Chương 40: Cách giúp người và cương thi “hướng thiện” (3)
“Khà, khà khà khà khà, hự hự khà khà khà khà!”
Bị cảm giác toàn năng như thể có thể làm được bất cứ điều gì xâm chiếm, Tư Đồ Cảnh phá lên cười cuồng loạn.
Trước mắt hắn, một thế giới hoàn toàn mới đang mở ra.
Một cảnh tượng tối cao mà hắn chưa từng được chiêm ngưỡng, dù đã nỗ lực hết mình cho đến tận bây giờ.
Cảm giác như viên Huyết Đan nổ tung trong dạ dày và thay thế hoàn toàn dòng máu trong cơ thể, cảm giác nội tạng như đang bốc cháy, ngay cả nỗi đau đó cũng khiến hắn thấy thật ngọt ngào.
Thứ thuốc được luyện bằng cách nghiền nát hàng trăm mạng người?
Thì đã làm sao chứ.
Chỉ riêng tòa tháp xác chết mà hắn đã dựng lên bấy lâu nay cũng đủ để lấp đầy không gian này rồi.
Kẻ yếu phải khuất phục và bị kẻ mạnh đào thải là lẽ đương nhiên.
Hắn cảm nhận rõ ràng dòng chảy của tự nhiên, tầm nhìn bị chia nhỏ và chồng lớp lên nhau khiến hắn cảm tưởng như mình có thể đọc được bất kỳ đòn tấn công nào, những vết thương vừa mới nhận phải cũng trở nên lành lặn như chưa từng có chuyện gì xảy ra──
Phì phì!
Chỉ trong một khoảnh khắc cơ thể mất lực, máu từ đùi và mạn sườn – nơi hắn vừa dùng nội lực để cầm máu – lại tiếp tục phun trào ra.
Đau, đau quá, tại sao, tại sao ta lại phải cảm thấy đau đớn trước lũ ranh con này?
Ta là kẻ vĩ đại, là kẻ sẽ nhuộm vùng đất này trong sắc huyết cơ mà.
Tại sao?
Cùng lúc đôi mắt vẩn đục quỷ khí của Tư Đồ Cảnh trợn ngược lên.
Oanh──!
“AGGHHHH……!”
Hắn lại vung đao hất văng kẻ dùng song kiếm đang lao tới như thiêu thân kia chỉ bằng một nhát.
Cùng với một luồng xung kích khổng lồ, thân ảnh Mộ Dung Tuyết bay vút lên không trung rồi va đập dữ dội vào hàng rào gỗ.
“Khụ……!”
Mộ Dung Tuyết nôn ra một ngụm máu đen rồi ngã vật xuống đất.
“Hê hê hê. Chết rồi sao? Chắc là chưa đâu! Vẫn chưa! Đừng có chết vội!”
Nhìn thấy làn da trắng ngần lấp ló sau lớp áo rách rưới, một khao khát muốn liếm láp, cắn xé và giao cấu bỗng trào dâng trong hắn.
Phải rồi, con khốn đó.
Dám cả gan cản đường bổn tọa, gây thương tích cho bổn tọa, là đàn bà mà dám xấc xược, thậm chí còn không to bằng cái con nhỏ Từ Đạo Hi đanh đá kia nữa.
Từ Đạo Hi.
Phải rồi, con chó đấy.
Kẻ ăn cháo đá bát, dám leo lên đầu lên cổ ta.
Giờ ả đang ở đâu?
Đóa hoa dại mà không kẻ nào ở Lục Lâm dám tơ tưởng đến, nếu là bây giờ, nếu là mình của hiện tại, mình có thể chiếm lấy ả và nhuộm ả trong sắc huyết──
Keng──!
“Thằng ranh chết tiệt này!!!”
Tư Đồ Cảnh vung đao cương một cách phát cuồng, thêu dệt nên những vệt máu trong không trung.
Cái thằng ranh chết tiệt này lại dám một lần nữa gây thương tích lên cơ thể ngọc ngà vĩ đại của ta sao, cái vết thương quái dị đó, dù phúc lành của Huyết Giáo đã ngấm vào toàn thân nhưng nó vẫn chưa chịu khép miệng.
Đau, đau lắm, đau rồi đấy.
