Smartphone Tại Võ Lâm Học Quán

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87234

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4300

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

(Đang ra)

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

ベリーブルー

Đây là một bản kê đơn Romcom, kể về câu chuyện của một NPC quần chúng vô danh lại bị toàn bộ các nữ chính chinh phục ở phía sau bức màn của một trò chơi tình yêu.

36 42

Web novel (1-50) - Chương 5: Lễ nhập học

Chương 5: Lễ nhập học

Vừa thong thả bước ra khỏi cổng chính của học quán, tôi vừa lướt đọc nốt mấy bài đăng hot trên diễn đàn.

Vốn dĩ tôi định đi thẳng về nhà luôn. Nhưng một đám đông đang tụ tập đông đúc đằng kia đã thành công kích thích sự tò mò của tôi.

Từ giữa đám đông, một giọng nói sang sảng vang lên: “Nào, nào! Cơ hội không phải ngày nào cũng có đâu! Một cơ hội ngàn vàng để biến một lạng bạc thành một trăm lạng nhờ vào nhãn quan của quý vị đây!”

Trông có vẻ giống một tên lừa đảo bịp bợm rẻ tiền. Nhưng tỷ suất lợi nhuận gấp 100 lần thì lại là một câu chuyện khác.

Nam nhân mang họ Kim thì rất thính mùi tiền, và tôi cũng không ngoại lệ.

Lách qua đám đông để tìm đến nơi phát ra giọng nói, tôi nhìn thấy một chàng trai mặt mũi sáng sủa, ăn vận một bộ lụa là cực kỳ cao cấp.

Tôi chú ý đến hoa văn thêu trên ống tay áo hắn. Giống hệt hoa văn trên trường bào của "công túa" mà tôi vừa gặp, là gia huy của Mộ Dung Thế Gia.

Độ tin cậy lập tức tăng vọt 100%. Rõ ràng rồi. Làm quái gì có thằng điên nào dám lấy danh nghĩa của Thập Đại Thế Gia ra để lừa đảo ngay trước mũi học quán cơ chứ.

Cảm nhận được mùi tiền ngày càng đậm đặc, tôi nhìn lên tấm băng rôn mà hắn giăng ra.

[Pick Me Up! Ai sẽ là thủ khoa được mong chờ nhất của diện danh môn chính phái?]

[▩ ◀◀ Hãy quét mã QR! Chấp nhận đặt cược bằng Vạn Kim Pay!]

“Hô hô.”

Tò mò quét thử mã QR, một trang web được thiết kế khá chi tiết và mượt mà hiện lên.

[Hạng 1. Vô Học (Thiếu Lâm Tự). Tỷ lệ cược 3.17:1]

[Hạng 2. Nam Cung Thương (Nam Cung Thế Gia). Tỷ lệ cược 4.34:1]

[Hạng 3. Tây Môn Tử Anh (Tây Môn Thế Gia). Tỷ lệ cược 6.98:1…….]

Làm ăn chuyên nghiệp thật đấy.

Gạt cái tên Tây Môn Tử Anh gì đó sang một bên, tôi quyết định chính thức nhảy vào ván cược này. Có lý nào lại từ chối một ván bài mà mình đã biết trước đáp án cơ chứ?

Tôi lướt ngón tay, tìm kiếm cái tên vẫn còn lưu trong trí nhớ. Vì tôi chơi nhân vật nam, nên để xem nào……. Đây rồi.

[Hạng 81. Vân Hạc (Cái Bang). Tỷ lệ cược 187.77:1]

Không chút do dự, tôi cược luôn 10 thỏi vàng. Tỷ lệ cược bị kéo xuống khiến thứ hạng của hắn vọt lên một chút, nhưng vẫn chỉ loanh quanh ở mức hạng 38.

Nhưng đường dài mới biết ngựa hay, ván này tôi nắm chắc phần thắng. Bởi vì cái gã Vân Hạc đó chính là nhân vật kỳ phùng địch thủ của nam chính cơ mà.

“Kim công tử cược 10 thỏi vàng cho Vân Hạc công tử của Cái Bang!”

“?”

Cá độ chui thì việc bảo mật danh tính phải là nguyên tắc cốt lõi chứ?

Tôi rời mắt khỏi smartphone, trừng mắt nhìn gã cò.

Hắn cũng đang nhìn tôi. Bàn tay liên tục xoay xoay quân mạt chược của hắn trông điêu luyện đến lạ. Cái thằng ôn con này. Hóa ra cố tình lôi tên tôi ra rêu rao để làm mồi câu khách đây mà.

