Chương 21: Sự kiện sư phụ x3 (3)
Trong cuộc sống.
Sẽ có những lúc bạn cảm thấy biết ơn bản Mod sâu sắc đến tận xương tủy.
Mặc dù nó chính là nguyên nhân trực tiếp đẩy tôi vào con đường xuyên không này, nên cũng bị trừ đi chút điểm thanh lịch.
……Nhưng ngoại trừ việc cuộc sống có hơi vất vả, bầm dập đôi chút, thì sống ở đây chắc chắn tốt hơn cái hiện thực tàn khốc kia nhiều, nên tôi cũng chẳng có gì phải phàn nàn.
Điều khiến tôi cảm thấy biết ơn nhất.
Chính là hôm nay là ngày thứ sáu.
Ở cái chốn Trung Nguyên nguyên thủy, lạc hậu và man rợ này, người ta chỉ có khái niệm chia thời gian theo tháng, theo ngày, và theo tuần trăng.
Hoàn toàn không có khái niệm "một tuần bảy ngày.
Như thế thì có vấn đề gì à?
Nghĩa là không có ngày nghỉ cuối tuần chứ sao.
Nói cách khác.
Nếu không phải là ngày lễ tết đặc biệt.
Thì cái guồng quay cuộc sống địa ngục sẽ cứ thế xoay vòng, lặp đi lặp lại không có lấy một ngày nghỉ ngơi ngắt quãng……!
Thế nhưng, nhờ vào ân trạch của Đấng Sáng Tạo Bản Mod Tối Cao.
Ngay tại cái mảnh đất Trung Nguyên nơi mà uy danh của Chúa Jesus vẫn chưa được truyền bá tới.
Thì cái quan niệm hiện đại về việc chia một tuần thành 7 ngày dựa trên quy luật Âm Dương Ngũ Hành đã được thiết lập!
Tức là.
Ngày mai là thứ Bảy! Ngày mốt là Chủ Nhật!
Kỳ nghỉ cuối tuần sắp bắt đầu rồi!
Sư phò ơi.
Giao phối thì có ý nghĩa gì chứ?
Đây mới thực sự là cực khoái này.
"Hừm, không tập trung à?"
"Hự ự ự……."
……Giá như tôi không phải đang ở trong cái tư thế đứng tấn với một khúc gỗ khổng lồ đè nặng trên vai.
Thì tôi đã có thể tận hưởng trọn vẹn cái niềm hạnh phúc ngập tràn mà ngày thứSsáu mang lại, sự ngọt ngào gần như tiệm cận với cực khoái rồi…….
Chỉ một ngày thôi, ráng gồng thêm ngày hôm nay thôi.
Với tâm thế đó, tôi siết chặt các cơ bắp ở bắp chân.
Đến lúc này thì tôi vẫn còn cầm cự được.
"Ha ha! Thiên Cân Trụy!"
"Áaaaa!"
Nhờ công ơn của sư phò – người đang ngồi vắt chéo chân trên khúc gỗ – đột nhiên tăng thêm khoảng 50kg trọng lượng cơ thể.
Sức ép đè nặng lên đôi vai tôi càng trở nên khủng khiếp hơn.
Cũng may đây không phải là "cân" theo tiêu chuẩn của Hàn Quốc.
Nếu là một cân của Hàn Quốc thì trọng lượng tăng thêm đã là 60kg rồi…….
"Lại suy nghĩ vẩn vơ cái gì đấy! Đừng có cố dùng sức ở cánh tay để chống đỡ! Phải dồn lực đều đặn xuống toàn bộ lòng bàn chân, và tập trung tinh thần cao độ vào!"
"Kyu!"
Sư phò mắng thì đành chịu.
Nhưng cái con cún sói đang ngoan ngoãn nằm gọn lỏn trong vòng tay sư phò, hùa theo đệm thêm mấy tiếng sủa cổ vũ kia mới là thứ khiến tôi chướng mắt nhất.
Rõ ràng tôi mới là chủ nhân danh chính ngôn thuận của nó.
Thế mà vừa bước chân đến Từ Gia Trang, cái con sói phản chủ này đã vẫy đuôi mừng rồi lao thẳng vào vòng tay sư phò.
