Sống Sót Với Tư Cách Tiểu Thư Ngây Thơ Trong Game Kinh Dị

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11201

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Web Novel - Chương 33

Chương 33

Tiếng hét của con người dần biến thành những âm thanh rền rĩ, quái dị của loài quái vật. 

Ngay sau đó, lũ hoa héo rũ rồi tan thành tro bụi, biến mất hoàn toàn.

“Chúng biến mất thật rồi.... May quá.”

Sian, người nãy giờ vẫn đang thất thần trước cảnh tượng áp đảo kia, dường như vừa sực tỉnh khỏi thực tại nên giọng nói cứ thế nhỏ dần rồi tắt hẳn.

Cả nhóm tiến lại gần tôi.

“Làm tốt lắm! Tiểu thư April!”

Max mà cũng biết khen ngợi người khác sao? 

Thắc mắc đó của tôi sớm được Hoàng thái tử giải đáp ngay sau đó.

“Max, ta nhớ ngươi từng nói mình mắc chứng sợ những bông hoa khổng lồ mà. Làm tốt lắm, Tiểu thư April.”

“Cảm ơn Ngài, Điện hạ!”

Tôi nở nụ cười rạng rỡ như thể rất vui sướng vì được khen ngợi.

“Sian. Ngẩng cao đầu lên. Nhận định của ngươi về việc chúng chỉ bất tử trong điều kiện nhất định là hoàn toàn chính xác. ...Có điều, ta không nghĩ Tiểu thư April lại biết được những chuyện như thế. Tiểu thư April, làm sao tiểu thư biết về cái cửa sổ đó vậy?”

Tôi nghiêng đầu.

“Thì là vì, mặt trời đang chiếu sáng mà chẳng thấy bóng đổ đâu cả ạ.”

Đó là sự thật. 

Dù thực tế tôi nhận ra là nhờ những bàn tay in trên mặt kính, nhưng trả lời thế này nghe có vẻ thuyết phục hơn nhiều. 

Tất nhiên, vì lũ hoa đó là quái vật của Thế Giới Mặt Sau nên vốn dĩ chúng có thể không có bóng.

Giờ đây khi lũ hoa ăn thịt đã thành tro bụi, chẳng còn ai để xác chứng sự thật nữa.

Đúng lúc đó, từ nơi lũ hoa vừa biến mất, một mùi hương cực kỳ đậm đặc tỏa ra. 

Nó nồng đến mức tôi nhận ra ngay lập tức đây chính là nguyên liệu hương liệu như lời Max nói.

Chỉ cần một lượng cực nhỏ cũng đủ khiến cơ thể bị ám mùi hương này. Thú thật, vì mùi quá nồng nên tôi thấy nó giống mùi hôi thối hơn là hương thơm, đầu óc bắt đầu có chút váng vất. 

Tiến lại gần hơn, tôi thấy những giọt hương liệu nhỏ li ti đang lơ lửng trong không trung.

“Nước hoa kìa! Đúng không, Tiểu thư Yeniel?”

“Gần như vậy. Đó là những giọt hương liệu, nguyên liệu để chế tạo nước hoa.”

Đáp lời tôi xong, Yeniel lẩm bẩm như thể không hiểu nổi.

“Làm sao chất lỏng có thể tồn tại dưới hình thái này được nhỉ?”

Chắc Yeniel không phải là dân khối tự nhiên rồi. 

Mỗi giọt hương liệu lại mang một mùi hương khác nhau. Dường như chúng được chiết xuất từ nhiều loại hoa khác nhau, nhưng với tôi thì chẳng thể nào phân biệt nổi. 

Những giọt hương liệu này dù chạm vào cũng không thấm vào da hay bị vỡ tan, chúng vẫn giữ nguyên hình khối tròn trịa của mình.

“Tiểu thư April! Sao tiểu thư lại chạm tay vào thứ quý giá đó!”

Trước tiếng hét của Max, tôi thản nhiên đáp.

“Thứ này là của April mà?”

“Ít nhất tiểu thư cũng nên dâng tặng cho Hoàng thái tử Điện hạ chứ...”

Tôi khẽ dịch chuyển chiếc rìu chiến để nó hiện rõ hơn trước mắt hắn. Đúng là kẻ nhát gan, Max lập tức ngậm miệng. Tiện thật đấy chứ.

