Smartphone Tại Võ Lâm Học Quán

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87234

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4300

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

(Đang ra)

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

ベリーブルー

Đây là một bản kê đơn Romcom, kể về câu chuyện của một NPC quần chúng vô danh lại bị toàn bộ các nữ chính chinh phục ở phía sau bức màn của một trò chơi tình yêu.

36 42

Web novel (1-50) - Chương 38: Cách giúp người và cương thi "hướng thiện" (1)

Chương 38: Cách giúp người và cương thi "hướng thiện" (1)

Khẽ giật mình.

Một cảm giác bất an chợt xẹt qua sống lưng Từ Đạo Hi.

Dù cách một khoảng khá xa, nhưng một luồng khí phách mãnh liệt, chí ít cũng phải ngang ngửa hoặc hơn cả nàng, vừa lướt qua khoảng không rộng lớn này.

Khí tức này quá đỗi hùng mạnh, không thể nào là của tên Tư Đồ Cảnh được.

Chẳng lẽ trong lúc đó hắn đã đột phá Hóa Cảnh?

Không, không thể nào.

Cái tên hẹp hòi đó làm sao mà...

……Nhưng vẫn có một khả năng.

Năng lượng ẩn giấu trong luồng khí phách kia rõ ràng là Ma Khí.

Nếu hắn không đi theo chính đạo võ học mà chọn con đường tắt là Nhập Ma thì sao?

Từ Đạo Hi đưa mắt nhìn quanh những người đang túc trực. Có vẻ như phần lớn đều không nhận ra.

“Mộ Dung giáo quan, cô có cảm nhận được không?”

Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu, sắc mặt hơi tái đi.

Quả nhiên là Siêu Tuyệt Đỉnh có khác.

Nếu vậy ý đồ của luồng khí phách này đã quá rõ ràng.

Nó đang gọi nàng đến. Dẫn theo người khác có ích lợi gì không?

Không, e là chỉ thêm vướng víu.

“Mộ Dung giáo quan. Từ đây cô hãy thay ta dẫn dắt bọn họ. ……Có lẽ ta phải tự mình qua bên đó xem sao.”

“Nhưng mà, Từ giáo quan……. ngài đi một mình có ổn không?”

Thấy Mộ Dung Tuyết lộ vẻ lo lắng, Từ Đạo Hi khẽ mỉm cười trấn an vị hậu bối non nớt.

“Ta chưa từng thua trong những trận chiến sinh tử. Mà người trong võ lâm thì thường là vậy mà.”

Bất chợt, Từ Đạo Hi đưa mắt nhìn sang tên học trò ngốc nghếch của mình. Trái ngược với người Mộ Dung Tuyết chững chạc, lễ phép, Kim Thời Huyền đang liên tục chọc ngoáy vào mạn sườn Mộ Dung Trạch để trêu đùa.

Nàng thầm nghĩ cái thằng oắt này có quăng vào xó xỉnh nào thì chắc chắn cũng sẽ tìm cách sống sót được thôi. Nhưng cẩn tắc vô áy náy.

(Truyền âm) : : Đừng có giở mấy trò cò quay bằng cung, nếu không phải tình huống bất khả kháng thì chỉ được dùng kiếm để chiến đấu. : :

Giang hồ có câu: ra đường phải giấu đi ba phần thực lực.

Nhất là trong tình cảnh đang bị các thế lực bên ngoài như Thương Thiên Hội nhòm ngó, để lộ hết bài tẩy lúc này quả là một hành động ngu xuẩn.

Kim Thời Huyền cất đi vẻ cợt nhả, nghiêm túc gật đầu.

Dù sao thì hắn cũng không ngốc.

Một lát sau.

"Cái đệch."

Vừa nhìn rõ khuôn mặt của kẻ đang gọi mình đến, khuôn mặt Từ Đạo Hi nhăn nhúm lại, nàng thầm chửi thề trong lòng.

Đó không phải là Tư Đồ Cảnh.

Tại sao ở cái chốn khỉ ho cò gáy này lại có một cao thủ Hóa Cảnh, thoạt nhìn đã biết là ma nhân, nhưng cớ gì lại đi lang thang ở nơi đây cơ chứ?

