Smartphone Tại Võ Lâm Học Quán

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87234

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4300

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

(Đang ra)

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

ベリーブルー

Đây là một bản kê đơn Romcom, kể về câu chuyện của một NPC quần chúng vô danh lại bị toàn bộ các nữ chính chinh phục ở phía sau bức màn của một trò chơi tình yêu.

36 42

Web novel (1-50) - Chương 9: Lãi suất cho sự nhục mạ là 66% mỗi ngày theo lãi kép (1)

Chương 9: Lãi suất cho sự nhục mạ là 66% mỗi ngày theo lãi kép (1)

Tôi đã đón ánh bình minh thứ ba tại Bách Hoa Học Quán.

Thường thì khi dọn ra ở riêng hay sống trong ký túc xá, con người ta tất yếu sẽ trở nên lười biếng.

Đặc biệt, tôi lại là một sinh vật sống về đêm.

Ngay cả lúc ở nhà, tôi cũng thuộc kiểu thích ngủ nướng đến tận trưa, sau đó sống hết mình cho đến tận đêm khuya khoắt mới chịu đi ngủ.

Thế nhưng...

Cái thói quen sinh hoạt đó giờ đây đã chính thức bị chấm dứt.

“Kim huynh, dậy đi thôi. Phải ra ngoài tập luyện buổi sáng chứ.”

“Ưm…….”

Đúng là cái số không có phúc hưởng bạn cùng phòng mà.

Cái tên Vân Hạc này, xét theo ngày sản xuất của phụ mẫu đôi bên thì hắn phải gọi tôi là ca ca, thế mà lại là một tên cuồng tu luyện chính hiệu.

Đáng sợ hơn, hắn không chỉ thích tự hành xác một mình, mà còn tìm thấy ý nghĩa cuộc sống trong việc truyền bá "niềm vui tu luyện" cho những người xung quanh. Đúng là một thằng điên thực thụ.

Tôi miễn cưỡng nâng mí mắt đang trĩu nặng vì đêm qua mải miết đọc lại đống bí kíp đã quét PDF bằng mắt và cày cuốc trên diễn đàn đến tận hừng đông.

“Ta thích ăn brunch hơn là vận khí điều tức…….”

“Huynh đang lảm nhảm cái gì thế? Đừng nói mớ nữa, mau chuẩn bị đi. Cứ thế này là trễ giờ mất.”

Thay vì viễn cảnh chung đụng ngọt ngào được một mỹ thiếu nữ dịu dàng đánh thức mỗi sáng.

Thực tế phũ phàng lại là một nam nhân nặc mùi mồ hôi đang dựng cổ tôi dậy trong chốn ký túc xá tồi tàn này.

Đây đúng là địa ngục.

...

...

Dù vậy, sau khi bị ép chạy một vòng quanh khu ký túc xá, tận hưởng lại chút xíu hồi ức thời quân ngũ.

Tôi được cấp hẳn một phòng luyện công cá nhân. Ngồi khoanh chân, tĩnh tâm và bắt đầu vận hành tiểu chu thiên, cảm giác mang lại thực sự khá khoan khoái.

Tốt cho sức khỏe hơn cả bữa sáng! Vận khí điều tức!

Tôi chính thức bắt đầu chuyển hóa những khẩu quyết của Hỏa Ảnh Tâm Quyết đã khắc sâu vào não bộ đêm qua thành của mình.

Hỏa Ảnh Tâm Quyết về cơ bản là Dương Cương Chi Công.

Mặc dù nó có một nhược điểm vô cùng nhỏ bé là không thể chiến thắng được dung nham, nhưng bù lại, võ công mang thuộc tính bao giờ cũng có giá trị hiếm có.

Con người bị dao chém thì sẽ đau.

Con người chạm vào lửa thì sẽ bỏng.

Vậy nên võ công mang thuộc tính Hỏa vừa có thể gây đau, vừa có thể gây bỏng.

Đó là một chân lý vật lý vô cùng rõ ràng.

Dù đã bị spoil trước rằng quá trình tu luyện sẽ rất gian nan và khắc nghiệt, nhưng đêm qua khi đọc lướt qua cuốn bí kíp, tôi hoàn toàn không cảm nhận được điều đó.

