Smartphone Tại Võ Lâm Học Quán

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87234

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4300

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

(Đang ra)

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

ベリーブルー

Đây là một bản kê đơn Romcom, kể về câu chuyện của một NPC quần chúng vô danh lại bị toàn bộ các nữ chính chinh phục ở phía sau bức màn của một trò chơi tình yêu.

36 42

Web novel (1-50) - Chương 39: Cách giúp người và cương thi "hướng thiện" (2)

Chương 39: Cách giúp người và cương thi "hướng thiện" (2)

Sau đó, trong khi di chuyển với tốc độ cao, tôi bị Huyết Cương Thi tập kích thêm vài lần nữa.

Diện mạo của những đám cương thi không bùa chú này dần dần thay đổi.

Nếu như mấy đám cương thi đầu tiên tấn công chúng tôi – cái loại được gọi là Thiên Linh Cương Thi gì đó – trông có vẻ giống như loại “hàng chính hãng” có tem bảo hành hẳn hoi.

“Thứ này rõ ràng là……”

“Sơn tặc, chính là những kẻ lúc trước đấy.”

Dù là bị dồn vào đường cùng, hay vì lý do nào khác đi chăng nữa.

Đến mức mà những kẻ bị tôi xẻ thịt ban nãy xem ra còn có cái kết cục tốt đẹp hơn nhiều.

Sơn tặc mang nhân dạng nhưng cơ thể bị vặn vẹo quái dị thành cương thi đang ra sức níu chân chúng tôi.

Điều may mắn là chúng chắc chắn là bản rút gọm. với hiệu năng kém hơn hẳn so với loại Thiên Linh Cương Thi.

“Yáp.”

Đó là cấp độ có thể bị hạ gục chỉ bằng một phát tử quang tạch tạch của Lưu Ly.

Lúc đầu tôi không để ý, nhưng hóa ra nàng cứ vừa lẩm bẩm ‘yáp yáp’ nho nhỏ vừa bắn chíu chíu đấy.

Cái sự đáng yêu hèn mọn đó khiến tôi không tự chủ được mà bật cười.

Càng tiến gần đến nơi được cho là trại chính, sương mù sắc huyết càng thêm dày đặc.

[Võ Lâm Talk]

[Mộ Dung Tuyết: Đã đến gần Trường Bạch Sơn Trại. Báo cáo tình hình.]

[Tiên Vu Kinh: Tổ 2 bình thường. Đang truy kích sơn tặc đào tẩu.]

[Tiêu Vân Xán: Tổ 3 có một người bị thương nhẹ, đang cùng một vệ sĩ quay về bản doanh.]

[Lăng Thượng Trác: Tổ 4 bình thường. Thi thoảng bị cương thi tấn công nhưng đã bị đẩy lùi. Tiếp tục tiến quân.]

[Đường Mục: Không có gì bất thường.]

May mắn là các tổ khác không gặp vấn đề gì quá lớn, thế nhưng.

“Hừm……”

Giống như cái cách Tuyết tỷ đang rên rỉ thở dài.

Đám sương mù này dù không có thực thể nhưng lại tỏa ra áp lực nặng nề đến nghẹt thở.

“Thật là tiêu điều lạnh lẽo.”

“Ngươi lại đang nói cái quái gì thế?”

“À, ngươi không biết đâu.”

Nghĩ lại thì, đây là một biểu hiện mà người ở cái thời Trung Nguyên cổ đại này khó lòng thấu hiểu được.

Trong lúc Mộ Dung Trạch và tôi đang trao đổi vài câu đùa nhạt nhẽo để thay đổi không khí, còn Lưu Ly thì đang phủi phủi vạt áo như đang đuổi ruồi bọ.

Cuối cùng, Tuyết tỷ sau một hồi cân nhắc cũng gọi chúng tôi lại tập hợp.

“Từ nãy đến giờ sương mù càng lúc càng đậm, nếu cứ chần chừ thì e là sẽ nảy sinh vấn đề lớn hơn. Từ giáo quan hiện tại chưa thể trông chờ vào sự viện trợ được. Một là chúng ta tự mình xông vào tiêu diệt, hai là hội quân với các tổ khác…… là những phương án được đưa ra.”

Đôi mắt của Tuyết tỷ bình thản quét qua chúng tôi một lượt.

“Cảm giác không ổn lắm. Có thể sẽ rất nguy hiểm.”

