Smartphone Tại Võ Lâm Học Quán

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87234

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4300

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

(Đang ra)

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

ベリーブルー

Đây là một bản kê đơn Romcom, kể về câu chuyện của một NPC quần chúng vô danh lại bị toàn bộ các nữ chính chinh phục ở phía sau bức màn của một trò chơi tình yêu.

36 42

Web novel (1-50) - Chương 36: Kỳ thi giữa kỳ is coming (1)

Chương 36: Kỳ thi giữa kỳ is coming (1)

Thời gian quả là một thứ kỳ lạ.

Lúc đang trải qua thì thấy thật chậm chạp, nhưng khi ngoảnh đầu nhìn lại mới thấy nó trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng.

Cảm giác như mới ngày hôm trước Thiên Lưu Ly còn như một đứa trẻ tự kỷ, đứng trên bục lể tốt nghiệp mà đọc diễn văn với cái giọng lí nhí như muỗi kêu.

[Lưu Ly: Lúc về nhớ mua kẹo que.]

Thế mà giờ đây, nàng đã leo lên đầu lên cổ tôi mà ngồi rồi.

Xách một bọc kẹo đường đầy ú ụ mua ở thành Bách Hoa về, tôi bỗng cảm thấy sống mũi cay cay, nước mắt chực trào ra.

Mới hôm kia tôi còn thử vùng lên phản kháng một cách yếu ớt.

- Không thích à?

Nàng vừa đung đưa chiếc smartphone trên tay, vừa khẽ nhếch môi cười.

Cái điệu bộ đó rõ ràng là đang ám chỉ rằng nàng sẽ công khai "bộ sưu tập ảnh quý giá" trong thư viện ảnh của tôi cho bàn dân thiên hạ biết, thế là tôi đành phải cụp đuôi phục tùng…….

Vì không tài nào kìm nén được sự tò mò, tôi đã hỏi nàng làm thế nào mà bẻ khóa được mật khẩu của tôi.

- Thì ta nhìn thôi.

Nàng thản nhiên thừa nhận hành vi cực ác là nhìn lén smartphone của người khác như thể đó là chuyện đương nhiên vậy.

Tôi chỉ rút ra được một chân lý: Tuyệt đối không nên dây dưa với lũ người Ma Giáo.

Dù sao thì, việc có thể gọi thẳng tên và nói chuyện ngang hàng với cái nàng tiểu thư mà giờ gọi là "cô nương" thì hơi ngượng mồm này cũng là một niềm an ủi lớn.

Cứ mỗi lần phải dùng kính ngữ với Thiên Lưu Ly là tôi lại thấy nổi hết cả da gà.

[Diễn đàn Bách Hoa Học Quán]

[〇〇 / Giới thiệu phương pháp học tủ 5 ngày trước kỳ thi từ Tây Vực gửi về đây (17)]

[〇〇 / (Sốc) Nghe bảo Hoa Sơn không có hoa mai? Thế sao lại gọi là Mai Hoa Kiếm Pháp? Treo đầu dê bán thịt chó à? (8)]

[CôngTúaBuồnBã / Công túa chán quá đi ㅠㅠㅠ ghét thi giữa kỳ quá đi ㅠㅠㅠㅠ thực sự rất ghét luôn đóooo ㅠㅠㅠㅠ (7)]

[Ma Cũ Năm Hai / Ai có tài liệu môn "Thấu hiểu Thượng thừa Kiếm pháp" bản PDF không???? Làm ơn cứu với ㅠ.ㅠ ㅠ.ㅠ (0)]

[〇〇/ Nam Cung Thượng << Cái thằng này có đúng là người Nam Cung thế gia không vậy? Sao phế vật thế? (2)]

[Dã Vương / Vừa đâm kiếm khí vào hạ đan điền của bà dì (Có ảnh) (37)]

Vừa lướt cái diễn đàn Bách Quán đầy rẫy những thành phần tâm thần, bait thủ và những câu chuyện vô não này, tôi vừa mỉm cười tiến về phía điểm hẹn.

Trên đường đi, những cánh hoa mai nở rộ đang bay lả tả khắp nơi theo làn gió xuân.

