Chương 18 Viện Nghiên cứu Trung ương (9)
Tôi vẫn mải miết chạy, đôi chân rã rời giữa một vùng A tỳ rực lửa.
Cô trợ tá bên cạnh đã vứt bỏ chiếc búa tạ mà cô vốn nâng niu như báu vật ở một góc khuất nào đó. Giờ đây, cô chỉ còn biết thở dốc, hai tay ôm khư khư tập tài liệu, chạy trối chết trong nỗi bàng hoàng. Cái thị trấn vốn dĩ yên bình, nơi chúng tôi vẫn đi về mỗi ngày, bỗng chốc hóa thành tâm điểm của địa ngục, nơi chỉ có máu loang và tiếng gào thét thấu tận trời xanh.
Một con bọ hung lao vun vút trên đường như một quả cầu bowling rực lửa, húc đổ người ta như những quân gỗ vô tri. Trên bầu trời, những tảng đá bay lơ lửng không ngừng phun ra những tia nước áp lực cao, xé xác những kẻ xấu số thành muôn mảnh. Ngay cả tôi, một kẻ đã nhẵn mặt với các Vật thể, cũng phải rùng mình trước những thực thể quái đản chưa từng thấy đang mặc sức dày xéo nhân gian.
Mỗi giây trôi qua là một cuộc đấu trí căng thẳng với tử thần. Chiếc kính đơn liên tục hiển hiện đặc tính của những Vật thể ấy, buộc tôi phải đưa ra những quyết định sinh tử trong chớp mắt.
[Nó tấn công những mục tiêu cử động.]
"Đứng lại ngay!"
Tôi hét lên. Một con nòng nọc mang con mắt khổng lồ đang lơ lửng giữa không trung, nhãn cầu xoay tít dò xét. Thế nhưng, giữa cơn hoảng loạn, những người khốn khổ làm sao biết được điều đó? Họ chỉ biết quay lưng, tháo chạy thật nhanh trước hình hài gớm ghiếc ấy.
Và rồi, những cái chết đến thật kinh hoàng. Con nòng nọc mắt người ấy tuôn ra những giọt lệ đắng cay, và những kẻ đang dốc sức chạy kia bỗng chốc tan chảy, quằn quại trong đau đớn tột cùng trước khi hóa thành một vũng nước đục ngầu.
"Mẹ kiếp, liệu cái giao kèo ấy có phải là một sự lầm lỡ chết người?"
Nhờ việc tháo chạy quyết liệt ngay từ đầu, chúng tôi đã đặt chân được tới vùng rìa của quận Songpa. Ngoảnh mặt nhìn lại, tôi thấy cô trợ tá đã kiệt sức hoàn toàn, và sau lưng cô là một con đường dệt bằng máu và xác người. Chỉ bằng một sự lựa chọn, Songpa đã biến thành địa ngục.
Ngay khi chúng tôi vừa lướt qua ranh giới, quân đội đã ập tới, dựng lên những hàng rào thép gai và phong tỏa mọi lối thoát. Chúng tôi đã sống sót. Nhưng con đường đẫm máu vừa lướt qua ấy cứ như bám riết lấy tâm trí tôi, không sao xua đi được.
Tiếng trực thăng gầm rú nhức óc trên đỉnh đầu.
Vùng Songpa, nơi từng là đại bản doanh của Viện Nghiên cứu Trung ương, giờ đây đã trở thành khu vực cấm địa. Nhưng điều đó chẳng mấy quan trọng với những kẻ làm tin. Với "Nhật báo Vật thể", những thước phim này chính là mỏ vàng.
Con người đang gào thét, tháo chạy trong vô vọng. Những con đường nát bấy chẳng còn giữ nổi hình hài. Với cơ man nào là Vật thể hung tàn vừa thoát khỏi xiềng xích, Songpa giờ đây chính là hiện thân của địa ngục trần gian. Đáng sợ hơn cả chính là sự thật rằng: Chính phủ dường như đã đặt Songpa ra ngoài vòng bảo vệ.
Tại phòng tuyến bao quanh Songpa, binh lính đang điên cuồng trút hỏa lực để giữ vững ranh giới. Phải thôi, hầu hết các Vật thể ở đây đều là những thực thể "bất trị" mà các viện nghiên cứu tư nhân đã phải đầu hàng. Cứu giúp dân lành ư? Khi mà một cái "mụn cóc" khổng lồ có thể tự phục hồi dù bị bắn nát vụn đang bay lơ lửng trên đầu, thì chẳng ai còn tâm trí đâu mà màng đến chuyện nghĩa hiệp.
