Chương 49: Gửi đến anh, những lời bào chữa vô giá trị.
Dần dà, cậu nhận thức được một cảm giác tê râm ran đang lan tỏa ra từ cánh tay mình. Chậm rãi nhưng vô cùng chắc chắn, những vết cào xước do sự vùng vẫy trong cơn giãy chết của Meili để lại đang bắt đầu mờ đi và dần khép miệng. Nhận ra rằng bản thân đang được chữa lành, Subaru quay ánh nhìn đi khỏi ống tay áo của chính mình.
"...Chà, căn phòng này quả thực lợi hại đúng như những gì người ta đã đồn thổi ha."
Bọn họ từng nói rằng vị Tinh linh ngự trị bên trong căn phòng ngập tràn dây leo này có khả năng chữa lành vết thương cho mọi sinh vật sống, ngay tại chính nơi đây. Dẫu nói vậy, từ trước đến nay Subaru chưa từng có kinh nghiệm bước chân vào căn phòng này với bất kỳ chấn thương nào trên người, nên cậu đã từng hoài nghi về độ hiệu quả của nó. Trong lúc đang tận hưởng cái cảm giác những vết thương thực sự đang được chữa lành, cậu buộc phải nhìn nhận lại rằng sự đa nghi của bản thân vốn dĩ là hoàn toàn thừa thãi.
"Mặc dù đó là tin nhắn tuyệt mệnh của em, nhưng anh trai dẫ~n đối xử tệ ghê á."
"――――"
"Cơ mờ, phán đoán của bé Beatrice thực sự hữu ích lắm á nha, đú~ng hông? Nhờ có con bé, mấy cái bằng chứng để lại quanh cổ tay anh sẽ biến mấ~t sạch sành sanh cho xem."
Cái ảo ảnh của cô gái nhỏ không ngừng lải nhải bên trong đầu khiến cậu cảm thấy vô cùng phiền toái. Nhưng điều thực sự dằn vặt cậu, là việc những lời lẽ của cô bé ấy lại găm trúng phóc vào tận đáy lòng cậu, đến mức chẳng thể nào phủ nhận được rằng chúng chính là tấm gương phản chiếu những suy nghĩ sâu thẳm nhất bên trong Natsuki Subaru.
Cậu hoàn toàn không biết liệu cái ảo ảnh của cô bé này đang tung hoành, ngang dọc là do nó đã trở thành một phần của cậu, hay là do linh hồn của em ấy thực sự đang ám lấy cậu sau khi cậu đọc xong『Cuốn sách của Người Chết』kia.
Bất luận lý do có là gì đi chăng nữa, cậu tuyệt đối không được phép vểnh tai lên nghe những gì cô bé đó nói. Cậu không được phép lắng nghe em ấy. Chỉ riêng cái sự thật ấy thôi cũng đã đủ để mang lại cho cậu một cảm giác bực dọc khôn tả rồi.
Thế là, Subaru chủ động đóng sập tâm trí mình lại trước âm thanh của những ảo giác không ngớt bủa vây ấy. Tuy nhiên, Subaru càng cố gắng thu mình lại bên trong lớp vỏ ốc bao nhiêu, thì cái ảo ảnh của em ấy lại càng trở nên ồn ào và lắm lời bấy nhiêu, em ấy ngày càng ranh mãnh hơn trong việc lôi Subaru ra làm trò đùa. Và điều phiền toái nhất chính là―
"Ngay lúc nài, anh đâu còn bé Beatrice ở bên cạnh nữa đâu, nh~ỉ? Và hông có ai ngáng đường anh ở đây hết trơn á, xao anh hông nhân cơ hội tiễn mệ cái nhỏ đang ngẩu kia đi nà~o?"
"―hk"
"Hí hí... đừng có bày ra cái bản mặt như sắp khóc dẫy chứ. Em bít anh đang cố tình bơ em, nhưng mờ anh hông làm được đâu, ah, anh trai đúng là một tên ngốc đáng yê~u mờ!"
Giọng nói của cô gái nhỏ ấy, dẫu chẳng hề sở hữu một thực thể vật lý nào, lại lọt vào tai Subaru chân thực như thể một lời thì thầm ngay sát bên tai. Nếu nhắm mắt lại, cậu cảm giác như thể cô bé đang nhẹ nhàng tựa cằm lên lưng mình, hình bóng em ấy đang phả ra những lời lẽ ma mị ngọt ngào vào tai cậu xen lẫn những tiếng thở dài nũng nịu; chân thực đến mức cậu gần như có thể mường tượng ra cái ảo giác về em ấy ngay trước mắt mình.
Đối mặt với người thiếu nữ vốn đã được đưa đến căn phòng của tinh linh để an dưỡng, Subaru lại một lần nữa phải đối mặt với một ngã rẽ lựa chọn y hệt như cái lúc cậu cầm『Cuốn sách của Người Chết』lên. Beatrice đang trên đường đi báo cho Emilia cùng những người khác biết rằng Subaru đã rời khỏi thư viện Taygeta và em ấy đã đưa cậu đến căn phòng này. Ngay lúc này đây, Subaru đã xoay xở có được một khoảng thời gian trống trải mà chẳng một ai có thể dòm ngó xem chuyện gì đang xảy ra. Và, ngay trước mắt cậu lúc này, chính là người thiếu nữ đang say ngủ trên chiếc giường kết bằng dây leo, trông cứ như thể một vật hiến tế đã được bày sẵn dâng lên cho cậu, một người hoàn toàn không có khả năng để tự vệ―
"Rem"
Dẫu cho cậu có cố gắng gọi to tên của cô gái đang chìm trong hôn mê ấy đi chăng nữa, thì cũng chẳng có lấy một tia cảm xúc nào gợn lên bên trong Subaru. Cậu chẳng sở hữu bất kỳ một mảnh ký ức nào về em ấy cả, cậu chỉ biết mỗi cái tên của em ấy mà thôi. Tất cả những gì cậu biết là việc em ấy chính là cô em gái sinh đôi của Ram, và em ấy từng là một trong số những người bạn đồng hành của Emilia. Và rằng bọn họ đã cất công tìm đến ngọn tháp này để tìm ra phương pháp đánh thức em ấy khỏi giấc ngủ dài đằng đẵng kia.
―Vượt xa khỏi những điều đó, cậu khao khát muốn biết nhiều hơn thế nữa.
"Công cụ thì rành rành ra đó gòi. Vấn đề chỉ là anh có làm hay không mà thô~i."
Sự cám dỗ ngọt ngào của cô gái nhỏ lại một lần nữa gợi nhắc cho Subaru, bất luận cậu có muốn hay không, về cái kế hoạch liên quan đến những『Cuốn sách của Người Chết』kia. Dẫu cho hiện tại em ấy đã chìm sâu vào một giấc ngủ say sưa, nhưng chắc chắn là vào cái thời điểm mà em ấy vẫn còn khỏe mạnh, hẳn đã từng tồn tại một mối liên kết nào đó giữa em ấy và Subaru. Bằng cách mượn sức mạnh từ『Cuốn sách của Người Chết』của em ấy, cậu có thể tìm ra được loại quan hệ và những cảm xúc mà em ấy từng dành cho Subaru.
