Chương 2.4: Sự kiện Tháng Tám
Tôi cùng bộ tứ Xuân Hạ Thu Đông và Tsukiko, tổng cộng năm người, rảo bước dọc hành lang dãy phòng học. Phòng Khoa học, Phòng Thủ công Mỹ thuật, những cái tên phòng học mà lên cấp ba rồi chẳng còn thấy nữa.
「Này Natsume, cái giao diện của cậu trông thảm họa quá đấy.」
Touma vừa nói vừa đưa cho tôi mượn bộ đồ thường phục của cậu ấy. Một chiếc áo sơ mi đen, trông cực kỳ sành điệu. Còn bản thân cậu ấy thì mặc đồ thể thao.
「Từ chiều nay chúng ta sẽ chơi bóng rổ với lũ nhóc tiểu học ở nhà thể chất.」
Cái này gọi là tình nguyện viên học tập. Một kiểu hoạt động giao lưu cộng đồng giới hạn trong kỳ nghỉ hè.
「Không, tớ không có ý định cày điểm rèn luyện hay làm đẹp hồ sơ đâu nhé.」
Touma nói.
「Ngay sau vụ giết người đầu tiên của chuỗi sự kiện lần này, tớ đã lập tức nhờ hội học sinh sắp xếp để thay thế vào vị trí tình nguyện viên này. Mục đích đương nhiên là để tóm cổ hung thủ.」
Touma và Haruyama học cùng một trường cấp ba. Đó là ngôi trường liên cấp thuộc hàng top ở khu vực này. Akiyama tuy học trường nữ sinh nhưng nghe nói cũng học cùng lò luyện thi đại học với hai người họ.
Thế nên họ mới tập hợp lại nhanh chóng như vậy. Đúng là bộ ba ưu tú.
「Giá mà Natsume cũng báo cho bọn tớ biết địa chỉ liên lạc thì tốt biết mấy.」
Năm năm trước, tôi đã cố gắng giải quyết vụ án tháng Tám một mình. Khi tôi đang đạp xe lòng vòng khắp thành phố, Touma đã bắt chuyện với tôi.
Chúng tôi quyết định cùng nhau tìm kiếm, và nhờ uy tín của Touma, Haruyama hiền lành và Akiyama tháo vát đã gia nhập nhóm.
Haru (Xuân) của Haruyama, Natsu (Hạ) của Natsume, Aki (Thu) của Akiyama, và Fuyu (Đông) của Touma.
Bốn người hợp lại thành Xuân Hạ Thu Đông. Cái tên nghe đúng kiểu trẻ con hay nghĩ ra, nhưng quả thật lúc đó chúng tôi vẫn chỉ là những đứa trẻ.
「Haruyama bảo là đã khoanh vùng được hung thủ rồi đúng không?」
「Ừ. Bọn tớ cho rằng hung thủ đang ở ngay trong ngôi trường tiểu học này. Cả năm năm trước lẫn lần này, nơi đây đều là sân khấu chính. Đặc biệt lần này, khi nạn nhân đầu tiên mất tích, dựa vào kinh nghiệm quá khứ, nhà trường đã lập tức thắt chặt an ninh.」
Nghe nói họ đã bố trí phụ huynh canh gác trên đường đi học, và đối với những học sinh nghỉ học, giáo viên bắt buộc phải liên lạc và nghe được giọng của chính học sinh đó. Đương nhiên, họ cũng hướng dẫn các em không được đi lẻ loi một mình khi đi chơi.
「Vậy mà hắn vẫn có thể gây án, chứng tỏ hắn rất am hiểu tình hình. Nói cách khác, đó là người nằm trong nội bộ trường tiểu học.」
Vì cùng là con gái nên Tsukiko đang đi phía sau trò chuyện với Akiyama. Akiyama thuộc tuýp lớp trưởng điển hình nên chủ đề nói chuyện cũng rất kiểu học sinh gương mẫu. Bắt đầu từ "lâu rồi không gặp", rồi đến "dạo này cậu thế nào". Tsukiko vẫn giữ thái độ "tsun" lạnh lùng như mọi khi, nhưng ngoại trừ tôi ra thì cô ấy không bao giờ giở thói đành hanh với người khác, nên cuộc trò chuyện cứ trôi qua trong bầu không khí "fluffy" nhẹ nhàng đặc trưng của những cô gái giữ khoảng cách xã giao vừa đủ.
「Nhưng mà, nhân sự nội bộ am hiểu cả vụ án năm năm trước lẫn vụ án lần này thì có được bao nhiêu người?」
Học sinh lớp Sáu hiện tại thì năm năm trước mới chỉ là học sinh lớp Một, chắc chắn có thể loại trừ.
「Có ba người đã ở trường tiểu học này từ năm năm trước và đến giờ vẫn còn biên chế ở đây.」
Touma nói.
「Đầu tiên là thầy Hiệu trưởng.」
「Hả? Không phải thầy ấy già lắm rồi sao?」
「Hiệu trưởng thời bọn mình nghỉ hưu rồi. Là Yoshimura đấy, thầy Yoshimura. Giờ thầy ấy đang làm Hiệu trưởng.」
Thầy Yoshimura là giáo viên chủ nhiệm lớp bên cạnh khi chúng tôi còn học tiểu học. Thầy ấy thuộc kiểu người cực kỳ nề nếp, rất nghiêm khắc với những học sinh không thực hiện đúng các động tác đứng lên, nghiêm, chào trước khi vào giờ học.
「Nghe nói từ khi lên làm Hiệu trưởng, thầy ấy vẫn đi tuần tra các lớp học, phụ huynh đánh giá rất cao sự nhiệt huyết giáo dục của thầy.」
「Học sinh tiểu học mà gặp thầy ấy chắc căng thẳng lắm.」
「Hiệu trưởng mà đứng cuối lớp dự giờ thì bố ai dám nghịch.」
Touma tiếp tục nói về những kẻ tình nghi.
「Tiếp theo là cô Kanzaki ở lớp trông trẻ sau giờ học.」
Một người phụ nữ trung niên. Cô ấy rất hiền, luôn vui vẻ hoạt bát để những đứa trẻ có bố mẹ bận rộn cảm thấy vui vẻ khi ở lại trường sau giờ học. Cô ấy còn hay vào đá bóng cùng bọn trẻ cho đủ đội hình dù đá rất tệ.
「Sự việc lại tái diễn khiến cô Kanzaki suy sụp tinh thần ghê lắm.」
Và người cuối cùng──.
「Là cô Hana-chan.」
「Hả? Cô ấy vẫn đi dạy sao?」
Cô Hana-chan là giáo viên chủ nhiệm của chúng tôi hồi lớp Năm và lớp Sáu. Khi đó cô mới ngoài hai mươi, giờ chắc cũng tầm cuối hai mươi hoặc ba mươi rồi.
