Smartphone Tại Võ Lâm Học Quán

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87234

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4300

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

(Đang ra)

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

ベリーブルー

Đây là một bản kê đơn Romcom, kể về câu chuyện của một NPC quần chúng vô danh lại bị toàn bộ các nữ chính chinh phục ở phía sau bức màn của một trò chơi tình yêu.

36 42

Web novel (1-50) - Chương 6: Nhân duyên mới

Chương 6: Nhân duyên mới

Chương 6: Nhân duyên mới

Ngoại hình chính là loại logic mạnh mẽ nhất.

Nếu người đứng ấp a ấp úng trên bục phát biểu ban nãy là tôi, thì chắc chắn tôi đã bị lôi cổ xuống thiêu sống rồi.

Ngay cả Vân Hạc lúc chưa bắt đầu nói về võ công cũng bị đám đông la ó cơ mà.

À, mà lúc hắn bắt đầu thao thao bất tuyệt về võ công thì đám đông không la ó nữa, mà chuyển sang chửi rủa luôn.

Nam nhân thì phải biết uốn lưỡi bảy lần trước khi nói. Phải biết trầm tĩnh, đi thẳng vào vấn đề như tôi đây này. Thế mà nhiều kẻ lại không hiểu được cái đạo lý hiển nhiên ấy.

Nhưng nữ nhân thì khác. Đặc biệt là sự đáng yêu của nữ nhân.

Nó sở hữu một sức mạnh khủng khiếp, đủ sức chà đạp lên mọi điều kiện tiên quyết khác để giành lấy sự vị tha.

GETxuAt.pngThực ra, nếu chỉ xét riêng ấn tượng về khuôn mặt của thiếu giáo chủ.

Đuôi mắt của nàng khá sắc sảo, cộng thêm đôi đồng tử rực sáng màu đỏ rực như lửa nung, mang lại cảm giác có chút đáng sợ.

Nói cách khác, khuôn mặt đó không hẳn là kiểu dễ thương.

“À… ưm… Chính phái, võ lâm và…… cùng nhau hợp lực…… vượt qua cửa ải khó khăn này…….”

Thế nhưng.

Sự đáng yêu vốn dĩ không chỉ đến từ ngoại hình, mà là sự kết hợp tổng thể của cử chỉ, giọng nói, hành động và mọi thứ khác.

Màn diễn thuyết ngắt ngứ đầy mềm mại của Tiểu Giáo Chủ tối cao đáng yêu nhất Thiên Ma Thần Giáo!

“Từ hôm nay, ta rút lại sự ủng hộ dành cho phái Võ Đang…….”

“Cái thằng đạo sĩ thối kia, tỉnh lại mau! Đừng để tẩu hỏa nhập ma!”

“Hazz…… Thiếu gia chủ nhà chúng ta thì suốt ngày chỉ biết nốc rượu rồi đi rong, nhìn người ta kìa…….”

Nàng ta đã nhận được sự hưởng ứng cực kỳ nồng nhiệt.

Nếu tất cả những điều này đều nằm trong kế hoạch tuyên truyền của Ma Giáo, thì phải công nhận chiến lược của bọn chúng quá đỉnh.

Sau đó.

“Chiến trường, à không, ưm, ở quảng trường…….”

Sau vài lần vấp váp.

“Mình đọc đến đâu rồi nhỉ……. A!”

Sau vài lần phát sóng lại.

“Mong rằng trong tương lai…… sẽ nhận được nhiều sự…… chửi bới? À không, chỉ bảo từ mọi người…… Xin cảm ơn…….”

Cúi gập người!

Cuối cùng thì màn trình diễn Tiểu Giáo Chủ cũng kết thúc.

Ngay lập tức, những tràng vỗ tay giòn giã như sấm rền vang lên.

Sự rộng lượng không tiếc những tràng pháo tay cho cả người xuất thân từ Ma Giáo!

Quả nhiên là khí phái của võ lâm chính phái!!!

“UWOHHHHHHHH!!!”

“KYAAAAAHHHH──!”

