Sáng Hôm Sau Khi Tôi Lỡ Gật Đầu Đồng Ý Lời Cầu Hôn “Cưới Chị Đi Mà~” Của Người Bạn Qua Mạng (Tự Nhận Là Gái Ế), Có Một Chị Gái Xinh Đẹp Đã Đứng Chờ Ngay Cửa

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

49 141

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

203 3885

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

78 968

Tôi bị bạn thuở nhỏ cắm sừng nhưng tôi muốn sống một cách hạnh phúc với dàn hậu cung ở thế giới nơi quan niệm về sự trong trắng bị đảo ngược

(Đang ra)

Tôi bị bạn thuở nhỏ cắm sừng nhưng tôi muốn sống một cách hạnh phúc với dàn hậu cung ở thế giới nơi quan niệm về sự trong trắng bị đảo ngược

みどりの

Tatara Kyousuke, học sinh năm nhất cao trung, đã được Murakami-một người bạn cùng câu lạc bộ bơi lội cho xem một đoạn phim. Đó là đoạn phim làm tình của bạn gái Kyousuke, Himakawa Hina, với một người

209 4617

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

117 930

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

605 18083

Web Novel - Chương 4: Chị Gái Ơi, Chị Sống Ở Đâu Thế?

Chương 4: Chị Gái Ơi, Chị Sống Ở Đâu Thế?

Vậy là, chúng tôi sẽ bắt đầu cuộc sống vợ chồng (hờ) trong vòng một tháng. Mà đã thế thì có cả núi việc cần phải suy tính. Tôi và Ayane ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn sưởi kotatsu.

“À, chị Ayane.”

“Gì vậy em?”

Ayane nghiêng đầu. Có một điều tôi cần phải xác nhận lại. Đó là chuyện quan trọng hơn cả chuyện kết hôn hay vợ chồng——

“Làm thế nào chị đến được nhà em vậy?”

“Ơ? Thì bình thường thôi, chị lái xe của mình đến...”

“Em hỏi chưa rõ ý rồi. Ý em là, làm sao chị tìm ra được nhà em cơ?”

“Ơ... thì, chuyện đó là...”

Ánh mắt chị ấy rõ ràng là lảng tránh đi chỗ khác! Chắc chắn là có gì đó mờ ám rồi!

“Sao chị biết được hay vậy!? Em đâu có cho chị địa chỉ đâu đúng không!?”

“T-Tại vì! Tại em bảo nếu chị đến trước khi trời sáng thì em sẽ rước chị làm vợ mà!”

“Lại là lỗi của em à!?”

“Ch-Chị đâu có làm gì xấu đâu nà. Chỉ là... chị lục lọi Tw〇tter của Hyuga một chút, rồi đối chiếu với Goo〇le Maps thôi...”

“Thủ đoạn này y hệt mấy kẻ bám đuôi luôn rồi!!”

“Quá đáng! Đó chẳng qua là vì tình yêu chị dành cho em quá lớn thôi mà~! Chụt chụt!”

“Đừng có dùng nụ hôn gió để lấp liếm chứ! Với lại cái đó nghe mùi ông chú lắm chị ơi!?”

“Ô-Ông chú!? ...Ý em là, khoảng cách giữa chúng ta giờ đã thân thiết như người nhà rồi sao?”

“Chị lạc quan quá mức rồi đấy!”

Mà nói đi cũng phải nói lại, vốn dĩ tôi có đăng mấy ảnh thổ lộ đời tư lên mạng đâu nhỉ. Ayane rốt cuộc đã dùng phương thức gì để mò ra được nhà tôi vậy chứ... Bí ẩn về những người phụ nữ trưởng thành thật là sâu thẳm.

“Với lại, em cũng thắc mắc một chuyện.”

“Gì vậy?”

“Chị Ayane sống ở đâu vậy ạ?”

“Sống ở đâu... là sao?”

“Lúc mình voice chat là khoảng 12 giờ đêm nay, mà giờ mới là 8 giờ rưỡi sáng. Chị bảo chị ‘sống ở quê’, em đoán là chị lái xe từ đâu đó trong vùng Tohoku này tới thôi đúng không?”

“Cừ thật, em đã nhìn thấu việc chị không phải là một cô nàng công sở quyến rũ ở Marunouchi rồi sao~”

“Quả nhiên khiếu hài hước của chị đúng chất ông chú thật mà.”

“Đằng nào thì chị cũng chỉ là bà cô già thôi chứ gì!”

Ayane phụng phịu phồng má vẻ dỗi hờn. Nhìn chị ấy lúc dỗi cũng đáng yêu thật. Nhưng mà... chị ấy vẫn chưa trả lời câu hỏi quan trọng nhất là “đang sống ở đâu”. Có cảm giác như tôi đang bị chị ấy dắt mũi vậy.

“Mà chị đỗ xe ở đâu thế?”

“Xe hả em? Bác chủ nhà tốt bụng đã cho phép chị đỗ ngay trước khu chung cư rồi...”

“Nghĩa là nó ở ngay đằng kia đúng không?”

“Thì, đúng.”

“Để em ra xem biển số xe.”

“Hả!?”