"Công tử! Ở đây này! Hì hì."

Vẫn là một Miêu Na Lang với 100% sự bao dung, 100% sự tươi tắn và 100% tâm hồn to tròn phập phồng.

Chỉ cần nhìn thấy nàng thôi là lòng tôi lại thấy ấm áp lạ kỳ, nàng rạng rỡ chào đón tôi như một làn gió xuân.

"Kẹo đâu."

Thiên Lưu Ly vốn đang nằm ườn trên bàn với vẻ mặt chán đời, nay bỗng lướt tới nhanh như cơn gió mùa thu để chiếm đoạt túi kẹo đường của tôi.

"Đây, ăn đi cho đỡ mồm."

Tôi rút một que kẹo đường ra đưa cho nàng.

Nàng liền ngậm lấy rồi bắt đầu mút chùn chụt.

Lúc ăn trông cũng khá là dễ thương đấy chứ.

"Hi hi. Có vẻ như Lưu Ly rất quấn công tử đấy! Hai người trông cứ như huynh muội ruột vậy, nhìn thích thật!"

"Ha ha, vậy sao?"

Tôi cố lờ đi đôi lông mày đang nhíu lại của Thiên Lưu Ly mà hùa theo lời của Na Lang cô nương.

Nhắc mới nhớ, cái điệu bộ hống hách lúc nào cũng muốn ăn tươi nuốt sống tôi của nàng đúng là giống hệt cái đứa em gái tai quái ở kiếp trước của tôi thật.

Hầy…… Sao số tôi không có được một người chị gái hiền thục nết na, mà toàn phải sống chung với mấy đứa em gái độc hại thế này không biết…….

Cũng may là Thiên Lưu không giở trò bắt nạt tôi trước mặt Na Lang cô nương.

Chắc là muốn giữ hình tượng với bạn cùng phòng đây mà.

Cuộc tụ họp này ban đầu vốn là để tôi dạy môn Thiên Thủ Quỷ Tâm Công.

Nhưng dạo gần đây, vì kỳ thi giữa kỳ đã cận kề nên nó đã biến thành một nhóm cùng nhau học tập.

Và tôi chính là ánh sáng dẫn đường cho các nàng ở đây.

Bởi vì tôi có đề thi cũ!

Nhờ Vân Hạc cậy thế là môn đồ Cửu Phái Nhất Bang đi la liếm khắp nơi, tôi đã có được bộ đề thi lý thuyết cũ, và tôi không ngần ngại chia sẻ nó cho Thiên Lưu Ly và Na Lang cô nương.

Nam Man Dã Thú Cung.

Thiên Ma Thần Giáo.

Vạn Kim Tiền Trang.

Let’s Go.

Nhìn cái tổ hợp này đúng là chẳng có chút phối hợp nào cả…….

"Ưm, tư thế này là gì vậy?"

"À. Đó là Phi Dực Thế. Rất dễ nhầm lẫn với Hạc Dực Thế, nhưng cô nương cứ phân biệt theo kiểu Phi Dực Thế thì tay duỗi thẳng, còn Hạc Dực Thế thì tay gập lại là được."

"Ồ!"

Thực ra để dạy học thì Vân Hạc làm tốt hơn tôi nhiều.

Nhưng cái tên đó mắc chứng sợ phụ nữ nặng, và lại dạo này tôi cũng đang thực hiện giãn cách xã hội với hắn.

- Ha ha. Kim huynh! Trải nghiệm cảm giác Tuyệt Đỉnh thấy thế nào?

- Ta cũng muốn sớm đạt tới Tuyệt Đỉnh quá đi!

- Hầy, không biết Tuyệt Đỉnh là cái cảm giác gì nhỉ…….

- Hôm nay nhất định ta phải chạm tới Tuyệt Đỉnh cho bằng được! Vận khíiiiiiiiiiiiiii!

Cái tên này.

Hắn dùng từ ngữ nghe kỳ lạ…… không, là rất kỳ quặc.

Mỗi lần nghe hắn lảm nhảm về sự ám ảnh thái quá với cảnh giới Tuyệt Đỉnh là tôi lại rùng hết cả người.

