Shoujo Jian ~Enjou shite binkan ni naru Kyouno Tsukiko to shi no mirai wo neko toshite kaihi suru Yukimi Fumika~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3649

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9629

Vol 01: ~Kyono Tsukiko bốc hỏa trở nên mẫn cảm và Yukimi Fumika hóa mèo né tránh tử vong~ - Chương 4.1: Trí tuệ và Lòng dũng cảm

Chương 4.1: Trí tuệ và Lòng dũng cảm

Đã quá nửa đêm khi tôi quay trở về phòng.

Bước ra từ phòng tắm sau khi gột rửa sạch sẽ, Yukimi đang khoác trên mình bộ đồ ngủ hình mèo đen.

Để xóa bỏ tiên tri về cái chết của mình, con bé quyết định quay lại sống kiếp "mèo đen" trong phòng tôi một lần nữa.

Nói là vậy, nhưng giờ đã là đêm ngày 29, sắp sửa sang ngày mới rồi. Tiên tri tử vong xuất hiện vào ngày 31, nghĩa là cuộc sống này chẳng thể kéo dài bao lâu nữa.

Nếu cứ đà này, kẻ mang vận mệnh "biểu lí nhất thể" với con bé là tôi đây sẽ phải chết thay.

「Liệu có ổn không ạ?」

Yukimi ủ rũ hỏi.

「Ổn mà.」

Tsukiko dịu dàng ôm lấy con bé. Dù người chết là tôi mới đúng.

「Chỉ cần tóm được hung thủ thật sự là xong thôi.」

Đúng là vậy.

Chuyện tối nay chúng tôi không báo cảnh sát. Tiên tri về cái chết của Yukimi chỉ biến mất khi và chỉ khi con bé đóng giả mèo đen trong phòng tôi. Hễ định tìm sự bảo vệ hay bước chân đến đồn cảnh sát, cái chết sẽ lại hiện lên ngay.

Tôi cũng đã nhờ bọn Touma giữ kín chuyện tối nay. Lý do tôi đưa ra là hung thủ thực sự có thể có đồng bọn trong ngành cảnh sát hoặc có cách nào đó để nắm bắt thông tin. Bọn Touma đã tin lời giải thích đó.

Và dù rất áy náy, tôi đã nói dối bọn Touma rằng sẽ đưa Yukimi về nhà bố mẹ. Việc con bé bí mật hóa thân thành mèo đen mà không ai hay biết là yếu tố tối quan trọng.

Bọn Touma đang bàn kế hoạch mai phục quanh trường học thêm của Yukimi để bắt hung thủ.

Thật sự, cảm thấy có lỗi với bọn nó ghê gớm.

「Cảm giác cứ sao sao ấy nhỉ.」

Tsukiko lên tiếng.

「Đúng là chưa giải quyết xong vụ án thì chẳng thể nào vui chơi thoải mái được.」

Ba đứa ngồi dàn hàng trên ghế sofa. Cả tôi và Tsukiko đều đã tắm rửa xong xuôi, chỉ còn chờ đi ngủ, định bụng cùng xem một bộ phim nào đó, nhưng chẳng ai có tâm trạng cả.

「Đợi sang tháng Chín, chúng ta sẽ gọi pizza, rồi lúc đó nhất định cả ba sẽ cùng cày phim thâu đêm.」

Đó là tất cả những gì tôi có thể nói lúc này.

Rồi cứ vậy, không gian giữa ba người chìm vào im lặng.

「Anh Natsume và chị Tsukiko lạ thật đấy.」

Yukimi vừa nhìn vào cái màn hình tivi đen ngòm không bật vừa nói.

「Trong quá khứ đã gặp chuyện không may... nói ra thì hơi thất lễ, nhưng cuộc đời đã bị đảo lộn như thế, tại sao hai người vẫn có thể lạc quan đến vậy?」

「Để xem nào...」

Tôi ngẫm nghĩ một chút rồi đáp.