“Ha ha! Tình cờ ngài lại có mặt ở đây. Gặp nhau trong hoàn cảnh này có chút bối rối, nhưng tại hạ vẫn xin được chào hỏi một tiếng. Tại hạ là Mộ Dung Trạch.”

“……Tại hạ là Kim Thời Huyền. Hân hạnh được gặp.”

Dù lớp mặt nạ suýt chút nữa nứt toác, nhưng tôi vẫn diễn tròn vai cậu út nhà tài phiệt lễ phép. Tôi đưa tay ra. Bắt tay kiểu Tây phương thay vì ôm quyền giờ đây cũng đang là một trào lưu ở Trung Nguyên.

Hắn lập tức nắm lấy tay tôi.

[Gambler_Trạch]

Nhìn cái ID nổi lên trên đỉnh đầu hắn, tôi bắt đầu lên kế hoạch tế sống tên này. Lỡ mà có chuyện gì trục trặc khiến Vân Hạc không giành được vị trí thủ khoa, chắc chắn thời gian tới sẽ có một tài khoản ẩn danh bí ẩn tung ra đủ thứ tin đồn thất thiệt để bôi nhọ thanh danh của gã họ Mộ Dung này.

...

...

Về đến nhà, tôi bắt gặp một gương mặt đã lâu không thấy.

“Nhị ca sao lại ở đây? Không lẽ bị đuổi việc rồi à?”

“Cái thằng ôn này, ăn nói với đại ca vĩ đại của mày kiểu gì đấy?”

Nhị ca của tôi, Kim Thời Lang. Trong cái gia tộc họ Kim vốn đầy rẫy những kẻ tự cao tự đại, thì huynh ấy chính là kẻ tự hào nhất khi mang vinh quang Trạng Nguyên về cho dòng họ.

“Hôm nay là ngày đứa đệ đệ thân yêu có nguy cơ chính thức trở thành một thằng đầu đường xó chợ, phận làm anh đương nhiên phải đến chúc mừng chứ.”

“Huynh cứ trù ẻo đệ đi, cứ trù ẻo đi.”

Miệng thì nói vậy. Nhưng huynh ấy vẫn vò rối tung tóc tôi một cách thô bạo, rồi toét miệng cười và dúi cho tôi một cây kẹo hồ lô. Lại cái thói quen tồi tệ, cứ nhìn thấy tôi là y như rằng coi tôi là thằng nhóc tì thò lò mũi xanh.

“Ngon đấy.”

Tất nhiên là tôi thích đồ ngọt rồi. Quả nhiên là anh trai tôi có khác.

Sau khi cười cho qua vài tràng ồn ào và trở về phòng, tôi đánh một giấc ngủ trưa thật đã.

Theo cách tính thời gian của võ lâm nguyên thủy thì là đầu giờ Tuất. Còn theo phong cách võ lâm lai tạp hiện đại thì là 8 giờ tối.

Bzz bzz── Smartphone rung lên.

“Cuối cùng!”

Có vẻ kết quả kỳ thi nhập học đã được gửi tới. Ác nỗi lúc này lại đang là bữa cơm gia đình. Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía tôi.

“Kết quả sao rồi?”

“Đệ đệ à, cho ca ca gửi lời chia buồn sâu sắc trước nhé.”

“Thời Lang! Sao con lại trù ẻo em nó thế……!”

Nhìn cảnh mẫu thân đánh bình bịch vào lưng ông anh xúi quẩy, tôi vẫn mang chút hồi hộp mở thông báo kết quả ra xem.

[(Tin nhắn WEB) [Bách Hoa Học Quán] Thông báo kết quả diện thi tuyển tự do Xin chào Kim Thời Huyền. Chúc mừng bạn đã chính thức trúng tuyển vào Bách Hoa Học Quán. …… Lịch trình chi tiết cho lễ nhập học và giấy báo trúng tuyển vui lòng xem trong tệp đính kèm. Xin cảm ơn.]

Đậu là cái chắc rồi. Tôi lập tức nhấp vào xem giấy báo trúng tuyển.

[Diện thi tuyển tự do: Thủ khoa (Hạng 1)]

“Tuyệt vời……!”

Phải thế này chứ! Tôi đắc ý giơ cao chiếc smartphone lên để mọi người cùng chiêm ngưỡng chiến tích vĩ đại đó.