Tôi đành phải hóa thân thành Phật Tổ, phán vài câu đại loại như "cứ vung kiếm đi, nó đã nằm sẵn trong ngươi rồi" để trấn an hắn rồi lờ tịt đi luôn.

Còn Mộ Dung Trạch?

Cái tên nghiện cờ bạc đó hết thuốc chữa rồi.

- Hầy, giấc mơ Nhất Khí Thông Quán ngày hôm qua vẫn còn ám ảnh ta quá, hôm nay đành phải ghé qua Quốc Sĩ Vô Song Hội một chuyến vậy!

- Chưa đến nơi mà hình ảnh mấy quân bài đã hiện ra mồn một trước mắt rồi, hôm nay chắc chắn là ngày may mắn của ta rồi, chắc chắn là vậy!

Cái tên đó thì lý thuyết cứ học tủ đề cũ là xong.

Còn thực hành thì gáy bẩn rằng cứ tùy cơ ứng biến là được, rồi suốt ngày đi la cà như một tên hèn mọn vậy.

Kiểu này sớm muộn gì cũng bị chặt tay cho mà xem.

Tuy nhiên.

Làm bạn mà trơ mắt đứng nhìn bạn mình lầm đường lạc lối thì không phải là chân hữu.

Nên cứ hễ thấy Mộ Dung Trạch lảng vảng quanh Quốc Sĩ Vô Song Hội là tôi lại đánh trống báo cáo phụ huynh!

Tôi gửi báo cáo trực tiếp cho Tuyết tỷ.

Còn về phần sư phò – người vốn định bỏ qua kỳ thi lý thuyết như mấy tên lừa đảo bán tiền ảo – thì tôi đã ra sức ngăn cản và ép nàng phải chuẩn bị cho kỳ thi lý thuyết khó nhằn nhất.

……Tất nhiên là tôi không dám nói thật chuyện này với Na Lang cô nương rồi.

Khi tôi thì thầm với những chuyện này với Thiên Lưu Ly, thì lần đầu tiên trong trí nhớ của mình, tôi thấy hai khóe môi nàng nhếch lên thành một nụ cười rạng rỡ.

Quả nhiên là hạt giống của Ma giáo, nàng thuộc tuýp người thích thú trước nỗi bất hạnh của kẻ khác.

Tất nhiên là tôi cũng cười hùa theo rồi.

Chân lý đệ nhất cổ kim: Chết đạo hữu không chết bần đạo.

"Đưa thêm đây."

"Sâu răng đấy."

"Đưa thêm đây."

"Công tử? Để túi kẹo đó cho tiểu nữ đi. Nào, Lưu Ly à. Học thuộc cái này đi rồi mới được ăn kẹo nhé?"

"Ưm……."

Na Lang cô nương, vì không nỡ nhìn cảnh tôi bị trấn lột kẹo một cách thảm thương, đã ra tay thực hiện chế độ "tự động cày cuốc" kiến thức lên đầu Thiên Lưu Ly.

Đúng là "túi chứa nhân cách" đầy tin cậy của tôi!

Tận hưởng cuộc sống thanh xuân vườn trường đầy lãng mạn mà kiếp trước chưa từng có được thế này.

Hạnh phúc có gì to tát đâu.

Đây chính là hạnh phúc chứ đâu.

Hy vọng rằng.

Những ngày tháng bình yên vô sự này sẽ cứ thế tiếp diễn mãi.

...

...

Trong khi các học viên đang phải chịu đựng nỗi kinh hoàng mang tên kỳ thi giữa kỳ.

Thì cũng có những người khác đang phải căng mình ra như dây đàn.

"A Di Đà Phật, đã đến lúc chúng ta phải quyết định hình thức thi giữa kỳ rồi."

Tại phòng họp nơi tất cả các giáo quan đang tề tựu đông đủ.

Người ngồi ở vị trí cao nhất – Học quán trưởng – Nguyệt Tùng đại sư hô vang Phật hiệu rồi khơi mào câu chuyện.

Một bầu không khí im lặng nặng nề bao trùm khắp căn phòng.

Kỳ thi giữa kỳ của Bách Hoa Học Quán thường có hai loại.