「Chẳng phải cô từng bảo muốn chuyển sang nghề nào lương cao hơn sao?」
「Nghe đâu mấy năm trước cô ấy đã quyết tâm gắn bó với nghề giáo rồi.」
Và, cô Hana-chan hình như cũng là giáo viên chủ nhiệm của Yukimi.
「Học sinh lớp mình chủ nhiệm bị mất tích, cô Hana-chan cũng đang rất buồn.」
Phải rồi. Trong mắt người đời, Yukimi cũng đã bị bắt cóc và mất tích.
Nếu họ biết giờ này con bé đang mặc bộ đồ ngủ hình thú, lăn lộn trong phòng tôi hay chơi game thì họ sẽ nghĩ gì nhỉ. Nhưng vì dính dáng đến chuyện tiên tri nên tôi không thể nói sự thật cho cô Hana-chan biết được.
Khi chúng tôi vào phòng giáo viên chào hỏi, cô Hana-chan đang ở đó.
「Oa~, lâu quá không gặp~! Natsume cao lên nhiều thế này rồi cơ à~」
Vẫn là cô Hana-chan tươi sáng của ngày nào. Nhưng khi nhìn thấy gương mặt của Tsukiko, cô chuyển sang nét mặt của một người giáo viên trưởng thành, từ từ đứng dậy và ôm chầm lấy Tsukiko.
「Em ổn chứ?」
「Vâng ạ.」
Tsukiko cũng ôm lại cô giáo và nói.
「Em bình thường mà. Lần này em sẽ cứu mọi người.」
Sau màn chào hỏi, tôi và Tsukiko được phép ra vào trường tiểu học dưới danh nghĩa tham gia tình nguyện viên học tập.
Chúng tôi ở phòng giáo viên báo cáo tình hình gần đây cho đến khi tiết học buổi sáng kết thúc. Hầu hết học sinh đều được bố mẹ đón hoặc đi về theo nhóm.
Chúng tôi sẽ chơi bóng rổ với bọn trẻ tại nhà thể chất. Chỉ dành cho những em có nguyện vọng, nhưng nghe nói lần nào cũng có khoảng hai mươi em ở lại. Khi đến nhà thể chất, đã có hai mươi lăm đứa trẻ đủ mọi lứa tuổi và lớp học tập trung ở đó.
「Nào, khởi động thôi.」
Touma, người có kinh nghiệm chơi bóng rổ, điều hành mọi thứ rất thạo việc. Trong lúc đó, Haruyama quan sát thể trạng và khối lớp để chia đội, còn Akiyama thì trò chuyện với những bé gái mới tham gia lần đầu. Sự phối hợp hoàn hảo.
Tôi và Tsukiko thì hỗ trợ đẩy lưng cho những đứa trẻ có cơ thể cứng đơ, kém dẻo dai.
Tsukiko mặc bộ đồ thể thao mượn của cô Hana-chan, tóc buộc đuôi ngựa cho dễ vận động. Mấy thằng nhóc được Tsukiko ấn lưng cho đứa nào đứa nấy mặt đỏ bừng.
Sau đó chúng tôi cùng bọn trẻ chơi một trận đấu nhỏ và đổ mồ hôi.
「Này, cầm lấy.」
Giờ giải lao, tôi đưa chai nước thể thao cho Tsukiko đang nghỉ bên ngoài. Tsukiko đã cởi áo khoác thể thao ra, chỉ còn mặc chiếc áo phông bên trong. Mái tóc mái ướt đẫm mồ hôi dính bết vào trán.
Bầu trời xanh ngắt không một gợn mây, tiếng ve kêu râm ran. Một khung cảnh hòa bình. Nếu có thể quên đi vụ án, thì đây quả là một buổi chiều hè hoài niệm và thanh bình.
Nhưng, nhìn góc nghiêng khuôn mặt Tsukiko, tôi lại nhớ đến.
『Em ổn chứ?』
Cô Hana-chan đã ôm lấy Tsukiko và nói vậy. Từ câu nói ấy, tôi cảm nhận được rất rõ mong muốn được bảo vệ cô học trò nhỏ của cô. Đúng vậy. Tsukiko đã suýt bị giết, hung thủ của vụ án đó vẫn chưa bị bắt, và hắn có thể đang ở ngay trong thành phố này. Và vụ án tương tự lại đang tiếp diễn ngay lúc này.
Tsukiko làm sao mà ổn cho được.
「Gì thế?」
Nhận ra ánh nhìn của tôi, Tsukiko quay sang.
「Không, không có gì.」
「Vậy à.」
Tsukiko nhìn ra xa xăm. Sau một hồi trầm ngâm suy tư, cô ấy nói.
「Xin lỗi nhé.」
「Hả?」
「Natsume, điểm kiểm tra lúc nào cũng cao. Đáng lẽ cậu có thể vào ngôi trường mà Touma và Haruyama đang học, thế mà cậu lại chọn vào trường công lập bình thường.」
「Không, tại tớ không có dư dả để học trường tư thôi...」
「Nghe chẳng thuyết phục chút nào. Cậu không đi theo gia đình mà ở lại thành phố này sống một mình cơ mà.」
Tôi cứng họng không nói được gì.
「Nếu cậu thấy tớ phiền phức quá thì cứ bỏ mặc tớ lúc nào cũng được mà.」
「Cậu nói cái gì vậy.」
「Cả chuyện của Shirase nữa, tớ thật sự không giận đâu.」
Cô ấy nói những điều như thể không muốn trở thành gánh nặng thêm nữa.
「Tớ hiểu mà. Chẳng qua vì Natsume không thể bỏ mặc tớ nên mới ở bên cạnh tớ thôi. Cho nên nếu cậu có tiến triển tốt với Shirase, và nếu Natsume muốn thế, tớ sẽ không nói gì đâu.」
「À, ừ.」
Tôi vừa gật đầu thì Tsukiko nhướng một bên lông mày lên.
「............Shirase đời nào lại thèm để ý đến Natsume, nhưng mà, vạn nhất, lỡ như chuyện đó xảy ra thì cậu cứ việc hẹn hò với Shirase đi nhé.」
「Hả? Cảm ơn.」
「............」
Tsukiko im lặng một hồi rồi──.
「Không phải thế! Không phải thế!」
Nói rồi cô ấy ném chai nước về phía tôi.
「Natsume là đồ ngốc! Làm gì có cô gái nào không dám vào quán ramen một mình chứ! Đồ hâm hấp!」
Tsukiko giữ nguyên thái độ hậm hực đi thẳng vào nhà thể chất.
「Không, thiếu gì con gái không dám vào quán ramen...」
Tôi lầm bầm về phía lưng Tsukiko.
Kết cục thì mọi chuyện lại quay về cái không khí đùa cợt như mọi khi.
