Chương 2.2: Sự kiện Tháng Tám
◇
「Anh Natsume bị người ta bế đi rồi, có sao không nhỉ?」
Yukimi lo lắng hỏi, và Tsukiko đáp lại rằng không sao đâu.
「Ông chú đó không phải cảnh sát đâu.」
「Thật ạ?」
「Cựu cảnh sát thôi. Năm năm trước chú ấy là thanh tra phụ trách điều tra Sự kiện Tháng Tám. Giờ làm việc khác rồi. Hình như là bên công an? Hay cục tình báo gì đó.」
「Tên gọi khác nhưng vẫn là tổ chức cảnh sát mà...」
Người đàn ông đó dẫn Natsume vào một quán giải khát ở tầng một.
Trong lúc chờ Natsume quay lại, Yukimi được Tsukiko dẫn vào khu trò chơi điện tử để giết thời gian.
Có vẻ Tsukiko là cao thủ gắp thú, hễ thấy Yukimi nhìn món nào với ánh mắt thèm thuồng là cô nàng lại gắp cho bằng sạch, từ thú bông cho đến mô hình nhân vật.
Hiện tại, cả hai đang ngồi cạnh nhau chơi trò đẩy xu.
「Anh Natsume thực sự đã đuổi theo hung thủ từ hồi tiểu học ạ?」
「Ừm.」
Không hiểu sao Tsukiko lại gật đầu vẻ ngượng ngùng.
「Nhìn thế thôi chứ ổng có tinh thần chính nghĩa cao lắm đấy. Nạn nhân đầu tiên là bạn cùng lớp, vừa nghe tin bạn ấy mất tích là ổng đã bảo 『Tớ cũng sẽ đi tìm!』, rồi cứ thế lùng sục khắp nơi sau giờ học.」
「Thám tử nhí ha.」
「Về sau còn lập thành Đội thám tử nhí nữa cơ. Người ta gọi là Bộ tứ Xuân Hạ Thu Đông. Bốn người cùng nhau truy tìm hung thủ, mà tên ai cũng có chữ Hán chỉ mùa trong năm cả.」
「Ra là vậy. Anh Natsume là chữ 『Hạ』 trong Xuân Hạ Thu Đông.」
「Đúng rồi. Còn Xuân là Haru... Haru...」
「Chị quên rồi chứ gì... Chị chỉ quan tâm đến mỗi anh Natsume thôi...」
「K-Không phải thế đâu nhé!」
Tsukiko đỏ bừng mặt, tay vẫn thả xu vào máy.
「Tại vì sau khi vụ án kết thúc, người duy nhất vẫn tiếp tục tìm kiếm hung thủ chỉ có mỗi Natsume...」
「Là vì chị Tsukiko sao?」
「Ai mà biết được.」
Tsukiko im lặng một lúc rồi nói tiếp.
「Có lẽ cũng một phần vì Natsume không có thiện cảm với mấy cái năng lực này.」
「Tại sao ạ? Tiện lợi mà.」
Đối với Yukimi, tác dụng phụ tuy phiền toái nhưng khả năng tiên tri tương lai lại cực kỳ hữu dụng. Cả năng lực phóng lửa của Tsukiko cũng vậy, xét về khả năng tự vệ thì là mạnh nhất. Gặp mấy tên biến thái sàm sỡ cũng chẳng cần sợ.
Nhưng mà──.
「Bởi vì trái tim vẫn chưa được cứu rỗi.」
Tsukiko nói với vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy.
「Chị ấy nhé, hồi đó trên đường đi học về đã bị chích dùi cui điện cái 'tách' rồi bị bắt cóc. Sau vụ án, nỗi sợ đó cứ ám ảnh chị mãi, nên lúc nào đi học về chị cũng thắp một ngọn lửa trong lòng bàn tay. Làm thế thấy yên tâm hơn. Nhưng điều đó cũng có nghĩa là vết thương lòng vẫn còn đó, chị vẫn chưa chiến thắng được nỗi sợ hãi, phải không? Lúc nào cũng nơm nớp lo sợ mà.」
Có năng lực nghĩa là nỗi khiếp sợ về quá khứ vẫn còn tồn tại.
