Smartphone Tại Võ Lâm Học Quán

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87234

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4300

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

(Đang ra)

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

ベリーブルー

Đây là một bản kê đơn Romcom, kể về câu chuyện của một NPC quần chúng vô danh lại bị toàn bộ các nữ chính chinh phục ở phía sau bức màn của một trò chơi tình yêu.

36 42

Web novel (1-50) - Chương 41: Ma công? Đây là võ công chính tông mà? (1)

Chương 41: Ma công? Đây là võ công chính tông mà? (1)

Những kẻ tọc mạch trên giang hồ vốn dĩ rất thích phân loại con người thành từng cấp bậc, rồi từ đó phân định xem ai cao ai thấp.

Thế nhưng võ học vốn là một con đường dằng dặc vô tận mà người ta phải đơn độc bước đi.

Vốn dĩ ở trong đó làm sao có thể phân chia rạch ròi ra Nhất Lưu hay Tuyệt Đỉnh, lại càng không thể nặn ra cái danh xưng chẳng có gốc gác gì như Siêu Tuyệt Đỉnh cơ chứ.

Tuy nhiên, có một sự thật mà không ai có thể phủ nhận.

Có một cảnh giới mà chỉ những võ nhân tự mài giũa bản thân đến cực hạn mới có thể chạm tới.

Đó là khi vượt qua cả thể xác và linh hồn của con người, để xác lập một cách vững chắc định hướng võ đạo mà bản thân theo đuổi.

Khi đó, võ nhân sẽ đạt đến Hóa Cảnh và hóa thành một vì sao.

Và từ đó hình thành cương khí.

Một cảnh giới có thể gói trọn ý chí của bản thân vào hai bàn tay để thi triển một cách vẹn toàn.

Tín niệm của một kẻ mang hình hài con người nhưng lại hóa thành một vì sao trọn vẹn.

Nói cách khác, Cố Hữu Tâm Tượng là thứ có thể bẻ cong cả đạo lý của thế giới này.

Những võ nhân đạt đến cảnh giới này hiếm hoi đến mức có thể đếm trên đầu ngón tay.

Ngay cả giữa bọn họ, ai là kẻ tiến xa hơn có lẽ chỉ tồn tại trong tưởng tượng, hoặc phải tự mình so tài cao thấp thì mới đo lường được.

Chính vì thế, nếu hỏi ai là thiên hạ đệ nhất đương thời, chắc chắn sẽ nổ ra những cuộc tranh luận gay gắt với đủ mọi ý kiến trái chiều.

Nhưng nếu tìm đến những võ nhân Hóa Cảnh đã thành danh trên giang hồ và hỏi xem ai là kẻ khó xơi nhất, bọn họ sẽ đồng thanh đưa ra chung một câu trả lời.

Rằng Kiếm Ma Uất Trì Lượng chính là kẻ khó nhằn nhất.

Trận chiến giữa những kẻ mạnh tuyệt đối thường được miêu tả là kinh thiên động địa, trời sập đất nứt.

Thông thường, khi cương khí va chạm với nhau, việc địa hình bị biến đổi hoàn toàn chỉ sau một đêm là chuyện khá thường tình.

“Võ Nghệ Phản Bản.”

Ít nhất thì trong lĩnh vực của Kiếm Ma, chuyện đó không hề tồn tại.

Khi Uất Trì Lượng dựng thẳng thanh kiếm lên và trầm ngâm lẩm bẩm.

Một luồng khí tức đen kịt vút lên tận trời cao, xé toạc cả không không gian để vẽ nên một vòng tròn khổng lồ xung quanh lão.

Khoảnh khắc đó.

Cả luồng linh khí của tự nhiên ngập tràn giữa đất trời, lẫn thứ nội công tuởng chừng như chảy mãi không cạn trong cơ thể, tất cả đều biến mất như thể chúng vốn dĩ chưa từng tồn tại.

Thay vào đó, một sự tĩnh lặng vô bờ bến buông xuống, như thể lịch sử võ học đang đảo ngược về khoảnh khắc khởi nguyên khi võ thuật vừa chớm nở.

“Chậc.”

Khoảnh khắc thực sự chạm trán với Cố Hữu Tâm Tượng của Kiếm Ma mà nàng chỉ mới được nghe danh.

