Sáng Hôm Sau Khi Tôi Lỡ Gật Đầu Đồng Ý Lời Cầu Hôn “Cưới Chị Đi Mà~” Của Người Bạn Qua Mạng (Tự Nhận Là Gái Ế), Có Một Chị Gái Xinh Đẹp Đã Đứng Chờ Ngay Cửa

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Shujinkou no Osananajimi ga, Wakiyaku no Ore ni Gui Gui Kuru

(Đang ra)

Shujinkou no Osananajimi ga, Wakiyaku no Ore ni Gui Gui Kuru

Rakuda (駱駝)

Ở trường tôi có một tên y như nhân vật chính trong truyện rom-com. Hoàn toàn chẳng có gì nổi bật, vậy mà vì lý do nào đó, lúc nào xung quanh cậu ta cũng toàn là những cô gái xinh đẹp, quả là không bìn

18 839

Định Nghĩa Lại META Tại Học Viện VRMMO

(Đang ra)

Định Nghĩa Lại META Tại Học Viện VRMMO

Hayaken

Anh nhanh chóng bắt tay vào công cuộc biến nghề nghiệp yếu ớt này thành một sức mạnh đáng gờm khiến ai cũng phải dè chừng. Thế nhưng, Ren chẳng hề hay biết một cú sốc khác đang chờ đợi mình.

2 5

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

1 3

Thanh Gươm Dẫn Lối

(Đang ra)

Thanh Gươm Dẫn Lối

Quiet / Toi8

Một câu chuyện fantasy kiểu “nhân vật chính gần như mạnh nhất” —vừa nghiêm túc vừa bi hài.

21 454

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

281 1607

Web Novel - Chương 2: Kỳ Quái! Chị Gái Ép Bán Giấy Đăng Ký Kết Hôn!

Chương 2: Kỳ Quái! Chị Gái Ép Bán Giấy Đăng Ký Kết Hôn!

“Em có thể ký tên cho chị được không!”

Ayane vừa chìa tờ giấy đăng ký kết hôn cùng chiếc bút bi ra, vừa cúi đầu thật thấp. Ôi, tình huống này đúng là đẹp như mơ vậy. Một người phụ nữ xinh đẹp nhường này lại cất công tìm đến tận nhà mình, rồi còn cúi đầu xin mình kết hôn cùng. Đúng thế... chuyện này chắc chắn là mơ rồi!

“B-Báo thì nhà em có đủ rồi ạ!!”

“S‐Sao em lại đóng cửa chứ!?”

Ngay giây tiếp theo, tôi dùng hết sức bình sinh đóng sầm cửa lại! Tại sao tại sao tại sao!? Tại sao Ayane lại ở đây!? Tôi nhớ là mình chưa bao giờ cho chị ấy biết địa chỉ mà!?

“Đấy phải là câu của em mới đúng! Sao chị biết nhà em ở đây!?”

“Chẳng phải chính Hyuga bảo chị đến nhà em trước khi trời sáng sao! Em định rước chị về làm vợ mà đúng không!?”

“Thường thì người ta không ai nghĩ là chị sẽ đến thật đâu!?”

“Quá đáng! Hóa ra với em, chị chỉ là trò đùa thôi sao!?”

“Chị dùng từ ngữ kiểu gì kỳ cục vậy!?”

“Em đã bảo là rước chị về rồi ngày nào cũng hôn chị mà! Em nói lời không giữ lấy lời!”

“E-Em chưa bao giờ nói là sẽ hôn chị cả!”

“Vậy là em thừa nhận có nói sẽ rước chị về đúng không!?”

“Chết tiệt! Sập bẫy rồi!!”

Tôi và Ayane cứ thế lời qua tiếng lại qua cánh cửa. Thú thực, đầu óc tôi hiện giờ đang rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ. Việc chị ấy là một mỹ nhân, việc chị ấy vẫn chưa có đối tượng kết hôn, và cả việc địa chỉ của tôi bị lùng ra chỉ trong một đêm, tất cả đều thật phi lý!

“Dù sao đi nữa! Chị đã đến trước khi trời sáng rồi, em phải giữ lời hứa đi chứ!”

