Smartphone Tại Võ Lâm Học Quán

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87240

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4301

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

(Đang ra)

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

ベリーブルー

Đây là một bản kê đơn Romcom, kể về câu chuyện của một NPC quần chúng vô danh lại bị toàn bộ các nữ chính chinh phục ở phía sau bức màn của một trò chơi tình yêu.

36 75

Web novel (1-50) - Chương 12: Văn Tự Ngục (2)

Chương 12: Văn Tự Ngục (2)

Trong chốn giang hồ võ lâm tồn tại một đạo lý vô cùng nghiêm ngặt.

Đó là trừ khi rơi vào tình huống nguy hiểm đến tính mạng, tuyệt đối không được dùng nội công để ép hơi men và tửu độc ra ngoài, bởi đó là hành vi của mấy thằng hèn hạ.

Đương nhiên, công cuộc nhậu nhẹt của chúng tôi đã tuân thủ một cách trung thành đạo lý giang hồ đó.

Và kết quả là.

"……Kim huynh sao lại có thể…… tỉnh táo thế……."

"Oẹ……."

"Chậc chậc, tửu lượng kém thế này mà cũng tự xưng là nam nhân sao. Tu luyện thêm đi, mấy con gà mờ này."

Cho đến tận lúc chuẩn bị bước ra ngoài để thực hành màn vận khí buổi sớm…… à không, vận khí điều tức kiểu "chim sớm bắt được sâu", hai cái tên bợm nhậu nửa mùa này vẫn còn trong tình trạng bán bất tỉnh nhân sự.

Cứ cái đà này không khéo bọn họ lại nôn thốc nôn tháo ra khắp phòng luyện công mất thôi.

Còn tôi?

Bổn thiếu gia đây có thể chất bách độc bất xâm!

Dù có nốc bao nhiêu rượu thì cảm giác hưng phấn vẫn giữ nguyên vẹn.

Nhưng cái thứ gọi là dư vị say xỉn hay cơn đau đầu như búa bổ vào sáng hôm sau thì đã vĩnh viễn nói lời tạm biệt với cơ thể này rồi.

Đây mới là cuộc sống của một cao thủ chứ.

……Nhưng mà chuyện đó tính sau đi.

[Cô Nàng Sóc Chuột: Công tử ơi, thực sự cảm ơn ngài nhiều lắm! Nhưng nếu ngài có thời gian rảnh thì giúp ta chuyện này với T_T]

Có một ca cần được bảo hành xuất hiện rồi.

Và lỗi hoàn toàn thuộc về tôi.

Đây quả thực là một thông tin mà tôi chẳng muốn biết chút nào.

Nhưng nếu bạn chơi mấy con game do Trung Quốc sản xuất, bạn sẽ phát hiện ra sự thật là Trung Quốc có tới hai loại chữ viết.

Một loại là chữ Hán mà Hàn Quốc chúng tôi vẫn hay dùng, gọi là tiếng Trung Phồn Thể.

Loại còn lại là chữ Hán đang được sử dụng ở Trung Quốc đại lục hiện nay, gọi là tiếng Trung Giản Thể.

Dù con game "Nuôi Dưỡng Nhân Vật Võ Lâm" có hỗ trợ ngôn ngữ tiếng Hàn chính thức.

Nhưng do phần dịch thuật bản quyền khá là cứng nhắc, nên đa phần người chơi đều cài đặt thêm bản mod Hàn hóa do cộng đồng làm giống như tôi vậy.

Cái bản mod tôi cài đặt là phiên bản Việt hóa được đè lên nền tiếng Trung Giản tTể.

Việc đọc chữ thì chẳng có vấn đề gì dù nó là Phồn Thể hay Giản Thể.

Nhưng hễ cứ viết ra thì hệ thống lại tự động chuyển đổi thành chữ Giản thể, khiến tôi phải chịu khổ sở mất một thời gian đầu mới quen được.

Tất nhiên, tôi chưa từng có ý định sẽ sửa lại nó.