Thậm chí, khi việc vận hành Thiên Thú Quy Tâm Công ngày càng trở nên thuần thục.
Thi thoảng, những tiếng sủa của cún sói còn tự động được phiên dịch truyền thẳng vào tai tôi.
Giống như lúc này chẳng hạn.
- Cố lên nha con sen!
Kéttt!
Tôi nghiến răng ken két.
Nhưng mà.
Chỉ cần ngẩng đầu lên một chút, một khung cảnh vô cùng ấm lòng sẽ hiện ra trước mắt.
Không phải là cặp bắp chân thon thả của sư phò đang vắt vẻo bên dưới khúc gỗ đâu nhé.
Người xưa có câu niềm vui nhân đôi khi được sẻ chia.
Còn sự huấn luyện tàn khốc thì phải nhân ba khi có người cùng chịu trận.
- Hừm, hay hôm nay chúng ta thử đổi gió tập luyện kiểu khác xem sao?
- Ồ! Quả không hổ danh Kim huynh! Định tập kiểu gì thế?
- Có một bài tập luyện vô cùng đặc biệt. Gọi cả Trạch đệ đi cùng đi.
Tôi đã rộng lượng chia sẻ cơ hội ngàn năm có một – được đích thân một cao thủ cảnh giới Hóa Cảnh rèn giũa – cho những người bạn đồng tu của mình, trong đó có cả Vân Hạc.
- Cút đi…… Đừng có phá giấc ngủ của ta…….
- Arise──
Tam nhân hóa hổ.
Ba người chụm lại cũng đủ để thêu dệt nên một con hổ, mà ba người chơi mạt chược thì cũng lập được một sòng.
Việc biến Mộ Dung Trạch – cái tên đang ngủ nướng khét lẹt vì được nghỉ tiết sáng thứ Sáu – thành "Lính Bóng Tối" rồi bắt cóc đi theo là một định mệnh tất yếu.
Tôi đã cẩn thận nhắn tin qua Võ Lâm Talk cho Sư phò từ trước, tha thiết bày tỏ nguyện vọng rằng hai người bạn thân của tôi đang vô cùng khao khát được rèn luyện ngoại công cùng nàng, và đã được nàng chấp thuận.
Và kết quả là.
"Hự ự ự……! Kim…… Cẩu…… Huyền……!"
"Ư ư……."
Hai thằng bạn cùng phòng đang nở một nụ cười "mãn nguyện" trước mặt tôi.
Thật là một khung cảnh ấm áp tình nghĩa huynh đệ.
Đương nhiên, khúc gỗ trên vai bọn họ cũng được trang bị thêm "tạ sơn tặc" để tăng độ khó.
"Ha ha ha! Lũ nhãi ranh! Đuối sức rồi sao! Với cái ý chí yếu ớt như bún thiu đó thì làm ăn được cái tích sự gì hả!"
Người làm cục tạ đè lên vai Mộ Dung Trạch là một thuộc hạ của sư phò – nghe đâu là trại chủ của Đại Biệt Trại – với khuôn mặt hung tợn hệt như Trương Phi.
Còn phía bên kia.
"Ối. Nếu ngài khuỵu xuống thêm chút nữa là ngài sẽ nhìn thấy nội y của tiểu nữ đó nha?"
Sơn Sơn tiểu thư – một cựu kỹ nữ hiện đang làm việc tại đây, người đã ra đón chúng tôi ở cổng hôm trước – lại chính là cục tạ của Vân Hạc.
Đứng trước cơ hội ngàn vàng chỉ cần chùng chân xuống một chút là có thể ngắm trọn nội y của Sơn Sơn tiểu thư.
Cộng thêm cảnh sắc tuyệt trần chỉ cần ngẩng đầu lên là thấy ngay đôi chân nuột nà của sư phò tôi.
Ánh mắt của Vân Hạc bị ghim chặt xuống mặt đất, không dám nhúc nhích lấy một ly.
Cứ chịu khó tập luyện thế này, kiểu gì hắn cũng khắc phục được chứng sợ phụ nữ thôi.
Trên đời này thử hỏi có ai yêu thương bạn bè được như tôi không?
Thành thật mà nói, nếu bây giờ toàn bộ phước lành của vũ trụ có dồn hết vào tôi thì cũng là điều hoàn toàn xứng đáng.
