Chương 41: Mùi hương của sự Bình yên.
–– Ngay khi ý thức cậu vừa mới lờ mờ quay trở lại, thì cái thứ cảm giác tồi tệ đầu tiên mà cậu cảm nhận được lại chính là một sự khó thở đến nghẹt thở bóp nghẹt lấy lồng ngực mình.
"Khụ, khụ, khạc."
Lờ mờ cảm nhận được có một thứ gì đó vô cùng nghèn nghẹt và gớm ghiếc đang ứ đọng đầy bên trong khoang miệng mình, cậu bắt đầu ho sặc sụa một cách bạo lực – rồi cuống cuồng nhổ toẹt đống cát khô khốc đó ra ngoài, đồng thời khó nhọc cố gắng hé mở đôi mí mắt đang trĩu nặng nghìn cân của mình lên. Cậu quả thực đã mất đi ý thức trong một khoảng thời gian khá dài.
Cậu có thể cảm nhận rõ rệt từng hạt cát li ti đang vướng víu và kẹt cứng bên dưới hàng lông mi của mình. Trong khi vẫn đang chật vật chống chọi lại cái cảm giác cộm xốn đầy khó chịu đó, Subaru bắt đầu lơ mơ tự hỏi xem rốt cuộc cái chuyện quái quỷ gì đã vừa mới xảy ra, và rồi cậu điên cuồng vắt óc hòng nhớ lại xem bản thân đã phải nếm trải những cái điều kinh hoàng gì ngay trước cái khoảnh khắc chết tiệt đó.
Nếu như mớ ký ức hỗn độn của cậu vẫn còn đang hoạt động chính xác, thì trước đó đã nổ ra một sự hoảng loạn vô cùng kinh khủng bủa vây lấy cậu, và rồi ngay sau đó, cậu đã liều mạng tìm đủ mọi cách hòng tẩu thoát khỏi cái ngọn tháp bằng đá kia. Hoàn toàn không có mảy may một chút nghi ngờ nào về cái sự thật rằng bản thân cậu đã thành công trong việc chuồn êm ra khỏi ngọn tháp đó mà không hề bị bất cứ một ai phát giác hay cản bước cả, thế nhưng –
"Con giun đất quái quỷ đó… cùng với cái luồng ánh sáng chói lòa... màu trắng đó…"
Vừa rùng mình hồi tưởng lại cái chuỗi sự kiện kinh hoàng tột độ vừa mới ập đến ngay sau cái khoảnh khắc tẩu thoát đó, và rồi cậu nhớ lại cái viễn cảnh có những đòn tấn công hủy diệt cứ liên tiếp giáng xuống hệt như một cơn mưa bom bão đạn ấy, thứ cứ liên tục và nặng nề trút xuống hết đòn này đến đòn khác nhiều đến mức làm cho Subaru bắt đầu cảm thấy vô cùng ngờ vực về việc liệu bản thân mình có thực sự vẫn đang còn sống hay không nữa. Phải chăng, tất thảy chỉ đơn thuần là nhờ vào một sự may mắn đến khó tin nào đó mà cậu mới có thể lết qua được toàn bộ những sự kiện dị thường và điên rồ mà bản thân vừa mới bị tàn nhẫn lôi tuột vào? Tuy nhiên, dẫu cho cậu có thực sự chết đi thêm một lần nữa, thì cái khả năng để bản thân cậu được phép ngoan ngoãn nằm yên dưới mồ cũng là một điều vô cùng mờ mịt và đáng ngờ. Quả thực, đó chính là cái số phận bi đát của một Natsuki Subaru ở thời điểm hiện tại, một cái dị vật ngoại lai hoàn toàn không hề được chào đón ở cái thế giới này.
"Ngay sau khi mấy cái ngòi chích khốn khiếp đó găm xuống, mình lại xui xẻo rơi tọt thẳng vào giữa cái tổ mối đó..."
Cậu vẫn còn nhớ in hằn cái khoảnh khắc nền đất ngay bên dưới chân mình đột ngột sụp lún một cách thảm hại, và rồi cậu, cùng với cái đống xác chết khổng lồ bầy nhầy của con giun đất đó, đã bị mặt đất hung hăng nuốt chửng hoàn toàn. Cậu đã điên cuồng vùng vẫy hòng vươn phần đầu của mình lên cao nhất có thể cốt chỉ để ngoáp lấy một chút dưỡng khí mong manh, thế nhưng rồi ngay cả cái đầu của cậu cũng bị bãi cát lún đó tham lam nuốt trọn mất, và thế là ý thức của cậu dần dần mờ đi rồi vụt tắt hoàn toàn. Đáng lý ra, cậu đã phải bị chết ngạt dưới cái đống cát bụi mịt mờ ấy rồi mới phải, thế nhưng sự tình lại hoàn toàn không diễn ra theo cái chiều hướng tồi tệ đó.