Bài thi viết để kiểm tra sự hiểu biết về võ học.

Và bài thi thực hành để xem học viên có thể vận dụng những gì đã học hay không.

Bài thi viết thì cứ bám sát nội dung giảng dạy của từng môn học là đủ, nhưng bài thi thực hành lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.

Việc đánh giá trình độ võ học của học viên một cách khách quan vốn đã là một nan đề, vả lại trong quá trình thi cử cũng thường xuyên xảy ra va chạm.

"Mọi người cứ thoải mái đưa ra ý kiến của mình đi."

Ánh mắt của tất cả các giáo quan giao nhau trong tích tắc.

Và theo truyền thống, sự ưu tiên sẽ được sắp xếp dựa trên thâm niên.

"……Trong môn học cơ bản về kiếm pháp, chúng ta sẽ đánh giá thông qua việc đối luyện trực tiếp với giáo quan."

Giáo quan trẻ tuổi nhất, ma mới của học quán.

Giọng nói của Mộ Dung Tuyết đã phá vỡ sự im lặng đầu tiên.

Nếu chỉ dừng lại ở việc bày tỏ quan điểm thì đã tốt.

Nhưng lý do mà mọi người đều giữ im lặng là đây──

"A Di Đà Phật. Đối luyện thì đánh giá cái gì, đánh giá như thế nào, thông qua quá trình gì và dựa trên tiêu chí nào?"

Cái sự bảo thủ và khó tính của Nguyệt Tùng đại sư bắt đầu bùng nổ không chút kiêng dè.

Lý do lão chọn Mộ Dung Tuyết làm vật tế thần rất đơn giản: Trong lúc một người bị lão quay cho tơi tả, những người khác sẽ quan sát xem lão hay bắt bẻ chỗ nào để còn tìm cách đối phó.

Mộ Dung Tuyết thừa biết điều đó.

Thế nên nàng thực sự chẳng muốn mở miệng chút nào.

Nàng chỉ muốn nộp bản kế hoạch đã thức trắng đêm để soạn thảo lên rồi chờ nhận xét cho xong chuyện.

Nhưng biết làm sao được.

Muốn không bị bắt nạt thì phải có thâm niên thôi.

Lấy tiếng quát tháo của Nguyệt Tùng đại sư đang mắng mỏ Mộ Dung Tuyết làm nhạc nền, Từ Đạo Hi chìm sâu vào suy nghĩ.

Vốn dĩ nàng định gọi mấy tên thủ lĩnh toán cướp đến rồi ném chúng cho đám nhóc Chính phái ăn hành, để chúng biết thế nào là "bản dùng thử" về sức mạnh của Lục Lâm.

Nhưng hãy nhìn xem, đệ tử đáng tự hào của nàng kìa.

Chỉ cần tuân thủ nghiêm ngặt giáo án của nàng mà hắn đã đạt tới cảnh giới Tuyệt Đỉnh ở tuổi nhược quán, dù hắn chẳng phải là con em của danh môn phái lớn nào cả?

Quả nhiên thực chiến là tốt nhất.

Do đó, bài thi thực hành môn "Thấu hiểu võ công Tà Phái" nhất định phải được chuẩn bị theo phong cách thực chiến nhất.

Dù không đáng tin cậy cho lắm nhưng nàng vẫn có thể sai bảo cái tên họ Đường kia như nô lệ.

Nếu huy động toàn bộ Y Dược Đường, thì dù có đứa nào chẳng may trúng phải đao kiếm vô tình đi chăng nữa, họ vẫn có khả năng cứu chữa kịp thời.

Một cao thủ mà đám học viên không thể chống đỡ nổi?

Một cao thủ mà ngay cả các giáo quan, thậm chí là chính nàng cũng không thể đối phó?

Làm gì có cái loại quái vật nào rảnh rỗi đến mức đi lang thang khắp Trung Nguyên chứ.

Chắc hẳn chúng đang ở Thiên Sơn hay Thập Vạn Đại Sơn gì đó mà hô vang "Giáo chủ vạn tuế" rồi.

Hoặc không thì cũng đang điên cuồng chém giết khắp nơi rồi cười "khà khà" một cách điên loạn.

