Chương 20: Sự kiện sư phụ x3 (2)
Thành thật mà nói, sau khi tận mắt nhìn thấy cái thiết kế xúc phạm người nhìn của cái kính VR nhét smartphone này, tôi bắt đầu tự hỏi liệu quyết định của mình có đúng đắn không.
Đồng thời, những ký ức đau buồn từ kiếp trước bỗng dội về trong tâm trí tôi.
Người bạn thân tên Cheol-seung của tôi, một chàng trai men lỳ và ngầu lòi hơn bất kỳ ai…….
Chỉ vì nghe lời rủ rê của một thằng bạn khác mà bập vào chơi VRChat.
Để rồi cuối cùng tha hóa thành một "cô vợ ảo" ngoan ngoãn sủa gâu gâu mỗi khi được vô số người chơi nặc danh vuốt ve…….
Thầm cầu chúc hạnh phúc cho "cô ấy" – người giờ đây đã trở thành một miền ký ức xa xăm.
Tôi hít một hơi thật sâu.
Aincrad.
À không, tôi chính thức bước vào thế giới của Tâm Tương Luận Kiếm.
...
...
"Hừm……."
Dù đã chuẩn bị tinh thần từ lần trước, nhưng tôi vẫn không khỏi thất vọng trước cái thứ công nghệ tồi tàn của cái thế giới này.
Nhân vật vẫn là những cục đất sét gớm ghiếc chẳng hề có chút tính năng tùy chỉnh ngoại hình nào.
Thế nhưng giữa cái đống bầy hầy đó, thiết kế mô hình 3D của các loại binh khí lại được trau chuốt tỉ mỉ một cách thừa thãi.
Nhìn mấy thứ đó, tôi lại cảm thấy sôi máu.
Làm được mà sao không chịu làm hả mấy thằng dev rác rưởi kia!
Cơn phẫn nộ lại trào dâng.
Phen này tôi phải gửi cho huynh trưởng một bản báo cáo dài 8.700 chữ mới được.
Giao diện người dùng thì cũng phèn không thể phèn hơn.
Nào là chế độ Luyện tập và Đấu Giao hữu.
Và hệ thống Đấu Xếp Hạng được chia thành: Đấu Tự do, Đấu Tuyệt Đỉnh và Đấu Hóa Cảnh.
Theo như cuốn sách hướng dẫn đi kèm sản phẩm.
Đấu Tự do sẽ phản ánh chính xác cảnh giới thực tại của người chơi.
Đấu Tuyệt Đỉnh sẽ mặc định ép sức mạnh của mọi người chơi về mức Tuyệt Đỉnh – tức là cái ngưỡng có thể phóng xuất kiếm khí hay chưởng lực ra ngoài cơ thể – bất kể cảnh giới thực sự của họ là gì.
Còn Đấu Hóa Cảnh thì nâng sức mạnh lên mức có thể bộc phát ra cương khí tỏa sáng lấp lánh.
Bất ngờ thay, Đấu Tuyệt Đỉnh lại là nơi đông người chơi nhất.
Chắc là do Đấu Tự do dễ xảy ra tình trạng smurf hành gà.
Và vì phần lớn võ nhân trên giang hồ đều chỉ quẩn quanh ở ngưỡng Nhất Lưu đến Tuyệt Đỉnh.
Thế nên Đấu Hóa Cảnh có lẽ mang lại cảm giác như đang tọc mạch nhìn lén một cảnh giới cấm kỵ chăng?
Thực tế thì sau khi lướt thêm một vòng trên diễn đàn, tôi cũng nghe phong phanh rằng có không ít võ nhân vì quá đắm chìm vào Đấu Hóa Cảnh mà bị tẩu hỏa nhập ma mà sinh ra tâm ma.
Sợ quá sợ quá.
Là một nam nhân đích thực đầu đội trời chân đạp đất, tôi lập tức chọn ngay Đấu Tuyệt Đỉnh.
