Smartphone Tại Võ Lâm Học Quán

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 222

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87247

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4310

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

(Đang ra)

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

ベリーブルー

Đây là một bản kê đơn Romcom, kể về câu chuyện của một NPC quần chúng vô danh lại bị toàn bộ các nữ chính chinh phục ở phía sau bức màn của một trò chơi tình yêu.

36 75

Web novel (1-50) - Chương 13: Văn Tự Ngục (3)

Chương 13: Văn Tự Ngục (3)

Tử viết: Bất tri lễ, vô dĩ lập dã.

Khổng Tử từng dạy rằng: Không biết lễ nghĩa thì lấy gì để lập thân.

Vốn dĩ lễ nghĩa được sinh ra từ sức mạnh vật lý áp đảo.

Tử viết: Quân tử bất khí.

Khổng Tử từng dạy rằng: Người quân tử không phải là thứ khí cụ cố định.

Một bậc quân tử thì sẽ không dùng binh khí, mà dùng cơ bắp tối thượng để đánh chết đối phương mới là nhân từ.

Theo như những gì sách sử truyền lại, chiều cao của Khổng Tử lên tới chín thước sáu tấc.

Đổi sang hệ đo lường hiện đại thì ngài là một người khổng lồ cao hơn 2 mét!

Quả thực là một vị "nhân tự cường" thực thụ.

Có như vậy, giữa cái thời Xuân Thu Chiến Quốc loạn lạc đó, ngài mới có thể vượt qua những màn luận mồm (cụ thể là đấm vỡ alo), trải qua vô số trận sinh tử quyết để vươn lên trở thành "King of Kings" của chư tử bách gia.

Nghe nói cơ bắp sau lưng của ngài khi gồng lên thì còn tạo ra hình chữ Đức (德).

Cơ mà tại sao tôi lại lải nhải mấy lời nhảm nhí này trong đầu?

"Ưm…… tức là, ừm, chữ này là chữ Đông!"

"……Là chữ Lạc."

Thèm được dùng "đòn roi yêu thương" quá đi mất.

Cứ mỗi lần nàng đọc sai, tôi lại muốn tét đít, à không, phát vào lòng bàn tay nàng một cái cho chừa……!

Đáng lẽ tôi phải nhận ra điều này ngay từ cái lúc nàng bỏ mặc cái đầu thông minh để thực hành meta Ratatouille mới phải.

Miêu Na Lang có trí nhớ không được tốt cho lắm.

Tất nhiên, cũng không thể nói là nàng ta ngốc nghếch được.

Nàng hoàn toàn có đủ năng lực để suy luận trực quan xem từ Phồn thể đã được biến đổi thành Giản thể như thế nào.

Với nội dung bài học kiểu này, nàng cũng thể hiện khả năng phỏng đoán dựa trên nền tảng kiến thức sẵn có của bản thân.

Thế nhưng có khá nhiều chữ Giản thể bị biến đổi theo cái kiểu chẳng tuân theo bất kỳ một quy tắc nào cả, nên những chữ đó thì chỉ còn cách học vẹt mà thôi.

Sự chính xác tuyệt đối của khẩu quyết là vô cùng quan trọng.

Nhỡ may nhớ nhầm một chữ Hán rồi dẫn sai đường đi của chân khí thì sao?

Ngay khoảnh khắc đó, tẩu hỏa nhập ma sẽ nhảy xổ ra gào lên "nhập ma là gì hả thằng ngu!" rồi lừ lừ tiến đến bóp nát bét cái đan điền của ngươi.

Tôi chính là kẻ đã từng phải chật vật lê lết lùi lại từ mép vực thẳm của cái địa ngục đó đây.

"Ưm…… Công tử? Hay là ngài cứ ghi âm lại phần khẩu quyết rồi……."

"Không được."

Làm vậy sao được.

Thế thì còn gì là đạo đức kinh doanh nữa.

"Ngay cả tại hạ cũng chưa hoàn toàn lĩnh hội được Thiên Thú Quy Tâm Công, nếu lỡ tại hạ giải thích sai khẩu quyết thì sẽ gây ra hậu quả khôn lường. Cô nương không thấy trên VõTube thỉnh thoảng vẫn có người đăng bài sao? Mấy cái vụ tải trộm MP3 khẩu quyết lậu rồi bị khí huyết đảo lộn ấy."