Trên hết thảy, cậu hoàn toàn có thể tước đoạt cái sinh mạng này một cách dễ dàng hơn nhiều so với Meili. Một người đang trong trạng thái hôn mê bất tỉnh như cô gái này, cậu thậm chí chỉ cần dùng một tấm vải tẩm ướt úp chặt lên mặt cô ấy là đã đủ để khiến cô ấy chết ngạt rồi. Cậu cần phải làm chuyện đó thật nhanh, thật nhanh, thật nhanh, thật nhanh, thật nhanh, thật nhanh.
"Mình bị điên rồi sao? Không, chắc chắn là mình đang phát điên mất rồi."
Kìm nén cái cảm giác bồn chồn đang râm ran dọc theo cánh tay, Subaru tự vấn lại cái ý tưởng ngu ngốc của chính mình. Vội vã bắt tay vào làm một chuyện như vậy ngay lập tức chắc chắn sẽ chẳng mang lại kết quả tốt đẹp gì. Cứ làm như một con thú đói nhỏ dãi lao xổ vào miếng mồi ngon ngay trước mắt, thì mọi thứ cũng trở nên vô nghĩa nếu như chẳng có một kế hoạch đường dài nào theo sau.
Giết người chỉ là một phương thức. Điều Subaru thực sự khao khát là tìm ra xem mọi người thực sự nghĩ gì về cậu. Nhìn dưới góc độ để đạt được cái kết quả đó, thì đây cũng chính là cái thời điểm vô cùng nhạy cảm để cậu phá hỏng đi cái cách thức thực hiện nó, nếu như cậu cứ thế đâm đầu vào những vụ giết người một cách bốc đồng.
Chẳng phải ngay tại Thư viện Taygeta, cậu cũng đã từng suy tính y hệt như vậy sao? Nếu như cậu thực sự định tiến hành cái kế hoạch lấy『Cuốn sách của Người Chết』, cậu cần phải cẩn trọng lựa chọn một trình tự hợp lý nhất để lần lượt trừ khử bọn họ.
"Julius, Emilia, Shaula, Ram, Echidna, Beatrice, Rem..."
Vừa đếm ngón tay, Subaru vừa liệt kê ra danh sách những người vẫn còn đang hiện diện bên trong ngọn tháp này, ngoại trừ Meili.
― Hay nói đúng hơn, đó chính là cái trình tự mà cậu thiết lập, dựa trên mức ưu tiên để đoạt lấy『Cuốn sách của Người Chết』của bọn họ, nếu như mọi chuyện thực sự là khả thi.
Cái trình tự này được sắp xếp dựa trên việc liệu ai sẽ là kẻ có khả năng trở thành chướng ngại vật lớn nhất ngáng đường cậu thực thi cái kế hoạch『Cuốn sách của Người Chết』này. Trái lại, trừ phi cậu tuân thủ nghiêm ngặt cái danh sách ám sát mà bản thân vừa lập ra, còn nếu như cậu cứ thế cắm đầu lao vào hành động thì mọi chuyện chắc chắn sẽ xôi hỏng bỏng không.
― Vì vậy, cậu tuyệt đối không được phép phá hỏng mọi thứ.
"Nếu anh không làm cho xong mệ nó đi, thì cuối cùng anh sẽ lại lỡ mất cơ hội giết chết bọn họ đó. Eo ôi sợ quá cơ~."
"――――"
Cậu duy trì sự im lặng trước cái ảo ảnh lắm lời kia. Cô bé dường như đang tỏ ra vô cùng khó chịu trước thái độ của cậu. Dẫu vậy, ngay cả khi cậu có thử lên tiếng đáp trả, hành vi của cô bé cũng chẳng hề thay đổi. Nó vẫn cứ mãi giữ nguyên cái điệu bộ cợt nhả ấy.
Subaru không nhất thiết cứ phải tự tay giết chết Emilia và những người khác. Nhưng dẫu vậy, nếu như cậu bắt buộc phải trừ khử bọn họ, cậu muốn thực hiện việc đó chỉ trong một lần duy nhất. Chỉ một lần, một lần duy nhất là đủ rồi. Và chỉ khi nào cậu đã vạch ra được một kế hoạch hoàn hảo trọn vẹn mà thôi.
"――――"
Và thế là, với cái suy nghĩ ấy quẩn quanh trong đầu, Subaru khẽ thở dài khi những ánh nhìn vàng rực sắc lẹm đang chằm chằm dán chặt vào cậu. Cảm nhận được chúng, cậu nhận ra ánh mắt ấy bắt nguồn từ hình bóng đang ngoan ngoãn chễm chệ ngay sát bên cạnh người thiếu nữ say ngủ bên trong căn phòng tinh linh này ― ánh nhìn ấy thuộc về con Địa long đen tuyền của cậu, Patrasche.
Ánh mắt của Patrasche dường như chất chứa đầy rẫy sự lo âu và u sầu khi nó nhìn về phía một Subaru đang mỏi mệt tột cùng. Có lẽ nó đã tinh ý nhận ra được điều đó khi mà trước lúc rời khỏi nơi này một lát, Beatrice đã cẩn thận dặn dò nó rằng "Hãy để mắt tới Subaru nhé". Chừng nào mà ánh mắt của Patrasche vẫn còn găm chặt lấy cậu, thì dẫu cho cậu có trở nên bực dọc đến mức nào đi chăng nữa, cậu cũng chẳng thể nào giở trò bạo lực với người thiếu nữ đang say ngủ kia được. Xét về khía cạnh đó, cậu thực sự muốn gửi lời cảm ơn đến Patrasche vì đã ngăn cản cậu đưa ra một quyết định bốc đồng và non nớt trong cái tình cảnh này.
Thế nhưng, sau khi đọc xong『Cuốn sách của Người Chết』, Subaru dần trở nên bất lực trong việc đặt trọn vẹn niềm tin vững chắc vào bất kỳ một ai, kể cả là đối với Patrasche, kẻ mà cậu vốn dĩ đã từng dành cho một thứ tình cảm gắn bó vô cùng sâu đậm.
"...Tao tự hỏi... liệu tất thảy những chuyện này có đang diễn ra đúng như kế hoạch của mày không hả,『Natsuki Subaru』?"
Cậu thực sự khao khát muốn được tin tưởng bọn họ. Thế nhưng, cậu càng vắt óc suy ngẫm về những ý đồ thực sự của bọn họ bao nhiêu, thì cái tên Natsuki Subaru ấy lại càng tự cô lập chính mình bên trong cái thế giới dị biệt này bấy nhiêu, nơi mà cậu chẳng còn lấy một bến đỗ nào để nương tựa vào. Chẳng phải rõ rành rành chuyện này là do cái trò chơi bệnh hoạn được bày ra bởi cái gã『Natsuki Subaru』xảo quyệt kia hay sao?
"――――"
Từng chút, từng chút một, những vết cào xước do Meili để lại vẫn đang không ngừng khép miệng. Trong khi đang nhấm nháp cái cảm giác những cơn đau nhức dần phai nhạt đi, Subaru xắn phần ống tay áo lên, để lộ ra nơi mà những vết sẹo rỉ máu mang dòng chữ "Natsuki Subaru đã ở đây", thứ từng được khắc sâu lên trên da thịt cậu. Cậu dùng móng tay khẽ miết nhẹ lên trên những lớp vảy, và nhận ra rằng chúng cũng đang được chữa lành.