Nhưng, điều tôi cần làm không phải là so đo xem Tsukiko dễ thương hơn hay gì, mà là không để Tsukiko rơi vào tình cảnh phải nói lời "xin lỗi" như thế nữa.
Chúng tôi phải thanh toán sòng phẳng quá khứ của vụ án tháng Tám.
Chỉ khi nào Tsukiko có thể tự mình bước đi trên đường, có thể sống mà không cần dựa vào tôi, thì khi đó cô ấy mới có thể bắt đầu làm những việc bình thường như bao người khác.
Hết giờ giải lao, tôi vừa hòa mình vào đám nhóc chơi bóng rổ dở tệ, vừa suy nghĩ miên man.
Tôi muốn bắt được hung thủ càng sớm càng tốt.
Và, hung thủ đang ở đâu? Hắn đang toan tính điều gì?
「Chắc chắn, hung thủ sẽ tấn công.」
Trên đường đến nhà thể chất, Touma đã nói như vậy.
「Vụ mất tích của Yukimi Fumika có thể không liên quan đến vụ án tháng Tám.」
「Tại sao cậu nghĩ vậy?」
「Vụ án tháng Tám có chu kỳ là bắt cóc vào thứ Hai, phát hiện thi thể vào thứ Sáu. Tuy nhiên Yukimi Fumika lại biến mất ngay ngày hôm sau khi nạn nhân thứ hai mất tích. Nếu là nạn nhân thứ ba thì con bé phải bị bắt vào thứ Hai của tuần tiếp theo mới đúng.」
Quả không hổ danh Touma, cậu ấy nắm rất rõ vấn đề. Yukimi hành động dựa trên lời tiên tri. Vì vậy, việc con bé ẩn náu trong phòng tôi diễn ra ngay trong lúc vụ án của nạn nhân thứ hai đang tiến hành, nên đã lệch khỏi quy luật của vụ án tháng Tám.
「Và trong tuần này, tuần xảy ra vụ giết người thứ ba, đã không có thêm người mất tích nào vào thứ Hai. Có vài khả năng xảy ra. Nói một cách cực đoan, khả năng hung thủ bị tai nạn giao thông cũng không phải là bằng không. Nhưng nếu suy nghĩ theo lẽ thường thì──」
「Hắn đã không thể thực hiện vụ bắt cóc.」
「Vì cả nhà trường và cảnh sát đều đang làm rất gắt gao. Tuy nhiên, dù quy luật bị phá vỡ, nhưng có khả năng hắn sẽ cố ép cho khớp quy trình ở bước giết người vào thứ Sáu.」
Chính vì Touma và mọi người đang cảnh giác cao độ như thế, nên khi tôi xuất hiện với bộ dạng biến thái, Haruyama mới lao ra tắc bóng (tackle) ngay lập tức.
Tôi vừa ném trượt quả phạt vừa suy nghĩ.
Xét về khả năng thì chuyện gì cũng có thể xảy ra. Nhưng tôi vẫn thấy lấn cấn.
Hung thủ vụ án tháng Tám đã gây ra chừng ấy chuyện mà vẫn chưa bị bắt, chứng tỏ hắn là một kẻ cực kỳ cao tay.
Bắt cóc thất bại, liệu hắn có chỉ giết người để bù vào cho đủ chỉ tiêu không?
Mà ngay từ đầu, liệu hắn có thất bại trong việc bắt cóc không?
Phải chăng thứ Hai vừa rồi việc bắt cóc đã thành công trót lọt mà chúng tôi không hề hay biết?
Tất cả các manh mối được nối lại với nhau khi buổi tình nguyện kết thúc và chúng tôi đến chào cô Hana-chan để ra về.
Chúng tôi trả lại chìa khóa nhà thể chất, việc còn lại chỉ là để cô Hana-chan khóa cửa phòng giáo viên, bật hệ thống an ninh trường học rồi cùng nhau rời khỏi trường.
「Em có chút thắc mắc ạ.」
Tôi lên tiếng.
「Vì đang là nghỉ hè nên không phải tất cả học sinh đều tham gia lớp học đúng không cô?」
「Đúng rồi. Trường công lập mà em. Đối tượng là một bộ phận các em thi vào cấp hai, hoặc những em muốn học thêm thôi. Nhưng mà hầu hết đều đến cả. Chỉ học buổi sáng thôi, với lại ý thức của các em ấy cao hơn thời của Natsume nhiều.」
「Nhưng cũng có những em không đến. Và với những em đó, giáo viên chủ nhiệm sẽ gọi điện hàng ngày để nghe giọng trực tiếp của các em ấy.」
「Ừ.」
「Nhưng không xác nhận được việc các em ấy có đang ở cùng phụ huynh hay không.」
「Cái đó là vấn đề nan giải đấy. Có những gia đình bố mẹ bận rộn nên phải để con ở nhà một mình, rồi mức độ quan tâm đến con cái của mỗi nhà mỗi khác. Có nhà bố mẹ còn đi du lịch riêng bỏ con ở nhà nữa cơ.」
Vấn đề như bỏ bê con cái (neglect).
「Trong số những gia đình như vậy, có em nào thái độ trong giờ học không được tốt không cô?」
「Những em như vậy thì sao hả em?」
「Có khả năng em đó đã bị bắt cóc rồi. Đặc biệt là những em không dùng điện thoại bàn mà có smartphone riêng để liên lạc.」
Cô Hana-chan đưa tay lên miệng. Có vẻ cô đã nghĩ ra một cái tên.
「Em Monobe Youko... Con bé học không tốt lắm, hay nghỉ học. Cũng cố gắng đi học đấy nhưng vì không hiểu bài nên giữa chừng hay trốn xuống phòng y tế. Con bé bảo bố mẹ đang đi du lịch nước ngoài, bản thân không muốn đi nên ở nhà trông nhà...」
「Nghe có vẻ hơi lo đấy ạ...」
Tsukiko nói, cô Hana-chan vội vàng thao tác trên điện thoại. Có vẻ đã lưu số trong danh bạ nên tiếng chuông vang lên ngay lập tức. Sau ba hồi chuông, kết nối được thiết lập.
「Monobe đấy à!?」
Cô Hana-chan có vẻ hoảng hốt. Tuy nhiên──.
『Cô ơi sao thế ạ?』
Giọng nói vang lên qua điện thoại nghe rất thong dong.
「À ừ, chuyện là...」
『Sáng nay em đã liên lạc đàng hoàng rồi mà?』
「À, đúng rồi nhỉ, a ha ha, cô quên mất tiêu.」
Cô Hana-chan cười trừ lấp liếm.
『Em không sao đâu ạ. Sáng em xem anime chiếu lại trên tivi, trưa thì em làm bài tập hè rồi.』
Phần bài tập đã làm là vở luyện chữ Hán và sách bài tập toán.
「Vậy à, giỏi quá. Cô đúng là hay quên, chán thật đấy, a ha ha, vậy nhé~」
Cuộc gọi kết thúc.
