Sống Sót Như Một Kẻ Tàn Tật Trong Chốn Giang Hồ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2259

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 69

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 67

Web Novel - Chương 40 ✦ Những Kẻ Kế Thừa Dòng Máu Sói (6) ✦

Chương 40 ✦ Những Kẻ Kế Thừa Dòng Máu Sói (6) ✦

『Tên nhóc này… không tệ.』

Yeong-do thầm nghĩ, ánh mắt ánh lên sự tán thưởng thật sự khi cùng Mancheon giao thủ. Hắn không biết người đã dạy võ cho cậu là ai, nhưng người đó hẳn là một cao thủ lão luyện.

Đả Cẩu Bỗng Pháp – Đề Cẩu Thượng ThiênMột cú đánh hất từ dưới lên, nhằm nhấc bổng đối thủ khỏi mặt đất.

Cây côn trong tay Mancheon chuyển động tinh chuẩn, gạt phăng các đòn đánh hiểm hóc nhắm vào yết hầu và tim cậu. Phòng thủ chặt chẽ, không để Yeong-do áp sát.

Chiêu thức của cậu không hoa mỹ, nhưng vững chắc và hiệu quả – đặc biệt là khi bảo vệ những yếu huyệt trên cơ thể.

Yeong-do đảo mắt, đánh giá tình hình và quan sát đối thủ. Sở trường lớn nhất của hắn không nằm ở sức mạnh cơ bắp hay nội công, mà là khả năng phán đoán chính xác và thích ứng linh hoạt.

Trong chốn hoang dã, kỹ năng sống còn quan trọng nhất không phải là móng vuốt sắc bén hay bước chạy nhanh, mà là khả năng nhận định: đối thủ mạnh hơn hay yếu hơn mình.

Bản năng mách bảo Yeong-do rằng hắn vượt trội về sức mạnh thể chất, nội lực và kinh nghiệm. Tuy nhiên…

Cú bổ từ trên xuống của Mancheon – hắn đoán được – liền né sang bên. Một đòn đơn giản, dễ đoán, quá thẳng thắn. Nhưng—

Đả Cẩu Bỗng Pháp – Đả Cẩu Bối TâmMột cú quét chéo từ trên xuống, nhắm thẳng vào lưng đối thủ.

Côn pháp ấy lấp đầy khoảng cách chênh lệch về cảnh giới giữa hai người.

Cây côn đang bổ thẳng bỗng chuyển hướng trong chớp mắt, uốn cong như dòng nước, chém xéo qua không trung, nhắm thẳng cổ hắn.

Cú né của Yeong-do vừa rồi đã để lộ sơ hở. Không còn cách nào khác, hắn đành đưa tay trái lên đỡ, dùng tay đổi lấy cổ.

Rắc—!!

Cơn đau rát dữ dội lan khắp cánh tay. Hắn nghiến răng chịu đựng, vung tay đẩy lùi đòn đánh, nhanh chóng tạo khoảng cách. Đôi mắt dán chặt vào cây côn trong tay Mancheon.

Bản năng sinh tồn, tôi luyện qua vô số lần cận kề cái chết, đang gào thét trong lòng hắn: Nguy hiểm.

Côn pháp này… không giống bất kỳ phái danh môn chính phái nào.

Nó không xuất phát từ Thiếu Lâm, Võ Đang hay Hoa Sơn – những môn phái tuân theo âm dương ngũ hành hay lý niệm Phật – Đạo hướng đến khai ngộ.

Đây là côn pháp sinh ra chỉ để đánh đập.

Mỗi cú quét, cú bổ, cú chém đều nhắm vào những điểm yếu chí mạng. Không phải những đòn uy lực long trời lở đất, mà là một chuỗi công kích nhỏ nhưng cực kỳ chính xác, gặm nhấm từng chút một phòng tuyến của hắn.

Cảm giác như bị dồn vào góc, như một con chó bị đánh đập không ngừng bởi người chủ tàn nhẫn.

Nhưng như thế không có nghĩa là Mancheon mạnh.

Cậu ta có một nhược điểm chí mạng. Một khuyết điểm chết người.

Khóe môi Yeong-do nhếch lên. Ánh mắt hắn rơi xuống chân phải yếu ớt của Mancheon.

Quỷ Ảnh Bộ Pháp.

Thân hình hắn hóa thành bóng ma, lặng lẽ dịch chuyển đến điểm mù trong tầm nhìn của Mancheon – nơi mà chân phải chậm chạp tạo ra sơ hở chí tử.

Quan sát – Phân tích – Khai thác.Đó chính là cách của một sát thủ.

**************

『Khốn thật—tên này đánh như chó điên vậy.』

Mancheon rít lên trong đầu, cay đắng.

Tình cảnh hiện tại của cậu có thể tóm gọn như sau: một tên đệ tử tà giáo đang liên tục thọc ngón tay vào người cậu, vừa đâm vừa hét 『Súng Ngón Tay! Súng Ngón Tay!!』, còn cậu thì cắn răng gồng mình chịu đòn, vừa lết vừa gào 『Ugh- Thiết Giáp Công!!』.