“Hô. Không phải Cự Lực Song Phủ sao. Là con gái của hắn à? Trông cũng có nét giông giống đấy.”

Não bộ Từ Đạo Hi hoạt động hết công suất. Rồi một ngoại hiệu chợt lóe lên trong đầu nàng.

“Lão tiền bối đây, chẳng hay có phải là Kiếm Ma?”

Đôi mắt Kiếm Ma Uất Trì Lượng khẽ lóe lên dị quang.

“Lão phu nổi tiếng đến vậy sao? Vừa nhìn đã nhận ra ngay cơ đấy.”

Từ Đạo Hi thầm than ngắn thở dài trong bụng.

Cái tên này nàng chỉ vừa mới nhớ lại lúc trò chuyện với đồ đệ ban nãy nên buột miệng đoán mò, ai dè lại trúng phóc.

Nhưng vậy cũng tốt.

“Vãn bối họ Từ xin bái kiến tiền bối. Gia phụ chính là người mang ngoại hiệu Cự Lực Song Phủ, hiện vãn bối đã kế thừa gia phụ, tiếp quản vị trí Tổng Trại Chủ của Lục Lâm.”

“Tốt tốt tốt. Rất biết giữ lễ nghĩa.” Lão Kiếm Ma gật gù ra chiều hài lòng.

Thấy Kiếm Ma có vẻ sẵn lòng nói chuyện, Từ Đạo Hi định bình tĩnh giải thích tình hình.

“Lục Lâm hiện đang có nội loạn──”

“Thế thì đánh một trận đi.”

“──?”

“Vũ khí tốt trong tay không dùng, lôi mồm ra nói nhảm làm cái gì cho vướng víu?”

Từ Đạo Hi phải dùng ý chí siêu phàm mới nuốt được câu "lão già điên này" vừa chực trào ra khỏi miệng.

Rõ ràng là có rất nhiều điều cần làm rõ:

Mối quan hệ giữa nàng và Võ Lâm Minh.

Mối quan hệ giữa Thiên Ma Thần Giáo và Võ Lâm Minh.

Cả việc trong số những người nàng dẫn tới có cả tiểu giáo chủ nữa.

“Nhưng mà, tiền bối……”

“Tuy ngươi mang hình hài nữ nhân trẻ trung, nhưng đường đường là một lão quái vật, chả nhẽ lại hèn nhát đến mức không dám so chiêu với cái thân già này sao? Thật đáng xấu hổ mà.”

“Lên đi lão già chó chết!!!”

Lưỡi rìu và lá gan của Từ Đạo Hi vẫn chưa rỉ sét đến mức phải chùn bước trước một tên điên cố tình đến kiếm chuyện. Tất nhiên, phần lớn là do từ "lão quái vật" đã đánh trúng vảy ngược của nàng.

“Ha ha, phải thế chứ.”

Kèm theo nụ cười của lão Kiếm Ma là một tiếng nổ "ĐÙÙÙÙNG──!".

Màn giao phong đầu tiên bắt đầu bằng một âm thanh đinh tai nhức óc như muốn xé toạc đất trời.

...

...

Ngay sau khi một cảm giác rợn tóc gáy, tựa như thứ sát khí tôi từng cảm nhận trước đây thoáng lướt qua.

Sư phò gọi Tuyết tỷ lại xì xầm to nhỏ gì đó rồi vội vàng phóng đi mất dạng.

Ngay sau đó, dưới sự chỉ huy của Mộ Dung Tuyết, các tổ đội lâm thời được nhanh chóng phân bổ.

Đường Xuân Thực cùng vài người chưa kịp hồi phục thể lực sẽ ở lại khách điếm làm đội hậu cần chờ lệnh.

Chín học viên còn khỏe mạnh được chia thành ba tổ, cộng thêm tổ của Tuyết tỷ là thành bốn tổ.

Theo kế hoạch, chúng tôi sẽ tản ra tiến công, đồng thời duy trì khoảng cách để có thể hỗ trợ lẫn nhau trong vòng nửa khắc.