“Mày mà đỗ thủ khoa…? Hay là gian lận đấy! Bây giờ khai thật đi thì còn kịp, á, á, á! Mẫu thân, đau con……!”

Hừm. Đúng là ông anh vô duyên. Tôi đâu phải cô nàng sóc chuột kia mà đi gian lận. Tôi đường đường chính chính dựa vào sức mạnh của bản mod để chiến thắng cơ mà.

Muahaha! Tôi bất giác nhún nhảy đôi vai. Ngay lập tức, cả gia tộc chìm trong bầu không khí lễ hội.

“Cái xác chết trôi này cũng khá phết nhỉ. Vất vả rồi.”

“Tất cả là nhờ công của ngài. Đa tạ ngài.”

Thậm chí Sinh Tử Thần Y, người vốn hiếm khi bước ra khỏi phòng khách, nay cũng xuất hiện và gửi lời chúc mừng đầy ấm áp.

Đã đến lúc Kim Thời Huyền chính thức tung hoành trên giang hồ.

Ta đây giáng thế!

...

...

Một tuần trôi qua nhanh chóng.

Khi nỗi nghẹn ngào của những kẻ ôm mộng thanh vân lên kinh thành để rồi nếm mùi thất bại dần phai nhạt ở Tây An. Tôi đã đường hoàng trở thành tân học viên của Bách Hoa Học Quán.

Một trăm người thuộc diện thi tuyển tự do, và một trăm người thuộc diện danh môn chính phái.

Cuối cùng thì tôi cũng được đứng chung hàng ngũ với những kẻ vốn có xuất phát điểm khác biệt ngay từ khi lọt lòng, và cạnh tranh trên một con đường khác biệt trong suốt kỳ thi.

Nhưng vừa khai giảng xong, một cuộc khủng hoảng nghiêm trọng đã ập đến.

“……Do đó, dự đoán được thảm họa sẽ ập đến với võ lâm trong tương lai gần, Kiếm Tôn đã dốc toàn lực quy tụ ý chí của toàn thể nhân sĩ Trung Nguyên để thành lập nên học quán này, lấy ý tưởng từ điển cố Bách Gia Tranh Minh, với ngụ ý muôn hoa đua nở…….”

Đoạn cutscene dạo đầu sự kiện không thể skip được……. Đạo nghĩa giang hồ và nút ESC rốt cuộc đã đi đâu về đâu rồi?

Trước sự uy hiếp khủng khiếp này, quá nửa số học viên đồng khóa của tôi đã gục ngã vào giấc ngủ ngắn. Nếu trên đời này thực sự có tuyệt thế âm công, thì đó chắc chắn là giọng tụng lịch sử đều đều của lão viện trưởng đầu trọc kia.

Nhưng tôi là một thanh niên ngoan ngoãn, lễ phép xuất thân từ Đông Phương Lễ Nghi Chi Quốc.

……Đùa thôi.

Ngay khi bài diễn thuyết tràng giang đại hải này kết thúc, tôi phải gánh vác một trọng trách vô cùng to lớn là bước lên bục phát biểu.

Trông giống như cảnh L và Light cùng đứng lên bục trong bộ truyện Death Note vậy. Chắc đây là số mệnh của thủ khoa rồi.

“……Hơn thế nữa, hy vọng các em luôn giữ tấm lòng biết ơn và dốc sức tu luyện những tuyệt học bí truyền mà các đồng đạo giang hồ thuộc mọi môn phái đã không ngần ngại sẻ chia…….”

Nếu tóm tắt lại cái bài diễn thuyết dài thòng lọng kia theo ngôn ngữ hiện đại thì sẽ là: Lo mà học cho đàng hoàng vào.

Giải thích cặn kẽ hơn chút nữa thì: Sắp tới sẽ có một event đại khủng hoảng cấp Trung Nguyên, nhà trường sẽ tự động dạy cho mấy đứa mấy cái tuyệt chiêu siêu cấp, thế nên lo mà học cho đàng hoàng vào.

Đại khái là vậy.

Đương nhiên trên đời này chẳng có lòng tốt nào là miễn phí. Nếu bạn muốn học bộ Hoa Sơn Kiếm Pháp múa kiếm ra hoa đầy hoa mỹ và lòe loẹt, họ sẽ dạy cho bạn. Có điều từ giây phút đó, coi như bạn đã chính thức nhập môn phái Hoa Sơn.

