Chương 37 ✦ Những Kẻ Kế Thừa Dòng Máu Sói (3) ✦
“Hãy duy trì Tâm Pháp Bất Động, rồi dồn khí vào mắt. Khuếch đại thị giác của cậu.”
Khác với bước pháp đầu tiên – kỹ thuật trấn địa có thể thi triển trong điều kiện bình thường – bước pháp thứ hai bắt buộc phải có Tâm Pháp Bất Động Tâm làm nền tảng.
“Bước pháp này phức tạp thật…”
Nhưng đã khát thì phải đào giếng. Tôi ngoan ngoãn dẫn khí về mắt.
Tôi nhắm mắt, thở sâu từng hơi chậm rãi. Khí của Bất Động Minh Vương đã lưu chuyển trong cơ thể từ trước – vận hành đều đặn như dòng nước.
Khó nhất là duy trì trạng thái Bất Động Minh Vương. Còn việc dồn khí về mắt thì dễ hơn nhiều.
Tôi kéo khí từ thượng đan điền, dẫn thẳng lên mắt – khai mở thị giác.
Chậm rãi, tôi mở mắt ra. Tâm trí đã rũ bỏ cảm xúc, nhìn cảnh vật bằng đôi mắt của một Minh Vương, chứ không còn là đôi mắt phàm nhân nữa.
“Đây là bí mật của bước pháp thứ hai sao… Quả là thứ kỹ pháp phá cân bằng.”
Nếu không ở trong trạng thái Bất Động Minh Vương, chắc tôi đã thét lên vì sốc. Vì thế giới… đã ngừng lại. Không, đúng hơn là đang chuyển động cực kỳ chậm.
Như thể đang xem cảnh quay chậm qua ống kính tốc độ cao.
Tôi thấy rõ từng chi tiết: dòng sông cuộn chảy, từng vảy cá đang bật lên mặt nước, từng giọt nước li ti bắn ra giữa không trung. Mọi thứ in đậm trong tâm trí.
Tôi từng tự hỏi tại sao Muk-gang có thể né chiêu của tôi chỉ bằng một bước. Giờ tôi đã hiểu. Rất đơn giản: ông thấy trước được toàn bộ động tác, nên tránh đi từ trước.
Trong thế giới bị làm chậm này, chỉ cần quan sát đủ kỹ, ta có thể đoán trước hướng tấn công, từ đó chỉ cần một bước là đủ để tránh khỏi toàn bộ thế công.
Một kỹ pháp né tránh tiêu hao ít động tác – thứ mà ngay cả tôi, với đôi chân tật nguyền, cũng có thể làm được.
Khách quan mà nói, gọi nó là “bộ pháp” cũng hơi gượng ép. Nhưng tôi không đến mức kén cá chọn canh.
Đang mải nghĩ, tôi bỗng thấy nắm đấm của Muk-gang lao tới – nhắm thẳng trán tôi.
Tư thế đó… là cú búng trán.
Là một phần của huấn luyện. Nhưng tôi vẫn thở dài trong lòng vì cái kiểu ra đòn bất ngờ này. Tuy vậy, môi tôi lại khẽ nhếch thành nụ cười.
“Chậm.”
Nắm đấm của Muk-gang – bình thường nhanh đến mức không thấy được – lúc này như đang chuyển động trong nước đặc. Lừ đừ, chậm rãi, gần như lười biếng.
Tôi thừa sức tránh. Nhưng né ngay thì… không đẹp. Tôi quyết định sẽ né vào khoảnh khắc cuối cùng cho thật ngầu.
Và rồi tôi nhận ra mình vừa mắc một sai lầm chí mạng.
Tôi lẽ ra nên tránh ngay từ khi vừa thấy đòn.Giờ thì muộn rồi. Không còn thời gian để “làm màu” nữa.
“C-Cơ thể ta không kịp di chuyển?!”
Không hẳn là không di chuyển, mà là đang chậm hơn tưởng tượng rất nhiều. Với tốc độ này… cú đấm kia chắc chắn sẽ trúng đích.
“Đừng mà—! Đừng tới nữa—!!”
Tôi gào thét trong đầu, nhưng nắm đấm kia vẫn cứ tiến tới, như định mệnh không thể tránh, rồi cốc lên trán tôi một cú nặng trịch.
“A-Ái!”
Trúng đòn, khí tán, tâm pháp tan rã – thế giới quay về nhịp thường. Trạng thái Bất Động Minh Vương biến mất trong nháy mắt.
“Nếu thấy đòn đánh thì phải lập tức né. Do dự thì chỉ có ăn đòn.”
Muk-gang nhìn tôi, vẻ bất đắc dĩ lộ rõ. Ánh mắt ấy… như thể ông biết tôi tính làm trò từ đầu.
“Ông nói trước rồi hãy đánh có được không?”
Tôi xoa trán, nhìn vào điểm yếu của Bất Động Bộ.
Muk-gang đâu có né tôi vì muốn “ra dáng ngầu”. Ông chỉ bước một bước duy nhất vì thời gian chẳng cho phép hơn thế.