...
...
"Hự ự ự……."
Mộ Dung Trạch khó nhọc nhấc cánh tay đang run rẩy bần bật lên.
Rồi đấm một phát vào ngực Kim Thời Huyền.
"Yếu xìu."
Khác hẳn với bộ dạng sắp ngất xỉu đến nơi của hắn.
Kim Thời Huyền – kẻ rõ ràng đã phải chịu đựng cường độ huấn luyện khủng khiếp hơn hắn rất nhiều – lại trông vẫn tỉnh bơ và khỏe re.
Càng nhìn, hắn càng thấy tên bạn này chứa đựng nhiều điều bất ngờ.
Hôm qua thì tự dưng vứt cho hắn một bộ máy Tâm Tương Luận Kiếm – thứ nghe nói là cực kỳ khó săn lùng trên thị trường – với cái cớ vô cùng nhẹ nhàng là "nhặt được trên đường".
Hôm nay thì lại đích thân nhờ vả Từ giáo quan để sắp xếp một buổi huấn luyện đặc biệt cho cả nhóm.
Mặc dù chỉ giới hạn trong phạm vi rèn luyện ngoại công.
Nhưng cơ hội được một cao thủ Hóa Cảnh tận tình nắn nót sửa từng tư thế nào phải chuyện dễ dàng gì có được ở cái chốn giang hồ này.
Ngay cả phụ thân hắn…… vị gia chủ đương nhiệm đáng kính, cũng hiếm khi bận tâm đến việc hướng dẫn tu luyện cho bất kỳ ai ngoài con cháu trực hệ cơ mà.
Vậy nên đây quả thực là một kỳ ngộ.
……Dù cho màn khởi đầu, quá trình, và cả lúc kết thúc đều khiến hắn mệt mỏi rã rời như một con chó.
"E hèm, chuyện đó bỏ qua một bên…… Các ngươi định về thẳng ký túc xá luôn à?"
Đang đi cùng nhau, Kim Thời Huyền đột ngột lên tiếng hỏi.
"Ngươi lại đang ủ mưu tính kế gì nữa đây?"
Vì hai bắp chân vẫn còn đang tê dại, Mộ Dung Trạch cố tình ném lại một câu cộc lốc.
"Cũng không có gì đặc biệt. Chỉ là ta đang định đi chiêm ngưỡng nhan sắc của một vị tuyệt thế giai nhân hiếm có khó tìm thôi."
"Tại hạ lúc nào cũng muốn tôn Kim huynh làm đại ca. Không biết tại hạ có vinh hạnh được hầu hạ đại ca chuyến này không?"
"Tất nhiên rồi. Cỡ như Trạch đệ thì hoàn toàn có đủ tư cách."
Kim Thời Huyền đích thị là một người anh em chí cốt.
Phải rồi.
Sở hữu cái khuôn mặt điển trai nhường đó mà lại không có hứng thú với nữ sắc, thì quả là một sự lãng phí và xúc phạm đối với toàn thể nữ nhân trên thế gian này.
"À, ừm, tại hạ vẫn còn tiết học nên, thật, thật là đáng tiếc quá đi. Ha ha, ha ha."
So với cái tên ăn mày rõ ràng là đẹp mã nhưng lại nhát cáy không dám bắt chuyện với con gái, Kim Thời Huyền quả thực tỏa sáng như một vị thần tiên hạ phàm.
Không biết trong lúc hắn không để ý, mà tên họ Kim này lại mới đào hoa kết duyên với vị tiểu thư đài các nào đây.
Trong lòng Mộ Dung Trạch dâng trào một niềm mong đợi tột độ.
Và rồi sự kỳ vọng đó đã bị phản bội theo một cách tồi tệ nhất.
...
...
"Kim Thời Huyền, thằng, thằng chó đẻ……!"
Cái thằng họ Kim này đích thị là một thằng khốn nạn, rác rưởi, cặn bã của xã hội.
"TiểuTrạch. Tỷ đã dặn đệ không biết bao nhiêu lần là phải chú ý đến ngôn từ khi đứng trước mặt người ngoài rồi cơ mà."
Cái… cái đồ đạo đức giả này.
