Sống Sót Với Tư Cách Tiểu Thư Ngây Thơ Trong Game Kinh Dị

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Web Novel - Chương 32

Chương 32

Chúng tôi đã chạm trán quá nhiều quái vật đến mức không còn đóng băng vì kinh hãi trước tình huống này nữa.

Yeniel bình tĩnh xác nhận.

“Nếu không đưa thì sao?”

[Thì không được đi qua.]

Âm thanh chuyển sang một tông giọng rè nhiễu đầy rợn người.

“Hóa ra là lũ hoa ăn thịt người....”

Hoàng thái tử lẩm bẩm vẻ ngán ngẩm.

Có lẽ nhóm người chúng tôi vừa chạm trán lúc nãy đã hy sinh một người trong đoàn để đổi lấy lối đi.

‘Nếu mình vượt qua tầng 4 một cách bình thường và chưa thức tỉnh, có khi giờ đã thành phân bón cho hoa rồi.’

Tôi thầm mỉa mai trong lòng. 

Đúng lúc đó, Yeniel quay lại nhìn chúng tôi.

“Chúng ta nên làm gì đây mọi người? Dĩ nhiên là tôi không có ý định hy sinh bất kỳ ai rồi.”

Đúng là một kẻ dối trá bẩm sinh. Cô hoàn toàn khác với Sian, người có cảm xúc luôn hiện rõ mồn một trên gương mặt.

“Dọn dẹp chúng hoặc chiến đấu thôi. Tôi sẽ triệu hồi tinh linh liên quan đến thực vật. Abelatium. Morenta.”

Sian triệu hồi tinh linh. 

Một làn gió xuân mơn mởn thổi tới. Những tinh linh trông như loài bướm màu tím nhạt bay về phía vườn hoa, xé nát vài đóa hoa. 

Một tinh linh khác dường như ở dưới lòng đất, khiến đất đá rung chuyển và đào bới tận gốc rễ của chúng.

“Dễ ợt...!”

Ngay khoảnh khắc Max reo lên đầy phấn khởi như thể đã hạ gục được mục tiêu.

[Sao lại đánh bọn ta?]

[Vô ích thôi.]

Lũ hoa cười khú khích. 

Những đóa hoa bị xé nát lập tức liền lại trong nháy mắt. Dù tinh linh có tấn công thêm bao nhiêu lần đi nữa thì kết quả vẫn vậy. Đó là một khả năng hồi phục quái dị. 

À không, chẳng phải ‘giống quái vật’ đâu, chúng đích thực là loài hoa quái vật mà.

Không chỉ vậy, những chiếc răng sắc nhọn bắt đầu mọc ra từ nhị hoa. 

Thông thường thực vật bị bật rễ sẽ chết, nhưng lũ này lại dùng rễ như những đôi chân, chậm rãi bò lết tiến lại gần.

“Oa, chúng cử động nhìn đẹp quá đi. April thấy hoa nào cũng xinh hết cả.”

Tôi thản nhiên cảm thán và cười khúc khích đúng chất April không biết gì về tình hình hiện tại. 

Dĩ nhiên, cả nhóm đều nhìn tôi với ánh mắt kinh hãi. Lũ hoa bỗng dừng lại.

[Ngươi cũng có mắt nhìn đấy.]

[Trông ngon lành mà tâm hồn cũng đẹp đẽ ghê.]

[Đúng rồi đó, nếu đưa một người cho bọn ta, bọn ta sẽ tặng quà cho.]

“Quà sao? Cho April á?”

Tôi trò chuyện với chúng như thể là bạn bè lâu năm.

[Bọn ta sẽ cho ngươi thật nhiều giọt hương liệu.]

[Ngươi không muốn lấp đầy lọ nước hoa đó sao?]

[Có thể dâng lên cho Công tước Aquilium đấy.]

Có vẻ họ của người được mời là Aquilium.

“Aquilium?”

Max giật bắn mình.

‘Sao lại ngạc nhiên thế?’

Cho tôi biết với chứ. 

Trong lúc tôi còn đang thắc mắc, Max kinh ngạc thốt lên.

“Đó là họ của vị Hoàng đế đầu tiên...!”

À, hèn gì tôi cứ thấy họ của Hoàng thái tử nghe quen quen. 

Tờ công văn đang nằm nghiêng trong tay Yeniel bỗng thay đổi tiêu đề.

