Chương 14: Lấy trước kỳ ngộ cái đã (1)
Sự tò mò biến sư tử thành tấm thảm lót sàn…….
À không, chính xác thì có một câu ngạn ngữ Tây phương nói rằng: Sự tò mò sẽ giết chết con mèo.
Đáng tiếc thay, vì lỡ bị mê hoặc bởi cái khái niệm tân tiến vô căn cứ chưa từng nghe qua có tên là Tâm Tương Luận Kiếm đó.
Tôi đã trót phạm phải tội tày đình là bỏ mặc con cá chép một sừng trong tâm trí đang phải chịu cảnh thiếu thốn đi dạo trầm trọng, để nó chết già trong cô độc.
Kiếp sau hãy đầu thai làm rồng nhé.
Sợ tôi đổi ý, Mộ Dung Uy Thiên bước thoăn thoắt đi trước, vạt áo trường bào bay phần phật trong gió. Vừa lẳng lặng đi theo sau lưng hắn, tôi vừa hỏi khẽ:
"Tóm lại Tâm Tương Luận Kiếm là cái gì thế?"
Tôi ném câu hỏi cho Vân Hạc – kẻ chủ mưu gây ra cái chết của con cá chép một sừng.
"Chà chà…… Không biết à……."
Cái gì cơ?
Cái giọng điệu tỏ vẻ thượng đẳng hệt như mấy thằng main chuyển sinh nắm giữ kiến thức tương lai đó là sao?
Tôi thụi một quả vào mạn sườn Vân Hạc.
"Hự, mà Kim huynh không biết thật sao? Cái đó cũng là một tác phẩm của Vạn Kim Đường đấy."
"Hửm?"
Nhắc đến Vạn Kim Đường, đó là một tổ chức…… nếu nhìn dưới góc độ hiện đại thì nó giống một công ty kinh doanh hơn, được thành lập dựa trên sự hợp tác giữa Vạn Kim Tiền Trang của chúng tôi, Gia Cát Thế Gia, và đám kỹ sư công nghệ không rõ danh tính.
Nó chính là cội nguồn của mọi tội lỗi trong cái chốn võ lâm tà đạo này, là nơi cung cấp những món đồ mang tính chất công nghệ vượt thời đại như smartphone hay máy tính bảng.
"Có những võ nhân vì gặp tai nạn ngoài ý muốn, chẳng hạn như mất một cánh tay, mà không thể phát huy được hết thực lực vốn có của bản thân. Những người đó phải sống cả đời trong sự mặc cảm và mất mát. Tâm Tương Luận Kiếm được tạo ra chính là để giúp những người như vậy có thể tái hiện lại sức mạnh nguyên bản của mình, dù đó chỉ là ảo ảnh."
Cái đó thì khác quái gì hệ thống thực tế ảo VR dùng để chữa rối loạn căng thẳng hậu chấn thương tâm lý PTSD đâu chứ.
"Đặc biệt ở chỗ công nghệ này còn được phát triển lên một tầm cao mới, có khả năng cụ thể hóa những hình ảnh trong tâm trí thành ảo ảnh để người dùng có thể thực sự thi triển võ công của mình, đồng thời cho phép họ so tài cao thấp với những hình ảnh từ tâm trí của người khác. Một thứ đồ vật thần kỳ đến vậy làm sao mà không kinh ngạc cho được."
Không lẽ nào!
Tim tôi bỗng chốc đập rộn ràng.
Chẳng lẽ giấc mơ duy nhất mà tôi chưa thể thực hiện khi còn sống – Buồng thực tế ảo toàn phần (Full-dive VR) – lại thực sự tồn tại trong cái thế giới võ hiệp tà đạo này sao……!
...
...
Nhưng ngay sau đó, đại úy…… à không, Kim Thời Huyền tôi đây đã không giấu nổi sự thất vọng tràn trề trước cái thứ công nghệ nửa mùa đầy chắp vá của chốn võ lâm nguyên thủy này.
Nơi tôi đặt chân đến theo sự dẫn đường của Mộ Dung Uy Thiên là Tâm Luyện Các.
