Chương 8: Spotlight
Sau khi ăn tối ở quán đồ Hoa, chúng tôi cùng nhau đi bộ về. Tiến bước trên con đường tối chỉ có ánh đèn đường hiu hắt, Ayane đi bên trái tôi, cất tiếng vẻ đầy mãn nguyện.
“Chà~ ăn no nê luôn nhỉ~!”
“Ăn hết tận năm đĩa sủi cảo, chị đói đến thế cơ à?”
“Ơ, đ-đâu phải mình chị ăn hết chỗ đó đâu chứ!”
“Thì đúng, nhưng mà hết bốn đĩa là vào bụng chị rồi còn gì.”
“Có sao đâu nè! Em không thích một người vợ ăn khỏe sao?”
“Em đâu có nói thế đâu...”
Ayane tinh nghịch ngước nhìn mặt tôi, khiến tôi bất giác phải lảng tránh ánh mắt ấy. Vô tình, chiếc đồng hồ trên cổ tay trái đập vào mắt tôi. Vì ăn tối khá sớm nên giờ vẫn chưa đến bảy giờ tối.
“Hyuga.”
“Dạ?”
Lúc đó, Ayane liếc nhìn thái độ của tôi. Chị ấy tiếp tục câu chuyện bằng một tông giọng đầy vẻ diễn sâu.
“Đi trên con đường tối tăm thế này, chị thấy sợ lắm luôn ấy~”
“Em thấy việc bị định vị địa chỉ còn đáng sợ hơn nhiều.”
“Không phải cái đó! Là chồng thì những lúc thế này phải làm gì đó chứ nhỉ~?”
Ayane đưa bàn tay phải ra, nhìn tôi chằm chằm. ...Chắc là chị ấy muốn nắm tay rồi.
“Không được hụt như lúc nãy đâu nhé.”
“Chị nói gì cơ?”
“Vậy thì...”
Tôi khẽ di chuyển bàn tay trái, nắm lấy tay Ayane. Một bàn tay nhỏ nhắn và mềm mại, nhưng tôi cảm giác da tay chị hơi thô ráp. Chắc hẳn thường ngày chị phải làm việc nhà và bếp núc nhiều lắm.
“C-Có chuyện gì vậy em?”
“Hả?”
“Bị chạm vào kỹ như thế, chị thấy ngại lắm...”
Ayane khẽ đỏ mặt, cúi gầm xuống. Chắc không phải do tác dụng của bia không cồn đâu nhỉ. Bình thường chị ấy luôn tỏ ra dư dả thế mà, không ngờ lại thẹn thùng vì chuyện này... sự đối lập này trông cũng đáng yêu thật.
“Dạ không. Chị Ayane này, chị dùng găng tay cao su có bị dị ứng không?”
“Hả?”
“Cái bình nóng lạnh nhà em cũ quá nên nước ấm hơi khó ra. Để em đi mua găng tay cho chị nhé.”
“...”
Ayane ngơ ngác ngước nhìn tôi. Người phụ nữ này đã nói là sẽ nấu ăn cho tôi. Căn bếp thì vẫn cũ kỹ như vậy, ít nhất tôi cũng muốn chuẩn bị được chừng đó cho chị ấy.
“...Hyuga thật là dịu dàng nhỉ.”
“Chị Ayane?”
“Để em phải nắm bàn tay thế này, chị thấy ngại quá.”
“Dạ không! Em không có ý đó đâu.”
“Chị biết mà. Em đang quan tâm đến chị đúng không.”
“À thì, cái đó...”
“Hồi chị bằng tuổi em thì tay không thô thế này đâu. Ghét thật đấy...”
Ánh mắt Ayane thoáng chút buồn bã. Bình thường chị ấy luôn lạc quan, hiếm khi thấy chị ấy để lộ vẻ yếu lòng như vậy. Khích lệ thì dễ thôi, nhưng... có cách nào để chị ấy lấy lại vẻ hoạt bát ngay lập tức không nhỉ. Để xem nào...
“Chị Ayane.”
“Gì vậy?”
Ayane khẽ quay sang, nghiêng đầu nhìn tôi. Quả nhiên, tôi vẫn muốn thấy chị ấy tràn đầy sức sống hơn. Thế nên——
“Quả nhiên là chị lớn tuổi hơn em thật nhỉ.”
“Á!”
Ayane vội bịt miệng như thể vừa lỡ lời. Mà thật ra thì tôi cũng đoán là chị ấy lớn tuổi hơn rồi. Chỉ là chị ấy chưa bao giờ tự mình khẳng định rõ ràng như vậy——
“I-Im đi! Giờ này còn lớn tuổi với chả nhỏ tuổi cái gì chứ! Biết thừa rồi còn gì! Đừng có nhắc lại nữa!”
“Thì tại trước chị bảo chị mới mười sáu tuổi——”
“L-Lúc đó đúng là chị mười sáu tuổi mà! Thời gian trôi đi thì tuổi phải tăng lên chứ, cái đó ở đại học người ta cũng dạy mà đúng không!?”