Nhìn ở một góc độ nào đó, đây chính là chiêu trò nhằm lùa những mầm non triển vọng của diện thi tuyển tự do vào hàng rào của các danh môn chính phái. Cái bọn liên minh quan hệ lúc nào chả thế.

“Oáp…….”

Vừa ngáp, tôi vừa liếc sang người ngồi cạnh. Thủ khoa diện danh môn chính phái. Theo thiết lập, đây là một thiên tài nhảy múa từ trên trời rơi xuống. Kỳ phùng địch thủ của nam chính. Nam nhân quý như vàng đã mang về cho tôi tỷ suất lợi nhuận gấp 77 lần.

Vân Hạc đang ngồi đó, hai chân run rẩy bần bật.

“Ưm, mới gặp lần đầu nói thế này hơi thất lễ…… Nhưng huynh đài không sao chứ?”

Vốn dĩ tôi không phải kiểu người chủ động bắt chuyện với nam nhân xa lạ. Nhưng tình trạng của hắn tồi tệ đến mức đánh thức cả tình yêu nhân loại vốn không tồn tại trong tôi.

Mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Chân tay luống cuống không yên. Đang mắc đi vệ sinh khẩn cấp à?

Dù sau này sẽ là đối thủ cạnh tranh công bằng của nhau, nhưng tôi thực sự không muốn bắt đầu buổi gặp gỡ đầu tiên bằng việc chứng kiến hắn vãi cả ra quần đâu.

Khuôn mặt trắng bệch của Vân Hạc chầm chậm, chầm chậm quay sang tôi. Rồi hắn dùng một giọng vô cùng trầm thấp thều thào: “À, ưm……. ở đây nhi, nhiều nữ nhân qu, quá…….”

“…….”

Hóa ra chỉ là một bệnh nhân mắc chứng sợ phụ nữ. ……Mặc dù hiện tại bản thân tôi cũng không phải hạng người có thể đối xử quá tự nhiên với phụ nữ, nhưng thế này thì có hơi quá đáng không? Bất hạnh thay, cho đến lúc bước lên bục phát biểu, hắn vẫn liên tục tạo ra những trận động đất cường độ 7 độ Richter.

Tuy nhiên.

“……Bởi vậy, võ công của Cái Bang nếu đào sâu nghiên cứu thì cũng là một môn võ học tuyệt đỉnh, thế nhưng ngoài Cửu Phái Nhất Bang và Thập Đại Thế Gia ra, trên thế gian này vẫn còn vô số nhân sĩ võ lâm, ai nấy đều sở hữu những môn độc môn võ công riêng biệt, chỉ tưởng tượng sự mỹ diệu của chúng thôi cũng đủ khiến lồng ngực này…….”

Ngay khi bắt đầu bàn về võ công, phụ nữ hay cái gì hắn cũng vứt sạch, con người hắn xoay ngoắt 540 độ và hóa thân thành một cỗ máy nói liến thoắng. Không phải một thằng simp gái, mà là simp võ thuật.

Một cái người điên cuồng vì võ công.

“Tiếp theo, xin mời thủ khoa diện thi tuyển tự do, công tử Kim Thời Huyền của Vạn Kim Tiền Trang lên đôi lời cảm nghĩ.”

Nhìn bộ dạng gần như suy sụp của hắn sau khi lãnh trọn đòn tấn công sóng âm của lão viện trưởng rồi lại đến thằng simp lỏd võ thuật này, tôi bỗng thấy nhẹ nhõm hẳn.

Bước lên bục phát biểu, tôi lướt mắt nhìn quanh hội trường. Hầu hết đều là những gương mặt xa lạ. Nhưng lác đác vài chỗ cũng có những người quen mặt. Nào là cô nàng sóc chuột, tên bạc bịp, và cả những người có ngoại hình hao hao hình minh họa trong game nữa.

Cảm giác thực sự bị ném vào thế giới của Bách Hoa Học Quán ngày một rõ rệt. Đương nhiên, thay vì những ánh nhìn thiện cảm, thì tần suất bắt gặp những ánh mắt cảnh giác có phần nhỉnh hơn. ……Âu cũng là điều dễ hiểu.

Tôi không thuộc cái gọi là danh môn chính phái. Không thuộc Cửu Phái Nhất Bang, cũng chẳng phải người của Thập Đại Thế Gia.

