Chương 48: Giết người rồi sẽ thành thói.

"..."
Subaru nín lặng sững sờ trong lúc cúi gầm mặt xuống nhìn chằm chằm vào cái bìa sách đen ngòm của cuốn 『Sách của Người Chết』 mà cậu đang ôm khư khư giữa hai cánh tay.
Beatrice nép mình sát lại gần cậu hơn, và cảm nhận được ánh nhìn chan chứa sự lo lắng xen lẫn nét kỳ lạ của em ấy, Subaru chẳng dám nhúc nhích lấy một li.
Cho đến tận lúc này, thứ đang thống trị toàn bộ tâm trí của Natsuki Subaru chỉ là những câu hỏi mà cậu tự đặt ra cho chính bản thân mình mà chẳng hề mong cầu một lời giải đáp cụ thể nào, cứ như thể cậu đang tự độc thoại với cái bóng của chính mình vậy.
Sự thật là, những thứ đang xâm chiếm lấy tâm trí Subaru chỉ là những luồng suy nghĩ thiển cận mà người ta có thể dễ dàng vứt bỏ đi và coi chúng như rác rưởi của não bộ. Chúng chỉ là những thắc mắc mơ hồ và nực cười của một đứa trẻ ranh.
...Tất cả mọi người, dẫu cho có là ai đi chăng nữa, thì luôn luôn sở hữu một bộ mặt nội tâm ẩn giấu mà những kẻ khác chẳng bao giờ có cơ hội nhìn thấu.
Đó là một chân lý quá đỗi hiển nhiên mà bất kỳ ai cũng sẽ ngộ ra khi họ trưởng thành. Một nét mặt chất chứa sự thù hận lẩn khuất đằng sau nụ cười tươi rói, một nỗi xót xa và những giọt nước mắt nghẹn ngào chôn vùi đằng sau cơn thịnh nộ. Chỉ có con người mới có khả năng vờ như thể những xúc cảm ấy hoàn toàn không hề tồn tại, trong khi vẫn đang gắng gượng che đậy đi những cảm xúc thực sự của chính mình, mà thôi.
Việc cậu có thể thấu hiểu trọn vẹn những ước nguyện sâu thẳm nhất, những khát khao chân thật nhất, những ý đồ thực sự của những con người đó, là một điều bất khả thi.
Anh em, chị em, cha mẹ, con cái, vợ chồng, người thân trong gia đình,v.v.
Bạn sẽ chẳng bao giờ có thể hoàn toàn thấu hiểu được bất kỳ ai trong số họ. Bạn bè, những người bạn thuở thiếu thời, những người bạn tri kỷ, những người yêu nhau, dẫu cho mối quan hệ của bạn với họ có trở nên gắn bó đến mức nào đi chăng nữa, thì cũng chẳng có cách nào để bạn có thể bóc trần được những thứ đang bị che giấu tận sâu thẳm bên trong bọn họ.
Bọn họ yêu thương điều gì. Bọn họ khao khát điều gì. Bọn họ thích thú với thứ gì. Bọn họ sẵn sàng hạ lớp phòng bị xuống khi ở bên cạnh ai. Bọn họ cảm thấy thoải mái khi ở cùng ai. Đó là những vấn đề hoàn toàn khác biệt so với những sợi dây liên kết về cả thể xác lẫn tâm hồn kia.
Quả thực, cậu thừa biết điều đó. Nhưng, dẫu vậy, cậu vẫn không hề muốn vứt bỏ những suy nghĩ này chỉ vì cái lý do vớ vẩn ấy. Cậu muốn biết, cậu muốn thấu hiểu nó, cậu muốn được nghe thấy nó, cậu muốn bọn họ phải phơi bày tất thảy mọi thứ ra ánh sáng. Đó là một ước nguyện ngạo mạn, nhưng lại là khát khao mãnh liệt nhất của cậu. Thậm chí còn mãnh liệt hơn nữa, khi mà chuyện này liên quan đến cái mạng sống mỏng manh như ngàn cân treo sợi tóc của cả cậu và những người khác. Dẫu cho hoàn toàn chẳng có lấy một cách nào để thực hiện được điều đó, và cũng sẽ chẳng bao giờ có.
...Không, đáng lý ra là không được phép có bất kỳ cách nào để thực hiện điều đó mới đúng.
Cậu đã từng bật cười nhạo báng trước ý nghĩ ấy, đinh ninh rằng đáng lý ra phải tuyệt đối không có cách nào để làm một chuyện điên rồ như vậy. Thế nhưng, tại thư viện Taygeta này, Subaru rốt cuộc lại tìm ra được cái cách đó.
"..."