<Lịch trình ghé thăm của Công tước ■■■■>

<Lịch trình ghé thăm của Công tước Aquilium>

Đây có lẽ là một sự kiện quan trọng. Tôi ngây ngô hỏi.

“Hửm? Aquilium là tên của Hoàng đế mà? Còn dâng lên là gì cơ?”

Khục khục, khục khục. Tiếng cười rộ lên từ lũ hoa. 

Tôi cũng nở một nụ cười thuần khiết theo chúng, như thể đôi bên vừa tìm được tiếng nói chung.

“Sao cô ta lại cười được nhỉ...?”

Max lẩm bẩm, cảm thấy rợn tóc gáy. 

Chịu thôi, thực ra tôi cũng chẳng biết tại sao mình cười nữa. Thấy bên kia cười nên tôi cười theo cho hợp không khí thôi mà.

[Là quà đấy!]

[Ngươi thú vị thật. Nếu bọn ta được ăn ngươi, bọn ta sẽ ăn một cách thật ngon lành!]

“Nhưng April cũng muốn có nước hoa. April là bạn của Điện hạ nhưng không phải bạn của Hoàng đế. Tại sao April phải tặng quà cho Hoàng đế chứ?”

[Nếu là một Aquilium thích nước hoa, ngài ấy sẽ cho ngươi chìa khóa.]

[Một Aquilium không thích nước hoa cũng sẽ cho ngươi chìa khóa thôi.]

“Có chìa khóa thì được gì tốt ạ?”

Ngay khoảnh khắc đó, lũ hoa đồng thanh cất tiếng như thể chúng là một thể thống nhất.

[Ngươi có thể tìm thấy ‘Trái Tim’.]

Nhiệm Vụ - Trái Tim 

Trái tim của ■■ ■■■■ là thứ mà ■■■■ đã ■■■■ ■■■■! Vì ■■■■, hãy ■■■■■ trái tim của ■■!

Đã xảy ra lỗi!

Một cửa sổ nhiệm vụ hiện lên trước mắt khiến tôi nín thở. 

Dù có hơi nhiễu sóng nhưng cửa sổ này đang nhấp nháy cập nhật một cách khá ổn định. 

Dù chữ bị lỗi nên không đọc được chi tiết.

Nhưng đây cũng là lần đầu tôi gặp chuyện này.

Trong game kinh dị thì thường vẫn có cửa sổ nhiệm vụ, nhưng ít nhất ở chế độ thường của <Lâu Đài Của Đại Pháp Sư> thì không hề có. Mọi việc chỉ được nhắc nhở thông qua lời thoại nhân vật, ví dụ như.

[Yeniel: (Nên thử rời khỏi phòng yến tiệc xem sao.)]

[Yeniel: (Phải đi ra bằng cổng chính.)]

Kiểu kiểu như thế.

▶ [Chấp nhận]

▷ Từ chối

(Không có hình phạt khi chấp nhận hoặc từ chối)

Đã xảy ra lỗi! 

Không thể từ chối.

Đã xảy ra lỗi! 

Đừng lo lắng vô ích.

Nhìn qua là biết đây là sự kiện chỉ có ở Chế Độ Khó, hoặc là một sự kiện cực kỳ quan trọng, dại gì mà từ chối.

‘Lại còn không có hình phạt khi từ chối nữa chứ. Chấp nhận thôi, nhận cũng chẳng mất gì.’

Vậy nghĩa là có một Aquilium thích nước hoa và một người không thích, đưa cho ai trong hai người đó cũng được đúng không?

Nhìn phản ứng của những người khác, có vẻ cửa sổ nhiệm vụ này chỉ mình tôi thấy được. 

Yeniel xác nhận lại với lũ hoa một lần nữa.

“Tóm lại, nếu chỉ đơn thuần làm nước hoa hoặc dâng lên thì vẫn không thể đi qua đây được, đúng không?”

[Bọn ta không chết đâu.]

[Bọn ta sẽ sống vĩnh viễn chừng nào còn ở trong dinh thự này.]

“Đừng nghe chúng!”

Sian gấp gáp lên tiếng.

“Chúng ta tuyệt đối không được hy sinh ai cả. Chắc chắn phải có lý do khiến chúng mạnh đến thế! Hãy nghĩ đến quy luật đồng giá. Chúng chỉ bất tử trong ‘một điều kiện nhất định’ thôi!”