“E-Em chỉ bảo là ‘sẽ suy nghĩ’ thôi chứ có bảo là cưới chị đâu!”

“Đồ tồi! Thế là lừa đảo đó! Em phải thực hiện đúng hợp đồng đi!”

“Chính sách hoàn trả! Em yêu cầu áp dụng chính sách hoàn trả trong thời gian quy định!!”

“Chậc, bày đặt dùng từ chuyên môn đồ!”

“Chị vừa tặc lưỡi đúng không!? Rõ ràng là chị vừa tặc lưỡi!”

“Được rồi! Đã vậy thì chị phải dùng đến tuyệt chiêu cuối thôi...!”

“!?”

Chị ấy định làm gì cơ chứ!? Tôi đã khóa cửa cẩn thận rồi, cửa sổ chắc cũng khóa rồi... Chẳng lẽ chị ấy định bẻ khóa!? Hay là định phá cửa xông vào!? Với cái căn hộ tồi tàn này, nếu dùng sức thì có khi cửa cũng bung thật——

“Cạch!”

“Cạch!?”

Ngay sau tiếng giả thanh đầy tinh nghịch, tiếng ổ khóa xoay chuyển vang lên. Cánh cửa từ từ mở ra, lộ diện Ayane đang nở nụ cười rạng rỡ, tay cầm chùm chìa khóa. ...Hả?

“Chị đoán trước là sẽ thế này mà, nên đã mượn chìa khóa từ bác chủ nhà đấy!”

“C-Cái gì cơ!?”

“Chị vừa giới thiệu mình là vị hôn thê của em là bác ấy vui vẻ cho mượn ngay. Bác còn khóc mướt mải rồi bảo ‘Cuối cùng thì thằng bé cũng...’ nữa cơ!”

“Tự tiện tạo ra sự đã rồi luôn kìa!?”

“Thôi nào!”

Ayane nắm chặt lấy hai bàn tay tôi. Chị ấy từ từ ngước nhìn khuôn mặt đang ngây người ra của tôi, rồi khẽ nói một câu.

“Vất vả lắm mới gặp được nhau, mình ngồi xuống nói chuyện một chút không em?”

Vẫn là giọng nói ôn hòa, đầy an tâm mà tôi vẫn thường nghe qua mạng. À, người này đúng là Ayane rồi, đến lúc này, tôi mới thực sự cảm nhận được điều đó.

“...Em hiểu rồi. Nhà hơi chật, mời chị vào.”

Thế là, tôi đã mời Ayane vào nhà.

***

“Trà nhạt, mời chị dùng.”

Tôi đặt chén trà lên bàn sưởi kotatsu, rót trà từ ấm ra. Đáng lẽ cứ ngồi thoải mái là được, nhưng Ayane lại lịch sự ngồi xếp bằng ngay ngắn trên nệm. Tiện đây, hôm nay chị ấy mặc một chiếc áo len đen phối với váy dài màu nâu, toát lên phong thái của một người phụ nữ trưởng thành đúng như tôi hằng tưởng tượng.

“Thôi mà, chuyện trà nước cứ để chị lo cho.”

“Không được, chị là khách mà.”

“Là vợ tương lai mà, em nhỉ?”

“C-Chuyện đó thì...”

Tôi hoàn toàn bị lép vế trước áp lực của Ayane. Ngay cạnh chén trà, tờ giấy đăng ký kết hôn đang được đặt úp xuống, khiến tôi không khỏi cảm thấy một thông điệp đầy ẩn ý.

“Hết cách rồi...”

Tôi chọn ngồi ở góc chéo của bàn sưởi so với Ayane. Ngồi cạnh nhau thì quá gần, mà ngồi đối diện thì lại có cảm giác hơi xa cách.

“Hê~ đây là bàn sưởi của Hyuga sao...”

“Có chuyện gì vậy ạ?”

“Vì lúc nào cũng nghe em kể qua voice chat nên giờ được tận mắt nhìn thấy, chị thấy vui lắm.”

“V-Vâng...”

Ayane chăm chú ngắm nhìn cái bàn sưởi. Chuyện này có gì đáng để cảm động đến thế đâu nhỉ. ...Đang mải suy nghĩ thì tôi chợt nhận ra chị ấy đang nhìn chằm chằm vào mình.