Từ Đạo Hi tặc lưỡi, vứt chiếc đại phủ đi rồi rút song phủ ra.

Đúng lúc hai võ nhân đang chìm trong cõi vô ngã, không ngừng vung kiếm và rìu va vào nhau để thử thách giới hạn cực đại của đối phương.

Một biến cố bất ngờ xảy ra.

Khu vực thi triển Võ Nghệ Phản Bản là nơi chỉ có Uất Trì Lượng và kẻ bị ý chí của lão nhắm đến mới có thể tồn tại.

Ác danh của Kiếm Ma cũng chịu ảnh hưởng rất lớn từ cái Cố Hữu Tâm Tượng có khả năng cưỡng chế ép buộc đánh một chọi một này.

Thế nhưng.

“Sư phụ, đệ tử tới giúp──! Ự!”

Trước tình huống vô tiền khoáng hậu khi một nam nhân đột nhiên xông thẳng vào rìa của lĩnh vực, Kiếm Ma trợn tròn mắt và ngoảnh đầu nhìn sang.

Đó vốn là cơ hội ngàn vàng để lợi dụng sơ hở tung ra đòn chí mạng.

Nhưng Từ Đạo Hi cũng giật mình trước giọng nói của tên đồ đệ không đáng lẽ lại cất lên ở chốn này, khiến nàng cũng bất giác ngoái đầu nhìn theo.

Tôi, kẻ vừa dùng khinh công chạy thục mạng từ đằng xa tới.

Do không kịp thích ứng với dị tượng toàn bộ nội công trong cơ thể đột ngột biến mất, tôi vấp ngã sóng xoài và lăn lông lốc mấy vòng trên mặt đất.

“…….”

“…….”

Sát khí hừng hực trên người hai kẻ mạnh tuyệt đối vừa mới sống chết đánh nhau ban nãy bỗng chốc tan biến sạch sành sanh.

Kiếm Ma thì kinh ngạc trước một hiện tượng kỳ lạ mà lão chưa từng gặp phải trong đời.

Còn Đấu Vương thì nửa cảm kích, nửa ngán ngẩm trước thằng đồ đệ vô dụng.

...

...

Kỳ thi giữa kỳ với quy mô mở rộng chóng mặt, từ một vụ thảo phạt sơn tặc cỏn con biến thành âm mưu của Huyết Giáo, cuối cùng cũng kết thúc có hậu.

Việc kéo theo nhân sự của Y Dược Đường đúng là một nước đi thần sầu.

Dù có khá nhiều người bị thương, nhưng may là không ai bị thương nặng hay để lại di chứng, mọi người đều nhanh chóng rũ bỏ giường bệnh mà đứng dậy.

Quá khứ vốn luôn được tô hồng để biến thành những kỷ niệm đẹp mà.

Lúc đó tôi cứ ngỡ mình tiêu đời thật rồi, không biết có kiếp sau không, nếu có reset lại thì thề cạch mặt cái núi Trường Bạch này ra.

Nhưng hiện tại, đọng lại trong tôi chỉ toàn là những ký ức tích cực.

Chẳng hạn như vẻ mặt của những người đã liều mạng phá vỡ trận pháp từ bên ngoài rồi xông vào cứu chúng tôi.

- Công tử──! Lưu Ly ơi──!

Dù cánh tay máu chảy đầm đìa nhưng vẫn lo lắng cho sự an nguy của tôi và Lưu Ly, hay như những giọt nước mắt chực trào trên đôi mắt to tròn của tiểu thư Na Lang.

- Tiểu Trạch à, Tiểu Trạch à, đệ có sao không……?

- Tỷ tỷ! Tỷ không sao thì tốt quá rồi……!

Ngay cả cái cảnh tượng ấm lòng khi tỷ đệ nhà Mộ Dung, bình thường vốn như chó với mèo, vừa tỉnh lại đã cuống cuồng hỏi han nhau.

……Tất nhiên là sau đó tôi có hơi hối hận một tẹo vì những hành động bộc phát của mình.

Cái tính bao đồng này đúng là bệnh nan y, có chết đi sống lại cũng không chừa được.