“Thiếu giáo chủ đáng yêu quá đi mất──!”

……Có vẻ xen lẫn vài âm thanh hơi bất mãn thì phải.

Nhìn cảnh Tiểu Thiên Ma lạch bạch bước xuống đài. Tôi chợt cảm thấy một thứ cảm xúc vô cùng phức tạp.

Hoàn toàn không phải vì tôi muốn hòa vào cái đám đông đang gào thét "UWOHHHHHHHH" kia đâu.

Mà bởi vì nàng là một trong số ít những nhân vật mà tôi còn nhớ rõ kết cục.

Thiên Lưu Ly.

Biệt danh: Tiểu Thiên Ma. Bé Nhí. Ly nhí. ……Cộng thêm Thiên Cân Trụy của lũ wibu nằm vùng nữa.

Từ hình minh họa trong game cho đến người thật ngoài đời, bất chấp vẻ ngoài đáng yêu kích thích sự bảo vệ của người khác, đây lại là một nhân vật thường xuyên bị bôi nhọ thanh danh vì cái tên của mình.

Tóm tắt ngắn gọn hành trình của nàng trong game:

Ở tuyến cốt truyện Chính Phái, sẽ có hai khả năng xảy ra.

Nếu quản lý thanh hảo cảm tốt, người chơi có thể bước vào con đường "Thiên Hạ Đệ Nhất Lolicon" ── cái route này thường được gọi là "Sesshomaru".

Nhưng nếu không chịu cày hảo cảm, nàng ta sẽ hắc hóa giữa chừng và trở thành BOSS giữa game ở năm thứ 2.

Sang tuyến cốt truyện Ma Giáo cũng tương tự.

Tuy nhiên, bất kể là tuyến Chính Phái hay Ma Giáo, cái kết của nàng đều là một BAD ENDING.

Trở thành "Nhân Đan".

……Đó chẳng phải là một cái chết quá đỗi kinh khủng sao?

Dù tôi tuyệt đối không phải là một tên lolicon.

Nhưng khi nhìn thấy nàng bằng xương bằng thịt thế này.

Trong thâm tâm tôi có chút không cam lòng để mặc nàng phải đối mặt với một kết cục bi thảm như vậy.

...

...

Trong lúc tôi còn đang chìm đắm trong mớ suy nghĩ bòng bong, thì trên bục lại tiếp tục diễn ra vài màn giới thiệu lặt vặt về các cơ sở tiện ích của học quán.

Cuối cùng thì toàn bộ lịch trình chính thức của buổi lễ nhập học cũng khép lại.

Dàn giáo viên từ từ bốc hơi khỏi bục phát biểu.

Thế chỗ cho họ là những học viên đã nhập học Bách Hoa Học Quán trước chúng tôi một năm.

Vài vị tiền bối năm 2.

“Nào, các tân học viên! Mọi người đã vất vả chịu đựng cái lễ khai giảng nhàm chán này rồi.”

Người đứng ra mào đầu là vị hội trưởng năm 2 với phong thái khá hào sảng.

Nhìn mặt thì quen quen, nhưng tên thì tôi chịu không nhớ nổi.

Tên của nam nhân có đáng để tôi tốn chất xám ghi nhớ không?

Dù sao thì vị hội trưởng có khuôn mặt thân thiện nọ cũng để lại vài lời răn dạy với tư cách tiền bối.

“Lại bắt các ngươi phải nghe mấy lời nhạt nhẽo mất rồi! Lời cuối cùng, Thương Thiên Hội nồng nhiệt chào đón tất cả các tân học viên tràn đầy nhiệt huyết! Nếu các ngươi muốn cùng nhau xây dựng Bách Hoa Học Quán trở thành một nơi tuyệt vời hơn, xin hãy gõ cửa bất cứ lúc nào!”

Không quên chèn thêm một đoạn quảng cáo trá hình rồi mới chịu lui bước.

Tiếp theo đó.

“Chúng ta sẽ hướng dẫn các ngươi đến khu ký túc xá!”

“Nam sinh tập trung bên này!”

“Nữ sinh vui lòng tập trung tại đây!”