[Võ Lâm Talk: Nhóm chat ‘Thi giữa kỳ môn Võ thuật Tà Phái’ (27 thành viên)]

[Mộ Dung Tuyết: Nếu có biến, các tổ trưởng ưu tiên dùng icon để ra hiệu, khi nào rảnh tay thì báo cáo tình hình chi tiết sau.]

[Mộ Dung Trạch: (Icon dập đầu chào)]

[Mộ Dung Tuyết: Nếu không có chuyện gì thì cấm spam.]

Tôi quyết định không thèm bận tâm đến cái phong cách truyền đạt tác chiến bằng Võ Lâm Talk đầy "tân tiến" này nữa.

Nói thật là tôi cũng tò mò tự hỏi tại sao xài được cả app chat mà không gọi điện thoại được, chắc bữa nào phải hỏi lại đại ca mới được.

Dù sao thì nghe qua có vẻ hơi tùy cơ ứng biến, nhưng đội hình này gồm một Siêu Tuyệt Đỉnh, mười ba Tuyệt Đỉnh, phần còn lại cũng rặt một đám Nhất Lưu.

Nói quá lên một chút thì cái đội ngũ này dư sức đi so kè với toàn bộ cao thủ của một môn phái sừng sỏ nằm ngay dưới trướng Cửu Đại Phái.

Dù ban nãy sư phò có càu nhàu rằng đám vệ sĩ này là do viện trưởng ép nhét thêm vào, nhưng mang cái lực lượng này đi dẹp mấy thằng sơn tặc cỏn con đúng là vác dao mổ trâu đi giết gà.

Tất nhiên, ở cái đất Trung Nguyên lấy quan hệ làm đầu này sẽ chẳng có vụ ẩu đả nào xảy ra đâu.

Nhưng nếu Bách Hoa Học Quán mà ra tay thật, khéo họ diệt gọn luôn cả một môn phái trong Cửu Đại Phái cũng nên.

Nhận ra cái lực lượng bất đối xứng quái thai của phe mình, tôi thoăn thoắt tiến thẳng về phía Trường Bạch Sơn – cái tên nghe thân thương lạ kỳ.

Tổ của tôi là Tổ 1, do Tuyết tỷ dẫn đầu.

Thành viên gồm tôi, Thiên Lưu Ly và Mộ Dung Trạch.

Cái bản mặt của Mộ Dung Trạch thối không ngửi nổi, nhưng chắc đây là sự sắp xếp đầy ẩn ý của Mộ Dung Trạch vì sợ thằng em trai gặp nguy hiểm.

Ngoại trừ tên Trạch phế vật ra, hai đứa chúng tôi đều là Tuyệt Đỉnh, lại còn được bảo kê bởi vị Siêu Tuyệt Đỉnh duy nhất ở đây nữa.

Chẳng bao lâu sau.

“Phía trước phát hiện đám sơn tặc. Chuẩn bị chiến đấu!”

Tuyết tỷ rút song kiếm ra, hô lớn.

Đám sơn tặc cầm đuốc như rồng rắn kéo tới, vừa nhìn thấy chúng tôi đã hoảng hốt kêu lên:

“Cái mẹ gì thế! Là người của Chính Phái!”

“Lão đại ngu xuẩn, rõ ràng bảo bọn chúng đang ngủ trương thây ở khách điếm mà!”

Hừm. Quả nhiên sơn tặc thì mới hiểu thấu tâm can sơn tặc.

Tôi thầm nhấn nút thả tim cho khả năng tiên tri thần sầu của sư phò.

“Đầu hàng đi, chúng ta sẽ tha mạng cho!”

Dù Mộ Dung Tuyết đã khoan dung lên tiếng khuyên nhủ.

Nhưng thật đáng tiếc, đám sơn tặc cậy đông nên cứ thế lao lên bất chấp: “Bọn chúng chỉ có bốn đứa thôi! Lên!”

Rõ ràng một mình Tuyết tỷ là thừa sức dọn dẹp sạch sẽ đống rác này, nhưng vốn dĩ đây là kỳ thi giữa kỳ chứ không phải nhiệm vụ thảo phạt của riêng nàng ấy.