Meili Portroute. Nhờ vào việc đọc cuốn 『Sách của Người Chết』 của em ấy, Subaru đã trải nghiệm cuộc đời của Meili một cách gián tiếp, thấu hiểu được những gì em ấy suy nghĩ và cảm nhận, cũng như kẻ mà em ấy oán hận vào đúng cái thời khắc sinh mạng mình vụt tắt.
Tất nhiên, cái trải nghiệm vô cùng ngắn ngủi này không thể nào định nghĩa trọn vẹn toàn bộ con người Meili. Khoảng thời gian mà em ấy đã sống trên cõi đời này quá đỗi dài lâu để cậu có thể nhồi nhét tất thảy những sự kiện cá nhân của em ấy vào trong bộ não của mình. Dẫu cho đó có là một cuộc đời ngắn ngủi mà em ấy đã phải gánh gồng, thì cậu cũng chẳng thể nào hấp thụ được toàn bộ những ký ức của em ấy vào trong tâm trí mình.
Điên cuồng gặm nhấm những điểm mấu chốt, nuốt chửng lấy chúng với một khao khát mãnh liệt nhằm thấu hiểu Meili. Đó là những gì mà Natsuki Subaru đang cảm nhận vào ngay lúc này, một điều hiển nhiên đến mức đau đớn.
Tuy nhiên, nhưng mà, dẫu cho là vậy. Bằng việc lĩnh hội được cái sự thật rằng bản thân thậm chí còn chẳng hiểu lấy một chút gì về cô gái nhỏ ấy, thì giờ đây, Subaru đã có được một sự thấu hiểu về Meili sâu sắc hơn bất cứ khi nào trước kia.
...Đã từng có một người mà 『Tôi』 vô cùng trân quý. Sinh mạng của chị ấy đã bị tước đoạt khỏi vòng tay tôi, và, giờ đây chỉ còn lại một mình vò võ, trái tim tôi cứ thế tiếp tục lang bạt kỳ hồ. Khi ở cùng với Subaru và những người khác, những kẻ phải chịu trách nhiệm cho chuyện đó, tôi đã phải chật vật vật lộn để hiểu xem rốt cuộc mục đích tồn tại của mình là gì. Tôi đã mò mẫm đến thư viện này để tìm kiếm cuốn 『Sách của Người Chết』 của chị ấy, và tôi đã cảm thấy vô cùng nhục nhã xen lẫn tuyệt vọng khi bị phát giác.
Meili, cô bé mà Subaru hoàn toàn chẳng biết một chút gì về em ấy. Cậu đã khám phá ra được những cảm xúc và những khát khao giấu kín tận sâu thẳm cõi lòng của cô gái nhỏ mà chẳng hề mong đợi điều đó, và thế là cậu đã nhận ra.
Chính những cuốn 『Sách của Người Chết』 này, lại là những phương tiện để giúp cậu thực sự moi móc được những ý đồ chân thật nhất của những người khác, mà chẳng hề có lấy một tia dối trá nào xen lẫn vào giữa.
"..."
Chỉ đơn giản là cậu muốn biết, đó là thứ duy nhất mà cậu khao khát. Những ý đồ thực sự của Emilia, Beatrice, và tất cả những người khác trong tòa tháp này chính là những gì mà cậu thèm khát được biết. Cậu muốn biết tại sao bọn họ lại có thể đặt cược quá nhiều niềm tin vào 『Natsuki Subaru』 đến thế.
Tại sao bọn họ lại tin tưởng vào cái gã 『Natsuki Subaru』, kẻ đã trực tiếp ra tay sát hại 『Tôi』như vậy? Và giờ đây, bọn họ nghĩ gì về một Subaru đang điên cuồng đóng giả thành một cái tên 『Natsuki Subaru』 đáng khinh và bỉ ổi đó?
Sự thân mật rốt cuộc chỉ là một lớp ngụy trang, sự thù hận mới là thực tại, và những thứ cảm xúc hỉ nộ ái ố kia cũng chỉ là phù du. Ác cảm và dã tâm, chẳng phải đó mới là những cảm xúc chân thật nhất của bọn họ hay sao?
Mình không biết. Mình muốn biết. Mình muốn tin tưởng bọn họ. Mình không thể tin tưởng bọn họ. Liệu Emilia và những người khác là đồng minh, hay bọn họ là kẻ thù; liệu bọn họ là những kẻ thù đã sát hại Subaru, hay bọn họ là những đồng minh khao khát cậu được sống tiếp? Liệu cậu có thể yêu thương bọn họ, hay là không thể? Liệu cậu có thể thù hận bọn họ hay là không thể?