Ngược lại, khi chiến thắng được nỗi sợ hãi, năng lực sẽ biến mất.
Tsukiko nghe Natsume kể rằng có một cô bé đã vượt qua quá khứ và xóa bỏ được năng lực của mình.
「Natsume ấy mà, cậu ấy muốn chúng ta sống hạnh phúc mà không phải chịu đựng nỗi sợ hãi đó nữa. Dù kết quả là năng lực có mất đi chăng nữa, thì như thế vẫn tốt hơn gấp vạn lần.」
「Vậy nên anh ấy mới truy lùng hung thủ, nguồn cơn của nỗi sợ hãi, suốt bấy lâu nay vì chị Tsukiko sao.」
「Ừm. Nhưng biết đâu đấy, việc tìm ra hung thủ và việc không còn cảm thấy sợ hãi nữa lại là hai vấn đề khác nhau.」
「Sao lại thế ạ?」
「Thì đấy, dù có bắt được hung thủ này, nhưng cứ nghĩ đến việc sẽ có kẻ xấu khác xuất hiện thì vẫn thấy sợ thôi.」
Quả thật nếu vậy thì trái tim vẫn chưa được giải thoát.
「Vì là năng lực của bản thân nên chị hiểu rõ. Chắc chắn rằng, thời điểm chị chiến thắng nỗi sợ và năng lực biến mất, không phải là lúc hung thủ bị bắt, mà là lúc chị có thể tự mình đi về nhà mà không cần thắp lửa trên tay. Mặc dù bây giờ cứ sợ quá là chị lại chạy tót sang phòng trọ của Natsume.」
Tsukiko quay sang hỏi Yukimi: 「Yukimi chắc cũng nắm được điều kiện để năng lực biến mất rồi nhỉ?」
「Em cảm thấy tác dụng phụ và điều kiện sử dụng như hai mặt của một đồng xu vậy.」
Yukimi đáp.
「Ban đầu em có khả năng tiên tri dòng tít, và tác dụng phụ là chứng mất ngủ. Em nhận ra mình có thể ngủ trong tủ quần áo nên đã làm vậy. Nhưng hiện tại, em có cảm giác mình đã có thể ngủ trên giường bình thường.」
「Vậy sao em không ngủ trên giường?」
「Nếu làm thế, tiên tri dòng tít sẽ biến mất hoàn toàn. Vì là chuyện của mình nên em cảm nhận được. Thế nên... em tuyệt đối không ngủ trên giường.」
「Em sợ bị mất khả năng tiên tri à?」
「Vâng...」
Nhưng, Yukimi nói tiếp.
「Anh Natsume đã bảo với em là: 『Anh nhất định sẽ cứu em, nên nếu bình an vô sự qua được tháng Chín thì hãy buông bỏ năng lực đi nhé』.」
「Nếu làm được thì chị nghĩ thế tốt hơn đấy. Vì năng lực này là bằng chứng cho thấy chúng ta đang khiếp sợ thế giới này mà.」
Tsukiko nói: 「Chúng ta đâu thể sống cả đời mà lúc nào cũng lăm lăm con dao trong túi được, đúng không?」
「Dù có nhiều chuyện đau lòng, nhưng không được để quá khứ trói buộc. Phải sống thật mạnh mẽ lên!」
Tsukiko cười khúc khích: 「Natsume hay nói thế đấy, chị học lỏm thôi.」
「Anh Natsume không có năng lực ạ?」
「Không hề.」
「Thế mà anh ấy hay đi truy tìm hung thủ ghê ha.」
「Ổng bảo là chẳng cần sức mạnh đặc biệt gì sất, con người chỉ cần có trí tuệ và lòng dũng cảm là đủ. Ổng còn mạnh miệng bảo 『Tớ sẽ chứng minh cho cậu thấy』 nữa cơ.」
「Anh ấy nói vậy thật ạ? Ấn tượng của em về anh ấy chỉ là một người tưng tửng thôi.」
「Làm màu đấy. Bình thường thì cợt nhả, nhưng lúc cần kíp thì nghiêm túc, ổng đang hướng tới hình tượng kiểu đó. Cứ nghiêm túc suốt cũng được mà nhỉ. Cái tính đó đúng là trẻ con thật~」
Tsukiko cười, quyết tâm không để Natsume làm màu thành công.
