Sống Sót Như Một Kẻ Tàn Tật Trong Chốn Giang Hồ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2259

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 69

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 67

Web Novel - Chương 41 ✦ Những Kẻ Kế Thừa Dòng Máu Sói (7) ✦

Chương 41 ✦ Những Kẻ Kế Thừa Dòng Máu Sói (7) ✦

Cậu chớp mắt.

Đầu óc choáng váng, dạ dày quặn lên từng cơn. Hình như mình vừa bị cuốn vào vụ nổ… rồi bất tỉnh trong chốc lát.

…Mình còn sống chứ?

Cậu dè dặt kiểm tra thân thể. May mắn thay, tứ chi vẫn còn nguyên vẹn. Việc lết ra xa để tạo khoảng cách trước khi vụ nổ diễn ra—rõ ràng là quyết định đúng đắn.

“À… Đừng chết trong khi đứng. Hãy sống, dù phải bò.”

Đáng ra cậu muốn đặt tay phải lên ngực, tuyên bố đầy khí thế: “Sống sót chính là thắng lợi!”

…Nhưng không phải lúc để diễn kịch.

Cậu mới chỉ hạ được một kẻ truy đuổi. Cần phải nhanh chóng tìm Yeonhwa—và thoát khỏi đây.

Mancheon nghiến răng, gượng đứng dậy. Thân thể lảo đảo, chao nghiêng như sắp đổ.

Khung cảnh xung quanh đã thành địa ngục: mảnh vỡ từ vụ nổ văng tung tóe, vài tàn lửa vẫn bốc cháy. Nhà kho giờ là một ngọn hỏa ngục đang cuộn lên từng làn khói đen dày đặc.

Tên sát thủ kia—có lẽ đang bị thiêu thành một cục than ngọt ngào bên trong.

Nếu là một trận đấu chính diện… cậu không thể thắng nổi hắn.

Dù không biết cách nấu xà phòng, nhưng cậu biết rõ một thứ: cách tạo ra vụ nổ bụi. Nhờ vào quãng thời gian từng đắm chìm trong những bộ manga siêu năng lực ngày trước, cậu mới sống sót được đến giờ.

Nếu không nhờ kiến thức ấy, người đang cháy… có lẽ đã là mình.

Cậu thở dài, quay lưng lại với đám cháy. Không có chỗ cho cảm xúc ủy mị.

Kẻ địch đã chết, mình còn sống. Chuyện là vậy.

Hoặc ít nhất… cậu tưởng là vậy.

Vì đây là giang hồ.

“Haah… haah… Dừng… lại… ngay…”

Và kẻ sống trong giang hồ—là những kẻ theo đuổi võ đạo.

Cuối cùng, điều quyết định thắng bại, không phải mưu mẹo. Mà là thực lực.

Mancheon đông cứng.

Âm thanh khàn đục—tựa tiếng gầm của dã thú bị thương—vừa vang lên sau lưng.

Cậu từ từ quay đầu lại, phản xạ trong cơ thể giật lên.

Một bóng người… lảo đảo bước ra từ ngọn lửa.

*****************

Yeong-do trừng mắt nhìn Mancheon, hơi thở dồn dập, hỗn loạn.

Nếu không nhờ bộ y phục được dệt từ tơ của Thiên Tàm—thần trùng được chính Ma Giáo nuôi dưỡng—có lẽ hắn đã chết, thiêu rụi hoàn toàn trong vụ nổ khi nãy.

Nửa khuôn mặt bị thiêu cháy, thân thể rách nát không còn hình dạng người. Nhưng hắn vẫn còn sống.

Vẫn còn cơ hội để phục hận—và chuộc lại sai lầm khi đã khinh thường đối thủ.

『Quyết tâm… đúng vậy… ta thừa nhận. Ta… đã thiếu quyết tâm.』

Hắn giơ tay phải, tụ Tà Khí, chém mạnh vào cổ tay trái.

Máu phụt ra, tạt thẳng lên tàn lửa còn bám trên người, dập tắt chúng. Hắn đưa vết thương rỉ máu ra phía trước, ánh mắt cháy rực, khóa chặt vào Mancheon.