...Chẳng phải cậu sẽ nắm được câu trả lời đó nếu cậu đọc cuốn 『Sách của Người Chết』 của bọn họ hay sao?
"Subaru này, trông sắc mặt của ngươi thực sự rất tệ đấy, thật tình. Nếu như ngươi cảm thấy không khỏe khi ở đây, thì tốt hơn hết là chúng ta nên đi tìm một nơi khác để ngươi nghỉ ngơi đi, ta cho là vậy."
Khẽ chạm vào vai Subaru, người vẫn đang chìm đắm trong mớ suy nghĩ miên man, Beatrice lên tiếng đề nghị. Subaru khẽ nín lặng mất một nhịp, cậu bị khóa chặt bởi ánh nhìn từ đôi đồng tử mang họa tiết con bướm xanh lam đặc trưng của em ấy. Khi cậu nhìn vào nó, khi cậu nhìn vào lòng bàn tay nhỏ nhắn bé xíu của cô bé đang đặt nhẹ trên vai mình.
Cậu tự hỏi chuyện gì sẽ xảy ra nếu cậu tóm lấy tay em ấy, túm lấy đầu em ấy rồi đập mạnh nó xuống sàn nhà bằng tất cả sức lực của mình?
"Than ôi, thật là, nhỏ nhắn làm sao.."
"Ng... ngươi tự nhiên nói nhảm cái gì thế hả, thật tình? Chính cái sự nhỏ nhắn này mới là nguyên nhân tạo nên sự đáng yêu của Betty đấy nhá, ta cho là vậy. Subaru cũng đã từng nói như vậy rồi mà, thật tình."
Subaru theo phản xạ khẽ giãn cơ mặt ra đôi chút, khi cậu thấy Beatrice phụng phịu thốt ra những lời ấy. Quả thực, nếu Subaru đang ở trong trạng thái bình thường, thì sẽ chẳng có gì kỳ lạ nếu cậu nói ra câu đó. Nhận ra sự tương đồng giữa bản thân hiện tại và 『Natsuki Subaru』, cậu khẽ bật ra một nụ cười cay đắng.
Nhỏ bé quá. Quả thực, Beatrice chỉ là một đứa trẻ quá đỗi nhỏ bé. Chiếc cổ của em ấy mỏng manh và khung xương kia thì lại vô cùng yếu ớt. Bàn tay đang đặt trên vai Subaru nhỏ xíu đến mức chỉ cần một bàn tay của cậu cũng đủ để bao trọn lấy nó. Nếu cậu chỉ cần dồn thêm một chút xíu sức lực vào đôi cánh tay trong lúc ôm lấy em ấy, thì dường như cái cơ thể mỏng manh kia sẽ nát vụn ra mất. Nếu như những dòng suy nghĩ này được chuyển hóa thành hành động thực tế, thì cậu hẳn là có thể dễ dàng tước đoạt sinh mạng của em ấy.
...Nếu cậu giết em ấy, nếu như sinh mạng của em ấy vụt tắt khỏi cõi đời này, thì liệu cuốn sách của em ấy có xuất hiện trong thư viện này không?
"Giống hệt như cách anh đã làm với em đấ~y."
"..."
Đột nhiên, Subaru nghe thấy một giọng nói vang lên từ tận sâu trong tiềm thức của mình, một giọng nói mà tuyệt đối không thể nào là của chính cậu được. Nghe nó có chút gì đó ngọt ngào, đủ độ mượt mà bóng bẩy để nghe giống hệt như một người trưởng thành, nhưng nó lại là một giọng nói 『quen thuộc』 đến lạ lùng. Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi đó, chất giọng ấy đã trở nên thân thuộc đến mức cậu gần như có thể coi nó là tiếng lòng của chính mình.
Giọng nói đang vang vọng bên trong cậu, thuộc về chính là của cái cô bé đã chết, kẻ đang cất lời chế giễu những ý đồ đen tối của Natsuki Subaru.
"..."
Tuy nhiên, Subaru gạt phăng hiện tượng quái gở này sang một bên, tập trung cao độ vào vấn đề đang hiện hữu ngay trước mắt. Đó là, liệu 『Cuốn sách của Người Chết』 có thể được ứng dụng một cách thực tế hay không.
Nếu quả thực là vậy, thì cậu phải làm thế nào để biến điều này thành hiện thực.
"Sắc mặt của ngươi trông nhợt nhạt lắm rồi đấy, ta cho là vậy. Quả thực là chúng ta nên đi ra chỗ khác thôi, thật tình. Nhưng trước lúc đó thì.."
"A."
"Ta phải trả thứ đó về lại vị trí ban đầu của nó, ta cho là vậy. Việc cứ lơ lửng mù mờ thế này cũng chẳng tốt đẹp gì cho Betty đâu, thật tình."