"Hieekk……!"

"Kyu-uuk……!"

Cả Miêu Na Lang và con sóc chuột đều run rẩy cầm cập.

Chà, mấy trường hợp đó đa phần là do bản thân cái khẩu quyết vốn đã có vấn đề rồi.

Nhưng nếu dễ dàng vứt bỏ cái cơ hội ngàn vàng để duy trì những cuộc gặp gỡ định kỳ hợp pháp thế này thì không đáng mặt nam nhân chút nào.

"Chữ này…… là chữ Lang đúng không?"

"Chính xác. Cô nương giỏi lắm."

Thật bất ngờ là Thiên Lưu Ly cũng tỏ ra hứng thú với việc học chữ Giản thể.

Đúng chuẩn phong thái của một nữ nhân có trong tay mọi thứ, ngoại trừ vòng một khủng, chiều cao lý tưởng và thiếu mất tôi – Kim Thời Huyền của vùng Thiểm Tây.

Mặc dù từ đầu đến cuối nàng cứ bày ra cái vẻ mặt vô cảm, ngón cái thoăn thoắt bấm smartphone.

Thế nhưng chỉ cần liếc mắt nhìn sang bên này một cái, nàng đã có thể nhét hết kiến thức vào đầu với công suất gấp 10 lần Miêu Na Lang.

Mẹ kiếp, Tiểu Thiên Ma.

Đến cái đầu của cô cũng là vô địch thiên hạ sao……!

Nhưng dù sao thì mỗi lần tôi khen ngợi Lưu Ly.

Miêu ngốc nghếch lại phồng má hờn dỗi, bừng bừng ý chí chiến đấu cố gắng nhồi nhét thêm từng chữ một.

Vậy nên có thể coi Lưu Ly đã làm rất tốt vai trò của một cái totem buff động lực di động rồi.

...

...

Có một giả thuyết cho rằng dung lượng sử dụng não bộ mỗi ngày của con người là có giới hạn.

Cá nhân tôi hoàn toàn đồng ý với giả thuyết đó.

Vậy nên.

Sau một canh giờ học tập căng thẳng thì phải giải lao.

Nhìn nét mặt Miêu Na Lang thì có vẻ nàng đang rất muốn ra ngoài hóng gió.

Nhưng tôi vẫn kiên quyết giả lơ và cố thủ ở lại trong phòng.

Lý do à?

Đến hiện tại, mối quan hệ giữa Chính Phái và Ma Giáo dù có nói lời hoa mỹ đến đâu cũng chẳng thể coi là tốt đẹp được.

Dù nói ra thì hơi có lỗi với Lưu Ly.

Nhưng ngay từ khoảnh khắc tôi bắt đầu thể hiện sự gần gũi với Lưu Ly.

Ánh mắt của mọi người nhìn vào tôi và gia tộc tôi rất có thể sẽ sinh ra vấn đề.

Dưới góc độ đó, Miêu Na Lang đã trở thành một lớp đệm giảm xóc vô cùng hoàn hảo.

Cơ mà dù có là bạn cùng phòng đi chăng nữa, thì bọn họ cũng không thể bám dính lấy nhau như sam thế này được.

Chắc chắn phải có lý do hay nguyên cớ gì đó.

Tranh thủ lúc Lưu Ly ra ngoài một lát, tôi lân la hỏi khéo Miêu Na Lang.

"Ưm…… chuyện là……."

Mang vẻ mặt hơi trầm ngâm, Miêu Na Lang tóm tắt lại sự tình.

Đại khái là như sau.

Thiên Lưu Ly nếu không có việc gì cần ra ngoài thì chỉ nhốt mình trong phòng, chẳng làm gì ngoài việc ngây người cắm mặt vào cái smartphone.

Thêm vào đó, thân phận Tiểu giáo chủ Ma Giáo của nàng ta mang lại một cảm giác rất khó gần.

Dù các nữ học viên khác có cố lấy hết can đảm để bắt chuyện thì nàng cũng chỉ im lặng không đáp.