Nơi mang cái tên vô cùng kêu là "Rèn luyện tâm trí" này…….
Lại là một địa điểm kỳ quái trông giống hệt sân thể thao điện tử e-sports ở tiền kiếp.
"Đúng rồi! Phải dùng đao cùn để đỡ đòn chỗ đó chứ!"
"Không đúng, chỗ này phải dùng kiếm ảo để tung hư chiêu!"
"Cái tên kia lúc đối luyện thì không thấy gì, vào Tâm Tương Luận Kiếm mới thấy hắn múa cũng ra gì phết!"
"Cái thằng Bành Tiểu Thiên kia chưa học xong chưởng pháp à? Phản công bằng chưởng pháp lúc nãy là lật ngược thế cờ luôn rồi!"
Bên trong cái màn hình khổng lồ được lắp đặt ở chính giữa khán phòng.
Dù có cố nhìn bằng con mắt bao dung nhất, thì đồ họa của nó vẫn còn kém xa mớ đất sét nặn.
Hai cái cục đất sét mang hình dáng con người – thậm chí còn chẳng xứng đáng được gọi là Avatar – đang đấm nhau túi bụi trên màn hình.
Và ở hai bên trái phải của cái màn hình khổng lồ…… là hai gã võ nhân đang ngồi xếp bằng, trên đầu đeo một cái thiết bị trông chẳng khác gì kính thực tế ảo.
Trong lúc tôi đang há hốc mồm kinh ngạc nhìn cảnh tượng đó.
"Quả nhiên là trông sống động hệt như võ nhân đang tung chiêu thật……!"
"Cái này…… trúng mánh rồi. Mở một trang web cá cược thì đảm bảo hốt bạc……!"
Tên ăn mày và gã chủ sòng bạc bất hợp pháp thi nhau xuýt xoa thán phục.
"Đừng nói với ta là ngươi định phân cao thấp bằng cái trò này nhé?"
Tôi vô thức thốt lên một câu cộc lốc.
Nếu ở đây không có đông người.
Chắc tôi đã hét toáng lên "ngưng cái trò lố bịch này lại!" và gào thét rằng cái thứ này không phải là võ hiệp rồi.
Chứ còn gì nữa.
Nói đến thực tế ảo, thì đồ họa mới là chân lý chứ dăm ba cái nội dung có quan trọng gì đâu?
Nào là Thiên Ma nữ hiệp với body đồng hồ cát tỷ lệ 8 cái đầu, tự tin khoe đôi chân thon dài nuột nà khi thi triển Thiên Ma Quân Lâm Bộ, thi thoảng để lộ lấp ló chiếc quần lót chữ T dưới vạt váy bay phấp phới.
Nào là đại công nữ của Nam Cung Thế Gia, đệ tử đời thứ nhất, bị đám võ nhân Tà Phái quây đánh hội đồng, quần áo rách nát để lộ làn da trắng ngần.
Nào là nữ cao thủ phái Nga Mi bị sợi dây thừng kỳ môn binh khí trói nghiến lại, bày ra vẻ mặt nhục nhã ê chề nhưng sâu thẳm bên trong lại đê mê tận hưởng khoái cảm của hội chứng khổ dâm.
Như thế mới đích thực là game võ hiệp chứ.
Mấy cái khối polygon thô kệch đập nhau thì có cái vẹo gì vui cơ chứ.
Tôi hầm hừ tức giận, hùng hồn thuyết giảng cái chân lý hợp tình hợp lý và đầy tính triết học đó cho những kẻ xung quanh nghe.
Thế Nhưng.
"Ồ……! Kim huynh quả là người biết thưởng thức!"
Chỉ có mỗi Vân Hạc – cái tên đứng trước mặt gái thì câm như hến nhưng lại có sở thích vô cùng kỳ lạ đối với võ công – là gật gù đồng tình.
"Quả nhiên cái thứ xuất thân hạ lưu thì ăn nói cũng chỉ rặt một vẻ hèn mạt. Sao nào, sợ rồi à?"
Đáp lại tôi chỉ là ánh mắt lạnh lẽo của Mộ Dung Uy Thiên.