Vừa nói, Beatrice vừa vươn tay lấy『Cuốn sách của Người Chết』 khỏi đôi bàn tay đang cứng đờ của Subaru. Cô bé cẩn thận giữ chặt lấy nó để đảm bảo rằng cuốn sách không bị mở tung ra, và đặt nó vào một khoảng trống trên giá sách, đúng ngay cái vị trí ban đầu của nó.
"Rất dễ để hiểu và nhớ được cái chỗ mà ta đã đặt nó, ta cho là vậy. Tuy nhiên, cũng có khả năng là những cuốn sách trong thư viện này sẽ tự động di chuyển vị trí."
"Một biện pháp an toàn, hả? Về chuyện đó, ừm, phải rồi, tôi đoán là như vậy."
"Ngươi nên biết rằng việc mang nó ra ngoài là một hành động khá nguy hiểm đấy, thật tình. Chuyện này an toàn hơn nhiều so với việc vứt chúng lăn lóc trên sàn nhà bởi vì Shaula đang lo lắng về vụ đó, ta cho là vậy."
"Tôi cảm giác như việc được ở trong thư viện này là một cơ hội chỉ có một lần trong đời vậy."
Subaru khô khốc thốt ra những lời ấy để đáp lại Beatrice.
Trong thực tế, ngay cả ở cái thế giới mà Subaru từng biết, người ta vẫn thường bảo rằng những cơ hội như việc tình cờ bắt gặp một cuốn sách đã được xuất bản từ nhiều năm trước rốt cuộc chỉ đến có một lần. Giống hệt như việc tình cờ dạo ngang qua một cửa tiệm sách cũ trong lúc đi du lịch vậy, nếu cậu bỏ lỡ cái cơ hội này, thì rất có thể cậu sẽ chẳng bao giờ tìm thấy cuốn sách đó thêm một lần nào nữa. Cực kỳ có khả năng là cái suy đoán này cũng được áp dụng cho cái thư viện hiện tại.
Vẫn như mọi khi, liệu có phải cậu lại đang suy nghĩ quá nhiều rồi không? Không còn nghi ngờ gì nữa, chính cái ý nghĩ đó đang làm phiền cậu.
Dù thế nào đi chăng nữa, trong lúc đang cảnh giác chằm chằm nhìn vào bóng lưng của Beatrice khi cô bé đang loay hoay sắp xếp lại những cuốn sách, Subaru lại càng chìm sâu hơn vào đại dương suy tư của chính mình.
Trông một cách cực kỳ thực dụng, đếm ngược những sinh mạng dựa trên chính hơi ấm mà cậu vừa cảm nhận được, cậu bắt đầu tìm kiếm một phương thức để sát hại em ấy. Dẫu vậy, Beatrice không phải là người duy nhất mà cậu nên nhắm tới. Từng thành viên một đang hiện diện bên trong tòa tháp này đều đang ở trong một vị thế có thể dễ dàng trở thành mục tiêu cho cái kế hoạch có liên quan đến những 『Cuốn sách của Người Chết』 của Subaru.
"Vậy là anh trai mún thử giết bọn họ chỉ vì anh mún kiểm tra xem liệu bọn họ có đáng để tin tưởng, hay bọn họ đáng bị nghi ngờ hỏ; Anh trai thực sự đã méooo mó lắm rùi nha~"
Giọng nói của cô gái nhỏ lại chen ngang, khiến Subaru khẽ tặc lưỡi ở trong lòng.
Điều đầu tiên cậu muốn vặc lại con bé là cậu tin rằng đây là một cuộc thử nghiệm tâm lý cần thiết. Subaru tuyệt đối không phải là một kẻ tâm thần bị chi phối bởi những xung động giết người, cậu không hề bị điều khiển bởi những thứ thôi thúc dị thường đến mức phải tìm kiếm khoái cảm từ những hành vi tàn ác như thế. Nhưng, ngay lúc này đây, khi cậu đang cố suy tính cặn kẽ mọi bề, thì đây lại là cái lựa chọn duy nhất lóe lên trong đầu cậu. Trông nó có vẻ hoàn toàn hợp lý.
"...Thôi ngụy biện đê~. Em đang tò m~ò đây, anh hông thể kể cho em nghe rằng, anh đang định làm gì sao?"
Sẽ cực kỳ dễ dàng để cậu loại bỏ Beatrice.
