Sáng Hôm Sau Khi Tôi Lỡ Gật Đầu Đồng Ý Lời Cầu Hôn “Cưới Chị Đi Mà~” Của Người Bạn Qua Mạng (Tự Nhận Là Gái Ế), Có Một Chị Gái Xinh Đẹp Đã Đứng Chờ Ngay Cửa

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

49 141

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

203 3885

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

78 968

Tôi bị bạn thuở nhỏ cắm sừng nhưng tôi muốn sống một cách hạnh phúc với dàn hậu cung ở thế giới nơi quan niệm về sự trong trắng bị đảo ngược

(Đang ra)

Tôi bị bạn thuở nhỏ cắm sừng nhưng tôi muốn sống một cách hạnh phúc với dàn hậu cung ở thế giới nơi quan niệm về sự trong trắng bị đảo ngược

みどりの

Tatara Kyousuke, học sinh năm nhất cao trung, đã được Murakami-một người bạn cùng câu lạc bộ bơi lội cho xem một đoạn phim. Đó là đoạn phim làm tình của bạn gái Kyousuke, Himakawa Hina, với một người

209 4617

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

117 930

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

605 18083

Web Novel - Chương 6: Đột Kích! Em Chính Là Chồng Chị

Chương 6: Đột Kích! Em Chính Là Chồng Chị

Ngày chủ nhật bão táp đã trôi qua, và hôm nay là thứ Hai. Ayane bảo sẽ đến từ sáng, nhưng sau đó lại nhắn tin báo có việc đột xuất nên phải quá trưa mới sang được.

“Phùuu...”

Kết thúc buổi học sáng, tôi về nhà và chui tọt vào bàn sưởi kotatsu. Đáng lẽ chiều nay có tiết thực hành, nhưng vì giảng viên bận nên được nghỉ, thế là tôi nghiễm nhiên có một buổi chiều rảnh rỗi.

“Buồn ngủ quá...”

Mở laptop định làm báo cáo, nhưng tôi nhanh chóng bị ma lực của chiếc bàn sưởi khuất phục. Cảm nhận hơi ấm lan tỏa ở nửa thân dưới, tốc độ suy nghĩ của tôi cứ thế chậm dần đều. Ôi, chắc tôi sắp thiếp đi thật rồ——

“Vợ đã về rồi đâyyy!!”

“Cái quái gì thế!!?”

Lạnh, lạnh quá!? Gió rét từ cửa sổ lùa thẳng vào nhà!? Tại sao chứ!?

...Trong lúc còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, tôi thấy Ayane đang đứng ngoài sân với nụ cười rạng rỡ. Hóa ra chị ấy vừa mới đẩy toang cửa sổ từ bên ngoài.

“Hét to thế cơ à, chị về làm em vui đến thế sao?”

“S-Sao chị lại leo vào từ cửa sổ chứ!?”

“Hửm? Chị chợt nghĩ phòng ở tầng một thì có thể vào từ sân được nhỉ, nên là chị thử luôn!”

“Dù vậy cũng đừng có làm em giật mình như thế chứ...”

Tôi vừa gãi đầu vừa lồm cồm bò ra khỏi bàn sưởi. Mà khoan, tôi nhớ là mình đã khóa cửa sổ rồi mà nhỉ... Làm sao chị ấy mở được hay vậy? Tôi bắt đầu cảm thấy mình dần trở nên miễn nhiễm với những trò bất ngờ của người phụ nữ này rồi.

Hôm nay Ayane diện một chiếc áo len màu tím kết hợp với chân váy trắng. Không quá cầu kỳ, phong cách của chị ấy toát lên vẻ chín chắn, điềm đạm của một người trưởng thành nhưng vẫn không hề đơn điệu. Nhìn lại mình với mái tóc rối bời và chiếc áo hoodie cũ mèm, đúng là một trời một vực.

“Này, Hyuga!”

“Vâng?”

Khi tôi tiến lại gần cửa sổ, Ayane cứ nhìn tôi chằm chằm. Chị ấy vòng tay ra sau lưng, đung đưa người vẻ đầy phấn khởi.

“Khi đón vợ đi làm về ấy~ thường sẽ có một việc nhất định phải làm đúng không nào?”

“Rắc muối ạ?”