Luyện tập?
Trò đó chỉ dành cho mấy đứa con nít mới nhú thôi.
Trình độ võ công của tôi, vốn đã được rèn giũa qua tựa game Beat Saber, đâu dễ gì bị bó buộc bởi dăm ba cái giới hạn đó.
[Đang tìm kiếm đối thủ…….]
[Đã trôi qua 20 giây]
Trong lúc chờ ghép trận, tôi tranh thủ kiểm tra lại chuyển động của bản thân, à không, của nhân vật.
Độ chân thực của nó cao hơn tôi tưởng rất nhiều.
Nói hơi quá một chút thì cảm giác hệt như đang trực tiếp điều khiển chính cơ thể thật của mình vậy.
Mặc dù thể xác thực của tôi bên ngoài đang ngồi xếp bằng nhắm mắt thiền định.
Và tôi thậm chí còn chẳng cảm nhận được hơi ấm mềm mại của Cún Sói đang cuộn tròn trên đùi mình, chứng tỏ tôi đã hoàn toàn chìm đắm vào thế giới thực tế ảo này.
Nhưng điều khiến tôi ưng ý nhất là.
Những môn võ công mà tôi đã khắc ghi trong đầu.
Từ việc vận chuyển hỏa khí của Hỏa Ảnh Tâm Quyết, thi triển những bước chân đặc thù của Vô Ảnh Bộ, cho đến việc vung thử một chiêu thức của Phi Thiên Kiếm Quyết, tất cả đều mượt mà đến không ngờ, không hề có bất kỳ sự kháng cự nào.
Thậm chí cảm giác thi triển ở đây còn trơn tru và hoàn hảo hơn cả ngoài đời thực.
Cứ như thể những chiêu thức hoàn mỹ mà tôi luôn tưởng tượng trong đầu nay đã thực sự được cụ thể hóa vậy.
"Ra là vậy……."
Giờ thì tôi đã hiểu phần nào sự nguy hiểm của Đấu Hóa Cảnh rồi.
Nếu như năng lực thực tế tỷ lệ thuận với sự lĩnh ngộ thì không sao.
Nhưng nếu dùng một thân thể phàm trần chưa hoàn thiện ở ngoài đời để cố gắng tái hiện lại môn võ công ảo diệu chỉ có thể thi triển trong Tâm Tương Luận Kiếm, thì việc sinh ra tâm ma là điều tất yếu.
[Đã tìm thấy đối thủ.]
[GET READY FOR THE NEXT BATTLE]
Tự dưng chèn tiếng Anh vào làm gì thế không biết?
Cùng với tiếng trống dồn dập hùng hồn.
Tôi cảm nhận được nhân vật của mình đang bị dịch chuyển đến một nơi khác.
Có vẻ như đã có một bản cập nhật hình ảnh nhỏ so với cái sàn đất sét vô hồn mà tôi thấy lần trước.
Tôi được đưa đến một đấu trường trông na ná như sàn đấu của Đại Hội Võ Thuật Thiên Hạ Đệ Nhất trong Dragon Ball.
Đối thủ của tôi là một tên kiếm khách không mắt, không mũi, không miệng.
Tất nhiên, dưới góc nhìn của hắn thì tôi cũng y chang vậy thôi.
ID của đối thủ là 'Malanglover' (Người yêu sự mềm mại).
Cái tên nghe sặc mùi biến thái.
Hôm nay, bổn tôn đây sẽ thay trời hành đạo, tiêu diệt cái tên lolicon ấu dâm này để chấn chỉnh lại đạo lý giang hồ!
Ngay khi tiếng cheng báo hiệu trận đấu bắt đầu vừa vang lên.
Khoảnh khắc tôi vừa bước tới một bước để dạy dỗ hắn.
"……!"
Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm nhận được thế nào là sát khí thực sự.
