Smartphone Tại Võ Lâm Học Quán

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87240

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4301

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

(Đang ra)

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

ベリーブルー

Đây là một bản kê đơn Romcom, kể về câu chuyện của một NPC quần chúng vô danh lại bị toàn bộ các nữ chính chinh phục ở phía sau bức màn của một trò chơi tình yêu.

36 75

Web novel (1-50) - Chương 16: Lấy trước kỳ ngộ cái đã (3)

Chương 16: Lấy trước kỳ ngộ cái đã (3)

Cuối cùng cũng đến giờ thu hoạch.

"Ồ."

Quả không hổ danh là nơi giấu kỳ ngộ, khắp hang động được khảm những viên dạ minh châu tỏa sáng rực rỡ, chiếu rọi cả một vùng không gian.

Tuy trong đầu tôi thoáng xẹt qua suy nghĩ chỉ riêng đống dạ minh châu kia thôi đem bán chắc cũng được một mớ tiền, nhưng tôi chẳng dại gì mà đụng vào.

Mạng sống mới là thứ quý giá nhất.

Tại sao ở cái nơi không hề có nguồn sáng nào mà dạ minh châu vẫn có thể tự phát sáng được?

Theo như một bài báo khoa học mà tôi từng đọc ở kiếp trước.

Thì tất cả đều là nhờ vào bức xạ nguyên tử đấy.

Cái khoảnh khắc ngươi reo lên "Ôi dạ minh châu kìa, phen này giàu to rồi" rồi hớn hở ôm chặt nó vào lòng thì sao?

Nó chẳng khác nào việc đang ốp thẳng một cái máy chụp x-quang vào tim rồi bấm chụp liên tục với tốc độ 0,1 giây một lần.

Ở cái chốn Trung Nguyên nguyên thủy và lạc hậu này, mắc bệnh ung thư đồng nghĩa với án tử.

Thậm chí trong mấy bộ truyện tôi từng đọc, còn có cả mấy cái bệnh quái thai như "ung thư đan điền" nữa cơ.

Chỉ mới tưởng tượng thôi mà vùng quanh rốn tôi đã có cảm giác tê rần rồi.

Ở cái thời đại này làm quái gì có thuốc hóa trị hay thứ gì tương tự chứ?

Người ta hay bảo thân xác là hữu hạn, còn ý chí là bất diệt.

Nhưng tôi thì muốn sống thọ cơ.

Dù sao thì tiền bạc ở nhà tôi cũng nhiều đến mức chất đống để mốc meo rồi, cần gì phải liều mạng.

Để nhanh chóng thoát khỏi cái địa ngục bức xạ kinh hoàng này, tôi rảo bước tiến nhanh về phía trước.

...

...

Ở tận cùng của cái hang động không quá dài này.

Là một thạch thất nhìn thoáng qua là biết ngay do bàn tay con người tạo ra.

Một cánh cửa đá đóng kín mít, thậm chí còn chẳng có lấy một cái tay nắm cửa.

Nơi này được thiết kế vô cùng tinh vi, nếu cố tình dùng bạo lực phá cửa từ bên ngoài, cả cái hang động này sẽ lập tức sụp đổ chôn vùi tất cả.

Manh mối duy nhất liên quan đến việc mở cửa.

Là một phiến đá nằm trước lối vào, trên đó khắc hình Tứ Tượng của Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ tương ứng với bốn hướng Đông, Tây, Nam, Bắc.

Ở chính giữa phiến đá khoét một cái rãnh hình chữ thập, và nhô lên ở trung tâm là một bức tượng rồng nhỏ xíu.

Mặc dù tôi mới chỉ cày đến cái kết "Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân" được đúng một lần.

Nhưng thông qua vô số lần chơi lại, tôi đã đẽo gọt mớ cẩm nang công lược và chiến thuật ở giai đoạn đầu game đến mức sắc bén hoàn hảo rồi.

Và cái mã lệnh ẩn dùng để giải mã bí mật của nơi này, thì bất kỳ một game thủ nào cũng không thể nào quên được.

