Chương 30
Sắc mặt mọi người trở nên xám ngoét, một bầu không khí im lặng đến rợn người bao trùm.
Trên sàn phòng nghỉ vẫn còn sót lại những dấu vết của đêm qua chưa kịp xóa sạch. Những vệt máu đậm đặc.
Cái đầu của con ác quỷ đã biến thành đá khi bình minh ló rạng. Thế nhưng, dù đã trôi qua vài tiếng đồng hồ, máu vẫn chưa khô hẳn, minh chứng rõ ràng rằng đó từng là đầu của một con ác quỷ thực sự.
“Cô ngủ ngon chứ, Quý cô April?”
Yeniel thản nhiên lên tiếng.
“Vâng! Hôm nay April có cảm giác như sẽ có chuyện tốt lành xảy đến vậy. Mỗi khi April thấy vui vẻ vào buổi sáng là y như rằng sẽ gặp nhiều chuyện may mắn.”
“Vậy sao. Chắc chắn sẽ có nhiều chuyện tốt đến với Quý cô April thôi.”
Dù có một khoảng lặng ngắn trước khi trả lời, nhưng lời đáp của Hoàng thái tử vẫn giữ vẻ bình thường như mọi khi.
Chỉ có Sian là không dám nhìn thẳng vào mắt tôi. Trông anh ta như thể sắp chết đi vì tội lỗi đang cắn rứt ngay lập tức.
‘Chẳng liên quan gì đến mình.’
Bất ngờ, cánh cửa duy nhất còn đóng sập bỗng mở toang. Max hớt hải chạy ra ngoài.
“Híc! Điện hạ! Mọi người! Sáng rồi! Trời sáng rồi ạ! Có gì đó sai sai! Sao, sao mọi người lại nhìn thần như thế?”
“Max.... Ta xin lỗi vì bình thường vẫn nghĩ ngươi là kẻ ba hoa. Hóa ra cái tính đó của ngươi đôi khi lại giúp ích cho tâm lý đấy. Dù để coi là sự an ủi thì cũng hơi phiền phức chút...”
Hoàng thái tử thẫn thờ bộc bạch.
Này, ngài cũng nghĩ vậy sao?
“Dạ? Điện hạ? Ngài nói thế là ý gì ạ? Bảo Max này phiền phức là sao!”
“Ta đùa thôi.”
Nhìn kiểu gì cũng thấy là ngài ấy nói thật.
Kết thúc cuộc đối thoại vô thưởng vô phạt, chúng tôi bắt đầu bàn bạc về việc thoát thân.
“Đã gần 72 tiếng kể từ khi chúng ta bị nhốt. Nếu là ở bên ngoài, lẽ ra bây giờ là ngày thứ ba. Thế nhưng, chúng ta lại đang đinh ninh rằng hôm nay là ‘sáng ngày hôm sau’. Điều đó có nghĩa là bản thân dinh thự này đang bị cố định ở một mốc thời gian nào đó.”
Sian dù trông như sắp chết đến nơi nhưng vẫn làm tốt việc của mình.
“Hửm? Nhưng rõ ràng đây là buổi sáng đầu tiên mà chúng ta gặp nhau mà?”
Tôi nghiêng đầu đáp lại.
Sian tái mét mặt mày, lộ liễu tránh né ánh nhìn của tôi. Sự tội lỗi gần như tuyệt vọng hiện rõ trong mắt anh ta.
“Chắc hẳn ai cũng nghĩ giống Quý cô April thôi. Mà này, không thể thoát ra bằng đường cửa sổ sao?”
Hoàng thái tử thu hút sự chú ý. Max tiến lại gần bệ cửa sổ.
“Ngài nói đúng ạ! Điện hạ. Để Max này...”
“Hãy nhớ đến quy luật trao đổi đồng giá. Phía cửa sổ chắc chắn cũng có cạm bẫy đấy. Chúng ta hãy thám hiểm tầng 3 rồi tìm đường xuống tầng 2.”
Yeniel bình tĩnh ngăn Max lại. Sau đó, cô mở cửa sổ ra.
Bên ngoài, chỉ có một màn đêm đen kịt, thăm thẳm trải dài.
“Ơ...?”
Max lùi lại vài bước.
Đó chính là hư không. Một trạng thái chỉ toàn máu và sự trống rỗng.
Ở chế độ thường, ngoài cửa sổ vốn dĩ là dải ngân hà và vũ trụ, nhưng vì đây là Chế Độ Khó nên bối cảnh có vẻ kinh dị hơn nhiều.