Thấy Lưu Ly trưng ra vẻ mặt chán chường lao lên, tôi cũng vác kiếm lạch bạch chạy theo sau.

“Ê, huynh cũng lên đi!”

“Ngươi mù à, ta đang đi đây!”

Đứng trước thềm thực chiến, nhưng nghe tiếng hai huynh đệ nhà kia cãi cọ qua lại tự nhiên thấy buồn cười, bao nhiêu căng thẳng bay sạch.

“Gì đây, là một thằng nhóc hỉ mũi chưa sạch. Chết đi!”

Thấy tôi có vẻ dễ xơi, một tên sơn tặc cầm thanh phác đao sứt mẻ xông thẳng vào chẻ đầu tôi.

Lờ mờ thấy binh khí của hắn vương chút khí tức, chắc cũng là dạng đang mấp mé ngưỡng cửa Nhất Lưu.

Tôi hờ hững vung kiếm lên, chẻ đôi cả đao lẫn người hắn ra làm hai mảnh.

Chất lỏng nóng hổi bắn tung tóe lên vạt áo tôi.

Đây là lần đầu tiên giết người, nhưng tôi chẳng có cảm giác gì đặc biệt.

Sống ở cái chốn Trung Nguyên cổ đại hoang sơ và đầy máu me này khá lâu rồi, duy trì lối suy nghĩ mềm mỏng của người hiện đại thực sự là rất khó.

Hơn nữa, gọi những kẻ chỉ biết sống bằng nghề cướp đoạt mạng sống và tài sản của người khác là con người ư?

Khó nói lắm.

Kể cả không có đặc tính Minh Cảnh Chỉ Thủy, chắc tôi vẫn sẽ thản nhiên thôi.

Đưa mắt nhìn Thiên Lưu Luy đang lắc lư theo từng nhịp "Thiên Ma Death Beam" dọn sạch đám sơn tặc, tôi cũng bắt tay vào làm việc của mình.

Dọn rác.

“Áaaaa!”

“Khụ──”

“Cái mẹ gì thế, là cao thủ!”

Đội tiên phong này nhẩm đếm cũng ngót nghét ba chục tên.

Có vẻ số lượng sơn tặc trên Trường Bạch Sơn này đông hơn nhiều so với cái con số 'chưa đến một trăm' mà sư phò dự đoán.

Cũng phải thôi, đám khốn này giống như virus mọc tự nhiên vậy, khéo bọn chúng tự sinh sôi nảy nở ra cũng nên.

Ở cái thời đại không có vệ tinh nhân tạo hay mạng lưới tình báo mà định vị được vị trí đóng quân của bọn chúng đã là xuất sắc lắm rồi.

“Thằng ranh, tập trung vào.”

Sau khi sảng khoái bổ đôi một tên tặc, tôi sút tung đít Mộ Dung Trạch đang đứng trơ mặt ra cho não đi chơi xa kia một phát, rồi tiếp tục công cuộc thanh lọc, chỉ giữ lại những "con người tốt".

Khi quá nửa đội hình sơn tặc bị tiêm nhiễm sự hướng thiện bằng tác động vật lý. Nhận ra hiện thực phũ phàng, những kẻ còn sống sót lũ lượt vứt vũ khí, quỳ rạp xuống xin tha.

“Đ…… Đ, đầu hàng!”

“Xin tha mạng!”

“Làm, làm ơn, chúng ta chỉ nghe lệnh thôi…….”

Chẳng cần thiết phải đoạt mạng những kẻ đã đánh mất ý chí chiến đấu.

Bụp, bụp bụp!

Tôi điểm huyệt bọn hàng binh, biến chúng thành những khúc gỗ hình người bất động.

“Đứa nào lúc trước còn le lói chút lương tri thì lo mà ngoan ngoãn nằm im ở đó. Lát nữa sẽ áp giải đi luận tội sau.”

Chà.

Ngay cả tôi nhìn mình cũng thấy ngầu thật.

……Chợt ngoảnh đầu lại, Mộ Dung Tuyết đang nhìn tôi bằng một vẻ mặt cạn lời không thể diễn tả nổi.

Có lẽ tôi nên tém tém sự ngầu này lại một chút.

