“Ưm ưm…”
“Ưm ưm ưm…”
“Ửm?”
Ba người kia ưm ưm trong khi nhìn đồng cỏ.
“Ưm…”
“Ưm ưm…”
“Ưm…”
“Không, mấy người đang nói cái gì vậy?”
“Tại sao cô lại bực bội trong khi đã tự mình chặn miệng họ chứ?”
Song Ahrin trừng mắt giận giữ nhìn những người khác, và tôi chỉ có thể nhìn chằm chằm vào cô ấy với vẻ mặt ngơ ngác trước sự vô lý đó.
“Tôi đã bảo mấy người đó ngậm miệng lại rồi mà cả ba vẫn cố nói chuyện nên mới vậy đấy”
“À, ừm”
Thôi đừng cố hiểu làm gì.
Tôi rời mắt khỏi Song Ahrin và lại nhìn đồng cỏ ở bên dưới.
Rốt cuộc thì tại sao lại có đồng cỏ xuất hiện ở đây vậy?
Trong khi tôi đang nghĩ như thế, đồng cỏ lại biến mất.
“Cô Daon không nói sai nhỉ”
“Ưm ưm”
Yu Daon ưỡn ngực tự hào như thế đang nói là ‘Thấy chưa tôi nói đúng mà?’.
“Nhưng tại sao chúng ta lại nhìn thấy đồng cỏ vậy?”
“Phải rồi”
Ngay khi tôi vừa dứt lời, Song Ahrin liền vỗ tay một cái rồi lẩm bẩm.
“Không phải đồng cỏ đó trông có hơi kỳ lạ sao?”
“Kỳ lạ?”
Tôi nhớ lại khung cảnh đồng cỏ mình vừa mới nhìn thấy.
Cây cỏ lay động, và thảm cỏ rộng lớn.
“Tôi cũng không rõ lắm?”
“...Hừm”
Song Ahrin rên rỉ và nhấn vào trán mình.
“Không phải, tôi có cảm giác là mình đã từng nhìn thấy nó ở đâu đó trước đây nhiều lần rồi…”
“Thế rốt cuộc nó là cái gì vậy?”
“À, đợi đã, tôi đang phải suy nghĩ chút mà”
Song Ahrin nhìn tôi với vẻ mặt khó chịu.
“Vậy thì cô Ahrin hãy cứ tiếp tục suy nghĩ đi. Chúng ta cứ tiếp tục di chuyển thôi”
“Ưm ưm”
“Ừm”
“Ưm!”
Ba người kia gật đầu trong khi kêu ưm ưm.
Cơ mà vẫn có thể phân biệt được ai là ai ngay cả khi họ chỉ kêu ưm ưm thôi đúng là thú vị thật đấy.
Tôi lại giơ cái đèn dầu lên.
Soi sáng sự thật.
Và, cũng khó hiểu thật đấy.
Tầng này khác tầng một ở điểm là nó quá trừu tượng.
Không có chút thông tin đàng hoàng nào cả.
“Này, cậu có biết gì không?”
Tôi giơ sổ hướng dẫn lên hỏi, và chỉ khi ấy thì sổ hướng dẫn mới bắt đầu mở ra.
-Lật phật!
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Sổ hướng dẫn cho nhân viên văn phòng]
[OG - Nghĩ về ngũ quan]
1. Ngũ quan của con người đáng tin cậy hơn bạn nghĩ nhưng chúng cũng thường phản bội bạn.
2. Trong những trường hợp như vậy, bạn nên hỏi cả ý kiến của những người khác, không phải chỉ của bản thân.
3. Đặc biệt, bạn không được quên rằng một người có nhiều kinh nghiệm hơn bạn có thể sẽ biết rõ hơn.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
“Không hữu ích lắm nhỉ”
Trước lời của tôi, sổ hướng dẫn im lặng một hồi rồi lại mở ra loạt xoạt.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Sổ hướng dẫn cho nhân viên văn phòng]
[Xin hãy chờ đợi trong giây lát.]
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chờ cái gì chứ.
Đâu ra thời gian cho việc đó.
Tôi đóng bộp sổ hướng dẫn lại và nhìn những người khác.