Đám người Huyết Giáo dù có điên rồ đến đâu thì cũng không dễ dàng đặt chân lên mảnh đất Thiểm Tây – nơi mà Chung Nam, Hoa Sơn và Bách Hoa Học Quán đang trấn giữ vững chắc đâu.

Một lát sau.

Khi Mộ Dung Tuyết với khuôn mặt hốc hác cuối cùng cũng thoát khỏi lão già trọc đầu bảo thủ kia.

"Kỳ thi giữa kỳ môn 'Thấu hiểu võ công Tà Phái' sẽ được tổ chức dưới hình thức thực tập thực địa tại khu vực Thái Bạch Sơn. Ta vừa nhận được thông tin có một đám tàn dư sơn tặc đang lẩn trốn và âm mưu làm loạn ở đó. Chúng ta sẽ cùng nhau quét sạch bọn chúng."

Từ Đạo Hi ném một quả lựu đạn vào căn phòng họp vốn đang chùng xuống sau màn hy sinh của Mộ Dung Tuyết.

...

...

"Cuối cùng cũng đến Thiểm Tây rồi sao."

Ở Cam Túc thì không thấy, nhưng vừa sang đến đây là gặp ngay mấy tên kỳ quặc.

Nhìn thấy đám sơn tặc treo cái khẩu hiệu "Chúng ta chuẩn bị con đường" – thứ mà vài năm trước chưa từng nghe thấy bao giờ – Kiếm Ma lập tức cảm nhận được mình đã đến nơi.

Vì đã chém giết đám mã tặc thỏa thích rồi.

Nên lão cũng chẳng rảnh hơi đâu mà đi giết mấy cái tên chỉ cần đưa tiền là cho qua này.

Lấp lánh.

Bằng cách truyền kiếm cương vào thanh kiếm để trúng thưởng chương trình "Giảm giá 100% phí qua đường", Kiếm Ma nở một nụ cười rạng rỡ rồi thong dong đi qua con đường thu phí một cách miễn phí.

Nhân dịp lần đầu tiên đặt chân lên đất Thiểm Tây kể từ sau cuộc đại chiến Chính Ma.

Kiếm Ma rút smartphone ra để xem liệu ở đây có những kẻ sở hữu trí tuệ "đúng đắn" hay không.

[Diễn đàn Thiểm Tây]

[Tác giả: Say kiếm bước trong đêm]

[Tiêu đề: Có ai muốn bàn luận về Tam Quốc Diễn Nghĩa với lão phu không?]

[Nói thật thì lão phu nghĩ truyện kết thúc ở Ngũ Trượng Nguyên là chuẩn bài rồi. Ai phản đối chắc chắn là Ngụy tặc, hoặc không thì là fan chuột nhắt. Ha ha ha.]

"Hắc hắc."

Sau khi viết một bài đăng chứa đựng toàn những chân lý lịch sử hiển nhiên, Kiếm Ma nở một nụ cười mãn nguyện.

Nhắc mới nhớ.

Gia Cát Lượng – ngôi sao vĩ đại mà ông trời đã ban tặng cho nhân gian.

Một vị quân sư vĩ đại mà dù có nhận được danh hiệu "Thập Thạch" cũng vẫn là chưa đủ, chẳng phải nơi ngài nằm xuống chính là đất Thiểm Tây này sao?

Hiếm khi mới có dịp ra Trung Nguyên, hay là mình đi tham quan một chút nhỉ?

Kiếm Ma ngẫu hứng quyết định điểm dừng chân tiếp theo của mình.

Chính là nơi ngôi sao đã rụng xuống ở Ngũ Trượng Nguyên, nằm ở rìa dãy Thái Bạch Sơn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Chết ai chứ không phải chết mình là được Ngũ Trượng Nguyên: Là nơi Gia Cát Lượng trút hơi thở cuối cùng trong chiến dịch Bắc phạt lần thứ 6. Phe Tôn Quyền thường bị các fan Thục và Ngụy mỉa mai là "Giang Đông Thử" (Lũ chuột Giang Đông). Tào Tháo bị coi là kẻ gian hùng chiếm ngôi đoạt vị, nên bị gọi là "tặc" (giặc).