Và trên hết, nếu mở cửa sổ quá số lần quy định, người chơi sẽ chết.
“Mở cửa sổ một hồi xong chết luôn kìa?”
“Sao em lại mở nó ra!”
“Vì thấy vũ trụ hiện ra mà.”
“Chưa thoát khỏi dinh thự mà cứ mở cửa sổ liên tục là chết đấy... Ư, vũ trụ đáng sợ thật. Cái vũ trụ đó được chia sẻ tầm nhìn với Ioan đấy...!”
Ioan là tên của Trùm Cuối.
Đám quái vật thì được thiết kế đáng sợ đúng chất game kinh dị, nhưng riêng Trùm Cuối thì lại có ngoại hình thanh thuần và xinh đẹp một cách thừa thãi đúng kiểu lãng mạn giả tưởng, nên nhân vật đó rất được yêu thích.
Ngay khoảnh khắc tôi đang nhớ lại về con trùm đó, đột nhiên từ bên dưới cửa sổ, hàng loạt bàn tay đẫm máu vọt lên.
“Tiểu thư Yeniel! Đóng cửa sổ lại mau!”
Hoàng thái tử dường như cảm thấy việc ra lệnh cho Yeniel lúc này là quá mất thời gian, ngài lập tức lao tới tự tay đóng sầm cửa sổ lại.
‘Cái gì thế kia? Những bàn tay đó.’
Những bàn tay nhô ra từ trong bóng tối khẽ vẫy qua vẫy lại một cách chậm chạp.
Như thể đang bắt chước điệu bộ chào hỏi của tôi.
Và chính xác là, chúng đang chào tôi.
Khi cửa sổ đóng lại, khung cảnh bên ngoài lập tức trở về trạng thái bình thường của dinh thự Đại Pháp Sư.
“Hừ, đúng là không bao giờ có chuyện đi lại dễ dàng mà.”
Hoàng thái tử thở dài một tiếng.
“Sian. Bên ngoài dinh thự thực sự không có gì sao?”
“Không phải đâu ạ. Chỉ là vì chúng ta chưa thể đi tiếp nên không nhìn thấy thôi. Chẳng phải lúc ở tầng 4, vì không vào được bên trong nên chúng ta cứ quanh quẩn mãi một chỗ đó sao? Có lẽ ý của nơi này là muốn chúng ta xuống tầng 1 một cách ‘bình thường’ rồi mới thoát ra được.”
“Ta hiểu rồi. Cứ thám hiểm tầng 3 đi. Để cho chắc, tuyệt đối đừng ai mở cửa sổ nữa.”
Hoàng thái tử dặn dò kỹ lưỡng.
Chúng tôi bước ra hành lang tầng 3.
Dù tầng 4 và tầng 5 cũng mang phong cách quý tộc rất ấn tượng, nhưng sự xa hoa của tầng 3 lại nằm ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.
Nó giống hệt bối cảnh những buổi dạ tiệc lộng lẫy trong webtoon lãng mạn giả tưởng, hay những cung điện hoàng gia rực rỡ.
“Oa, đẹp quá đi mất! April chưa bao giờ thấy không gian nào xinh đẹp thế này.”
Tôi nở nụ cười rạng rỡ, trong khi một tay vẫn nắm chắc lấy sinh mạng của mình, chiếc rìu chiến.
“Vì thế nên nơi này mới được gọi là đóa hoa của dinh thự nghìn năm trước, Quý cô April.”
Yeniel dịu dàng giải thích cho tôi.
“Nghìn năm trước, vì sự xuất hiện của ác quỷ khiến việc đi ra ngoài trở nên khó khăn, giới quý tộc đã sử dụng tầng 2 và tầng 3 làm không gian tiếp khách. Có lẽ cho đến trước khi xuống tầng 1, tiểu thư sẽ chỉ thấy toàn những nơi đẹp đẽ như thế này thôi.”
“April vui quá. April thích những thứ đẹp đẽ lắm.”
Tôi cười khúc khích.
Ngay sau đó, khi đang đi, chúng tôi bắt gặp một nhóm quái vật không đầu.
“Qu-Quái vật...!”
Max là người phát hiện ra chúng đang tiến lại từ phía cuối hành lang.
Những hình hài không màu sắc như thể vừa bước ra từ một bức ảnh đen trắng.
Chúng không có đầu, mặc đồng phục của người hầu và quản gia như thể đang làm việc.