「Anh nghĩ chuyện chỉ vì một sự cố xui xẻo mà đánh mất cả một tương lai xán lạn vốn dĩ nằm trong tầm tay là điều thường tình thôi. Không chỉ chúng ta đâu, chắc chắn rất nhiều người ngoài kia cũng gặp phải.」

Có những người cực kỳ thông minh nhưng bố mẹ bị sa thải nên lỡ dở chuyện vào trường chuyên, hay có người tài năng bóng đá thừa sức lên chuyên nghiệp lại gặp tai nạn giao thông.

Bản thân chẳng làm gì sai, thế mà cái tương lai tươi sáng lẽ ra phải thuộc về mình lại bị tước đoạt tàn nhẫn.

Như Tsukiko, vì "Vụ án tháng Tám" mà giờ không thể tự đi học về một mình. Bề ngoài cô ấy tỏ ra vui vẻ, nhưng bên trong vẫn luôn dằn vặt đau khổ.

「Tất nhiên, ai mà chẳng muốn sống một cuộc đời tránh xa những bất hạnh đó. Nếu không có chuyện xui xẻo ấy, biết đâu giờ này anh đã là một siêu cầu thủ trung học, được các tuyển trạch viên bóng chày chuyên nghiệp săn đón rồi cũng nên.」

「Thật ạ?」

「Hồi bé anh chơi cừ lắm đấy.」

Nhưng chỉ một sự kiện duy nhất đã khiến mọi thứ trật nhịp.

Đó thật sự chỉ là một cú second fly (bóng bổng về phía gôn số hai) cực kỳ bình thường. Anh chỉ việc bắt lấy nó. Hiệp chín, hai out, nếu bắt được quả bóng đó, đội bóng chày thiếu niên của bọn anh sẽ được đi thi đấu toàn quốc, được chơi ở sân vận động mái vòm chuyên nghiệp.

Nhưng ánh mặt trời chiếu thẳng vào mắt, và anh đã phạm lỗi (error). Chỉ là để một người chạy (runner) lên gôn thôi.

Nhưng từ sai lầm đó, đội bị lội ngược dòng và thua cuộc.

Cảm giác như chính tại mình mà cả đội lỡ hẹn với giải toàn quốc khiến anh sợ hãi những cú bóng bổng, không thể bắt bóng được nữa. Người ta gọi đó là hội chứng Yips. Một vấn đề tâm lý. Anh của ngày bé không thể vượt qua nổi cú sốc đó, không còn khả năng thi đấu trong đội hình chính thức, và rồi cuối cùng bỏ bóng chày.

Nếu bắt được cú bóng ngày hôm ấy, có lẽ tương lai giờ đã khác.

「Chuyện của anh thì chẳng to tát gì đâu, nhưng anh nghĩ có rất nhiều người bị thay đổi cả tương lai chỉ vì những cú vấp ngã nhỏ nhoi như thế.」

Vì một câu nói vô tâm của ai đó mà từ bỏ đam mê.

Vì bị cảm đúng ngày thi đại học.

Hay vì vô tình bị cuốn vào một vụ án.

「Thế nên anh rất hiểu cảm giác của Yukimi khi muốn dùng tiên tri để hướng tới một tương lai hoàn hảo.」

Nhưng mà...

「Kể cả khi cái tương lai lý tưởng mà mình hằng mong ước bị mất đi, cũng không cần phải than khóc. Chỉ cần có Trí tuệ và Lòng dũng cảm, thì dù xuất phát điểm có ra sao, chúng ta chắc chắn vẫn có thể kiến tạo một tương lai tươi sáng và vui vẻ. Chỉ cần bản thân muốn, thì sẽ làm được. Thế nên chẳng việc gì phải than vãn về quá khứ, cũng chẳng cần sợ hãi tương lai.」

「Anh Natsume đang muốn chứng minh điều đó cho chị Tsukiko thấy nhỉ. Và cả chị gái xinh đẹp kia nữa, anh cũng đã cho chị ấy thấy rõ rồi.」

"Chị gái xinh đẹp" ở đây là đang nhắc đến Shirase.