“Cái đó là sau khi đi đám tang về chứ! Ý chị là cái gì đó để xác nhận tình yêu cơ, kiểu vậy đó?”

“...Chị muốn nói gì đây?”

“Ôm chị một cái đi! Ôm chặt vào!”

“Hả...”

“Sao em lại trưng ra bộ mặt ghét bỏ đó hả! Ôm mau!”

Ayane đứng ngay trước cửa sổ, dang rộng hai tay. Chị ấy phồng má, lộ vẻ bất mãn như muốn thúc giục tôi mau lại gần. ...Dù hơi xấu hổ, nhưng nếu không ôm chắc chị ấy sẽ còn càm ràm mãi mất.

“V-Vậy thì...”

Tôi quỳ một chân xuống để cân bằng chiều cao với Ayane đang đứng ngoài sân. Tôi khẽ tựa người vào chị ấy, định trao một cái ôm nhẹ nhàng——

“Á, chị quên đồ ngoài xe rồi!”

“Cái gìiiii!!?”

Này, đừng có né đột ngột như thế chứ!? Ngã mất! Ngã bây giờ! Nếu vì ôm hụt mà ngã lộn nhào ra sân thì đúng là nhục không còn chỗ nào để giấu mặt luôn ấy!?

“Chị đi lấy rồi quay lại ngay, đợi chị nhé~!”

“C-Cứu em với chị Ayane ơiiii!!”

Tôi với tay về phía lưng Ayane đang xa dần, trong khi bản thân thì suýt soát lộn cổ ra ngoài sân…

***

“Đây, quà đây!”

“Ghế bệt... ạ?”

Sau đó, thứ mà Ayane khuân từ cửa sổ vào là hai chiếc ghế bệt. Đó là loại ghế cao cấp có đệm êm ái và có thể điều chỉnh độ nghiêng tùy ý.

“Chị nghĩ sắp tới chị sẽ làm việc tại nhà Hyuga nhiều hơn, nên sáng nay chị đã đi mua đấy!”

“À, hóa ra việc bận lúc sáng là việc này sao. Nhưng mà... chị mua cả phần cho em luôn thế này có ổn không?”

“Hyuga là chồng chị mà! Mua cho em là chuyện đương nhiên rồi~!”

“C-Cảm ơn chị...”

Ayane đặt tay lên chiếc ghế, đứng đó với vẻ mặt đầy tự hào. Từ bữa sáng hôm qua đến giờ, người phụ nữ này dường như chẳng mảy may do dự khi vung tiền hay mua đồ cho tôi.

Dù đã quen nhau trên mạng hơn một năm... nhưng việc đối xử tốt đến mức này với một người vừa mới gặp mặt ngoài đời thực sự không phải chuyện ai cũng làm được. Phải nói là chị ấy hào phóng, hay là gì nhỉ.

“Nào nào, giờ thì chị phải bắt đầu làm việc đây!”

“À, vâng.”

Ayane khiêng một chiếc ghế bệt sang phía đối diện tôi qua chiếc bàn sưởi. Chị ấy lấy laptop từ trong túi xách ra, rồi cắm dây chuột USB các thứ vô cùng thành thục.

“À, mạng mẽo có ổn không chị? Wi-Fi nhà em hơi yếu.”

“Không sao hết!”

Nói đoạn, Ayane giơ ra một thiết bị màu trắng. Có vẻ chị ấy mang theo bộ phát Wi-Fi cầm tay.

“Chị sẽ không để Hyuga phải tốn tiền cước phí vô ích đâu!”

“Ơ, chị không cần phải lo lắng đến mức đó đâu.”

Đằng nào thì tôi cũng dùng gói trọn gói mà.

“Phải lo chứ! Để một cậu sinh viên phải trả tiền thì chị không xứng đáng làm người đi làm rồi!”

“Thế việc xác định địa chỉ của sinh viên rồi ép buộc ký đơn đăng ký kết hôn thì có xứng đáng làm người đi làm không chị?”

“C-Cái đó... Im đi! Đừng có được đà nhé! Cái đồ sinh viên này!”

“Thái độ thay đổi chóng mặt vậy!?”

“Kệ chị! Sinh viên thì lo mà học bài đi!”

“Vâng vâng...”