Thế giới bị làm chậm – nhưng cơ thể ta cũng bị chậm theo. Chìa khóa là phải di chuyển càng nhanh càng tốt trong cái chậm đó.
Tầm nhìn có thể mở rộng, nhưng nếu thể chất không đủ theo kịp, mọi phản xạ đều là vô nghĩa.
“Tốc độ thân thể ta chậm hơn so với tưởng tượng. Có lẽ… phải rèn thể lực thôi?”
Muk-gang gật đầu.
“Cơ bắp tạo nên tốc độ. Tầm nhìn thôi là chưa đủ để né đòn.”
Ông nói đúng. Dù mắt có thấy, nhưng nếu thân thể không theo kịp thì cũng chỉ ngồi chờ bị đánh. Tôi cần nâng cao cường độ luyện thân.
Song thủ chiến pháp tôi còn chưa luyện xong, giờ lại thêm một đống thứ phải tập nữa. Danh sách bài luyện ngày càng dài.
“Dù vẫn còn nhiều chỗ cần cải thiện, nhưng cậu học nhanh hơn ta tưởng. Đúng là thiên tài lừa gạt cả trời xanh.”
…Mỉa tôi à?
Tôi nheo mắt nhìn Muk-gang. Nhưng mặt hắn vẫn trơ như gỗ. Không đoán ra được gì.
Từ đầu tôi đã không thể đọc được Muk-gang. Không hiểu ông nghĩ gì, cũng chẳng hiểu vì sao ông dạy tôi bộ pháp này.
Tôi không rành Phật giáo Mật tông, nhưng chỉ cần cảm giác cũng đủ biết – Bất Động Bộ không phải loại kỹ pháp ai cũng tùy tiện truyền thụ. Ngang tầm với Thiên Cơ Mê Ly Bộ của Gia Cát gia.
Thành thật mà nói – nếu lúc đó ông chỉ cúi đầu xin lỗi rồi bỏ đi, tôi cũng chẳng làm gì được. Chênh lệch sức mạnh giữa hai bên quá lớn.
Thế mà ông không chỉ chịu trách nhiệm mà còn truyền cho tôi một tuyệt kỹ. Ân tình này… nặng lắm.
“…Hỏi hơi ngớ ngẩn, nhưng… ông chắc chắn là dạy tôi kỹ pháp đó không sao chứ? Nhỡ tôi dùng nó làm chuyện ác thì sao?”
Tôi không hiểu vì sao lại hỏi thế. Câu ấy tự dưng bật ra khỏi miệng. Và Muk-gang, vẫn với chất giọng điềm tĩnh, đáp lại.
“Không sao. Đó là sức mạnh cậu tự khổ luyện mà thành. Dùng thế nào là quyền của cậu.”
Ông ngừng lại, khẽ thở dài – hiếm khi để lộ cảm xúc. Trong mắt thoáng qua một tia gì đó gần như day dứt.
“Huống hồ, thiện – ác không phải thứ có thể định nghĩa dễ dàng. Quan điểm luôn thay đổi. Đừng quá bận tâm đến đúng sai. Chỉ cần nghe theo tâm mình là đủ.”
Muk-gang, người thường ngày luôn nghiêm nghị, nay lại nói những lời như một bậc sư phụ thực thụ. Dù thời gian tiếp xúc không dài, ông vẫn trao tôi lời khuyên quý giá.
“Tuy nhiên, ngươi phải luôn chịu trách nhiệm với lời nói và hành động của mình.”
“Trách nhiệm?”
“Dù làm việc thiện hay việc ác, cũng không được trốn tránh hậu quả.”
Bất Động Minh Vương – bất động không phải vì lười biếng, mà vì sức mạnh quá lớn để có thể tùy tiện lay chuyển.
“Nếu không có ý thức trách nhiệm, lời nói sẽ mất giá trị. Không phải chịu hậu quả thì con người sẽ mù quáng, sẵn sàng làm tổn thương người khác mà không chút do dự.”
Muk-gang đặt tay lên vai tôi. Cái đặt tay nhẹ thôi, nhưng lại mang cảm giác như có sức nặng thật sự.
“Mancheon, ta không biết con đường ngươi sẽ chọn là gì. Nhưng nhớ kỹ điều này—”
Đừng nói ra… đừng nói .. đừng nói cái câu đó…
Tôi nuốt khan. Bằng trực giác, tôi biết ông sắp nói gì.
“Quyền năng càng lớn, trách nhiệm càng lớn.”
Nếu tôi là Spider-Man của giới võ lâm, thì Muk-gang chính là… chú Ben. Mà đã là Spider-Man, thì làm gì thiếu được chú Ben chứ.
“…Chú à, sau này con gọi chú là ‘Chú’ được không?”
“Không. Ta không có ý định kết nghĩa huynh đệ với phụ thân ngươi. Gọi ‘đại thúc’ như người bình thường đi.”
Vẻ mặt ông đột nhiên ghê tởm thấy rõ, khiến tôi ngẩn người. Dù sao cũng chỉ đùa thôi, tôi cũng không chấp.