Sớm muộn gì tôi cũng sẽ đấm thêm một cú Băng Quyền vào mạn sườn hắn cho xem.
"Quý khách phải đặt lịch trước mới được trải nghiệm. Lịch trống sớm nhất hiện tại là vào giờ Dậu tuần sau."
"Vậy đăng ký tên của ta, Mộ Dung Uy Thiên của Mộ Dung Thế Gia, cùng với Kim mỗ đây đi."
"……Là Kim Thời Huyền."
"Vâng, học viên Mộ Dung Uy Thiên và học viên Kim Thời Huyền. Đã xác nhận. Sẽ có một buổi hướng dẫn sử dụng trước nửa canh giờ, xin hai vị vui lòng có mặt đúng giờ."
Rất may là hôm nay tôi không phải trải nghiệm cái thứ gớm ghiếc đó.
Nói thật, tái đấu với tôi chỉ là cái cớ.
Nhìn cái vẻ tiếc nuối hiện rõ trên khuôn mặt Mộ Dung Uy Thiên, có vẻ như hắn chỉ đơn thuần là tò mò muốn thử dùng cái Tâm Tương Luận Kiếm đó thì đúng hơn.
"Ta đã định rửa hận ngay hôm nay cơ. Ngươi đúng là may mắn đấy."
"Kẻ bại trận…… cũng có tư cách lên tiếng sao?"
"Hừ."
Mộ Dung Uy Thiên cau mày.
Rồi sau khi dặn đi dặn lại tôi nhớ phải có mặt ở đây vào giờ Dậu tuần sau, hắn hậm hực bỏ đi.
...
...
"Ta muốn nán lại xem thêm một chút! Cái này mở mang tầm mắt thật đấy!"
"Bản kế hoạch kinh doanh, phải viết ngay một bản kế hoạch kinh doanh……."
Hai tên tối cổ bị cuốn hút bởi thứ công nghệ hiện đại vừa được khai sáng nên đã mọc rễ luôn ở đó rồi.
Thầm nghĩ thế này cũng tốt, tôi một mình quay trở về ký túc xá.
Trên đường về, tôi đã soạn một tin nhắn dài khoảng 5.700 chữ gửi cho vị đại ca yêu quý – Đường chủ của Vạn Kim Đường.
Khoảng 5.500 chữ đầu tôi dành để trình bày về sự cần thiết của việc nâng cấp đồ họa, đồng thời đề xuất một định hướng phát triển lý tưởng nhất.
Và phần nội dung còn lại là yêu cầu hắn gửi ngay một bộ thiết bị Tâm Tương Luận Kiếm đến phòng ký túc xá cho tôi.
Xét đến lợi nhuận mà lão kiếm được nhờ vào những ý tưởng của tôi, thì yêu cầu này cũng hoàn toàn chính đáng.
Và.
Cuối cùng thì mọi chuyện cũng dẫn đến một cuộc Duel, nên tôi phải chuẩn bị sẵn đối sách để đối phó.
Nếu không hiểu rõ về một vấn đề gì đó, việc đặt câu hỏi để thỉnh giáo bậc tiền nhân là đức tính tốt đẹp của một bậc quân tử.
Tuy nhiên, thông thường thì những bài đăng hỏi đáp hiếm khi thu hút được sự chú ý của mọi người.
Do đó, cần phải có một chút chiêu trò dụ dỗ.
[Diễn đàn Bách Hoa Học Quán]
[Người đăng: 〇〇]
[Tiêu đề: 18+/Cảnh báo hậu phương) Nghe đồn tinh dịch của cao thủ phái Hoa Sơn có mùi hoa mai..]
[(Ảnh lừa tình - Tại sao ngươi lại click vào đây?)]
[Ở đây có ai từng chơi thử hay rành về cái Tâm Tương Luận Kiếm không? Tại hạ mới đứng ngoài xem thôi nên chưa hiểu nguyên lý hoạt động của nó lắm, ai rảnh giải thích hộ cái.]
Phản ứng của mọi người vô cùng mãnh liệt.