Chắc chắn rồi.

Bên trong đó đang ẩn chứa một luồng khí tức hùng mạnh, chí ít cũng phải ngang ngửa Tuyết tỷ.

Hoặc thậm chí là còn khủng khiếp hơn.

Cũng may là việc tôi có thể cảm nhận được luồng khí tức hung hiểm đó, chứng tỏ kẻ kia vẫn chưa đạt đến cảnh giới Phản Phác Quy Chân.

Thay cho Mộ Dung Trạch đang không dám mở miệng, và Lưu Ly dường như chẳng có ý định đưa ra ý kiến gì.

“Xông vào thôi, ngoại trừ một tên Siêu Tuyệt Đỉnh ra thì có vẻ không còn kẻ nào quá mạnh nữa, trong khi kiếm phụ đối phó với tên đó thì chúng ta sẽ nhanh chóng dọn dẹp đám còn lại rồi vào giáp công.”

“Trong tình cảnh này mà vẫn còn kiếm phụ cái gì…… haizzz, thôi được rồi. Nghe còn có lý hơn là để chúng trốn thoát. Đám học viên lo dọn dẹp xung quanh trước đi.”

Sau cuộc họp ngắn ngủi.

Cùng lúc đó, chúng tôi nhanh chóng lao tới, đồng thời đánh tan nát cánh cổng đang chốt chặt lối vào sơn trại.

Ngay khi vừa bước chân vào bên trong.

“Ực.”

“Ọe”

“Cái này rốt cuộc là…….”

Cái cảnh tượng như thể ai đó vừa tổ chức một lễ hội máu, vũng máu đọng lại khắp nơi, đám sơn tặc ngã gục đang không ngừng co giật, và cả những kẻ đã bắt đầu biến đổi thành Huyết Cương Thi.

“……Hà, ta cứ ngỡ con bé Đạo Hi xảo quyệt đó sẽ tới, ai dè lại là một lũ ranh con thế này.”

Nhìn về phía chiếc hỏa lò đang cháy đỏ rực ở chính giữa, một gã khổng lồ cụt tay đang ngồi uống rượu.

Và trước mặt hắn là những kẻ vẫn còn sống nhưng đang quỳ rạp xuống, run lẩy bẩy như cầy sấy.

Gã khổng lồ cụt tay kia chắc chắn là nỗi sỉ nhục của Lục Lâm mà sư phò đã nhắc tới.

Hổ Diện Quỷ Tư Đồ Cảnh.

“Bạch Hổ Đội của Võ Lâm Minh sắp đến nơi rồi. Bây giờ hàng phục vẫn còn kịp đấy.”

Mộ Dung Tuyết rút kiếm, tiến lên một bước.

“Câm miệng, con khốn. Là đàn bà thì nên biết điều mà lo hầu hạ chuyện giường chiếu cho tử tế đi. À, ngươi đến đây vì chuyện đó hả? Khà khà khà!”

Tư Đồ Cảnh ném vò rượu không xuống đất, cười cuồng loạn.

“Cái mồm thối tha kia!”

Mộ Dung Trạch phẫn nộ quát lên.

Cái thằng nhóc này.

Lúc bình thường thì gọi người ta là vịt tuyết để mỉa mai, thế mà lúc này cũng biết bảo vệ người nhà đấy chứ.

Thế nhưng.

Nam nhân kia chỉ đáp lại bằng cách cắm phập thanh đao xuống đất, phóng thích ra một luồng khí phách cực mạnh.

Một áp lực nặng nề tràn tới, kích thích từng thớ cơ bắp trên toàn thân tôi tê rần.

Thứ sát khí và đấu khí nồng đặc mà chỉ những kẻ xem mạng người như cỏ rác mới có thể tỏa ra được.

Thế nhưng luồng đấu khí này vẫn kém xa sư phò.

Và sát khí này cũng chẳng bằng một góc của lão Kiếm Ma.

Tôi lại một lần nữa cảm nhận được cái ranh giới giữa Siêu Tuyệt Đỉnh và Hóa Cảnh nó mênh mông đến nhường nào.

“Khừ ự ự ự!”

Một tên sơn tặc đang quỳ trước mặt Tư Đồ Cảnh bỗng nhiên lên cơn co giật, hắn ôm cổ gào thét rồi đổ gục xuống sang một bên.

Và rồi.