Cậu chẳng hề bận tâm đến việc những vết xước vốn dĩ đóng vai trò như những bằng chứng rành rành cho hành vi tội ác tày trời của mình đang dần mờ đi.
― Không, không phải của cậu, cậu đã không còn là "chính mình" vào cái lúc đó. Tuy nhiên, cái tin nhắn ám chỉ đến một cái tôi vốn dĩ chẳng phải là cái tôi thực sự của cậu, chỉ duy nhất thứ đó là cậu chẳng thể nào bôi xóa đi được.
"Cả cái tin nhắn này nữa."
Vết thương bị cày xới trên cánh tay trái của cậu, và cả cái trên cánh tay phải nữa, cả hai đều bị cào rách theo một cách thức y hệt nhau. Trên cẳng tay vẫn còn lạ lẫm nổi lốm đốm những mảng đen kịch của cậu, hiện diện một vết thương mà ban đầu vốn dĩ chẳng hề có ở đó. Cậu đã tự tay rạch nên vết thương này, cứ như thể cậu đang đáp lễ lại vết thương đã bị khắc sâu vào cánh tay trái bởi chính cái nhân cách kia của mình vậy.
――『Ngươi là ai?』
Cậu mang theo cái câu hỏi nghiêm trọng ấy, ghim sâu vào tận da thịt mình như một vết thương hở miệng.
"――――"
Và cứ thế, trong khi không ngừng tự rạch nát cơ thể mình mà chẳng thèm đoái hoài gì đến bản thân, cùng lúc đó, Subaru lại hoàn toàn bất lực trong việc nhận thức ra một điều.
"―hgh"
Đó là cái sự thật rằng Patrasche đang xót xa dán ánh mắt thương cảm vào cái vết thương rỉ máu còn sót lại trên cánh tay Subaru, như một hậu quả của hành vi tự hành xác chính mình. Ngay cả khi những vết xước mà Meili đã vạch lên người cậu có hoàn toàn biến mất đi chăng nữa, thì nếu bọn họ chịu khó quan sát đôi bàn tay của Meili, bọn họ sẽ dễ dàng nhận ra rõ rành rành rằng cô bé đã chết trong lúc cố gắng giãy giụa phản kháng để tuyệt vọng đẩy lùi cái kẻ đã đoạt mạng mình. Cái logic ngụy biện khi nghĩ rằng cậu đã che đậy trót lọt vụ sát hại Meili khỏi con mắt của tất thảy mọi người, thực chất lại hoàn toàn dựa dẫm vào cái mớ bòng bong dọn dẹp hiện trường tồi tệ và cẩu thả của chính cậu sau đó.
Tất cả những gì cần thiết chỉ là một bánh răng duy nhất sụp đổ để kéo theo toàn bộ hệ thống sụp đổ theo. Cậu cảm thấy bản thân mình lúc này đang giống hệt như một con rối giật dây đang lơ lửng đong đưa trên đỉnh của ngọn tháp này, đứng chông chênh trên mặt băng mỏng manh, cố tình ngoảnh mặt làm ngơ trước gốc rễ của mọi rắc rối,
― một gã hề lố bịch ― đang tuyệt vọng vùng vẫy để giữ thăng bằng... đó chính là những gì mà Subaru đã trở thành.
Thế nhưng, màn trình diễn của gã hề lố bịch này cuối cùng cũng sẽ nhận được một cái kết màn mà chẳng phải vấp thêm bất kỳ một chướng ngại vật nào ngáng đường hắn nữa.
Và đó là bởi vì―
May mắn thay cho hắn, cái xác của Meili Portroute『đã không được tìm thấy』ở bất cứ nơi nào.
※※※※※※※※※※※※
"――――"
Bầu không khí bao trùm quanh bàn ăn chìm trong một sự ngột ngạt và nặng nề đến gai người giữa tất thảy mọi người khi họ lén lút trao đổi ánh mắt với nhau. Điều này bắt nguồn từ cái tình cảnh đầy rẫy hiểm nguy mà bọn họ đang bị bủa vây.
― Một nửa trong số họ đã lờ mờ nhận ra rằng nỗ lực lùng sục tuyệt vọng của bọn họ để tìm kiếm cái xác của Meili, thực chất chỉ là một hành động uổng công vô ích, vì giờ, dù họ có làm gì đi nữa, thì cũng đã quá muộn màng rồi.
Dẫu cho nhân lực của bọn họ quá đỗi ít ỏi để có thể gọi cuộc tìm kiếm này là một cuộc "Truy quét tổng lực từ mọi phía", bọn họ vẫn quyết định chia thành từng nhóm nhỏ và huy động tất thảy mọi người để có thể lùng sục tung tích của cô bé. Hậu quả là, bọn họ đã tiêu tốn gần nửa ngày trời chỉ để cố gắng tìm kiếm cô bé mà chẳng thu lại được lấy nửa tia dấu vết nào của ẻm. Cái cảm giác rằng tất thảy mọi nỗ lực đều đã hóa thành công cốc ngày càng sinh sôi nảy nở, cũng thật dễ hiểu khi phần lớn bọn họ đều đang phải hứng chịu những mức độ căng thẳng khổng lồ.
"Mọi chuyện dường như cứ đi chệch hướng kể từ khi chúng ta đặt chân đến ngọn tháp này nhỉ?"
"Cô không cần phải nói huỵch toẹt những thứ vốn dĩ không nên nói ra một cách rõ ràng như vậy đâu, dẫu cho chúng ta đúng là đang nghĩ như thế đi chăng nữa."
Vừa uể oải nhai ngấu nghiến bữa tối chỉ lèo tèo vài mẩu bánh mì khô khốc của mình, cậu vừa lầm bầm những lời ấy, ánh mắt ghim chặt lấy Ram, với một sự uể oải đang ngày một dâng cao. Đón nhận những lời phản bác của Subaru, Ram khẽ nhún vai, một nét mặt trống rỗng ngự trị trên khuôn mặt cô. Tuy nhiên, ngay cả đối với cái bộ dạng luôn luôn điềm tĩnh và lạnh lùng thường ngày của cô, một luồng khí tức của sự mỏi mệt cũng đang rỉ ra từ cô.
Và không chỉ riêng gì Ram, tất thảy mọi người bên trong ngọn tháp này đều đang rơi vào cái trạng thái y hệt như cô.
"Hiện tại thì... tôi đã ưu tiên đến hỏi ông Reid về em ấy trước tiên, nhưng ông ta lại bảo rằng ông ta không hề nhìn thấy em ấy. Ông ta bảo rằng từ hôm qua đến giờ chẳng có ma nào bén mảng tới chỗ đó cả và rằng ông ta đang phát chán lên được đây này. Tôi không nghĩ là ông ta đang nói dối đâu. Vì Meili đã từng chứng kiến bản tính của ông Reid ra sao rồi, nên tôi không nghĩ là em ấy lại dám đi đến đó một mình đâu..."
