Chương 11: Văn Tự Ngục (1)
Vì sơ hở của đối phương lộ ra quá đỗi rõ ràng.
Nên theo bản năng, tôi đã vô tình tung một cú Băng Quyền (↓↘→RP) giáng thẳng vào mạn sườn của hắn.
May mắn thay, ngay trước khi nắm đấm chạm vào da thịt, tôi đã kịp thời thu hồi chân khí nên không gây ra nội thương nghiêm trọng, kết quả chỉ biến thành một pha áp chế bằng thể thuật thông thường mà thôi.
Nhưng hãy chuyện đó gác sang một bên.
Tôi lén lút…… liếc nhìn sắc mặt của vị giáo quan.
Ông ấy đang bày ra vẻ mặt kinh ngạc, nhưng may mắn là không có dấu hiệu gì sắp thốt ra mấy câu đại loại như: 'Dám dùng sát chiêu trong một trận đối luyện sao! Dừng tay lại ngay!'.
"……Trận đối luyện giữa Mộ Dung Uy Thiên và Kim Thời Huyền, phần thắng thuộc về Kim Thời Huyền! Tuy nhiên, ngươi phải trả giá cho việc tung ra một đòn tấn công không cần thiết đó!"
"Hãy tự tay đưa Mộ Dung Uy Thiên đến y dược đường ngay lập tức!"
"Vâng."
Tôi mang vẻ mặt gượng gạo, nhanh chóng quan sát tình trạng thương tích của Mộ Dung Uy Thiên.
May quá, vẫn thở đều, mắt cá chân không bị trật, xương cốt có vẻ vẫn nguyên vẹn, khí huyết cũng lưu thông bình thường không có chỗ nào tắc nghẽn.
Nếu mượn lời của sư phụ dạy y thuật cho tôi, Sinh Tử Thần Y, thì có thể tóm tắt tình trạng của hắn bằng ba chữ: "Còn khỏe lắm".
Đến lúc này.
"Phùuuu……."
Tôi mới dám thở phào, khó nhọc đè nén cảm giác hưng phấn đang dâng trào từ tận đáy lòng.
Thường thì trong mấy tình huống thế này, theo đúng chuẩn văn mẫu JRPG, phải có những tràng pháo tay rầm rộ vang lên kèm theo mấy lời cảm thán kiểu: "Siêu tân tinh giáng lâm rồi! Oi oi, ta biết ngay là ngươi sẽ làm nên chuyện mà!".
……Nhưng mong chờ cái viễn cảnh đó thì đúng là hơi ảo tưởng, vì rõ ràng tôi đã gạ kèo bằng một cách vô cùng hèn hạ mà lị.
Vác Mộ Dung Uy Thiên lên vai, tôi chậm rãi bước ra khỏi thao trường, vừa đi vừa đưa mắt quan sát những người xung quanh.
Đám tùy tùng vốn dĩ của Mộ Dung Uy Thiên đang nhìn tôi bằng ánh mắt thù địch xen lẫn những cảm xúc vô cùng phức tạp.
Mộ Dung Trạch thì mang một vẻ mặt kỳ quái, ngón tay thoăn thoắt bấm smartphone liên tục.
Vân Hạc giơ ngón tay cái lên tỏ vẻ tán thưởng.
Ngay cả Lưu Ly cũng đang dùng đôi mắt đỏ rực đó nhìn tôi mà không mảy may biến sắc.
Chà, phản ứng như vậy xem ra cũng không đến nỗi tệ.
Ít nhất thì từ nay về sau, chắc sẽ không còn ai dám gọi tôi bằng cái biệt danh miệt thị "bọn con buôn" nữa.
...
...
Thành quả của việc kiên trì tu luyện là đây.
Việc kéo lê một gã nam nhân trưởng thành đang bất tỉnh nhân sự bằng một tay chẳng hề hấn gì với tôi.
Rời khỏi thao trường, tôi vừa xách Mộ Dung Uy Thiên lết đi một cách thô bạo, vừa theo thói quen mở ứng dụng diễn đàn lên.
"Phụt."