“Thế một năm chị định tổ chức sinh nhật bao nhiêu lần vậy!?”
“Mồ! Chị ghét mấy người lý sự lắm!”
“Ơ, chị Ayane!?”
Ayane hất tay tôi ra rồi chạy biến đi. Tôi định đuổi theo thì thấy chị ấy đứng ở phía xa quay lại nhìn tôi. Chị ấy vòng tay ra sau lưng, đầy vẻ tinh quái, rồi hét lớn về phía tôi.
“Trước khi chị biến thành một bà lão nhăn nheo, em nhớ rước chị về làm vợ đấy nhé!”
Dưới ánh đèn đường, dáng vẻ của Ayane trông hệt như một nữ diễn viên đang đứng trên sân khấu vậy. Không thể ngồi yên được nữa, tôi dậm chân chạy đuổi theo.
“Dù chị có thành bà lão thì chị vẫn là chị Ayane mà thôi!”
Tôi vừa hét lên nỗi lòng mình, vừa đuổi theo bóng lưng của nàng diễn viên ấy.
***
Về đến nhà, chúng tôi quyết định chui vào bàn sưởi nghỉ ngơi. Cả hai cùng úp mặt xuống mặt bàn, nằm im bất động. Ayane thì trông có vẻ cực kỳ sảng khoái, gương mặt dãn ra vì hạnh phúc.
“Quả nhiên bàn sưởi là ấm nhất trần đời...”
Bình thường ở trong nhà chị ấy hay giữ tư thế rất lễ phép, có vẻ giờ đã bắt đầu thoải mái hơn rồi. Vì sắp tới chúng tôi sẽ sống cùng nhau, nên đây chính là “nhà” của chị ấy. Tôi cũng muốn chị ấy cứ tự nhiên mà thư giãn, đừng cố gồng mình làm gì.
Nhìn dáng vẻ bình yên của Ayane, lòng tôi cũng thấy nhẹ nhõm theo. Chỉ cần hiện diện thôi cũng có thể khiến người khác thấy hạnh phúc, đúng là một người kỳ lạ thật.
“Mồ~ kiểu này thì không ra khỏi đây được mất thôi~...”
Ayane vừa lăn lộn đổi tư thế, vừa thốt ra cái giọng nhừa nhựa. Bảo là không ra được, không lẽ chị định sống luôn trong bàn sưởi cả đời sao. ...Ơ? Nghĩ kỹ lại thì, tôi vừa quên mất một chuyện cực kỳ quan trọng.
Ayane định ở lại đây luôn đêm nay sao…?
“...”
“Hyuga?”
“Dạ không, không có gì đâu ạ.”
Vì lỡ quay sang nhìn Ayane nên có vẻ bị chị ấy nghi ngờ rồi. Nhưng mà, thực tế thì chị ấy định thế nào nhỉ? Đã bảo là “thử sống chung” thì việc chị ấy ở lại cũng không có gì lạ... đúng không nhỉ.
Mà không. Nếu định ở lại thì đồ đạc phải nhiều hơn chứ. Quần áo thay, đồ tắm rửa các thứ phải mang theo chứ. Dù nhà có chăn dự phòng nhưng tôi chưa có bảo cho chị ấy biết. Với tính cách của người này, nếu định ở lại chắc chắn chị ấy đã tự đi sắm chăn từ đời nào rồi.
Mà khoan khoan. Cũng có khả năng là đồ đạc chị ấy để hết ngoài xe rồi. Hơn nữa, với Ayane thì việc chị ấy thốt ra mấy câu kiểu “Vợ chồng thì phải nằm chung chăn chứ nà” cũng chẳng có gì là lạ. Nghĩa là——
Hai đứa sẽ ngủ chung sao…?
“Đùa à!?”
“H-Hyuga!?”
“Dạ không... không có gì đâu ạ...”
Vì đột ngột ngẩng mặt lên nên tôi đã làm Ayane giật mình. Hỏng rồi, tôi không thể giữ được bình tĩnh nữa. Ngủ chung với một người xinh đẹp thế này, đời tôi chưa bao giờ trải qua cả. Mà không... nghĩ lại thì hai người mới gặp nhau ngày thứ hai thôi mà. Chắc không có chuyện gì——
“Nhắc mới nhớ, em không đi tắm sao?”
“Hả!!?!?!”
C-Chị nói thế là có ý gì hả chị Ayane!? Đừng có đột ngột nói mấy câu gây hiểu lầm như thế chứ!?
“S-Sao chị lại...”
“Thì, chị sợ em lạnh thôi. Mùa đông thì nên ngâm mình trong bồn tắm cho ấm chứ nhỉ?”
“Đ-Đúng thế thật! Quan trọng lắm ạ!”
“Từ nãy đến giờ trông em cứ bồn chồn sao ấy, em ổn không đấy?”
