Smartphone Tại Võ Lâm Học Quán

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87234

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4300

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

(Đang ra)

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

ベリーブルー

Đây là một bản kê đơn Romcom, kể về câu chuyện của một NPC quần chúng vô danh lại bị toàn bộ các nữ chính chinh phục ở phía sau bức màn của một trò chơi tình yêu.

36 42

Web novel (1-50) - Chương 38: Trước đêm bão táp

Chương 38: Trước đêm bão táp

Bầu không khí bi tráng bao trùm lấy Từ Gia Trang trước thềm xuất chinh.

Tất nhiên, sự căng thẳng ấy chỉ gói gọn ở một góc nhỏ.

Nơi đám học viên đang tụ tập mà thôi.

Phía bên kia thì lại khá là lộn xộn.

Chẳng biết là do ý thức bình thường của sư phò đã quay trở lại.

Hay là do có sức ép từ cấp trên giáng xuống.

Mà có đến chừng mười tên vệ sĩ, những người thường ngày làm nhiệm vụ tuần tra duy trì an ninh trật tự trong học quán, đang có mặt ở đây.

Đội hình này đa phần đều là cao thủ cảnh giới Tuyệt Đỉnh, gọi là một đội vũ trang thực thụ cũng chẳng ngoa.

Thêm vào đó là dàn giáo quan dẫn đoàn hỗ trợ.

Bao gồm Tuyết tỷ – người đang nhăn nhó với biểu cảm ‘tại sao ta lại phải đứng ở đây’, báo hại quá trình lão hóa da mặt đang bị đẩy nhanh tiến độ.

Cùng với Kim Xuân Thực và đám y sinh, dù lão đang cố gắng quản lý biểu cảm trên khuôn mặt nhưng trông ai cũng có vẻ bất mãn ngập đến tận cổ rồi.

“……Chúng ta đến đó chỉ để đứng xem thôi à?”

Nhìn cảnh tượng nhốn nháo đó, Mộ Dung Trạch ngập ngừng hỏi.

Nhưng tôi là người đã tự mình nếm trải phương pháp giáo dục mang đậm phong cách của sư phò rồi.

“Làm gì có chuyện đó. Chắc chắn họ sẽ đợi đến khi chúng ta ngắc ngoải gần chết rồi mới ra tay cứu giúp cho xem.”

“Hả. Không lẽ lại đến mức đó sao?”

Quả nhiên là phường ăn mày, đến chút lòng tin cũng không có.

Trước đêm bão táp.

Tôi chẳng buồn cãi lại Vân Hạc khi hắn tỏ ý nghi ngờ.

Rồi kết quả sẽ chứng minh tất cả thôi.

Một lúc sau.

“Hô hô, A Di Đà Phật.”

Viện trưởng đột ngột xuất hiện với tư cách là khách mời bí ẩn.

Tất cả mọi người đều rùng mình vì một linh cảm chẳng lành.

Và quả nhiên, Viện trưởng đã không làm chúng tôi thất vọng.

Ngài ấy đã dành ra hơn ba khắc đồng hồ chỉ để tiến hành cái màn hô hào khẩu hiệu, xác nhận an toàn trước khi đi thảo phạt sơn tặc, tóm gọn lại thì chỉ xoay quanh năm chữ ‘An toàn là trên hết’.

“……Hành hiệp trượng nghĩa là tốt, nhưng các vị vẫn chỉ là những mầm non. Đừng vì tham công luyến tiếc danh vọng mà đánh mất đi những thứ quý giá của bản thân, hãy nhớ kỹ điều đó.”

“Vânggggg!”

“Dạ!”

“Chúng ta đã rõ!”

Rút kinh nghiệm từ mấy lần trước.

Chúng tôi biết thừa rằng nếu hô đáp mà thiếu nhiệt tình thì thời gian duy trì Âm Công của ngài ấy sẽ còn kéo dài thêm nữa.