Đó là bởi vì Subaru có thể nhìn thấy rõ bóng lưng của em ấy, với không có một chút phòng bị, hoàn toàn không có khả năng tự vệ, hớ hênh đến tuyệt đối. Có thể nói thẳng ra rằng, sinh mạng của Beatrice hiện đang treo lơ lửng trên một sợi chỉ mỏng manh, một sợi chỉ phụ thuộc hoàn toàn vào thứ lý trí đang dần mục nát của Subaru. Một khi thứ "lý trí" đó vượt qua ranh giới của sự tỉnh táo, Subaru rất có khả năng sẽ tước đoạt mạng sống của cô bé một cách dễ như bỡn. Khi đối mặt với Beatrice, những lựa chọn duy nhất mà cậu có, chỉ đơn giản là làm hoặc không làm. Có vẻ như cậu hoàn toàn có thể gạt phăng đi vô số những khả năng rẽ nhánh khác dưới góc độ lập trường của bản thân.
"...Chà~à, dậy còn bà chị bán yêu kia thì xaoo?"
Những người như Emilia thì lại càng dễ xơi hơn, dễ như trở bàn tay luôn ấy. Đã từng có một lần, cậu thậm chí còn chộp lấy cổ cô ấy ngay sau khi vừa mới tỉnh giấc. Trong quá khứ, cô ấy chưa hề có biểu hiện phản kháng nào. Miễn là Subaru dồn toàn bộ sức mạnh vào đôi cánh tay của mình, cậu có thể dễ dàng bẻ gãy cái chiếc cổ mỏng manh kia của cô ấy. Chắc chắn cậu có thể thừa nhận rằng cô ấy sở hữu một sức mạnh ngang ngửa với một đô vật chuyên nghiệp, nhưng điều đó hoàn toàn vô nghĩa trừ phi cô ấy đã chuẩn bị sẵn sàng để sử dụng nó. Nếu như chỉ trong một khoảnh khắc, cậu dồn toàn lực siết chặt lấy cổ cô ấy... ....
"...Hí hí hí, đó là sở trường của anh mờ, phải hông~?"
Còn về Ram, dẫu cho cô ta có sở hữu một cái miệng lưỡi sắc như dao cạo thế nào, thì về bản chất, cổ cũng chỉ là một người con gái yếu ớt. Điều đó lại gợi nhắc cho Subaru nhớ về cái lần cô ta đã òa khóc nức nở ra sao trong khi cổ gục đầu vào người cậu mà van nài rằng, cậu hãy nhớ lại những ký ức đã mất của mình.
Cùng với đôi cánh tay gầy guộc đang tuyệt vọng ôm chầm lấy cậu, cô ấy mới yếu ớt làm sao, rốt cuộc thì cô ấy cũng chỉ là một người con gái mà thôi.
Echidna cũng tương tự.Nghĩ kĩ lại thì, tất thảy bọn họ đều chỉ là những cô gái chân yếu tay mềm. Nếu như nhiệm vụ của cậu trước kia là phải băng qua cả một vùng sa mạc rộng lớn, thì cậu ta quả thực sự đã lựa chọn sai người đồng hành mất rồi.
Hoặc có lẽ, dẫu cho cậu ta có muốn có thêm những người phù hợp hơn đồng hành cùng mình đến nhường nào đi chăng nữa, thì thực tế là cậu hoàn toàn chẳng có đủ người để tùy ý xoay sở như vậy.
Do đó, dẫu cho Subaru có thể dễ dàng lợi dụng được cái cơ hội ngàn vàng ấy, thì vật cản cuối cùng ngáng đường cậu lại là một vấn đề hoàn toàn khác.
"...Julius."
Người đàn ông duy nhất tương đồng với Subaru, cho đến tận lúc này, cái nhân vật luôn lăm lăm thanh kiếm trong tay ấy, chính là vật cản sừng sững ngáng đường cậu. Thật không thể nào cho rằng việc trực diện đối đầu với anh ta là một ý kiến hay ― cậu cũng có thể nói rằng việc lao vào tấn công Emilia từ chính diện là một hành động tự sát, nhưng đó lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.
Dù sao đi nữa, nếu cậu thực sự định triển khai cái kế hoạch liên quan đến『Cuốn sách của Người Chết』, thì anh ta sẽ là bức tường thành kiên cố nhất cản bước cậu. Nói cách khác, Julius chính là kẻ đầu tiên mà cậu buộc phải hạ gục.
"Với cái lượng thời gian cần thiết để lùng sục ra những cuốn sách đó, thì dẫu cho anh có dư dả thời gian đến mức nào đi chăng nữa, nó cũng sẽ chả bao giờ là đủ đâu đú~ng hông?"