“D-Dạ em ổn...”
T-Thì tại chị cứ nói mấy câu kỳ quặc đấy thôi! ...Dù tôi không nói ra câu đó. Thấy bản thân cứ phải trăn trở vì mấy chuyện này thật là thảm hại mà. Tôi tự nhận thức sâu sắc rằng mình quá thiếu kinh nghiệm.
Dù sao cũng mới bắt đầu xây dựng mối quan hệ với chị Ayane, tôi không muốn làm gì khiến chị ấy thấy khó chịu. Nhưng mà, dù chỉ là vợ chồng hờ đi nữa, nếu ở bên nhau cả đêm mà không làm gì thì liệu có khiến chị ấy bị tổn thương không nhỉ...?
“Mừừừừ...”
“H-Hyuga?”
Mải suy nghĩ quá nên tôi vô thức rên rỉ luôn rồi. Bình tĩnh nào, chỉ cần nắm bắt được việc Ayane có ở lại hay không là được. Đâu cần phải hỏi trực tiếp làm gì.
“C-Chị Ayane này.”
“Hả?”
Tôi cố nén nhịp tim đang đập loạn xạ, hít một hơi thật sâu. Câu hỏi phải thật đơn giản. Đúng, thật ngắn gọn——
“Chị Ayane có phải kiểu người lạ chỗ là không ngủ được không ạ...?”
“...Hả?”
...Rốt cuộc là tôi đang hỏi cái quái gì vậy!? Hỏi thế thì biết thêm được thông tin gì đâu chứ! Áaaa phải làm sao đây! Ayane mà hỏi lại thì tôi biết trả lời sa——
“Á, chít rùi!”
“Dạ?”
“Đúng rồi! C-Chị phải về ngay bây giờ đây!”
“Hả? Hả?”
Ayane bật dậy khỏi bàn sưởi, bắt đầu thu dọn đồ đạc để về. Tôi còn đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì một câu nói không ngờ tới lại bay đến.
“Ở nhà chị có bé mèo đang đợi, chị phải về chăm sóc nó đây~~!”
“...M-Mèo sao!?”
“Xin lỗi em nhé, từ giờ chắc buổi tối chị cũng phải về như thế này thôi!”
“V-Vâng...”
Tôi chỉ biết đứng hình nhìn Ayane hớt hải thu dọn đồ đạc. Hóa ra ngay từ đầu chị ấy đã không định ở lại mà định về nhà rồi sao. Thế quãng thời gian tôi nghiêm túc trăn trở nãy giờ là cái gì vậy... Thật tình không còn gì để nói về cái sự thảm hại của mình nữa.
“Vậy chị về nhé! Ngày mai lại mong em giúp đỡ chị tiếp nha!”
Ayane vừa khoác áo vừa nhanh chóng chạy ra phía cửa chính. ...Cứ thế này thì tôi thấy tức thật đấy. Có mèo thì đành chịu thôi, nhưng ít nhất tôi cũng muốn chị ấy phải nói một câu kiểu như “Chị chẳng muốn về chút nào”.
“Chị Ayane, đợi đã!”
Tôi rời khỏi bàn sưởi, gọi với theo Ayane. Khi ra đến cửa, đúng lúc chị ấy vừa mở cửa chuẩn bị bước ra ngoài.
“H-Hyuga? Không cần tiễn đâu mà, bên ngoài lạnh lắm.”
“Dạ không phải... cái đó... với tư cách là người chồng, em cũng có việc phải làm!”
“Hả? Việc gì cơ——”
——Trong cơn bốc đồng, tôi đã ôm chầm lấy Ayane. Trưa nay chị ấy có bảo “Khi đón vợ đi làm về, thường sẽ có một việc nhất định phải làm đúng không nào”. Thế thì, khi tiễn vợ ra khỏi nhà cũng phải có việc cần làm chứ!
“C-C-C-Có chuyện gì vậy em!?”
“Chị Ayane, đi đường tối chị nhớ lái xe cẩn thận nhé. Hẹn gặp lại chị vào ngày mai.”
“Đ-Đừng có đột ngột nói mấy câu như thế chứ...”
Từ bên ngoài, cơn gió lạnh lùa vào thật mạnh. Thế nhưng, cơ thể người phụ nữ này thật ấm áp. Ayane đỏ bừng mặt, cứ thế đứng im để tôi ôm chẳng nói lời nào.
“H-Hyuga thật là quá đáng mà...”
“Dạ?”
Bất chợt, Ayane cất lời. Một lời thì thầm cực nhỏ, như thể chỉ mình chị ấy nghe thấy...
“Bị làm thế này thì người ta còn tâm trạng đâu mà lủi thủi đi về một mình nữa cơ chứ...”
Như thể đang kìm nén điều gì đó, Ayane khẽ thở dài. Làn hơi trắng mong manh tan biến vào bầu trời đêm.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