Đó là lũ quái vật xuất hiện nhiều đến phát ngấy ở tầng 3: Những người hầu không đầu.
Tất cả chúng tôi lập tức lùi lại, thủ thế cảnh giác.
Nhưng trái với sự căng thẳng của cả nhóm, lũ người hầu không đầu cứ thế đi lướt qua chúng tôi.
Khi khoảng cách đã đủ xa, hình thể của chúng dần dần mờ nhạt rồi biến mất.
“Chúng không nhận ra chúng ta sao? Không, nói đúng hơn là chúng đã chủ động tránh chúng ta.”
Yeniel, người vừa ngoái lại cảnh giác, giờ đã dời mắt khỏi bóng lưng của lũ quái vật.
“Chắc chắn chúng có nhận thức được. Trước tiên... tốt nhất là nên quan sát thêm. Chúng ta chưa biết chúng sẽ tấn công trong điều kiện nào.”
Sian đưa ra ý kiến, sắc mặt anh ta vẫn trắng bệch.
Sau đó, cứ đi được vài bước chúng tôi lại chạm mặt lũ người hầu không đầu, nhưng lần nào cũng vậy, chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
“Có vẻ như nơi này khá an toàn. Tuy là an toàn có điều kiện.”
Sian đưa ra kết luận.
Đúng như anh ta nói.
Tầng 3 là một khu vực trung lập.
Hầu hết quái vật xuất hiện ở tầng 3 sẽ không tấn công người chơi.
Ngoại trừ trường hợp bạn chủ động ra tay trước, cản trở công việc của chúng, hoặc phá phách sau khi được giao nhiệm vụ.
Tất nhiên, tôi biết rõ điều này vì đã từng thử qua tất cả mọi trường hợp....
Bản thân tầng 3 có rất nhiều thiết lập vụn vặt như người sống sót, đại hội nghị, hay các bí mật của Đại Pháp Sư.
“Ở buổi đấu giá đó, nhớ phải mua vật phẩm tăng thiện cảm trước đấy. Có <Vòng Cổ Sinh Mệnh> thì cứ dồn tiền mà mua.”
“Sao mà phức tạp thế? Em mua một cái rồi này. Mà sao ở đây đông người thế nhỉ?”
“Đã bảo là đọc cốt truyện một chút đi mà.... Áaaa! Không phải cái đó! Đó là vật phẩm chinh phục Urel! Em đang là Yeniel, phải mua cuốn truyện cười cho Hoàng thái tử chứ!”
Trong lúc hỗn loạn đó, tôi đã từng làm vỡ một chiếc đĩa mà lũ người hầu đang bê. Hình như là ở lần chơi thứ nhất thì phải. Thế là lũ quái vật xung quanh lập tức chặn đường.
Thấy chúng mãi không tránh ra, tôi lỡ tay đánh một cái, thế là cả tầng 3 chuyển sang chế độ thù địch, lũ người hầu không đầu ùn ùn kéo đến như kiến cỏ....
Thời gian để đắm chìm trong hồi tưởng không kéo dài lâu.
Phía trước hướng chúng tôi đang đi, có vài người xuất hiện.
Cả nhóm dừng bước.
“Đằng kia! Chẳng phải là người à?”
Max vội vàng chỉ tay về phía trước hét lên.
Yeniel gật đầu.
“Có vẻ đúng vậy. Lũ quái vật không đầu nếu ở tầm xa này sẽ mờ nhạt đi không thấy rõ. Quan trọng hơn, đó là những gương mặt chúng ta đã thấy ở phòng yến tiệc.”
Nhóm chúng tôi giữ thái độ cảnh giác.
Để có thể vui mừng hớn hở chỉ vì gặp được người sống sót, thì những trải nghiệm nguy hiểm tột độ tại dinh thự này đã để lại ấn tượng quá sâu sắc.
Khi tiến lại gần đối diện, có thể nhận thấy nhóm đối phương cũng đang cực kỳ đề phòng chúng tôi.
Phía bên kia nhận ra gương mặt của Hoàng thái tử trước tiên.
“Ơ? Là Hoàng thái tử kìa!”
“Suỵt, im đi! Không dùng kính ngữ là phạm tội khi quân đấy.”
Trái ngược với cuộc hội thoại có phần hài hước như diễn hài kia, ánh mắt của họ lại vô cùng sắc lạnh.
Phía bên đó có vẻ cũng đã trải qua nhiều nghịch cảnh, quần áo lấm lem máu, người thì quấn băng gạc, người thì lăm lăm vũ khí trên tay.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