Nhìn thấy bài đăng vừa đập vào mắt, tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
[Diễn đàn Bách Hoa học quán]
[Người đăng: 〇〇(Gambler_Trạch)]
[Tiêu đề: Tin HOT) Mộ Dung Uy Thiên bị đấm vỡ alo trong trận đối luyện lớp chuyên sâu kkkk]
[(Bức ảnh chụp từ phía sau cảnh một nam nhân đang xách nách một nam nhân khác mặc chiếc áo có thêu gia huy của Mộ Dung gia đi khuất dần)]
[Ôi chao ôi...^Cái đứa tự xưng là thiên tài vạn năm có một do trời ban, tường thành chống rợ quốc, xuất thân từ đệ nhất thế gia ở cái xứ Liêu Ninh khỉ ho cò gáy, kiêm luôn cái máy sản xuất ra mấy câu đạo lý kiểu 'Các ngươi không cùng đẳng cấp với ta', 'Các ngươi phải tôn trọng ta', 'Xuất thân không bao giờ biết nói dối', kiêm luôn cái chức danh hốc hết linh dược của gia tộc, học cả bí truyền gia tộc, tự vỗ ngực xưng tên dù mới năm nhất nhưng sức mạnh ngang ngửa đàn anh năm ba^]
Trạch đệ à.
Trông hèn mọn quá đấy…
Nhưng xem ra kẻ có bộ dạng hèn mọn không chỉ có mỗi mình Mộ Dung Trạch.
Cmt 1: Cái thằng này lần nào đi họp Thế Gia Hội cũng mở mồm ra là chửi người khác "thứ hèn mạt" đúng không? Bị đấm cho là đáng lắm kkk
Cmt 2: Gây sự với ai thế?
└ (Người đăng) Vạn Kim Tiền Trang
└ Thật? kkkkkk
Cmt 3: Từ nay đừng có mà khinh thường hệ thi tuyển tự do nữa nhé kkk kkk
Cmt 4: Nói một câu công bằng, dù sao thì nhìn cũng thấy hả dạ... đã nhấn like...
Nhìn vào phản ứng của đám bình luận, có vẻ như cái tên Mộ Dung Uy Thiên này bình thường sống cũng chó lắm đây.
Đúng chuẩn cái kiểu nhân vật công tử bột mất dạy, tự coi mình là cái rốn vũ trụ, thiên thượng thiên hạ duy ngã độc tôn.
Đến nước này thì việc hắn bị tế sống trên mạng cũng là do nghiệp quật cả thôi.
Tôi trút bỏ được chút xíu cảm giác tội lỗi vì cú đấm vào mạn sườn ban nãy có hơi nặng tay, rồi yên tâm vứt Mộ Dung Uy Thiên lại ở y dược đường.
Dẫu sao thì nhờ vụ này, chắc chắn tôi sẽ nhận được nhiều sự chú ý hơn…….
"Hửm……?"
[〇〇 / Tin HOT) Hoàng giáo quan bị Tiểu Thiên Ma đấm phát ngất luôn (7)]
[〇〇 / Uầy Thiên Ma Thần Công đỉnh vãi đái.. cái đó mà gọi là võ công à? (3)]
[〇〇 / Ê cơ mà tiểu giáo chủ đó có đúng là ở cảnh giới nhất lưu không vậy? Ta thấy còn mạnh hơn cả ông già nhà ta nữa ấy? (3)]
[〇〇 / Quả nhiên là tôn nghiêm tối cao của chúng ta! Thiên tuế ma tuế, Thần Giáo vạn tuế! (8)]
……Có vẻ như tôi sẽ chẳng nhận được sự chú ý nào cả.
Rõ ràng là so với vụ Mộ Dung Uy Thiên bị ăn hành, thì màn debut của Thiên Lưu Ly lại là một chủ đề giật gân hơn hẳn, khiến cả cái diễn đàn này trong chớp mắt đã biến thành diễn đàn của Ma Giáo mất rồi.
Chuyện này nên vui hay nên buồn đây.
Đột nhiên cảm nhận được có người đang tiến lại gần, tôi dời mắt khỏi chiếc smartphone và ngẩng đầu lên.
Thiên Lưu Ly – người vừa lập thành tích "đấm ngất giáo quan ngay khi mới vào năm nhất" – đang lạch bạch bước về phía này, đi theo sau là mấy kẻ khoác trường bào mang đậm phong cách Ma Giáo đang khiêng vị giáo quan đi cùng.
Nhìn bộ dạng nàng vừa đi vừa ung dung bấm smartphone, tôi chợt có suy nghĩ: "Hừm, đúng là con nhà quyền quý có khác".
Thấy người ta đi ngang qua mà không chào một tiếng thì cũng kỳ, nên tôi khẽ cúi đầu chào.