“Cũng không giúp ích được gì mấy”
“Anh mong chờ gì từ một quyển sổ rách rưới chứ”
“Nhưng dù sao thì nó cũng đã cứu sống tôi khá nhiều lần rồi mà”
“Việc đó khả thi là vì có chúng tôi thôi”
Vậy sao?
Cả hai bên đều quan trọng cả mà.
Tôi bước đi mà không đặc biệt gật hay lắc đầu.
Chiếc đèn dầu lắc lư, và tôi tiếp tục đi dọc theo dãy hành lang với ba người đang ưm ưm và một người đang nói chuyện.
“...”
Chúng tôi đã bước đi bao lâu rồi?
“Không thấy điểm cuối đâu nhỉ”
“Không có vẻ gì là chúng ta đang đi vòng quanh một chỗ cả”
Song Ahrin gật đầu đáp lại lời lẩm bẩm của tôi.
“Ưm ưm…”
“Ưm!”
Và trong lúc đó, Yu Daon và Jang Chaeyeon lại đang trừng mắt lườm nhau.
Không phải bị chặn miệng rồi thì sẽ không thể cãi nhau sao?
Cùng lúc đó, chiếc đèn dầu bắt đầu nhấp nháy.
“...Không được rồi”
Tôi lại nhìn cái đèn dầu lần nữa, và một cửa sổ trong suốt xuất hiện.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Tên: Đèn dầu của Sự thật]
[Tuổi: Được tạo ra N năm về trước]
[Đặc trưng: Chiếu sáng]
[Khả năng: X]
[Tiểu sử: Vào khoảng thời gian mà con người luôn là kẻ yếu, họ đã bằng cách nào đó tập trung được những gì mình có để soi sáng con đường]
[Điểm yếu: Cái đèn dầu cần tự sạc lại sau một khoảng thời gian]
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
Cái đèn dầu cần tự sạc lại sau một khoảng thời gian.
Bản thân việc này không phải là một vấn đề lớn.
Vấn đề ở đây là cái này lại được viết trong dòng điểm yếu.
Nghĩa là sẽ có vấn đề xảy ra nếu cái đèn dầu tắt.
Ngay khi tôi vừa nghĩ vậy xong,
-Cạch!
Chiếc đèn dầu đã tắt.
Tôi nhìn cửa sổ trong suốt trong bóng tối.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Tên: Đèn dầu của Sự thật]
[Tuổi: Được tạo ra N năm về trước]
[Đặc trưng: Chiếu sáng]
[Khả năng: X]
[Tiểu sử: Khi chiếc đèn dầu tắt, mọi người luôn phải tìm một nơi an toàn. Nếu không làm vậy, cái kết xảy đến sẽ luôn không tốt]
[Điểm yếu: Đang sạc]
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
Đang sạc.
“...”
Song Ahrin im lặng nhìn xung quanh, và Jang Chaeyeon và Yu Daon đang cãi nhau ưm ưm cũng dừng lại nhìn quanh.
“Sao vậy?”
“...Có gì đấy hơi kỳ lạ”
Song Ahrin lẩm bẩm rồi búng tay, cùng lúc đó, cái miệng đang ưm ưm của Jang Chaeyeon, Yu Daon, và Aileen mở ra.
“Phiu!”
“...Phù”
“... Chỉ giỏi một mình ra vẻ ta đây”
Ba người họ trừng mắt lườm Song Ahrin rồi lại nhìn thẳng về trước.
“Nhưng đúng là có gì đấy kỳ lạ thật nhỉ”
“Ừm. Tôi có nhìn thấy gì đó”
“Tôi thì…chỉ cảm thấy hơi khó chịu thôi”
Nếu tất cả những người khác ngoài tôi đều đang cảm thấy khó chịu thì hẳn là phải có thứ gì đó rồi.
Đúng lúc đó, ánh đèn vàng lại bật trở lại.
“Ah, đèn bật lên rồi”
Cùng lúc khi Yu Daon lẩm bẩm, một ai đó xuất hiện ở đầu bên kia.

Bức tường trống không cho đến khi nãy giờ đây đã có những cánh cửa dính sát vào nhau, và ở phía cuối con đường là một ông lão.
“...”