Lồi lõm.

Phồng rộp.

Toàn bộ cơ thể hắn vặn vẹo một cách quái dị, và rồi biến thành Huyết Cương Thi mà chúng tôi đã thấy lúc trước.

“Quả nhiên là mầm mống độc ác của Huyết Giáo! Ta sẽ trừng trị ngươi tại đây!”

Chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó, Tuyết tỷ vẫn không hề nao núng, nàng giơ cao kiếm đón nhận đấu khí một cách trực diện.

Nàng rút chiếc trâm cài, xõa mái tóc bạc vốn được búi gọn gàng ra rồi lao thẳng về phía Tư Đồ Cảnh.

“Tuyết tỷ! đệ cũng tới giúp đây!”

Mộ Dung Trạch cũng lao theo sau.

Một cảnh tượng hiếm thấy hiện ra: hai kẻ dùng song kiếm đang vây khốn một đao khách cụt tay.

“Hãy làm việc của chúng ta thôi.”

Nhìn cái đầu nhỏ nhắn của nàng khẽ khàng chuyển động.

Tôi tản ra và bắt đầu hành động.

Từ những kẻ đã hoàn toàn biến thành cương thi và bắt đầu nhe nanh múa vuốt.

Cho đến những kẻ vẫn chưa biến đổi hẳn và đang rên rỉ trong nỗi đau đớn tột cùng.

“Khè……!”

Tôi thản nhiên chém bay đầu một con Huyết Cương Thi vừa mới hoàn thành quá trình biến đổi và lao về phía mình.

Và tặng cho kẻ đang nằm co giật trên mặt đất một sự an nghỉ vĩnh hằng.

Biến thành cương thi có phải là hình phạt không?

Hay việc phải chết một cách vô vọng dù đã thành cương thi mới là hình phạt?

Ba cái chuyện triết học đó để sau hẵng tính.

Ầm!

Rầm!

Bùm!

Luồng khí phách phát ra từ những cao thủ Siêu Tuyệt Đỉnh khi va chạm liên tục làm rung chuyển mặt đất.

Thấy Mộ Dung Trạch bằng cách nào đó vẫn đang làm tốt vai trò của mình trong cái khe hở đó, tôi chợt nghĩ chắc sớm muộn gì hắn cũng vượt qua được bức tường cảnh giới thôi.

Thiên Lưu Ly, người vừa dọn dẹp xong một phía nhanh hơn tôi chỉ bằng vài cái búng tay, sau đó cũng rút kiếm ra và lao về phía Tư Đồ Cảnh.

Có vẻ gã đó là một kẻ mạnh đủ để khiến nàng phải rút kiếm.

Tranh thủ một khoảnh khắc thảnh thơi ngắn ngủi, tôi kiểm tra smartphone, nhưng vẫn chưa thấy liên lạc từ các nhóm khác.

Sơn trại bên trong vốn dĩ không có quá nhiều người, chắc là bọn họ cũng đều bị giữ chân cả rồi.

Nếu vậy thì...

Chẳng lẽ gia tộc Mộ Dung chúng ta lại là gián điệp của cái hội Thương Thiên Hội gì đó sao, không thể nào, còn Lưu Ly thì vẫn là Lưu Ly thôi.

Xoẹt!

Tôi chuyển đổi Cung Kiếm sang dạng cung, rồi cẩn trọng nhắm thẳng vào Tư Đồ Cảnh.

Chân khí tôi truyền vào cộng hưởng và làm rung động cả không gian.

Và rồi.

“……!”

Làn sương máu mờ ảo bỗng bắt đầu quấn quýt lấy dây cung của tôi.

Phải chăng sinh mạng của những con người đã ngã xuống cũng là một mảnh ghép của tự nhiên?

Hơn nữa.

Nhờ công năng của Bắc Minh Thần Công, tà khí ẩn chứa trong sương mù đã bị thanh tẩy và ngưng tụ thành một nguồn sức mạnh thuần khiết.

Nếu để nó phát tán quá rộng sẽ gây hại cho đồng đội.

Nên tôi phải cô đọng, dồn nén nó lại vào một điểm duy nhất.

Để có thể hạ gục đối phương chỉ bằng một đòn duy nhất.

Mục tiêu là vùng bụng.

Để kể cả hắn có né tránh thì khả năng trúng đòn vẫn là cao nhất.

Rầm!

