giải đáp thôi chứ…”
Anh trai tôi thuộc lòng tất cả những lối tắt đó.
Thành tích phá đảo dưới 30 phút ở lần chơi thứ hai của tôi chính là kết quả của sự kết hợp giữa kỹ năng vận động của tôi và trí tuệ của anh ấy.
Dù vậy, tôi cũng không thể nhớ hết được mọi lối tắt trong <Lâu Đài Của Đại Pháp Sư>.
Trong lúc đang tiếp tục bước đi, một màn sương mù dày đặc bỗng phủ kín hành lang phía trước.
“Từ đây trở đi chẳng nhìn thấy gì cả. Sao trong dinh thự lại có sương mù thế này?”
Hoàng thái tử hỏi với vẻ ngỡ ngàng.
Sian nhìn màn sương và có vẻ hơi ngạc nhiên.
“Cái này... là sương mù do pháp sư tạo ra. Nếu là pháp sư bẩm sinh thì sẽ không thiếu tinh tế thế này, vậy nên đây là do một pháp sư nhân tạo tạo ra.”
“Có thể xóa nó đi không?”
“Phải xác định xem tại sao sương mù này lại ở đây đã. Thông thường nó dùng để đánh dấu nơi nguy hiểm hoặc để chặn đường. Nếu cưỡng ép giải trừ, người ở phía bên kia sẽ bị thương.”
Đúng lúc đó, một giọng nói trầm thấp và đầy cuốn hút vang lên từ phía đối diện.
“Có ai ở đó không?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