Đau đến mức muốn phát điên lên được, cái thằng ranh này, xấc xược, dám cả gan.
“TA GIẾT NGƯƠI!!!”
Đôi mắt Tư Đồ Cảnh hoàn toàn bị nhuộm đỏ bởi sắc máu.
Mặc kệ dòng máu vẫn đang chảy dài từ đùi xuống.
Chỉ trong nháy mắt, Tư Đồ Cảnh đã lao đến trước mặt Kim Thời Huyền và vung đao.
Không cần sự chính xác, chỉ cần sức tàn phá.
Không cần kỹ nghệ, chỉ cần sự điên cuồng.
Đến mức như muốn đập nát cả không gian này.
Vung đao, lại vung đao, trong lúc vung đao không ngừng nghỉ.
“Thằng, nhãi, ranh! Thằng nhãi ranh nhãi ranh nhãi ranh nhãi ranh──!”
Tại sao?
Tại sao nó vẫn chịu đựng được?
Tại sao không quỳ xuống trước mặt bổn tọa mà dập đầu xin tha mạng?
Cùng lắm cũng chỉ là Tuyệt Đỉnh.
Một lũ sâu bọ.
Nghĩ lại thì, sâu bọ, không, không phải sâu bọ sao, không, không biết nữa, tóm lại là vẫn còn một con nữa.
Trong mắt Tư Đồ Cảnh hiện lên một viên linh đan và một liều linh dược.
Xé toạc lớp da và lấy trái tim ra, đó chính là linh đan.
Ăn sạch từ đầu đến chân không chừa mảnh nào, đó chính là linh dược.
Ăn luôn nhé.
Chắc là ngon lắm.
Muốn ăn quá đi mất.
Không, không phải.
Không được ăn.
Đó không phải là thứ, không phải là người mà ta có thể chạm tay vào.
“Phải chiếm lấy, chiếm lấy, mang đi, và dâng lên──”
Ngay khoảnh khắc nhận ra mục tiêu đã khắc sâu vào não hải.
Dòng suy nghĩ đang điên cuồng hỗn loạn của Tư Đồ Cảnh bỗng lắng xuống một cách lạ kỳ.
Sứ mệnh của ta là bắt sống linh dược, không, là bắt sống tiểu giáo chủ của Ma Giáo để dâng lên cho Giáo.
Nếu không hoàn thành sứ mệnh đó, cuộc đời ta còn giá trị gì nữa đây.
Trước đó.
Hãy dẹp bỏ cái thằng ranh đang vo ve như ruồi nhặng gây khó chịu từ nãy đến giờ này đã.
Những đường đao sắc lạnh hơn bắt đầu liên tục dồn ép Kim Thời Huyền vào thế bí.
Chỉ cần lộ ra một kẽ hở, ta sẽ chẻ đôi người ngươi ra.
Thế nhưng.
Dù mỗi lần va chạm với đao của Tư Đồ Cảnh là lại nôn ra một ngụm máu.
Thằng ranh đó vẫn khéo léo hóa giải những đòn tấn công chí mạng và không ngừng lao vào hắn.
Hơn nữa, cứ mỗi lần binh khí chạm nhau là một cảm giác khó chịu lại ập đến.
Cảm giác toàn năng vốn đang tràn trề trong cơ thể hắn dường như đang bị gọt giũa đi từng chút, từng chút một.
Nếu cánh tay bị chặt của hắn vẫn còn nguyên vẹn, ta đã đập nát đầu ngươi chỉ trong vòng ba chiêu rồi.
“Chết cho ta!”
Hắn dồn nén đao cương đỏ rực, vung một đường bán nguyệt sắc lẹm.
Thế nhưng.
Chẳng biết dùng tà thuật gì.
Thằng ranh dùng thanh kiếm cong mỏng manh tưởng chừng chỉ cần chạm nhẹ là gãy để gạt phăng đường đao cương đó đi.
Một kỹ nghệ khiến đao cương như thể thuận theo dòng chảy của kiếm mà tự mình tan biến.
Tư Đồ Cảnh không khỏi kinh ngạc.
Dù hắn đã tận mắt chứng kiến quá trình trưởng thành của Từ Đạo Hi, kẻ vốn được đánh giá là có thiên phú võ học xuất chúng, thậm chí còn vượt qua hắn để đạt tới Hóa Cảnh trước.
