Sáng Hôm Sau Khi Tôi Lỡ Gật Đầu Đồng Ý Lời Cầu Hôn “Cưới Chị Đi Mà~” Của Người Bạn Qua Mạng (Tự Nhận Là Gái Ế), Có Một Chị Gái Xinh Đẹp Đã Đứng Chờ Ngay Cửa

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Shujinkou no Osananajimi ga, Wakiyaku no Ore ni Gui Gui Kuru

(Đang ra)

Shujinkou no Osananajimi ga, Wakiyaku no Ore ni Gui Gui Kuru

Rakuda (駱駝)

Ở trường tôi có một tên y như nhân vật chính trong truyện rom-com. Hoàn toàn chẳng có gì nổi bật, vậy mà vì lý do nào đó, lúc nào xung quanh cậu ta cũng toàn là những cô gái xinh đẹp, quả là không bìn

18 839

Định Nghĩa Lại META Tại Học Viện VRMMO

(Đang ra)

Định Nghĩa Lại META Tại Học Viện VRMMO

Hayaken

Anh nhanh chóng bắt tay vào công cuộc biến nghề nghiệp yếu ớt này thành một sức mạnh đáng gờm khiến ai cũng phải dè chừng. Thế nhưng, Ren chẳng hề hay biết một cú sốc khác đang chờ đợi mình.

2 5

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

1 3

Thanh Gươm Dẫn Lối

(Đang ra)

Thanh Gươm Dẫn Lối

Quiet / Toi8

Một câu chuyện fantasy kiểu “nhân vật chính gần như mạnh nhất” —vừa nghiêm túc vừa bi hài.

21 454

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

281 1607

Web Novel - Chương 1: Từ Phía Bên Kia Mạng Internet Xa Xôi

Chương 1: Từ Phía Bên Kia Mạng Internet Xa Xôi

Mùa đông thứ ba kể từ khi tôi vào đại học đã đến. Hết ngày nghỉ cuối tuần này là chính thức bước sang tháng mười hai. Nhìn ra ngoài cửa sổ, tuyết rơi lác đác giữa bầu trời u tối. Với một kẻ đang sống trong căn hộ tồi tàn đầy gió lùa thế này, đây quả là một mùa khắc nghiệt.

“...Khịt!”

Tôi vừa dụi mũi vừa gõ bàn phím laptop. Cảm nhận hơi ấm lan tỏa đặc trưng từ những sợi dây điện trở, tôi nhấc chén trà lên nhấp một ngụm. Cái bàn sưởi kotatsu này đúng là người bạn đồng hành chí cốt bao năm qua của mình.

『Vậy nhé, cũng sắp sang ngày mới rồi nên mình xin phép rút trước đây~』

『Chúc mọi người ngủ ngon nha~!』

Tiếng chào tạm biệt vang lên từ tai nghe. Mải làm việc với tiếng trò chuyện của nhóm bạn qua mạng làm nhạc nền, chẳng biết từ lúc nào trời đã về khuya. Tôi cũng định làm thêm chút nữa rồi——

『Hyuga.』

“Oái!?”

Bất thình lình bị gọi tên tài khoản, Hyuga, khiến tôi thốt lên một tiếng ngớ ngẩn. Suýt chút nữa thì làm đổ chén trà, may mà tôi vẫn kịp gượng lại được.

『Ôi, chị làm em giật mình à?』

Một giọng nói ôn hòa và dịu dàng, khiến trái tim đang xao động bỗng chốc bình lặng lại trong thoáng chốc. Chủ nhân của giọng nói đó là chị Ayane. Một trong những người bạn mà tôi hay trò chuyện cùng.

“Dạ không, không sao đâu ạ. Tại em đang thẫn thờ tí thôi.”

『Em mệt lắm sao? Dạo này em có ngủ nghê tử tế không đấy?』

“Chị đừng bận tâm! Chỉ là mấy bài báo cáo ở trường hơi dồn dập chút thôi ạ.”