- Từ giáo quan vẫn chưa trở về. Biết đâu người đang bị mắc kẹt trong cạm bẫy, sao chúng ta có thể cứ lạc quan ngồi đợi người tự về cơ chứ!

……Nói sao nhỉ. Lúc đó chắc tôi bị ngáo tinh thần hiệp khách mất rồi. Ha h.

Tóm lại là.

Cứ nhắm mắt nhắm mũi chạy theo trực giác thôi, ai dè đến nơi lại thấy sư phò chẳng thèm vận nội công mà đang chơi WWE với một lão già lạ mặt.

Đến khi biết đối thủ WWE đó là Kiếm Ma thì thực sự, ừm, tôi cũng có hơi teo chỗ đấy một chút.

Cảm giác như thể lão sẽ quăng cho tôi thanh kiếm rồi tuôn ra một tràng đạo lý cũ rích để làm tê liệt não bộ của tôi vậy.

Cũng may là lão không tấn công sư phò nữa, cũng chẳng đả thương tôi mà cứ thế lặng lẽ chuồn mất tăm.

Dù sao thì kết quả mỹ mãn là được rồi.

Mặc dù tôi không có hứng thú với việc lái máy bay bà già cho lắm.

Nhưng phải công nhận là cái "túi giáo dục" lấp ló sau vạt áo và lớp băng quấn ngực bị Kiếm Ma chém rách của sư phò cũng khá ấn tượng đấy.

Nếu sau này tôi mà làm Võ Lâm Minh Chủ.

Thì dự luật đầu tiên được thông qua chắc chắn là Lệnh Cấm Mặc Băng Quấn Ngực.

“Không có kẹo đường à?”

“Bệnh nhân thì ăn kẹo đường làm cái quái gì.”

Hầu hết mọi người chỉ bị xước xát nhẹ, nghỉ ngơi một đến tối đa ba ngày là khỏi.

Duy chỉ có một đứa trẻ hư hỏng vẫn đang nằm ườn ở Y Dược Đường, nhởn nhơ trốn học.

Do bị Na Lang tiểu thư níu chân, nên tôi đành phải gánh vác cái trọng trách vĩ đại là thay phiên nhau đến thăm bệnh và chiều chuộng nhóc tỳ này.

Lưu Ly hơi phồng má, trưng ra vẻ mặt phụng phịu.

Tôi liếc xuống cái màn hình phẳng lỳ đến mức chẳng cần dùng băng quấn ngực, mà khéo còn phải độn thêm mút của nàng, bất giác thở dài.

“Ngồi ngoan xoa bụng Pikachu mà dưỡng bệnh đi.”

“Pikachu…?”

Hả?

Đồ cuồng văn hóa mạng mà cũng không biết trò này sao.

“Có con đó đấy. Là một con chuột điện trông rất đáng yêu, mở miệng ra là kêu Pika.”

Dù sao thì nàng cũng là bệnh nhân mà.

Lâu lắm rồi mới bùng cháy ngọn lửa nghệ thuật, tôi phác họa hình dáng xinh xắn của con Pikachu lên mặt giấy.

“Pika……!”

Thiên Lưu Ly nhận lấy bức tranh của tôi, khuôn mặt nàng đơ ra như bị điện giật.

Đúng là người Trung Nguyên nguyên thủy có khác, chắc hẳn nàng đang bị chấn động mạnh trước phong cách vẽ anime của thế kỷ 21 đây mà.

30 phút sau.

[Diễn đàn Học Quán Bách Hoa]

[Lu-Pika(170cm_75G_) / Chào Pika~ Rất vui được gặp Pika~ (3)]

Tôi đang tự cắn rứt lương tâm vì hành động bồng bột của mình.

Chính tôi đã giải khai phong ấn cho tên wibu rác rưởi này, để rồi thả rông một thể loại nghiện nhập vai lên diễn đàn mất rồi…….

【❗❗CỰC SỐC❗❗】 Clip kiếm khách vô danh mới nhú dạy dỗ đầu sỏ sơn tặc cực khét ㄷㄷㄷㄷ]

Dù có cái tựa đề đầy khiêu khích, nhưng đoạn video được đăng tải lên VõTube dưới cái tên ‘BloodyQueenTube’ ban đầu không thu hút được sự chú ý cho lắm.