Thế nhưng khuôn mặt của Thiên Lưu Ly không hề mảy may biến sắc.
Gì đây.
Bơ tôi à?
Hay là vừa lặn ngụp trong cái vực thẳm của diễn đàn xong là bắt đầu nuôi mối hận thù với tôi rồi? Đúng là cái bọn xuất thân từ giáo phái có khác.
Ngay khoảnh khắc tôi đang cảm thấy hơi bối rối, thì Lưu Ly đi sượt qua người tôi.
"Chào."
Một giọng nói thì thầm, vô cảm lướt qua tai tôi.
Tôi đã tha thứ cho Lưu Ly.
...
...
Mặc dù có xảy ra một sự cố ngoài ý muốn khiến tôi phải rời đi giữa chừng.
Nhưng kết quả đúng như những gì tôi đã dự đoán.
Dù sao thì những kẻ dám đăng ký ở lại cũng đều là những nhân vật có chút máu mặt, nên tổng cộng có ba mươi hai người được giữ lại lớp chuyên sâu, trong đó bao gồm cả cái tên Mộ Dung Uy Thiên bị hạ knock-out chỉ trong vòng ba chiêu.
Đương nhiên là cả Mộ Dung Trạch và Vân Hạc đều sống sót qua vòng kiểm tra.
Chỉ có vài tên ngu ngốc cậy thế gia tộc để làm càn mới phải nếm mùi thất bại đắng ngắt dưới sự đánh giá nghiêm ngặt.
Theo lời kể của mấy vị tiền bối trên diễn đàn.
Nếu vị giáo quan phụ trách vẫn là Hoàng giáo quan thì có lẽ tất cả đều đã được đánh đỗ rồi.
Tuy nhiên vì sự cố ngoài ý muốn (với sự góp mặt của Lưu Ly), Mộ Dung Tuyết đã được điều động khẩn cấp làm giáo quan thay thế, khiến cho dòng thế giới bị bẻ cong đi đôi chút.
Rõ ràng trong ấn tượng của tôi, nàng ấy chỉ là một bà cô ế chồng, lúc nào cũng lắm mồm và cư xử chẳng đúng với tuổi tác cơ mà?
— Ngươi đang có ý chống lại phán quyết của bản giáo quan đấy à?
Thế mà Mộ Dung Tuyết lại thể hiện một sự uy nghiêm đáng sợ, trực tiếp đè bẹp một học viên dám lên tiếng phản đối quyết định đánh trượt cực kỳ khắt khe của nàng ta.
Không biết có phải do thành kiến của tôi hay không.
Nhưng trông nàng có vẻ hơi chua ngoa.
Dù sao thì trên đời này có những chuyện ta cứ thế cho qua là được, nhưng cũng có những chuyện tốt nhất nên giải quyết bằng cách giao tiếp.
Tất nhiên, con người thường không bao giờ muốn phơi bày điểm yếu của bản thân ra ngoài.
Thế nhưng có một phương pháp đặc biệt được phát triển dành riêng cho những người như vậy.
Nước luôn biết câu trả lời.
……Đùa thôi.
Mặc dù rượu mang lại rất nhiều tác dụng phụ, nhưng không thể phủ nhận rằng nó đóng một vai trò vô cùng to lớn trong việc thu hẹp khoảng cách giữa con người với con người.
Nói hơi quá một chút, cấu trúc bên trong Bách Hoa Học Quán giống hệt như một thành phố thu nhỏ.
Từ khu vực tập trung các tòa ký túc xá, thường được gọi là Khu Sinh Hoạt Phía Bắc, chỉ cần đi bộ một chút về phía Tây Bắc là sẽ đến Chợ Bách Hoa – nơi tập trung đủ loại cửa hàng và cơ sở tiện ích.
Trong game, nếu người chơi xuất phát với xuất thân bần hàn, thiếu thốn tiền bạc, thì đây chính là nơi họ thường xuyên lui tới để làm thêm ngoài giờ học.
"Khà……!"
"Không tệ đâu."
Hôm nay tôi rảnh rỗi cả buổi chiều.
Đã là tân sinh viên thì phải biết mượn rượu ca hát để thực hành đạo lý của đời sinh viên, chẳng phải thế sao.
Sườn xào chua ngọt được nấu rất đều tay.
Nước dùng của món Lão Hỏa Ninh Thang lại mang vị thanh khiết hệt như mỳ Kkokkomyeon.