Tsukiko cứ ríu rít kể 「Natsume thế này」, 「Natsume thế kia」.
Nhìn góc nghiêng khuôn mặt cô chị, Yukimi hỏi.
「Nếu năng lực biến mất, chị Tsukiko và anh Natsume có hẹn hò không?」
「H... Hảảả!? Sao tự nhiên lại lái sang chuyện đó?」
「Không, tại em cảm thấy cái hào quang 『thích lắm rồi』 tỏa ra nồng nặc.」
「Không phải đâu! Chị không có thích! Chị bị dính tác dụng phụ... còn Natsume thì cái tính hay lo chuyện bao đồng không bỏ mặc người gặp nạn được... chỉ là mối quan hệ kiểu đó thôi...」
「Thì cứ lợi dụng cái đó mà thành người yêu luôn đi chị.」
「Nhưng thế đâu phải tình yêu đích thực...」
「Tình yêu đích thực... Thời buổi này học sinh tiểu học cũng chẳng dùng từ đó nữa đâu...」
Yukimi ngạc nhiên: 「Chị ngây thơ thật đấy」.
「Nhưng chị mà không thành thật là bị người lúc nãy nẫng tay trên đấy nhé.」
「Ơ, em cũng thấy Shirase dễ thương thật hả?」
「Đàn ông ai mà chẳng thích kiểu đó ạ?」
「Quả nhiên là thế...」
「Ngoại hình thì thanh thuần, dịu dàng! Nhưng cử chỉ thì lại đầy vẻ 'gái hư' sành sỏi! Lại còn cái dáng người khiến người ta phải kỳ vọng kia nữa! Học sinh tiểu học như em thì không rành lắm, nhưng chắc chắn ai cũng mê tít!」
「O... O... O... Oaaaa~!」
「Em đùa thôi, đùa thôi mà! Đừng khóc!」
Yukimi vội vuốt lưng dỗ dành.
「Chị Tsukiko cũng đủ quyến rũ rồi mà.」
Tsukiko sụt sịt mũi. Nhưng chỉ một lúc sau, cô nàng làm mặt lạnh tanh và phán.
「Tất cả là lỗi của Natsume.」
「À, chị lái sang hướng đó ha.」
「Dám tơn tơn hớn hở với con mèo trắng đó.」
「Bên kia người ta còn chưa hóa mèo nữa là.」
「Mồ~ Chị điên rồi! Phải cho Natsume biết tay!」
「Triển luôn chị ơi!」
Thống nhất ý kiến xong xuôi, hai cô nàng hùng hổ tiến về phía quán giải khát mà Natsume đã vào. Vừa định đi thang cuốn từ khu trò chơi xuống tầng một thì──.
Tòa nhà rung chuyển dữ dội.
「Động đất ạ?」
Yukimi hỏi.
「Hình như không phải.」
Ngay sau đó, tiếng la hét thất thanh vang lên từ một góc tầng dưới.
「Chẳng phải hướng đó là chỗ Natsume đang ở sao!?」
Tsukiko lao xuống thang cuốn, Yukimi cũng chạy theo sau.
Chạy đến trước quán giải khát, cảnh tượng đập vào mắt họ là kính vỡ vương vãi khắp nơi và đám đông đang tụ tập.
Gạt đám đông sang một bên để nhìn vào trong.
Bên trong quán tan hoang, bàn ghế vỡ nát nằm ngổn ngang cứ như thể vừa xảy ra một vụ nổ lớn.
◇
Vài phút trước khi quán cà phê tan tành.
「Sao thế?」
Ông chú đàn ông cựu cảnh sát hỏi.