Jang Chaeyeon nhìn ông lão với vẻ mặt cứng đờ, và tôi cũng ngẩng đầu lên nhìn ông lão.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Tên: Bàn tay của Midas]
[Tuổi: X]
[Đặc trưng: X]
[Khả năng: X]
[Tiểu sử: Ông lão này hiện thân cho sự cô đơn của những người ông đã nhìn thấy khi ở trong khách sạn này. Thông qua ông lão này, người kể chuyện—]
[Điểm yếu: X]
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
“...”
Tôi đọc lại dòng tiểu sử một lần nữa.
Không có gì được hiển thị ngoài tên và tiểu sử.
Ngay cả câu chuyện về người kể chuyện.
Không phải cái này trông giống như một bức tranh sao?
Trong khi tôi đang nghĩ như vậy, ông lão bắt đầu từ từ bước đến chỗ chúng tôi.
-Cộp…cộp…
“...”
Đợi đã.
Tôi rút súng của mình ra và nhìn ông lão.
[Chí mạng: 1->0]
Thế giới trở thành một màu đen trắng, và chấm sáng đỏ—
“...Khốn nạn”
Không xuất hiện.
[Chí mạng: 0->1]
Ánh sáng trở lại với thế giới.
“Sao đấy? Cái gì vậy?”
“Chạy thôi”
“Được”
May mắn là không ai hỏi tại sao hay cái gì cả.
Chúng tôi bắt đầu chậm rãi lùi lại, không biết là vì ông lão đang bước về phía chúng tôi một cách kỳ quái hay là vì chiếc đèn dầu đã tắt.
“Hừ…!”
Jang Chaeyeon vươn tay ra đẩy ông lão đi, nhưng làn sóng dữ dội chỉ lướt qua ông ta, còn ông ta thì không xi nhê.
“Không được”
Ngay khi cô ấy vừa nói xong, chúng tôi liền quay lại và đi ra xa khỏi ông lão.
May mắn là ông ta đã không đi theo chúng tôi.
“...Phù…”
Sau khi chúng tôi đã chạy khỏi ông lão không biết được bao lâu, cái đèn dầu sáng trở lại và ánh sáng vàng biến mất, đồng thời bóng tối ập đến.
Chúng tôi lại quay về trước để đi tiếp.
“Vừa rồi là gì vậy?”
“...Có vẻ là chúng ta đã đi vào bên trong một bức tranh”
Ngay khi tôi đáp lại lời lẩm bẩm của Yu Daon, cả bốn người họ liền nhìn chằm chằm vào tôi, và sau cùng, tôi chỉ còn cách giải thích cho họ những gì mình đã nhìn thấy.
“...Nghĩa là, theo như những gì anh nói, nếu cái đèn dầu này tắt thì chúng ta sẽ đi vào bên trong bức tranh ấy hả?”
“Tạm thời thì có vẻ là vậy. Cho dù không phải thì ít nhất ông lão vừa rồi là một người ở trong bức tranh”
“Nếu anh đã nói vậy thì chắc là vậy rồi”
Aileen gật đầu và rút súng ra.
“Nếu không được thì cả hai cùng bắn đi”
“...Nếu có thể thôi”
Vì khi nãy tôi không nhìn thấy điểm yếu nào cả.
“...”
Song Ahrin lại nhấn vào trán mình, chìm trong suy nghĩ.
“Sao vậy, cô Ahrin?”
“Không, chỉ là có gì đấy không đúng lắm thôi”
“Cái gì vậy?”
“Kiểu là…ừm…nói ra có được không nhỉ?”
Song Ahrin ngập ngừng.
“Nếu cô Ahrin đã nói vậy thì thường là sẽ sai thôi, nhưng mà tôi vẫn muốn nghe!”
“Im đi”
Song Ahrin trừng mắt lườm Yu Daon trước lời nói đầy vui tươi của cô ấy rồi lại nhìn tôi.
“Thì là, ừm, dạo này tôi đã tập luyện một chút”
“Ừm”
Tập luyện.
Dường như tôi cũng biết đó là gì rồi nhưng cũng không nói ra làm gì.