Tư Đồ Cảnh vừa giậm chân đẩy lùi Thiên Lưu Ly, ánh mắt hắn liền hướng về phía tôi.

Tôi đã tích tụ khí tức đến mức này, hắn không nhận ra mới là lạ.

Thế nhưng.

Muộn rồi con trai à.

Tôi buông tay khỏi dây cung.

Mũi tên không hình dạng lao đi như một tia sáng.

“Khốn khiếp, lũ ranh con chết tiệt……!”

Tư Đồ Cảnh định lùi lại nhưng đường lui đã bị những đóa hoa băng do Mộ Dung Tuyết tạo ra chặn đứng, lại thêm thanh kiếm của Mộ Dung Trạch bồi vào tạo ra một lớp sương băng giá.

Thiên Lưu Ly sau khi bị đánh bật ra cũng nhanh chóng lấy lại thăng bằng, né tránh quỹ đạo của mũi tên và lao thẳng vào Tư Đồ Cảnh.

Có lẽ theo bản năng, hắn nhận ra đòn tấn công của tôi còn nguy hiểm hơn bất cứ thứ gì.

Tư Đồ Cảnh vắt kiệt đao cương, vung một đòn điên cuồng hóa giải mọi cuộc tấn công đang đổ dồn vào mình, rồi vội vàng xoay người định né tránh quỹ đạo của vô hình tiễn.

Cứ đà này, mũi tên sẽ chỉ chẻ đôi không khí và trở nên vô nghĩa.

Ngược lại, tôi càng đẩy cao sự tập trung, khiến ý thức trở nên sắc lạnh hơn bao giờ hết.

Mũi tên dù đã rời khỏi tay tôi, rời khỏi cây cung của tôi để tự do bay lượn giữa không trung.

Nhưng trong thế giới dưới cái nhìn tập trung cao độ đến cực hạn này──

Tôi dường như thấy một sợi chỉ cực mảnh vẫn đang kết nối với nó.

Tôi dồn hết ý chí của mình vào sợi chỉ đó.

Cầu xin nó hãy chuyển hướng quỹ đạo, chỉ một chút, một chút thôi cũng được.

Và rồi.

Vô hình tiễn đã đáp lại lời thỉnh cầu của tôi.

Oàng──!

Kèm theo âm thanh như tiếng sét đánh ngang tai.

Nó xuyên thủng đùi của Tư Đồ Cảnh ngay khi hắn vừa mới vặn mình định né tránh.

“AHHHH──!”

Mộ Dung Trạch bị hất văng đi như gặp bão, ngã lộn nhào một cách thê thảm rồi bay về phía tôi.

“Quả nhiên là Kim Thời Huyền. Làm tốt lắm.”

Hắn hạ xuống cạnh tôi, rồi vỗ vai tôi như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

Cánh tay trái của hắn đã bị gãy vẹo đến mức không thể cầm kiếm nổi nữa.

“Đó chính là ta.”

Mộ Dung Trạch bật cười trước câu đùa của tôi.

Thật may là gánh nặng tâm lý có vẻ đã được rũ bỏ phần nào.

“Ư ự ự.”

Bằng y thuật học lỏm được, tôi điểm huyệt và nắn lại cánh tay cho Trạch để hoàn thành bước sơ cứu cơ bản.

Tuyết tỷ thừa cơ xông vào để lại vô số vết thương sắc lẹm trên người Tư Đồ Cảnh, còn tôi thì lại nhắm bắn thêm một phát nữa.

Dù bị xuyên thủng đùi khiến bộ pháp trở nên khó khăn.

Nhưng nhờ bản năng thú tính vẫn còn nhạy bén, lần này hắn chỉ bị sượt qua mạn sườn, máu phun ra như suối.

Ầm ầm ầm!

Trong lúc đó, tôi nhanh chóng chuyển sang dạng kiếm để gạt đi luồng đao khí mà hắn phóng về phía mình.

Nguồn năng lượng chứa đựng trong đó vẫn không thể coi thường được.

Uy lực của Siêu Tuyệt Đỉnh hậu kỳ quả nhiên là hùng hậu.

Đang phân vân không biết có nên xông vào kết liễu luôn không thì.

“Hừ hừ, lũ ranh con xấc xược ──! Tao sẽ giết sạch chúng mày ──!”

Trong làn sương mù càng lúc càng đậm, tiếng gào thét hung hãn của Tư Đồ Cảnh vang lên.