「Không, tôi cứ có cảm giác Tsukiko đang giận mình ở đâu đó.」
「Vẫn thân thiết như ngày nào ha~」
Chúng tôi ngồi đối diện nhau bên chiếc bàn trong quán cà phê.
Tên ông chú là Mikishima Noriyasu. Từng là một trong những thanh tra phụ trách Vụ án Tháng Tám năm xưa.
「Ra vậy, ta nắm sơ tình hình rồi.」
Tóc tai bù xù, râu ria lởm chởm, áo sơ mi lòe loẹt khoác ngoài chiếc vest.
Trông thì bệ rạc, nhưng đó là cách Mikishima tự xây dựng hình ảnh: ông chú cho rằng lũ trẻ sẽ dễ mở miệng hơn với kẻ trông không quá cứng nhắc. Năm năm rồi ông chú chẳng thay đổi chút nào. Một gã khó xơi.
「Vụ của Yukimi Fumika, ta sẽ giữ im lặng cho nhóc.」
「Gớm, chú Mikishima, chú có còn ở đồn địa phương nữa đâu.」
「Tuy ta đang ở một phòng ban không tồn tại chính thức trong Công an, nhưng về cơ bản vẫn là người của tổ chức cảnh sát. Tsukiko từng báo cảnh sát một lần rồi nhỉ? Cái tin nhóc đang nuôi một đứa học sinh tiểu học mất tích ấy. Chính ta là người đã dìm vụ đó xuống đấy.」
Vừa nói, Mikishima vừa rút bao thuốc từ túi ngực, nhưng nhìn thấy biển cấm hút thuốc trong quán, ông chú lại lủi thủi nhét vào.
「Chú nên cai nghiện dần đi là vừa.」
「Thế thì mất toi cái cớ để rời ghế trốn việc à.」
Mikishima chịu giữ bí mật chuyện của Yukimi. Nghĩ đến việc chỉ cần định đi báo cảnh sát là lời tiên tri về cái chết của Yukimi lại hiện lên, thì sự im lặng của ông chú đúng là đáng quý thật. Nhưng Mikishima làm vậy chẳng phải vì lòng tốt.
「Chú muốn lợi dụng Yukimi chứ gì.」
「Là tổ chức muốn.」
Tất nhiên cái "tổ chức" đó là mấy tay to mặt lớn ngồi trên đầu cả cảnh sát.
Công việc hiện tại của Mikishima không còn là hình sự nữa.
Quản lý và thúc đẩy việc sử dụng những người có năng lực "Trauma Savant". Đó là nhiệm vụ của ông chú.
「Định lập đội đặc nhiệm hay gì?」
「Thông tin mật.」
Dù sao thì, hành động của tôi và Mikishima cũng trùng khớp ở điểm không để Yukimi chết.
Nhưng mà—.
「Nhóc chỉ cần giữ cho Yukimi Fumika sống sót là được. Lần này đừng làm gì thừa thãi hơn thế.」
「Ý chú là sao?」
「Mấy sếp lớn nhớ kỹ tên nhóc lắm đấy.」
Kẻ giết chết thiên tài, Natsume Yukiji, Mikishima nói.
「Mười bảy người trên toàn quốc.」
「Số lượng người có năng lực Trauma Savant à?」
「Phải. Tất cả đều là thiếu nữ tuổi teen. Và có một cô bé mà tổ chức từng coi là mục tiêu quan trọng nhất.」
「Theo nghĩa là có giá trị lợi dụng chứ gì.」
「Hiểu thế cũng không sao. Rốt cuộc thì cô bé đó đã mất năng lực vào mùa đông năm ngoái rồi.」
Mikishima nói ra cái tên đó.
Shirase Yumi.
Phải, là cô bạn Shirase ấy.
「Đừng có giả nai. Chuyện nhóc và cô tiểu thư đó hành động cùng nhau trong kỳ nghỉ đông, bên này điều tra xong hết rồi.」
Tôi cứng họng không nói được gì.