Thế nên tất cả đều đồng lòng vắt kiệt sức bình sinh từ đan điền, gào thét đáp lại bằng chất giọng hào sảng nhất có thể.

“A Di Đà Phật. Thấy các vị oai phong lẫm liệt, tràn đầy chính nghĩa thế này, quả đúng là Trường Giang sóng sau xô sóng trước. Tương lai của Chính Phái võ lâm thật vô cùng xán lạn.”

Nói xong, Viện trưởng lẩm bẩm nốt mấy câu đạo lý lải nhải của mấy lão già rồi khoe cái đầu trọc lốc bóng lộn rời đi.

Đợi đến lúc ngài ấy khuất bóng.

Sư phò mới bước lên bục chỉ huy với vẻ mặt như thể chỉ chực chờ ai đó chọc vào là sẽ phát nổ ngay lập tức.

“……Bảo bọc cũng phải có chừng mực thôi chứ. Hèn chi trên đầu chả còn cọng tóc nào.”

Trong số Thập Nhị Sứ Đồ, chỉ có sư trọc Huệ Thiên là tỏ vẻ hơi khó chịu một chút.

Còn những người khác đều gật gù đồng tình.

“Vốn dĩ đám sơn tặc lẩn trốn trên Trường Bạch Sơn hiện giờ chưa đến một trăm tên. Hơn nữa, ngoài một tên đầu sỏ ra thì lũ còn lại rặt một đám vô dụng. Đừng nói là Nhất Lưu, đến Nhị Lưu tụi nó có chen chân vào nổi hay không còn là một vấn đề.”

“Tên đầu sỏ đó là ai vậy?”

“Là cái thằng ngu bị ta chặt đứt một cánh tay ấy mà. Thậm chí hắn còn chưa chạm đến ngưỡng Hóa Cảnh. Dù sao thì ta cũng sẽ tự tay xử lý hắn, nên các ngươi không cần bận tâm đâu.”

Lúc này, sự căng thẳng giữa đám học viên mới dần dần tan biến.

“Nếu chỉ cỡ Nhị Lưu thì một mình ta cân mười tên cũng dễ như trở bàn tay.”

Mộ Dung Trạch ưỡn ngực, tự tin lẩm bẩm.

“Hừm……. Cỡ Nhất Lưu quèn mà đòi cân mười?”

Bị tôi móc mỉa, mặt Mộ Dung Trạch ngắn tũn lại.

“Hức, ta muốn đột phá lên Tuyệt Đỉnh quá……”

Lờ đi cái tên Vân Hạc đang lại tiếp tục bày ra vẻ mặt nghiêm trọng để lảm nhảm mấy câu vô nghĩa.

Tôi đưa mắt nhìn sư phò, người đang đắn đo xem có nên phóng chiếc rìu về phía này hay không.

Sư phò khẽ lắc đầu ngao ngán.

“Bây giờ đã qua giờ Ngọ một chút rồi, từ giờ chúng ta sẽ chạy một mạch không nghỉ đến huyện Vũ Công. Tới đó ăn lót dạ xong lại tiếp tục chạy thẳng đến huyện Mi.”

Tiếng xì xào bàn tán bỗng chốc vang lên ồn ào.

Tôi vẫn chưa quen với mấy cái địa danh thời Trung Nguyên cổ đại nguyên thủy lạc hậu này lắm.

Nghĩ bụng chắc có người biết, tôi bèn huých nhẹ vào Vân Tư Bi để kích hoạt chức năng định vị.

“Từ đây đến huyện Vũ Công tầm 165 dặm. Rồi từ Vũ Công đến huyện Mi mất thêm khoảng 110 dặm nữa. Có nghĩa là trong vòng một ngày phải chạy 275 dặm. Không biết sức lực có kham nổi không đây……”

Tôi “nhấn nút” thêm một lần nữa để bật chế độ chuyển đổi sang hệ đo lường phương Tây.