Sống lưng tôi lạnh toát, tầm nhìn vô thức bị thu hẹp lại.
Rõ ràng là khoảng cách vẫn còn quá xa để hắn có thể phóng kiếm khí.
Nhưng cái cảm giác như thể chỉ cần tôi bước sai một nhịp, là tôi sẽ rơi xuống vực sâu vạn trượng không đáy.
Tôi lẳng lặng dán mắt vào vị trí đáng lẽ ra phải là miệng của hắn.
Không biết có phải do tôi tưởng tượng hay không.
Nhưng rõ ràng cái khóe môi không hề tồn tại đó vừa khẽ nhếch lên──
Keeenng──!
"Hự……!"
Chỉ trong chớp mắt, một đường kiếm xé gió lao đến như thiên lôi giáng xuống, tôi chật vật lắm mới vung kiếm gạt ra được.
Cảm giác tê dại chạy dọc từ bàn tay lên đến tận vai, nhưng tôi vẫn nghiến răng chịu đựng, bọc lửa quanh cánh tay và khó nhọc cản phá những đòn tấn công liên hoàn nối tiếp ngay sau đó.
Thế nhưng.
Keeenng──!
Đường kiếm của hắn uốn lượn như một con rắn độc, luồn lách qua lớp phòng thủ và trượt dọc theo lưỡi kiếm của tôi.
Thanh kiếm tuột khỏi tay tôi rơi xuống đất.
Và rồi.
Dù không hề cảm thấy đau đớn.
Cơ thể tôi đã bị chẻ làm đôi.
Chỉ vỏn vẹn trong vòng 5 chiêu.
Rõ ràng là các chỉ số sức mạnh đã được cân bằng ở cùng một mức độ cơ mà.
Thế mà tôi lại bị nghiền nát một cách áp đảo đến nhường này sao.
Cục tức bỗng nghẹn ứ ở cổ họng.
[Bạn có muốn thách đấu lại với đối thủ không?]
[Chấp nhận■ / Từ chối□]
Ê.
Đánh lại ván nữa.
Lượng người chơi cái trò này cũng chẳng phải đông đúc lên tới 27.021 người hay gì.
Cùng lắm cũng chỉ có lác đác vài mống tay cựu binh thôi.
Vậy nên.
Đánh cho đến khi nào thắng thì thôi!
...
...
"Ha ha, thú vị đấy!"
Tại một địa điểm bí mật thuộc Thiên Ma Thần Giáo trên dãy Thiên Sơn, những tiếng cười sảng khoái vang vọng khắp phòng luyện công.
Đó là tiếng cười phát ra từ một nam nhân đang ngồi xếp bằng nhắm mắt như đang vận khí điều tức.
Kiếm Ma Uất Trì Lượng dạo gần đây đang rất đam mê cái trò đi smurf tiêu khiển.
Dạo này mấy đứa vừa thấy cái ID của lão là đã vội vàng bấm nút đầu hàng, toàn một lũ nhát gan vô dụng.
Lâu lắm rồi lão mới gặp một cái ID lạ hoắc, lại còn sở hữu cái thành tích 0 thắng 0 thua trong sáng như tờ giấy trắng thế này.
Hơn thế nữa.
[Đối thủ đã yêu cầu tái đấu.]
[Chấp nhận■ / Từ chối□]
Đã là lần thứ 13 rồi.
Từ 0 thắng 0 thua giờ đã thành 0 thắng 12 thua, thế mà tên đó vẫn lì lợm bấm nút thách đấu!
Cái sự kiên trì này!
Chẳng phải là ăn đứt cái đám giáo đồ vô dụng của Thần Giáo hay sao?!
Nhưng điều khiến lão phấn khích hơn cả là cứ sau mỗi lần tái đấu, đối thủ lại dần làm quen và thích ứng được với đường kiếm của lão thêm một chút.