Trực giác mách bảo nếu không thì cái sự ảo tưởng này sẽ biến tôi thành chúa tể hề hước mất.

“Dừng tay, đừng có lãng phí sức lực nữa.”

Tôi túm lấy gáy Lưu Ly, người vẫn đang hăng máu băm nhỏ lũ sơn tặc mặc kệ bọn chúng có đầu hàng hay không.

“……Tại sao?”

Nàng quay lại nhìn tôi đầy thắc mắc.

Vì sao?

Vì giết kẻ đầu hàng là trái với đạo lý?

Vì sát sinh vô cớ sẽ tạo nghiệp chướng?

Thôi dẹp ba cái lý do mang đậm mùi Chính Phái đạo đức giả đó đi.

“Tiết kiệm nội lực đi. Đây chưa phải là trùm cuối đâu.”

Nhờ sự thuyết phục đầy tính hợp lý của tôi, dù gót chân Lưu Ly đã chạm đất nhưng hiện tượng đầu sơn tặc bị khoét lỗ thủng không còn xảy ra nữa.

Con nhóc này là Frieza hay gì vậy?

Chẳng thèm rút kiếm ra, chỉ búng tay tách tách mà xẻ thịt người ta như thái rau thế kia, nghĩ lại thấy ghen tị thật.

Tại sao trong Thiên Vũ Thư Khố lại không có bộ Thiên Ma Thần Công nào nhỉ? Chắc bữa nào phải đi học lỏm Đàn Chỉ Thần Công để copy cho giống mới được.

Xong rồi chém gió là mượn ý tưởng chế ra bí kíp "Vô Địch BB Đạn Công", chắc mấy lão hói đầu bên kia cũng chả buồn móc mỉa làm gì.

“Vất vả cho mọi người rồi.”

Lý do khiến đám sơn tặc chọn cách đầu hàng thay vì liều mạng phản kháng.

Tuyết tỷ bước nhẹ tới, giúp tôi một tay trong công cuộc chế tạo khúc gỗ hình người.

Đến tôi mà nhìn thấy uy lực Băng Công của nàng ấy – chỉ vung kiếm một nhát mà đóng băng luôn cả ngọn lửa cháy hừng hực từ đống đuốc bị vứt bừa bãi kia – thì tôi cũng xin giơ tay đầu hàng sớm.

Chết tiệt, muốn học cả Băng Công nữa.

Mặt Mộ Dung Trạch hơi xanh xao một chút. Nhưng có vẻ hắn cũng dần quen với mùi máu tươi rồi, sắc mặt không đến nỗi tệ lắm.

Lát nữa về phải trêu hắn một trận cho đã đời mới được.

“Nhìn số lượng địch đông hơn dự kiến thế này, có lẽ chúng ta phải cố gắng chọc thủng đội hình để thu hút sự chú ý của chúng thôi. Lên đường tiếp nào.”

Tuân lệnh Tuyết đại tướng quân, chúng tôi lại lẳng lặng băng qua ngọn núi ngập chìm trong màn đêm tĩnh mịch.

Chạy được chừng một khắc.

“Ki-ee-eeek!”

“Cái đù má, hết cả hồn.”

Một thân ảnh gớm ghiếc lao tới cùng tiếng rú chói tai liền bị tôi bổ đôi bằng một nhát chém. Cùng lúc đó, các đồng đội cũng bị tập kích và đang ra sức chống trả.

“Ư hự!”

“……!”

“Thứ này…… là Huyết Cương Thi sao?!”

Huyết Cương Thi là cái quái gì nữa. C

hẳng phải cương thi thì trên trán phải dán bùa à?

Không biết có phải do chủ quan hay không, mà ba người kia không thể dễ dàng đánh bật đám cương thi đang cắn trộm, đành phải giằng co từng chút một.

Chẳng có lý do gì để tôi đứng khoanh tay đứng nhìn cả. Tôi lập tức lao tới chẻ đôi con quái vật đang vồ lấy Mộ Dung Trạch.

“Cái quái gì vậy, sao ngươi lại……?”