「Này Natsume, em làm cô biến thành bà giáo đãng trí rồi đây này~!」
Cô Hana-chan giận dỗi.
「Natsume ngốc~」
Tsukiko cũng nhân cơ hội hùa theo.
「Mà, em Monobe bình an vô sự là tốt rồi.」
「Chưa chắc đâu.」
「Hả?」
Đúng là cuộc hội thoại vừa rồi thoạt nghe rất tự nhiên. Tuy nhiên──.
「Những gì Monobe nói, e rằng là những câu trả lời "hỏi đâu đáp đó" đã được hung thủ chuẩn bị sẵn từ trước. Nội dung con bé nói, nghe qua thì đúng là chẳng có gì bất thường. Nhưng trong đó có một sai lầm chí mạng.」
Tôi quay lại nhìn thẳng vào cô Hana-chan và nói.
「Hung thủ là người lớn, và hắn không quan tâm đến một thứ. Chính vì thế, hắn đã không nhận ra sự vô lý trong câu trả lời được chuẩn bị sẵn đó.」
Cô Hana-chan làm việc từ sáng, nên không nhận ra sự bất thường đó cũng là lẽ đương nhiên.
Nhưng, với một người đang sống cùng Yukimi như tôi thì tôi biết rõ.
「Bộ anime chiếu lại mà nhỏ nói ấy, hôm nay đâu có chiếu. Bị giải đấu Kabaddi chiếm sóng rồi.」
◇
Tôi, Tsukiko, nhóm Touma và cô Hana-chan đang đứng trước một chung cư trong thành phố.
Chúng tôi đến đây bằng xe của cô Hana-chan. Vì có tới sáu người nên tôi cứ nghĩ sẽ không nhét vừa hết, ai ngờ xe của cô là một chiếc Wagon to đùng. Hồi chúng tôi còn học tiểu học, cô chỉ đi một chiếc xe kei-car (xe hạng nhẹ) bé xíu. Nhưng cô bảo vì hay phải chở học sinh đi đây đi đó nên đã quyết tâm vay trả góp để tậu chiếc xe này.
Tòa chung cư mà chiếc xe vừa đỗ lại không phải là địa chỉ nhà của Monobe. Đó là nhà của một nhân vật mà nhóm Touma cho rằng có khả năng là hung thủ.
Còn tôi, tôi có niềm tin chắc chắn rằng kẻ này chính là hung thủ.
Hình ảnh về nhân vật khả nghi mà nhóm Touma đưa ra và những bức ảnh hiện trường thi thể nạn nhân thứ nhất, thứ hai mà Mikishima đưa cho tôi đã khớp lại với nhau trong đầu. Vì thế, tôi đã nhờ mọi người đến đây.
「Khóa cửa tự động nhỉ.」
Haruyama lên tiếng ngay tại sảnh vào.
「Hắn chắc chắn đang ở trong phòng.」
Lúc này đang là chập tối, ánh đèn lọt ra từ cửa sổ của căn phòng đó. Cô Hana-chan cũng đã xác nhận xe của hắn đang đỗ trong bãi.
「Lần này hãy hành động dựa trên niềm tin vào Natsume đi.」
Touma nói. Tin tưởng vào tôi nghĩa là hành động với giả định Monobe đang bị giam giữ trong căn phòng này, và điều đó đồng nghĩa với việc chúng tôi sắp sửa phạm tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp.
「Ừ, làm thôi.」
Tsukiko tiến lại gần cánh cửa kính, nâng đôi chân thon dài của mình lên.
「Từ từ, bình tĩnh.」
Tôi vội gọi giật Tsukiko lại.
「Hả? Thì khóa tự động mà, đâu có mở được đúng không?」
「Không, ý tôi là đừng có đá vỡ nó.」
Trong lúc chúng tôi đang đôi co thì Akiyama, người nãy giờ đứng phía sau, bước lên trước.
「Để tớ.」
Nói rồi, cô ấy xác nhận camera trên chuông cửa không hoạt động, sau đó bấm đại một số phòng bất kỳ. Bằng giọng điệu thánh thót dễ mến, cô ấy nói: "Dạ, giao hàng đây ạ", và cánh cửa sảnh chung cư lập tức mở ra.
「...Tớ cũng định làm thế mà.」
Tsukiko xụ mặt dỗi hờn.
「Hành động tinh tế lên nào.」
Touma vừa nói vừa bước về phía thang máy.
「Chúng ta chỉ là người dân bình thường thôi. Chỉ cần nắm được bằng chứng Monobe đang bị giam giữ là phải báo cảnh sát ngay.」
Mọi người đều lôi điện thoại ra. Để sẵn sàng ghi âm hoặc chụp ảnh làm bằng chứng.
Thang máy dừng lại, chúng tôi đi đến trước cửa căn phòng ở góc tầng bốn.
「Cô gọi đây.」
Cô Hana-chan ấn nút gọi đi với chế độ ẩn số. Chúng tôi áp tai vào cửa. Trông khả nghi hết sức. Và dù có làm thế thì cũng chẳng nghe thấy gì.
「Cửa dày thế này, dù điện thoại có đổ chuông trong phòng ngủ thì ở ngoài này cũng chẳng nghe thấy đâu.」
Tsukiko, người vừa nãy còn định dùng vũ lực đá bay cửa, giờ lại phán một câu cực kỳ lý trí.
「Hay là bấm chuông cửa thử xem?」
Akiyama vừa xoa cằm vừa nói.
「Biết đâu nhìn được vào bên trong, hoặc nếu hắn mở cửa thì mình chèn chân vào chặn lại.」
「Chắc không ổn đâu.」
Touma tỏ vẻ đăm chiêu.
「Nếu đối phương là hung thủ của vụ án tháng Tám thì tớ muốn hành động thận trọng hơn. Hắn có thể nhìn thấu mục đích của chúng ta ngay.」
Trong lúc mọi người còn đang bàn bạc, ánh mắt Tsukiko dần trở nên vô hồn.
Tôi nắm lấy cổ tay Tsukiko. Nóng rực một cách đáng sợ. Cô ấy đang định dùng năng lực để phá tung cánh cửa này lần nữa.
Tôi lắc đầu. Không nên sử dụng năng lực trước mặt người khác, và quan trọng hơn, nếu cứ hở ra là dùng thì sự lệ thuộc vào năng lực sẽ ngày càng trầm trọng.
「Nhưng mà──」
Tsukiko làm vẻ mặt như sắp khóc. Cô ấy đang chồng chéo hình ảnh của Monobe lên bản thân mình trong quá khứ. Tsukiko từng bị bịt mắt và giam cầm nhiều ngày liền ở Nhà văn hóa cộng đồng. Cô ấy chưa bao giờ quên nỗi sợ hãi khi đó. Mong muốn cứu Monobe hòa lẫn với ký ức kinh hoàng năm xưa khiến tâm lý cô ấy trở nên bất ổn.