Với sự tự tin tuyệt đối, tôi nắm lấy bức tượng rồng và gạt nó hệt như đang cầm một cái cần gạt Joystick.

Lên, Lên, Xuống, Xuống, Trái, Phải, Trái, Phải [↑↑↓↓←→←→].

Một thao tác cực kỳ đơn giản, nhưng nếu không phải là người hiện đại thì chắc chắn chẳng ai có thể đoán ra được ý nghĩa của nó.

Ngay khi tôi vừa thực hiện xong.

Ù-ù-rù……!

Một chấn động dữ dội vang lên, và cánh cửa đá từ từ mở ra.

...

...

So với cái hệ thống bảo mật được coi là cực kỳ nghiêm ngặt theo tiêu chuẩn của người cổ đại.

Thì không gian bên trong thạch thất lại nhỏ bé và giản dị hơn tôi tưởng rất nhiều.

"Hả."

Điều khiến tôi bất ngờ là.

Có vẻ như nơi này không chỉ được tạo ra với mục đích đơn thuần là cất giấu kho báu.

Ở ngay vị trí mà tự thân tôi cũng có thể cảm nhận rõ rệt sự hội tụ của linh khí tự nhiên dày đặc, có một đệm thiền được đặt sẵn, cực kỳ lý tưởng để ngồi xếp bằng.

Cảm giác nếu vận khí điều tức ở đây thì hiệu suất sẽ tăng vọt lên một cảnh giới hoàn toàn khác chạy rần rần khắp cơ thể tôi.

Khu vực này cũng khá vắng vẻ ít người qua lại, chắc tôi phải ghi nhớ kỹ đường đi để thỉnh thoảng biến nơi này thành địa điểm tu luyện của riêng mình mới được.

Một món hời ngoài dự tính khiến khóe môi tôi bất giác vẽ lên một nụ cười.

Đúng rồi.

Tuy mọi chuyện đã được giải quyết êm đẹp, nhưng nếu quái đã x3 thì phần thưởng cũng phải x3 chứ.

……Nhắc mới nhớ, hình như cái mod đó tên là "Kỳ ngộ x3" hay đại loại vậy thì phải.

Đừng nói với tôi đây cũng là do ảnh hưởng của nó nhé.

Nhưng chuyện đó gác sang một bên.

"Ồ……."

Mục tiêu ban đầu của tôi – cây cung – đang được trưng bày ở một góc phòng đã lọt vào tầm mắt tôi.

Nếu chỉ nhìn bề ngoài thì thiết kế của nó khá đơn điệu và nhàm chán.

Nhưng cái khí chất và sự uy nghiêm cứ âm thầm tỏa ra từ nó, khiến người ta có cảm giác như thể đây là một món thần binh lợi khí được rèn ra chỉ dành riêng cho tôi vậy.

Tuy ở đây không có cửa sổ trạng thái để tôi có thể soi được giá trị thực sự của nó.

Rằng sức tấn công là bao nhiêu, chỉ số cộng thêm là bao nhiêu, những trò chơi với những con số đó không thể hiển thị được.

Nhưng đồ tốt thì chắc chắn là tốt thôi.

Tôi bước lại gần và đưa tay nắm lấy nó.

"Hử?"

Một cảm giác kỳ lạ truyền đến.

Dù tôi chưa hề chủ động bơm nội công vào, nhưng tôi có thể cảm nhận rõ mồn một cảm giác thanh cung này như một thực thể sống, đang từ từ hút lấy chân khí trong cơ thể tôi.

Tuy nhiên, cảm giác đó không hề khó chịu chút nào.

Tin vào một trực giác vô hình nào đó, tôi làm động tác kéo căng dây cung dù chẳng hề có mũi tên nào được lắp vào, rồi buông tay.

Ngay khoảnh khắc tôi cảm thấy một lượng lớn nội công của mình bị hút rẹt một cái.

Vút──!