「Natsume này, bao đồng cũng tốt thôi, nhưng đừng có đi khắp nơi xóa bỏ Trauma Savant nữa. Công việc của ta bao gồm cả việc nghiên cứu triệu chứng đó đấy.」
「Tôi đâu có chủ ý làm thế, chỉ là kết quả dẫn đến việc năng lực biến mất thôi.」
Tôi chỉ là không thể đứng nhìn.
「Tsukiko vẫn chưa thể tự về nhà một mình. Đã mười bảy tuổi đầu rồi, thế mà không gặp tôi ba ngày là khóc lóc ầm ĩ. Rồi khi tôi đến gặp, cô ấy lại nói: “Cảm ơn vì đã đến cứu tớ”. Linh hồn của Tsukiko vẫn bị giam cầm vào ngày 31 tháng Tám của năm năm về trước, như thế thì tội nghiệp lắm.」
「Thế nên nhóc mới tiếp tục truy đuổi hung thủ Vụ án Tháng Tám sao?」
「Tôi muốn cô ấy yên tâm, dù chỉ một chút.」
Shirase cũng vậy.
Cô ấy đã trải qua những chuyện như giết chết trái tim mình trong quá khứ, và phản ứng lại bằng cách bộc phát năng lực mạnh mẽ.
Đêm tuyết rơi ấy, tôi đã biết được hoàn cảnh của cô ấy. Thế rồi, chúng tôi đã đồng hành cùng nhau suốt một mùa đông. Cô ấy vượt qua quá khứ, và năng lực biến mất.
「Yukimi có vẻ không bận tâm lắm, nhưng cứ ngủ mãi trong tủ âm tường như thế này thì tương lai sẽ ra sao đây.」
Tôi đã mười bảy tuổi, đủ để hiểu thế giới này đầy rẫy những chuyện vô lý. Tôi hiểu có những chuyện lực bất tòng tâm.
Nhưng mà, nếu có thể cứu được ai đó, tôi vẫn muốn cứu.
「Mà, cái chuyện cấm nhóc giúp xóa bỏ năng lực ấy, tôi chỉ nói trên lập trường công việc thôi.」
Mikishima cười nhăn nhở.
「Vậy thì đừng có nói.」
「Cái đó gọi là bộ mặt xã giao của người lớn đấy. Nói thật lòng thì năng lực biến mất cũng chẳng sao. Mấy sếp trên chắc cũng nghĩ thế thôi. Một sức mạnh kinh khủng không thể kiểm soát cứ phát sinh lung tung rồi đi lảng vảng ngoài đường thì bên này cũng đau đầu lắm. Không có thì càng tốt.」
Người lớn đâu có rảnh đến mức bắt mấy đứa con gái hỉ mũi chưa sạch làm cái này cái kia, Mikishima bảo.
「Chỉ là vì công việc nên mới làm thôi.」
Vừa nói ông chú vừa chỉ tay lên mặt bàn.
「Phải, là công việc. Nên dùng được tiền công quỹ. Cứ ăn tự nhiên, đừng ngại.」
Nghe thế, tôi bắt đầu xúc ly parfait trước mặt. Vốn dĩ tôi cũng chẳng định khách sáo, vừa mở menu ra là tôi gọi ngay cái đắt nhất rồi.
「Cơ mà, việc người có năng lực Trauma Savant từ bỏ sức mạnh chắc khó khăn lắm nhỉ.」
Mikishima nói.
「Sở hữu thứ sức mạnh đó thì ai mà chẳng muốn dựa dẫm. Có nó là thấy an tâm. Kết quả là họ dựa vào năng lực để cố gắng vượt qua nỗi sợ hãi trong quá khứ. Nhưng đó chỉ là sự lệ thuộc thôi. Đừng nói là khắc phục vấn đề tinh thần, có khi còn trở nên nghiêm trọng hơn.」
Hơn nữa, nguyên nhân lại do kẻ khác gây ra từ bên ngoài, các cô gái ấy chẳng làm gì sai cả.