Có lẽ cô ấy đang bị hồi tưởng (flashback), cảm thấy sợ hãi như thể chính mình đang bị giam cầm ngay lúc này.
「Ổn thôi.」
Tôi nắm lấy vai Tsukiko và nói. Làn da của Tsukiko ngày càng nóng lên.
「Không cần đến sức mạnh đặc biệt nào cả. Chỉ cần có "Trí tuệ" và "Lòng dũng cảm" thì chuyện gì cũng làm được. Không có gì phải sợ hết. Tớ sẽ chứng minh cho cậu thấy.」
Thứ đập vào mắt tôi là chiếc hộp kim loại màu đỏ gắn trên hành lang. Bên trên có ghi dòng chữ: Vòi chữa cháy.
「A, hiểu rồi.」
Tsukiko nói.
「Cậu định ấn chuông báo cháy chứ gì. Thế thì mọi người sẽ chạy túa ra khỏi phòng.」
「Không.」
Tôi mở toang chiếc hộp đỏ ra với tiếng kim loại va đập khô khốc. Bên trong là một cuộn vòi rồng dài màu trắng, trông vô cùng chắc chắn.
「Dùng cái này cơ.」
◇
「Chậm thôi, chậm thôi nào!」
Tôi ra chỉ thị cho Tsukiko qua chiếc tai nghe kèm mic đang kết nối với điện thoại.
『Cậu ấy bảo chậm hơn nữa kìa.』
Tsukiko nói vọng ra.
Ngay lập tức, tốc độ hạ xuống chậm hẳn lại.
『Natsume này, tớ nghĩ cậu không còn tư cách gọi người ta là ngốc nữa đâu.』
「Tớ đã bao giờ gọi Tsukiko là ngốc đâu cơ chứ.」
Mặc dù trong lòng tôi luôn nghĩ cô nàng là kiểu người hành động theo cảm tính. Nhưng giờ không phải lúc để nói ra điều đó.
Trước cửa phòng của Monobe có một hộp kỹ thuật ghi chữ "Vòi cứu hỏa". Nhưng nếu ấn chuông báo cháy thì khả năng cao sẽ bị coi là báo động giả, còn nếu hắn quyết cố thủ không ra khỏi phòng thì chúng tôi cũng bó tay.
Vì thế, phương án mà tôi nghĩ ra là──.
Từ sân thượng, dùng vòi cứu hỏa làm dây an toàn và đu dây xuống cửa sổ căn hộ đó.
『Thật sự ổn không đấy~?』
「Ừ, đang thuận lợi.」
Tôi quấn vòi cứu hỏa quanh người, hai tay bám chặt lấy nó và từ từ tụt xuống dọc theo bức tường chung cư. Đầu kia của vòi được buộc vào lan can trên sân thượng, nhóm Touma đang gồng mình giữ và điều chỉnh độ dài.
Kế hoạch rất đơn giản.
Leo thang thoát hiểm lên sân thượng của tòa chung cư mười hai tầng. Từ đó, dùng vòi cứu hỏa làm dây bảo hiểm đu xuống cửa sổ căn hộ ở tầng bốn để nhìn vào bên trong. Nếu Monobe đang bị giam giữ, tôi sẽ dùng điện thoại quay lại làm bằng chứng rồi báo cảnh sát.
Mọi người nghe xong đều ngớ người ra, nhưng vì chẳng ai nghĩ ra cách nào khác để kiểm tra bên trong một cách êm thấm hơn nên đành chấp nhận.
Người thông minh như Touma thì than vãn rằng cậu ta cảm thấy như "trí tuệ đã bại trận".
Sau màn trao đổi đó, tôi vác vòi lên sân thượng, quấn quanh người, buộc đầu kia vào lan can, phần dây thừa thì nhóm Touma nắm lấy như chơi kéo co và thả tôi xuống từng chút một.
Tôi dùng tai nghe để liên lạc với Tsukiko, người đang đóng vai trò chỉ huy.
『Thả thêm nữa không?』 Tsukiko hỏi.
「Ừ. Mới tầng mười thôi.」
Cảm giác cứ như đang làm điệp viên vậy. Tôi vừa đạp chân vào tường tòa nhà vừa hạ người xuống. Vì lưng hướng xuống đất nên tôi cũng không cảm thấy sợ lắm──.
Ngay khi tôi vừa nghĩ thế.
『Ư, o áaaaa~!?』
Giọng nói hoảng loạn của Tsukiko vang lên trong tai nghe.
「Gì thế!?」
Trong khoảnh khắc, tầm nhìn của tôi hướng thẳng lên trời, một lực giật mạnh tác động vào phần vòi quấn quanh người.
Tôi vừa rơi tự do một mạch qua hai tầng lầu. Tốc độ của cú rơi tự do. Dây căng ra cái "Bưng!" rồi dừng lại khiến cơ thể tôi chịu một lực tải khủng khiếp.
「Này, trên đó có tận năm người cơ mà? Làm ơn xử lý cái trọng lượng của tớ đi chứ~」
『Tại cái vòi trơn quá, mồ hôi tay làm trượt hết cả!』
Tôi còn nghe thấy cả tiếng Haruyama rên rỉ 『Hự hự』.
Hả? Khoảnh khắc tôi vừa nghĩ "Thôi toang rồi" thì...
『Oái, xin lỗi!』 Giọng Touma.
『Tay tớ cũng hết lực rồi!』 Giọng Akiyama.
Đồng thời, sợi dây đang căng bỗng chùng lại, tiếng vòi tuột đi vùn vụt, và cơ thể tôi rơi thẳng xuống.
「Á á á~!」
Tôi hét lên một tiếng thảm hại. Tuy nhiên.
『Uoooooo!』
Cùng với tiếng gầm chiến trận của Haruyama, vòi cứu hỏa khựng lại. Tôi lại bị giật nảy lên, treo lủng lẳng giữa không trung sau khi chịu thêm một cú sốc nữa.
『Natsume, có sao không?』
Giọng Tsukiko.
『Cậu chưa đập mặt xuống đất đấy chứ?』
「Cái đó thì không sao.」
Sợ chết khiếp, nhưng độ dài dây đã được căn chỉnh từ lúc quấn vào người tôi rồi. Dù mọi người trên sân thượng có buông tay thì miễn là nút thắt ở lan can và nút thắt trên người tôi còn chắc chắn, tôi sẽ không bị đập xuống đất.
『Xin lỗi, bị tụt sâu quá hả?』
Tsukiko nói.
『Có cần kéo lên không? Mọi người hết hơi rồi, sắp tới giới hạn rồi.』
Tôi đang tính bảo hay là thả hẳn tôi xuống gần mặt đất để mọi người nghỉ ngơi rồi kéo lên sau── thì đúng lúc đó.