Dù chỉ là trong không gian ảo của Tâm Tương Luận Kiếm, nhưng tư chất cỡ này quả thực vô cùng xuất chúng.
Từ ngày đứa cháu gái ngoan ngoãn đáng yêu mà lão cưng như trứng hứng như hoa rời khỏi Thần Giáo, đã bao lâu rồi lão chưa được vui vẻ thế này?
Chưa từng!
Đây là lần đầu tiên kể từ lúc đó lão mới được nếm lại cái hương vị của niềm vui, cái cảm giác sảng khoái khi đang thực sự sống, được vung kiếm chém giết với một đối thủ xứng tầm.
"Đúng! Phải thế chứ!"
Dù đối phương không thể nghe thấy.
Nhưng Uất Trì Lượng vẫn không tiếc lời khen ngợi pha xử lý vừa rồi của đối thủ.
Kẻ kia không chỉ nhìn thấu và hóa giải thành công hư chiêu của lão, mà còn biết mượn lực đẩy để sắc bén phản công lại ngay vào tử huyệt.
Dù nhát kiếm đó không thể chạm vào người lão nên chẳng có ý nghĩa gì thực tế.
Nhưng việc hắn đã tiến bộ đến mức dám chủ động phản công lại lão đã là một thành tựu vô cùng đáng tự hào rồi.
Nhưng lão đâu có định nương tay.
Đã làm tốt đến mức này rồi thì, thay vì dùng mấy chiêu kiếm vỡ lòng, thiết nghĩ cũng nên cho hắn mở mang tầm mắt bằng một môn kiếm pháp đàng hoàng chút.
Huyết Lang Kiếm Pháp đệ nhất thức.
Huyết Lang Xuất Thế.
Dù không thể truyền cương khí vào thanh kiếm nên uy lực đã bị giảm sút đi phần nào.
Nhưng hệt như một con sói cô độc kiên nhẫn rình mồi trong rừng sâu, chỉ chờ con mồi lộ ra một sơ hở nhỏ nhoi liền lao ra tung một cú đớp tử thần với một quỹ đạo không thể lường trước──
Một luồng kiếm khí đỏ rực bắn ra nhanh như chớp giật.
Đó là một tốc độ cực nhanh mà mắt thường tuyệt đối không thể nào bắt kịp.
Ngay khoảnh khắc luồng kiếm khí chuẩn bị xuyên thủng trái tim đối thủ.
Lão thấy hắn gồng mình vặn xoắn nửa thân trên một cách vô cùng gượng gạo.
"Ha ha, ha ha ha ha!"
Uất Trì Lượng cười phá lên đầy khoái trá.
Một đòn tấn công mà lão đinh ninh là không thể nào né tránh được.
Dù động tác của hắn vẫn còn rất vụng về.
Nhưng việc hắn có thể chia nhỏ cái khoảnh khắc tíc tắc đó ra để nắm bắt quỹ đạo và cố gắng né đòn, quả thực là nằm ngoài sức tưởng tượng của lão.
Tất nhiên, nếu đây là một trận sinh tử quyết ngoài đời thực thì hắn ta đã chết nhăn răng rồi.
Nhưng chỉ nội việc hắn có thể dán mắt quan sát đường đi của kiếm khí cho đến tận phút chót thôi, cũng đủ để lão cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
[Đối thủ đã yêu cầu tái đấu.]
[Chấp nhận■ / Từ chối□]
Khóe môi Uất Trì Lượng giật giật, không sao giấu nổi nụ cười đắc ý.
...
...
"Aghhh!"
Cái tên khốn hơi dơ chết tiệt này.
Chẳng chịu nhường tôi lấy một ván nào…….
Dù vậy.
Tôi vẫn có thể cảm nhận rõ ràng sự chênh lệch đẳng cấp giữa hai bên.