Vị cay nồng của món Hồi Oa Nhục quấn lấy đầu lưỡi, khiến tôi chợt nhớ đến hương vị mỳ tôm Shin Ramyun cay xé lưỡi ở quê nhà.
Đương nhiên đây cũng lại là ân huệ của Vạn Kim Tiền Trang.
Xin được kính cẩn nghiêng mình trước phụ thân.
"He he, tam công tử. Thức ăn có vừa miệng ngài không ạ."
"Ồ, Lưu đầu bếp. Hóa ra ông làm việc ở đây à. Thảo nào ta ăn thấy ngon quá, húp miếng nước dùng mà suýt rơi cả nước mắt cảm động đây này……."
"……. Chỉ có tam công tử mới biết thưởng thức! Vậy kẻ hèn này xin phép được lui vào bếp tiếp."
Mặc dù nếu xét trên phạm vi toàn Trung Nguyên thì thế lực của Vạn Kim Tiền Trang vẫn còn hơi khiêm tốn, nhưng ít nhất ở vùng lân cận Thiểm Tây, gia tộc tôi hoàn toàn có thể được xếp vào hàng ngũ thế lực cấp quốc gia.
Nói cách khác, phần lớn các khu thương mại tọa lạc trong Chợ Bách Hoa này đều mang đậm dấu ấn và sức ảnh hưởng của gia tộc tôi.
Đây chính là sức mạnh của đặc quyền ngậm thìa vàng.
Cuộc sống của một chaebol đời thứ hai là đây chứ đâu.
"Thấy chưa? Hôm nay ta bao. Muốn ăn gì thì cứ gọi xả láng đi."
"Vân Mỗ ta……. Thực sự cảm động trước sự hào phóng của Kim đại ca!"
Quả nhiên xuất thân từ danh môn chính phái Cái Bang có khác, cái miệng dẻo thật đấy.
Dù sao thì đến giữa giờ Hợi mới tới giờ giới nghiêm.
Nên từ giờ đến 10 giờ tối vẫn còn dư dả thời gian chán.
Rót đi, uống đi.
Vài chén rượu nhanh chóng biến thành vài bình rượu.
Cái tên họ Mộ Dung mang tiếng là nam nhân mà mồm miệng cứ đóng chặt, cuối cùng cũng chịu hé răng.
Tóm tắt lại thì...
Hắn là nạn nhân của một cuộc hôn nhân chính trị không tình yêu.
Một trận hạn hán tồi tệ đến mức ngay cả loài gấu tuyết của Bắc Hải cũng mất đi môi trường sống, đã buộc Bắc Hải Băng Cung phải cậy nhờ Mộ Dung Thế Gia, bá chủ của tỉnh Liêu Ninh, thế lực gần nhất với khu vực biên giới phía Bắc.
Và kết quả của cuộc liên minh đó chính là sự ra đời của Mộ Dung Trạch và──
"Phải, là con ả điên đó……."
"Ngươi dùng từ hơi nặng nề rồi đấy."
"Băng Hoa cái rắm. Là Băng ngốc thì có, Băng ngốc ấy. Tỷ tỷ của ta tính tình kinh khủng lắm. Ta bảo bả là chó điên luôn đó hiểu không?"
Tôi để những lời càm ràm của Trạch đệ lọt từ tai này sang tai kia.
Vốn dĩ sinh ra làm anh chị em ruột, thì trong ADN đã được lập trình sẵn sự căm ghét lẫn nhau rồi.
……Tất nhiên cũng có những trường hợp ngoại lệ, nhưng mấy cái vực thẳm sâu thẳm đó thì tôi không rành cho lắm.
Dù sao thì, mặc dù trên diễn đàn hắn cư xử có vẻ hơi…… à không, là vô cùng hèn mọn, nhưng nếu ẩn tình bên trong là thế, thì coi như hắn đang dùng cách đó để xả stress vậy.
Nếu phân tích theo góc độ tâm lý học, thì đó cũng giống như một dạng khao khát tình thương mà bản thân không nhận được.
"Hừm…… Đến mức đó cơ à……?"
"Mẹ kiếp."
Nhìn Mộ Dung Trạch bực tức nốc cạn ly rượu trong một hơi, tôi chỉ biết cười gượng.
Tôi cũng mới được trải nghiệm cảm giác có gia đình vỏn vẹn hai năm nay thôi, nhưng dù hắn có nói vậy đi chăng nữa, thì có lẽ sự hiện diện của người nhà vẫn là một chỗ dựa vững chắc.