Dựa theo những lời của cô gái nhỏ ấy, mục đích của Subaru không chỉ đơn thuần là "giết quách đi cho xong chuyện". Đúng hơn, việc tước đoạt sinh mạng là một điều thiết yếu, một cột mốc bắt buộc phải vượt qua — bởi lẽ khao khát thực sự của cậu nằm ở phía bên kia, ở bên trong những『Cuốn sách của Người Chết』mà cậu chỉ có thể đánh đổi bằng cái chết của họ.
Vì mục đích đó, cậu cần phải nắm chắc phần thắng. Cậu đã từng giết người, cậu đã từng thất bại, vậy nên cậu tuyệt đối không thể để mọi chuyện cứ thế kết thúc như thế này được. Vượt xa khỏi chuyện này, cậu vẫn còn một mục tiêu phải hoàn thành.
"Subaru, với chừng đó sách thì tạm thời là đủ rồi, thật tình. Chúng ta hãy đi xa khỏi nơi này thôi... đến Phòng của Tinh linh hay một nơi nào đó đại loại vậy đi, ta cho là vậy. Ngươi nên bình tâm lại ở đó, thật tình."
"Phòng... của Tinh linh sao..."
Beatrice quay trở lại, nắm lấy tay Subaru và dìu cậu đứng dậy; Subaru chợt nhớ đến căn phòng có vị tinh linh nọ, và điểm khởi đầu lại hiện lên trong tâm trí cậu. Nơi đó chính là căn phòng xanh, và tại nơi đó—
"Patrasche..."
"...Ngươi lại gọi tên con địa long đó nữa rồi... Trời ạ, lo lắng cho một kẻ đồng hành như ngươi quả là vô ích mà, ta cho là vậy. Ta mới là người đang lo lắng cho ngươi đây này... Thật không thể tin nổi luôn ấy, thật tình."
"... Xin- xin lỗi em. Tôi không có ý đó đâu."
Trong một thoáng chốc, hình bóng của con địa long đen tuyền xẹt qua tâm trí cậu, và đôi môi cậu khẽ giãn ra mềm mỏng hơn. Dưới ánh nhìn của Beatrice, Subaru vội vã bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ. Tuy nhiên, ngay cả trong cái hoàn cảnh trớ trêu này, Patrasche vẫn là sinh mệnh duy nhất mà Subaru có thể đặt trọn vẹn niềm tin.
Thực ra, chỉ có mỗi Patrasche là kẻ đã liều mạng để bảo vệ Subaru, bất chấp những ý đồ hay cảm xúc thực sự của nó là gì, một tồn tại luôn sắt son ở bên cạnh Natsuki Subaru—
"Thiệt hở? Nếu con thằn lằn đó mà bít anh trai hông phải là 『Natsuki Subaru』, em tự hỏi hông bít nó có còn làm ba cái chuyện ngu ngốc đó hông đâ~y."
"――――"
"Rốt cuộc thì, ở bên cạnh anh trai... làm chó gì có ai đâu, đúng hông nà?"
Một giọng nói điệu đà, cợt nhả vang vọng khắp tâm trí, chế nhạo Subaru. Đang ám ảnh lấy cậu, một hiện hữu hoàn toàn khác biệt với Natsuki Subaru, đang cố gắng nghiền nát đi chút lạc quan cỏn con của cậu.
Đó quả là một lập luận nực cười, và đáng lẽ ra cậu cứ thế cười xòa gạt phăng nó đi thì sẽ tốt hơn biết mấy. Thế nhưng, ngay tại thời khắc này, Subaru chẳng đủ sức để làm điều đó. Trái tim cậu đã bắt đầu xuôi theo, thầm đồng tình với những lời lẽ ma mị của cô gái nhỏ ấy.
Nếu bọn họ phát hiện ra rằng ngay cả sự tử tế đã khiến Patrasche phải hy sinh tất thảy vì cậu, thứ vốn dĩ chỉ dành riêng cho "Natsuki Subaru", và rằng cái kẻ mang tên Subaru hiện tại chỉ là một thứ hàng giả mạo rẻ tiền, cậu đoán chắc rằng cô rồng ấy cũng sẽ vứt bỏ cậu mà thôi.
"Này, Subaru, đưa tay cho ta đi, ta cho là vậy."
"A, được thôi..."
Trí não bị giọng nói của cô bé ấy đùa cợt xoay mòng mòng, Subaru nghiến chặt răng cố kìm nén những xúc cảm cay đắng khó lòng chấp nhận nổi.
Hệ quả là, tầm nhìn của cậu bắt đầu nhòe đi, trượt khỏi tiêu cự. Vươn tay ra với ý định nắm lấy tay cậu, chợt khuôn mặt em ấy biến sắc, biểu lộ rằng em ấy vừa nhận ra một thứ gì đó. Ánh mắt em ấy dán chặt vào cổ tay Subaru....