“A-Ayane?”

“Ừm, ra là vậy...”

“G-Gì thế ạ?”

“Chị thấy an tâm rồi. Đúng là người giống hệt như chị tưởng tượng.”

“Hả?”

Giống hệt như tưởng tượng... nghĩa là sao nhỉ? Ý chị ấy là tôi giống với hình mẫu mà chị ấy hình dung qua những cuộc trò chuyện trước đây ư?

“Vì Hyuga lúc nào cũng dùng từ ngữ đúng mực, lại còn là người hiểu chuyện nữa. Nên chị đã nghĩ chắc chắn em là một người tốt.”

“Cũng đâu có gì đâu, những người như thế đầy rẫy ra——”

“Không đâu, chuyện đó thực ra khó hơn em tưởng đấy. Còn trẻ mà được như Hyuga là đáng nể lắm đó.”

“V-Vâng...”

“Dù em có hơi cao hơn chị nghĩ một chút. Nhưng điều đó cũng rất giống phong cách của Hyuga.”

Ayane mỉm cười dịu dàng. Khi được chị ấy khen, tôi bỗng chẳng biết nói gì thêm. Khi trò chuyện qua mạng, liệu ở phía bên kia màn hình, chị ấy cũng đã mỉm cười như thế này sao?

“Cái đó, lỡ như em thực ra là người xấu thì chị tính sao?”

“Người xấu thực sự sẽ không bao giờ tự nói mình như thế đâu. Với lại, với lại nhé, em là người mà đến bác chủ nhà còn phải bật khóc vì vui mừng khi nghe tin em kết hôn cơ mà?”

“Chuyện đó là...”

“Fufu, em hãy tự tin lên chút đi chứ.”

Tôi không hiểu tại sao Ayane lại có thể nói với tôi đến mức này. Đúng là tôi và chị ấy đã tâm sự với nhau rất nhiều điều qua voice chat.

Từ những chuyện phiếm vu vơ, đến những trăn trở nghiêm túc về định hướng tương lai, thậm chí là cả cách xử lý khi bồn cầu bị tắc. Nhưng... lúc nào cũng là tôi được chị ấy chỉ bảo, tôi nhớ là mình chưa bao giờ làm được gì cho chị ấy cả.

“Thế thì?”

“Dạ?”

“Hyuga thấy chị ngoài đời thế nào?”

Trong khi tôi còn đang mải suy nghĩ, Ayane hơi rướn người về phía trước và hỏi. Cảm nhận của tôi về chị ấy ư. Vốn dĩ tôi đã luôn nghĩ chị ấy là một người tuyệt vời. Chị ấy luôn sẵn lòng lắng nghe mọi tâm sự, đôi khi lại kể những chuyện hài hước khiến tôi bật cười. Thế nên, tôi nghĩ mình nên nói ra sự thật.

“...Em cũng thấy chị đúng như những gì em đã nghĩ.”

“Thật sao em!?”

“Vâng. Em đã luôn nghĩ chị Ayane... chắc chắn là một người trưởng thành hơn em rất nhiều, đầy thong dong và vô cùng xinh đẹp. Thậm chí, chị còn tuyệt vời hơn cả những gì em tưởng tượng, làm em thấy bất ngờ lắm.”

“Chị hiểu rồi...”

Có lẽ không ngờ sẽ nghe được những lời như vậy, Ayane thẹn thùng lùi lại. Khi thấy một người phụ nữ trưởng thành đỏ mặt như thế, tim tôi bất giác khẽ đập thình thịch. Có lẽ là vì cảm giác tương phản hay nói đúng hơn là sự bất ngờ.

“Ra là vậy. Hyuga đã nghĩ về chị như thế sao.”

“Thì, vâng.”

“Chị thấy vui quá. Ở tuổi này rồi, chị chẳng mấy khi được ai khen như thế đâu...”

“Chị nói ‘tuổi này’ là sao... Ayane trông trẻ lắm mà——”

“Em thấy vậy thiệt hả!?”

“!?”

Chết tiệt! Mình đã để lộ điểm yếu rồi!