『Vết máu này… là bằng chứng cho sự tôn trọng của ta dành cho ngươi. Và lời thề—sẽ không bao giờ coi thường ngươi thêm một lần nào nữa.』

Từng giọt máu rơi xuống đất, nặng như cát trong đồng hồ cát. Gương mặt nhăn nhúm, bỏng rộp, vấy máu… hiện lên vẻ kiên quyết lạnh lùng.

『Ta sẽ giết ngươi—trước khi ta mất máu mà chết.』

Lúc này, đây không còn là một trận đấu.

Hắn sẽ không để lộ sơ hở thêm lần nào nữa. Trực giác gào thét: Nguy hiểm.

Mancheon không phải một con sói non. Cậu là một võ giả thực thụ. Một kẻ sẵn sàng liều mạng để bảo vệ người thân.

Yeong-do tiến lên, chân trái, tay trái cùng vươn ra đo khoảng cách, tay phải ngẩng cao, chuẩn bị tung đòn chí mạng. Hắn đem sinh mệnh và danh dự của Hắc Sát Đội, đặt cược trong trận quyết chiến này.

『Yeong-do. Hắc cấp sát thủ, Hắc Sát Đội – Thiên Ma Giáo.』

Một cơn nóng phả tới từ phía sau—hơi lửa hừng hực từ kho lẫm bốc cháy.

Mancheon thủ thế, vận nội tức. Cậu phải đánh bại kẻ địch này. Phải bảo vệ em gái. Không có gì thay đổi.

『Sima Mancheon. Đệ tử của Khổng Tử và Bất Động Minh Vương.』

Cậu xưng ra tên cấm kỵ của sư phụ—như một lời thề sẽ khiến đối phương vĩnh viễn câm lặng.

Không còn lời mỉa mai. Không còn trêu tức. Cả hai im lặng, thu hẹp khoảng cách, bước vào tầm ra đòn.

Thể lực cạn kiệt. Nội lực cạn kiệt. Chỉ còn lại ý chí chống đỡ. Mỗi người… chỉ còn một đòn.

Chỉ một chiêu—phân thắng bại.

Yeong-do ra tay trước. Vì tay hắn dài hơn.

Tay phải phủ đầy Ma Khí phóng ra như mũi tên, nhắm thẳng vào cổ họng Mancheon.

Hắc Sát Tàng Thủ.

Chỉ cần một tấc—là đủ để cắt đứt động mạch cảnh, đoạt mạng trong tích tắc.

Nhưng Mancheon không hề tránh né. Cậu tiến về phía trước, rút ngắn khoảng cách.

Nếu đối thủ đặt cược vào một tấc, thì cậu sẽ đặt cược vào một bước.

Lần đầu tiên sử dụng tuyệt kỹ trong thực chiến. Nhưng trong sát na sống còn, đầu óc cậu lại tỉnh táo lạ thường, không còn tạp niệm.

Tâm Pháp Bất Động Tâm.

Bất Động Minh Vương Bộ – Thị.

Khí tức Bất Động Minh Vương tràn vào ánh mắt. Thế giới chậm lại. Cậu bước một bước—vừa là bước chậm nhất, vừa là bước nhanh nhất trong đời.

Một cơn đau nhói nơi cổ—máu phụt ra. Nhưng chỉ là một vết xước. Chỉ là… xước.

Không quan tâm. Mancheon siết chặt nắm đấm, lao thẳng vào lòng đối thủ.

…Và rồi, chân phải khụy xuống. Thân hình mất thăng bằng.

Cậu chỉ nghĩ một điều duy nhất:

“Ta… đếch quan tâm!”

Khoảng cách—đã đủ gần.

Mượn lực ngã, cậu dồn toàn bộ trọng lượng, tung quyền vào ngực Yeong-do.

Minh Vương Quyền. Bí kỹ tối hậu của Mật Tông.

Dù mang cái tên hoa mỹ, nhưng nguyên lý lại đơn giản đến đáng sợ.

Khí tức của Minh Vương nặng nề. Nếu đã là quyền nặng—thì cứ làm cho nó nặng hơn nữa.

Dồn toàn bộ trọng tâm, thể trọng, nội lực vào một quyền. Đó là Minh Vương Quyền.

Và đúng vào khoảnh khắc ấy—một điều kỳ diệu xảy ra.

Lực rơi. Khí tức. Trọng lượng toàn thân. Mọi thứ hội tụ vào nắm đấm.

BÙM—!!

Bản năng gào thét. Yeong-do đưa tay trái lên đỡ.