「Em hiểu rồi ạ.」

Yukimi nói xong, chậm rãi đứng dậy đi vào khu vực bồn rửa mặt. Lúc quay lại, chẳng hiểu sao con bé đã thay bộ đồ ngủ hình thú bằng một chiếc váy đầm Lolita.

Yukimi trong phiên bản "Mèo đen Gothic Lolita" leo lên người tôi lúc tôi đang ngồi trên sofa rồi ôm chầm lấy.

「Yu-Yukimi!?」

Tư thế quá mức táo bạo khiến Tsukiko đỏ bừng cả mặt, lắp bắp.

「Em là mèo nên em quấn người thôi mà. Mèo làm nũng với chủ nhân là chuyện đương nhiên.」

「Nh-Nhưng mà...」

「Nya nya, nya nya~」

Yukimi cọ người vào tôi. Không còn cái vẻ đùa giỡn như mọi khi nữa, mà đâu đó có chút gì lả lơi, mời gọi.

「N-Này.」

「Trong cái cuộc đời hoàn hảo mà em hướng tới, vừa có thêm một hạng mục mới rồi ạ.」

「Gì cơ?」

「Là trở thành thú cưng của anh Natsume đó.」

Tôi thốt lên 「Hảaa!!」 đầy kinh ngạc.

「Sao lại thành ra thế được hả!?」

「Tất cả là lỗi của anh Natsume đấy.」

「Tôi á?」

「Chẳng phải anh Natsume từng nói, những người có quá khứ đau thương sẽ thức tỉnh năng lực sao?」

「À, ừ.」

「Nhưng theo em thấy, vết thương lòng hay cái gọi là trauma ấy, không phải điều kiện để trở thành người có năng lực đâu.」

「Thế điều kiện là gì?」

「Là phải làm mấy cô nàng "bất ổn" (Menhera) ạ!」

Yukimi khẳng định một câu xanh rờn.

Tôi nhìn sang Tsukiko, rồi lại nhớ đến gương mặt cô Shirase.

「Chuyện quá khứ đau buồn đến mức phát huy được siêu năng lực, nghe chẳng phải đúng chuẩn mô-típ của mấy cô nàng "bất ổn" có cái tôi cảm xúc siêu to khổng lồ hay sao ạ.」

「Thế á?」

「Anh Natsume cứ đi dịu dàng với mấy cô nàng tâm lý bất ổn như thế. Bị người ta bám dính là phải đạo rồi. Anh đúng là cái "Bẫy bắt gái điên", là cái "Nam châm hút gái bất ổn" đấy.」

Tsukiko ngồi bên cạnh gân cổ cãi: 「Ch-Chị không có bị điên nhé!」

「Nya nya, nya nya~」

Yukimi vẫn ôm chặt lấy tôi làm nũng.

「Giải quyết xong vụ này em sẽ vứt bỏ năng lực đàng hoàng. Thế nên hãy nhận nuôi em làm thú cưng đi ạ.」

「Đừng có nói lung tung nữa.」

「Chuyện này cũng hời cho anh Natsume mà. Lúc anh là sinh viên đại học thì em là học sinh cấp hai. Lúc anh đi làm thì em là nữ sinh cấp ba. Với đàn ông thì thế là hấp dẫn lắm đấy chứ! Chọn bạn gái thì chọn em là được chứ gì.」

「Này, cái con bé Yukimi này!」

「Chị Tsukiko có thích anh Natsume đâu, đúng không ạ? Thế thì nhường em có sao đâu?」

「Th-Thì đúng là thế, nhưng mà...!」

Mặt Tsukiko nhăn nhúm lại đầy khó xử.