“Lũ hoa đã nói là tặng cho April và chính April đã chặt chúng nên chúng là của April.”

Chúng không bị hòa lẫn vào nhau mà tụ lại như những viên bi nhỏ, thế là tôi nhặt từng giọt một bỏ vào lòng bàn tay.

Bạn đã nhận được vật phẩm.

Giọt hương liệu (Vật Phẩm Ẩn): Dùng để chế tạo nước hoa!

Tip: Nước hoa có thể được chế tạo tại ‘địa điểm nhất định’.

Bây giờ tôi còn phải đi làm nước hoa nữa sao?

‘Đến địa điểm nhất định để chế tạo nước hoa.’

Được rồi, tôi sẽ ghi nhớ. 

Nếu có thể, tôi muốn làm ra ít nhất hai lọ để tặng cho cả hai phía Aquilium. 

Chẳng phải ‘Trái Tim’ mà tôi có được từ chìa khóa của họ có liên quan đến nhiệm vụ sao. 

Thực ra vì cửa sổ nhiệm vụ bị lỗi chữ nên tôi cũng chẳng biết phải làm gì với cái trái tim đó. 

Nhưng thôi, cứ làm nước hoa xong rồi tính sau.

Những giọt hương liệu trong lòng bàn tay tôi lấp lánh tỏa sáng.

‘Chắc là cất vào lọ nước hoa Sian đang cầm là được nhỉ?’

“Ngài Sian. April có thể để nước hoa vào lọ của ngài được không?”

Tôi mỉm cười thuần khiết hỏi Sian. 

Trên gương mặt Sian hiện lên một vẻ kinh hoàng tột độ. 

Không phải anh ta sợ bản thân tôi, mà đó là biểu cảm của một kẻ bị đè nặng bởi tội lỗi.

Sian đang run rẩy, giống như một người vừa chợt nhận ra tội ác mình đã gây ra nặng nề đến nhường nào.

***

Mọi thứ cứ như một cơn ác mộng kinh khủng. 

Vài tiếng sau khi Sian cùng những người khác bỏ rơi April, cô ấy đã trở về. 

Với chiếc rìu chiến trên một tay và cái đầu ác quỷ trên tay còn lại.

Khi Yeniel lần đầu chỉ định April là người ở lại hầm ngục tế phẩm, Sian đã đồng ý rằng phép tính đó là chính xác.

1. Nhất định phải để lại hầm ngục ít nhất một người làm mồi nhử.

Con ác quỷ không thể chịu đựng được sự nhàm chán hơn cả cơn đói. Nó ăn mòn nỗi sợ hãi, sự tuyệt vọng và đau khổ tỏa ra từ con người trước khi nhai nát và nuốt chửng thể xác họ.

Nếu định đóng cửa hầm ngục mà không có mồi nhử, sinh vật xảo quyệt và tà ác này sẽ điên cuồng lao ra ngoài. 

Một khi ác quỷ thoát khỏi hầm ngục tầng 4 và lảng vảng trong dinh thự, tất cả những người sống sót đang tụ tập tại phòng yến tiệc sẽ phải bỏ mạng.

Hơn mười con người đánh đổi lấy một mình April.

Chẳng phải lựa chọn bên nào đã quá rõ ràng rồi sao?

Sian đã tin rằng mình đang suy nghĩ cực kỳ lý trí. Đó là một quyết định hợp lý, về mặt lý thuyết là hoàn hảo.

Thứ tự giả để lừa April là do đích thân Hoàng thái tử sắp xếp.

Max, Hoàng thái tử, Yeniel. Sau đó là April và cuối cùng là Sian. 

Thực chất thứ tự không quá quan trọng.

Điều cốt yếu là Sian, người có thể dùng tinh linh cầm chân ác quỷ, sẽ là người ra sau cùng.

April được xếp vào vị trí muộn nhất có thể. 

Lịch trình được định sẵn là Sian sẽ thoát ra trong lúc April đang giữ công tắc.

Thế nhưng—

Ngay khoảnh khắc April nở nụ cười trong sáng, thuần khiết nhìn về phía mình, trái tim Sian như thắt lại. 