『Sinh viên cũng vất vả quá nhỉ~』

Chất giọng đúng kiểu một người chị trưởng thành khiến tôi không khỏi cảm thấy được vỗ về. Chị Ayane lúc nào cũng nhã nhặn và biết quan tâm đến người khác như thế.

“Mà nãy chị gọi em có việc gì không?”

『À thì, mọi người rời đi hết rồi nên chị tự nhiên thấy muốn nói chuyện thôi. Có làm phiền em làm việc không?』

“Không sao đâu ạ. Mà chị thì sao, muộn thế này rồi vẫn ổn chứ?”

『Chị cũng chưa xong việc nữa. Nhân tiện đây, chị sẽ thức cùng Hyuga nhé.』

“A ha ha, cảm ơn chị nhé.”

Đám bạn khác thường đi ngủ trước khi sang ngày mới, nên tầm giờ này tôi và chị Ayane hay được ở riêng với nhau. Vì thế, trong số những người bạn trên mạng, chị Ayane là người tôi trò chuyện cùng nhiều nhất.

『Hyuga ở vùng Tohoku đúng không nhỉ? Chỗ em có lạnh lắm không?』

“Giờ em không thể rời khỏi cái bàn sưởi được luôn đây này.”

『Đừng có ngủ quên luôn ở đấy kẻo bị cảm lạnh đấy nhé.』

“Em ổn mà.”

『Hyuga sống một mình mà. Nếu không được nói chuyện với Hyuga nữa là chị buồn lắm đó, nên chị lo cho em lắm đấy biết chưa?』

“A, cảm ơn chị...”

Dù chỉ nghe thấy tiếng nhưng tôi có cảm giác như mình đang được xoa đầu vậy. Tuy chưa từng gặp mặt nhưng thật kỳ lạ là tôi lại thấy rất an tâm khi ở bên chị. Với một kẻ có các mối quan hệ trên giảng đường nhạt nhẽo như tôi, thời gian ở bên chị Ayane là một niềm vui quý giá.

Chị ấy dịu dàng với tất cả mọi người, lúc nào cũng kể những câu chuyện thú vị, lại còn sở hữu một giọng nói hay đến mức chữa lành tâm hồn. Chị Ayane thực sự là một người tuyệt vời, không một kẽ hở... Phải chi tôi có thể nói như thế mãi thì tốt biết mấy.

『Mà này, Hyuga.』

“Vâng?”

『Trưa nay, chị vừa gặp phải một chuyện buồn lắm.』

“Hả...”

『Buồn đến mức... mà chuyện này chị chỉ có thể nói với mỗi Hyuga thôi...』

“Thế, chuyện gì vậy ạ?”

『Chuyện là...』

Giọng chị Ayane trầm xuống. Một tông giọng nghiêm trọng như thể vừa mắc phải căn bệnh nan y nào đó. Đáng lẽ tôi phải lo lắng, nhưng tôi lại cố ý không nói gì. Bởi vì, đằng nào thì cũng lại là——

『Bạn cùng khóa của chị lại kết hôn nữa rồi!!!!』

“Đấy là chuyện đáng mừng chứ buồn gì đâu chị!?”

『Thế là chị lại bị bỏ lại phía sau rồi!! Em không thấy thế là quá đáng lắm sao!!?』

“Thế nên em mới hỏi nó buồn ở chỗ nào cơ chứ!!?”

『Đó là khoảnh khắc đau lòng nhất đời người đấy!?』

“Câu này tuần trước em cũng nghe rồi nhá!?”

Quả nhiên là vậy! Bình thường thì đúng là một người phụ nữ trưởng thành điềm đạm... nhưng hễ cứ động đến chuyện kết hôn là cảm xúc của chị Ayane lại lên xuống thất thường một cách dị thường.

『Chị hỏng rồi!! Tuổi này rồi mà ngay cả bạn trai còn chẳng có, nói gì đến chuyện kết hôn cơ chứ...』

“B-Bình tĩnh lại đi mà. Thời buổi này đâu phải cứ không còn trẻ là không kết hôn được——”

『Phụ nữ là bánh kem Giáng sinh mà em!?』

“Chị có thể thôi dùng mấy cái định kiến lỗi thời từ thời Showa được không hả!?”