Quả nhiên là quê hương của đám công tử bột thấm nhuần tư tưởng Nho giáo bảo thủ.

Tôi khẽ rùng mình ghê tởm trước cái văn hóa tồi tệ, dung túng cho sự phân biệt giới tính ngay cả trong không gian sống này.

Nhưng biết làm sao được. Ngay cả ở Hàn Quốc hiện đại, việc nam nữ ở chung phòng cũng là điều cấm kỵ mà.

……Gạt mớ suy nghĩ vớ vẩn sang một bên.

Tôi để những câu chuyện riêng tư chỉ bọn chúng mới hiểu của đám danh môn chính phái lọt từ tai này sang tai kia. Rồi thong thả bước theo sự dẫn dắt của một vị tiền bối có ngoại hình giống hệt một con khỉ đột, cơ bắp cuồn cuộn đến mức trông có vẻ lấn át cả mỡ thừa trên cơ thể, dạo quanh khuôn viên học quán.

Vẫn đang là thời điểm giao thoa giữa mùa đông và mùa xuân, tiết trời thiên về phần giá lạnh hơn là mát mẻ.

Nhưng bất chấp cái lạnh, việc ngắm nhìn những đóa hoa đua nhau khoe sắc rực rỡ cũng mang lại một trải nghiệm khá thú vị.

“Đây là Đông Thanh Viện, ký túc xá nam! Đây sẽ là nơi các đệ sinh sống trong thời gian tới!”

Tòa nhà sẽ chịu trách nhiệm cho giấc ngủ của tôi trong nửa năm tới đã hiện ra.

Trong game, nơi này không được miêu tả chi tiết cho lắm. Nhưng ít nhất trông nó vẫn khang trang hơn doanh trại tân binh, bấy nhiêu đó cũng đủ để tự an ủi bản thân rồi.

Tất nhiên, nếu đem ra so sánh với nhà tôi – Kim Gia Trang – thì vẫn có chút tồi tàn.

Đông Thanh Viện, Tòa 1, Phòng 304. Phòng 3 người.

Nơi này sẽ trở thành tổ ấm của tôi trong một khoảng thời gian dài.

Đồng cư nhân đáng mong chờ, bạn cùng phòng số 1:

“Không ngờ chúng ta lại tiếp tục hữu duyên ở đây. Xin được chính thức xưng danh. Tại hạ là Vân Hạc của Cái Bang.”

Simp lỏd võ thuật Vân Hạc.

Và bạn cùng phòng số 2:

“Ồ! Đây chẳng phải là Kim công tử, người đã vét sạch số vàng mồ hôi nước mắt của ta sao. Nhờ phúc của ngài mà ta mở sòng nhưng suýt chút nữa lại bị lỗ vốn đấy.”

Kẻ nghiện cờ bạc liên tục vân vê quân xúc xắc trên tay, Mộ Dung Trạch.

Đại khái tôi đã mường tượng ra bức tranh tổng thể rồi.

Một kẻ thuộc Cửu Phái Nhất Bang. Một kẻ thuộc Thập Đại Thế Gia.

Và một kẻ lạc loài từ diện thi tuyển tự do.

Sự phân bổ nhân sự mang lại cảm giác kiểu kiểu như vậy.

Sau màn xưng danh, một sự gượng gạo bao trùm lấy không gian giữa ba chúng tôi.

Bởi vì ngoài điểm chung là cùng ném mình vào chốn võ lâm, chúng tôi chẳng có bất kỳ mẫu số chung nào để gắn kết cả.

Ngập ngừng. E dè.

Trong lúc đang dọn dẹp hành lý và rũ rũ chăn gối cho có lệ.

“Các tân sinh viên mau xuống nhận nhu yếu phẩm!”

Giọng nói vang như chuông đồng của vị tiền bối khỉ đột vọng lên.

Tôi đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Không biết từ lúc nào, những tay nải khổng lồ đã chất đống trước cổng chính của ký túc xá.

Ngay khoảnh khắc tôi định tự nhiên bước ra khỏi phòng.