Kèm theo một tiếng xé gió chói tai, một mũi tên vô hình vô ảnh phóng vút đi từ đầu ngón tay tôi, để lại một vết xước sâu hoắm trên bức tường đá trước khi tan biến hoàn toàn.

"Uầy, vãi đái……."

Tôi không kìm được mà bật thốt lên một câu cảm thán.

Đỉnh.

Quá đỉnh.

Dù chiêu này ngốn khá nhiều nội công.

Nhưng một kẻ đến cả kiếm khí còn chưa thể phát xuất ra một cách thành thạo như tôi.

Chỉ cần cầm thanh cung này trên tay là có thể bắn ra tên khí rồi sao?

Quả nhiên là bảo vật của Thiên Hạ Đệ Nhất Cung Hiệp.

Nếu không có cái item xịn xò cỡ này chống lưng, thì làm sao dám xưng danh là Thiên Hạ Đệ Nhất Cung Hiệp được.

Một nụ cười rạng rỡ nở rộ trên môi tôi.

Đến lúc này, tôi mới để ý đến một tấm bia đá nhỏ nhắn được đặt ngay bên dưới cây cung.

Đọc thử xem nào.

Đại khái là "Hỡi người hữu duyên! Nếu ngươi đang đọc những dòng này, thì chứng tỏ..." bla bla bla.

Vì đây là một đoạn văn bản giới thiệu kỳ ngộ đậm chất khuôn mẫu, nên tôi định lướt qua cho nhanh.

Nhưng rồi tôi phát hiện ra một chi tiết không thể bỏ qua.

[……Hãy đập vỡ tấm bia đá này, bên trong sẽ lộ ra một chiếc hộp. Trong hộp chứa một viên độc đan do chính tay hồng nhan tri kỷ của bản tọa luyện chế. Độc tính của nó vô cùng mãnh liệt, nếu không đạt đến cảnh giới Hóa Cảnh thì tuyệt đối không thể áp chế được, nhưng với bí truyền của Đường gia……]

Độc sao?

Độc thì tuyệt quá.

Làm ly độc thôi nào.

Nào là căn cứ bí mật, nào là thần binh lợi khí, lại còn kèm theo cả linh dược, đúng chuẩn combo khuyến mãi mua 1 tặng 2.

Quả là một sự hào phóng tột bậc!

Hơn nữa, đi kèm với nó còn có một viên Tị Độc Châu trông có vẻ rất đắt tiền.

Chắc là do chủ nhân trước e ngại độc khí rò rỉ ra ngoài nên mới cẩn thận sắp xếp như vậy.

Như thế lại càng tiện cho tôi.

Việc tôi sở hữu thể chất Bách Độc Bất Xâm càng ít người biết càng tốt.

Viên Tị Độc Châu này sẽ trở thành bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo cho tôi.

[……Hỡi người hữu duyên, nếu sau này Đường gia có lỡ phạm phải sai lầm lớn, nể mặt bản tọa, mong ngươi hãy rủ lòng từ bi tha thứ cho bọn họ một lần. Đó chính là lý do bản tọa để lại di bút này ở đây, và cũng là tâm nguyện cuối cùng của bản tọa.]

Đương nhiên rồi.

Tại hạ nhất định sẽ làm theo.

Tôi có thể tự hào vỗ ngực xưng tên mình là một con người có lương tâm nhất Trung Nguyên này.

Tha mạng cho người tốt, giết chết kẻ xấu, đó chẳng phải là từ bi sao?

Hành động đó chắc chắn sẽ được Đức Phật gật gù tán thưởng trong lúc niệm Vô Lượng Thọ Kinh.

Và ngay cả vị Mao chủ tịch nào đó đang bị thiêu đốt dưới chín tầng địa ngục vì đã làm điều ngược lại, khi đang thưởng thức món cơm rang trứng do chính tay con trai mình chiên, chắc chắn cũng sẽ phải gật gù công nhận điều đó.