「Anh Natsume siêu ngầu luôn! Nếu là anh Natsume thì làm bạn gái hay làm thú cưng em cũng chịu tất! Nya nya, nya nya~」

「Này, ê, dừng lại ngay!」

Nhưng Yukimi không dừng lại, khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt cứ thế ghé sát vào.

「Anh Natsume, yêu thương thú cưng là nghĩa vụ của chủ nhân đấy nhé.」

Gương mặt em tiến lại gần hơn nữa. Và rồi, cuối cùng—

「Kh-Không đượcccc!」

Tsukiko giật phắt Yukimi ra.

「Em muốn biến Natsume thành tội phạm hả!」

「Không sao đâu ạ. Em là mèo mà.」

「Không sao cái đầu em ấy, cấm là cấm!」

「Anh Natsume muốn âu yếm mèo con mà đúng không? Chọn em đi mà? Bây giờ tuy còn khiêm tốn, nhưng theo lộ trình cuộc đời hoàn hảo của em, đến lúc lên cấp ba, ngực em sẽ ăn đứt chị Tsukiko cho mà xem...」

「C-C-C-Cái con mèo ăn vụng nàyyyy!」

Tsukiko gào lên điên tiết.

Chính vào lúc chúng tôi đang nhốn nháo như thế.

Đột nhiên, Yukimi nhìn chằm chằm vào khoảng không, vẻ mặt đầy kinh ngạc. Có thể nói là chết sững. Biểu cảm ấy khiến bầu không khí xung quanh như đóng băng tức thì.

「Yukimi, sao thế?」

「...Tiên tri dòng tít ạ. Tiên tri dòng tít về cái chết của anh Natsume đã biến mất.」

「Chẳng lẽ vì thế mà...」

「Không, tiên tri về cái chết của em cũng không hiện ra. Nhưng mà, tiên tri dòng tít về cái chết của một người khác lại xuất hiện rồi...」

Khi tôi hỏi là ai, gương mặt Yukimi mếu máo như sắp khóc.

「Là chị Tsukiko... ạ.」

Tương lai chắc chắn là thứ bất định, chỉ một tác động nhỏ nhoi cũng đủ làm nó đổi thay.

Giống như việc có bắt được cú bóng bổng về gôn hai hay không vậy.

Có lẽ ngay từ đầu, tiên tri dòng tít về cái chết của Yukimi là do tên tội phạm bắt chước gây ra. Nhưng vì chúng tôi đã tóm được hắn, nên tương lai thay đổi, chuyển sang hành động của hung thủ thật sự. Và rồi, việc Tsukiko tiếp xúc với hung thủ thật sự ở ngọn núi sau khu vực Tòa thị chính đã khiến mục tiêu tử vong chuyển sang cô ấy. Có thể suy đoán như vậy. Dù sự thật thế nào thì chính tôi cũng không rõ.

Ở bên kia bán cầu, một con bướm vỗ cánh tại Brazil, cơn gió nhỏ ấy xoay vần thế nào lại biến thành cơn bão ở Nhật Bản. Có lẽ một hiệu ứng cánh bướm như thế đã xảy ra, làm thay đổi cả tương lai.

Dù sao đi nữa, nếu hung thủ thật sự muốn hoàn thành bài tập còn dang dở từ năm năm trước, thì việc Tsukiko bị nhắm đến là điều hiển nhiên. Bởi vì năm đó, chỉ duy nhất vụ sát hại Tsukiko là bất thành.

「Yukimi cứ giữ nguyên hình dạng mèo nhé.」

Yukimi giơ điện thoại lên cho chúng tôi xem dòng tít tiên tri. Sau cú sốc ban đầu, Tsukiko tỏ ra bình tĩnh lạ thường.

「Chị không sao đâu.」

Nói rồi, cô ấy nhét Yukimi vào ngủ trong tủ tường, còn mình thì ngả lưng xuống giường.