Vì tôi có định hành nghề viết tiểu thuyết trong chốn võ lâm này đâu.

Hơn nữa, đằng nào tôi cũng tự đọc hiểu được, thế thì cần gì phải nhọc công sửa đổi chứ.

Nhị ca của tôi, người bình thường lúc nào cũng hầm hè chỉ trực chờ ăn tươi nuốt sống tôi, thế nhưng lại có duy nhất một điểm ở tôi khiến huynh ấy phải mở lời khen ngợi, đó chính là "nét chữ" của tôi.

Đúng vậy.

Tôi đã lôi mớ lý lẽ nhảm nhí chẳng ai thèm tin ra để bào chữa, bảo rằng bằng trí tuệ thiên tài của mình, tôi đã tự sáng tạo ra một hệ thống chữ viết mới.

……Thế quái nào mà huynh ấy lại tin sái cổ.

Nhờ vậy mà hầu hết mọi văn bản, giấy tờ trong thương đoàn của chúng tôi hiện nay đều đang sử dụng cái gọi là "Thời Huyền Thể" do chính tôi sáng tạo ra.

Cảm thấy tội lỗi ư?

Làm gì có chuyện đó.

Một người hiện đại xuyên không về quá khứ (dù thực ra không phải quá khứ).

Thì việc truyền bá kiến thức hiện đại là một "thường thức" quá đỗi hiển nhiên còn gì?

Tôi đã gieo rắc vô số hạt giống hiện đại ở cái thế giới này.

Mặc dù hậu quả là tôi suýt chút nữa đã bị đại ca giam lỏng và bắt ký bản hợp đồng "12 năm làm nô lệ" cho thương đoàn thay vì được đến học quán.

"Hừm……."

Sau một hồi suy nghĩ đắn đo.

Tôi quyết định sẽ bớt chút thời gian vàng ngọc của mình để đích thân mở lớp dạy kèm "Thời Huyền Thể" cho nàng ấy.

Tôi tuyệt đối không hề mường tượng ra cái viễn cảnh được hẹn hò ngọt ngào ở thư viện cùng với Na Lang tiểu thư đâu nhé…… thật đấy…….

Cơ mà có mơ tưởng một chút thì cũng có sao đâu.

Tự tin lên nào, Kim Thời Huyền!!!

[Tôi: Tại hạ có thói quen chép sách bằng loại chữ riêng của gia tộc... Nếu cô nương có thời gian, tại hạ sẽ đích thân giải thích cặn kẽ cho cô nương hiểu.]

[Tôi: Để tại hạ chốt xong thời khóa biểu rồi sẽ liên lạc lại nhé!]

Thực tâm tôi muốn bắt đầu tiết học chữ Hán rung động trái tim này ngay lập tức.

Nhưng đáng tiếc thay, với tư cách là một học viên đàng hoàng của lớp chuyên sâu, việc đầu tiên tôi cần làm là chốt xong thời khóa biểu của mình đã.

Và đương nhiên cũng phải khớp lịch với Na Lang tiểu thư nữa chứ.

...

...

Hệ thống giáo dục của Bách Hoa Học Quán nhìn chung khá giống với một trường đại học.

Học viên sẽ được cấp một hạn mức tín chỉ nhất định và tự do đăng ký các môn học mình muốn.

Đối với lớp chuyên sâu, có hai môn học bắt buộc.

Thứ nhất là môn đại cương "Hiểu biết về cổ điển" – môn học bắt buộc đối với toàn bộ hai trăm học viên. Thứ hai là môn chuyên ngành bắt buộc của lớp chuyên sâu: "Đối luyện chuyên sâu".

Dù nghe tên thì có vẻ giống một sân chơi để bọn đệ tử chính phái giao lưu kết bạn, cười nói ha hả với nhau, nhưng mục đích thực sự của chúng lại là để nâng cao cảnh giới võ học một cách đàng hoàng.

"Hiểu biết về cổ điển" chủ yếu tập trung vào việc đọc và giảng giải các kinh điển thuộc Đạo gia và Phật gia, nhằm giúp học viên đào sâu sự thấu hiểu về võ lý.