Đại khái là khoảng 120km.

Vậy nếu chạy với vận tốc 120km/h thì mất đúng một tiếng là tới nơi rồi.

Hừm…… Có tới mức đó không nhỉ?

...

“Không phải ta muốn nói Kim huynh là cái loại ngu dốt chưa từng bước chân ra khỏi thành Tây An bao giờ đâu, nhưng với điều kiện đường sá bằng phẳng dễ đi, một võ giả Nhất Lưu thông thường có thể dùng khinh công chạy được khoảng 80 dặm trong một canh giờ. Tức là…… chúng ta phải chạy liên tục suốt bảy tiếng đồng hồ không nghỉ mới tới nơi.”

Tiêu chuẩn của một võ giả Nhất Lưu là 16km/h?

Hừm…… Chỉ có thế thôi sao?

“Mà cái thằng Nhất Lưu quèn này lấy tư cách gì dám mắng cao thủ Tuyệt Đỉnh kiêm thiên tài vô tiền khoáng hậu ta đây là đồ ngu dốt hả.”

“Khụ.”

Thấy hệ thống xuất liệu của Vân Tư Bi gặp trục trặc, tôi đành phải gõ nhẹ vào đầu hắn một cái để khởi động lại.

“Một lát nữa chúng ta sẽ xuất phát. Các vệ sĩ cố gắng giữ nhịp độ với học viên hết mức có thể, nhưng đừng có nương tay ban phát lòng thương hại vớ vẩn, đứa nào chạy sắp ngất đến nơi rồi hẵng vác lên vai. Ta đi trước đây.”

“Rõ!”

Mặc kệ tiếng đáp lời dõng dạc của đám vệ sĩ.

Thân ảnh của sư phò nháy mắt đã thu nhỏ thành một dấu chấm rồi biến mất dạng.

“Ê ăn mày. Với tốc độ đó thì ước chừng một canh giờ sư phò đi được bao xa?”

“……Chắc phải nhanh gấp ba lần chúng ta là ít. Nếu ngài ấy luyện bộ khinh công tuyệt luân nào đó thì tốc độ có khi còn khủng khiếp hơn nữa.”

Người phụ nữ nhanh gấp ba lần.

Người phụ nữ còn chạy nhanh hơn cả Usain Bolt.

Đó chính là vị sư phò đạt đến cảnh giới Hóa Cảnh của ta đây.

Độ kính trọng lại được +1.

Đưa mắt nhìn quanh, mọi người đang tất bật thay giày, đi thêm tất, không khí căng thẳng chẳng khác nào chuẩn bị hành quân đường dài vậy.

“Này, kiếm phụ?”

Tôi bước lại gần bắt chuyện với Tuyết tỷ, người đang trưng ra bộ mặt âm u như thể đang đến tháng.

“……Gì?”

Quả nhiên là cho kề đao vào cổ tôi cũng không bỏ cách gọi kiếm phụ này được, thú vị thật.

“Cho vãn bối hỏi chút, quá trình di chuyển này có tính vào điểm đánh giá không vậy?”

“Không đâu. Nhưng nếu tới muộn quá là bị nhịn đói đấy.”

“Ồ.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm, lấy Cún Sói trong ngực áo ra.

Bí truyền.

Thuật Triệu Hồi Thú Cưỡi!

“Happy……!”

Tôi cố ngó lơ cái cảm giác sởn gai ốc khi chứng kiến nhân cách ‘công chúa bong bóng’ đột ngột thức tỉnh trong người Tuyết tỷ.

“Cún Sói à. Bữa giờ ăn bám đủ rồi, nay đến lúc mày trả tiền cơm rồi đấy.”

“Kyau?”

“Chạy cho nhiệt tình vào nhé. Tối nay ta sẽ cho mi ăn thịt ngập họng.”