Vậy thì lúc đó nàng ta mò đến Thanh Vân Các làm cái quái gì chứ?

"Vì thế nên ta nghĩ dù biết là hơi thất lễ, nhưng nếu ta chủ động kéo Lưu Ly đi theo thì biết đâu bạn ấy sẽ dễ hòa nhập hơn…… Muội muội của ta ở nhà cũng tầm tuổi này thôi à? Nhỏ nhắn đáng yêu lắm, chỉ là tính cách thì trái ngược hoàn toàn thôi…… he he……."

Na Lang tiểu thư quả là một người sở hữu tấm lòng nhân hậu tỷ lệ thuận với kích cỡ vòng một của nàng ấy.

Mặc dù đối với một đứa tự kỷ, hướng nội thích ru rú trong phòng, việc bị kéo đi xềnh xệch khắp nơi thế này có khi lại giống như một màn tra tấn.

Nhưng dù sao thì có người quan tâm chăm sóc vẫn tốt hơn là bị cô lập hoàn toàn chứ sao.

Không thể không cảm phục trước tấm lòng bao la như biển cả đó, tôi vội vã lén lút thu trọn cái "tấm lòng" vĩ đại ấy vào tầm mắt.

"Kyu-it, kyu!"

"Hửm? Ấy, công tử đâu có phải người như vậy. Đa Lam à, không được nói bậy nha."

"……?"

"À."

Na Lang tiểu thư đôi mắt sáng long lanh.

"Bé Đa Lam của ta là linh thú đấy! He he. Bọn ta cùng lớn lên ở Dã Thú Cung nên cũng hiểu được sơ sơ ý nhau."

"Vậy thì vụ đó đúng là quay cóp rồi còn gì……."

"Vụ đó á? Vụ nào cơ? Sao ta chẳng nhớ gì cả?"

Giờ thì Miêu Na Lang mặt không biến sắc, vừa nháy mắt vừa định sử dụng quyền im lặng.

Chà.

Cứ lôi mấy chuyện đã qua ra để xét nét mãi thì cũng chẳng đáng mặt quân tử.

Ánh mắt chúng tôi chạm nhau trong tích tắc.

Và trong sự im lặng, chúng tôi đã đạt được thỏa thuận ngầm là coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Cơ mà.

Con sóc chuột này sắc bén thật đấy

…….

…….

Sau khi được giải thoát khỏi cái địa ngục ngục chữ lơ lửng giữa sự sống và cái chết như con mèo của Schrodinger.

Tôi giữ một khoảng cách nhất định, lặng lẽ đi theo sau Na Lang tiểu thư – người đang ríu rít đi trước và lải nhải không ngừng bên tai Lưu Ly.

Tiết học đầu tiên được mong đợi nhất.

'Hiểu biết về cổ điển'.

Mới nghĩ đến thôi mà hai mí mắt tôi đã sụp xuống, toàn thân rã rời, cái cảm giác muốn lên cơn co giật đang sôi sục trong người.

Đáng lẽ ra, việc tự ý cúp học trong tuần đầu tiên mới là phù hợp với văn hóa truyền thống của sinh viên Hàn Quốc.

- Công tử……. ngài không được làm vậy đâu…….

- Kyu-it…….

Chỉ vì cái ánh mắt coi tôi như học sinh cá biệt của cái bộ đôi Ratatouille kia.

- Nghe cũng hợp lý đấy…….

Và vì sợ làm hỏng quá trình giáo dục hòa nhập cộng đồng muộn màng của Thiên Lưu Ly – người đã dỏng tai lên hóng hớt lời tôi nói, nên tôi đành phải cắn răng nuốt nước mắt đi theo bọn họ.

Điểm đến cuối cùng là Tập Hiền Đường.

Một tòa nhà rộng lớn chuyên dùng để tổ chức các tiết học lý thuyết.

Điều đáng buồn nhất là.

Và cũng là điều khiến cái công tôi lặn lội đến tận đây trở nên vô nghĩa.

Đó là Miêu Na Lang và Thiên Lưu Ly không học cùng phân ban với tôi.