Để tỏ lòng biết ơn sự hào phóng không bờ bến của vị tiền bối Thiên Hạ Đệ Nhất Cung.

Tôi đã thành tâm dập đầu thực hiện lễ bái sư ba lần.

Mà cũng chẳng cần phải dập đầu đến chín lần làm gì.

Vì tôi có biết mặt mũi vị sơ đại tổ sư hay sư tổ của môn phái đó hình thù ngang dọc ra sao đâu.

...

...

"Học viên Kim Thời Huyền vẫn chưa về sao?"

Bạch Thiên Nhân – giám thị của ký túc xá Thanh Vân Quán – nhíu mày với vẻ mặt khó chịu.

Mới khai giảng được có năm ngày.

Vậy mà đã có kẻ dám vi phạm giờ giới nghiêm rồi sao?

Giữa giờ Hợi cũng đâu phải là quá muộn màng gì.

Vì học viên không được phép rời khỏi khuôn viên học quán, nên chắc mẩm tên nhãi đó lại đang say khướt ở Chợ Bách Hoa rồi ngủ trương thây ra ở đó chứ gì.

"Kim huynh không phải loại người như vậy đâu……."

"Cái thằng mang danh ứng cử viên cho chức vụ Hậu Cái mới tí tuổi đầu đã học thói bao che khuyết điểm cho người khác rồi à? Lui ra trước đi. Ta tự biết cách xử lý."

Sau khi nghiêm khắc khiển trách và đuổi Vân Hạc, bạn cùng phòng và cũng là sư đệ của Kim Thời Huyền trở về phòng.

Bạch Thiên Nhân đã lâu không khởi động, liền lôi cây Đả Cẩu Bổng ra vung vẩy.

Với những hành vi chống đối kỷ luật kiểu này, việc thiết lập một tiền lệ nghiêm khắc là vô cùng quan trọng.

Nếu xử lý quá nhẹ tay, chắc chắn sẽ có thêm nhiều kẻ khác bắt chước làm theo.

Thế nên chỉ cần cái tên đó lết xác về đến đây, lão nhất định sẽ đánh cho hắn thừa sống thiếu chết mới thôi.

Một lát sau.

"Kỷ cương của học quán nghiêm ngặt là thế, cớ sao đêm hôm khuya khoắt thế này ngươi mới……?"

Bạch Thiên Nhân cứng họng, không thể nói hết câu khi nhìn thấy bộ dạng thê thảm của nam nhân vừa xuất hiện trước mặt.

Cái thằng nhãi này rốt cuộc đã đi đâu và làm cái quái gì vậy.

Đồng phục học viên thì không biết đã quăng ở cái xó xỉnh nào mà lại để trần nửa thân trên.

Giữa ngực in hằn một vết xước dài ngoằng hình chữ Xuyên (川).

Khắp người bê bết bùn đất và những vệt máu đã khô, trông như thể hắn vừa lộn vài vòng dưới bãi sình lầy vậy.

Nuốt ngược tiếng quát mắng đã chực chờ nổ tung ở cổ họng xuống bụng.

Bạch Thiên Nhân đành tạm gác lại cái hoài bão "dùng gậy gộc để chấn chỉnh kỷ cương", mà ưu tiên kiểm tra tình trạng an nguy của học viên trước.

Rất may là hắn không dính phải chấn thương nào nghiêm trọng đến mức phải tức tốc chạy đến Y Dược Đường giữa đêm hôm khuya khoắt thế này, những vết thương ngoài da cũng đã được bôi kim sang dược xử lý qua loa.

Tuy nhiên, mùi hôi thối bốc ra từ người hắn thì nồng nặc như thể hắn vừa ngã xuống hố phân vậy.

Lẽ nào chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi như thế, hắn lại gặp được kỳ ngộ rồi đào thải trọc khí trong cơ thể ra ngoài?

"Chuyện...... chuyện này là sao?"