「Gay rồi.」
『Hả?』
Chẳng biết là may hay rủi, tôi lại dừng đúng ngay tầng bốn.
Và từ bên trong ban công, qua khe hở của tấm rèm cửa sổ lớn, tôi nhìn thấy bên trong phòng.
Có một Monobe Youko đang bị trói vào ghế và bịt mắt. Nhưng tôi chẳng còn tâm trí đâu mà lấy điện thoại ra quay nữa.
「Tớ chạm mắt với hung thủ rồi.」
『Hảảả~!!』
「Hắn đang nhìn ra đây, tay cầm dao hay dao phay gì đó.」
『Chờ, đ, đ, đ──』
「Giờ tớ sẽ giật dây một cái, bảo mọi người ráng gồng thêm tí nữa thôi.」
『Mọi người ơi, Natsume bảo──』
Tôi đặt chân lên mép ban công và đứng dậy.
Tay phải nắm lấy vòi, tay trái tháo nút thắt quanh người để thoát ra. Sau đó, tôi nắm chặt vòi bằng cả hai tay, đạp mạnh vào mép ban công và lao mình ra giữa không trung.
Bức tường chung cư và ban công vụt xa trong chốc lát.
Nhưng vì mọi người ở trên đang giữ chặt, sợi vòi lập tức căng ra, và tôi văng ngược trở lại như một con lắc với đà cực lớn.
Tôi buông tay và lao thẳng vào trong ban công.
Cảm giác giống như đang chơi xích đu rồi nhảy vọt về phía trước vậy.
Tôi biến thành một khối vật thể có trọng lượng, dùng cả cơ thể phá vỡ cửa kính và lao vào trong phòng. Kính vỡ loảng xoảng, cảm thấy đau nhói ở vài chỗ trên cơ thể, nhưng tôi vẫn cố gắng tiếp đất, hai chân dang rộng, đầu gối phải và tay phải chống xuống sàn, tay trái dang rộng ra sau──tôi đã thực hiện thành công cú "tiếp đất siêu anh hùng" (Hero Landing) hoàn hảo.
Chẳng có thời gian mà tự sướng "Uầy, ngầu vãi".
Tôi đã tiếp đất vào ngay giữa hung thủ và Monobe đang bị trói trên ghế.
Tên hung thủ đang lăm lăm con dao trên tay.
『Gọi cảnh sát rồi, tớ gọi cảnh sát rồi!』
Tiếng Tsukiko vang lên trong tai nghe.
Làm gì có thời gian mà đợi cảnh sát, cũng chẳng rảnh mà trả lời Tsukiko, tôi suy nghĩ với tốc độ ánh sáng "làm sao đây, làm sao đây". Hắn có dao, nhưng chắc là dao mua ở cửa hàng đồng giá 100 yên chứ gì? Chắc không bén lắm đâu nhỉ? Tôi lạc quan, Natsume lạc quan, Yeah! Tự trấn an bản thân xong, tôi nhớ lại mình đã luyện tập trong đầu (image training) từ hồi tiểu học cái cảnh khủng bố lao vào lớp và mình sẽ đánh bại hắn như thế nào, và khi nhận ra thì tôi đã lao vào tên hung thủ rồi.
「Uooooooo!」
『Cá á? Cá hả?』 (Tsukiko nghe nhầm tiếng hét "Uo" thành "Cá")
Tôi húc vai vào hắn, cái bàn kêu cái rầm, xô đổ cả ti vi, hai bên vật lộn đập vào tường. Hắn vung dao xuống, tôi dùng cả hai tay chộp lấy cổ tay hắn trong gang tấc. Mũi dao dừng lại cách nhãn cầu tôi chỉ vài milimet.
Quả này căng rồi. Mà khoan, ngay từ đầu cái quyết định lao qua cửa kính đã là sai lầm rồi phải không?
Cái này giống kiểu chơi game đối kháng hăng máu quá lao lên rồi "hiến mạng" (feed) chứ gì nữa?
Tôi suýt thì rơi vào trạng thái tiêu cực, nhưng khoan đã, đối phương là một lão già (so với tôi), còn tôi là trai tráng cấp ba hừng hực sức sống cơ mà. Tôi tự xốc lại tinh thần.
「Tuổi trẻ là vô địch! Tuổi trẻ là vô địch!」
Tôi đẩy ngược tay cầm dao của hắn lại, dồn hắn đập mạnh vào tường mấy phát cho đến khi con dao rơi xuống sàn. Hắn đá tôi một cái, nhân lúc tôi loạng choạng, hắn định nhặt lại con dao. Tôi vội vàng đá văng tay hắn ra, khiến con dao lại rơi xuống. Nhưng hắn vẫn bò ra sàn định nhặt dao tiếp, tôi lại đá văng ra. Cái lão này, nãy giờ cứ dao với chả dao──.
「Ông mê món đó dữ ha!」
『Hả~!』
Tsukiko phản ứng lại với giọng nói của tôi được thu qua tai nghe.
『C, Có đâu mà tớ mê Natsume chứ! Mê gì mà mê! Đừng có tự biên tự diễn!』
Tên hung thủ từ bỏ con dao, hắn nắm chặt nắm đấm thủ thế. Có vẻ định chơi tay đôi (stegoro). Món này tôi chưa thử bao giờ, nhưng adrenaline đang bơm lên não khiến tôi nói bừa.
「Tao cũng khoái món này lắm.」
『Chờ, hả, ơ, t-tự nhiên nói cái c-câu đó...』
Hắn lao tới đấm tôi. Tôi định né, nhưng né không nổi nên ăn trọn cú đấm vào mặt. Mũi tôi cay xè, đau điếng người.
『Đúng là nếu thành người yêu thì tớ sẽ đàng hoàng hơn, kiểu như, sẽ tận tụy hơn bây giờ... những gì Natsume muốn làm, tớ nghĩ mình cũng có thể chiều cậu thêm một chút...』
Tôi vung tay đấm loạn xạ. Hắn cũng đấm lại đau hết cả người, tay tôi đấm hắn cũng đau, mũi thì bị đấm chảy cả nước mắt làm nhòe hết tầm nhìn. Loạn cào cào cả lên.
『Nhưng mà kiểu đó thì hơi sớm quá hay sao ấy...』
Trong cơn tuyệt vọng, tôi thử tung một cú thiết đầu công, may mắn trúng ngay mặt hắn, khiến hắn loạng choạng lùi lại phía sau.
『Mới lị... không được! Tuyệt đối không được! Tại Natsume đã đi ăn ramen với Shirase mà!』
Hắn bước qua đống kính vỡ do tôi gây ra và lao ra ngoài ban công. Hắn liếc nhìn xuống dưới rồi đặt chân lên mép ban công. Hả? Định tự tử à?