Trong game, những tổ chức này chỉ tồn tại như bối cảnh thiết lập, nhưng từ khi sống dưới thân phận Kim Thời Huyền, tôi đã thấu hiểu một cách sâu sắc rằng đám học viên danh môn chính phái đã hình thành nên một khối liên minh vững chắc đến nhường nào.

Giống như việc dù phụ thân tôi có chạy vạy ngược xuôi, treo thưởng ngàn vàng cũng chẳng thể mời nổi một cao thủ thực thụ về làm sư phụ dạy võ cho tôi. Rất có thể những kẻ liên quan đến chuyện hạ độc tôi cũng đang ngồi lù lù ở hội trường này.

Haizz, sao cũng được. Không thể làm hài lòng tất cả mọi người là một trong những chân lý tôi đã giác ngộ từ kiếp trước rồi.

Khụ, khụ. Tôi hắng giọng.

“Xin chào tất cả mọi người. Tại hạ là Kim Thời Huyền, đến từ Vạn Kim Tiền Trang. Rất mong được mọi người chiếu cố trong thời gian tới.”

Tôi mở đầu bằng một lời chào hỏi chuẩn mực.

...

...

Sau khi bài diễn văn hoàn hảo, ngắn gọn, súc tích và đúng trọng tâm của tôi kết thúc. Cuối cùng thì sự kiện chính của ngày hôm nay cũng đến lúc vén màn.

“Cuối cùng, xin phép giới thiệu với các vị một nhóm học viên đặc biệt trước khi kết thúc buổi lễ nhập học.”

Một bước đi vĩ đại nhằm giội gáo nước lạnh, tạo sự căng thẳng cho cái khối liên minh võ lâm chính phái đang rệu rã và lơi lỏng này.

“Kể từ thời điểm đình chiến, Chính Phái và Thiên Ma Thần Giáo chưa từng có bất kỳ cuộc giao lưu thực chất nào, nhưng để phù hợp với tôn chỉ của Bách Hoa Học Quán, ở khóa học này, chúng ta đặc biệt chào đón những nhân sĩ của Thiên Ma Thần Giáo đến cùng tham gia học tập với mục đích giao lưu.”

Lúc đầu chỉ là những âm thanh rầm rì. Sau đó, một tiếng ồ lên bàn tán ngày càng lớn dần và lan rộng khắp hội trường.

“Ồ! Vậy là ta có thể kiến thức võ công của Ma Giáo rồi sao!”

Tôi nhẹ nhàng phớt lờ tiếng chêm vào đầy phấn khích của thằng simp võ thuật bên cạnh.

Như thể đã đứng chờ sẵn sau cánh gà từ nãy đến giờ, nhóm người của Ma Giáo chầm chậm bước lên bục. Trong số đó, tâm điểm thu hút mọi ánh nhìn là... một thiếu nữ với vóc dáng mỏng manh đến mức gọi là nữ nhân e rằng hơi gượng ép.

Nói quá lên một chút, thì cô gái sở hữu đường cong gợi nhớ đến thảo nguyên bằng phẳng bị gót ngựa Thành Cát Tư Hãn dẫm nát kia, mang dáng dấp của một đại diện lạch bạch bước tới và đứng trên bục.

À không, trông giống như đang đứng thôi. Đến khi Mộ Dung Tuyết vội vã ôm một cái bục gỗ chạy đến đặt dưới chân nàng ta, khuôn mặt của thiếu nữ đó mới nhô lên khỏi bục phát biểu.

Với khuôn mặt ửng đỏ, nàng ta lại tiếp tục đứng đực ra đó.

“……?”

Lần này không phải Mộ Dung Tuyết mà là một người khác. Một nhân vật phe Ma Giáo lật đật cầm tờ giấy chạy đến đưa cho nàng. Cầm được tờ giấy trên tay, cái miệng vốn mím chặt của thiếu nữ kia mới chịu mở ra.

“Xin…… chào…… các…… đồng…… đạo…… võ…… lâm…….”

Lắp bắp, ngắt ngứ. Một giọng nói trầm thấp, vô hồn và đều đều vang lên khe khẽ.

Thiếu giáo chủ của Thiên Ma Thần Giáo. Hay còn được gọi là ‘Tiểu Thiên Ma’ đã có màn ra mắt võ lâm đầy hoành tráng như vậy đấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Cược 1 ăn 3.17 Cược 1 ăn 4.34 Điển cố lịch sử "Trăm nhà đua tiếng", ám chỉ sự tự do giao lưu võ học giữa các môn phái.