Lũ hoa đung đưa qua lại. Trên những chiếc gai sắc nhọn vẫn còn vương những vệt máu bóng loáng.

[Đám người đi qua lúc nãy cũng không tin đấy thôi?]

[Nhưng cuối cùng họ cũng bỏ cuộc.]

[Ngon tuyệt cú mèo luôn.]

Yeniel hỏi tôi.

“Quý cô April, cô có thể chặt chúng giúp tôi được không?”

“Vâng!”

Vừa mới trò chuyện như bạn bè xong đã chém ngay thì cũng hơi kỳ, nhưng thôi kệ. 

Tôi nhấc rìu chiến lên, vung lưỡi rìu chém ngọt vài đóa hoa ở gần nhất. 

Lũ hoa cười khanh khách một cách khó chịu. 

Những đóa hoa và cuống lá bị chém tơi tả lại liền lại một cách quá dễ dàng.

“Ôi chao? Tiểu thư Yeniel, không chặt được ạ.”

“Cô có thể chém chúng nhỏ hơn nữa được không? Thật nhuyễn vào.”

Yeniel hỏi. 

Nói cách khác, cô muốn tôi nghiền nát chúng để chúng không thể liền lại được. 

Nghĩ lại thì, ý tưởng trong đầu Yeniel còn tàn nhẫn hơn cả lũ hoa ăn thịt người này nữa.

“Vâng!”

Tôi đáp lời trong trẻo rồi vung rìu.

Tôi đã làm theo lời cô, băm vằn chúng ra. 

Nhưng dù tôi có băm nhỏ đến mức nào, chúng vẫn phục hồi lại ngay lập tức, chẳng có ý nghĩa gì cả.

“Morelde!”

Tinh linh mà Sian triệu hồi đã nghiền nát toàn bộ vườn hoa. 

Nhưng dù có cày xới cả khu vực lên, lũ hoa vẫn khôi phục lại nguyên trạng mà không gặp vấn đề gì.

[Vô ích thôi. Vô ích thôi.]

[Thấy chưa. Đã bảo không được mà? Ở trong dinh thự này bọn ta không bao giờ chết.]

[Dù có cố gắng thế nào đi nữa thì kết quả vẫn vậy. Mau bỏ cuộc và đưa một người ra đây!]

Lũ hoa ăn thịt cười nhạo cả nhóm. 

Trong khi tôi và Sian đang bận nghiền hoa, thì Hoàng thái tử, Max và Yeniel cũng chia nhau lục lọi cuốn sách trên bàn và thám hiểm xung quanh. 

Nhưng họ chẳng tìm thấy gì cả.

Tôi đưa mắt quan sát hành lang. 

Bất chợt, tôi nhìn về phía cửa sổ nơi những bàn tay lúc nãy xuất hiện.

‘À.’

Tôi nhấc rìu chiến lên và lao nhanh về phía đó.

[Ngươi đi đâu đấy!]

[Bọn ta ở đây cơ mà!]

Lũ hoa như nhận ra ý định của tôi, chúng xoay cuống lá về hướng tôi đang đứng. 

Những đóa hoa lao vào tấn công nhưng tôi nhẹ nhàng né tránh. 

Ánh mặt trời từ cửa sổ đang chiếu rọi xuống một cách dịu dàng.

Tôi vung rìu chiến lên. 

Lưỡi rìu xé gió, đập nát cánh cửa sổ ngay cạnh vườn hoa.

Choang—!

“Tiểu thư April!”

Hoàng thái tử kinh hãi hét lên.

“Bên ngoài cửa sổ chỉ toàn là hư không thôi! Tránh xa ra!”

Nhưng tôi không dừng lại. 

Tôi vung rìu với ý định chém đôi cả mặt trời ở phía bên kia cửa sổ. 

Những chiếc bóng đèn chiếu sáng cho vườn hoa vỡ tan tành.

Thứ ở bên kia cửa sổ không phải là bầu trời. 

Ở đó không có cửa sổ nào cả, mà là một căn phòng chứa những bóng đèn chiếu sáng dành riêng cho lũ hoa.

[Kéééééé!]

[Áaaaaaaa!]

Lũ hoa phát ra những tiếng hét xé lòng đầy kinh hãi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!