『Trước tiên phải thanh toán sòng phẳng mối quan hệ với Shirase đã!』
Hắn nhìn tôi cười khẩy. À, cái này không phải chết. Là bỏ trốn.
『Không, tớ á, tớ không hề có ý định trói buộc bạn trai hay gì đâu nhé, một chút cũng không luôn ấy?』
Trong khoảnh khắc, tôi cũng lao qua cửa kính, túm lấy hắn. Vì hắn đang định nhảy xuống nên đương nhiên cả tôi cũng rơi theo. Nhưng tôi quyết không buông tay.
『Nhưng mà nhé, nếu là tớ thì sẽ tuyệt đối sẽ không đi đâu riêng với người con trai khác ngoài bạn trai mình, tớ muốn cậu hiểu cho điều đó... Mà nói tóm lại là! Cậu đang ở cùng tớ cơ mà, không có Shirase cũng có sao đâu? Tớ thấy mình cũng được mà, dẫu biết là tớ bắt Natsume phải chịu đựng nhiều thứ, nhưng nếu vì thế mà cậu chạy theo Shirase, thì tớ cũng sẽ, kiểu như, cố gắng hơn... kể cả mấy chuyện xấu hổ...』
Tôi rơi xuống trong khi tai vẫn nghe tiếng Tsukiko bắn rap liên thanh, rồi một tiếng kim loại va đập "Rầm" vang lên.
『Hả? Ơ, Natsume? Sao thế, Natsume!?』
Nơi chúng tôi rơi xuống từ ban công tầng bốn chính là nóc chiếc xe wagon của cô Hana-chan. Có vẻ tên hung thủ đã tính trước điều này. Đúng là chiếc xe đã bẹp dúm để đỡ đòn, nhưng vì tôi rơi đè lên trên nên hắn bị kẹp ở giữa và đang rên rỉ đau đớn.
Người tôi cũng đau nhừ tử. Nhưng nhờ vậy mà tên hung thủ có vẻ không cử động được nữa.
Xong phim.
「Chà, lâu rồi không gặp nhỉ.」
Tôi lảo đảo ngồi dậy và chào hắn một câu.
「Thầy Yoshimura. Giờ em phải gọi là thầy Hiệu trưởng mới đúng nhỉ?」
◇
Tôi leo xuống khỏi nóc xe wagon, đang ngồi nghỉ thì Tsukiko chạy tới.
「Natsume~, có sao không~!?」
「Monobe sao rồi?」
「Các thầy cô sang bên đó rồi.」
Tiếng còi xe cảnh sát vọng lại từ xa.
「Có cần gọi xe cấp cứu không nhỉ?」
「Chắc là đi cùng luôn đấy? Còn phải bảo vệ Monobe nữa mà. Cơ mà, người phải lên xe chắc là gã kia thôi.」
Tôi đưa mắt nhìn tên hung thủ đang nằm sải lai trên nóc xe wagon và nói.
「Thật sự là thầy Yoshimura à.」
「Ừ.」
「Sao cậu biết hay thế? Natsume, lúc thấy điện thoại của Monobe có vấn đề, cậu đã nói ngay là thầy Yoshimura mà.」
「Cái đó à.」
Tôi nhìn quanh, xác nhận chỉ có mỗi Tsukiko ở đó rồi mới thì thầm giải thích.
「Tôi đã nhận được ảnh hiện trường vụ án thứ nhất và thứ hai từ Mikishima.」
Lần đầu thi thể được tìm thấy trong tư thế ngồi, lần tiếp theo là tư thế đứng. Cả hai đều ở những nơi có ghế.
「Cậu hiểu rồi chứ?」
「Hả? À, ừ. Hiểu. Tớ hiểu hoàn toàn luôn.」
「Kết nối với tính cách của thầy Yoshimura là tớ nhận ra ngay. Bình thường thầy ấy hiền khô, nhưng hễ học sinh nào không làm nghiêm túc mấy cái trò "Đứng lên, Nghiêm, Chào" là thầy ấy nổi điên lên ngay.」
Thế nên tôi mới nghĩ, có lẽ những học sinh có thái độ học tập kém hoặc hay trốn học đang bị nhắm tới. Monobe không theo kịp bài vở, hay xuống phòng y tế và thường xuyên nghỉ học.
「Có lẽ, nếu vụ giết người thứ ba trót lọt, Monobe sẽ bị tìm thấy trong tư thế cúi chào. Và đến vụ thứ tư, nạn nhân sẽ lại ở tư thế ngồi. Đứng lên, Nghiêm, Chào, Ngồi xuống - quy trình hoàn tất.」
Cái gọi là giết người theo nghi thức mô phỏng.
「Ra là thế, ra là thế.」
Tsukiko gật gù, ra chiều "Hừm hừm, thì ra cậu cũng có cùng suy nghĩ với tớ à".
「Nhưng mà──」
Tsukiko làm vẻ mặt như muốn nói điều gì đó, rồi lại thôi, như thể "thôi bỏ đi", và ngồi xuống bên cạnh tôi.
「Vất vả rồi, Natsume.」
Tôi hiểu điều Tsukiko muốn nói. Nhưng mà thôi, chuyện đó cứ gác lại đã. Dù chỉ là một vụ, nhưng giải quyết được là tốt rồi.
「Thấy chưa, có "Trí tuệ" và "Lòng dũng cảm" thì làm gì chẳng được.」
Nghe tôi nói, Tsukiko nghiêng đầu 「Hử?」.
「Chẳng phải cậu vừa dùng sức trẻ để giải quyết mọi chuyện sao?」
Tôi hồi tưởng lại chuỗi hành động đánh bại thầy Yoshimura, rồi khẳng định.
「Không, là Trí tuệ và Lòng dũng cảm đấy. Một cách hoàn hảo.」
◇
Cái ngày hung thủ bị bắt, việc lấy lời khai kéo dài đến tận đêm khuya. Ngày hôm sau, thứ Sáu, tôi và Tsukiko đến trường tham gia lớp học bổ túc sau vài ngày nghỉ. Khác với lớp học đặc biệt dành cho những người có nguyện vọng như ở trường tiểu học của Yukimi, lớp của chúng tôi đơn giản là lớp bổ túc cho những kẻ bị điểm liệt, thế nên chúng tôi đã bị giáo viên mắng té tát vì tội trốn học.
Chúng tôi đọc tác phẩm 『Sợi tơ nhện』 của Akutagawa Ryunosuke và giải một số câu hỏi. Đa phần là những dạng bài quen thuộc kiểu như hãy trả lời nội dung của từ chỉ thị, nhưng riêng câu hỏi cuối cùng là do thầy giáo tự biên soạn.
Sợi tơ nhện đối với em là gì?
Đó là câu hỏi của người thầy giáo tóc đã bạc trắng, sắp đến tuổi nghỉ hưu và lúc nào cũng trầm lặng.