Thế nhưng, ống kính của "Nhật báo Vật thể" lại chẳng mặn mà với những chuyện ấy. Họ cũng chẳng màng đến trận chiến khốc liệt nơi phòng tuyến. Ống kính của họ chỉ đang chăm chú thu lại cuộc thư hùng giữa hai thực thể vĩ đại ngay trên đống đổ nát của Viện Nghiên cứu.
Lophiomus – nỗi kinh hoàng của ba mươi năm trước. Và Tử thần Xám – bóng ma vừa trỗi dậy sau vụ hỏa hoạn ở Rừng Seoul.
Cuộc đối đầu vốn chỉ nằm trong những cuộc tranh luận viển vông trên mạng xã hội, nay đang hiện hữu một cách tàn khốc và chân thực hơn bao giờ hết.
Trên màn hình giám sát tại Viện Nghiên cứu Sehee, trái tim của Seoul đang vỡ vụn từng mảnh theo nhịp gầm rú của phi cơ.
Trận chiến dường như đang nghiêng về phía bất lợi cho Tử thần Xám. Lophiomus mặc sức phá hủy những tòa cao ốc, quật những xúc tu điên cuồng về phía đối thủ. Sức mạnh ấy khiến bê tông cốt thép cũng phải hóa thành tro bụi.
Tử thần Xám chỉ biết chạy quanh bằng những bước chân nhỏ bé, thỉnh thoảng lại có những hành động thật kỳ quặc. Khi thì bám vào một cột đèn giao thông rồi vụt chạy, khi thì dụ dỗ Lophiomus húc đổ những hàng xe hơi – những việc làm tưởng chừng như vô nghĩa giữa một cuộc sinh tử.
Thỉnh thoảng, em ấy lại chấp nhận hy sinh một cánh tay để giáng một đòn lên Lophiomus, nhưng dường như mục đích duy nhất của em chỉ là thu hút sự chú ý của con quái vật về phía mình.
"Lớp da của Lophiomus vốn nổi danh là bất xâm phạm, ngay cả với hỏa tiễn hàng chục tỷ won. Vậy mà! Hãy nhìn xem! Tử thần Xám đang phá hủy nó một cách dễ dàng!"
Mỗi khi cảnh tượng ấy hiện ra, phóng viên của "Nhật báo Vật thể" lại gào lên phấn khích, không quên nhấn mạnh mức độ thiệt hại tài sản khổng lồ mà cuộc chiến này gây ra.
Sau một cú va chạm tóe lửa, một ngọn lửa vàng rực bùng lên, cánh tay trái của Tử thần và một xúc tu của Lophiomus cùng tan biến. Dù khuôn mặt vẫn không một chút biểu cảm, nhưng cánh tay rách nát kia hẳn phải đau đớn lắm.
"Chao ôi, liệu Tử thần Xám có chịu đựng nổi không?"
Cả hai đều đang thương tổn, nhưng sự thật là Lophiomus nắm giữ ưu thế tuyệt đối. Dù cùng chịu một lượng sát thương, nhưng sự chênh lệch về kích thước giữa hai bên là quá lớn.
"Sẽ ổn thôi. Một Tử thần đang rực cháy như thế thực sự là một tuyệt tác."
Chị Sehee lên tiếng đầy tự tin. Nghe lời chị, tôi bắt đầu quan sát kỹ hơn bóng dáng nhỏ bé ấy trên màn hình.
"A!"
Nhìn kỹ lại, tôi đã nhận ra điều khác biệt. Chỉ vì em ấy quá nhỏ bé so với gã khổng lồ Lophiomus nên không ai để ý.
"Ánh sáng tỏa ra từ Tử thần... dường như đang rực rỡ hơn?"
"Chẳng rõ lý do, nhưng Tử thần Xám đang mạnh lên từng giây."
Sức mạnh đang cuồn cuộn chảy trong huyết quản tôi.
Điều đó đồng nghĩa với việc có biết bao sinh linh ngoài kia đang lìa đời trong đau đớn. Tôi càng mạnh mẽ, đôi mắt tôi càng nhìn thấy cái chết ở những nơi xa xôi hơn. Tôi nôn mửa ra cái sức mạnh đang tràn trề ấy, để trong tâm trí in hằn vô vàn cách thức của sự lụi tàn.
Và rồi, như đang xếp những quân bài domino, tôi bắt đầu đặt ra từng điều kiện một. Mục tiêu của tôi là vô hiệu hóa Lophiomus. Với ý chí muốn đánh sập tất cả những gì trong tầm mắt, tôi bắt đầu xếp chồng những "phương thức hủy diệt".
Những "con đường dẫn đến sự phá hủy" hiện lên trước mắt tôi, đối với các Vật thể thì chúng chỉ là những gợi ý mờ nhạt, nhưng với vạn vật khác, chúng lại hiện rõ mồn một. Đó không chỉ là phương pháp, mà là một thứ gì đó tiệm cận với định mệnh.