『Mà thôi, em mới mười sáu tuổi xuân mơn mởn nên chắc không sao đâu nhỉ.』

“Ơ, chẳng phải hôm nọ chị bảo đi uống thử đủ loại ở nhà máy rượu whisky——”

『Im đi! Không được đoán tuổi phụ nữ!』

“V-Vâng...”

『A~ Thôi xong rồi, đằng nào thì chị cũng là gái ế rồi...』

Tiếng than vãn vang lên từ phía bên kia tai nghe. Thú thực, bản thân tôi chưa hiểu rõ lắm về cái gọi là kết hôn, nên cũng chẳng hiểu sao chị Ayane lại cố chấp đến mức đó. Nhưng thấy chị buồn thì cũng phải an ủi thôi.

“Không sao đâu mà. Người tuyệt vời như chị Ayane chắc chắn sẽ có những cuộc gặp gỡ tốt đẹp thôi.”

『Ai cũng nói thế hết. ...Đúng thế! Ai cũng nói y hệt như vậy luôn!!』

“Hả!?”

Cái gì thế!? Tôi vừa chạm vào cái công tắc quái quỷ nào rồi à!?

『Nào là sẽ có người tốt, nào là rồi sẽ gặp được người định mệnh, ai cũng nói một cách vô trách nhiệm như thế cả!』

“Vô trách nhiệm gì chứ, em chỉ——”

『Nếu đã thấy chị tuyệt vời thì rước chị về làm vợ luôn đi chứ!! Chẳng có ai chịu rước chị cả là sao!?』

“Chuyện đó, thì là...”

Thì tại vì nếu cứ mang cái thái độ này mà đến thì làm gì có ai dám đòi kết hôn cơ chứ... Nhưng đương nhiên là tôi không thể nói ra điều đó rồi. Hơn hết, nếu lỡ lời thì——

『Vậy thì! Hyuga có chịu rước chị về làm vợ không!?』

“Ơ~, thì là...”

Quả nhiên là lái sang chuyện này! Công nhận chị Ayane là một người phụ nữ tuyệt vời thật, nhưng kết hôn với một người đến cả tên thật mình còn chẳng biết thì quá là vô lý rồi! Với lại tôi vẫn còn là sinh viên mà!

“A-Ayane, em thấy chị đúng là mẫu phụ nữ lý tưởng, nhưng mà...”

『Thế thì kết hôn với chị đi chứ!?』

“K-Không phải thế! Ý em là...”

Dỗ dành chị Ayane khi chị đã bật công tắc lên rồi thì mệt lắm, nên chỉ còn cách khiến chị hiểu rằng thực tế là điều đó không thể xảy ra. Kết hôn á, tôi chưa từng nghĩ tới chuyện đó luôn.

“E-Em vẫn còn là sinh viên. Lại chưa có thu nhập nữa...”

『Chị có công ăn việc làm đàng hoàng mà? Thừa sức lo chi phí sinh hoạt cho cả hai người luôn nhé.』

“Thế thì lại càng không được. Em định sau này sẽ ở lại hẳn quê nhà, chị mà không nghỉ việc thì——”

『Công việc của chị làm tại nhà được mà! Ở đâu trên cả cái đất nước này cũng chẳng thành vấn đề đâu.』

“V-Vậy sao ạ...”

『Phải! Chị rất sẵn lòng về làm vợ Hyuga luôn đó?』

Định thuyết phục người ta, ai dè các điều kiện cứ thế mà khớp nhau chằn chặn... Đến nước này thì phải đưa ra một điều kiện hơi quá đáng một chút để chị ấy bỏ cuộc thôi. Giống như truyện Nàng Tiên Ống Tre vậy.

“Hừm, không có xe hơi thì đi lại bất tiện lắm đấy nhé~?”

『Chị sống ở vùng quê nên đương nhiên là có xe hơi rồi.』

“Th-Thế à~! Muốn kết hôn thì phải có khoảng mười triệu yên tiền tiết kiệm cơ, không là lo lắng lắm đấy nhé!”