Còn "đối luyện Chuyên sâu" thì giống hệt như bài kiểm tra đầu vào, chú trọng vào việc đấm đá thực chiến để cọ xát võ công và nhận ra những lỗ hổng của bản thân.

Ngoài hai môn đó ra, tôi đã chọn thêm năm môn học tự chọn khác.

"Thảo nào ta thấy cái tư thế cầm kiếm của ngươi cứ lóng ngóng thế nào ấy, hóa ra là ngươi chưa từng được học qua nền tảng cơ bản đàng hoàng sao?"

"Dám lén lút nhìn trộm điện thoại của đại ca à. Láo xược."

Tôi búng một cái rõ kêu lên trán Mộ Dung Trạch, kẻ đang nghển cổ nhòm trộm màn hình smartphone của tôi từ phía sau.

Đúng như Mộ Dung Trạch nói.

Đầu tiên là hai môn: Nền tảng kiếm thuật và nền tảng cung thuật.

Nếu tự đánh giá bản thân một cách khách quan.

Nhờ vào lượng nội công dồi dào, có thể coi tôi đã chạm đến ngưỡng vượt qua nhất lưu để bước vào cảnh giới siêu nhất lưu, nhưng mức độ am hiểu về võ học của tôi lại khá kém cỏi.

Đặc biệt là những lúc trò chuyện với Vân Hạc, tôi càng cảm nhận rõ rệt sự thiếu hụt trầm trọng về mặt nền tảng của mình. Vậy nên thay vì cố giữ cái tôi sĩ diện, việc bước đi từng bước vững chắc để phát triển bản thân là điều cần thiết.

Tiếp theo là môn Dược Thảo học và Độc Lý học.

Thú thật, với thể chất bách độc bất xâm, tôi nghĩ mình chẳng cần phải phí thời gian học mấy môn này làm gì. Nhưng tôi có một mục đích duy nhất.

Đó là tóm đuôi những kẻ đã rắp tâm hạ độc 'Kim Thời Huyền'.

Thử đặt mình vào vị trí của hung thủ xem.

Nếu mục tiêu không những sống nhăn răng, mà còn bắt đầu chủ động lao vào nghiên cứu về độc dược thì sao?

Chắc chắn bọn chúng sẽ không thể nhắm mắt làm ngơ mà phải chột dạ nơm nớp lo sợ.

Và tôi cũng có dự cảm của riêng mình.

Kẻ nào phải chịu tổn thất nặng nề nhất từ sự trỗi dậy của Vạn Kim Tiền Trang?

Đương nhiên là đám đối thủ cạnh tranh, mà cụ thể nhất chính là Thương Thiên Tiền Trang, kẻ đã đánh mất một lượng lớn sức ảnh hưởng tại Thiểm Tây, Hà Nam và Hồ Bắc.

Được Ngũ Đại Thế Gia chống lưng, bọn chúng gần như đã nắm thế độc quyền thao túng toàn bộ thương giới. Chỉ cần nghĩ đến những lợi ích khổng lồ đã vuột mất cũng đủ khiến bọn chúng tức lộn ruột mỗi khi màn đêm buông xuống.

Việc Mộ Dung Trạch có thể nhận ra tôi ngay từ lần gặp đầu tiên.

Việc Mộ Dung Uy Thiên cố tình gom cả tôi và Vân Hạc vào để nhục mạ chung một lượt.

Và cả việc Mộ Dung Tuyết quấy rối tình dục tôi…… à cái này thì tôi chịu. Chắc do nàng ấy vô duyên thật.

Hơn nữa, cổ đông nắm giữ cổ phần lớn nhất trong Thương Thiên thương đoàn lại chính là Tứ Xuyên Đường Gia.

……Cái mùi ám toán bằng độc dược nồng nặc đến mức không thể ngửi nổi.

Chà, hiện tại thì vẫn chưa có bằng chứng xác thực nào, mọi thứ mới chỉ dừng ở mức nghi ngờ.