Tôi định nhổm người rời khỏi bàn sưởi, bước về phía cửa chính. Đúng rồi, nhìn biển số xe là biết ngay chị ấy sống ở đâu. Đấy là cách nhanh nhất——

“Kh-Không được đâuuu!”

“Ơ!?”

Nhưng ngay giây tiếp theo, Ayane đã chồm tới túm lấy gấu áo hoodie của tôi. Ngoảnh lại, tôi thấy chị ấy lắc đầu lia lịa với vẻ mặt vô cùng hốt hoảng.

“Kh-kh-kh-không được! Tuyệt đối không được! Đồ biến thái!”

“Biến thái!?”

“Nói chung là không được nhìn! Để chị... để chị ra tháo biển số xuống ngay bây giờ!”

“Chị bị cảnh sát bắt đấy!”

“A~ giá mà mình có cái thiết bị tự động tráo biển số xe nhỉ!”

“Phim điệp viên à!?”

“Không được! Thay vì nhìn biển số thì em hãy nhìn chị đây này!”

“Lại chơi chữ kiểu ông chú nữa rồi!”

Ayane ra sức kéo áo hoodie của tôi, quyết tâm ngăn cản bằng mọi giá. Tôi đành bỏ cuộc, quay lại đối diện với chị ấy lần nữa.

“Này chị, sao lại không được chứ? Đã định kết hôn mà đến nơi ở của nhau còn không biết thì...”

“Chị biết. Nhưng xin lỗi em, chị chưa muốn tiết lộ thông tin cá nhân của mình lắm.”

“Hả?”

Ayane khẽ buông tay khỏi áo tôi, chị ấy cúi mặt, nở một nụ cười gượng gạo. Ánh mắt chị ấy thoáng chút buồn bã làm tôi chợt thắt lòng.

“Ch-Chuyện đó nghĩa là sao ạ?”

“Hiện tại chị đang sống cùng gia đình. Nhưng nhà chị hơi... đặc thù một chút, nói sao nhỉ.”

“Dạ?”

“À không, không phải chị làm chuyện gì xấu đâu! Chỉ là... chị không biết Hyuga sẽ nghĩ gì nữa.”

Vẻ mặt chị ấy lúc này hoàn toàn khác hẳn với lúc đùa giỡn ban nãy. Tôi không rõ cái “gia đình đặc thù” đó nghĩa là gì, nhưng tôi cảm nhận được rằng Ayane thực lòng không muốn để tôi biết nơi ở của mình.

“...Em hiểu rồi. Em sẽ không hỏi thêm nữa.”

“Cảm ơn em. Xin lỗi nhé, nhìn chị có vẻ khả nghi quá đúng không.”

“Nếu chị không thích thì thôi ạ. Nhưng mà...”

“Nhưng sao?”

Ayane ngước mắt lên. Điều tôi muốn nói với chị ấy cực kỳ đơn giản. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt xinh đẹp ấy và nói rõ ràng.

“Em chỉ nhìn vào bản thân chị Ayane thôi.”

“Ơ?”

“Dù có chuyện gì đi nữa thì em cũng không biết. Nhưng gia đình là gia đình, còn chị là chị.”

“Hyuga...”

“Đổi lại, hãy cho phép em được ích kỷ một chút.”

Tôi khẽ quỳ xuống, nắm lấy bàn tay phải của Ayane. Nếu thực sự sẽ kết hôn với người này——

“Em muốn được biết nhiều hơn về chị.”

“Hả?”

“Chờ đến khi nào chị sẵn sàng cũng được ạ. ...Chứ nếu sau này chị thực sự trở thành vợ em mà chị chẳng chịu kể gì cho em thì quá đáng lắm.”

“...”

Ayane không nói gì, chỉ ngây người nhìn xuống tôi. ...Chẳng lẽ tôi làm chị ấy khó chịu sao. Nhưng tôi thực sự muốn biết thêm về chị ấy. Để kết hôn thì chúng tôi còn quá nhiều điều chưa biết——

“——Quả nhiên, Hyuga là một cậu bé ngoan!”

“...Hả?”

“Mồ~ em nói thế làm chị muốn khai hết mọi thứ cho em luôn đây này~! Ngoan nào, ngoan nào!”

“Chị Ayane...”

Đến khi nhận ra thì tôi đã bị chị ấy xoa đầu rồi. Ayane nở nụ cười rạng rỡ, tay xoa xoa đầu tôi vẻ đầy hạnh phúc. Đã bao nhiêu năm rồi tôi mới lại được một người chị (có lẽ là) lớn tuổi hơn xoa đầu thế này nhỉ. Đúng là người phụ nữ này luôn mang lại cảm giác thật bình yên...

“Được rồi! Chị quyết định rồi!”

“Dạ?”

Tôi ngẩng lên nhìn, thấy Ayane đang bắt đầu xắn tay áo. Chị ấy nhìn tôi rồi nói tiếp.

“Hyuga thấy đói bụng chưa?”

“Ơ, cũng hơi hơi ạ...”

“May quá~! Vậy thì, em đợi chị một lát nhé?”

“Dạ?”

Ayane bước về phía cửa bếp. Rồi chị ấy ngoảnh lại nhìn tôi, khẽ mỉm cười.

“Em có muốn nếm thử cơm vợ nấu không nào?”

Tôi cảm giác như bụng mình vừa phát ra một tiếng ừm đồng tình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!