Tôi ngồi xuống chiếc ghế bệt êm ái, mở laptop của mình lên. Thế là, khoảng thời gian tôi và Ayane cùng ngồi quanh bàn sưởi bắt đầu.

***

“...”

“...”

Chỉ còn tiếng gõ phím lạch cạch vang lên, thỉnh thoảng nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ tích tắc. Tôi làm báo cáo trên trường, còn Ayane thì tập trung vào công việc của chị ấy, hai đứa chẳng nói với nhau câu nào.

“Hừm...”

Ayane đeo một chiếc kính gọng tròn, đưa tay lên miệng vẻ đang trăn trở. Chắc không phải kính viễn thị đâu vì chị ấy chưa đến tuổi đó, chắc là kính chống ánh sáng xanh thôi.

“Không phải thế này...”

Chị ấy gõ vài chữ rồi lại dừng lại, xóa đi. Ayane cứ lặp đi lặp lại việc đó. Chị ấy bảo làm công việc tự do tại nhà, nhưng cụ thể là việc gì nhỉ? IT? Hay là Web Writer? Tôi cũng không rành lắm.

Nhìn lên chiếc đồng hồ treo trên cột, đã gần ba giờ chiều. Chắc nên nghỉ giải lao chút thôi. Tôi định đi pha trà cho Ayane.

“Chị Ayane, mình ăn nhẹ chút không?”

“Ơ, được sao em?”

“Nhà em chỉ có bánh gạo thôi. Chị đợi chút, em đi pha trà nhé.”

“Cảm ơn em nhé, Hyuga.”

Hiếm khi thấy một người lịch sự như Ayane lại chỉ dán mắt vào màn hình máy tính khi nói chuyện với tôi như vậy. Chắc là chị ấy đang tập trung cao độ lắm.

Tôi rời khỏi bàn sưởi, bước ra khỏi phòng khách. Nước trong bình thủy chắc cũng nguội rồi. Thôi thì dùng ấm đun thêm một chút cho chắc.

Đến bếp, tôi lấy ấm ra, hứng nước rồi đặt lên bếp gas. Vặn núm một cái, tiếng đánh lửa lạch cạch vang lên và ngọn lửa xanh bùng cháy.

“...”

Khẽ rùng mình vì cái lạnh, tôi đứng im nhìn ngọn lửa xanh. Chỗ này ngay sát cửa chính nên gió lùa vào rất mạnh. Nghĩ đến cảnh ngày xưa mẹ tôi ngày nào cũng đứng đây suốt mùa đông, lòng tôi không khỏi dâng lên sự kính trọng.

“Hyuga!”

“Oái.”

Đang thẫn thờ thì có tiếng gọi từ phía sau. Tôi giật mình ngoảnh lại, thấy Ayane vẫn đang đeo kính đứng đó.

“Em... em đã bảo chị cứ đợi ở kia mà.”

“Chị không thể cứ ngồi hưởng ấm một mình mãi được!”

“Thật sự không sao mà. Chị không phải đang dở việc sao?”

“Xong một đoạn rồi nên chị ra giúp em một tay!”

“Chỉ là pha trà thôi mà, em làm được. Chị vào bàn sưởi ngồi đi.”

Tôi không muốn chị ấy phải ra căn bếp lạnh lẽo này nên khuyên chị ấy quay lại. Nhưng Ayane nhắm mắt lại, khẽ lắc đầu.

“Không, không phải thế đâu.”

“?”

Trong lúc tôi còn đang thắc mắc, Ayane nhẹ nhàng tiến lại đứng cạnh tôi, khẽ tựa vào người tôi như muốn tìm hơi ấm. Một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể đang lạnh giá của tôi. Giữa lúc tôi còn đang thấy ngượng ngùng, Ayane khẽ cất lời.

“...Chỉ là, chị cảm thấy cô đơn khi phải đợi một mình thôi.”

Trái tim đang băng giá của tôi bỗng chốc như tan chảy. Nhìn gương mặt Ayane đang dõi theo làn khói bốc lên, trông chị ấy thật hạnh phúc. Đó là khoảnh khắc tôi chợt hiểu ra một chút về ý nghĩa của việc vợ chồng cùng sẻ chia thời gian bên nhau.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!