Đương nhiên, phần lớn đều là những bình luận chửi thề, hoặc là mấy bình luận cắn bait kiểu: "Là thật hả?"
Thế nhưng.
[〇〇(IWantGYOMI)]: Đó là một trong những ứng dụng hot nhất chốn võ lâm hiện nay đấy. Dù phải cần thiết bị chuyên dụng nhưng có thể thiết lập cảnh giới ở mức Hóa Cảnh để đánh nhau luôn, nên mấy ông võ nhân đang bị kẹt ở bình cảnh cứ gọi là lao vào như thiêu thân để tìm kiếm sự giác ngộ.
[〇〇(SNOWWHITE_7)]: Huhu công túa hổng biết mấy cái đen tối này đâuuu! Hổng biết đâu >_<
[〇〇(IWantGYOMI)]: Nghe phong phanh là sắp tới Võ Lâm Minh cũng tổ chức giải đấu Luận Kiếm Đệ Nhất Thiên Hạ, xong còn livestream trực tiếp trên VõTube nữa cơ.
"Giáo Sư Giao Phối" – vị cứu tinh đã từng giúp tôi giải đáp thắc mắc lần trước – lại một lần nữa xuất hiện và tốt bụng để lại lời giải thích cặn kẽ.
Cảm ơn nhé! Giáo Sư Giao Phối!
Chúc huynh đài sẽ sớm thực hiện được ước mơ đúng như cái tên ID của mình!
Tôi để lại một cái icon (thả tim) cho hắn, đồng thời tặng kèm cái icon (già trâu à?) cho cái bình luận lạc quẻ của bà thím "công túa" phá đám ở giữa.
Sau đó, tôi thản nhiên tắt luôn thông báo bình luận đang nổ liên tục 2 giây 1 lần.
Sau khi lủi thủi về ký túc xá một mình.
Tôi lôi thanh kiếm được giấu kỹ giữa đống hành lý ra, ngụy trang cẩn thận dưới lớp áo trường bào rồi lại lẻn ra ngoài.
Một ngày bận rộn.
Nhưng việc cần làm thì vẫn phải làm thôi.
Một người xuyên không vào game thì việc đầu tiên cần làm là gì?
Tất nhiên là phải hốt sạch mớ kỳ ngộ ở xung quanh mình chứ sao.
Tuy rằng vì dính vào mấy chuyện lặt vặt nên đến giờ tôi vẫn chưa tìm được cái nào.
Nhưng tôi vẫn phải tranh thủ từng chút thời gian rảnh rỗi để vơ vét.
Vốn dĩ, kỳ ngộ không phải là thứ sẽ nằm yên một chỗ chờ người đến nhặt.
Trong trò chơi "Nuôi Dưỡng Nhân Vật Võ Lâm", nếu tôi không nhanh tay nẫng trước khi thời hạn kết thúc, thì những NPC khác sẽ nuốt trọn mất.
Thậm chí đã từng có lần tôi bị nẫng mất kỳ ngộ ngay trước mũi chỉ vì chậm hơn đúng 1 lượt, cay cú quá tôi liền thách đấu sinh tử quyết với thằng khốn đó, để rồi nhận về cái Bad Ending là bị đuổi khỏi học quán…….
Chà, hiện tại thì tôi không định làm đến mức đó đâu.
Vậy nên, đây là một trong những kỳ ngộ sẽ biến mất khá sớm.
Tôi đến đây để thảo phạt "Ngân Lang Tây Lâm".
Tại sao trong khu rừng của học quán lại lòi ra một con sói mang đẳng cấp á linh thú? Tốt nhất là không nên thắc mắc làm gì cho đau đầu.
Giữa cái thế giới hỗn mang đã xuất hiện cả smartphone sạc bằng nội công thế này.
Thì dù Shakespeare và Einstein có dung hợp rồi chuyển sinh vào đây, bọn họ cũng chẳng thể nào bình thường hóa nổi cái tính logic và các định luật vật lý của thế giới này đâu.
Lý do tôi nghiêm túc cân nhắc đến việc theo đuổi nhánh Cung thủ chính là vì cái kỳ ngộ này.