Một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai tôi.

“Hửm?”

Mộ Dung Trạch đang nở một nụ cười cực kỳ dị hợm.

“Ở đây có ba nam nhân khỏe mạnh, cớ sao phải phiền phức mỗi người tự xách đồ của mình làm gì?”

Hắn ngập ngừng một nhịp rồi chốt hạ.

“Một người gánh hết. Dám cược không?”

Cái thằng nhãi này dám cheat với ta sao?

“Thua rồi thì đừng có mà hối hận đấy.”

Nam nhân mang họ Kim luôn thể hiện bộ mặt mạnh mẽ trong những cuộc cá cược. Tôi cũng không ngoại lệ.

Một lát sau.

“Không thể nào……. Chuyện này không thể xảy ra được…….”

Dù Mộ Dung Trạch có vẻ khá có năng khiếu trong trò cờ bạc.

Nhưng định luật vạn vật hấp dẫn của thế giới này là kẻ nào mở mồm gạ kèo trước, kẻ đó làm chó.

“Để tại hạ đi cùng ngài──”

“Đứng lại. Ngươi làm thế chẳng khác nào đang sỉ nhục Mộ Dung Trạch thiếu hiệp cả.”

“Ưm…….”

Tôi đã đưa ra một lý do vô cùng hợp lý để ngăn chặn hành động nghĩa hiệp của Vân Hạc.

Dù hắn có đang dùng toàn bộ cơ thể để thể hiện mình là một thanh niên sống mẫu mực, đam mê võ học đi chăng nữa, thì luật chơi vẫn phải được tôn trọng.

Sau khi Mộ Dung Trạch một mình ôm hết phần hành lý của cả ba người vác về phòng.

“Không, ta không phục. Chúng ta làm lại ván nữa.”

Con nghiện cờ bạc chính thức lật bài.

Vân Hạc lộ rõ vẻ ái ngại. Nhưng thắng rồi bỏ chạy là hành vi của kẻ hèn nhát.

Vài tiếng lách cách của xúc xắc, vài tiếng la hét thất thanh.

Và những nhu yếu phẩm vừa được phát luân chuyển qua lại, một trận huyết chiến khốc liệt đã diễn ra.

Kết quả.

“Bóp vai đàng hoàng vào xem nào. Lực đạo gì mà ẻo lả thế.”

“Ahhh…… Tức quá…….”

Trật tự cấp bậc đã được thiết lập xong xuôi. Quả nhiên, để nam nhân làm quen với nhau thì không gì hiệu quả bằng việc chơi game.

“Lôi điểm tâm ra đây xem nào.”

“Nhồm nhoàm…….”

“Này, ăn từ từ thôi, gãy răng bây giờ.”

Kẻ đứng bét bảng, Vân Hạc, ngoảnh mặt đi chỗ khác hệt như một thiếu niên đến tuổi dậy thì muộn.

Đáng đời. Tức thì sao không thắng đi?

...

...

Sau khi dùng xong bữa tối có phần đáng thất vọng, ăn cho có gọi là chứ chẳng ngon lành gì, tôi thong thả dạo bước ngắm hoàng hôn buông xuống trong khuôn viên học quán.

Diện tích của học quán rộng ngang ngửa một thành phố quy mô vừa và nhỏ, nên việc ghi nhớ đường đi lối lại từ sớm sẽ giúp tôi tránh được cảnh đi lạc sau này.

Bước qua khu nhà ăn, tôi từ từ đi dạo về phía thao trường luyện võ gần đó.

Phốc──

Một tiểu động vật khá quen mắt lọt vào tầm nhìn của tôi.

Là con sóc chuột của cô nàng sóc chuột.

Rốt cuộc cái cô nàng đó một ngày phải quay bao nhiêu tập phim "Cuộc tẩu thoát của Tiểu Sóc" vậy?

“Kyu!”

Con sóc chuột thoăn thoắt tiến lại gần, nhảy lên vạt áo tôi rồi nhẹ nhàng đáp trên vai tôi.

Sau đó, nó ghé sát vào tai tôi.