Hoàn toàn là do lỗi của người quay phim.

Quay từ khoảng cách quá xa nên chất lượng hình ảnh mờ tịt.

Chẳng biết người quay đang làm cái quái gì mà khung hình cứ rung lắc liên hồi.

Thậm chí còn chẳng có lấy một tiếng động nào để tạo cảm giác chân thực, quả là một video rác rưởi chẳng có lấy một chút tính thẩm mỹ nào.

Nhưng nghịch lý thay, chính nhờ thế mà đoạn video này mới sống sót được trên VõTube.

Nhờ phần nền la liệt xác chết đã bị làm mờ đi.

Nhờ những tiếng rên rỉ phấn khích vang dội một cách trần trụi đã bị xóa bỏ.

Nhờ những đoạn rung lắc ngắt quãng đã che đậy một cách khéo léo khoảnh khắc máu me be bét.

Nên nó mới không bị kiểm duyệt và nhởn nhơ tồn tại được.

Chẳng bao lâu sau.

Những người đã kiên nhẫn vượt qua được chất lượng tồi tệ của đoạn đầu video.

Những người bị thu hút bởi bầu không khí chiến đấu thực chiến, thô mộc hiếm thấy trên VõTube, bắt đầu nườm nượp kéo đến xem.

Giữa những thước phim nhòe nhoẹt, ánh đao cương lấp lánh như tinh tú bay lượn tứ tung.

Hình ảnh người luyện võ đối đầu khéo léo né tránh những đòn chí mạng, dù đang trong thế ngàn cân treo sợi tóc nhưng vẫn kiên cường trụ vững, tạo ra một ma lực khiến người xem cũng phải bất giác nắm chặt tay cổ vũ.

Cuối cùng.

Ngay khi thấy cảnh vứt đao để lao vào trận chiến nội lực, một tiếng thở dài thất vọng bật ra từ miệng vô số khán giả.

Ai nhìn vào cũng thấy đây là thế trứng chọi đá.

Dù độ tinh thâm của võ nghệ có vẻ nghiêng về phía kiếm khách, nhưng nếu chỉ xét về độ dày của nội lực thì đao khách hoàn toàn áp đảo.

Ngay khoảnh khắc sự tiếc nuối vì trận đấu kết thúc lãng xẹt ùa đến.

Khí tức bao trùm trên người đao khách dần tan biến.

Đến nhìn từ xa cũng thấy rõ sinh lực của hắn đang suy kiệt.

Và khoảnh khắc cuối cùng, khi gã kiếm khách hất văng cánh tay đó ra rồi vung kiếm lên.

Dù do camera đột nhiên rung lắc dữ dội nên không ghi lại được cảnh cái đầu lìa khỏi cổ.

Nhưng cái cảnh tượng lật ngược thế cờ trong chớp mắt từ một tình thế rõ ràng là vô cùng bất lợi đã truyền tải một luồng khoái cảm mãnh liệt chạy dọc sống lưng người xem.

Nếu mượn một cách nói thông dụng từ xứ Hy Lạp xa xôi ở Tây Vực, thì có thể gọi đó là sự thanh tẩy cảm xúc đang trào dâng.

Ngay sau đó.

Cmt 1: Gì dạ? Cái này là real hả?

Cmt 2: Đụ má thằng quay bị Parkinson à, sao rung lắm thế???? Mất cả hứng

Cmt 3: Tầm này chắc là Tuyệt Đỉnh với Siêu Tuyệt Đỉnh hả? Lần đầu thấy cao thủ sống mái với nhau trên Võ-Tube luôn

Cmt 3: Nhăm nhăm... cũng thường thôi.... nhăm nhăm....

Từng chút, từng chút một.

Những phản hồi tích tụ lại, độ nổi tiếng của đoạn video bắt đầu tăng vọt.

Được đề xuất cho nhiều người hơn.

Nhiều người bình luận hơn.

Lượt xem đẻ ra lượt xem, dù là một đoạn video rác nhưng nó lại bắt đầu trở thành một trào lưu bùng nổ.

Cùng lúc đó, những kẻ có tính tài lanh, không khoe khoang kiến thức cho thiên hạ biết là không chịu nổi, cũng bắt đầu để lại đủ mọi ý kiến bình phẩm về đoạn video.