Nuốt ngược nước mắt vào trong, ngậm ngùi vẫy tay tiễn biệt hai nàng từ đằng xa.

"Ngươi làm cái quái gì mà giờ mới lết xác đến? Ngồi xuống đây."

"A, chết tiệt, lại bị ép ghép team rồi. Đây là lừa đảo……."

Thay vào đó, hai kẻ lấp đầy chỗ trống bên cạnh tôi lại là một tên ăn mày và một con ma cờ bạc.

Sự chênh lệch nhiệt độ này đúng là muốn phát khóc mà.

Một lát sau.

Giáo quan phụ trách môn học…… à không, phải gọi là một nhân vật giống với giáo sư hơn, đang lấp ló thò cái bản mặt xấu xí và khó ưa của mình ra.

"Hửm? Khuôn mặt đó rõ ràng là……."

Mộ Dung Trạch – kẻ có hiểu biết khá rộng – chợt hiện lên một dấu chấm than to đùng trên đỉnh đầu.

Tên nam nhân đáng ghét đang đứng trên bục giảng xòe cái quạt ra đánh phạch một tiếng, rồi cất giọng:

"Rất vui được gặp các ngươi. Chào mừng các vị võ nhân. Ta là Hàn Lâm học sĩ Kim Thời Lang, người sẽ phụ trách giảng dạy môn 'Hiểu biết về cổ điển' cho các ngươi trong học kỳ này. Rất mong được mọi người giúp đỡ."

Cái tên kia.

Nhìn cái cách hắn cố tình nhấn mạnh vào bốn chữ Hàn Lâm học sĩ kìa.

Đúng là cái thói hám danh hám lợi và thích khoe khoang đến phát bực.

"Dù sao thì…… chắc hẳn mọi người cũng chẳng lấy gì làm vui vẻ khi phải học kín mít thời gian ngay trong ngày đầu tiên đúng không? Ha ha, ta cũng từng học ở Hàn Lâm Viện nên vô cùng thấu hiểu nỗi khổ đó."

Quả nhiên là đại ca của tôi.

Đúng là vị nhị ca chứa chan lòng nhân ái và sự hào sảng của gia tộc họ Kim chúng ta rồi.

"Vậy nên, tiết học hôm nay sẽ được thay thế bằng bài tập về nhà. À, và môn này tiết nào cũng có bài tập nhé."

Những tiếng thở dài ngao ngán vang lên khắp nơi, nhưng ông anh "đáng kính" của tôi vẫn chẳng thèm bận tâm, nở một nụ cười đầy ác ý rồi nói tiếp:

"Tự cổ chí kim, để khắc sâu những lời dạy của bậc thánh hiền, việc chép tay chính là phương pháp lý tưởng nhất. Vậy nên từ giờ cho đến tiết học tiếp theo, các học viên hãy chép lại chú giải của Đạo Đức Kinh cho đến trang 20. Chép trên giấy hay trên thẻ tre đều được. Tuy nhiên, ta không chấp nhận việc gõ phím trên máy tính bảng đâu."

Lại thêm một tràng thở dài thườn thượt nữa bùng nổ.

Bởi vì đối với một thế hệ Võ Z luôn bắt kịp các xu hướng công nghệ tối tân nhất của võ lâm như hiện nay, thì cũng có rất nhiều người sử dụng máy tính bảng để ghi chép.

Tôi chạm mắt với cái lão anh trai "đáng kính" kia.

Gì thế?

Sao tên đó lại cười nhăn nhở thế kia?

"À, thêm nữa, chỉ được phép chép bằng kiểu chữ tiêu chuẩn thôi nhé. Những bài viết tay theo kiểu viết ngoáy như thảo thư sẽ không được chấp nhận. Thôi, hôm nay chúng ta dừng ở đây."

…….

Sự hào sảng và lòng nhân ái của gia tộc họ Kim dường như đã bị một thiên thạch đập trúng và tuyệt chủng từ lâu rồi.

Nhìn cái điệu cười ngày càng nham hiểm trên khóe môi của Kim Thời Lang.

Dù có suy nghĩ bao dung đến mức nào thì tôi cũng dám chắc đại ca đang cố tình nhắm vào cái "Thời Huyền Thể" của tôi.

