Chương 23: Chơi game là phải thắng (2)
Cái gì đúng thì phải công nhận thôi.
Tôi vẫn còn một chặng đường dài phải đi.
Lúc đầu, tôi cứ ngỡ rằng chỉ cần bước vào không gian của Tâm Tương Luận Kiếm, tôi sẽ hóa thân thành một thiên tài kiếm thuật giáng trần, vung kiếm múa lượn trong bóng đêm, xuất hết những tinh hoa võ học mình đã thuộc lòng cho cả thiên hạ chứng kiến.
Nhưng sau khi bị ăn hành ngập mồm như một con chó, tôi mới nhận ra đời không như mơ.
Võ học không đơn thuần chỉ là việc mô phỏng lại hình thức bên ngoài.
Cứ lấy bộ kiếm pháp mà tôi vừa múa may ban nãy làm ví dụ đi.
Nếu nói về Phi Thiên Kiếm Quyết.
Nó bao gồm tổng cộng sáu thức, từ thức thứ nhất là Phi Dực Điện Thiểm cho đến thức thứ sáu là Thiên Quang Nhất Thiểm
Mỗi chiêu thức đều yêu cầu thi triển những động tác nhất định tuân theo một quỹ đạo đã được định sẵn.
Hơn nữa, việc sử dụng nhu kiếm hay cương kiếm cũng đã được hòa quyện tinh tế vào bên trong diệu lý của từng chiêu.
Nếu so sánh với game, thì mỗi chiêu thức tương đương với một kỹ năng riêng biệt.
Và quá trình thi triển võ công thông thường chính là việc lôi những chiêu thức đã được khắc sâu trong đầu ra và tìm cách liên kết chúng lại với nhau.
Nói một cách dễ hiểu thì giống như việc bấm chuỗi combo EQW-đánh thường-đánh thường-RQW vậy.
……Tôi đã từng nghĩ đơn giản như thế.
Nhưng đường kiếm của cái ông lão teencode mà tôi gặp lần trước lại hoàn toàn khác biệt.
Rõ ràng là lão cứ liên tục dùng đi dùng lại cùng một chiêu thức để nhắm vào tim tôi.
Nhưng có lúc nó lại lao đến nhanh như chớp giật dưới dạng Khoái kiếm, có lúc nó lại biến thành độn kiếm để nắm bắt chính xác và phản đòn lại mọi chuyển động của tôi, và cũng có lúc nó lại ảo diệu như huyễn kiếm với vô vàn hư chiêu trộn lẫn.
Lão đã bóc tách từng tư thế cơ bản nhất cấu thành nên một chiêu thức──
Từ việc bước lên một bước, vung kiếm, khẽ xoay người, chém ngang, hay đâm thẳng... Lão tách rời từng động tác nhỏ nhặt đó ra khỏi chiêu thức gốc và sắp xếp chúng lại để giết tôi hết lần này đến lần khác.
Dù rất cay cú nhưng tôi chẳng thể làm gì được.
Hơn nữa, với khối lượng kiến thức võ học ít ỏi của tôi hiện tại, việc mổ xẻ và tháo gỡ những chiêu thức vốn đã được định hình vững chắc trong đầu là một điều bất khả thi.
Nó giống như cảm giác bạn đã biết trước đáp án đúng, nhưng lại ngần ngại không dám đưa ra một phán đoán khác vì sợ nó sai vậy.
Nhưng mà.
Nếu không làm thế thì tôi không thể nào thắng được──
Dựa trên niềm tin mãnh liệt đó.
Tôi bắt đầu vung kiếm một cách điên cuồng, mô phỏng lại cái thứ kiếm pháp vẫn chưa thực sự được định hình rõ ràng trong đầu mình.
Kiếm pháp của ông lão ẩn danh.
Dù tôi chẳng biết lão vận hành nội công ra sao, quỹ đạo thực sự của nó di chuyển thế nào, hay các chiêu thức được phân chia rạch ròi ra sao.
Vì không biết.
Nên tôi sẽ băm vằn tất cả những gì mình nhìn thấy ra thành từng mảnh nhỏ nhất.
Băm nhỏ, rồi lại băm nhỏ hơn nữa, chỉ giữ lại những cái "Hình" tối giản nhất.
Và dồn nén toàn bộ những cảm xúc mà tôi đã trải qua vào trong đó.
Đấu khí.
Mùi máu tanh nồng.
Sát khí đặc quánh như thể chực chờ xé xác tôi ra thành từng mảnh.
Và cả sự liều lĩnh, sẵn sàng đánh đổi một cánh tay của mình để đổi lấy cái đầu của đối thủ.
Đúng rồi.
Giống hệt như một con sói cô độc.
Một kẻ đi săn đơn độc với những bước chân nhuốm máu.