“Kyu! Kyu-ít! Kyu! Kyu-ít kyu?”

Nó đang cố gắng giao tiếp bằng ngôn ngữ của loài sóc.

……Con người làm sao mà hiểu được tiếng động vật chứ.

Trong lúc tôi đang ngẩn người nhìn vào đôi mắt to tròn, lanh lợi của nó.

Đúng như dự đoán.

“A! Tìm thấy rồi!”

Cô nàng "sóc chuột khổng lồ" đã xuất hiện.

Cũng giống như tôi, nàng đang khoác trên mình bộ đồng phục Bách Hoa Học Quán được cắt may vô cùng gọn gàng và…

“Đệch…….”

Tôi không thể kìm nén được tiếng cảm thán bật ra từ tận đáy lòng.

Người tạo ra bản mod trang phục hở hang này.

Có phải là Thần không?

Nhìn cái lỗ thông gió được xẻ bạo dạn ngay trước ngực nàng ta, tôi bỗng cảm thấy tâm hồn mình như được gột rửa, sảng khoái vô cùng.

Thậm chí, nốt ruồi, nốt ruồi kìa…….

Chà. Nốt ruồi.

Điên mất thôi.

X1O6ylE.png

“Hì hì, chúng ta lại gặp nhau ở học quán rồi, Kim công tử. Chúc mừng ngài đạt vị trí thủ khoa!”

“Cảm ơn cô nương.”

Tiểu Sóc phóng vút về lại trên vai cô nàng, và ngay lập tức, khe núi đang trống rỗng lập tức được lấp đầy.

“Nhắc mới nhớ, chúng ta còn chưa chính thức giới thiệu tên với nhau nhỉ? Xin được trịnh trọng ra mắt. Ta là Miêu Na Lang, đến từ Nam Man Dã Thú Cung. Ngài cứ thoải mái gọi ta là Na Lang tiểu thư là được rồi!”

Trong một khoảnh khắc, tôi chằm chằm nhìn vào khuôn mặt nàng ta.

Nam Man Dã Thú Cung thì rõ ràng là thuộc thế giới của Tái Ngoại Võ Lâm rồi.

Cái vùng đất mà Mạnh Hoạch gầm thét và Chúc Dung phu nhân quất roi da ấy.

Thường thì người ở vùng đó da phải ngăm đen, rám nắng cơ mà…….

Ngay khoảnh khắc ánh mắt tôi chạm phải ánh mắt của cô nàng sóc chuột, à không, Miêu Na Lang, tôi mới nhận ra mình vừa làm một hành động cực kỳ thất lễ.

“A…… Thành thật xin lỗi. Tại hạ là Kim Thời Huyền của Vạn Kim Tiền Trang.”

Tôi vội vàng cúi đầu tạ lỗi. Nhưng…

“Hi ho. Trông ta không giống người xuất thân từ Nam Man đúng không? Ta nghe câu này nhiều rồi nên ngài đừng bận tâm.”

Miêu Na Lang lại nở một nụ cười vô tư lự.

Nữ nhân này...

Lẽ nào nàng ta có tình ý với mình sao?

Mùa xuân cuối cùng cũng chịu gõ cửa trái tim tôi rồi ư!?

Xuất thân thì có quan trọng gì chứ! Ta sẵn sàng tình nguyện chịu cảnh Thất Túng Thất Cầm luôn──

“Thực ra, ta đã nhờ Tiểu Sóc đi tìm ngài vì có một việc muốn thỉnh cầu công tử. Chuyện hơi đường đột nên ta cũng có chút e ngại…….”

A.

Thì ra là có mục đích khác.

Tôi lập tức dội một gáo nước lạnh vào cõi lòng đang lâng lâng vì ảo tưởng của mình.

“Cô nương cứ nói. Nếu nằm trong khả năng, tại hạ sẽ cố gắng hết sức.”

Dù sao thì đây cũng là cơ hội để cày điểm hảo cảm.

Khác với Tiểu Thiên Ma, cô nàng sóc chuột trước mắt này hoàn toàn không có trong trí nhớ của tôi.