Đúng là cái đồ khốn nạn không bằng cầm thú mà.

Thế mà cũng đòi làm anh trai người ta…….

Nào là học chữ Giản thể, nào là chép phạt chữ Phồn thể.

Ý thức được việc mình đã chính thức rơi vào cái địa ngục ngục chữ, tôi uể oải bước ra khỏi giảng đường.

"Này, Kim Thời Huyền."

Cái tên rác rưởi vừa mới thua tôi với thành tích bết bát 0 thắng 1 bại đang chủ động bắt chuyện với tôi.

Thành thật mà nói, dù không thèm nghe thì tôi cũng thừa biết hắn sắp sửa nói cái quái gì rồi.

"Đấu lại một trận đi."

Biết ngay mà.

Chẳng có lý do gì tôi lại phải hạ mình đáp ứng cái lời gạ gẫm "ê làm ván nữa không" này cả.

"À, thật đáng tiếc nhưng hôm nay là ngày tại hạ phải dắt cá chép một sừng đi dạo rồi, chắc là không được đâu."

Dắt cá chép một sừng đi dạo là một nhiệm vụ vô cùng trọng đại.

Đứng bên cạnh, Mộ Dung Trạch đang nhìn tôi bằng ánh mắt kiểu thằng: cái thằng dở người này bị sao vậy, nhưng tôi cố tình phớt lờ hắn.

Phía trước, Mộ Dung Uy Thiên cũng đang nhìn tôi bằng ánh mắt kiểu: cái thằng dở người này bị sao vậy.

Dòng họ Mộ Dung.

Cứ thế này liệu có ổn không?

"Nghĩ đi nghĩ lại, rõ ràng thực lực của ngươi quá thảm hại. Đó chẳng phải là lý do ngươi đang cố lảng tránh đối luyện sao."

Thế cái kẻ bị cái thằng thảm hại này bón hành là ai?

Sợ nói ra lại thành đánh nhau to nên tôi đành nuốt ngược câu đó vào bụng.

"Vậy nên chúng ta hãy luận kiếm đi. Luận kiếm thì hoàn toàn công bằng rồi."

Luận kiếm?

Ý hắn là muốn chơi võ mồm sao?

Mất cả hứng.

"Vừa rồi tại hạ đã dễ dàng né được cái thứ song kiếm Càn Khôn gì đó chứa tới 10 thành công lực của Mộ Dung công tử, sau đó xuất ra một chiêu Như Lai Thần Chưởng đạt đến cực cảnh đánh nát khí huyết của công tử, nên phần thắng thuộc về tại hạ. Vậy cáo từ."

Khuôn mặt của Mộ Dung Uy Thiên chuyển sang vẻ hoang mang tột độ.

Cũng may là tôi vẫn chưa lôi cái chiêu "Máy truyền chữ hiếu – Mai Hoa Mãn Khai" ra xài, nên nhiêu đây chắc cũng được coi là một cách ứng xử đủ lễ độ rồi.

Thế nhưng.

Một phản ứng kỳ lạ lại xuất hiện từ một nơi chẳng ai ngờ tới.

"Ồ, không lẽ nào! Tâm Tương Luận Kiếm đã chính thức được đưa vào Bách Hoa Học Quán rồi sao?"

Vân Hạc đột nhiên bước lên một bước, đôi mắt sáng rực lên.

"Hửm? À, là tên ăn mày của Cái Bang sao. Đúng vậy. Nghe nói Võ Lâm Minh đã hoàn tất việc kiểm duyệt và chính thức cấp phép cho học viên sử dụng kể từ năm nay rồi."

"Ra là vậy. Nếu là cái đó thì đủ công bằng rồi!"

Tâm Tương Luận Kiếm là cái quái gì cơ?

Bọn họ có đang nói về cùng một cái luận kiếm mà tôi biết không vậy?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Thí nghiệm con mèo trong hộp của nhà khoa học Schrodinge Máy truyền chữ hiếu: tiếng lóng Hàn Quốc, có nghĩa là "dùng vật lý trị liệu để dạy dỗ" cho ngoan ngoãn, lễ phép.