Và mang theo thứ bá khí kiên cường, tuyệt đối không lùi bước dù phải đối mặt với kẻ thù mạnh mẽ đến đâu.
"……!"
Mộ Dung Uy Thiên thoáng chốc cảm thấy hoang mang.
Hắn không chỉ kinh ngạc khi thấy nhát kiếm mà hắn đinh ninh là không thể cản phá lại bị đánh bật ra một cách chuẩn xác.
Mà kể từ giây phút đó, Kim Thời Huyền như biến thành một con người hoàn toàn khác.
Những đường kiếm ngay thẳng, bài bản ban nãy đã biến mất tăm, thay vào đó là những nhát đâm chém loạn xạ, bất quy tắc và không thể lường trước quỹ đạo, hệt như lối đánh của một gã lãng khách giang hồ bôn ba ngoài đầu đường xó chợ.
"Đừng hòng làm càn!"
Mộ Dung Uy Thiên hét lên một tiếng lấy khí thế, vung cặp song kiếm múa lượn điên cuồng hòng đè bẹp hoàn toàn một Kim Thời Huyền đang trong tình trạng nửa sống nửa chín.
Thế nhưng, có lúc đối phương lại dễ dàng gạt phăng đòn tấn công của hắn bằng một luồng sức mạnh vô lý đến khó tin.
Có lúc thứ tưởng chừng như chỉ là hư chiêu, lại bỗng hóa thành thực chiêu ngay trước khoảnh khắc va chạm, trườn lên nhắm thẳng vào mạng sống của hắn như một con độc xà.
Và.
Điều cốt lõi nhất là──
Khí chất của Kim Thời Huyền đã thay đổi hoàn toàn.
Đấu khí mờ ảo hòa quyện cùng sát khí nồng nặc đang dần hóa thành một chiếc gông cùm vô hình, từ từ siết chặt lấy cơ thể Mộ Dung Uy Thiên.
Hắn lại cảm thấy bị áp đảo trước một tên kiếm khách đồng trang lứa sao……?
Sự hoang mang ngày một phình to, đè nặng lên tâm trí Mộ Dung Uy Thiên.
Linh cảm mách bảo rằng không thể để bị lấn át khí thế thêm nữa, Mộ Dung Uy Thiên vắt kiệt toàn bộ lượng nội công còn sót lại trong cơ thể.
Càn Khôn Phá Thiểm Kiếm.
Tuyệt chiêu: Thiên Địa Quy Nhất.
Đường kiếm mang ý niệm của bầu trời (Càn) hòa quyện cùng đường kiếm mang ý niệm của mặt đất (Khôn), tạo nên một thực thể thống nhất, tái hiện lại sự hỗn nguyên của thuở hồng hoang.
Vốn dĩ tuyệt chiêu này được thiết kế để sử dụng cùng với cương khí, nên việc thi triển nó lúc này khiến Mộ Dung Uy Thiên có cảm giác kiệt quệ như thể toàn bộ sức lực đã bị rút cạn.
Nhưng đổi lại, giữa hai thanh kiếm đan chéo vào nhau bỗng bùng lên một thứ ánh sáng rực rỡ mang hai màu đen trắng đan xen, với một hình thái quá đỗi sắc nét để có thể gọi chung chung là kiếm khí.
Nếu đây là cơ thể thật ngoài đời, chắc chắn khí huyết của hắn đã bị đảo lộn tùng phèo rồi.
Nhưng vì đây là Tâm Tương Luận Kiếm nên điều đó mới có thể khả thi.
Quyết định phân thắng bại bằng một chiêu này, Mộ Dung Uy Thiên ngước mắt nhìn đối thủ.
"……!"
Và hắn lập tức nhận ra mình đã phạm phải một sai lầm chết người.
"Cái đồ hạ lưu không biết xấu hổ!"
Thật không may, Mộ Dung Uy Thiên vẫn chỉ là một nụ hoa được nuôi trồng trong lồng kính.
Hắn cứ ngây thơ đinh ninh rằng, một khi hắn đã tung ra tuyệt chiêu, thì đối phương cũng sẽ dùng tuyệt chiêu để sòng phẳng đáp trả, tạo nên một trận thư hùng mang đậm tinh thần hiệp khách lãng mạn.
Thế nhưng Kim Thời Huyền lại chẳng hề có cái ý định cao cả đó.
Ngay khoảnh khắc kiếm khí của Mộ Dung Uy Thiên vừa bùng phát.
Hắn đã dồn toàn bộ nội công vốn định dùng để phản đòn xuống huyệt Dũng Tuyền ở lòng bàn chân, chuẩn bị sẵn sàng tư thế để bỏ chạy.
Chiêu Thiên Địa Quy Nhất mà Mộ Dung Uy Thiên dốc hết tâm sức tung ra chỉ chém vào khoảng không vô định.
Thế nhưng.
