Ước tính <Macbeth> Số 2 - Hợp chúng quốc Hoa Kỳ
...Tất cả bắt đầu từ lúc đó.
Xấp giấy tiếng Nhật mà thằng bạn tôi nhặt được ngoài biển...
Nó không biết tiếng Nhật. Thế nên nó mới mang đến chỗ tôi. Nó bảo nhặt được một cái chai thủy tinh chứa thư bên trong trông rất cổ kính ở ngoài biển, rồi nhờ tôi dịch hộ xem viết gì.
Tôi cứ tưởng là một trò đùa tai quái nhưng thú vị.
Thì đúng là thế còn gì. Cái tên Mizen Fumizaki, thời buổi này đến nói đùa người ta còn chẳng thèm dùng.
À, phải rồi. Trên bìa ghi rất rõ ràng. Cả người viết, lẫn tiêu đề...
<Kế hoạch Macbeth>.
Dòng chữ được viết đơn giản như thế...
"Tại sao lại nảy ra ý định thực hiện nó?"
...Tôi không biết. Chẳng biết từ lúc nào, đầu óc tôi đã tràn ngập những suy nghĩ về nó...
Tình cờ đi trượt tuyết, rồi tình cờ bị bão tuyết giữ chân. Mọi người cùng trốn trong nhà nghỉ, nghĩ rằng chỉ cần sưởi ấm qua một đêm là có thể xuống núi...
Một đêm.
Trong khoảng thời gian đó, sẽ chẳng có ai đến cả. Cảnh sát không, thám tử cũng không...
Khoảnh khắc suy nghĩ đó lướt qua tâm trí, các ý tưởng bùng nổ và tuôn trào ra. Núi ý tưởng vẫn luôn nằm ở một góc não bộ kể từ khoảnh khắc tôi đọc bản kế hoạch đó, giờ đây như vỡ đê mà tràn ngập trong đầu...
"Cậu muốn làm thử đến mức không chịu nổi sao?"
...Cảm giác như bị quỷ ám vậy...
Đó là những người bạn cùng đi du lịch với tôi. Dĩ nhiên không phải là không có xích mích. Đã bao lần tôi cảm thấy ngột ngạt. Thậm chí từng có lúc nghĩ muốn giết quách cho xong... Nhưng, lẽ ra chưa đến mức phải ra tay thực sự. Lẽ ra đó chỉ là mối quan hệ ở mức độ có thể giải quyết bằng những cuộc đối thoại văn minh, chẳng cần phải làm đến bước này...
Thế mà, tôi không thể không làm...
Một khi đã nghĩ đến, thì... tôi không thể cưỡng lại dục vọng đó nữa.
Là ác quỷ. Kẻ đã viết ra bản kế hoạch đó là một con quỷ thực sự. Tôi nào có biết. Cho đến khi đọc những dòng tiếng Nhật trên tờ giấy mỏng manh đó, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng cuộc đời mình lại có một phương cách như vậy.
"Người bạn đã nhặt được bản kế hoạch thì sao?"
............Vào phút cuối......
"Cậu ấy không nói là muốn thử làm sao?"
...À, đúng rồi.
"Nếu vậy, hãy chấp nhận đi. Cuộc đời cậu không phải bị bóp méo đâu. Mà là cậu đã đạt được ước nguyện thực sự của mình đấy."
........................Vào phút cuối cùng, thằng đó đã nói.
Thế này đã thỏa mãn chưa?
Tôi có thể trả lời rõ ràng.
Thế này, là thỏa mãn rồi.
--------------------
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