“Vậy được rồi, đại thúc. Giờ tôi đã học xong Tâm Pháp Bất Động và bước pháp thứ hai của Bất Động Bộ – dù còn vụng về. Tiếp theo là gì?”
Tôi đã học đủ những gì mình yêu cầu. Nhưng Muk-gang từng nói sẽ dạy tôi đến hết ngày. Đã vậy, phải tận dụng hết.
Muk-gang trầm ngâm một lúc, rồi bỗng nhìn về phía sau tôi – ánh mắt thoáng hiện nét ngạc nhiên.
“Quan hệ hai người… có vẻ thân thiết thật.”
“…Hả? Gì cơ?”
Tôi quay đầu lại, không hiểu ông đang nói gì.
Sau lưng tôi là Yeonhwa. Tóc dài đen tuyền cài đầy lá, miệng nở nụ cười rạng rỡ.
“Anh trai, em mang cơm đến cho anh đây.”
Cô giơ lên một hộp cơm ba tầng được gói bằng vải.
“…Hở?”
Tôi không kiềm được, phát ra một tiếng ngơ ngác.
****************************
“Mm… ngon thật đấy. Yeonhwa, món em nấu tuyệt vời luôn.”
“Chỉ cần anh muốn, em sẵn sàng nấu bất cứ lúc nào.”
Yeonhwa mỉm cười dịu dàng, đưa trà cho Mancheon – người đang cảm động đến phát khóc vì bữa ăn. Một khoảnh khắc ấm áp hiếm hoi.
Huynh trưởng của cô trân trọng cô, cần đến cô. Chỉ nghĩ vậy thôi cũng khiến lòng Yeonhwa dâng đầy hạnh phúc.
Cô giữ nụ cười lễ phép, rót thêm chén trà, lần này là đưa cho Muk-gang.
“Mời… sư phụ dùng trà.”
“…Tại sao gọi ta là sư phụ?”
“Dạ sư phụ đang dạy võ cho anh trai ta, tất nhiên là sư phụ rồi.”
Không hiểu sao Muk-gang trông có vẻ khó chịu với cách gọi cung kính ấy.
Là người tu theo Phật môn, dù là Mật tông đi nữa, thì khi nhận đồ cúng – nhất là đồ ăn – cũng không thể từ chối. Mà để lại phần cơm thừa cũng là bất kính.
Trung thành với giới luật, Muk-gang lặng lẽ ăn sạch từng hạt cơm trong hộp cơm mà Yeonhwa chuẩn bị. Món ăn… thật sự rất ngon.
Một cô bé tuổi đó mà nấu được như thế đúng là hiếm có. Mỗi món đều được chuẩn bị kỹ càng, nguyên liệu chọn lựa rõ ràng.
Ông nhấp một ngụm trà. Lá trà cũng là hàng tuyển. Từ đầu đến cuối – là một bữa tiếp đãi không chê vào đâu được.
Mà thường thì… kiểu tiếp đãi hoàn hảo thế này luôn đi kèm với một yêu cầu.
“Em có nghe đồn về một chưởng pháp của Mật tông – Minh Vương Quyền. Chuyện đó… là thật sao?”
Muk-gang lập tức liếc về phía Mancheon, ánh mắt ra hiệu “Quản muội muội ngươi đi, hồ ly nhỏ này không đơn giản đâu.”
Nhưng Mancheon làm như không thấy, quay đầu chỗ khác.
“Ừm… đúng là ngon thật. Ngày mai em nấu tiếp nhé?”
Vừa nói, vừa nhìn chằm chằm vào chiếc hộp cơm trống rỗng.
Muk-gang khẽ thở dài.
“Chết rồi… lọt vào bẫy của cặp huynh muội này rồi.”
Đã nhận đồ ăn, theo lễ đạo thì ít ra cũng phải tụng một bài kinh đáp lễ. Trong khi đó, đôi mắt đỏ của Yeonhwa khẽ sáng lên như có tia hồ ly ẩn hiện.
“Ta thì chẳng hiểu gì võ công, nhưng ta biết… đũa thì phải có đôi mới gắp được. Sư phụ đã dạy anh trai ta bộ pháp, vậy dạy thêm một quyền pháp nữa mới hợp chứ?”
Muk-gang cảm thấy toàn bộ tuyệt học Mật tông sắp bị vét sạch, liền định nói vài câu đạo lý rồi chuồn êm. Nhưng đúng lúc ấy—
Một luồng tà khí quái dị và hôi thối ập đến. Nồng nặc, tanh nồng, khiến dạ dày y như cuộn lại.
Ông đứng bật dậy.
Mùi khí tức ấy – ông không thể nào nhầm lẫn – là của Thiên Ma Giáo.
Muk-gang bước lên trước, chắn giữa Mancheon và Yeonhwa. Vai thẳng, ánh mắt kiên định.
Bảo vệ con người khỏi tà vật – đó là trách nhiệm của ông.
Trách nhiệm của Muk-gang, hộ pháp Mật tông. Bất Động Minh Vương.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