「Với lại, bọn họ tinh thần bất ổn lắm, nhìn vào thấy mệt mỏi kiểu gì ấy... kiểu...」
「Menhera?」
「Tôi đã cố không nói huỵch toẹt ra rồi mà lị~」
Tiện thể thì, Tsukiko hay vừa đọc truyện tranh vừa phán: 『Tớ ấy à, tớ thấy con gái không nên trở thành mấy đứa menhera như này đâu nhá~』. Tôi thì chỉ biết im lặng.
「Trauma Savant rất bất ổn, nhiều đứa còn rạch cổ tay nữa. Ngoài ra, việc này vẫn đang điều tra, nhưng bản thân việc sử dụng năng lực cũng tiềm ẩn nguy hiểm. Trong các ca bệnh trên toàn quốc, đã có báo cáo về trường hợp năng lực bị bạo tẩu. Cậu cũng thấy rồi đấy.」
Tôi không trả lời. Nhưng tôi biết rõ. Vì Shirase cũng từng như thế.
「Nếu tần suất sử dụng cao, tỷ lệ bạo tẩu sẽ tăng vọt. Và nếu năng lực cứ tiếp tục mất kiểm soát, đến một giới hạn nào đó thì—」
Trường hợp đó mới chỉ xác nhận được hai ca trên toàn quốc, Mikishima nói.
「Phế nhân.」
Tôi tưởng tượng ra cảnh Tsukiko hay Yukimi để năng lực bạo tẩu rồi trở thành phế nhân.
「Chỉ có kết cục đó là tôi muốn tránh.」
「Nếu được.」
Trường hợp vứt bỏ năng lực như Shirase được xem là khá hiếm.
「Dù chúng ta có nói rát họng là “đừng phụ thuộc vào năng lực, hãy vượt qua đi” thì cũng chẳng có sức thuyết phục đâu. Vì chúng ta đâu có trải qua những chuyện vô lý như họ.」
「Thế nên mới phải chứng minh.」
Tôi nói.
「Phải chứng minh rằng ngay cả khi không có sức mạnh đặc biệt, chỉ cần có trí tuệ và lòng dũng cảm thì chuyện gì cũng làm được.」
Dứt lời, tôi đưa một muỗng parfait vào miệng.
Tôi thè lưỡi: 「Ư... ẹ...」
「Sao thế?」
「Hình như có cái gì đó trong ly parfait.」
Tôi lôi dị vật từ trong miệng ra.
Đó là một mảnh giấy. Nó được gấp làm tư, và tôi mở nó ra xem.
『ĐỪNG CÓ CHÕ MŨI VÀO VỤ ÁN THÁNG TÁM』
Tôi và Mikishima nhìn nhau. Từ khoảnh khắc đó, mọi thứ diễn ra như một thước phim quay chậm. Đầu tiên đập vào mắt tôi là hình ảnh Shirase qua khung cửa sổ phía lối đi. Có vẻ cô ấy vừa mua sắm xong và đang trên đường về. Cô ấy nhận ra tôi đang ở trong quán. Và rồi, cô ấy gửi tặng tôi một nụ cười sảng khoái như mọi khi. Nhưng ngay lập tức, biểu cảm ấy thay đổi. Có vẻ ngạc nhiên, lại pha chút hoảng hốt. Tôi không nghe thấy tiếng. Nhưng Shirase đang cố truyền đạt điều gì đó, miệng mở lớn, tay chỉ thẳng về phía chúng tôi.
Tôi thử làm cái mặt kiểu 「Tớ bị làm sao à?」, nhưng có vẻ không phải. Hướng ngón tay của Shirase còn xa hơn thế.
Tôi đang ngồi ở phía đối diện với lối đi nơi Shirase đứng, ngay sát cửa kính nhìn ra ngoài đường.
Và khi tôi đưa mắt nhìn ra bên ngoài—.
Một chiếc xe tải đang lao thẳng về phía này. Chẳng có dấu hiệu giảm tốc nào cả.
Khoảnh khắc tiếp theo, tiếng nổ vang rền và chấn động dội lên toàn thân.