Nhưng ngay cả Sinh Tử Thần Y cũng đã từng úp mở ám chỉ điều này, nên tôi đành phải tự mình dấn thân vào hang cọp để điều tra thôi.

"Hiểu biết về trận pháp? Ta nghe người ta đồn môn đó là thuốc ngủ hạng nặng đấy."

"Này, ngươi đăng ký xong chưa? Sao cứ liên tục thò cái đầu vào đây thế hả?"

"Đương nhiên là ta chốt xong từ đời nào rồi.… Hiểu biết về võ công tà phái có vẻ hấp dẫn đấy. Chắc ta cũng phải đổi sang môn đó mới được."

"Tùy ngươi……."

Tự nhủ trong lòng rằng sau này sẽ tự tay chế thuốc xổ tống vào họng cái tên ngốc không hiểu được chí lớn của bổn thiếu gia này, tôi bấm chọn nốt hai môn cuối cùng để hoàn tất việc đăng ký tín chỉ.

Trong kỳ hai, khi sự kiện học phần thay thế ── "Hành tẩu giang hồ" bắt đầu.

Nguyên nhân tử vong xếp hạng 1 của người chơi chính là 'chết do xung đột với võ nhân tà phái', và hạng 2 là 'chết vì mắc kẹt và lạc lối trong trận pháp'.

Đặc biệt, nếu chỉ số trận pháp quá thấp, dù người chơi có may mắn tìm thấy cơ duyên thì cũng sẽ bị kẹt chết trong đó mà chẳng thể thoát ra ngoài.

Có thể nói, đây chính là lộ trình tối ưu được xây dựng bằng không chỉ máu của tôi mà còn là của vô số người chơi khác.

Trong lúc tôi đang thong thả chiêm ngưỡng cái thời khóa biểu hoàn hảo của mình.

Khuôn mặt của Mộ Dung Trạch – kẻ rảnh rỗi thò đầu sang dòm ngó lần thứ ba – lập tức nhăn rúm lại vì kinh tởm.

"Ọe…… Nhìn mấy cái giờ trống không có tiết kìa?"

"Ta đã tính toán cả một kế hoạch vĩ đại trong đó rồi."

……Thực ra là chẳng có kế hoạch mẹ gì cả.

Chính tôi nhìn lại cái thời khóa biểu mình vừa xếp xong cũng thấy kinh dị.

Thậm chí có ngày học xong tiết 9 giờ sáng thì phải đợi đến tận 3 giờ chiều mới có tiết tiếp theo……?

Cái thứ rác rưởi này mà cũng gọi là thời khóa biểu à?

Nếu phải ngụy biện một chút thì trong nguyên tác game, việc tối ưu hóa các khoảng thời gian trống tiết sao cho đẹp mắt là một yếu tố cực kỳ quan trọng.

Vì phải tận dụng khoảng thời gian đó để đi cày hảo cảm với các nhân vật, và chạy quanh học quán để tìm kiếm những kỳ ngộ ẩn giấu.

Nhưng khi bê ra ngoài đời thực thế này thì đúng là hơi……

Thời gian chết nhiều quá nhỉ?

Dù tôi tự nhận mình cũng thuộc dạng da mặt dày.

Nhưng cũng chưa đến mức trơ trẽn vác mặt đi bắt chuyện làm quen với đám Võ Lâm Ngũ Hoa hay những nữ nhân khác khi mà chúng tôi còn chưa từng có chút liên hệ nào.

Chỉ hy vọng rằng.

Mọi thứ sẽ diễn ra thật suôn sẻ theo kiểu "những cuộc gặp gỡ định mệnh tự nhiên".

...

...

Khoảng thời gian chờ đợi lúc nào cũng mang theo những nhịp đập rộn ràng nơi lồng ngực.

Đã chốt xong lịch hẹn cho buổi "định hướng 1-1" ngọt ngào cùng Na Lang tiểu thư, tôi thong thả đứng đón gió ngoài hành lang lộng gió, cảm nhận hương vị của mùa xuân và nhịp đập của thanh xuân.