Bởi vì thể trạng gốc quá lớn nên dạo này bị nhốt trong học quán, thiếu đi dạo trầm trọng, nó cứ sủa ăng ẳng vì bức bối.

Hôm nay giải tỏa cho mày xõa hết mình luôn.

Chẳng biết nó phấn khích vì được chạy hay mờ mắt vì thịt nữa.

Cún Sói sủa ‘Kyau’ một tiếng rồi rùng mình giũ lông.

Bùmmmm!

“Ặc!”

“Happy thành Happy bự rồi……!”

“Ơ, con kia…… là Cún Sói đó hả?”

“Trời ơi bự quá, đáng yêu quáaaaa!”

Nó lại bơm phồng cơ thể to ra hệt như lần tôi dùng nó làm bàn cào móng giải tỏa căng thẳng trước ngực hồi trước.

Mặc dù không có yên ngựa.

Nhưng độ dày của lớp lông kia nhìn là biết thừa sức đóng vai trò làm thú cưỡi.

“Đa Lam à, nhắm mắt lại……! Đừng nhìn thứ đó! Ngươi bây giờ đã đủ đáng yêu, xuất chúng và ngầu lòi lắm rồi……!”

“Kyu-iiing…….”

Dù hơi bất đắc dĩ nhưng có vẻ tôi vừa lỡ làm nhụt chí "con nhà người ta" mất rồi.

Mà thôi kệ. Có phải con nhà mình đâu mà lo.

Tôi vỗ cái đét vào cặp mông đào của Cún Sói làm hiệu lệnh xuất phát.

“Ư ư ư…….”

Với cái cảm giác bộ lông Cún Sói lún vào ngực nặng trịch như đang vác balo hành quân, cuối cùng tôi cũng lết được đến đích.

Cái con quỷ này.

Tốc độ thì nhanh hơn cả dùng khinh công đấy, nhưng sức bền và mức tiêu thụ nhiên liệu thì dở tệ.

Nhưng kinh khủng nhất phải kể đến trải nghiệm khi ngồi trên lưng nó.

Vùng hạ bộ của tôi tê dại, mất luôn cảm giác rồi.

Rõ ràng là hàng mới nguyên seal chưa bóc tem cơ mà……!

Dù sao thì người cán đích đầu tiên trong giải đua trượt ván Thiểm Tây lần thứ nhất này chính là bổn thiếu gia đây.

Thủ khoa đầu vào của Học Quán Bách Hoa.

Học viên đạt điểm tối đa bài thi giữa kỳ (sắp tới).

“……Hừ. Dù sao thì việc tận dụng triệt để những gì mình có cũng được xem là một loại thực lực.”

Sư phò tỏ vẻ không cam tâm chút nào khi trao cho tôi và Cún Sói chiếc vòng cổ ‘đạt yêu cầu’ cho màn phối hợp kỵ sĩ - linh thú ăn gian này.

Vì đây là một khách điếm khá lớn nên có sẵn cả chuồng ngựa.

Mặc kệ mấy con ngựa xung quanh đang hí lên rén ngang, tôi đứng nhìn Cún Sói đang ngấu nghiến gặm đống thịt một cách ngon lành.

“Thiên Lưu Ly. Hạng nhì.”

Dùng đôi chân ngắn, bộ ngực phẳng.

Phát huy tối đa diệu lý của chiêu ‘Chân Ngắn Lùi Bước, Ngực Phẳng Tiến Lên’ đã giúp Lưu Ly cán đích ở vị trí thứ hai.

“Ế ế, Cún Sói là hàng ăn gian nhé.”

Bắt gặp ánh mắt thèm thuồng xen lẫn ghen tị của Lưu Ly đang dán chặt vào Cún Sói, tôi lập tức bóp chết lòng tham của nàng từ trong trứng nước.

Thay vào đó, tôi lôi trong hành trang ra một thanh kẹo hồ lô nhét vào miệng nàng.

“……Nhoàm.”