Nhắm mắt lại, tôi bắt đầu cảm nhận được luồng chân khí đang cuộn trào xung quanh mình. Chậm rãi hít vào, dẫn dắt luồng khí, rồi thở ra.

Thông qua việc lặp đi lặp lại quá trình thổ nạp, tôi nhận ra sự khác biệt rõ rệt so với môn tâm pháp mình từng học.

Nguyên lý cơ bản của thổ nạp thông thường là không kén chọn Âm hay Dương, cứ hút tuốt tuồn tuột vào đan điền để làm nó sung mãn.

Nhưng khi vận hành Hỏa Ảnh Tâm Quyết, toàn bộ âm hàn chi khí đều bị đào thải, từ từ thoát ra ngoài qua huyệt Hội Âm, nhường chỗ cho dương cương chi khí ùn ùn kéo đến và lấp đầy đan điền.

Ngay sau đó.

“Hự…….”

Cố nén tiếng rên rỉ chực trào khỏi cổ họng, cuối cùng tôi cũng thấu hiểu lời cảnh báo của Vân Hạc.

Lỗ rốn thì nóng ran mà lỗ hậu thì lạnh toát……!

Dù nó chưa đến mức tàn bạo xông vào đánh đập và đuổi cổ sạch sành sanh đám âm khí vốn đang trú ngụ trong đan điền.

Nhưng cái cảm giác dị biệt nảy sinh trong quá trình thổ nạp khiến cơ thể tôi liên tục run rẩy.

Tuy nhiên, lượng "khách trọ" mới dọn vào vẫn nhiều hơn lượng bị đuổi đi. Nhờ vậy, cái đan điền to xác mà tỷ lệ trống phòng luôn cao ngất ngưởng của tôi nay bỗng chốc đón đợt cao điểm mùa bất động sản.

Sức mạnh…… đang tràn trề…….

Sau khi đoạn ghi âm khẩu quyết trong đầu tự động lặp lại khoảng ba lần, tôi mở mắt và từ từ thu thế.

Vì đây không phải là game, nên tôi hoàn toàn mù tịt về mấy cái cảm giác kiểu như 'Bạn đã đạt đến cảnh giới 1 Thành' hay 'Bạn đã đạt đến cảnh giới 2 Thành'.

“Bảng Trạng Thái!”

……Đương nhiên là chẳng có cái bảng nào hiện ra cả.

Ngay từ lúc mới xuyên không, tôi đã gào thét cái cụm từ đó bằng năm thứ tiếng khác nhau rồi.

Tuy vậy, cảm nhận được một người bạn nóng rực như ngọn lửa đang rục rịch cựa quậy bên trong cơ thể cũng đủ khiến tôi cảm thấy mãn nguyện.

Thừa thắng xông lên, tôi định luyện luôn cuốn Bắc Minh Thần Công.

Nhưng ngay khi vừa mường tượng vài dòng khẩu quyết đầu tiên trong đầu, một trực giác vô cùng rõ ràng đã mách bảo tôi.

Cái thứ này tuyệt đối không phải loại võ công mà một thằng lẹt đẹt ở hàng Nhất Lưu có thể tùy tiện nhòm ngó.

Ít nhất cũng phải đạt đến cảnh giới Tuyệt Đỉnh thì mới có cơ may học được phần vỏ ngoài của nó, vậy nên tạm thời cứ gác lại đã.

Hôm nay là ngày cuối cùng của khóa học định hướng tân sinh viên.

Những buổi thuyết trình đậm chất truyền đạo của mấy giáo phái tà môn.

Cũng như những chuyến dắt tay nhau đi tham quan trường học kiểu học sinh tiểu học đi dã ngoại cuối cùng cũng kết thúc.

Tất cả các tân học viên năm nay – những người vốn bị chia tách thành các nhóm nhỏ – lần đầu tiên tụ họp đông đủ tại một nơi kể từ sau lễ nhập học.

“À, đúng rồi.”

Khi tôi bắt gặp ánh mắt chào hỏi từ đằng xa của cô nàng sóc chuột…… Miêu Na Lang, tôi mới sực nhớ ra mình vẫn chưa giao cuốn Thiên Thú Quy Tâm Công cho nàng.