Làm sao anh có thể quên được ánh mắt đó?

Giây phút ấy, một thứ gì đó bên trong anh đã đổ vỡ. 

Sian linh cảm được rằng, thứ vừa sụp đổ kia sẽ không bao giờ có thể cứu vãn được nữa.

Ban đầu, anh lầm tưởng cảm giác khi thấy April sống sót trở về là sự sợ hãi. 

Một con ác quỷ kinh hoàng đã bị giết chết bởi chính April. 

Mọi người hẳn đều nghĩ rằng nếu để cô phát hiện ra những gì họ đã làm, kết cục của họ cũng sẽ thê thảm như con quỷ kia.

Nhưng, thứ đáng sợ hơn cả chính là việc April biết được sự phản bội của Sian. 

Mỗi khi bị ánh mắt thuần khiết ấy đâm thấu, anh lại cảm thấy đau đớn tột cùng.

Anh không thể thốt nên lời, cũng chẳng thể hành động tự nhiên. 

Anh sợ rằng chỉ cần mở miệng là sẽ bị lộ. Dù làm gì, anh cũng run rẩy vì sợ April sẽ nhận ra bản chất con người thật của mình. 

Anh không thể quay trở lại làm chính mình của trước kia.

Người chưa từng gián tiếp quyết định giết chết một ai đó.

Tại sao những người khác lại có thể thản nhiên đến vậy?

Sian cảm thấy như mình đang bị thiêu rốt trong địa ngục. 

Và địa ngục đó là do chính anh tạo ra. 

Lẽ ra anh không nên làm thế. 

Sian đã phạm phải một tội lỗi tuyệt đối không bao giờ được phép mắc phải.

Cay đắng thay, nhìn April vẫn đang mỉm cười với mình, cuối cùng anh cũng lờ mờ nhận ra một sự thật.

Sian đã thích April mất rồi.

***

“Ngài Sian. April muốn đựng nước hoa vào lọ.”

Tôi gọi tên như để hối thúc anh ta trả lời. Tôi mỉm cười rạng rỡ như một kẻ chẳng hề hay biết chuyện gì.

Thực tế, tôi nghĩ những người còn lại (trừ Sian) đều đang nghi ngờ tôi ở một mức độ nào đó. Họ tự hỏi liệu tôi có đang diễn kịch hay không. 

Chẳng phải chính Hoàng thái tử đã đích thân nói sẽ vĩnh viễn không quên tôi rồi khóa trái cửa lại đó sao?

‘Có lẽ vì họ sợ mình thực sự chưa nhận ra nên mới không dám khơi chuyện ra trước thôi.’

Suốt quãng đường đi dọc hành lang tầng 3, cả nhóm ngầm hiểu là không ai được nhắc đến hầm ngục vườn sau hay con ác quỷ đó nữa. 

Thế nhưng, phản ứng quá đỗi thành thật của Sian lại vô tình khiến tôi trông giống như một người hoàn toàn trong sạch và vô tội. Ít nhất là trong mắt những người khác, ngoại trừ Yeniel.

“Ôi chao?”

Tôi mở to mắt.

“Ngài nóng lắm sao? Ngài đang đổ mồ hôi hột kìa. Hay là, ừm, hình như ngài đang ốm thì phải. April chưa bao giờ đổ mồ hôi như thế nên không biết đâu.”

Một tay tôi nắm chặt để những giọt hương liệu không rơi mất, tay còn lại đặt lên trán Sian.

“Tôi không sao.”

Sian đau khổ, anh ta thậm chí không đủ can đảm để gạt tay tôi ra. 

Yeniel lúc này mới lên tiếng.

“Ngài Sian sẽ ổn thôi, Quý cô April.”

Giọng nói đanh thép, dường như vương chút hơi lạnh.

“Chắc là do dùng quá nhiều tinh linh nên ngài ấy thấy chóng mặt thôi. Tôi hiểu lòng tốt của cô, nhưng tốt nhất nên để ngài ấy có thời gian hồi phục. Cứ để ngài ấy một mình khoảng 30 phút là sẽ ổn thôi.”

Thực chất, đó là lời cảnh cáo dành cho Sian. Cô muốn anh ta tự chấn chỉnh lại cảm xúc của mình trong vòng 30 phút đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!