Tôi lăn ra sàn nhà, cùng lúc đó là cơn mưa mảnh kính vỡ trút xuống. Tiếng la hét. Cơn đau khiến sâu trong đầu tôi nóng bừng. Khung cảnh trong quán cà phê thay đổi chỉ trong nháy mắt. Đây là Nhật Bản hả? Hay là chiến trường vậy? Cảm giác đại loại thế.
Shirase lao về phía này. Mọi chuyện chỉ diễn ra trong vài giây, nhưng cảm giác cứ như vừa xem xong một bộ phim dài hai tiếng đồng hồ vậy. Khi ý thức không theo kịp sự thay đổi của tình huống, bộ não xử lý không kịp nên mới thành ra thế này chăng.
「Cậu không sao chứ!?」
Shirase hỏi. Không, Shirase mới là người chạy lại gần đây thì có sao không đấy, tôi định hỏi thế, nhưng khi bình tĩnh lại một chút và nhìn quanh, chiếc xe tải đã dừng lại trong tư thế đâm sầm vào quán.
「Thủ đoạn như trò trẻ con ấy nhỉ.」
Mikishima vừa nói vừa ngó vào ghế lái. Ông chú ôm lấy hông, trông có vẻ đau đớn.
「Hắn chèn gạch bê tông lên chân ga. Thế này thì tốc độ cũng chẳng cao lắm đâu.」
Nhờ vậy mà chúng tôi giữ được cái mạng.
「Có vẻ như hung thủ Vụ án Tháng Tám ghét nhóc lắm đấy.」
「Không, biết đâu là chú Mikishima thì sao.」
「Tờ giấy nhắn nằm trong ly parfait của nhóc mà. Với lại, ta đâu còn điều tra Vụ án Tháng Tám nữa.」
Mikishima trông đầy vẻ mệt mỏi, dựng chiếc ghế bị đổ lên và ngồi xuống.
「Không ngờ hắn lại tấn công thẳng vào đây...」
Nói cách khác, hung thủ biết tôi vẫn đang truy đuổi vụ án này.
「Bình thường thì dù một thằng học sinh cấp ba như tôi có xía mũi vào, hung thủ cũng chẳng thèm chấp đâu. Thế mà, tại sao hắn lại làm đến mức này...」
「Chắc bởi vì chỉ có mình nhóc là có khả năng thực tế để chạm đến chân tướng sự việc. Chứ cảnh sát thì hắn có coi ra gì đâu.」
「Năm năm trước chú cũng nói thế còn gì.」
Mikishima vẫn luôn nói như vậy.
Rằng hung thủ Vụ án Tháng Tám có khả năng đã thông đồng với người trong nội bộ cảnh sát.
Đó là căn cứ cho lập luận của ông chú: nếu không phải vậy thì việc qua mặt được mạng lưới điều tra suốt cả tháng trời để gây ra chuỗi án mạng liên hoàn là điều không tưởng.
Và Mikishima vốn dĩ là một tay cảnh sát biến chất, ông chú có thói quen giấu nhẹm đi một vật chứng khỏi tổ chức. Mục đích là để tự mình tóm được hung thủ trước nhất và thăng quan tiến chức.
Năm năm trước, khi vụ giết người đầu tiên xảy ra, Mikishima là người đầu tiên đến hiện trường phát hiện thi thể, và như mọi khi, ông chú đã giấu đi một bằng chứng. Tôi là người đầu tiên phát hiện ra thi thể thứ ba, nên tôi biết về vật chứng bị giấu đó.
Nếu hung thủ thực sự thông đồng với người trong ngành, thì cái vật chứng mà ngay cả cảnh sát cũng không nắm được này có thể trở thành con át chủ bài dẫn đến chân tướng sự việc.
「Cảm giác mức độ nguy hiểm tăng vọt rồi đấy, nhóc vẫn muốn tiếp tục chứ?」
「Vâng. Tôi không bỏ cuộc đâu.」
「Vậy à.」
Mikishima lén đưa cho tôi hai tấm ảnh, tránh để Shirase nhìn thấy.