Nhưng mà.

Chủ động nhắn tin cho nữ nhân trước?

Khó nhằn đấy…….

Thôi, để lần sau tìm cơ hội thích hợp rồi ngầu lòi ném cho nàng ta, hoặc là gửi file PDF vậy.

Tất nhiên, trước khi làm vậy, tôi cũng phải đọc kỹ lại cuốn Thiên Thú Quy Tâm Công đó một lần nữa mới được.

Trên đời này làm gì có môn võ công nào học xong lại vô dụng.

Đã mang tiếng làm người tốt, thì tôi cũng phải chắt mót được chút lợi lộc cho bản thân chứ.

Cơ mà.

“Trạch đệ. Ngươi mắc ị à?”

“……Họ của ta là Mộ Dung, tên là Trạch…….”

“Được rồi, Trạch đệ. Sao từ nãy tới giờ ngươi cứ rụt rè co rúm lại thế.”

Cái tên lúc nãy trước khi vào hội trường vẫn còn hăng hái chém gió, pha trò, giờ bỗng dưng thu mình lại như con rùa rụt cổ, trông chướng mắt vô cùng.

Thậm chí ngay cả Vân Hạc cũng đang thực hành thuật cấm khẩu, im ỉm như một đứa trẻ mẫu giáo bị bỏ rơi chỉ vì ở đây có quá nhiều nữ nhân. Phát điên mất thôi.

Sao mấy đứa bạn cùng phòng của tôi toàn là lũ bỏ đi thế này?

Làm mất hết cả thể diện của một kẻ đẳng cấp SSS như tôi, chậc chậc chậc.

Dù tôi đã tốt bụng quan tâm hỏi han, nhưng Mộ Dung Trạch vẫn tiếp tục cố gắng xóa bỏ sự tồn tại của mình, chỉ biết nín thở như thể đang sợ hãi việc lọt vào tầm mắt của ai đó.

Thế nhưng.

“Đồ ti tiện. Đã bảo là đừng có lảng vảng trước mặt ta cơ mà.”

Ngay lập tức, tôi đã hiểu được lý do.

“……Đại ca.”

“Ai là đại ca của ngươi. Đừng có dùng cái miệng hèn hạ đó gọi tên ta.”

Một nam nhân có nét mặt khá giống Mộ Dung Trạch, nhưng mang vẻ sắc sảo và cay nghiệt hơn, chẳng thèm che giấu sự chán ghét đang sải bước tiến về phía này.

Thì thầm.

“Hạc đệ, ngươi có biết thông tin gì không?”

“Ta nghe nói trong Mộ Dung Thế Gia, sự phân biệt đối xử giữa dòng chính và dòng thứ rất khắc nghiệt……. Có lẽ Mộ Dung huynh đây thuộc dòng thứ.”

Quả không hổ danh là Cái Bang, bách khoa toàn thư chạy bằng cơm của giới Võ Lâm, chỉ cần khều nhẹ một cái là tuôn ra một rổ thông tin.

Tôi đại khái đã nắm được tình hình.

Motip ghen tị với đứa con rơi có tài năng vượt trội – một cái cliché quá quen thuộc.

Ngay cả việc gọi đại ca gọi phụ thân cũng không được phép, rõ ràng là phiên bản Hồng Cát Đồng của họ Mộ Dung rồi.

Bằng trực giác của mình.

Tôi dám chắc 100% tên này cố tình tìm đến đây để kiếm chuyện.

Bởi vì với một kẻ luôn mồm bảo "thấy mặt là ghét" thì hắn nhiều lời quá mức cần thiết.

Nhìn cảnh Mộ Dung Trạch bị chà đạp chỉ vì cái xuất thân, tôi cũng thấy có chút chạnh lòng, nhưng đây là chuyện nội bộ gia tộc người ta, thế nên tôi cũng không tiện xen vào.

Nhưng mà tôi bắt đầu thấy ngứa mắt rồi đấy.

Cái tên Mộ Dung khỉ ho cò gáy kia không chỉ đến kiếm chuyện một mình, mà đằng sau hắn đã thấp thoáng xuất hiện một bầy tay sai từ lúc nào không hay.