Đứng trước mặt người ngoài thì lúc nào cũng làm bộ làm tịch, tỏ vẻ nghiêm nghị, kiêu kỳ, thử nhìn lại cái bộ dạng của tỷ xem……!
Mộ Dung Trạch rớt nước mắt máu trong lòng.
Thế là hắn lại bị Kim Thời Huyền lôi cổ đi theo.
Và phải hùng hục vung kiếm thêm hơn một canh giờ nữa.
"Đúng rồi. Cứ tiếp tục làm việc chăm chỉ như thế nhé, Tiểu Trạch."
"Ngươi câm cái mõm…… Áaaaa!"
Bốp!
Thanh mộc kiếm của Mộ Dung Tuyết gõ thẳng một cú đau điếng lên đỉnh đầu Mộ Dung Trạch.
"Tiểu Trạch. Tỷ đã bảo đệ phải cẩn thận cái miệng rồi mà. Đệ đéo... à không, ừm, đệ nghe không rõ lời tỷ nói sao?"
...
...
"……Ý ngài là bảo thuộc hạ đi truy lùng cái người này sao?"
Ma Não cố gắng kiềm chế sự bực bội, nỗ lực hết sức để duy trì biểu cảm điềm tĩnh trên khuôn mặt.
Cái lão già đang ấp nghé ngưỡng cửa Thoát Ma này lại lên cơn tâm thần nữa rồi hay sao?
Đang yên đang lành chui rúc ở một xó, tự dưng bò ra đây quậy phá cái quái gì vậy?
"Đúng thế. Lần trước chẳng phải ngươi đã huênh hoang nói rằng. Chỉ cần biết cái ID gì gì đó, là có thể truy ra vị trí của người dùng hay sao?"
Rõ ràng là trong một buổi họp giao ban định kỳ, hắn đã từng lỡ miệng nói như vậy.
Thế nhưng...
Thứ mà Kiếm Ma vừa chìa ra cho hắn xem trên màn hình smartphone, chỉ là một cái nickname được đăng ký trong hệ thống bạn bè của ứng dụng Tâm Tương Luận Kiếm.
Không giống như mã số xác thực thiết bị hay tên đăng nhập – những thứ được cấp các giá trị duy nhất.
Kêu hắn đi lùng sục một người chỉ dựa vào cái nickname có thể thay đổi bất cứ lúc nào?
Thử gọi cái kẻ đã phát minh ra cái bảo bối smartphone này đến đây xem, chưa chắc hắn đã làm được nữa là.
Nếu chuyện đó mà khả thi, thì hắn đã tóm cổ tống giam toàn bộ cái đám Chính Phái tối ngày lên diễn đàn Giang Hồ Trung Nguyên đăng bài kích động, chia rẽ nội bộ từ tám đời rồi.
[〇〇 / [Tin chính thức] Quần lót hôm nay của giáo chủ đại nhân màu đen nha bà con~]
[〇〇 / Huhu.. Giáo chủ phu nhân ơi... Hôm nay ta lại vừa thủ dâm vừa nhớ đến nàng đó...]
……Và cả mấy cái tên giáo đồ vô kỷ luật, dám buông lời bỉ bổi, xúc phạm đến vị thần tối cao của bản giáo nữa.
"Đừng nói với bản tọa là ngươi đã lừa gạt bản tọa?"
Câu nói lạnh lùng của Kiếm Ma đã kéo tâm trí Ma Não thoát khỏi viễn cảnh về vòng một của Giáo chủ đại nhân.
Và rồi mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra, lăn dài trên sống lưng hắn.
Ánh mắt của Kiếm Ma có vẻ hơi... mất kiểm soát rồi.
Đúng với danh xưng vị quân sư tài ba xuất chúng, không có đối thủ trong nội bộ Thiên Ma Thần Giáo.
Bộ não của Ma Não bắt đầu hoạt động với công suất tối đa!
"Hừm…… Làm gì có chuyện thuộc hạ dám lừa dối ngài chứ. Trước mắt thì kẻ đó đang ở vùng Thiểm Tây."
Hắn giả vờ nhíu mày, truyền một luồng nội công lên đôi mắt cho thêm phần nguy hiểm.
Và bắt đầu màn chém gió không điểm dừng.