『Chị khá giỏi mảng quản lý tài sản mà. Nếu quy đổi ra tiền mặt thì chị có nhiều hơn con số đó đấy.』

“Cái gì cơ!?”

『Hyuga ơi, em dai nhách hà~?』

Đây chính là sự thong dong của một người phụ nữ trưởng thành sao... Không không, phải bình tĩnh lại. Kết hôn với một người không rõ lai lịch thì đúng là điên rồ!

“Đ-Được rồi. Vậy thế này đi.”

『Gì cơ?』

Tôi liếc nhìn chiếc đồng hồ treo trên cột. Đã qua ngày mới, hôm nay là Chủ Nhật.

“Nếu chị đã nói thế, thì từ giờ đến sáng chị hãy đến nhà em làm vợ đi. Nếu làm được thì em sẽ suy nghĩ.”

『Hả? Thật không em?』

“Nhưng nếu không đến được thì coi như chuyện này chấm dứt nhé. Nhớ đấy, phải đến nhà em trước khi trời sáng.”

『Nhưng mà, chị đâu có biết địa chỉ của Hyuga——』

“Thế nhé, hôm nay em rút đây! Chúc chị ngủ ngon!”

Để lại lời tuyên bố đầy thách thức đó, tôi ngắt kết nối voice chat. Phù, xong rồi. Nói thế chắc chị ấy sẽ bỏ cuộc thôi. Đến cả tên thật còn chẳng biết, thì làm sao trong vòng bảy tám tiếng đồng hồ chị ấy có thể mò đến nhà mình được. Vô lý đùng đùng.

A, buồn ngủ quá rồi. Đúng như lời chị Ayane nói, mình nên trải nệm ra đi ngủ thôi. Xin lỗi chị nhé... nhưng quả thật em vẫn chưa thể nghĩ đến chuyện kết hôn được đâu.

“Oáp...”

Vừa đưa tay che miệng ngáp, tôi vừa bắt đầu chuẩn bị đi ngủ…

***

“...Hửm?”

Tám giờ sáng, khi tôi đang say giấc nồng trong chăn... thì tiếng chuông cửa đánh thức tôi dậy. Dù chẳng muốn rời khỏi chiếc chăn ấm áp chút nào, tôi vẫn phải miễn cưỡng bò ra ngoài.

“Ai mà mới sáng sớm đã...”

Vừa lầm bầm than vãn, tôi vừa bước về phía cửa chính. Sàn nhà cũ kỹ phát ra tiếng kêu kẽo kẹt, cái lạnh từ dưới chân truyền lên rõ mồn một.

Ở cái căn hộ tồi tàn này thì ai tìm tôi làm gì cơ chứ. Vừa thắc mắc, tôi vừa mở cánh cửa gỗ ra.

“Vâng, cho hỏi ai——”

Đứng đó là một người phụ nữ khoác chiếc áo măng tô trắng. Gương mặt thanh tú xinh đẹp đến mức ngỡ như một ngôi sao nổi tiếng khiến tim tôi bỗng hẫng một nhịp. Dáng người cô ấy nhỏ nhắn, có lẽ cao chưa đến một mét sáu mươi.

“Hả...?”

Thấy tôi ngạc nhiên thốt lên, người phụ nữ ấy mỉm cười rạng rỡ. Nụ cười chói lóa đó khiến tôi hoàn toàn bị áp đảo. Gì đây? Chuyện gì đang xảy ra thế này?

“Cái đó, chị có việc gì——”

“Em có nhận ra chị là ai không?”

“!”

Nghe thấy giọng nói đó, tôi cảm thấy như có luồng điện chạy dọc sống lưng. Người phụ nữ trước mặt đang nghiêng đầu một cách đầy tinh nghịch. Chẳng lẽ, người này——

“Rất vui được gặp em, chị tên là Ayane!”

“C-Cái gì cơ!?”

“Em có thể ký tên cho chị được không!”

Nói đoạn, cô gái đưa ra một tờ giấy. Trên đó ghi rành rành năm chữ “Giấy Đăng Ký Kết Hôn”——

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!