Khi bị gặng hỏi sự tình, Kim Thời Huyền mang vẻ mặt ngại ngùng đáp:

"Tại hạ bị lạc đường nên lỡ đi sâu vào khu rừng phía Tây, không ngờ lại chạm trán một con hổ khổng lồ. Dù không thể hạ gục được nó, nhưng tại hạ cũng chật vật xoay xở đuổi được nó đi."

"Hả……."

Bạch Thiên Nhân cũng đã từng nghe qua lời đồn về "Đại Hổ Tây Lâm".

Nghe đồn con ác thú đó sở hữu kích thước to bằng cả ngôi nhà.

Nhưng lại có những chuyển động linh hoạt và nhanh nhẹn ngang ngửa một cao thủ cảnh giới Tuyệt Đỉnh.

Lão cứ đinh ninh đó chỉ là tin đồn nhảm, ai ngờ nó lại có thật sao?

"Trời đất ơi, thế sao ngươi lại lao vào đánh nhau với nó. Đáng lẽ ngươi phải bỏ chạy ngay lập tức chứ! Ngươi có hai mạng à!"

Vì đây là hành động cực kỳ bồng bột và thiếu suy nghĩ đối với một tân sinh viên.

Nên dù bộ dạng của Kim Thời Huyền có thê thảm đến đâu, Bạch Thiên Nhân vẫn định lên tiếng răn đe giáo huấn một trận.

"Kyuuu……?"

"Ái chà."

Không hề có một dấu hiệu báo trước.

Một sinh vật bé xíu bất ngờ thò cái đầu nhỏ nhắn ra từ sau lưng Kim Thời Huyền.

Cây Đả Cẩu Bổng trên tay lão lúc này bỗng trở nên lạc lõng và vô duyên đến lạ kỳ.

Bởi vì Bạch Thiên Nhân là một người cực kỳ yêu động vật, đặc biệt là cún con!

"Tại hạ cũng muốn bỏ chạy lắm chứ, nhưng nỡ lòng nào để đứa trẻ này bị ăn thịt……."

Ngay khoảnh khắc đó, những suy nghĩ đang quanh quẩn trong đầu Bạch Thiên Nhân ban nãy.

Cái ý định đánh cho một trận thừa sống thiếu chết để làm gương cho kẻ khác, nay đã hoàn toàn bay sạch khỏi tâm trí lão.

Thay vào đó.

"……Theo nội quy thì học quán nghiêm cấm mang động vật chưa được cấp phép vào ký túc xá, nhưng hoàn cảnh ép buộc thế này thì cũng đành chịu vậy. Ngay ngày mai, ngươi phải lập tức đi làm thủ tục đăng ký thú cưng, rồi mang nó đến Y Dược Đường tiêm phòng đầy đủ cho ta."

"……? Dạ, vâng ạ."

Chậc chậc chậc.

Nhìn mặt là biết cái thằng nhãi này chưa từng nuôi động vật bao giờ rồi.

Nhưng Bạch Thiên Nhân quyết định sẽ bao dung cho sự thiếu hiểu biết của Kim Thời Huyền.

Bởi vì.

"Kyuuuu!"

Nó dễ thương quá mà.

…….

…….

[Na Lang tiểu thư: Bé Đa Lam nhà ta cũng có giấy đăng ký thú cưng đầy đủ rồi nha!]

[Na Lang tiểu thư: Đừng nói với ta là công tử cũng định nuôi thú cưng đó nha?????]

[Na Lang tiểu thư: Con gì vậy?? Mèo á? Hay sóc chuột?]

……Tôi chỉ biết thở dài ngao ngán trước cái chốn võ lâm tà đạo mà lại có cả "chế độ đăng ký thú cưng" này.

Thay vì gõ một tràng tin nhắn dài ngoằng để giải thích.

Tôi lôi con sói con đi tắm rửa sạch sẽ, kỳ cọ hết mớ bùn đất dơ bẩn, rồi chụp một tấm ảnh con bé đang thơm tho sạch sẽ gửi qua.

Cái con ranh này.

Đúng là linh thú có khác.