Mặt thì phụng phịu mà khóe môi thì thành thật gớm.

Lát sau, những học viên mang bộ mặt xám ngoét như đưa đám cũng lục đục về tới nơi.

Bất ngờ thay, người cán đích thứ ba lại là Na Lang tiểu thư.

Còn Vân Hạc lết về đích thứ năm bằng chính đôi chân của mình.

Những người về sau chắc do vắt kiệt sức chạy khinh công nên bị lả đi.

Kẻ thì được vệ sĩ dìu đi, người thì được cõng về.

Nhưng cái tên thê thảm nhất phải kể đến là.

“Ngươi…… Cứ đợi lúc, quay về, đi nhé……”

Chính là Mộ Dung Trạch, kẻ đang nằm vắt vẻo trên lưng Tuyết tỷ thở phì phò.

“Tiểu Trạch à. Thật sự đáng xấu hổ đấy.”

“Mộ Dung huynh. Hôm nay ta hơi bị thất vọng về huynh đó nha.”

“……Hự.”

Tôi biết ngay từ cái hồi bảo đi tu luyện mà tên này cứ chúi mũi vào đánh mạt chược là thể nào cũng có kết cục này mà.

Lát sau.

Đợi tên đồng môn thuộc Lạc Hương Môn – một môn phái cỡ trung bình nhỏ vừa đặt chân đến nơi.

Chúng tôi mới bắt đầu dùng bữa tối muộn tại khách điếm.

Lúc này cũng đã xấp xỉ nửa đêm rồi.

Trong đầu tôi đang mường tượng ra viễn cảnh cả đám sẽ nghỉ ngơi ở đây một đêm, sáng mai mới bắt đầu đi càn quét ổ tặc.

Thế nhưng.

“Nửa canh giờ nữa sẽ xuất phát. Các ngươi lo mà vận khí điều tức kiểm tra lại thân thể đi. Kẻ nào trong lúc chạy cảm thấy có chỗ nào khó chịu thì lập tức nhờ y sinh của Y Dược Đường kiểm tra cho.”

Tiếng than vãn vang lên khắp nơi.

“Thử đặt mình vào vị trí của bọn sơn tặc xem. Đội thảo phạt đã tiến đến tận mũi rồi, chúng bảo tối nay ngủ một giấc mai mới đánh, các ngươi nghĩ bọn chúng sẽ đứng trơ mắt ra chờ chắc? Phải ta, ta sẽ đốt rụi cái khách điếm này trước.”

Lời lẽ logic đanh thép của sư phò khiến mọi người á khẩu, chỉ biết cắn răng chấp nhận.

Chẳng mấy chốc.

Bàn ăn nhanh chóng được dọn dẹp, từng người một bắt đầu ngồi khoanh chân vận khí điều tức.

Dù sao thì đám này đều là võ giả Nhất Lưu cả, hơn nữa hễ thấy ai có dấu hiệu nguy hiểm là giáo quan hoặc vệ sĩ sẽ lập tức hỗ trợ ngay.

Nên không có ai bị thương cả.

...

...

“Đại ca! Bọn chúng đến rồi ạ!”

“Cái gì? Không phải bảo hôm nay mới xuất phát sao?”

Dù nữ nhân của Huyết Giáo đã thông báo trước rằng đội thảo phạt do Lục Lâm Đấu Vương dẫn đầu đã chuẩn bị xuất phát.

Nhưng Tư Đồ Cảnh chưa từng ngờ tới việc bọn chúng lại đến ngay trong hôm nay, sự hoang mang hiện rõ trên khuôn mặt hắn.

Hắn chỉ vừa mới củng cố xong phòng ngự ở trại chính Trường Bạch Trại, tiện tay gia cố luôn cái Công Minh Trại ở Ngũ Trượng Nguyên để đề phòng bất trắc.