「Ảnh hiện trường vụ án lần này đấy. Ta thó được từ đồn địa phương.」
Vụ giết người thứ nhất và thứ hai đã xảy ra. Đó là ảnh hiện trường thi thể được tìm thấy tại đài thiên văn và thư viện thành phố. Nạn nhân đầu tiên được tìm thấy trong tư thế ngồi tại đài thiên văn.
Điều đáng ngại là thi thể ở thư viện.
Nó đứng thẳng ngay trước kệ sách.
「Cái này... chết trong tư thế đứng à?」
「Bên pháp y bảo là lợi dụng co cứng tử thi. Tức là, hung thủ đã cố tình dựng đứng cái xác dậy.」
Tại sao lại làm chuyện như thế chứ, tôi tự hỏi.
「Mong là nó giúp ích được gì đó.」
「Cảm ơn chú.」
Đang lúc hai gã đàn ông lén lút thì thầm với nhau thì...
「Xin lỗi vì cắt ngang chuyện riêng nhé nhưng mà...」
Shirase ái ngại lên tiếng.
「Hai người có nghe thấy gì không?」
Nghe cô ấy nói vậy, tôi thử lắng tai nghe, thì từ thùng chiếc xe tải đang cắm đầu vào quán, vang lên tiếng lách cách như kim đồng hồ đang chạy. Ơ, đừng bảo là cái motip cũ rích này nhé? Tôi còn đang nghĩ thế thì Mikishima hét lên.
「Nằm xuống!」
Tôi đẩy Shirase ngã xuống sàn.
Ngay khoảnh khắc tôi chồm người che chắn cho cô ấy, một tiếng nổ vang rền gầm lên từ phía sau.
◇
Mảnh vỡ trần nhà rơi lả tả xuống.
Lúc đầu, tôi cứ tưởng màng nhĩ mình rách toạc rồi cơ. Nhưng rồi âm thanh xung quanh dần lọt vào tai.
「Bọn chúng chơi lớn thật đấy!」
Mikishima lồm cồm bò dậy. Người phủ đầy bụi.
「Có sao không?」
Tôi hỏi Shirase đang nằm bên dưới mình. Shirase gật đầu cái rụp với vẻ mặt tỉnh bơ: 「Ừm」. Cô ấy là kiểu con gái như vậy đấy.
「Nhờ Natsume bảo vệ tớ mà.」
「Đâu, tớ có làm gì đâu.」
「Siêu ngầu luôn.」
Nói rồi Shirase lại nở nụ cười tinh nghịch.
「Tớ đổ cậu mất rồi.」
「Đừng có trêu tớ.」
「Biết đâu là thật thì sao?」
Đang nói chuyện tào lao như thế thì tiếng bước chân lảo đảo giẫm lên mảnh kính vỡ vang lên ngày một gần.
「Natsume ơi~! Natsume~! Cậu đâu rồi~!」
Là Tsukiko. Giọng cô nàng nghe như sắp khóc.
「Hu hu~! Đừng có chết mà~! Ở bên tớ mãi đi chứ~!」
Trông cô nàng chẳng khác gì đứa trẻ đi lạc. Tôi gọi: 「Tsukiko!」. Cô nàng reo lên: 「Natsume!」 rồi vừa nói 「May quá đi mất~!」 vừa chạy lại gần.
Rồi cô nàng nhìn thấy tôi, định lao vào ôm chầm lấy thì——.
「Shirase?」
Do đà ngã lúc nãy, người tôi lọt thỏm giữa đôi chân thon dài của Shirase.
Chứng kiến cảnh đó, Tsukiko——.
Gào khóc ầm ĩ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
là một thuật ngữ lóng tiếng Nhật dùng để chỉ một người, thường là phụ nữ, mắc chứng rối loạn sức khỏe tâm thần . Thuật ngữ này có thể ám chỉ những nhân vật hư cấu có biểu hiện của bệnh tâm thần hoặc những người tham gia vào nền văn hóa thời trang lấy cảm hứng từ sức khỏe tâm thần .