"Thật khó để có thể tưởng tượng ra được cảnh ngay cả cái gã đàn ông kiêu ngạo đó lại đi ra tay hãm hại một cô bé nhỏ thó như vậy... mặc dù, ta không dám chắc chắn về điều đó đâu, dẫu cho chuyện đó có đáng sợ đến mức nào đi chăng nữa, ta cho là vậy. Nhưng mà, rốt cuộc thì Betty cũng đồng ý với những suy nghĩ của Emilia, thật tình."
Emilia và Beatrice trao đổi với nhau về cái gã đàn ông tóc đỏ, đeo bịt mắt đang trấn giữ tầng hai kia. Mặc dù trong tâm trí cậu, cái gã đàn ông đó chẳng mang lại thứ gì khác ngoài việc gieo rắc cho cậu những nỗi thống khổ tột cùng, Emilia lại dám trực diện đối mặt với hắn và ít nhiều đã lắng nghe hắn một cách an toàn. Có vẻ như cô ấy đã xoay xở để có thể quay trở về mà không sứt mẻ lấy một cọng tóc nào. Cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khi nhận ra sự thật ấy, Subaru khẽ lắc đầu.
Chẳng có lấy một lý do nào để cậu được phép cảm thấy nhẹ nhõm như vậy cả, đúng hơn là, cậu hoàn toàn không có quyền làm thế nếu xét đến những gì đã trót xảy ra trước đó. Cậu thậm chí còn chẳng biết liệu bản thân có đủ tư cách để an ủi Emilia hay không nữa.
"―Tôi có thể mạn phép nói một điều được không? Nghe thì có vẻ tàn nhẫn đấy, nhưng tôi muốn đề xuất một chuyện, và tôi cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho việc mình có thể sẽ bị quát mắng vì điều đó rồi."
Húp cạn phần súp nhạt nhẽo trong bát của mình, Echidna khẽ giơ tay lên khi cô ta vừa giải quyết xong xuôi bữa tối đạm bạc. Trong khi đưa mắt lướt nhìn qua tất thảy mọi người đang tề tựu quanh bàn ăn, cô ta khẽ nheo đôi mắt màu ngọc lam nhạt lại, và cất lời:
"Việc tìm kiếm cô bé đó... Tôi nghĩ chúng ta nên dừng lại cho ngày hôm nay thôi... và bắt đầu từ ngày mai, chúng ta nên dồn toàn bộ tâm trí vào việc cố gắng chinh phục ngọn tháp này một lần nữa. Mọi người nghĩ sao về chuyện đó?"
"―hk! Chúng ta tuyệt đối sẽ không làm cái chuyện tồi tệ như vậy đâu! Meili sẽ nghĩ gì về chúng ta cơ chứ!?"
"Bây giờ đã quá muộn màng rồi, cô bé ấy chẳng còn khả năng để suy nghĩ hay cảm nhận bất cứ thứ gì nữa đâu. Chuyện đó đã được chứng minh rõ ràng qua sự xác nhận của Natsuki-kun sau khi cậu ấy đọc 『Cuốn sách của Người Chết』của em ấy rồi mà. Tôi kịch liệt phản đối việc ta tiếp tục công cuộc tìm kiếm cô bé."
Emilia chính là người đầu tiên kịch liệt lên tiếng phản đối lại đề xuất của Echidna, một đề xuất mà dẫu có nhìn nhận khách quan đến mấy thì cũng phải thừa nhận là vô cùng thực tế và tỉnh táo. Tuy vậy, nét mặt của Echidna cũng chẳng hề mảy may dao động lấy nửa nhịp khi cô hứng chịu sự phản bác của Emilia, những lời lẽ vốn dĩ chỉ tuôn trào hoàn toàn từ thứ cảm xúc xót xa thuần túy. Dẫu vậy, thế chỗ cho một Emilia đang gần như nghẹn ứ chẳng thể thốt nên lời, Beatrice đã dõng dạc lên tiếng thay cho cô ấy:
"Khoan đã nào, ta cho là vậy."
"Lập luận của ngươi thoạt nghe qua thì có vẻ cũng lọt tai đấy, thật tình. Nhưng mà, dường như cái cách ngươi đột ngột khơi mào chuyện này ra có chút gì đó khuất tất thì phải, ta cho là vậy. Rốt cuộc thì tại sao ngươi lại nằng nặc muốn chấm dứt việc tìm kiếm Meili cơ chứ?"
"―Chà. Những gì tôi nói thực sự nghe kỳ quặc đến mức ấy sao? Bên trong ngọn tháp này, lượng quân lương mà chúng ta mang theo vốn dĩ vô cùng eo hẹp, và rồi khi tháng ngày cứ thế nối tiếp nhau thoi đưa, thì việc tất thảy mọi người của các phe phái cứ chôn chân mãi ở đây chắc chắn sẽ càng trở thành một gánh nặng khổng lồ. Nếu như sự trì hoãn của chúng ta cứ tiếp tục kéo dài lê thê, thì cô nên tự hiểu rằng rồi sẽ có một đội lính được phái đi để lùng sục tung tích của chúng ta đấy."
"Đó là một lẽ hiển nhiên thôi. Emilia-sama và Anastasia-sama... chà, dẫu cho cái thứ đang cư ngụ bên trong ngài ấy lúc này đã là một kẻ khác, nhưng tựu trung lại thì cả hai người đều là những ứng cử viên vô cùng cao quý cho ngai vàng của Cuộc Tuyển chọn Hoàng gia. Đáng lý ra, ngay từ đầu cả hai người đều không nên dấn thân vào cái ngọn tháp nằm chỏng chơ giữa vùng sa mạc cằn cỗi này mới phải."
Được châm ngòi bởi lời đề nghị của Echidna, cả Beatrice lẫn Ram đều bắt đầu bộc lộ ra một thái độ có phần hờ hững và lãnh đạm. Chính cái đề xuất nhuốm màu sắc thực dụng và lý trí ấy đã đóng vai trò như một phát súng khai hỏa cho những luồng ý kiến lạnh nhạt theo sau, càng khắc sâu thêm sự ngột ngạt và căng thẳng vây hờn quanh bữa ăn tối của bọn họ.
"Trời đấ~t ơi, nghe chả có tí gì là dui dẻ hết trơn á. Nếu mấy cô cứ tính cãi vã um sùm lên như dẫy, thì tui thà rầng mấy cô đi ra chỗ khác cãi nhau cho khuất mắt tui dới Sư phụ còn hơn. Cơ mà tui cũng cóc thèm bận tâm đâu, đối dới tu~i á, tui sẽ xây dựng một mái ấm gia đình hạnh phúc rạng ngời cùng dới Sư phụ, chỉ có hai đứa tụi tui thui nha. Đứa đầu lòng là con gái nè, xong tới một đứa con trai, ròi lại thêm một đứa con trai nữa luôn!"