Cmt 4: Cái võ phục kia nhìn giống đồng phục của Học Quán Bách Hoa phết nhờ?

ㄴ Chắc là cựu học sinh cũng nên. Ta học khóa 2 đây, giờ vẫn còn giữ đồng phục ở nhà

ㄴㄴ Lão già chim còn cửng được không đấy?

ㄴㄴㄴ Thằng chó này mày khóa mấy?!

Cmt 5: Dưới góc độ của một chuyên gia phân tích Tâm Tượng Luận Kiếm, đánh giá của ta là bên đao khách quá thiếu kinh nghiệm thực chiến. Rõ ràng sở hữu nội công thâm hậu hơn nhưng lại không biết tận dụng lợi thế đó mà di chuyển quá cứng nhắc……(Xem thêm)

ㄴ Vâng, xin mời chuyên gia online tiếp theo

ㄴ Thiếu kinh nghiệm thực chiến thì leo lên Siêu Tuyệt Đỉnh kiểu gì?

ㄴ Nhưng Siêu Tuyệt Đỉnh sao có thể phun cương khí ầm ầm như thế không? Kia là Hóa Cảnh cmnr?

ㄴㄴ Có thằng Hóa Cảnh nào mà lại đi thua một thằng oắt Tuyệt Đỉnh à?

Cmt 6: Pika! Pika Pika!

ㄴ ?

Cmt 7: Tại sao trong clip chỉ toàn nam võ nhân vậy? Bức xúc ghê

ㄴ Đang nói cái thứ tiếng chó đẻ gì thế?

ㄴ Thấy bảo người quay clip này là nữ mà? Thỉnh thoảng thấy có lọn tóc rủ xuống kìa

ㄴㄴ Thằng dại gái này, xem cái clip như thế này mà mày còn ngồi soi mấy cái đấy?

Lạch cạch.

[Hawa wang!!!!! Hawawa ang!!!!! Ngầu bá cháy!!!! Công túa cảm động quá chừng!!!! Đỉnh của chóp luônnnn!!!!!!]

Dù đang gõ một cái bình luận đầy tính trẩu tre và sến sẩm.

Khuôn mặt Tuyết tỷ lại hoàn toàn trái ngược.

Vì bản thân nàng cũng ngất xỉu nên cái kết của ngày hôm đó nàng cũng chỉ được nghe kể lại.

Dù nàng không khỏi thán phục trước võ uy và mưu mẹo của nam nhân trong video – chắc chắn là Kim Thời Huyền.

……Nhưng rốt cuộc là kẻ nào đã quay, và quay bằng cách nào chứ?

Và tại sao cái đoạn video này lại được đăng tải công khai lên VõTube như thế này?

Những nghi vấn sâu sắc bủa vây tâm trí nàng.

Thật không may.

Trí tưởng tượng của Mộ Dung Tuyết.

Lại không thể vươn xa tới mức đoán được sự thật rằng kẻ quay phim đang chìm đắm trong khoái lạc và cảm thấy cực kỳ hưng phấn khi nhìn lượt xem cùng bình luận tăng vọt.

Rung──

Trong lúc đang mải mê tìm kiếm xem có bình luận nào ám chỉ đến sự việc trên núi Trường Bạch hay không, một tin nhắn mới đập vào mắt Mộ Dung Tuyết.

[Thông Báo Triệu Tập Phiên Điều Trần Khẩn Cấp]

[Liên quan đến sự cố tại núi Trường Bạch vừa qua, học quán dự kiến sẽ tổ chức một phiên điều trần khẩn cấp về nghi án học viên Kim Thời Huyền (Năm nhất) sử dụng ma công bị cấm (Hấp Tinh Đại Pháp) và lén lút tu luyện võ công Ma Giáo (Huyết Lang Kiếm Pháp). Yêu cầu toàn bộ giáo quan có mặt tại phòng số 3 tầng hầm Tập Hiền Đường trước giữa giờ Dậu ngày hôm nay.]

“……Cái thứ chó má gì thế này?”

Tên chó đẻ nào dám cả gan đụng đến Thời Huyền của ta cơ chứ?

Mộ Dung Tuyết phẫn nộ tột độ, đá văng cái bàn rồi đứng phắt dậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!