Đã hai mươi tuổi đầu rồi mà còn cái kiểu kéo bè kéo cánh đi bắt nạt người khác thì đúng là rác rưởi.

Đặc biệt, trong cái đám đó còn có sự góp mặt của một kẻ mà tôi cực kỳ chướng mắt.

Ngọc Thanh Tử.

Có lẽ vì cùng xuất thân từ Thiểm Tây nên bọn họ thường xuyên giao du với người của phái Hoa Sơn hay Chung Nam.

Và trong số đó, cái tên làm tôi ngứa mắt nhất chính là gã đó.

Ngay khoảnh khắc chạm mắt nhau, cả hai chúng tôi đều đồng loạt nhăn mặt.

Khác với cái bản mặt như bị chùy sắt đập nát từ lúc thôi nôi của hắn, khuôn mặt của tôi dù có nhăn nhó cỡ nào thì vẫn cứ là đẹp trai vạn người mê, phần thắng tất nhiên thuộc về tôi.

Đúng lúc đó.

“Chậc. Xuất thân đã hèn mạt thì ít nhất cũng phải biết chọn bạn mà chơi chứ, đi kết giao với thằng ăn mày và thằng con buôn? Đúng là ngươi đang làm bôi nhọ thanh danh của họ Mộ Dung đấy.”

“……?”

Đang mải miết sỉ nhục Mộ Dung Trạch, cái tên Mộ Dung chết tiệt kia bỗng dưng xả đạn lạc sang cả tôi.

Việc tôi tự trào phúng, đùa giỡn gọi gia đình mình là "bọn con buôn" thì được, nhưng cớ gì một kẻ hoàn toàn xa lạ lại dám bưng cái danh xưng miệt thị đó ra để xúc phạm tôi?

Máu nóng lập tức dồn lên não.

Tôi nắm chặt tay, trừng mắt nhìn chằm chằm vào cái tên Mộ Dung vừa thốt ra những lời ngông cuồng đó.

Thực sự chỉ muốn đấm vỡ mõm hắn ngay lập tức.

Nhưng có hai lý do khiến tôi phải cắn răng nhẫn nhịn.

Thứ nhất, nếu tôi ra tay trước ở đây, lỗi sai sẽ hoàn toàn thuộc về tôi.

Thứ hai, mặc dù cũng bị chửi lây là "thằng ăn mày", Vân Hạc lại mang vẻ mặt vô cùng trầm trọng, tay túm chặt lấy vạt áo tôi, âm thầm ngăn cản.

……Những lúc như thế này, tôi lại thấy hơi ghét cái đặc tính ‘Minh Cảnh Chỉ Thủy’ của mình.

Bởi vì ngay cả trong tình huống bị nhục mạ công khai, nó vẫn ép tôi phải giữ được sự tỉnh táo và suy nghĩ lý trí.

“……Chậc. Đúng là cái thứ hạ lưu.”

Cái tên Mộ Dung khốn kiếp đó bỏ lại một câu chọc tức tận mạng rồi quay lưng bỏ đi.

Bốp!

“Á hự……!”

Tôi táng một cú trời giáng vào lưng Mộ Dung Trạch, kẻ đang bày ra cái vẻ mặt thảm hại hệt như con chó nhà quê vào những ngày nóng nực.

“Vì cái tên đó mà ngươi nhụt chí đấy à?”

Nghe tôi hỏi, Mộ Dung Trạch chỉ biết yếu ớt gật đầu.

Về mặt tình cảm, khi nghĩ đến việc hắn đã phải chịu đựng sự chà đạp dã man đến mức không dám phản kháng lại trong tình cảnh này, tôi cũng thấy có chút xót xa cho hắn.

Nhưng việc ban phát sự xót thương cho nam nhân là một thứ xa xỉ phẩm không cần thiết.

“Trạch đệ.”

“Hửm……?”

“Vốn dĩ quy luật của chốn võ lâm là kẻ nào mạnh kẻ đó làm đại ca mà.”

“Vậy thì ta mới là đại ca──”

“Vân Hạc, ngươi tém tém lại giùm cái!”

Người ta đang định nói đạo lý mà cứ chen mồm vào.