Nhìn thấy cảnh tượng đó, Mộ Dung Uy Thiên lại càng điên tiết, hắn liều mạng ép nốt chút tiên thiên chân khí cuối cùng, dồn toàn lực vào thân kiếm.
"Đừng hòng thoát bằng mấy cái trò vặt vãnh đó!"
Và kết quả là.
Lượng nội lực bị ép ra đã trào ra khỏi lưỡi kiếm, hóa thành một luồng kiếm khí xé gió lao thẳng về phía tấm lưng đang co giò chạy trốn của Kim Thời Huyền.
Chắc chắn hắn ta không thể nào né kịp.
Cảm nhận toàn bộ sức lực đang rời bỏ cơ thể, Mộ Dung Uy Thiên nhếch mép nở một nụ cười đắc thắng.
Thế nhưng.
Vútttttt──
Một âm thanh xé gió sắc lẹm vang lên.
Mộ Dung Uy Thiên vô thức ngẩng mặt lên nhìn bầu trời.
"Cái tên điên này──"
Thanh kiếm của Kim Thời Huyền đang rơi thẳng xuống ngay đỉnh đầu hắn.
Nếu còn sót lại chút sức lực nào, dù chỉ là một chút thôi, hắn đã có thể dễ dàng né tránh.
Nhưng xui xẻo thay, vì ban nãy đã vắt kiệt sức lực trong nháy mắt, nên giờ đây hắn đến một ngón tay cũng chẳng thể nhúc nhích nổi.
Và cuối cùng.
Trước khi chiêu Thiên Địa Quy Nhất kịp nuốt chửng Kim Thời Huyền.
Thanh kiếm mà Kim Thời Huyền ném vọt lên không trung ngay lúc Mộ Dung Uy Thiên đang gồng sức tụ lực, đã xuyên thủng nhân vật của hắn trước.
Cùng với cảm giác tầm nhìn bị nhuộm đỏ lòm bởi máu──
[Trận đấu kết thúc]
[Người chiến thắng: ChoXin1TimChoBoMatChuocChinhHangVanKimTienTrang]
[Kẻ thua cuộc: Phá Thiên Kiếm Quỷ]
Thế giới Tâm Tương Luận Kiếm là nơi không hề tồn tại khái niệm Đồng quy vu tận.
Luôn phân định thắng thua một cách vô cùng lạnh lùng và chuẩn xác.
"Lại dùng trò bỉ ổi……!"
Mộ Dung Uy Thiên nghiến răng ken két.
Nhưng mà.
Cái trò khôn lỏi đó chỉ lừa được hắn một lần thôi.
Đằng nào thì bọn họ cũng đã thống nhất là đánh theo thể thức BO3 rồi.
Trong hai ván còn lại, hắn sẽ băm vằm Kim Thời Huyền ra thành trăm mảnh.
[Bạn có muốn thách đấu lại với đối thủ không?]
[Chấp nhận■ / Từ chối□]
Và rồi.
Bước sang ván thứ hai.
Trước cái thứ kiếm pháp quái dị chưa từng thấy mà Kim Thời Huyền thi triển.
Mộ Dung Uy Thiên đã bị băm vằm thành trăm mảnh.
Dù có nhìn nhận theo cách nào.
Dù có đánh giá ra sao đi chăng nữa.
Đó là một sự thảm bại hoàn toàn của hắn.
"Phùuuu……."
Tôi thở hắt ra một hơi dài nhẹ nhõm và lột chiếc mũ VR ra khỏi đầu.
"Kim Thời Huyền! Kim Thời Huyền!"
"Ghê phết đấy huynh đệ!"
"Á a a a! Tiền của ta!"
"Tiền nào của ngươi lúc nào mà than vãn!"
Sức nóng cuồng nhiệt từ Tâm Luyện Các lập tức ập vào tai tôi.
Mộ Dung Uy Thiên thì đang mang một vẻ mặt thất thần, hồn xiêu phách lạc.
Tôi tiến lại gần và chìa tay ra cho hắn.
Hắn ngước lên nhìn tôi bằng đôi mắt vô hồn, lông mày khẽ giật giật, dường như vẫn muốn nổi điên.
Nhưng chắc vì không còn đủ sức để làm loạn trước mặt bao nhiêu người thế này, nên hắn đành ngoan ngoãn nắm lấy tay tôi.
[GodofBlade_11]
Kiếm Thần cơ đấy.
Cái ID ngạo mạn gớm.
Ba cái trò bóc phốt đào bới quá khứ để sau này tính cũng được.
Bây giờ tôi phải tận hưởng trọn vẹn đặc quyền của kẻ chiến thắng cái đã.
"Đừng buồn quá làm gì. Tại đối thủ của ngươi là ta mà."