Nhưng—quá muộn.

Rắc—!!

Cánh tay trái, vốn đã nứt xương từ trận trước, vỡ nát hoàn toàn. Cổ tay vặn xoắn, ép thẳng vào lồng ngực.

『GAAAAAH—!!』

Tiếng hét xé họng.

Nhưng quyền lực vẫn xuyên qua. Một nghìn cân lực đạo—đập nát lồng ngực, nghiền nát trái tim.

Thân thể Yeong-do bay ngược như bao cát, rơi mạnh xuống đất. Mancheon cũng mất đà, đổ sấp mặt xuống đất.

Cậu chống tay bật dậy. Sẵn sàng ứng chiến tiếp.

…Nhưng Yeong-do không động đậy.

Lồng ngực lõm sâu. Đôi mắt mở to, vô hồn. Máu rỉ từ khóe miệng.

Hắn—đã chết.

『Haa… haa…』

Cậu ngước lên bầu trời, hơi thở gấp gáp, tim đập thình thịch như trống trận. Cả người run rẩy vì kiệt sức.

Nhưng—chưa thể dừng lại.

Không được phép nghỉ ngơi.

Mancheon nhớ lại lời Muk-gang. Nhớ lấy ánh mắt của Yeonhwa.

Cuối cùng, cậu quay đi khỏi kho đang cháy và thi thể của sát thủ—tiếp tục bước về phía trước.

********************

Yeonhwa lao ra khỏi chỗ ẩn nấp ngay khi nghe tiếng nổ, tim đập loạn nhịp vì lo lắng cho Mancheon.

Và rồi, khi ánh lửa tàn dần, khung cảnh hiện ra trước mắt khiến cô nghẹn thở.

“…Saoshyant.”

Nếu là một tín đồ Hỏa Giáo khác, ắt hẳn sẽ gào lên phỉ báng khi thấy cảnh một kẻ què quặt, máu me bê bết đứng đó—dám mạo phạm đến danh xưng Đấng Cứu Thế.

Nhưng Yeonhwa không quan tâm đến ánh mắt thiên hạ.

Chính nghị lực không lay chuyển của anh. Chính việc anh không ngần ngại xông vào lửa, chịu đựng khổ đau, hy sinh vì cô… mới là bằng chứng rõ ràng nhất.

Bằng chứng rằng—anh là Saoshyant.

Là anh hùng trong huyền thoại đã tái thế.

“Anh trai mình… là Saoshyant ư?”

Tâm trí cô chao đảo.

Bởi vì Sima Yeonhwa, kẻ mang dòng máu hỏa thần, quái vật của Hỏa Giáo, được sinh ra với một định mệnh duy nhất: thiêu rụi thế giới này.

Để làm vật tế—cho sự xuất hiện của Saoshyant.

Và theo lời tiên tri, Saoshyant phải là người giết cô.

Một anh hùng, là kẻ sẽ tiêu diệt quái vật. Không phải vì chúng mà liều mạng. Không phải vì chúng mà chịu trọng thương. Không bao giờ được phép rơi lệ vì chúng.

Vậy mà—anh đã làm tất cả vì cô.

Đôi mắt đỏ thẫm của Yeonhwa run rẩy, nhìn người anh đang gắng gượng đứng dậy giữa tro tàn và máu lửa.

Lồng ngực cô nghẹn lại.

Cô không hiểu.

Không thể hiểu.

Câu hỏi ấy… cuối cùng cũng bật thành lời, trong tiếng nấc nghẹn và đôi môi run rẩy:

『Tại sao… tại sao anh lại phải làm đến mức này để bảo vệ em?』

*******************

Một người anh trai lý tưởng, khi được em gái hỏi tại sao lại tốt với mình đến vậy, đáng lẽ nên trả lời thế nào?

Có rất nhiều đáp án.

Nhưng khi thấy đôi mắt đỏ thẫm của Yeonhwa ngấn lệ, Mancheon biết—chỉ có một câu trả lời duy nhất.

Anh không suy nghĩ gì cả. Chỉ làm theo bản năng.

Anh kéo cô vào lòng, ôm chặt lấy thân thể đang run lên vì xúc động.

Và anh thì thầm, một câu trả lời thật lòng đến ngốc nghếch:

『Vì anh quan tâm đến em.』

Nếu không quan tâm, thì anh đâu cần phải làm đến mức này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!