Bên trong Tâm Tương Luận Kiếm, cơ thể tôi trở nên linh hoạt hơn hẳn so với đời thực, và thanh kiếm của tôi cũng thể hiện trọn vẹn những gì tôi lĩnh ngộ được.
Thế nhưng.
Những khẩu quyết tuy đã được khắc ghi hoàn hảo trong tâm trí.
Nhưng tôi nhận ra một sự thật phũ phàng rằng chúng vẫn chưa thực sự thuộc về tôi.
Người ta thường bảo việc học là vô bờ bến.
Võ học cũng mênh mông như vậy.
Đứng trước con đường tu luyện vẫn còn trải dài thăm thẳm ngút ngàn phía trước, tôi nên cảm thấy biết ơn vì mình còn không gian để phát triển, hay nên cảm thấy kính sợ và tuyệt vọng trước sự xa xăm đó đây?
Với tâm trạng rối bời, tôi lột cái kính VR ra khỏi đầu.
Chẳng biết thời gian đã trôi qua bao lâu.
Toàn thân tôi sũng nước hệt như vừa tắm hơi xong.
Chỉ cần vắt nhẹ ống tay áo là nước mồ hôi đã nhỏ thành giọt tỏng tỏng.
……Tôi đã chết ít nhất 30 mạng rồi.
Tuy không chết thật, nhưng cái cảm giác lưỡi kiếm sắc lạnh ngậm đầy sát khí đặc quánh đó chém đứt cánh tay, xẻo đứt đôi chân, cứa đứt cổ họng và nghiền nát trái tim tôi vẫn còn in hằn rõ mồn một.
Nếu không có cái đặc tính Minh Cảnh Chỉ Thủy thì chắc tôi đã hóa điên từ đời nào rồi.
"Đúng là thằng điên……."
Ngay cả trong thế giới ảo mà sát khí tỏa ra vẫn nồng nặc đến mức nghẹt thở thế này.
Kẻ đó đích thị là một con quỷ cuồng sát, một ác quỷ đội lốt người.
Nhìn Cún Sói chẳng biết từ lúc nào đã leo xuống khỏi đùi tôi, chễm chệ chiếm trọn vị trí đắc địa giữa giường và ngáy khò khò, tâm trạng tôi dần bình ổn trở lại.
Tôi thay một bộ quần áo khô ráo.
Ù ù ù──
Chiếc smartphone trên bàn bỗng rung lên.
[Thông báo ứng dụng: Tâm Tương Luận Kiếm Cải Tiến]
[Bạn có một lời mời kết bạn!]
Gì đây.
Cái con game rác rưởi đến cả tính năng chat hay voice chat còn không có.
Mà cũng bày đặt làm hệ thống kết bạn?
Kiểm tra thử thì thấy người gửi lời mời chính là cái gã sát nhân hàng loạt ban nãy.
Ký ức kiếp trước lại một lần nữa ùa về.
Những cái kịch bản quen thuộc mỗi khi lỡ tay bấm chấp nhận lời mời kết bạn kiểu này.
- Kkk đánh ngu như bò, xóa game mẹ đi thằng rác rưởi
- Đcm, tạo phòng custom ra solo mid
- Mẹ mày chắn hết cái đường ra mid rồi
Đủ mọi thể loại rage bait hoặc cay cú chửi bới.
"Hừm……."
Tôi do dự không biết có nên nhận lời hay không.
Nhưng dù sao cũng muốn nghe thử xem hắn kết bạn để sủa cái gì, nên tôi quyết định bấm nút chấp nhận.
Đồng thời, để phòng hờ, tôi đã soạn sẵn một tràng chửi thề cực kỳ văn vẻ, thanh lịch mang đậm bản sắc giang hồ, ngón tay đặt hờ lên nút "Gửi".
Và rồi.
"Ha, ha ha……."
Tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
[Bọn trẻ,., thời nay,., hiếm có đứa nào,., bền bỉ,., được như ngươi,.,.^^]
[Sau này,., rảnh rỗi,., lại lên đây,., giao lưu,., hehe,.,.]