Cậu chẳng thèm đoái hoài cất nửa lời đáp lại Shaula, cô ả vừa thản nhiên lẻn vào chiếc ghế trống ngay sát sạt bên cậu vừa lải nhải luyên thuyên, thậm chí còn lè lưỡi trêu ngươi cái bầu không khí đang căng như dây đàn xung quanh. Cô ả cũng từng phơi bày cái thái độ cợt nhả y hệt như thế này khi còn ở trong thư viện. Lúc bấy giờ, Shaula đã dồn ép Subaru phải đưa ra một sự lựa chọn; rốt cuộc thì cô ả đã khao khát Subaru phải đáp lại bằng những lời lẽ như thế nào cơ chứ? Nếu như cô ả luôn miệng tôn xưng Subaru là Sư phụ của mình và hoàn toàn sùng bái cậu đến mức mù quáng, thì giới hạn cuối cùng mà cô ả sẵn sàng hi sinh vì cậu rốt cuộc là nằm ở đâu? ―Nếu như Subaru thực sự ban xuống một mệnh lệnh, thì cô ả sẽ phục tùng cậu đến mức độ tàn nhẫn nhường nào?
"Chúng ta nên chấm dứt cuộc tranh cãi vô bổ này tại đây thôi."
Julius, với một nỗi u phiền hằn sâu trên khuôn mặt tuấn tú, đã lên tiếng phá vỡ đi cái bầu không khí căng thẳng đang bủa vây lấy bọn họ. Anh ta đưa một cánh tay ra chắn ngang trước mặt Echidna, đồng thời ném ánh nhìn về phía Beatrice và Ram.
"Ngài Beatrice, cô Ram. Với tư cách là một thành viên trực thuộc phe phái của cô ấy, tôi xin gửi lời xin lỗi sâu sắc nhất vì những lời lẽ thiếu cẩn trọng vừa rồi của Echidna. Thế nhưng, xin hai người đừng vội hiểu lầm những ẩn ý thực sự đằng sau những gì cô ấy vừa thốt ra. Cô ấy hoàn toàn không hề đưa ra một đề xuất tuyệt tình như vậy chỉ với mỗi một tư duy thực dụng trong đầu, mà chẳng hề chất chứa một ý nghĩa nào khác đâu."
"Julius, dừng lại đi. Những lời tôi vừa nói vốn dĩ là..."
"Phe phái của Emilia-sama có lẽ đã vĩnh viễn đánh mất đi cô gái nhỏ từng sát cánh cùng chúng ta đến tận nơi này. Nỗi bi ai đó là thứ mà bất kỳ ai cũng đều có thể thấu cảm được. Nếu có thể, tôi thiết nghĩ chúng ta cũng nên rủ lòng bao dung và thấu hiểu nhiều hơn cho cái tình cảnh trớ trêu này."
Lắng nghe những lời bộc bạch chân thành của Julius, Echidna kiềm lại, không thốt thêm bất cứ lời nào nữa. Sau đó, Julius quay sang đối mặt với Beatrice thêm một lần nữa.
"Hiện tại, cơ thể của Anastasia-sama gần như đã bị Tinh linh Echidna chiếm giữ hoàn toàn. Quả thực, trong tình trạng hiện giờ của ngài ấy, chúng ta không thể tìm ra cách nào để mang Anastasia-sama trở lại... thế nhưng, vẫn còn những vấn đề khác nữa. Đó là, từng khoảnh khắc trôi qua, Echidna sẽ lại càng bào mòn thêm Od của Anastasia-sama nhiều hơn."
"Od của cô ấy sao... Vậy là, cô ấy đã luôn đốt cháy nó suốt ngần ấy thời gian ư? Chuyện này đã luôn diễn ra như vậy, kể từ lúc Anastasia-san chìm vào cơn mê bất tỉnh nhân sự sao?"
"...Quả thực là vậy. Tôi thiết nghĩ đó chính là lý do tại sao cô ấy lại nôn nóng muốn mượn đến trí tuệ của vị『Hiền giả』thông qua việc chinh phục ngọn tháp này."
Tất thảy những người còn lại đều bàng hoàng sững sờ khi nghe bí mật động trời của Echidna bị phơi bày một cách rành rành qua lời của Julius. Bí mật của Echidna đã bị chính thành viên trong phe phái của mình lật tẩy, khẽ nhún vai trước những ánh mắt đang dán chặt vào mình, cô ta cất lời: "Chà!"
"Chẳng có ích gì khi cứ cố che đậy giấu giếm chuyện này nữa. Mọi sự đúng như những gì Julius đã nói. Tôi, tôi không hề nghĩ rằng việc vắt kiệt quá nhiều Od của Ana thế này là một ý kiến hay đâu, bởi vốn dĩ nguồn Od của cô ấy, vốn ngay từ đầu đã chẳng lấy gì làm dư dả rồi. Nếu có thể, tôi thực sự muốn trả lại thân xác này cho Ana càng sớm càng tốt."
"Đến mức cô sẵn sàng buông bỏ cơ thể con người của cô ấy, để rồi cô được tự do sao?"
"Dẫu cho tôi có thể giải phóng cho thân xác của Ana đi chăng nữa, thì vốn dĩ bản thân tâm trí tôi cũng đang bị giam cầm một cách đầy tù túng rồi. Tôi không biết cô sẽ đặt bao nhiêu niềm tin vào những lời tôi sắp nói đây, nhưng mà..."
Echidna khẽ khựng lại một nhịp, rồi tiếp tục cất lời.
"Về bản chất, Cơ thể của một người sinh ra là để dung nạp chính bản thể của người đó. Dẫu cho cô chỉ mượn tạm cái vỏ bọc bên ngoài, nhưng nếu thứ cốt lõi bên trong lại không hề đồng điệu với nó, thì rốt cuộc nó cũng sẽ vỡ vụn thành từng mảnh và trở nên méo mó dị hợm mà thôi. ――Và chuyện đó thì quả thực là quá đỗi kinh tởm."
"...!!"
Cụp đôi mắt xuống, những lời lẽ của Echidna tuôn ra một cách tàn nhẫn vô tình, cứ như thể cô ta đang buông lời nguyền rủa chính bản thân mình vậy.
Thế nhưng, câu chuyện của cô ta lại giáng một đòn chí mạng, găm thẳng vào tận sâu thẳm tâm can của Subaru khi cậu chỉ vờ như đang hờ hững lắng nghe.
Nếu cô chỉ mượn tạm cái vỏ bọc bên ngoài, và thứ cốt lõi bên trong lại không hề đồng điệu với nó... ―
Câu nói ấy tựa như một mũi dao xuyên thấu tận tâm khảm cậu.
"Dù sao đi nữa, đó chính là lý do khiến tôi muốn nôn nóng đẩy nhanh tiến độ chinh phục ngọn tháp này. Bằng mọi giá, nếu cô vẫn không tin vào những gì tôi vừa thốt ra, cô hoàn toàn có thể để một người như Beatrice thăm dò cái thân xác này để tự mình kiểm chứng. Tôi cho rằng bọn họ sẽ ngay lập tức nhìn thấu được cái bộ dạng tinh linh của tôi đang mục nát méo mó đến nhường nào, và tôi đã ngấu nghiến bao nhiêu Od của cô ấy."