“Cứ lúc nào ở đây thì tôi lại liên tục cảm nhận được một cảm giác lạc lõng”
“Nếu là cảm giác lạc lõng thì…”
“Có thể nói là kiểu như một vở kịch nhỉ”
Song Ahrin lẩm bẩm, nhìn xung quanh.
“Dù sao thì nó có hơi kỳ lạ”
“Tôi hiểu rồi”
Nếu cô ấy đã nói vậy thì hẳn là vậy rồi.
Đồng thời, cái đèn dầu lại bắt đầu nhấp nháy.
“Không, mới sáng lên đã được bao lâu đâu mà chưa gì đã tắt rồi”
“Đợi chút”
Tôi gõ bộp bộp vào cái đèn dầu, nhưng tất nhiên là cái đèn dầu không lắng nghe tôi.
Chỉ cần biết được là nó dùng nhiên liệu gì thôi cũng đã đủ tốt rồi.
“...”
Tôi nhìn cái đèn dầu với vẻ mặt nghiêm trọng, và cùng lúc đó.
-Phụt.
Cái đèn lồng lại tắt.
Và rồi, ánh sáng vàng lại được bật lên.

Ông lão đó đã ở gần hơn trước, ở ngay trước mặt chúng tôi.
Và ở trước mặt ông ta chính là Yu Daon đang dẫn đầu.
Ông lão nắm lấy cổ tay của Yu Daon.
“Ư!”
Cô ấy vội vã rụt tay lại.
-Rắc!
Đồng thời, cổ tay của cô ấy cứng lại như thạch cao rồi biến thành bụi.
“Hở? Hở?”
Yu Daon lẩm bẩm với vẻ ngơ ngác, và trong khoảnh khắc đó, ông lão nắm lấy mặt của cô ấy.
-Lạt xạt!
Lần này, đầu của cô ấy cứng lại như thạch cao rồi biến thành bụi và bay tán loạn.
Yu Daon loạng choạng lùi về phía chúng tôi, và cái đầu đã biến thành bụi của cô ấy trở về như bình thường.
“Khụ! Khụ!”
Aileen và tôi đỡ cô ấy từ hai bên, và cô ấy ho sù sụ, nhổ ra thứ bột màu trắng.
“Cô Daon, cô không sao chứ?”
“Không! Trong miệng tôi có cái gì ấy, phụt! Toàn là bột thôi!”
Cô ấy tiếp tục nhổ ra bột.
Tôi kiểm tra cơ thể của Yu Daon, nhưng có vẻ là không có vấn đề gì cả.
Lần này, chúng tôi lại lùi ra xa khỏi ông lão.
Có lẽ vào lần sau khi ánh đèn bật lại, ông ta sẽ đến gần hơn chăng?
Khi ấy người bị tấn công có thể sẽ là chúng tôi chứ không phải Yu Daon.
“...”
Tôi vắt óc suy nghĩ.
Song Ahrin nói rằng nói này có hơi kỳ lạ, và mắt tôi đang nói rằng ông lão kia là một thực thể ở trong bức tranh.
Nếu là vậy thì…
Tôi rút súng của mình ra.
“Anh đang làm gì vậy!”
Song Ahrin vừa nhìn tôi vừa lùi lại, nhưng tôi phớt lờ cô ấy và nhìn thẳng vào Aileen.
“Cô Aileen”
“Ừm”
Cô ấy lặng lẽ rút khẩu súng lục của mình ra.
Tôi lại hướng mắt về ông lão.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
[Tên: Bàn tay của Midas]
[Tuổi: X]
[Đặc trưng: X]
[Khả năng: X]
[Tiểu sử: Ông lão này hiện thân cho sự cô đơn của những người ông đã nhìn thấy khi ở trong khách sạn này. Thông qua ông lão này, người kể chuyện—]
[Điểm yếu: X]
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
Suy nghĩ của tôi đã sai.
Chúng tôi không đi vào bức tranh khi cái đèn dầu tắt.
[Chí mạng: 1->0]
Thế giới trở thành một màu đen trắng, và Aileen cũng hít một hơi sâu.
Tiền đề đã sai ngay từ đầu rồi.
Sau khi nâng súng của mình lên, tôi hướng ánh mắt của mình lên trên.