[Tặng ngươi,., một thanh kiếm,.., làm quà ra mắt này,...^^]
[==[]>>>>>>>>>]
Cái quái gì thế này.
Cái mùi người già nồng nặc không thể giấu giếm này là sao?
Tôi đang lướt mạng xã hội "Giang Hồ Tình Đàm" dành cho mấy ông già đấy à?
Nhưng một người có thể sử dụng thuần thục cái kiểu ngôn ngữ teencode với dấu phẩy vô tội vạ thế này, chắc chắn phải là một vị tiền bối lão làng, kinh nghiệm đầy mình, ăn đứt cả phụ thân tôi hay sư phò.
Tôi vội vàng xóa sạch cái tuyệt chiêu chửi thề đã nạp sẵn trong khung chat.
[Đa tạ tiền bối đã chỉ giáo. Nhờ ngài mà tiểu bối đã mở mang tầm mắt.]
Móc ra cái nhân cách của một thanh niên mới ra trường, ngoan ngoãn lễ phép ra để gõ phím.
Như vậy chắc là ổn rồi nhỉ.
"Hơ!"
Càng nhìn càng thấy ưng mắt.
Từ ngày tìm được thú vui tiêu khiển mang tên Tâm Tương Luận Kiếm này, Uất Trì Lượng đã bán hành cho không biết bao nhiêu kẻ ngoài cái tên nhãi ranh kia.
Trong số đó, tất nhiên cũng có vài mầm non khiến lão khá ưng bụng.
Nhưng phản ứng của bọn chúng thì.
- Ông chú già ơi, xương cốt ông còn đứng thẳng nổi không thế?
- Block thằng già này luôn;;;
- Ho-e-e! Công túa sợ quớ đi à! T_T!
Chẳng có đứa nào ra hồn cả.
Cũng may là kiếm pháp của chúng rặt một mùi Chính Phái.
Chứ đặc biệt là cái thằng xấc xược dám lôi cột sống của lão ra chế nhạo, nếu nó mà là giáo đồ của Thần Giáo thì lão thề sẽ lùng sục tóm cổ nó, phế toàn bộ kinh mạch rồi tống thẳng vào ngục tối.
"Trẻ tuổi mà ngộ tính cao, lại còn lễ phép thế này. Phải tìm cơ hội gặp mặt một lần mới được."
Uất Trì Lượng lẩm bẩm một mình rồi bước ra khỏi phòng luyện công.
Nhớ không lầm thì cái gã Ma Não từng vô tình tiết lộ rằng.
Chỉ cần vận dụng một chút năng lực của hắn, là có thể dễ dàng truy dấu được vị trí gần đúng của những người nằm trong danh sách bạn bè trên cái thứ đồ chơi này.
Sắp tới chắc phải làm một chuyến hành tẩu giang hồ mới được.
Đã mang danh là bậc tiền bối trên giang hồ, thì việc đích thân ra mặt truyền dạy vài đường cơ bản cho một thanh niên ưu tú thế này cũng là lẽ đương nhiên thôi mà.
Lỡ hắn là người của Chính Phái thì sao?
Quan trọng gì chứ.
Cứ táng một đống Ma khí vào đan điền của hắn, thì lúc đó dù có không muốn, hắn cũng tự động biến thành giáo đồ của Thiên Ma Thần Giáo thôi.
Sẵn tiện ghé thăm khuôn mặt đáng yêu của cháu gái cưng Lưu Ly của lão luôn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Tòa thành bay trong phần 1 của Sword Art Online Thông báo của game đối kháng Tekken Malang (말랑): Trong tiếng Hàn có nghĩa là "mềm mại, núng nính, phúng phính" (thường dùng để tả má em bé, bánh mochi, hoặc những thứ bóp vào thấy mềm mềm, dẻo dẻo).