Echidna phó mặc việc kiểm chứng cái tình cảnh khốn cùng của bản thân cho những người khác mà chẳng hề mảy may để ý đến cơn bão lòng đang cuộn trào bên trong Subaru, thứ được châm ngòi bởi chính những lời lẽ của cô ta. Trên thực tế, sau khi được đích danh réo tên, Beatrice nắm lấy cánh tay của Echidna và bắt đầu rà soát cái thân xác vốn dĩ trên nguyên tắc là của cô ta; có vẻ như những lời bộc bạch của Echidna đã được chứng minh là sự thật. Và rồi, sau khi tiếp nhận cái kết quả ấy―
"...Được rồi. Tôi đã thấu hiểu được cái tình cảnh ngặt nghèo mà Echidna cùng Anastasia-san đang phải hứng chịu rồi. Chẳng trách sao cô lại nôn nóng muốn leo một mạch lên tận đỉnh của ngọn tháp này đến vậy...
"Tôi không biết liệu chuyện này có mang lại cho cô chút bình yên nào trong tâm trí hay không, nhưng nếu như vị『Hiền giả』được đồn đoán là thông hiểu vạn sự đang ngự bên trong ngọn tháp này, thực sự là một người nắm giữ muôn vàn những tri thức bí truyền, thì rất có khả năng ngài ấy cũng sẽ biết được tung tích về nơi mà cô bé kia đã biến mất. Khi nói ra những lời này, tôi thực sự thừa biết là nó thật bất công đến mức nào, nhưng..."
"Không, không đâu, cảm ơn cô. Như vậy vẫn còn tốt chán so với việc chẳng còn sót lại lấy nửa tia hy vọng nào... cô cũng đang quan tâm đến tôi, và cả Meili nữa, đúng không?"
"Hmm. Biết đâu đấy. Hoặc có lẽ chỉ đơn thuần là do cơ thể này của tôi― và của Ana quá đỗi đáng yêu mà thôi?"
Echidna, với nét lúng túng thoáng hiện trên khuôn mặt, khẽ ngoảnh mặt đi né tránh Emilia, người dường như đã sẵn lòng dang tay đón nhận những lời trần tình của cô ta. Emilia khẽ nheo đôi mắt màu thạch anh tím lại khi chứng kiến cái phản ứng ấy của Echidna. Hít một hơi thật sâu, cô lại một lần nữa cất lời:
"Tôi thậậật sự rất lo lắng cho Meili. Nhưng mà, tôi cũng thấu hiểu những lập luận của Echidna. Vì vậy, bắt đầu từ ngày mai, chúng ta hãy dốc hết toàn lực để cố gắng tiến lên tận đỉnh tháp. Tất nhiên, tôi vẫn sẽ tiếp tục tìm kiếm Meili bằng tất cả sức lực của mình, nhưng..."
"Xin hãy nhớ đừng bỏ bê cái tầm quan trọng của việc chinh phục ngọn tháp này đấy, Emilia-sama."
"Tôi biết mà.
―Đôi khi, bản thân mình cũng buộc phải tự suy xét xem điều gì mới thực sự là quan trọng nhất."
Áp một tay lên má, Emilia tự răn đe chính mình, một sự quyết tâm sắt đá dần nảy mầm sâu thẳm bên trong đáy mắt cô. Quay người lại, cô hướng ánh nhìn về phía Subaru, người nãy giờ vẫn đang thu mình quan sát cuộc hội thoại cứ như thể bản thân chỉ là một kẻ bàng quan đứng ngoài cuộc. Trong một thoáng chốc, sự mãnh liệt chất chứa trong ánh mắt ấy dường như đã lấn át cậu, thế nhưng những lời mà Emilia thốt ra sau đó lại chẳng hề mảy may khoét sâu vào vết thương lòng của cậu.
"Như vậy cũng ổn với anh chứ, Subaru?"
"T-Tôi đoán là chuyện đó cũng ổn thôi. Có như vậy thì Meili cũng có thể yên nghỉ... Không, tôi cho là tất cả chúng ta đều cần phải bước tiếp... Không, không phải cái đó... ừm, tại sao em lại đi hỏi tôi cơ chứ?"
"Bởi vì Subaru đã đọc cuốn sách của Meili mà, đúng không? Khi em nhìn thấy phản ứng của Subaru ngay sau khi anh đọc nó, em... đó là lý do tại sao, em nghĩ người đang cảm thấy lo lắng cho Meili bây giờ nhất hẳn phải là Subaru."
Emilia nhẹ nhàng nhắc nhở cậu về sự thật đó. Lắng nghe những lời của cô, Subaru bất giác nín bặt nhịp thở. Chẳng riêng gì Emilia đang nhìn cậu. Beatrice, Ram, Echidna và cả Julius... tất thảy mọi người đều đang đổ dồn ánh mắt vào Subaru.
Rốt cuộc thì những ý đồ quỷ quyệt nào đang ẩn giấu bên trong những ánh nhìn đăm đăm ấy? Cậu chẳng dám đánh cược đưa ra lấy một lời phỏng đoán. Thậm chí không hề mảy may nhận thức được điều đó, Subaru khẽ mấp máy đôi môi hùa theo cái bóng ma xảo trá đang ngự trị ngay bên trong mình.
"―Chắc chắn là tôi rất lo lắng rồi. Nhưng mà, tôi nghĩ Meili cũng sẽ khao khát việc chúng ta tiếp tục tiến về phía trước thôi."
Có lẽ, chỉ để cậu có thể thốt ra những lời lẽ nông cạn và giả tạo nhất trên cái thế gian này.
※※※※※※※※※※※
―Đêm muộn, Subaru bắt đầu hành động, khi mà, cậu cuối cùng cũng có được khoảng thời gian mà mình có thể tự do xoay xở, mà chẳng sợ một ai quấy rầy.
"――――"
Sau khi cả nhóm quyết định vắt óc tìm kiếm thêm ý tưởng để chinh phục tầng hai, và sau khi đã thiết lập xong xuôi một kế hoạch vững chắc cho ngày mai, cuộc họp quanh bàn ăn tối cuối cùng cũng kết thúc. Sau đó, bọn họ bắt đầu rục rịch sửa soạn để đi ngủ. Đó là một đêm mà những hiểm họa khôn lường đã giáng xuống đầu một trong những người bạn đồng hành của bọn họ. Lẽ tự nhiên, bọn họ đã đề xuất gom tất thảy chăn đệm lại vào chung một phòng và ngủ cùng nhau. Thế là, ít nhiều gì, bọn họ cũng đã tề tựu lại trong một căn phòng, tiện tay dựng lên một tấm vách ngăn dã chiến vắt ngang qua bằng một chiếc chăn để làm rèm che giữa khu vực của nam và nữ.
Thế nhưng, Subaru lại một mực khăng khăng đòi ngủ bên trong căn phòng của tinh linh.
Những di chứng để lại sau khi đọc xong『Cuốn sách của Người Chết』, chính là lý do chủ yếu mà cậu vin vào. Về cơ bản, sau khi chứng kiến những gì đã xảy ra với Subaru ngay sau khi cậu đọc xong『Cuốn sách của Người Chết』đó, chẳng có lấy một ai buồn tranh cãi với cậu nữa. Tất nhiên, Beatrice đã tỏ ra kịch liệt phản đối việc để Subaru phải ngủ lại một mình, thế nhưng căn phòng tinh linh vốn dĩ lại có sức chứa vô cùng eo hẹp. Phát ốm vì lo lắng, giọng nói của Subaru cứ thế run rẩy, ép Beatrice buộc lòng phải rút lại sự phản đối của em ấy.