Chẳng có việc gì làm nên tôi đã đến điểm hẹn sớm tận một tiếng đồng hồ.

Thế nhưng, đây lại là khoảng thời gian không thể hoàn hảo hơn để tôi thực hành một sở thích mới tậu gần đây.

Đó chính là: Soi Newbie (ma mới).

[Diễn đàn Bách Hoa Học Quán]

[Người đăng: Ruri-ring (170cm75G_Luly)]

[Tiêu đề: Xin chào mọi người!!! Rất vui được gặp các bạn!!!!]

[Mong được mọi người giúp đỡ ạ!!!!!!!!]

Chà chà.

Cái mùi thơm lừng của một tấm chiếu mới trên diễn đàn đây rồi…….

Có vẻ như nàng đã được Ma Giáo rèn giũa nhân cách khá tốt.

Nhưng thật không may, giống như việc thậm chí còn chẳng biết lập tài khoản ID, nàng hoàn toàn mù tịt về văn hóa chơi diễn đàn mạng.

Về cơ bản thì diễn đàn là một cộng đồng ẩn danh.

Nó hoàn toàn khác biệt với những nền tảng mạng xã hội lộ danh tính thật như ‘Võ Lâm Star’, hay những cái động chứa đầy sự giả tạo và phông bạt như ‘Giang Hồ Tình Đàm’.

Đương nhiên, bầu không khí ở đây cũng sát với bản ngã nguyên thủy của con người hơn.

Hay nói cách khác…… nó giống một bãi rác.

Thử lướt xuống phần bình luận mà xem.

Cmt 1: Mới gặp lần đầu mà dám xài kính ngữ hả con ranh?

└ (Người đăng) Không được dùng kính ngữ sao ạ???

└ Biến mẹ về cái ổ Giang Đàm của mày đi kkk

Ngay từ bước chân đầu tiên đã đụng phải ác nhân rồi.

Tưởng tượng đến cái vẻ mặt ngơ ngác của Lưu Ly – người lúc nào cũng vô cảm – trông giống hệt lúc nàng đứng trên bục phát biểu, tự dưng tôi lại thấy buồn cười.

Tất nhiên dáng vẻ ngây ngô này cũng rất đáng yêu.

Nhưng cái thú vui tao nhã ở đây là được chứng kiến mấy con ma mới trên diễn đàn sẽ sa ngã và hắc hóa nhanh đến mức nào.

[Ruri-ring / ?? Ở đây có nhiều người lạ lùng quá (3)]

[Ruri-ring / Mọi người đều là người của Bách Hoa học quán hết phải không?? Hay có cả người ngoài nữa? (7)]

[Ruri-ring / Tại sao... Tại sao lại đăng mấy bức ảnh như thế lên đây???? (5)]

[Ruri-ring / Ở đây thật sự rất kỳ lạ.... (9)]

Chậc chậc.

Bị nhiễm phóng xạ độc hại mất rồi.

Tôi dành ra một phút mặc niệm cho đôi mắt của Thiên Lưu Ly.

Cũng may là ngoài cái nickname ra, nàng không để rò rỉ bất kỳ thông tin cá nhân nào có thể bị truy dấu cả.

Còn về cái ID kia…… nếu không phải là mấy tên quản trị viên tồn tại như bóng ma, thì chắc chỉ có mình tôi mới soi ra được thân phận thật của cái ID đó mà thôi.

Tôi tốt bụng để lại một bình luận dưới bài đăng cuối cùng của Thiên Lưu Ly.

- Newbie thì ráng mà nằm vùng ba năm đi.

Phải rèn luyện trong môi trường khắc nghiệt thì mới mau lớn được.

Cố lên nhé Thiên Lưu Ly!

Nhân tiện, tôi cũng đảo qua kiểm tra động tĩnh của mấy cái tên "báo thủ" quen mặt trên diễn đàn.