Theo kế hoạch ban đầu, hắn tính đào sẵn bẫy để cầm chân đám tôm tép Chính Phái.

Đợi đến lúc Đấu Vương nổi điên lao vào, hắn sẽ cùng đám Huyết Cương Thi giáp công để kết liễu nàng.

Thế quái nào cái bẫy còn chưa kịp làm xong.

“Hừm…….”

Tư Đồ Cảnh vắt óc suy nghĩ một cách tuyệt vọng cái bộ não trì trệ của mình.

Với việc đám Huyết Cương Thi đang chớp chớp đôi mắt đỏ ngầu chằm chằm sau lưng mình thế kia.

Hắn biết mình chẳng còn đường nào để lui nữa.

Bất giác, hắn mở nắp chiếc hộp gỗ nhét sâu trong ngực áo ra.

Viên Huyết Đan mà con ả điên rồ kia để lại, dặn dò hắn nuốt vào khi cần sức mạnh, đang tỏa ra một thứ ánh sáng đỏ rực đầy điềm báo.

“Hừm…….”

Sau một tiếng rên rỉ nghẹn ngào.

“……Chắc chắn đám đó đã phải hành quân hỏa tốc cả ngày trời, nên kiểu gì cũng kiệt sức mà nghỉ xả hơi một hôm. Đã vậy, bọn chúng còn tưởng ta chẳng biết cái thá gì cơ.”

Suy tính nhanh gọn, Tư Đồ Cảnh cố gồng mình tỏ ra uy nghiêm và ra lệnh.

“Cử Tổ 3 và Tổ 4 đến cái khách điếm mà lũ chúng nó đang trọ rồi châm lửa đốt trụi nơi đó cho ta. Dám cả gan nghênh ngang bước vào địa bàn của ta, phải cho bọn chúng nếm mùi đau khổ mới sáng mắt ra được.”

Ngay khi tên truyền tin vừa khuất dạng để thi hành lệnh.

Tư Đồ Cảnh thoáng chốc lưỡng lự.

Nên cố thủ tại Trường Bạch Trại.

Hay là đánh vòng sang Công Minh Trại để tạo gọng kìm giáp công.

Nhưng sự do dự ấy chẳng kéo dài lâu.

Hắn đã tận mắt chứng kiến uy lực kinh người của đám Huyết Cương Thi rồi.

Dù bọn quái vật đó có khó kiểm soát đến đâu, thà tận dụng chúng làm lá chắn chiến đấu còn hơn.

Và kết quả là.

Quyết định của Tư Đồ Cảnh đã giúp hắn kéo dài thêm được một chút mạng sống nhỏ nhoi của mình.

...

...

“Đám sơn tặc hèn hạ chúng bay dám bôi nhọ thanh danh của Gia Cát tiên sinh sao. Chẳng còn sự sỉ nhục nào lớn hơn thế này nữa đâu.”

Tại nơi được gọi là Công Minh Trại.

Chỉ còn duy nhất một người vẫn đang hít thở.

Khẽ rũ sạch máu tươi vương trên lưỡi kiếm, Kiếm Ma cắm phập thanh kiếm xuống đất, phóng thích ra một luồng khí thế cường đại lan tỏa khắp bốn phương.

Ngay sau đó.

Ánh mắt lão lóe lên sự thích thú.

“Hô. Hóa Cảnh, là Hóa Cảnh sao. Hóa Cảnh trong Lục Lâm thì chắc là Cự Lực Song Phủ rồi? Thú vị thật.”

Nếu là người của Chính Phái thì có hơi phiền phức một chút.

Nhưng nếu là người Lục Lâm thì chẳng có vấn đề gì phải kiêng dè cả.

Kiếm Ma Uất Trì Lượng thủng thẳng sải bước về hướng nơi đang phát ra luồng khí tức khổng lồ kia.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Kiếm phụ = sư phụ dạy kiếm, từ "phụ" cũng đồng nghĩa với nam giới