Thứ đã tác động đến bọn họ có lẽ là cái khuôn mặt tái mét nhợt nhạt tồi tệ của Subaru, chứ chẳng phải là do tài năng diễn xuất thượng thừa gì cho cam. Thành thật mà nói, việc cậu vẫn chưa ngất xỉu đã là một phép màu rồi, bản thân cậu cũng tự nhận thức được rằng mình đang trong một tình trạng vô cùng thê thảm.
" 'Tôi nghĩ Meili cũng sẽ khao khát việc chúng ta tiếp tục tiến về phía trước thôi'. ―Ôi, ôi, Onii-san đúng là một diễn viên tài ba đó nha~? "
"――――"
"Fufu, đừng có vội nổi cáu dẫ~y chứ. Em hông có xỉa xói gì anh đâu. Em thực sự nghĩ dẫy đó, và em cực kỳ tán thưởng màn trình diễn đó của a~nh."
Cậu đã từng nghĩ rằng cô bé ảo ảnh này im ắng đến lạ thường trong suốt buổi họp quanh bàn ăn ban nãy. Cậu tự hỏi liệu có phải em ấy có dính líu gì đó đến cái lời nói dối trắng trợn mà cậu vừa thốt ra vào phút chót hay không. Dẫu cho cậu có cự tuyệt việc phải lắng nghe cái ảo giác phiền toái này, thì việc bịt chặt tai lại để chặn đứng giọng nói của em ấy cũng hoàn toàn vô dụng. Cái chất giọng nũng nịu ngọt ngào ấy vẫn tiếp tục gieo rắc sự khó chịu cho cậu, hệt như âm thanh rợn người của móng tay đang cào gắt gỏng trên mặt bảng đen vậy.
"H~mm, dẫy là, đêm nay anh tính hông xử mệ cái đầu của bà chị tóc xanh kia hỏ?"
"――――"
Cái bóng ma của cô bé ấy không ngừng nhắc đi nhắc lại với Subaru, kẻ đã kiên nhẫn đợi cho đến khi bóng tối bao trùm mới bắt đầu hành động, về sự hiện diện của người đẹp say ngủ bên trong căn phòng. Trước sự cám dỗ từ chính cái ảo ảnh ấy vài giờ trước, câu trả lời của Subaru vẫn vẹn nguyên chẳng hề suy xuyển.
"Vẫn chưa đến lượt của cô ấy đâu."
Bỏ lại câu nói ấy, Subaru bước ra khỏi phòng mà chẳng thèm liếc nhìn khuôn mặt của người đẹp say ngủ lấy một lần. Ngay tại khoảnh khắc ấy, ánh mắt cậu vô tình chạm phải ánh nhìn của Patrasche, con rồng vừa khẽ hé mở đôi mắt. Cậu xử lý tình huống bằng cách đưa một ngón tay lên môi, khẽ suỵt một tiếng, một cử chỉ ra hiệu cho nó phải giữ bí mật. Cậu không biết liệu cái ý đồ ấy đã được truyền đạt đến cô bạn đồng hành bò sát của mình được bao nhiêu phần, nhưng đồng thời cậu lại có cảm giác rằng Patrasche ranh mãnh và thông minh hơn hẳn những sinh vật như chó hay ngựa thông thường nhiều. Bất luận là nó có thực sự hiểu hay không, thì sẽ thật tuyệt nếu như nó tiếp tục giữ im lặng.
"――――"
Sau khi đảm bảo chắc chắn rằng bản thân đã thành công trong việc tạo ra một khoảng không gian trơ trọi chỉ có một mình, cái lý do khiến Subaru bắt đầu rục rịch hành động giữa đêm hôm khuya khoắt thế này— không phải là để tước đoạt sinh mạng của những người bạn đồng hành đang say ngủ và đưa cái kế hoạch『Cuốn sách của Người Chết』của cậu vào thực tiễn.
Tất nhiên, cậu cũng đã suy tính vô cùng cẩn trọng về cái mưu đồ đó rồi. Với năng lực hiện tại của Subaru, cách tốt nhất để biến cái kế hoạch đó thành hiện thực là thông qua những đòn đánh úp bất ngờ, và có thể nói rằng việc ra tay trong lúc bọn họ đang chìm trong giấc ngủ chính là cơ hội ngàn vàng. Tuy nhiên, bây giờ vẫn còn quá sớm. Đó chỉ là phương sách cuối cùng, một hành vi đi ngược lại với nhân tính con người, thứ mà cậu tuyệt đối không nên dấn thân vào trừ phi bọn họ dồn cậu vào bước đường cùng.
Vậy thì, rốt cuộc Subaru bắt đầu hành động giữa đêm đen tĩnh mịch này là vì mục đích gì cơ chứ? Đó là bởi vì―,
"―Cái xác của em, anh định xử lý nó như thế nào đâyyy~?"
Như thể đã đoán tòng tong được Subaru đang hướng về đâu, giọng nói của cô gái nhỏ, tựa hồ như đang đứng ngay sau lưng cậu, buông ra một câu hỏi. Subaru chẳng buồn lên tiếng đáp lại, thế nhưng, cái hướng mà cậu đang cất bước tiến tới lại có giá trị ngang ngửa với một lời xác nhận cho câu hỏi của cô bé.
―Subaru đang hành động để phi tang đi cái xác vẫn đang được giấu kín của Meili.
"――――"
Bất luận cô bé có coi đây là một câu chuyện nực cười, một tình huống may mắn hay là cái quái gì đi chăng nữa, thì tóm lại là, cậu cũng chẳng còn sự lựa chọn nào khác. Việc ngày hôm nay Emilia và những người khác không hề tìm thấy thi thể của Meili nên được gọi là một mưu hèn kế bẩn của ác quỷ, chứ chẳng phải là sự an bài của Chúa trời gì cho cam.
Ngẫm lại thì, xét đến cái hoàn cảnh lúc đó, màn che đậy cho cái tình huống đường đột ấy của cậu chứa đầy rẫy những lỗ hổng to đùng ngã ngửa, hiển nhiên đến mức cậu chỉ muốn tự nguyền rủa chính cái sự ngu độn của bản thân. Thật bất ngờ làm sao, cái xác vẫn chưa bị phát hiện. Chuyện đó đã cứu rỗi mạng sống của cậu. Thế nhưng, bắt đầu từ ngày mai, trong lúc dồn toàn tâm toàn ý vào việc chinh phục ngọn tháp, sẽ chẳng có gì lạ nếu như bọn họ tình cờ vấp phải một thứ gì đó đã vô tình lọt qua kẽ tay.
Ít nhất thì, cậu dám chắc rằng Emilia sẽ không đời nào từ bỏ việc lùng sục Meili. Nhìn cái cách cô ấy là một người con gái chẳng hề vướng bận bất kỳ rắc rối nào của riêng mình, trái tim cô ấy sẽ chẳng bao giờ chịu khuất phục cho đến khi mọi chuyện được giải quyết êm xuôi, thật quá đỗi dễ dàng để mường tượng ra cảnh cô ấy sẽ tiếp tục bới móc tung tích của cô bé đã bốc hơi kia.