[CôngTúaBăngGiá(SNOWWHITE_04) / Công túa tới gòi đêyyyy ~~~!!!! Xin chàoo các bé cưnggggg??? (0)]

[ĐộngVậtĐángYêu(CUTE_RAMG7) / Lông nhóc mèo con dựng ngược hết cả lên gòi T_T T_T (3)]

[〇〇(Gambler_Trạch) / Đcm vừa con BOSS cầm phóng lợn đuổi, con game rác rưởi (7)]

Nếu đem so sánh với công chúa 28 tuổi mắc bệnh dở hơi và cái thằng nghiện cờ bạc giai đoạn cuối này.

Thì tôi và Na Lang tiểu thư quả là những vị tiên nhân, tiên tử hạ phàm đấy.

Quả nhiên tiêu chuẩn nhân cách tỷ lệ thuận với kích cỡ vòng một sao?

Ngoài những thứ đó ra thì vẫn chưa có bài viết nào thực sự thú vị được đăng lên.

Chắc do mới đầu học kỳ nên ai nấy đều bận rộn.

Nếu có thể, tôi thực sự muốn hóng hớt ở mấy diễn đàn khác ngoài cái Bách Hoa học quán này…….

[Đây là diễn đàn không thể truy cập trong băng thông hiện tại.]

Đáng buồn thay, mạng nội bộ của học quán đã chặn toàn bộ quyền truy cập vào các diễn đàn lớn như diễn đàn Thiểm Tây hay diễn đàn Võ lâm.

Không được theo dõi diễn biến của cuộc Chính Ma Đại Chiến phiên bản không gian mạng, đang diễn ra từng ngày từng giờ trên diễn đàn Võ lâm để tranh giành quyền kiểm soát, quả là một điều vô cùng đáng tiếc.

Chẳng lẽ ở đây không có VPN sao?.

"Á? Công tử! Ngài đến sớm quá vậy! He he, ngài đợi có lâu không?"

Một giọng nói lảnh lót, tươi tắn vang lên từ phía sau lưng tôi, trong trẻo như tiếng một quả nho vừa nứt vỏ.

"Na Lang tiểu thư, cô nương đến……?"

Vừa quay người lại nhìn về hướng phát ra giọng nói, cơ thể tôi lập tức đông cứng.

Na Lang tiểu thư đang nở nụ cười rạng rỡ, trên vai là con sóc chuột Ratatouille.

Và ngay bên cạnh nàng……

Một thiếu nữ nhỏ nhắn mang vẻ mặt xưng xỉa, ánh mắt dán chặt vào chiếc smartphone trên tay, giữa hai hàng lông mày còn hằn lên một nếp nhăn cau có.

Thiên Lưu Ly đã xuất hiện dưới dạng hàng tặng kèm mua 1 tặng 1.

Cái tổ hợp ngang trái gì đây?

Quan trọng hơn là.

Nếu thế này thì.

Tiết học chữ Hán 1-1 ngọt ngào lãng mạn của tôi sẽ trôi về đâu?

Tôi tự cố gắng an ủi bản thân rằng đây chỉ là sự trùng hợp thôi, chắc con bé đó chỉ tiện đường đi ngang qua thôi, nhưng…….

"A! Hì hì, chắc hai người biết mặt nhau rồi đúng không? Đây là, ưm, bạn cùng phòng của ta! Bọn ta vừa quyết định làm bạn với nhau, đây là Thiên Lưu Ly."

Đứng trước mặt Miêu Na Lang, người đang vô tư giới thiệu Thiên Lưu Ly bằng một nụ cười rạng rỡ không chút gợn mây.

Tôi chỉ biết gượng gạo nặn ra một nụ cười cứng đờ trên khóe môi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Cổ điển, tôn trọng Tên mặc định khi đăng post ẩn danh là "〇〇". Nhưng Thiên Lưu Ly vì là tấm chiếu mới, nên đã tự gõ tay thành "Ruri-ring". Giang Hồ Tình Đàm Tiếng lóng internet Hàn: Newbie phải quan sát diễn đàn 3 năm rồi mới được phép lên tiếng.