“Ngươi đúng là đồ siêu phế vật đấy à? Ta đã bảo bình thường lo mà cắm đầu vào tu luyện đi cơ mà.”

Khịa Trạch một câu cho sướng miệng, tôi quay sang nhìn Thiên Lưu Ly.

Nàng đang phồng má bặm môi vì cái trò Thiên Ma Death Beam bị thiếu lực xuyên thấu.

Lúc này tôi mới lờ mờ nhận ra điểm kỳ lạ.

Trạch phế vật thì không thèm nói làm gì.

Nhưng không chỉ Lưu Ly, ngay cả một người mạnh như Mộ Dung Tuyết cũng đang phải chật vật đối phó với bọn chúng.

Keng──!

Tay của con Huyết Cương Thi va vào thanh kiếm của Tuyết tỷ, tạo ra tiếng kim loại va chạm xé tai. Dù có là cương thi đi nữa thì tại sao tay người lại có thể phát ra cái âm thanh đó được chứ.

Nhìn chằm chằm vào cái xác cương thi không chảy lấy một giọt máu dưới chân, tôi vọt tới chỗ con cương thi đang cò quay với Thiên Lưu Ly, vung một cú chém dọc đèm tem thành "tuyệt kỹ tất sát".

Xoẹt.

Con cương thi bị chẻ làm hai nửa dễ dàng như cắt miếng đậu phụ.

“Gì vậy……?” Nàng trố mắt nhìn tôi, cứ như thể bị lóa mắt trước chiêu "tuyệt kỹ chém dọc" ngầu lòi của tôi vậy.

“Tuyết giáo quan, đổi chỗ!”

Làm thêm nháy nữa.

Vừa hét lớn để thu hút sự chú ý của con Huyết Cương Thi còn lại, tôi vừa vung kiếm đón đỡ cú đấm của nó.

Từ nắm đấm cho đến khuỷu tay bị gọt sạch mà chẳng gặp chút trở ngại nào, thuận đà, tôi xoay người tiện thể gặt luôn cái đầu của nó rụng xuống đất.

“Chỉ trong chớp mắt mà lại có thể xua tan đi Tà Khí của Huyết Cương Thi, lại còn là Thiên Linh Cương Thi nữa chứ……. Học viên Kim Thời Huyền, ngươi cũng tu luyện võ công Đạo gia sao?”

Cảnh giới Siêu Tuyệt Đỉnh này không phải do nạp VIP mà có.

Bị Tuyết tỷ liếc mắt một cái là nhìn thấu tận tâm can võ công của mình, nàng trưng ra vẻ mặt nửa bối rối, nửa kinh ngạc.

Tôi cũng hơi ngơ ngác một chút. Nhưng chính nhờ phản ứng của Tuyết tỷ mà tôi đã lờ mờ hiểu ra vấn đề.

Nền tảng của Bắc Minh Thần Công chính là sự 'Điều Hòa'.

Dung hợp tất cả những gì bản thân đang sở hữu để tạo ra nền móng vững chắc, cộng hưởng cùng khí tức của đại tự nhiên để biến cơ thể mình thành một đại dương tĩnh lặng.

Có lẽ vì Huyết Cương Thi là sản phẩm của một phương pháp tà môn ngoại đạo, nên sự mất cân bằng đó đã bị thanh tẩy ngay tức khắc khi chạm vào võ công của tôi.

Đang vắt óc suy nghĩ xem nên bịa lý do thế nào cho hợp lý thì.

Rè── Rè──

Smartphone của bốn đứa chúng tôi đồng loạt rung lên bần bật.

Khuôn mặt Mộ Dung Tuyết đanh lại, nàng gõ phím thoăn thoắt vào nhóm chat để báo cáo tình hình với tốc độ ánh sáng, đồng thời dặn dò:

“……Chuyện đó để sau hãy nói. Việc xuất hiện Thiên Linh Cương Thi với sức mạnh gần chạm ngưỡng tối đa này chứng tỏ xung quanh đây đang có cương thi thuật sư của Huyết Giáo lảng vảng. Chúng ta phải mau chóng tiến đến mục tiêu là Trường Bạch Trại. Chậm trễ là có thương vong.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!