Sương sương thì con sói bạc này là hậu duệ của con sói từng được Thiên Hạ Đệ Nhất Cung Thủ nuôi dưỡng ngày xưa, kèm theo mớ cốt truyện lâm li bi đát gì gì đó. Nhờ vậy mà ngay từ giai đoạn đầu game, người chơi đã có thể kiếm được một cây cung có chỉ số cực khủng.
Item xịn thì không bao giờ biết nói dối.
Nó sẽ giúp ích rất nhiều cho công cuộc tu luyện để trở thành Cung Quỷ của tôi.
Thế nhưng.
"Cái đệch……."
Game và đời thực đúng là có một sự khác biệt…… rất lớn.
Bình thường chỉ cần tốn 1 lượt click vào nút "thám hiểm", chơi một cái mini-game đơn giản, rồi vài dòng text sẽ hiện ra báo cáo kết quả "chiến thắng" hoặc "thất bại" tùy thuộc vào chỉ số hiện tại.
Vậy mà….….
Tôi đã lang thang vô định trong khu rừng này tròn 1 tiếng đồng hồ rồi!!!
Rừng thì rộng thênh thang.
Mà tôi thì đang lạc lối đéo biết mình đang ở đâu nữa……!
Thậm chí mặt trời còn đang lặn dần xuống núi.
Bóng tối bắt đầu bao trùm.
Tầm nhìn đương nhiên cũng bị thu hẹp lại.
Cũng may là tôi đã dùng meta "Hansel và Gretel" để đánh dấu đường ra, nếu không thì hôm nay đúng là công cốc mà còn không có đường về nữa.
Ngay khoảnh khắc tôi vừa nghĩ thế.
「Aoooo……!」
"Ồ."
Từ đằng xa vang lên tiếng một con sói đang cất tiếng hú trầm đục.
Có lẽ nào nhờ vầng hào quang của nhân vật chính mà tôi đã vô thức bật chế độ tự động tìm đường chăng?
Quả không hổ danh là tôi mà.
Rút kiếm ra khỏi vỏ, tôi rón rén tiến về phía phát ra âm thanh.
Cảnh giác gạt những bụi rậm sang một bên, tôi chậm rãi bước tới.
Một bãi đất trống rộng lớn, nhìn là biết ngay đây là phòng đánh Boss.
Ở cuối bãi đất trống là một cánh cổng bằng đá dẫn vào một hang động khổng lồ.
Và đứng trước cánh cổng đó.
Là một con sói lông xám bạc tuyệt đẹp đang đứng sừng sững đầy uy dũng…….
"Ba con……?"
Không.
Khoan đã.
Tại sao không phải là một con mà lại là ba con?
Một chọi ba thì chơi bời đéo gì nữa?
Sống lưng tôi bắt đầu ướt đẫm mồ hôi lạnh.
...
Bản Mod: Tận hưởng kỳ ngộ x3
[Bạn cảm thấy bất mãn vì phần thưởng từ các kỳ ngộ (cả cố định và ngẫu nhiên) quá bèo bọt? Vậy hãy cài đặt ngay bản mod này!]
[Bản mod này sẽ x3 tỷ lệ xuất hiện của các kỳ ngộ ngẫu nhiên, đồng thời x3 giá trị phần thưởng nhận được từ kỳ ngộ.]
[※ Lưu ý: Vì đây là bản mod can thiệp chỉnh sửa thông số đơn thuần, nên trong các kỳ ngộ yêu cầu thảo phạt quái vật, số lượng quái vật cũng sẽ được x3. Khuyến cáo nên bỏ qua các kỳ ngộ liên quan đến chiến đấu ở giai đoạn đầu game.]
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
khoảng thời gian từ 17:00 đến 19:00 GYOMI: Đọc theo tiếng Hàn là "교미" (Gyo-mi), có nghĩa đen là "giao phối" (mating). IWantGYOMI ="Tôi muốn giao phối". Cổ tích Grimm Hansel và Gretel, hai anh em bị cha mẹ bỏ lại trong rừng sâu. Hansel đã rải những vụn bánh mì dọc đường đi để đánh dấu lối về nhà.