Bên ngoài cửa sổ, tiếng ve kêu râm ran.
Tôi vừa ngẩn ngơ ngắm nhìn những đám mây trôi trên bầu trời xanh vừa suy nghĩ.
Đã gọi là học bổ túc thì thành phần tham gia cũng toàn những kẻ tưng tửng. Tên trong câu lạc bộ bóng chày cười hề hề nói: 「Với em là cú ném bóng xoáy chậm (slow curve).」 Nghe đâu cú ném đó đã cứu nguy cho hắn khá nhiều trong các trận đấu.
Rốt cuộc, tôi dành hầu hết thời gian cho câu hỏi đó, và cuối cùng viết:
Mình muốn trở thành sợi tơ nhện của ai đó.
「Natsume viết gì thế?」
Sau khi buổi học kết thúc vào buổi sáng, Tsukiko hỏi tôi.
「Bí mật. Còn Tsukiko?」
「Tớ cũng bí mật.」
Chúng tôi vừa trao đổi vài câu như thế vừa chuẩn bị ra về. Đám câu lạc bộ thể thao thì đi tập, còn chúng tôi thì về nhà như bình thường.
「Hôm nay tớ sẽ thử tự về một mình.」
Tsukiko nói.
「Tớ cũng sẽ không ghé qua phòng Natsume đâu.」
「Hiểu rồi.」
Tôi gật đầu rồi rời khỏi lớp học một mình. Khi ngoảnh lại, tôi thấy Tsukiko đang nhắm mắt, đặt tay lên ngực.
Kể từ vụ án hồi tiểu học, Tsukiko chưa bao giờ có thể tự mình về đến tận nhà. Ký ức về vụ bắt cóc cứ hiện về (flashback) khiến cô ấy rơi vào hoảng loạn. Vì thế, cô ấy luôn ghé qua phòng tôi. Và rồi tôi sẽ đi cùng để đưa cô ấy về nhà.
Cô ấy đang cố gắng vượt qua điều đó.
「Về đến nhà thì nhắn tớ nhé.」
Đó là tất cả những gì tôi có thể nói.
Tôi trở về căn phòng trọ một mình. Cảm giác căn phòng rộng hơn một chút.
Yukimi không còn ở đây nữa. Hung thủ đã bị bắt, em ấy đã trở về bên bố mẹ. Vụ việc trở nên ầm ĩ đến mức được đưa tin trên thời sự như một vụ mất tích, nên việc quay lại cuộc sống thường ngày có lẽ sẽ vất vả. Nhưng em ấy đã cười tươi và nói: "Chừng đó chuyện em tự lo được ạ", rồi rời đi.
Và giờ đây, Tsukiko cũng đang cố gắng tự mình xoay sở.
Trong lúc chờ đợi, tôi định lôi truyện tranh ra đọc. Nhưng rồi tâm trí lại nghĩ ngay đến Tsukiko.
Cô ấy có thể tự về đến phòng tôi - nơi nằm giữa trường học và nhà cô ấy. Nhưng cứ đi quá đoạn đó là cô ấy lại ngồi thụp xuống giữa đường, tệ hơn là bật khóc.
Lần này liệu có ổn không đây.
Tôi nhìn đồng hồ không biết bao nhiêu lần.
Nếu Tsukiko có thể tự mình về nhà trót lọt thì chuyện gì sẽ xảy ra? Chắc hẳn điều đó đồng nghĩa với việc cô ấy đã khắc phục được vết thương lòng trong quá khứ và sẽ mất đi năng lực. Khi đó, cô ấy cũng chẳng cần dựa dẫm vào tôi nữa.
Một tương lai mà Tsukiko nói "Cảm ơn cậu vì tất cả" rồi rời xa tôi là điều hoàn toàn có thể xảy ra.
Dẫu vậy, tôi vẫn mong Tsukiko có thể tự mình về nhà.
Cứ mải suy nghĩ vẫn vơ rồi xem video linh tinh, nhoáng cái đã trôi qua gần một tiếng đồng hồ.
Vẫn chưa có liên lạc từ Tsukiko báo đã về đến nhà.
Trong tâm trí tôi hiện lên hình ảnh Tsukiko đang ôm đầu cô độc giữa dòng người qua lại.
Tôi muốn đi đón cô ấy ngay lập tức. Nhưng tôi phải kìm lại. Tsukiko cũng đang cố gắng mà. Bảo bọc quá mức cũng không tốt.
Sau đó, thêm ba mươi phút nữa trôi qua.
Vẫn bặt vô âm tín. Chẳng lẽ cô ấy đang khóc?
Nghĩ đến đó, tôi không thể ngồi yên được nữa.
Tôi xỏ giày thể thao và lao ra ngoài. Thế nhưng──.
Ngay khi vừa mở cửa, tôi thấy Tsukiko đang ngồi xổm dựa lưng vào tường. Khác hẳn với những gì tôi tưởng tượng. Cô ấy đang nghịch điện thoại với vẻ chán chường.
「Chậm quá đấy!」
Cô ấy ngước lên nhìn tôi, vẻ mặt đầy khó chịu.
「Không thấy tớ liên lạc thì cậu phải đến đón sớm hơn chứ!」
「Hảảả~!」
「Cậu không lo lắng chút nào sao?」
「Không, tại tớ tưởng đây là phân cảnh Tsukiko đang nỗ lực một cách đầy kịch tính chứ.」
Có vẻ như cô ấy chẳng bước thêm được bước nào về phía nhà mình mà đi thẳng đến phòng tôi như mọi khi.
「Tớ không rời xa được thì Natsume cũng thích hơn còn gì? Làm gì có cô gái nào chịu quan tâm đến cậu ngoài tớ đâu.」
Nói rồi cô ấy đi thẳng vào phòng tôi như chốn không người.
「Ăn trưa chưa?」
「Chưa, tớ chưa ăn.」
「Vậy à.」
Tsukiko đứng vào bếp và mở tủ lạnh. Bên trong toàn đồ do Tsukiko mua về tích trữ. Cô ấy lấy rau ra, thái nhỏ bằng những động tác thành thục, xào trên chảo rồi trộn với sốt kem trắng.
Khi bắt đầu luộc mì pasta, Tsukiko lí nhí nói.
「Xin lỗi nhé.」
Tôi nhìn bóng lưng Tsukiko và đáp.
「Không sao đâu.」
Việc Tsukiko chưa thể bước tiếp cũng là chuyện dĩ nhiên.
Bởi lẽ, kẻ hung thủ chúng tôi vừa tóm được chỉ là một kẻ bắt chước (copycat) mà thôi.
Thầy Yoshimura chỉ là hung thủ của vụ án lần này.
Hung thủ thực sự của Vụ án tháng Tám năm năm về trước là một kẻ khác.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
冬馬 đọc khi đứng một mình là Fuyu, khi ghép lại đọc là Tou trg Touma