Nhưng cái thằng ranh trước mắt này hoàn toàn ở một đẳng cấp khác.
Thậm chí trong lúc chiến đấu, nó còn nhanh chóng nắm bắt và phân tích đao pháp của hắn, rồi khéo léo đâm thọc vào điểm yếu là cánh tay bị cụt.
Ở Chính Phái, đây chắc chắn không chỉ là một thiên tài đầy triển vọng, mà là một tài năng có thể nhắm tới vị trí thiên hạ đệ nhất nhân trong tương lai.
“Khà khà khà khà khà khà khà!”
Chính vì thế nên hắn mới thấy phấn khích.
Được giẫm nát, được chà đạp một đóa hoa còn chưa kịp nở rộ, rồi tưới dầu và châm lửa đốt nó.
Cảm giác đó mới sảng khoái làm sao.
Chắc chắn sẽ còn thú vị hơn bất cứ tội ác nào hắn từng làm từ trước đến nay.
Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh cưỡng đoạt những nữ nhân đang khóc lóc thảm thiết trước đống xác chết bị băm vằn là hạ bộ của hắn lại cương cứng, cơn điên dại bắt đầu trỗi dậy mãnh liệt hơn.
“Khà khà, khà khà khà, tốt lắm, cứ vùng vẫy nữa đi!”
Tư Đồ Cảnh vừa cười cuồng loạn vừa liên tục tấn công.
Trong lúc đó, hắn cố tình để lộ ra một sơ hở cực nhỏ một cách có chủ đích.
Một sơ hở nhỏ đến mức nếu không có cảm giác chiến đấu bẩm sinh thì không thể nào nhận ra được.
Và lẽ dĩ nhiên.
Thằng ranh đó không bỏ lỡ cơ hội, nó vung kiếm đâm tới nhanh như chớp.
Chính vào khoảnh khắc đó, Tư Đồ Cảnh buông đao và chộp lấy bàn tay của kẻ vừa lao tới.
“Khặc khặc khặc, dính bẫy rồi nhé! Thằng ranh con!”
Tư Đồ Cảnh nở một nụ cười đắc thắng.
Cái cổ tay mỏng manh tưởng chừng chỉ cần dùng chút lực là sẽ gãy vụn.
Một luồng nội lực nông cạn, nếu so với hắn thì chẳng khác nào muối bỏ bể.
Thậm chí, chắc hẳn nó cũng đã tiêu tốn phần lớn chỗ đó để cố gắng duy trì kiếm khí rồi.
Cứ thế này, chỉ cần dồn nội lực vào là cơ thể nó sẽ nổ tung ngay lập tức.
“Nổ tung đi cho ta──!!!”
...
...
Đúng là một thằng điên thực thụ không sai vào đâu được.
Lúc thì điên cuồng lao vào bất chấp thủ thế, lúc thì lại như có ai vừa nhấn cái công tắc để lấy lại lý trí rồi lạnh lùng dồn ép tôi vào thế bí.
Điều may mắn là nếu so với sư phò.
Thì trình độ gã này gọi là Hóa Cảnh đúng là một sự sỉ nhục, căn cơ hoàn toàn rỗng tuếch, thậm chí sau khi cắn thuốc xong cơ thể còn trở nên chậm chạp hơn.
Dù có vẻ hắn ta không tự nhận ra điều đó.
Nhưng nếu hắn không nổi điên mà cứ lạnh lùng dồn ép như lúc này thì tôi cũng chẳng còn cách nào khác.
Chính nhờ cái vết thương ở đùi mà tôi mới có thể cầm cự được đến tận bây giờ.
“Khà khà khà, thằng ranh con. Nếu bây giờ ngươi chịu ngũ thể đầu địa trước bổn tọa, ta sẽ cho ngươi được chết một cách thanh thản hơn.”
“Trình độ gì mà đòi xưng bổn tọa, đúng là nực cười hết chỗ nói. Ngài hông thấy xấu hổ à?”
“Cái, cái thằng ranh xấc xược──!”
Tốt lắm.
Tôi lại vừa nhấn đúng nút nổi điên của hắn rồi.