Tôi hướng ánh mắt về phía đám người của cái tên Mộ Dung chết bằm đang đứng cười hô hố ở đằng xa, trầm giọng nói:

“Ta có thể tha thứ cho kẻ nào chửi ngươi hèn mạt.”

Mộ Dung Trạch nhìn tôi bằng ánh mắt kiểu: ngươi đang sủa cái quái gì vậy?

“Nhưng, ta tuyệt đối không thể tha thứ cho kẻ nào dám chửi ta là bọn con buôn.”

Thông thường, tôi sẽ không bao giờ làm những chuyện gây tổn hại đến bản thân và gia tộc.

Nhưng lãi suất cho sự nhục mạ là 66% mỗi ngày theo lãi kép.

Món nợ này mà không đòi lại thì đúng là lỗ to.

...

...

Sau một lúc để mỗi người tự xốc lại tinh thần, chúng tôi lại tiếp tục buôn chuyện cười đùa như chưa từng có chuyện gì xảy ra để giết thời gian.

Và rồi.

“Những học viên nào có nguyện vọng thi vào Lớp Chuyên Sâu vui lòng ở lại!”

Cho đến tận hôm qua tôi vẫn còn lưỡng lự, nhưng hôm nay thì tôi không chần chừ một giây nào nữa.

“Khoan, khoan đã, buông ta ra.”

Cùng với Vân Hạc, tôi túm chặt lấy vai Mộ Dung Trạch, kẻ đang lấm lét định chuồn mất, và ấn hắn ngồi phịch xuống ghế.

Một lát sau.

Đám đông lũ lượt kéo nhau rời khỏi hội trường hệt như thủy triều rút.

Số lượng người ở lại ít hơn tôi tưởng tượng.

Trong tổng số hai trăm học viên, chỉ có khoảng bốn mươi người nán lại.

Đương nhiên, cái thằng hống hách Mộ Dung Uy Thiên ban nãy cũng có mặt.

Nghe đồn hắn cũng có tư cách để kiêu ngạo, được xưng tụng là một kỳ tài sắp sửa đột phá bức tường của cảnh giới Tuyệt Đỉnh hay gì gì đó.

Gom cả mớ các hậu khởi chi tú vào trong cái học quán chật hẹp này hệt như trò nuôi cổ độc, nên chắc chắn kẻ nào lọt vào đây cũng đều là kỳ tài cả.

Thậm chí cái chỏm đầu đang lấp ló giữa đám đông đằng kia, Tiểu Thiên Ma - Thiên Lưu Ly, có khi đã đạt đến cảnh giới Tuyệt Đỉnh Hậu Kỳ ngay từ vạch xuất phát rồi cũng nên.

So với bọn họ.

Sắp đột phá cảnh giới Tuyệt Đỉnh thì chẳng phải chỉ mới là Nhất Lưu thôi sao?

Cánh cửa thao trường một lần nữa đóng chặt lại.

“Bản giáo quan thực sự vô cùng cảm động trước khí phái của các ngươi! Tỷ lệ đăng ký Lớp Chuyên Sâu cao chưa từng thấy thế này, quả là một hồng phúc lớn lao của giang hồ!”

Người vừa bước ra khuấy động bầu không khí, theo ký ức của tôi thì ông ta là một giáo quan phụ trách dạy quyền pháp.

“Thế nhưng con đường tu luyện võ học là chuyện của cả một đời người! Nếu chưa chuẩn bị sẵn sàng, việc bước chân vào Lớp Chuyên Sâu chẳng khác nào tự thả lỏng bản thân, do đó, chúng ta sẽ tiến hành một cuộc kiểm tra năng lực!”

Những tiếng xì xào bàn tán lập tức nổi lên, đặc biệt là từ phía các học viên thuộc diện thi tuyển tự do.

“Kiểm tra sao……?”

“Không lẽ định loại một nửa ở vòng này à…….”

Trái ngược với bọn họ, sắc mặt của đám học viên diện danh môn chính phái lại vô cùng điềm tĩnh.

Đó chính là sự chênh lệch rõ ràng về mặt thông tin.

Có lẽ đã đọc được bầu không khí đó.