Chính vì lẽ đó, việc Subaru phải đảm bảo được sự bình yên trong tâm trí là một điều tối quan trọng. Nếu không có được sự bình yên ấy, cậu sẽ chẳng thể nào đặt nền móng cho sự thành công của mình được. Trừ phi cậu thiết lập được cái nền móng ấy, bằng không cậu sẽ chẳng thể nào xây dựng nên tòa lâu đài của mình ở trên đó trong tương lai. Nếu như cái nền móng ấy không được kiến tạo, cậu sẽ vĩnh viễn không thể chạm tay tới tương lai của mình.
Và đối với sự bình yên của Natsuki Subaru, sự tồn tại của Meili Portroute chính là một chướng ngại vật khổng lồ.
"Em có cảm giác như thể anh đang... càng lúc càng trở nên bồn chồn hơn ở bên trong cái đầu của anh rồi đó."
Cậu vờ như hoàn toàn điếc đặc trước những lời cô lải nhải. Cô bé ảo ảnh đó vừa mới đưa ra một lời khẳng định chắc nịch, cô sẽ lại tiếp tục ngáng đường cậu. Cậu kiên quyết cự tuyệt không để chuyện đó xảy ra.
Trong lúc Subaru rón rén lẩn khuất giữa màn đêm, cẩn thận để không thu hút bất kỳ sự chú ý nào về phía mình, cậu đã đặt chân đến căn phòng nơi cậu vứt cái xác của Meili. Dẫu cho các căn phòng trong khu vực này thoạt nhìn đều y chang nhau, nhưng bạn vẫn có thể nhìn thấy sự đổi màu loang lổ trên bức tường đá ngay gần lối vào của căn phòng này, biến nó trở thành một cột mốc giúp cho căn phòng trở nên cực kỳ dễ nhận diện.
"Thành thật mà nói, chuyện này sẽ để lại một dư vị tồi tệ lắm đây..."
Việc lôi xác cô bé ra khỏi lối vào của ngọn tháp, ném ra ngoài sa mạc rồi vùi lấp dưới lớp cát có lẽ là hạ sách tốt nhất. Cô bé sẽ tiếp tục thối rữa nếu cứ bị vứt lăn lóc thêm vài ngày nữa bên trong tòa nhà này. Và dẫu cho nhiệt độ ở đây không quá nóng cũng chẳng quá lạnh, một cơ thể, sau khi đã ngừng mọi chức năng sinh học, thì không thể nào hy vọng rằng nó sẽ thoát khỏi quá trình phân hủy được.
Quả thực, nếu cậu muốn vĩnh viễn không bao giờ phải nhìn thấy nó thêm một lần nào nữa, cách hoàn hảo nhất là phải ném nó ra thật xa khỏi ngọn tháp, dẫu cho việc đó có phiền phức đến mức nào đi chăng nữa, và biến cô bé thành bữa ăn thịnh soạn cho lũ Ma thú đang lảng vảng rình rập bên ngoài kia. Tuy nhiên, cậu mường tượng ra cái viễn cảnh thứ tội lỗi ấy sẽ đè nặng lên trái tim mình ra sao. Bất luận thế nào đi chăng nữa, đó là một quyết định bất khả thi.
"――――"
Ở sâu tít phía cuối căn phòng lờ mờ tối, ngự trị một khối đá vuông vức. Nằm ngay ở phía đối diện của nó, cái xác của cô bé đã được giấu đi. Bạn sẽ chẳng thể nào ngó lơ nó nếu như bạn chủ đích tìm kiếm nó. Đó quả thực là một cách giấu giếm vụng về và ấu trĩ đến thảm hại. Trong lúc vẫn đang cảm thấy sự thảm hại của bản thân vì đã mất đi sự tỉnh táo, Subaru vòng ra phía sau khối đá.
Nơi đó, nơi che giấu cái thi thể đã chết ngót nghét nửa ngày trời của Meili――
"――Hả?"
Trong vô thức, giọng nói của cậu rỉ ra khỏi kẽ môi. Tâm trí cậu cự tuyệt việc tiếp nhận cái quang cảnh đang bày ra ngay trước mắt.
Phía sau khối đá đó, hoàn toàn chẳng có lấy một thứ gì cả. Rõ ràng khi trước, cậu ít nhất cũng đã cất công sắp xếp thi thể của cô bé nhỏ, khẽ vuốt mắt cho ẻm, rồi đan chéo hai cánh tay cô lại đặt lên trên ngực cơ mà.
Cô bé với những vết bầm tím khủng khiếp hằn rõ trên chiếc cổ trắng bệch, cái xác của cô bé ấy, hay thậm chí những vết tích thuộc về cô... tất thảy đều đã không cánh mà bay.
"Tại-… sao… Mình dám chắc là… Mình đã bỏ nó lại ở đây mà…"
Đáng lý ra nó phải ở đây chứ. Cậu tuyệt đối không thể nào nhầm lẫn căn phòng được. Cậu đã không hề phạm phải một sai lầm cơ bản đến như vậy khi bước chân đến nơi này. Cậu không hề nhầm. Vậy nếu như cậu không nhầm, thì cái xác chết đáng lẽ phải nằm chình ình ở đây rốt cuộc đang ở cái xó nào?
―Cái thi thể của Meili Portroute rốt cuộc đã bốc hơi đi đằng nào rồi?
"―Ngươi đang rón rén lén lút tìm kiếm thứ quái quỷ gì giữa đêm hôm khuya khoắt thế này hả, Barusu?"
"―hk!?"
Bàng hoàng sửng sốt trước giọng nói lạnh toát vang lên từ phía sau, Subaru hoàn toàn đông cứng cả lại, và rồi, cậu sợ hãi quay ngoắt người lại về phía sau.
Với một khuôn mặt tái nhợt đi, lọt cậu trông thấy một hình bóng lọt thỏm vào trong tầm nhìn của mình, ngay tại lối vào của căn phòng không mấy nhỏ bé này, sừng sững dáng vẻ của một cô gái duy nhất.
Cô gái ấy có mái tóc màu hồng cắt ngắn ngang vai, cô cũng sở đôi con ngươi màu hồng nhạt sắc lẹm; cùng với hai cánh tay khoanh trước ngực, cô ấy giữ một nét mặt kiêu ngạo nhưng cũng vô cùng kiều diễm và ném một ánh nhìn lạnh lẽo về phía cậu.
Với một cảm giác lạc lõng chất chứa trong lồng ngực, trong lúc chằm chằm nhìn vào một Subaru đang hóa đá, cô gái ấy― Ram, xoáy sâu ánh mắt vào đôi đồng tử của cậu, và với một tông giọng lạnh lẽo tuyệt đối, cô cất lời,
"Hay có lẽ ta nên gọi ngươi là một thứ hàng giả mạo rẻ tiền mới đúng. Một bản sao rác rưởi, chẳng ra gì của Barusu― Không, của Natsuki Subaru."
※※※※※※※※※※※※※
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