Tôi bình tĩnh đọc thấu chuyển động của Tư Đồ Cảnh đang lao tới như phát dại.
Khí thế vẫn hung hãn như trước, nhưng sự chính xác và tốc độ thì đã biến mất.
Có lẽ cái loại thuốc hắn vừa nuốt là thuốc dởm chăng.
Mấy thằng nghiện ngập thì đều như thế cả.
Dù vậy, với sức tôi lúc này vẫn là lấy trứng chọi đá.
Tôi tập trung hoàn toàn vào việc né tránh và chậm rãi quan sát tình hình.
Những vũng máu vương vãi khắp nơi từ trước khi chúng tôi đến.
Dù trông có vẻ hỗn loạn.
Nhưng bên trong đó rõ ràng ẩn chứa một quy luật nhất định.
Cảm giác rất giống với đặc tính của trận pháp mà tôi đã được học trong giờ Trận Pháp và Hiểu Biết.
Nếu không dùng sức mạnh áp đảo để phá hủy trong một lần, thì việc phá giải từ bên ngoài sẽ tốn khá nhiều thời gian.
Hơn nữa, không phải sư phò không muốn đến.
Mà rất có thể đã xảy ra tình huống khiến sư phò không thể đến được.
Không thể trông chờ vào sự viện trợ.
Vậy thì chúng tôi có thể thắng được gã này không?
Tuyết tỷĐang trong quá trình hồi phục nội thương.
Thiên Lưu Ly. Có lẽ đang bị phong tỏa bởi trận pháp.
Mộ Dung Trạch. Trông có vẻ đến việc cầm kiếm cũng khó khăn.
Cún Sói. Không dùng quyền gọi phụ huynh thì chẳng có ý nghĩa gì.
Còn tôi.
Chẳng hiểu sao từ nãy đến giờ cứ cảm thấy nội lực liên tục tràn trề như muốn nổ tung, nhưng cánh tay thì cũng đã bắt đầu chạm tới giới hạn.
Đôi khi, việc giữ được lý trí lạnh lùng trong mọi hoàn cảnh và dùng bộ não nhạy bén để phán đoán tình hình lại mang đến kết quả tồi tệ.
Chính là lúc này.
Khi chẳng thể tìm thấy lấy một tia hy vọng chiến thắng nào.
Nhưng nếu tôi không bám trụ ở đây.
Hắn sẽ làm hại những người khác đang không có khả năng tự vệ.
Tôi thà chết chứ nhất quyết không để chuyện đó xảy ra.
“Khà khà khà!”
Cái thằng điên này có vẻ lại vừa lấy lại chút lý trí, hắn không dùng đao khí nữa mà vung vẩy thanh đao lấp lánh đao cương.
“Đang đang nhìn đi đâu thế? Đó chỉ là tàn ảnh của ta thôi mà?”
“Thằng ranh connnnn──!”
Điều may mắn duy nhất.
Ngưỡng chịu đựng cơn giận của hắn cực kỳ thấp, chỉ cần chọc nhẹ một cái là nổ ngay.
Nếu hắn cứ bình tĩnh đối phó từ đầu đến cuối, chắc giờ tôi đã xuống suối vàng lâu rồi.
Vậy thì.
Tôi chỉ còn cách tin tưởng vào sức mạnh của Bắc Minh Thần Công đang ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn lúc nãy mà thôi.
Chờ cho hắn tiến thêm chút nữa.
Cho đến khi những sợi tơ nhện sắc huyết kia, thứ thuật pháp của Huyết Giáo, khiến hắn hoàn toàn đánh mất bản thân mình.
Đôi mắt vằn đỏ lóe lên tia sáng hung ác, Tư Đồ Cảnh dồn toàn bộ nội lực vào lòng bàn tay.
Với sự chênh lệch nội lực đến mức không thể so sánh này.
Hắn định khiến khí huyết của đối phương bùng nổ, tứ chi vặn vẹo trong nỗi đau đớn tột cùng rồi nổ tung thành từng mảnh.
Thế nhưng.
Ngược lại, khóe môi của thằng ranh con kia lại thoáng hiện một nụ cười.
“Nào, thử xem.”
“Thằng chó──!”
Uỳnh──!