“Bài kiểm tra sẽ được tiến hành dưới hình thức đối luyện! Đương nhiên, thất bại trong đối luyện không đồng nghĩa với việc bị loại! Suy cho cùng, võ công là để ứng dụng trong thực chiến, chỉ cần chứng minh được thực lực của bản thân là đủ điều kiện! Các đệ có thể tự do chọn đối thủ, nếu không chọn được, bản giáo quan sẽ đích thân chỉ định!”

Nghe lời giải thích tiếp theo của giáo quan, vẻ nhẹ nhõm lập tức hiện rõ trên khuôn mặt của nhiều người.

Tất nhiên, trong đó có cả Thiên Lưu Ly, người từ đầu chí cuối vẫn giữ nguyên một vẻ mặt vô cảm.

Không biết nàng ta có hiểu được người ta đang nói cái gì không nữa.

Sau đó, một sự im lặng bao trùm lấy hội trường, nhường chỗ cho những tiếng thì thầm nhỏ to.

Những kẻ có chút khôn vặt bắt đầu đảo mắt tìm kiếm mục tiêu để diễn một màn đấu vật WWE giả mạo.

Thế nhưng.

“Nếu đã vậy──”

“Tại hạ là Kim Thời Huyền, đến từ Vạn Kim Tiền Trang! Bấy lâu nay tại hạ luôn ngưỡng mộ một vị tiền bối, nay muốn nhân cơ hội này được thỉnh giáo ngài một chiêu!”

Ngay khi Mộ Dung Uy Thiên vừa định hé miệng thì tôi đã cướp lời, bước lên một bước và dõng dạc hô lớn.

Mọi sự chú ý trong hội trường lập tức đổ dồn về phía tôi.

“Nghe danh công tử Mộ Dung Uy Thiên của Mộ Dung Thế Gia được xưng tụng là đệ nhất cường giả trong thế hệ mới, nếu ngài có thể ban cho kẻ hèn này một cơ hội được lĩnh giáo võ công của ngài, đó quả là một vinh hạnh lớn lao đối với kẻ xuất thân thấp kém như tại hạ.”

Lời tôi vừa nói ra lập tức tạo thành một làn sóng chấn động bao trùm toàn bộ hội trường.

Mộ Dung Uy Thiên không thèm che giấu sự tức giận, trừng mắt nhìn tôi chằm chằm.

Nhìn là biết.

Chắc là định tóm lấy thằng nhát cáy Mộ Dung Trạch để ra oai, củng cố kỷ cương đây mà.

Dù tính tình tên đó hơi dở hơi, lại nghiện cờ bạc, nhát chết và thỉnh thoảng có chút rác rưởi.

Nhưng dẫu sao chúng tôi cũng đã chung sống dưới một mái nhà suốt ba ngày trời, cũng coi như là bằng hữu rồi.

Tôi không có ý định khoanh tay đứng nhìn hắn bị bắt nạt.

Nhân tiện.

Cũng để thu luôn phần lãi suất của ngày hôm nay.

Tất nhiên phần tiền gốc tôi sẽ tính toán riêng sau.

Bắt lấy ánh mắt hằn học của Mộ Dung Uy Thiên, tôi khẽ nhướng mày khiêu khích.

Và nhép miệng tạo khẩu hình:

- Dám cược không? (Sợ à?)

Đề phòng trường hợp hắn giở giọng kiêu ngạo bảo tôi không đủ tư cách để làm đối thủ, tôi cố tình bồi thêm một nét bút.

“……Lời khiêu chiến đó. Ta chấp nhận.”

Đã bị cắn câu rồi.

Một khởi đầu không tồi.

Bởi vì sự hưng phấn sẽ khiến cả cơ thể lẫn đầu óc trở nên đông cứng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bữa sáng kết hợp bữa trưa (Breakfast + Lunch) Chu kỳ vận hành chân khí trong cơ thể Võ công mang thuộc tính Dương Khí lạnh trong cơ thể. Khí nóng trong cơ thể. mô típ kinh điển Hồng Cát Đồng (Hong Gildong): nhân vật văn học Hàn Quốc, áp đặt con vợ lẽ không được gọi cha và anh trai Tâm lặng như nước Nhân tài mới xuất hiện, ngôi sao đang đi lên