Vậy là, em ấy đã chú ý đến nó rồi.
"Có những vết xước này, thật tình... và, nhiều quá..."
Xắn ống tay áo bên phải của Subaru lên, Beatrice khẽ nhíu mày trước những vết xước thảm hại và nhức nhối ấy. Dẫu cho có vẻ như em ấy vẫn chưa nhìn thấy những vết cào sâu hoắm nằm tuốt luốt phía trên cánh tay cậu, nhưng chỉ riêng phần cẳng tay thôi cũng đã là quá đủ rồi.
"――――"
Ngay lúc này, Beatrice hoàn toàn mù tịt về cái chết của Meili. Do đó, em ấy hẳn là không thể ngay lập tức xâu chuỗi những vết xước này với cái chết của cô bé kia được. Nhưng, dẫu cho có bỏ qua chuyện đó đi chăng nữa, thì em ấy vẫn nên thắc mắc xem rốt cuộc thì cậu đã đào đâu ra mấy cái vết thương này mới phải.
Nếu cái xác của Meili bị phát hiện, em ấy chắc chắn sẽ đâm ra nghi ngờ.
"――――"
Trái tim chưa kịp phòng bị của cậu bắt đầu đập liên hồi như một hồi chuông báo động vừa bị giật thót.
Ngay trước mắt cậu, ánh mắt vẫn đang khóa chặt vào bàn tay cậu, Beatrice chẳng hề mảy may để ý đến nét mặt thất thần của cậu lúc này. Chỉ với một hành động chớp nhoáng, cậu hoàn toàn có thể xử lý gọn gàng Beatrice.
"Anh tính làm gì đâ~y? Hông phải anh nên bắt tay vào việc mệ nó đi xao?"
Như thể đang trêu đùa sự tự tin của cậu, giọng nói ấy không ngừng thúc giục Subaru đưa ra quyết định. Thái dương cậu giật liên hồi vì máu đang bơm lên não, hòa cùng nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực. Cứ cái đà này, tùy thuộc vào việc Beatrice định nói tiếp điều gì, cậu sẽ phải...
"Có vẻ như ngươi lại tự cào xước cánh tay của mình nữa rồi. Đúng là một thói quen tồi tệ, ta cho là vậy."
"……hả?"
"Thế này thì không ổn đâu, thật tình. Nếu Emilia mà nhìn thấy chuyện này, ngươi sẽ làm cô ấy phải lo lắng cho mà xem, ta cho là vậy. Ngay cả Betty cũng chẳng thể ngó lơ nổi khi mọi chuyện đã tồi tệ đến mức này, thật tình."
Khẽ miết ngón tay dọc theo những vết sẹo của Subaru, Beatrice xót xa cụp mắt xuống. Tiếp nối những lời lẽ ấy, Subaru gần như chết trân tại chỗ trước sức sát thương không ngờ tới từ những câu nói của em ấy.
Cứ như thể Beatrice đã quá đỗi tường tận về những vết xước chằng chịt đang phủ kín cánh tay Subaru vậy.
Dẫu cho là thế, giả dụ những người khác cũng để ý thấy những vết cào cấu trên người Subaru, thì chuyện này vẫn hoàn toàn khác biệt so với cái viễn cảnh tồi tệ kia, vì những lý do hoàn toàn khác biệt — không thể sai vào đâu được, lần này cánh tay bị xước là do cậu tự hành xác chính mình. Em ấy thậm chí còn nói rằng bản thân đã che giấu chuyện này khỏi Emilia, một điều tự thân nó đã là quá đỗi chấn động rồi.
"Nếu ngươi đến căn phòng có con tinh linh đó, những vết thương này cũng sẽ được chữa lành thôi, ta cho là vậy. Nhưng mà, vì Betty không thể chịu đựng nổi việc phải nhìn thấy nó, Betty sẽ tự mình chữa lành nó dẫu cho chỉ là một chút xíu, thật tình."
Vừa nói, Beatrice vừa bao bọc lấy cổ tay Subaru bằng một thứ ánh sáng nhạt màu. Cái cảm giác êm dịu ập đến một cách ấm áp lạ thường ấy, có lẽ chính là dư âm còn sót lại, khi những vết thương của cậu bắt đầu khép miệng. Ma thuật trị thương đang hiện lên rõ ràng ngay trước mắt cậu.
"――――"
Ngay tại khoảnh khắc ấy, bất kỳ tia sát ý nào mà Subaru dành cho Beatrice từ tận đáy lòng đều bị cuốn trôi đi sạch sẽ. Cùng với hơi ấm này, phần nhân tính của Natsuki Subaru, thứ tưởng chừng như đã vỡ nát cùng với những vết thương trên cổ tay cậu, dường như cũng đã được khôi phục lại phần nào.