Dưới tác động của luồng chân khí bộc phát trong nháy mắt, mặt đất rung chuyển dữ dội và bị khoét thành một hố sâu hình tròn.
Nội lực mang theo sát ý mãnh liệt như thác đổ tràn vào cơ thể Kim Thời Huyền, cuộn trào điên cuồng.
Tư Đồ Cảnh cảm thấy có điều gì đó bất thường ngay sau đó.
Rõ ràng hắn đang trút một lượng nội lực khổng lồ đủ để khiến một thằng nhãi Tuyệt Đỉnh nổ tung không còn hình hài.
Nhưng cơ thể của thằng nhãi đang bị hắn túm chặt lại chẳng hề xảy ra bất kỳ biến hóa nào.
Chuyện này thật không thể tin được.
Rõ ràng tổng lượng nội công của nó kém xa hắn, cớ sao nó lại có thể thản nhiên đón nhận như vậy?
Thác nước càng đổ xuống dữ dội hơn.
Len lỏi vào trong cùng những âm thanh như sấm sét.
Thế nhưng.
Dù sóng gió có dữ dội đến đâu.
So với đại dương mênh mông, nó cũng chỉ như một giọt nước nhỏ nhoi.
“Ngươi quả thực đã sống một cuộc đời thật nhơ nhuốc.”
Khoảnh khắc tôi, kẻ vốn đang lẳng lặng đón nhận luồng sức mạnh, mở lời.
Một luồng nội lực từ cơ thể tôi bất ngờ chảy ngược lại theo thác nước trọc khí đang cuồn cuộn đổ xuống.
Ngay khi luồng sức mạnh xuất phát từ đan điền của tôi men theo lòng bàn tay của Tư Đồ Cảnh chảy vào trong cơ thể hắn.
“A Á Á Á Á Á Á Á────!”
Tư Đồ Cảnh cảm thấy các kinh mạch của mình như đang bị thiêu đốt.
Hắn hốt hoảng định buông tay đang túm chặt lấy tôi ra.
“Hê hê.”
Nhận ra ý đồ đó, tôi lần này lại chủ động nắm ngược lấy cánh tay của Tư Đồ Cảnh.
“Chết tiệt, buông ra, buông ra ngay! Lũ thuộc hạ đâu, lũ cương thi đâu, chúng mày đi đâu hết rồi!”
Cảm nhận được nội lực của mình đang dần bị tiêu tán hoàn toàn, Tư Đồ Cảnh tuyệt vọng nhìn quanh.
Nhưng chẳng có sự trợ giúp nào đến cả.
“Bởi vậy, hằng ngày nên chăm chỉ tích lũy chân khí cho đoàng hoàng, đừng có ăn uống linh tinh, sống cho nó hướng thiện một chút có phải tốt không.”
Nghe những lời xấc xược từ miệng thằng ranh con, Tư Đồ Cảnh tức đến lộn mắt, hắn định bộc phát toàn bộ tiềm lực để đập nát cái bản mặt đáng ghét kia.
Nhưng cơ thể hắn đã không còn nghe theo sự điều khiển của chính mình nữa rồi.
Nếu như cánh tay kia của hắn vẫn còn nguyên vẹn thì……!
Dù có hối hận muộn màng.
Thì mọi chuyện cũng đã quá muộn.
Sinh khí trong cơ thể Tư Đồ Cảnh nhanh chóng bị rút cạn.
Những thớ cơ bắp cuồn cuộn trước đó giờ co rúm lại thê thảm.
Những tia máu đỏ rực trong mắt cũng lịm dần đi.
Cảm nhận nội công cả đời tích lũy đang tan biến thành tro bụi giữa hư không, hắn định dồn chút sức tàn cuối cùng để vùng vẫy.
Nhưng hắn chẳng thể làm được gì cả.
Khi tia sáng cuối cùng trong đồng tử biến mất.
Bộp──
Thân hình Tư Đồ Cảnh đổ gục xuống mặt đất.
Đến lúc đó, tôi mới buông tay hắn ra, thanh kiếm trên tay vô tình lướt qua cổ hắn.
Đôi mắt của kẻ từng từ bỏ nhân tính nhìn lên bầu trời một lát, rồi từ từ khép lại.
...
...
“Haa, ưm, sướng quá đi mất……!”