Tóm lại—cậu đang toang.

Mỗi lần cố kéo giãn khoảng cách để triển khai Đả Cẩu Bỗng Pháp, tên sát thủ kia lại như cái bóng bám riết sau lưng, không rời nửa bước. Lợi thế ban đầu ngắn ngủi giờ đã bốc hơi như khói sương.

『Chuyện gì vậy? Không phải ngươi định giết ta à?』

Yeong-do, rõ ràng đang rất tự tin với thế thượng phong, nhếch mép trêu chọc, giọng nói như rót muối vào vết thương.

『Khà—… khà…』

Mancheon lau vệt máu rịn nơi khóe miệng bằng tay áo. Cậu hiểu vì sao hắn tỏ ra ngạo mạn như vậy.

Cuộc giao tranh cân bằng ban đầu chỉ là khúc dạo đầu. Khi cuộc chiến thật sự bắt đầu, Yeong-do liên tục khai thác chân phải bị thương của cậu, quấy phá điểm mù không ngừng nghỉ, khiến Mancheon toàn thân thương tích đầy mình.

『Cá nhân ta cho rằng, những kẻ không hoàn thành vai trò của mình thì nên chết. Ngươi nghĩ sao?』

『Triết lý… thúi hoắc.』

『So với cái chân của ngươi, thì vẫn còn hợp lý chán.』

Yeong-do cười khẩy trước lời đáp trả cay nghiệt, chậm rãi bước vòng quanh cậu như mèo vờn chuột, tận hưởng cảm giác áp đảo.

『Một võ giả sinh ra là để mạnh mẽ. Võ giả yếu kém thì đúng là nhục nhã không gì bằng. Còn một người anh trai – là để bảo vệ đứa em gái bé nhỏ của mình.』

Hắn như đang cố khắc sâu từng lời vào tâm trí đối thủ, dồn ép tinh thần lẫn thể xác.

『Một thằng què yếu xìu, đến cả em gái cũng không bảo vệ nổi. Loại như ngươi, sống để làm gì?』

Mancheon không buồn đáp. Những lời như vậy không đáng để phản ứng.

Cậu chỉ hít sâu một hơi, cắn răng nhấc cây côn đã sứt mẻ lên, nén đau, ước lượng cự ly, chuẩn bị đánh trả.

Dù thân thể bầm dập, dù đã kiệt sức… ý chí trong đôi mắt cậu vẫn vững như sắt thép.

Cậu sẽ đánh bại tên sát thủ tà đạo này. Cậu sẽ bảo vệ em gái mình.

Đó là vai trò của cậu. Là nghĩa vụ, là danh phận. Là Sima Mancheon – anh trai của Sima Yeonhwa.

Và chính sự bình thản ấy khiến Yeong-do nổi giận. Khuôn mặt hắn trầm xuống, tay trái bùng lên ma khí đỏ rực, từng bước tiến về phía trước.

『Để ta xem ngươi giữ được vẻ kiêu ngạo ấy bao lâu.』

Không cần vòng ra sau, không cần đánh vào điểm mù nữa. Đối phương đã rệu rã, côn pháp mất hết lực. Hắn vung tay đỡ lấy cú đánh của Mancheon.

Rắc!

Côn gãy đôi. Một nửa văng lên không trung, xoay tròn trong làn bột đậu mù mịt.

Yeong-do xoay người theo cây côn, tung cú đá xoay ngang nhắm thẳng bụng “con sói nhỏ”.

『Khụ—!!』

Cú đá mang theo nội lực dồn ép như bị xe tải tông. Mancheon bị hất văng đi như một con bù nhìn.

Cậu đập mạnh qua cánh cửa kho phía sau, trượt dài ra bên ngoài, giữa đám bụi bột tung tóe.

Kim Nhạn Bộ .

Đôi mắt Mancheon ánh lên tia sáng của một con bạc lật ngược tình thế.

Cậu không hề có ý tấn công.

Ngay khi cảm nhận cú đá, cậu đã kích phát Kim Nhạn Bộ , chủ động mượn lực văng mình ra phía sau.

Phía sau lưng cậu là một cánh cửa, không phải tường gạch – một canh bạc liều lĩnh nhưng có tính toán.

『…Chính là lối thoát này!』

Kho lương giờ đây đã bị bột đậu phủ kín, như sương mù dày đặc. Một mê trận hoàn hảo cho kế hoạch kế tiếp.

Trận chiến thật sự… bắt đầu từ bây giờ.

*****************

『…Hah.』

Yeong-do bật cười khinh bỉ.

Hắn nhìn xuống Mancheon đang bò lê trên mặt đất—nước tiểu rịn ra theo từng cử động, để lại một vệt ướt nhẹp phía sau, hoàn toàn trái ngược với vẻ ngạo nghễ khi nãy.

Hắn chưa từng thấy cảnh tượng nào đáng thương đến thế.

『Quá hợp với một thằng què yếu đuối, đến em gái cũng không bảo vệ nổi. Ngay từ đầu còn tỏ ra kiêu ngạo làm gì chứ?』

Mancheon chẳng buồn đáp trả. Cậu vẫn tiếp tục trườn đi, cố kéo giãn khoảng cách với kho lương, chân phải tê liệt lê theo sau, cứ thế tiến về phía trước.