「Tên cuồng loli Natsume ra sofa mà ngủ! Cấm không được sờ vào Yukimi nữa đấy!」

Chúng tôi định sẽ ngủ theo sự sắp xếp đó, nhưng ngặt nỗi đêm nay Tsukiko đã dùng năng lực ở ngọn núi sau Tòa thị chính. Sau khi tắt đèn, được một lúc thì cô nàng bắt đầu rên rỉ đầy bất mãn, rồi dần chuyển sang cáu kỉnh.

「Tớ đã dùng năng lực đấy! Tớ đã dùng năng lực rồi đấy!」

Tôi chui vào chăn, vòng tay ôm lấy cô ấy từ phía sau. Tsukiko dù vẫn còn hậm hực nhưng ngoan ngoãn nằm im ngay lập tức, miệng khẽ phả ra những hơi thở nóng hổi ngọt ngào. Qua lớp vải pijama mỏng manh, tôi có thể cảm nhận rõ đường viền nội y của cô ấy.

「Natsume... đồ... háu đói...」

Nghe thế, tôi thử buông tay ra. Ngay lập tức, tôi cảm nhận được cái "thanh nộ khí" của Tsukiko đang tăng vọt với tốc độ chóng mặt. Nhưng vì tác dụng phụ của năng lực mạnh hơn cái tôi, nên Tsukiko đành phải xuống nước ngay.

「...Chạm vào đi.」

「......」

「...Sờ vào người tớ đi mà.」

「......」

「Ư... Làm ơn... chạm vào tớ đi...」

Đợi đến lúc Tsukiko thốt lên đầy cay cú như vậy, tôi mới luồn tay vào trong bộ pijama, vuốt ve làn da nóng rực và trơn mượt ấy. Tsukiko cong người lên, khẽ rên rỉ (ahe). Quả nhiên là đồ lót mới, đêm nay là màu hồng phấn.

Khi tay tôi chạm vào bên trong lớp vải nội y, một bên đỉnh ngực đã cứng đờ. Còn phía bên kia thì nóng hổi và ướt át.

Vẫn giữ thái độ là "bị ép phải làm", Tsukiko cứ thế quay lưng về phía tôi suốt cả quá trình.

「Cái này... chỉ là công việc thôi nhé... á... tớ chẳng thích Natsume tí nào đâu đấy...」

「Rồi rồi, tớ biết mà.」

Tôi cố gắng giữ cho bầu không khí không trở nên quá nặng nề, nhưng thực tâm, việc Tsukiko bị tiên tri sẽ chết khiến tôi sốc vô cùng.

Đơn giản là, tôi ghét cái viễn cảnh Tsukiko phải chết.

Chẳng biết từ lúc nào, tôi đã ôm chặt lấy Tsukiko, mạnh bạo hơn hẳn mọi khi.

「Natsume... thế này... không được đâu... Giống người yêu quá... Mấy chuyện này đợi kết thúc mọi việc... rồi hẵng... á... ư... s-sướng quá...」

Đừng có biến mất nhé, Tsukiko.

Mang theo suy nghĩ ấy, tôi không quay lại sofa nữa mà cứ thế ôm Tsukiko ngủ một mạch đến sáng.

Sáng ngày 30, vừa mở mắt ra là tôi sửa soạn ngay lập tức. Trong vụ án năm năm trước, thời gian tử vong của các nạn nhân đều được suy đoán là khoảng 0 giờ sáng, thời điểm chuyển giao ngày mới. Tức là, nếu theo quy luật của hung thủ Vụ án tháng Tám, vụ sát hại sẽ diễn ra vào đêm nay, lúc bước sang ngày 31. Và theo tiên tri, nạn nhân là Tsukiko.

Tôi muốn đi tìm hung thủ ngay lập tức. Thú thật là tôi đã muốn hành động suốt đêm qua không ngủ, nhưng vì vụ ở Tòa thị chính khiến tôi bị đập vào sau đầu, thể lực cũng tiêu hao nhiều, nên tôi quyết định ngủ để dồn toàn bộ sức lực cho ngày hôm nay.