Còn không phải thì thôi.
Một canh giờ, à không, hai tiếng đồng hồ sau.
Sau khi để lại trên bàn một hàng dài vỏ chai rỗng tuếch đến mức tôi tự hỏi không biết lão bản có pha thêm nước lã vào không, chúng tôi cuối cùng cũng đứng dậy thanh toán.
Chính xác hơn thì, người còn đứng vững trên hai chân chỉ có mỗi mình tôi.
Hai cái tên ngốc kia sắp sửa bò bằng bốn chân đến nơi rồi, nên tôi buộc phải gọi xe kéo.
Ban đầu tôi còn hơi nghi ngờ không biết trong khuôn viên học quán có gọi được xe kéo hay không.
Nhưng ngay khi vừa gọi, một nam nhân khiêng kiệu đã dùng khinh công lao vun vút tới ngay lập tức.
"Ái chà, bình thường thì làm việc cho tiêu cục kiếm bộn hơn, nhưng vào mùa tựu trường như thế này thì quanh quẩn ở học quán là hái ra tiền nhất đấy. Quãng đường thì ngắn mà nhu cầu lại cao ngất ngưởng. Ha ha."
Tôi tự nhủ sao không dùng khinh công mà tự chạy về cho rồi, nên đâm ra tò mò lân la hỏi thêm vài câu.
Hóa ra đối tượng sử dụng dịch vụ này chủ yếu là mấy cậu ấm cô chiêu thích khoe khoang sĩ diện, đám nữ nhân, hoặc là những học viên sợ đi học muộn.
Nhìn hai cái tên ngốc đang bất tỉnh nhân sự, khoác vai bá cổ nhau ngủ say sưa trên xe kéo.
Không biết có phải do hơi men hay không.
Tôi quyết định sẽ giải quyết luôn cái bài tập về nhà đã bị trì hoãn bấy lâu nay.
[Tôi: (ThiênThúQuyTâmCông.pdf)]
[Tôi: ?]
Hoàn thành nhiệm vụ.
Vừa mường tượng ra cái cảnh cô nàng sóc chuột nhảy cẫng lên ăn mừng sung sướng, tôi cũng chợp mắt một lát giống hai cái tên ngốc kia.
Đúng là một ngày mệt mỏi.
...
...
[Miêu Na Lang: ?????]
[Miêu Na Lang: Uây đỉnh quá!!!]
[Miêu Na Lang: Không lẽ ngài đã chọn Thiên Thú Quy Tâm Công sao????? ❤︎ ❤︎]
…
…
[Miêu Na Lang: Công tử ơi]
[Miêu Na Lang: Chữ viết ở đây lạ lắm.....]
[Miêu Na Lang: (Ảnh chụp màn hình chữ ‘兽’ - Thú)]
[Miêu Na Lang: (Ảnh chụp màn hình chữ ‘汉’ - Hán)]
[Miêu Na Lang: (Ảnh chụp màn hình chữ ‘体’ - Thể)]
[Miêu Na Lang: Đây là chữ gì vậy?]
...
...
Giải thích:
Ở thế giới võ hiệp cổ đại thì người ta sử dụng chữ Hán Phồn Thể. Tuy nhiên, Kim Thời Huyền lại dùng chức năng "quét PDF" từ cái smartphone cấy mod, hệ thống quét này lại tự động nhận diện và xuất văn bản ra chữ Hán Giản Thể, loại chữ được hiện đại hóa, rút gọn nét, chỉ mới xuất hiện ở Trung Quốc vào giữa thế kỷ 20.
Ba chữ mà Miêu Na Lang gửi ảnh chụp màn hình sang để hỏi chính là chữ Giản thể:
- 兽 (Thú): Chữ Phồn thể gốc của nó phải là 獸 (trong chữ Thiên Thú Quy Tâm Công).
- 汉 (Hán): Chữ Phồn thể gốc của nó phải là 漢 (trong chữ Hán tự, hảo hán).
- 体 (Thể): Chữ Phồn thể gốc của nó phải là 體 (trong chữ thân thể).
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
〇〇 đồng nghĩa với việc đang đăng ẩn danh Thịt lợn xào cay khoảng thời gian từ 21h đến 21h40 Chiêu thức cúi + đấm thẳng vào bụng của đối phương trong các tựa game đối kháng