Nhớ lại cái khuôn mặt lươn lẹo giấu bài của Mộ Dung Trạch, tôi cố tình nặn ra một nụ cười đểu cáng và gợi đòn nhất có thể.
Khuôn mặt Mộ Dung Uy Thiên rúm ró lại thảm hại, hắn hất mạnh tay tôi ra.
Nhưng đó là sự thật không thể chối cãi mà.
Cay thì phải ráng mà thắng chứ.
Cảm nhận sự sảng khoái lan tỏa khắp lồng ngực.
Tôi nán lại đôi chút để đón nhận những lời chúc mừng chiến thắng từ đám bạn đồng học, tận hưởng những giây phút giao lưu ấm áp tình người.
Rồi nhanh chóng lết thân đến chỗ Mộ Dung Trạch – cái kẻ chẳng biết từ lúc nào đã trải sẵn chiếu manh ở một góc phòng để chia chác tiền cược.
Tôi đập tay một cái thật kêu với Vân Hạc đang phụ giúp bên cạnh.
"Ô! Ta biết ngay là ngươi sẽ thắng mà, Kim Thời Huyền!"
Nhìn Mộ Dung Trạch đang cười tươi roi rói chúc mừng chiến thắng của tôi.
"Chia 5-5."
Tôi đưa ra một yêu cầu chia chác vô cùng hợp lý và chính đáng.
Nụ cười trên mặt Mộ Dung Trạch lập tức méo xệch.
Nhìn cái điệu bộ này mới thấy rõ, hắn và Mộ Dung Uy Thiên đúng là anh em cùng chung một dòng máu thật.
"Nói gì thì nói, chia 5-5 thì hơi gắt……."
"Chia 6-4."
"Này!"
"Chia 7-3."
"Rồi rồi rồi…… 5-5 thì 5-5……."
"Thế có phải ngoan không."
Tôi đã thành công đòi lại quyền lợi chính đáng của một người chiến thắng.
Đúng là hai huynh đệ nhà này mang phước lành đến cho tôi mà.
Thu vào tầm mắt nụ cười rạng rỡ của Na Lang tiểu thư từ trên khán đài, tôi thong dong bước ra khỏi Tâm Luyện Các.
Đến Từ Gia Trang rước Cún Sói về, rồi chui về ký túc xá tắm rửa nghỉ ngơi thôi.
Mặc dù không trực tiếp vận động tay chân ngoài đời thực.
Nhưng do phải tập trung tinh thần quá độ nên đầu tôi đang đau như búa bổ.
Đang nhẩn nha bước đi.
Ngay đoạn đi ngang qua khu vực trung tâm của Bách Hoa Học Quán, nơi tập trung rất nhiều các tòa điện các san sát nhau.
"──?!"
Một sinh vật nhỏ bé nào đó bất thình lình lao ra từ trong hẻm, túm lấy vạt áo tôi và dùng một lực cực mạnh lôi tuột tôi vào trong.
Lúc đầu, tôi còn chột dạ tưởng là tên Mộ Dung Uy Thiên ghim hận trong lòng nên dẫn bè lũ đến đánh úp.
Nhưng ngay khoảnh khắc chạm phải ánh mắt quen thuộc, cộng thêm cái chiều cao nấm lùn hơi bị thiếu uy hiếp đó.
Nên tôi cũng chẳng thèm kháng cự, cứ thế bị lôi xềnh xệch vào một con hẻm vắng tanh không bóng người.
Kẻ bắt cóc.
Thiên Lưu Ly ép chặt tôi vào tường.
Đây gọi là trò ép tường trong truyền thuyết đó hả?
Nhưng cái cảnh nàng phải kiễng chân vươn tay lên quá đỉnh đầu mới túm được cổ áo tôi, trông nó cứ hài hước và đáng yêu thế nào ấy…….
Biết là khi thốt ra cái suy nghĩ đó thì sẽ bị nhét hành ngập mồm, nên tôi ngoan ngoãn khóa chặt mồm lại, cúi đầu nhìn xuống đôi mắt của Thiên Lưu Ly đang ngước lên nhìn tôi.
"Ưm, Lưu Ly cô nương? Có chuyện gì vậy."
Đừng bảo là định tỏ tình với tôi đấy nhé.
Tôi vẫn chưa đạt đến cái cảnh giới "bỏ qua tuổi tác" như đại yêu Sesshomaru đâu.
Thế nhưng.
Câu nói vừa thốt ra khỏi miệng Lưu Ly lại là.
"Ngươi, là người của Ma Giáo?"
"……?"
Làm tôi hoang mang tột độ.
Gì thế này?
Nghe cứ như kiểu "Ngươi có muốn hóa quỷ không?" của anh ba Akaza vậy?
Một viễn cảnh đen tối, nơi tôi bị đấm thủng ngực thành cái bánh donut chợt xẹt qua tâm trí tôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