Chỉ cần vào khoảnh khắc chuyển giao ngày mới, tôi vẫn khỏe mạnh và ở sát bên Tsukiko, thì kiểu gì cũng có thể ngăn chặn được vào phút chót.

Tôi đã vạch ra đủ loại kế hoạch tác chiến trong đầu như thế. Ấy vậy mà nhân vật chính là Tsukiko chẳng hiểu sao lại cứ tỉnh bơ.

「Phải ăn sáng đầy đủ mới được nha~」

Cô nàng vừa nói vừa ấn tôi và Yukimi ngồi xuống ghế, còn mình thì đứng bếp.

「A, hết bơ rồi. Để tớ chạy ra cửa hàng tiện lợi chút nhé.」

Tôi bảo để tôi đi cùng, nhưng Tsukiko gạt đi, bảo là giờ vẫn chưa sao đâu, chỉ đi mua đồ tí thôi, rồi nhanh chóng tót ra ngoài.

Tôi chợt có dự cảm chẳng lành.

「Tsukiko, cô nàng này đang toan tính gì đó.」

Mở tủ lạnh ra kiểm tra, hộp bơ vẫn còn nguyên.

Dặn dò Yukimi tuyệt đối không được ra khỏi phòng, tôi lập tức lao đi đuổi theo Tsukiko. Nhưng tôi không thể tìm thấy bóng dáng cô ấy đâu. Chạy ra cửa hàng tiện lợi gần đó, tất nhiên cũng không có. Tôi đạp xe hộc tốc đến những nơi Tsukiko có khả năng ghé qua, nhưng vẫn bặt vô âm tín.

Và rồi, trời chuyển sang trưa.

Một tin nhắn được gửi đến từ một địa chỉ email rõ ràng là nick ảo dùng một lần. Nội dung thư trống trơn, chỉ đính kèm một bức ảnh.

Tôi mở bức ảnh đó ra, cảm giác như trời đất tối sầm lại trước mắt.

Trong ảnh là Tsukiko bị bịt mắt, trói gô vào một chiếc ghế.

Bình tĩnh, phải bình tĩnh nào.

Tôi quay trở lại phòng, cố gắng sắp xếp lại tình hình. Vốn dĩ tôi định không nói gì để Yukimi không cảm thấy dằn vặt, nhưng có vẻ thái độ của tôi đã lộ liễu quá mức khiến con bé đoán ra ngay.

「Chị Tsukiko xảy ra chuyện rồi đúng không ạ...」

Chẳng còn cách nào khác, tôi đành giải thích tình hình mà không cho con bé xem bức ảnh, nhưng Yukimi vẫn hoảng loạn thấy rõ.

「L-L-L-Làm sao bây giờ!?」

「Yukimi, bình tĩnh đi, đừng cuống.」

「Nh-Nhưng anh Natsume đang đi nguyên cả giày vào nhà kìa!」

Tôi vội tháo giày thể thao ra rồi lấy giẻ lau sàn. Trong lúc tôi làm vậy, Yukimi dường như đã thấm thía sự thật, cú sốc thực tại quá lớn khiến con bé òa khóc.

「T-Tại em mà... chị Tsukiko...」

Dù Yukimi có nhiều lúc già dặn trước tuổi, nhưng suy cho cùng em vẫn chỉ là một học sinh tiểu học.

「Không phải lỗi của Yukimi đâu. Ổn mà, mọi chuyện sẽ ổn thôi.」

Tôi xoa đầu Yukimi khi con bé vừa khóc vừa bám chặt lấy tôi.

「Anh chắc chắn sẽ cứu được Tsukiko.」

Đúng vậy. Chính những lúc thế này tôi càng phải giữ cái đầu lạnh.

Tôi ôm Yukimi ngồi xuống ghế sofa, tay vuốt ve tấm lưng đang run rẩy vì nức nở.