Nhưng đây không phải là game.

Tốt nhất là nên duy trì mối quan hệ tốt đẹp với mọi người xung quanh.

“Chuyện là ta nghe nói thủ khoa nhập học sẽ được chọn một môn võ công trong Thiên Vũ Thư Khố. A! Không phải ta muốn xin đặc quyền đó của ngài đâu! Ta chỉ muốn nhờ ngài kiểm tra giúp xem trong đó có môn võ công mà ta đang tìm kiếm hay không thôi. Nó rất quan trọng…….”

Nhìn dáng vẻ ngập ngừng, lúng túng của Miêu Na Lang khi mở lời, tôi sảng khoái gật đầu:

“Cô nương cứ nói tên đi. Chuyện tìm giúp một cuốn sách thì có gì khó khăn đâu.”

Đôi mắt Miêu Na Lang lập tức sáng rực lên như những vì sao lấp lánh.

“Ưm, mà có khi nó không có ở đó thật đâu. Môn võ công đó tên là Thiên Thú Quy Tâm Công.”

“Được rồi. Khi nào vào đó ta sẽ tìm thử xem.”

“Cảm ơn công tử, thực sự cảm ơn ngài rất nhiều……!”

Nhìn nửa thân trên của Miêu Na Lang tạo ra những đợt sóng rung chấn dữ dội mỗi khi gật đầu lia lịa, tôi bất giác cảm thấy lồng ngực mình như cũng muốn phập phồng theo.

“Vậy ta sẽ báo kết quả cho cô nương bằng cách nào đây?”

Một câu hỏi mang đầy ý đồ. Và may mắn thay, Miêu Na Lang đã bắt trúng sóng của tôi.

“A! Ta sẽ cho ngài số smartphone của ta!”

Xuyên suốt từ kiếp trước đến kiếp này.

Đây là sự kiện mang tính lịch sử khi lần đầu tiên có một nữ nhân chủ động trao phương thức liên lạc cho tôi.

Nếu hệ thống bảng trạng thái còn hoạt động, chắc chắn lúc này trước mắt tôi đã hiện lên một cái thông báo vinh danh thành tựu cực kỳ hoành tráng rồi.

“Vậy nhé! Ta đợi tin tốt từ ngài! Cảm ơn ngài nhiều lắmmm!”

Nhìn Tiểu Sóc ngoáy tít cái mông và vẫy vẫy cái đuôi chào tạm biệt trên vai Miêu Na Lang.

Tôi cũng nói lời chào tạm biệt với nàng.

Một nữ nhân vô cùng hoạt bát.

Thế nhưng khoảnh khắc nàng ta nhắc đến tên môn võ công nọ, gương mặt ấy bỗng chốc nhuốm vẻ u sầu.

Chắc hẳn phải có ẩn tình gì đó.

Nhưng tôi không định tò mò đào bới thêm.

Đằng nào thì trong hôm nay hoặc ngày mai.

Tôi cũng dự định đến Thiên Vũ Thư Khố để sử dụng đặc quyền của thủ khoa rồi.

Đương nhiên là tôi chỉ được phép mang ra ngoài một cuốn duy nhất.

Nhưng việc đọc lướt qua những bí kíp khác bên trong thì hoàn toàn được phép.

Thế là quá đủ rồi.

Chỉ cần môn võ công đó có tồn tại trong Thiên Vũ Thư Khố.

Tôi chỉ việc học thuộc lòng cả cuốn là xong.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Thao thao bất tuyệt: Nói năng liên hồi không ngừng nghỉ Sesshomaru: Nhân vật 2D Nhật Bản thuộc series "Inuyasha", là một yêu tộc hơn 200 tuổi, cưới một đứa bé 10 tuổi làm vợ Đan dược làm từ con người Các môn phái nằm ngoài lãnh thổ Trung Nguyên (Tây Vực, Nam Man...) Cặp vợ chồng thủ lĩnh người Nam Man trong tiểu thuyết Tam Quốc Diễn Nghĩa của La Quán Trung Bảy Lần Bắt Bảy Lần Tha