Cậu đang làm điều mình phải làm.

『Hai trăm ngàn năm trước… loài người đã săn voi ma mút.』

『…Gì cơ?』

Yeong-do cau mày. Lời nói chẳng ăn nhập gì.

『Không có pháp lực, không có nội công, không có võ học. Chỉ với đá và gậy gộc… họ đã hạ gục những con quái vật cao năm trượng, nặng mười hai tấn.』

『Ngươi bị điên à?』

『Chỉ vì thèm thịt… họ đã thách thức những con thú mạnh gấp trăm lần mình—và hạ gục chúng.』

Giọng Mancheon cất lên—kiên định, mạnh mẽ, trái ngược hoàn toàn với hình ảnh thảm hại lúc này.

『Sức mạnh thật sự… không nằm ở võ công hay dị năng.』

Cậu vẫn bò đi, không dừng lại.

『Sức mạnh… là ý chí muốn sống. Là quyết tâm vượt qua sợ hãi. Ý chí và quyết tâm—chính là con đường dẫn tới chiến thắng!!』

『Ngươi đang nói cái quái gì vậy…?!』

Yeong-do trừng mắt nhìn bóng lưng đang bò đi, giận dữ gắt lên. Nhưng Mancheon chỉ cười thầm trong bụng.

Cậu cũng chẳng biết mình đang nói gì nữa.

Chỉ biết… cần làm cho thật kêu để thu hút sự chú ý của hắn.

Cậu liếc nhanh về phía sau.

Trong lúc Yeong-do bị lôi kéo bởi những lời tuyên ngôn đầy cảm hứng ấy, một vệt dầu từ thùng giấu kín đã âm thầm rò rỉ, bò dọc theo mặt đất—hướng thẳng về phía kho lương đầy bột đậu.

Ngọn lửa đã sẵn sàng—chỉ chờ bùng lên.

****************

Yeong-do khựng lại.

Hắn nhìn thẳng vào khuôn mặt của Mancheon—khoảnh khắc cậu ngoái đầu lại, ánh mắt ấy bỗng hóa thành ánh nhìn của loài sói.

Ánh Nhìn Của Loài Sói.

Chính là gương mặt ấy—gương mặt từng thuộc về Tư Mã Ý, con sói khét tiếng đã nuốt trọn thiên hạ.

Khi Tư Mã Ý hạ bệ nhà Ngụy và đoạt lấy quyền lực, từng có một vị trưởng lão của Ma Giáo tới diện kiến, định nhân cơ hội kết minh, khuếch trương thanh thế.

Cuộc trò chuyện ấy đã chìm vào bóng tối lịch sử. Thứ duy nhất còn sót lại trong tư liệu của Ma Giáo—là một dòng ghi chép lạnh gáy, để lại bởi chính vị trưởng lão ấy, người đã trở về với mái đầu bạc trắng:

“Tuyệt đối… đừng bao giờ để ‘Ánh Nhìn Của Sói’ thấy được mặt trước—hay mặt sau của ngươi.”

Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng Yeong-do.

Bản năng kẻ săn mồi gào thét trong đầu—chạy ngay. Dù chưa biết Mancheon định làm gì, hắn phải chạy.

Nhưng—

Ngay khoảnh khắc hắn định quay người tháo lui, một luồng áp lực vô hình đột ngột giáng xuống, nghiền nát hắn, ép đôi gối của hắn chạm đất.

Bất Động Bộ – Trấn Áp.

Mancheon, người vẫn luôn chờ đợi khoảnh khắc này, gượng đứng dậy bằng tất cả sức lực còn sót lại, thi triển bộ pháp—năng lượng bị kìm nén bấy lâu nổ tung ra, bàn chân nện xuống mặt đất, mang theo một ý chí chặn đứng thời gian.

Khí tức của Minh Vương giáng trần.

Một dòng năng lượng kinh hoàng, từng bị dồn nén cực độ, giờ bùng nổ như cơn cuồng lưu, chà đạp kẻ ác ma dưới gót chân mình.

『A…aaa… cái gì thế này—?!』

Mancheon nhìn tên sát thủ quỳ rạp giữa trận cuồng phong, ánh mắt lẫn giọng nói nhẹ nhàng đến kỳ lạ:

『Ta sẽ đánh bại ngươi. Và bảo vệ em gái ta. Chỉ vậy thôi.』

Cậu liếc về phía ngọn lửa đang bò dọc theo khe cửa vỡ, trườn vào kho lương phủ đầy bột đậu, rồi siết chặt quyết tâm.

Một nụ cười—bình thản, tự tin, tràn đầy sức sống—nở trên môi cậu.

『Sẵn sàng chưa? Ta thì sẵn sàng rồi.』

Lửa chạm vào bột đậu lơ lửng trong không khí.

ẦM—!!!

Tiếng nổ xé toang bầu trời, nuốt trọn mọi âm thanh—cả tiếng gào thét của loài ác ma… lẫn tiếng cười của kẻ chiến thắng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!