Rõ ràng lúc mới gặp, kích thước của nó to như một con chó chăn cừu cơ mà.

Thế mà ngoảnh đi ngoảnh lại, nó đã vận Súc Cốt Công thu nhỏ lại thành một nhúm bé xíu rồi.

Lúc đầu tôi còn hơi ngại ngùng vì kích thước khổng lồ của nó, nhưng giờ thì tôi hoàn toàn ưng ý rồi.

Ngay sau đó, biểu tượng "seen" trong tin nhắn biến mất.

Và tôi bị cuốn vào một cơn bão tin nhắn cuồng nhiệt đến mức tôi cá là số lượng icon trái tim tôi nhận được hôm nay bằng cả phần đời còn lại cộng lại.

Cảm giác như sinh lực của tôi đang bị hút cạn vậy.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cảm giác đó cũng không tệ lắm.

Giá như đối tượng được thả tim là tôi chứ không phải con cún sói này thì còn tuyệt vời hơn.

"Kyuuuu……."

Chắc vì thuộc hệ báo thủ khắc thủy nên lúc bị đem đi tắm rửa, con sói này giãy giụa như bị chọc tiết, tắm xong thì nó rũ rượi nằm bẹp dí một chỗ, trông kiệt sức hoàn toàn.

Nhìn bộ dạng thê thảm của tôi, hai tên bạn cùng phòng mỗi người bồi thêm một câu.

"Chó ở đâu ra đây? Ngươi định nuôi nó à? Trông cũng dễ thương đấy."

Mộ Dung Trạch đưa ra một nhận xét khá bình thường.

Còn tên ăn mày thì: "Hô hô. Con này mà vỗ béo nuôi lớn thì chắc cũng được kha khá cân thịt đấy."

Cái thằng ăn mày chết tiệt này, cứ là động vật bốn chân thì chắc cái bàn cái ghế hắn cũng gặm được mất.

"Cún sói, cắn nó."

"Kya-uuu!"

"Khục!"

Nhìn tên ăn mày bị một cú húc mang theo công lực cỡ Nhất Lưu đánh văng ra xa, tôi bồi thêm một cú đá vào mông hắn.

"Ta có bôi mắm tôm thì tự tay ta bôi. Đừng có mà thèm thuồng."

"Kya-uu?!"

Cũng biết nghe lời phết nhỉ.

Hồi trước lúc nuôi chó.

Tôi chỉ mong giá như nó biết nói, để lúc ốm đau nó nói cho tôi biết nó đau ở đâu.

Nhưng ở kiếp này thì chắc không phải lo chuyện đó nữa rồi.

Lấy một mảnh vải lụa lau khô bộ lông ướt sũng của cục bông mềm xèo này.

Cảm giác mệt mỏi rã rời ập đến, tôi ném phịch mình xuống giường.

Con cún sói nãy giờ vẫn rụt rè quan sát thái độ của tôi, giờ cũng ngoan ngoãn leo lên giường nằm cuộn tròn bên cạnh.

Nhờ nuốt viên độc đan mà nội công của tôi đã tăng lên đáng kể.

Lại còn nhặt được cây cung xịn xò với chức năng nạp tên không giới hạn, khiến ngọn lửa đam mê với Cung thuật trong tôi bùng cháy mãnh liệt.

Thế nhưng, có lẽ hơi ấm áp nhè nhẹ đang tỏa ra từ cục bông đang tựa sát vào người tôi lúc này, mới chính là kỳ ngộ tuyệt vời nhất trong ngày hôm nay.

Nghĩ vậy, tôi dần khép đôi mi lại.

Khoảng hai tiếng sau.

"ÁAAAAAHHH!"

Một cú đạp thẳng vào hạ bộ, do con sói đang giật mình thon thót trong cơn mộng du tung ra, đã chứng minh điều ngược lại.

Mắm tôm đâu rồi, mang mắm tôm ra đây cho ta!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Konami Code: Mã ăn gian/Cheat code huyền thoại trong lịch sử ngành game 21h đến 21h40