Những hành động hoàn toàn không liên quan lại kết nối với nhau, dẫn dắt đến cái chết như một hiệu ứng cánh bướm kỳ ảo. Chẳng hạn như đặt một viên sỏi cách đó ba mét, vỗ tay một nhịp, rồi quay lưng đi... một con thỏ giật mình sẽ vấp phải viên sỏi ấy mà bỏ mạng.
Trong lúc giao chiến với Lophiomus, tôi đang thiết lập từng quân bài domino cho sự sụp đổ. Đã đến lúc xem kết quả của cuộc sắp đặt này.
Lophiomus ngoác cái miệng rộng hoác ra mà cười. Nó tin chắc vào một chiến thắng oanh liệt.
Sự hồi sinh của cái sinh vật bé nhỏ kia hẳn phải có giới hạn. Khi những con người xung quanh dần biến mất, nguồn sức mạnh mà nó hấp thụ cũng cạn kiệt theo. Giờ đây, việc duy nhất phải làm là nghiền nát và nuốt chửng cái bóng ma nhỏ bé ấy.
Nhưng khi Tử thần Xám đột ngột đứng lại và dậm chân, mặt đất bỗng chốc sụp xuống không phanh. Lophiomus nảy sinh một sự khinh khi. Cái trò sụp đất này làm sao làm khó được nó? Nó sẽ sớm bò lên khỏi vực thẳm và nuốt chửng đối thủ.
Thế nhưng, ngay khi rơi xuống, Lophiomus chợt nghe thấy [tiếng rên xiết của thế gian].
Một "thứ gì đó" khổng lồ đang vươn tay về phía nó từ phía bên kia của thực tại. Cái bóng đứng sau lưng Tử thần Xám nhanh chóng tan biến, nhưng nỗi khiếp hãi vô tận vẫn bám riết lấy Lophiomus. Không, tất cả những Vật thể nào cảm nhận được sự hiện diện ấy đều đang run rẩy trong kinh hoàng.
Trong nỗi sợ hãi tột cùng, Lophiomus gieo mình xuống hố sâu.
Một cuộc đại sụp đổ đã xảy ra.
Một thảm họa khủng khiếp đến mức người ta chỉ có thể gọi bằng hai chữ "siêu tai ương". Một hố sụt với đường kính hàng cây số, sâu thẳm không thấy đáy, đã nuốt chửng tất cả. Ngay cả tay phóng viên của "Nhật báo Vật thể" vốn luôn mồm mỉa mai cũng phải câm nín, đôi mắt mở to trân trối.
Khi Tử thần Xám dừng lại, vỗ tay hai nhịp, rồi dậm chân ba lần xuống mặt đất, cả thế giới như vỡ vụn.
Mọi thứ diễn ra như một thước phim kịch tính: một chiếc xe nhỏ bị lật, kéo theo hàng loạt xe cộ khác nổ tung như một trò chơi pinball. Chiếc xe bồn gần đó cũng phát nổ. Những rung chấn ấy khiến các tòa nhà xung quanh đổ sụp như những quân bài domino, và những đường ống dẫn ga lần lượt nổ tung theo một chuỗi phản ứng dây chuyền.
Lophiomus đã bị cuốn vào vòng xoáy ấy, rơi thẳng xuống cái hố sụt không đáy, mất dạng hoàn toàn.
"Oa... Tử thần Xám thực sự... không phải dạng vừa đâu nhỉ?"
"Phải... phải không?"
Ngay cả những người ở Viện Sehee đang theo dõi qua màn hình cũng chẳng thể khép nổi miệng trước sự kiện kinh thiên động địa mà Tử thần vừa gây ra.
Ba ngày sau thảm họa mang tên "Cuộc Đại Sụp Đổ Xám", thế giới dường như đang chậm chạp hồi tỉnh sau cơn sang chấn.
Lúc đầu, ai nấy đều run rẩy trong sợ hãi. Người ta rỉ tai nhau nên bỏ mặc và rời xa Seoul. Bởi lẽ trong cái hố sụt ấy, có biết bao Vật thể có khả năng bay lượn, và cả những thực thể bất trị như Lophiomus đều đang mắc kẹt ở đó. Một nơi quỷ quái mà bất kỳ lúc nào một con quái vật có thể san phẳng Seoul cũng có thể trồi lên!
Từng đoàn người bắt đầu lũ lượt rời bỏ Seoul để tìm đến những vùng đất khác. Thế nhưng, thời gian cứ thế trôi qua, chẳng có Vật thể nào trồi lên cả. Thỉnh thoảng chỉ có vài mảnh vụn vặt hiện diện, nhưng chúng dễ dàng bị tiêu diệt bởi hỏa lực thông thường.
Cứ thế, Seoul dần tìm lại được sự bình yên vốn có của mình.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