“Em vừa bảo chị là người tuyệt vời, xinh đẹp, trẻ trung, tâm lý, giỏi giang việc nhà, thu nhập cao, bao dung và muốn rước chị về làm vợ ngay lập tức đúng không!?”

“Chị đừng có tự tiện xuyên tạc lời người khác như thế chứ!?”

“Fufu~!! Nếu đã vậy thì em cứ thành thật nói sớm có phải tốt hơn không!”

“Đã bảo là em chưa nói gì rồi mà!”

“Được rồi! Ký nhanh đi em! Ngay bây giờ luôn!”

Ayane chộp lấy tờ giấy đăng ký kết hôn đang để trên bàn, cùng với chiếc bút bi rồi chìa thẳng về phía tôi. Chị ấy lại rướn người tới, cố ép tôi nhận lấy.

“Đ-Đã bảo chuyện đó với chuyện này là hai chuyện hoàn toàn khác nhau mà!”

“Có sao đâu nào! Em đã khen chị đến thế rồi còn ghét bỏ gì nữa chứ!?”

“Nhưng mà, cái đó... chẳng phải chúng ta vừa mới gặp mặt lần đầu sao!”

“Nhưng mình đã nói chuyện qua voice chat hơn một năm trời rồi còn gì?”

“Dù là vậy! Nhưng thế này thì đột ngột quá!”

“Không sao hết! Hôm nay mình đi lên phường luôn cũng được mà!?”

“Bởi vậy, sao chị lại——”

Và rồi, ngay khoảnh khắc tôi định đẩy tờ giấy đăng ký kết hôn lại. Do cả hai cùng rướn người tới cùng lúc, tôi suýt chút nữa thì va vào Ayane nên đã vô thức né sang một bên.

““Oái!””

Ayane có vẻ cũng định né như thế, khiến chị ấy mất thăng bằng. Khi tôi kịp nhận ra thì mình đã ngã ngửa ra sau, và gương mặt của Ayane đang ở ngay sát vách.

“Ơ...”

“A...”

Vì quá bất ngờ, cả hai đều mở to mắt nhìn nhau. Trong tư thế này, trông cứ như Ayane đang ép tôi xuống sàn vậy. Mùi hương dầu gội cao cấp thoang thoảng tỏa ra, khiến tôi bất giác nín thở.

“A-Ayane——”

“Hyuga!”

Đúng lúc đó, Ayane cất cao giọng. Trước khí thế đó, tôi chẳng thể nói được lời nào, và chị ấy tiếp tục lên tiếng.

“Chị không đến đây để đùa đâu. Chị thực sự muốn kết hôn với em.”

“!”

Ayane nhìn tôi với ánh mắt kiên định, khẳng định chắc nịch rằng chị ấy “muốn kết hôn”. Một lần nữa, tôi nhận thức rõ ràng rằng những gì đang diễn ra trước mắt không phải là một giấc mơ.

Người phụ nữ này, ngay lúc này, đang cầu hôn tôi.

“Nhưng mà, dù chị có nói thế thì...”

“Chị hiểu mà. Không sao đâu, chị cũng đã suy nghĩ nhiều chuyện rồi mới quyết định thế đấy.”

“V-Vâng...”

Ayane mỉm cười đầy tinh quái. Rồi chị ấy nói tiếp.

“Hyuga muốn nói là bây giờ chưa thể kết hôn ngay được, đúng không?”

“T-Tất nhiên rồi ạ.”

“Vậy thì... em cho chị một cơ hội nhé?”

Nói đoạn, Ayane hít một hơi thật sâu. Cơ hội, nghĩa là sao nhỉ...?

“Cái đó, cơ hội nghĩa là——”

“Hyuga.”

Gương mặt xinh đẹp ấy lại càng tiến gần hơn. Tôi định rụt đầu lại nhưng sàn nhà đã chặn mất lối thoát. Cảm nhận được nhịp tim đang đập nhanh liên hồi, chính ngay khoảnh khắc đó.

“Hay là em cứ thử để chị làm vợ em trong vòng một tháng xem sao nhé?”

Đôi mắt của Ayane xoáy sâu vào tâm trí tôi, khiến tôi chẳng thể nào dứt ra được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!