"Chán phè~o."
Cô gái nhỏ càu nhàu trong đầu Subaru, như thể những kỳ vọng của cô bé vừa bị phản bội một cách phũ phàng. Trong khi lắng nghe âm thanh ấy vang dội trực tiếp bên trong hộp sọ, Subaru nuốt ngược cái xúc cảm nhơ nhuốc vừa bén rễ trong đầu mình xuống.
Chắc chắn rồi, đó đã từng là một lựa chọn. Nhưng, nó cũng chẳng là gì hơn ngoài một sự lựa chọn. Cậu hoàn toàn không cần thiết phải tự dẫn dắt bản thân rẽ vào cái con đường khao khát『Cuốn sách của Người Chết』của bọn họ. Đặc biệt là trong một tình cảnh mà cậu còn chưa chuẩn bị được bất cứ thứ gì.
"――――"
Gây tổn hại cho Beatrice vào lúc này hoàn toàn không phải là một ý kiến hay. Cậu vẫn chưa chuẩn bị xong xuôi mọi thứ. Dẫu cho có phải sử dụng đến phương sách tồi tệ nhất đi chăng nữa, thì nó cũng cần phải được thực hiện sau khi đã lên kế hoạch một cách vô cùng kỹ lưỡng.
Vậy nên, bây giờ, tại nơi này―
"Đến đây nào, chúng ta đi thôi, ta cho là vậy. Subaru. Betty sau này sẽ kể chuyện đó cho mọi người nghe, thật tình."
"―Được rồi. Xin lỗi vì đã làm phiền em, Beatrice."
"Ngươi hãy hứa là không được kể cho ai chuyện này đâu nhé, ta cho là vậy."
Dẫu cho cậu chẳng hề biết sự lo lắng của cô bé đang đứng ngay trước mắt mình có phải là thật lòng hay không, Natsuki Subaru vẫn cho rằng cậu nên lắng nghe những lời em ấy nói.
※※※※※※※※※※※※
― Trước tiên, dẫu cho chuyện này có vẻ như chẳng hề liên quan gì, thế nhưng lại có một câu nói luôn hiện hữu trên thế gian này.
―『Giết người rồi sẽ thành thói.』
Đó chính là một trong những câu danh ngôn mà vị thám tử lừng danh, Hercule Poirot, đã để lại cho cõi đời này.
―『Giết người rồi sẽ thành thói.』
Ý nghĩa sâu xa của câu nói này hoàn toàn không nhằm ám chỉ một kẻ đã từng tước đoạt sinh mạng của đồng loại, để rồi đột nhiên thức tỉnh một sở thích bệnh hoạn là sát hại con người, và cứ thế tiếp tục lặp lại tội ác chỉ để thỏa mãn những cơn khát máu dã man của bản thân.
―『Giết người rồi sẽ thành thói.』
Đúng hơn, nó ám chỉ một kẻ đã từng mượn đến việc sát nhân như một phương thức để tháo gỡ vấn đề của mình, để rồi đối với kẻ đó, cứ mỗi khi có một rắc rối mới nảy sinh, thì tận sâu trong tâm trí hắn sẽ lại lóe lên cái suy nghĩ dùng sự chết chóc để phá vỡ bế tắc thêm một lần nữa.
―『Giết người rồi sẽ thành thói.』
Cho đến khi bọn họ thực sự bắt đầu cân nhắc rằng việc giết người vốn dĩ không nên nằm trong số những lựa chọn ấy, thì thứ cốt lõi quan trọng nhất cấu thành nên con người họ thực chất đã bị biến chất tự bao giờ rồi.
―『Giết người rồi sẽ thành thói.』
Sự thật nghiệt ngã là, dẫu cho có tồn tại một kẻ sát nhân hoàn toàn không hề tự nguyện nhúng chàm đi chăng nữa, dẫu cho bản thân hắn có ghê tởm cái hành vi bạo tàn ấy đến mức nào, dẫu cho hắn có tình cờ nhìn thấu được mảnh vỡ ký ức của chính cái sinh linh đã bị tổn hại bởi thứ tội ác ấy ra sao, thì cái thói quen thâm căn cố đế ấy của hắn, đã chẳng thể nào gột rửa được nữa rồi.
―『Giết người rồi sẽ thành thói.』
Cái thói quen chết tiệt ấy... nó sẽ mãi mãi không bao giờ buông tha hắn.
―『Giết người rồi sẽ thành thói.』
※※※※※※※※※※※※※
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