Dù sao thì đây cũng chẳng phải là lần đầu tiên Kiếm Ma nổi hứng làm ra mấy hành động kỳ quặc.
Biện pháp tốt nhất bây giờ là bịa ra một câu chuyện có vẻ hợp lý để khiến lão nản lòng và từ bỏ ý định.
Chắc hẳn người mà lão gặp trong Tâm Tương Luận Kiếm đã khơi dậy sự hứng thú của lão đối với kiếm pháp của người đó.
Nếu đó là những chiêu thức kiếm pháp tinh túy của Ma Giáo hay Chính Phái đã đạt đến độ hoàn mỹ.
Thì với nhãn quang sắc bén của Kiếm Ma, chắc chắn lão đã nhận ra ngay lập tức.
Vì vậy.
Rất có khả năng lão đã đụng độ một mầm non đầy triển vọng nhưng vẫn còn non nớt như một quả táo xanh.
Trên thế gian này, có bao nhiêu nơi sở hữu loại nhân tài như vậy chứ?
"Và…… Tây An, có lẽ kẻ đó đang ở Bách Hoa Học Quán."
Mặc dù hiện tại đang có một phái đoàn giao lưu nhỏ bao gồm Tiểu giáo chủ đang ở đó.
Nhưng Bách Hoa Học Quán hiện nay chẳng khác nào hang hùm nọc rắn.
Cái lão già điên khùng, cứ hễ ngứa mắt là lôi người ta ra chém thành trăm mảnh này mà lết xác đến đó?
Chắc chắn giáo chủ đại nhân sẽ không bao giờ chấp thuận.
Dựa trên sự tin tưởng tuyệt đối vào phán đoán đó, Ma Não đã hoàn thành xuất sắc bài diễn văn chém gió của mình.
"Ô hô! Ra là vậy. Nếu thế thì cũng dễ hiểu thôi. Đúng là kiếm pháp của hắn không hề giống với bọn Cửu Phái Nhất Bang. Cũng chẳng phải của Nam Cung hay Mộ Dung."
May mắn thay, Kiếm Ma có vẻ đã tin sái cổ vào những lời phân tích đó và gật gù tán đồng.
Ma Não lén thở phào nhẹ nhõm trong bụng.
Cút lẹ đi cho khuất mắt…….
Thế nhưng.
Có một điều mà Ma Não đã vô tình bỏ qua.
Đó là hành tung của một kẻ điên vốn không thể nào đoán trước được.
Và khi một kẻ điên đã trót đam mê một thứ gì đó, thì hành động của hắn sẽ vượt xa mọi ranh giới của sự tưởng tượng.
Ba ngày sau chuyến viếng thăm của Kiếm Ma.
"……Bọn họ nói rằng ngươi là người cuối cùng gặp Uất Trì Lượng trước khi lão rời khỏi Thần Giáo. Đừng nói với ta là ngươi đã xúi giục lão đấy nhé?"
"Không, tuyệt đối không phải là thần đâu!"
Ma Não buộc phải phủ phục trước mặt giáo chủ, cuống cuồng giải thích tràng giang đại hải để chứng minh sự trong sạch của bản thân.
Trong phòng của Kiếm Ma, chỉ còn sót lại một tờ giấy bay lất phất trong gió, mang một vẻ đẹp cổ kính với vỏn vẹn một dòng chữ lạnh lùng vô cảm: "Ta đi thăm cháu gái cưng một lát."
Ai mà ngờ được lão dám tự ý rời khỏi Thần Giáo mà không thèm xin phép giáo chủ lấy một câu chứ?!
Ma Não chỉ biết nghiến răng ken két, tự trách mình vì đã phạm phải một sai lầm quá lớn.
Và thế là.
Kiếm Ma Uất Trì Lượng.
Chính thức tái xuất giang hồ sau 10 năm bế quan.
Khoảng cách bay thẳng từ Thiên Sơn đến Tây An.
Theo hệ đo lường phương Tây là khoảng 2.648 km.
Theo hệ đo lường Trung Nguyên là khoảng 6.742 dặm.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Câu cửa miệng của anh Sung Cằm Nhọn Thuần D2F Cảnh giới tối cao của võ công Ma Giáo, tương đương Vũ Hóa Đăng Tiên của Chính Phái.