Tại ranh giới của trận pháp.
Nữ nhân của Huyết Giáo đang cầm smartphone ghi lại cảnh tượng đó.
Hồng Liên không ngừng uốn éo cơ thể như đang lên cơn co giật.
Vị tiểu thiên ma của Ma Giáo vốn được kỳ vọng bấy lâu nay lại chẳng chịu khai hoa như ý muốn, có vẻ vẫn chưa đủ tiêu chuẩn để làm vật tế.
Nhưng đổi lại, nàng đã thu hoạch được một chiến lợi phẩm khổng lồ ngoài mong đợi.
Một ngoại hình hoàn toàn đúng gu.
Sự bình tĩnh không hề nao núng ngay cả trong tình cảnh tuyệt vọng.
Có vẻ là đệ tử của Đạo gia như Võ Đang hay Hoa Sơn thì phải.
Trên thanh kiếm cong đó còn đọng lại tiên khí rõ rệt.
Thậm chí, dù cái con lợn ngu ngốc kia đã nuốt vào Thượng cấp Huyết Mệnh Đan và đang nhanh chóng biến thành cương thi, nam nhân đó vẫn có thể thản nhiên đối phó như vậy.
Muốn có được quá đi mất.
Muốn đến phát điên lên được.
Chỉ muốn lao vào ngay lập tức để thầm thì những lời yêu đương, rồi chặt đứt tứ chi, treo nam nhân đó lên để đôi mắt ấy chỉ có thể chứa đựng hình bóng của mình, rồi thỏa sức ban phát tình yêu ngay trước mặt──
Không, không phải, để nam nhân đó mãi mãi hầu hạ bên cạnh, thủ thỉ và hành động vì nàng, biến hắn thành một con cương thi không biết mệt mỏi, cho đến khi nàng thỏa mãn mới thôi, thế chẳng phải cũng tốt sao──
Rắc.
Cảm xúc thay đổi đột ngột trong chớp mắt, khuôn mặt Hồng Liên hiện lên vẻ hung ác hệt như một hung thần ác sát.
Khoảnh khắc nàng để lộ sức mạnh, khoảnh khắc nàng chiếm được nam nhân đó, chắc chắn lão Kiếm Ma sẽ dừng ngay cuộc chiến và dốc toàn lực truy đuổi nàng cho mà xem.
Kiếm Ma.
Lão già điên khùng đó.
Tại sao lúc này lão lại lảng vảng quanh đây cơ chứ, ngay cả khi ở trong Giáo lão cũng đã đủ phiền phức rồi, giờ lại còn dám phá hỏng đại kế của mình.
“Hưm, ahhh──!”
Trái ngược với những suy nghĩ đang đảo lộn, đôi tay nàng vẫn không ngừng nghỉ.
Ngay khoảnh khắc Kim Thời Huyền chém đầu Tư Đồ Cảnh.
Một cảm giác khoái lạc như tan chảy tràn ngập từ đầu đến chân nàng.
Đến lúc đó, một tia lý trí mới trở lại trong đôi mắt vốn bị dục vọng che mờ.
“Hí hí hí. Tiếc thật đấy, đành phải chờ đến lần sau vậy. Đây là định mệnh rồi, kiểu gì chúng ta cũng sẽ gặp lại nhau thôi.”
Nhìn làn huyết vụ đang dần tan biến theo trận pháp bị phá giải.
Hồng Liên quay lưng rời đi.
Dù nhiệm vụ thất bại nhưng nàng chẳng hề bận tâm.
Hồng Liên đang tận hưởng cơn hưng phấn hiếm hoi vừa tìm thấy.
“Hừm hừm, hừm hừm~ hừm hừm hừm~”
Tiếng ngâm nga vang lên trên con đường núi tĩnh lặng không một tiếng thú vật.
Hồng Liên liên tục lướt ngón cái trên màn hình một cách bận rộn.
Đoạn video vừa quay đang được nàng biên tập lại ngay lập tức.
“Tiêu đề là…… hừm. Cái gì thì hay nhỉ? Sự ra đời của một siêu tân tinh? Nghe có vẻ hơi cũ kỹ quá không? Chắc phải suy nghĩ thêm chút nữa. Hừm hừm~ hừm~”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