Tập trung nhãn lực vào đó.

Hắn đang lấy thứ gì đó từ trong ngực áo ra, bỏ vào mồm rồi nuốt chửng.

“Tên khốn!”

Tuyết tỷ lập tức lao tới, thế nhưng đã quá muộn.

Ầmm……!

Cùng với một ảo giác như thể toàn bộ mặt đất đang bị nhuộm trong sắc huyết tươi, tầm nhìn của tôi bỗng chốc thay đổi hoàn toàn.

Chết chóc, cướp bóc, cưỡng đoạt, hỏa hoạn, lại chết chóc, cướp bóc, giày xéo…… những mảnh đời bị chất chồng cứ thế lướt qua trước mắt tôi như một cuốn phim quay chậm.

“Cố Hữu Tâm Tượng……”

Mộ Dung Trạch lẩm bẩm với khuôn mặt trắng bệch, nhưng tôi còn chưa kịp hỏi ý nghĩa của câu đó là gì thì.

“Ahhh!”

Lưu Ly bỗng nhiên ôm chặt lấy tim rồi đổ gục xuống.

“Lưu Ly?!”

Tôi vội vàng chạy tới kiểm tra tình trạng của nàng.

Hơi thở dồn dập, mạch đập bắt đầu loạn nhịp, khuôn mặt nhanh chóng trở nên tái nhợt, đôi môi cũng mất sạch sắc máu.

Và rồi.

“Cái này là…….”

Một sự thay đổi đột ngột vừa mới xảy ra.

Cứ như thể không gian này đang bị bao phủ bởi một quả cầu khổng lồ, lấy ranh giới là khu vực sơn trại, một rào chắn sắc huyết đã được dựng lên.

Từ rào chắn đó, những thứ trông giống như tơ nhện mọc ra một cách bất quy tắc, đang quấn chặt và trói buộc lấy Lưu Ly.

Một cảm giác kỳ lạ, hoàn toàn khác với luồng khí tức mà Tư Đồ Cảnh tỏa ra.

Nó giống với thứ cảm giác mà con Thiên Linh Cương Thi đầu tiên chúng ta chạm trán đã phát ra.

Mà có lẽ là do thứ mà Tư Đồ Cảnh vừa nuốt vào, và chắc chắn thứ đó vốn không thuộc về hắn, mà có liên quan đến một thế lực nào đó đang nhắm vào Lưu Ly.

“Khà khà khà! Sức mạnh, sức mạnh đang trào dâng!”

Trong làn huyết vụ nhầy nhụa đang phủ nhẹ lên không gian, tiếng cười cuồng loạn của Tư Đồ Cảnh vang lên chói tai.

“Trạch đệ!”

Tôi gọi Mộ Dung Trạch đang cầm kiếm thủ thế định lao vào cuộc chiến, đồng thời lấy Cún Sói từ trong ngực áo ra và nhanh chóng cho nó hiện nguyên hình.

“Kyau!”

Quả không hổ danh là linh vật.

Cún Sói lập tức dùng móng vuốt xé toạc những sợi tơ nhện sắc huyết vô hình đang định quấn lấy Lưu Ly, rồi uy phong lẫm liệt gầm gừ bảo vệ xung quanh.

“Tạm thời hãy bảo vệ Lưu Ly cho ta. ……Ta cảm thấy mình xông vào đối đầu với con quái vật kia sẽ có thiên hướng khắc chế tốt hơn.”

Mộ Dung Trạch lộ ra vẻ mặt phức tạp, nhưng rồi cũng gật đầu.

……Chắc hẳn hắn đã cảm nhận được sâu sắc rằng mình sẽ không giúp ích được gì nhiều rồi.

Thầm cầu nguyện trong lòng rằng đó sẽ là động lực để hắn tu luyện thay vì là một vết thương lòng.

“Tuyết tỷ! Ta tới đây!”

Với trực giác rằng nếu không ngăn cản Tư Đồ Cảnh ngay bây giờ, thì không chỉ chúng tôi mà toàn bộ đội quân đang tiến về phía sơn trại đều sẽ bị tiêu diệt sạch.

Tôi dũng cảm lao mình vào giữa chốn tu la, nơi mà chỉ cần sơ sẩy một bước thôi là đầu sẽ lìa khỏi cổ ngay lập tức.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!