Vẫn còn thời gian. Bởi vì tên hung thủ này làm việc cực kỳ nguyên tắc và kỹ tính. Tsukiko chắc chắn sẽ còn sống cho đến 0 giờ ngày 31 tháng 8.

Tuy nhiên, manh mối thì hoàn toàn mù mịt. Bức ảnh gửi đến chụp trong một căn phòng tối om, tôi chẳng thể đoán nổi Tsukiko đang bị giam cầm ở đâu. Suy nghĩ của tôi đi vào ngõ cụt.

「Anh Natsume...」

Yukimi dúi mặt vào người tôi.

「Này, em đang quệt nước mũi vào áo anh đấy à.」

Miệng thì nói vậy nhưng đầu tôi vẫn không ngừng suy tính. Chợt, tôi cảm giác manh mối nằm chính ở hành động sáng nay của Tsukiko.

Rõ ràng còn bơ mà Tsukiko lại bảo hết rồi đi ra ngoài. Tức là, cô ấy đã hành động bí mật sau lưng chúng tôi.

Tại sao Tsukiko lại làm vậy?

Chắc chắn là cô ấy định đi bắt hung thủ một mình. Đêm qua, khi tiên tri về cái chết của Tsukiko xuất hiện, chúng tôi đều bàng hoàng, nhưng Tsukiko lại tỏ ra như không có chuyện gì.

Chắc chắn cô ấy muốn tự mình giải quyết êm thấm để chúng tôi không phải lo lắng.

Thế rồi cô ấy tìm đến chỗ hung thủ và bị phản đòn. Khả năng cao là bị đánh lén bất ngờ nên giờ vẫn đang bất tỉnh. Chứ nếu còn ý thức, Tsukiko đời nào chịu ngồi yên, cô ấy đã tự mình thoát ra rồi.

Nhưng ở đây có một điểm chưa rõ.

Giả thuyết này dựa trên tiền đề là Tsukiko đã biết hung thủ là ai. Nếu không thì dù là Tsukiko cũng chẳng đời nào lao ra ngoài mà không có đích đến như thế.

Rốt cuộc Tsukiko đã nhận ra chân tướng hung thủ từ lúc nào?

Nghĩ đến đó thì Yukimi ngẩng mặt lên sau khi đã chùi sạch nước mắt nước mũi vào áo tôi.

「Em hiểu anh Natsume đang nghĩ gì. Là về hung thủ đúng không ạ.」

「Ừ.」

「Em lờ mờ nhận ra một điều.」

Hồi ở Tòa thị chính Yomizaka, lúc Yukimi suýt bị bắt cóc, hung thủ đeo mặt nạ nên không thấy mặt. Nhưng khi bị trói tay và lôi lên ngọn núi phía sau, Yukimi đã tiếp xúc cơ thể với hắn và cảm nhận được vóc dáng.

「Có lẽ là phụ nữ ạ.」

Tôi chỉ bị đánh lén bằng gậy từ phía sau, nhưng Tsukiko thì đã đối mặt trực diện ở cự ly gần. Có thể cô ấy cũng có ấn tượng về vóc dáng giống như Yukimi. Và nhờ đó, cô ấy đoán ra được hung thủ.

「Dáng người gầy, và em không cảm thấy người đó có quá nhiều sức lực. Với lại lúc bế em lên, có tiếng nói lọt qua mặt nạ, nghe giọng có vẻ còn trẻ.」

「Phụ nữ trẻ...」

Hung thủ là một người am hiểu thành phố Yomizaka, dáng người gầy, là phụ nữ và còn trẻ.

Lúc truy tìm tên tội phạm bắt chước, nhóm Touma đã lập hồ sơ khoanh vùng những nhân viên trường tiểu học có khả năng liên quan đến cả hai vụ án: vụ án 5 năm trước và vụ án hiện tại.

Người khớp với tất cả những điều kiện đó là...

Cô giáo Hana-chan.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!