"Cái nơi chốn này... liệu đây có phải là khu vực nằm ẩn sâu bên dưới lòng đất của cái bãi sa mạc ngoài kia không?"
Vừa khó nhọc đưa mắt đảo quanh một vòng, cậu bàng hoàng nhận ra rằng bản thân hoàn toàn không thể nào tìm thấy được bất kỳ một nguồn sáng le lói nào bên trong cái căn phòng đó; bóng tối ngự trị ở nơi này đặc quánh và u ám đến mức cậu chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy được những thứ đang nằm ngay sát sạt bên cạnh mình mà thôi. Vừa nặng nhọc cố gắng giữ cho đôi mí mắt đang trĩu xuống của mình mở to ra, cậu vừa khó nhọc rút bàn tay của mình ra khỏi đống cát lún, và rồi chậm rãi đẩy nó vươn về phía trước mặt. Cậu chỉ có thể miễn cưỡng nhìn thấy được cái hình bóng mờ nhạt của nó đang hiện hữu ở đó mà thôi. Cái thế giới bủa vây xung quanh cậu lúc bấy giờ quả thực là quá đỗi mờ mịt và tăm tối, khiến cho cậu hoàn toàn bất lực trong việc xác nhận được sự tồn tại của cái thứ vốn dĩ được coi là chiếc phao cứu sinh duy nhất của mình.
–– Dường như, cậu quả thực chỉ đang bám víu một cách vô cùng chật vật vào cái ranh giới mong manh của cõi nhân sinh này mà thôi.
"... Cái tình cảnh quái quỷ này hoàn toàn chẳng có vẻ gì là hấp dẫn cả đâu, cái thứ chết tiệt ngu ngốc."
Vừa lầm bầm chửi rủa trong tâm trí với một mớ suy nghĩ u ám đến nhường ấy, Subaru vừa cẩn trọng cố gắng nhúc nhích chậm rãi tứ chi của mình, trong một nỗ lực tuyệt vọng hòng giải phóng cơ thể vốn dĩ đang bị chôn chặt dưới lớp cát lún đó ra khỏi thứ áp lực nặng nề đang không ngừng đè nén lên xung quanh. Cái cảm giác nghẹt thở đến mức không thể nào hô hấp nổi ban nãy thực chất là bắt nguồn từ việc nửa thân dưới của cậu, tính từ phần thắt lưng trở xuống, đã bị cái lớp đệm cát này tham lam nuốt chửng. Quả thực là một sự may mắn đến khó tin khi mà phần thân trên của cậu vẫn chưa hề bị chôn sống hoàn toàn. Có thể nói rằng, cái công cuộc chật vật tự giải cứu bản thân này hoàn toàn có thể được ví von như cái trò chơi rút cờ trên một đống cát mà không được phép làm cho lá cờ bị đổ gục vậy. Subaru vô cùng thận trọng tự đào bới và kéo lê cơ thể mình ra khỏi đống cát lún đó, vừa làm vừa cẩn thận gạt mớ cát bụi sang một bên, cốt chỉ để đảm bảo chắc chắn rằng bản thân sẽ không phạm phải bất kỳ một cử động ngu ngốc nào khiến cho mình lại một lần nữa bị chôn vùi dưới lớp cát tử thần ấy.
"……………………."
Ngay sau khi vừa mới trầy trật bò ra được khỏi đống cát lún đó, cậu chợt cảm thấy một sự mệt mỏi rã rời khủng khiếp ập đến và hoàn toàn đánh gục bản thân. Rất có khả năng, nguyên cớ là bởi vì nhiệt độ cơ thể của cậu đã bị lớp cát lạnh ngắt đó hút cạn kiệt, kết hợp cùng với thứ áp lực nặng nề mà nó vẫn luôn không ngừng đè nén lên cơ thể cậu suốt từ nãy đến giờ. Cái sự thật tàn nhẫn rằng bản thân cậu hoàn toàn không thể nào đong đếm được xem mình đã bị bất tỉnh nhân sự trong bao lâu quả thực là một điều vô cùng tồi tệ và đáng sợ.
"Chắc hẳn là mình đã vô cùng may mắn nên mới không bị một con giun đất gớm ghiếc nào khác lôi ra nhai đầu trong cái lúc mà mình đang bất tỉnh nhân sự..."
Vừa khó nhọc lẩm bẩm thốt ra những lời lẽ đó, Subaru vừa cay đắng nhận ra rằng cuống họng của mình hiện tại đang khô khốc và rát bỏng hệt như bị lửa đốt, và rồi cậu vô thức đưa tay quờ quạng quanh vùng thắt lưng. Ngay cái lúc mà cậu lén lút chuồn ra khỏi ngọn tháp, cậu rõ ràng đã cẩn thận buộc chặt một vài chiếc túi da chứa đầy một lượng nước uống đủ để giúp bản thân an toàn băng qua được cái vùng hoang mạc ngoài kia vào ngay phần thắt lưng này. Thế nhưng, những ngón tay của cậu, vốn dĩ đang tuyệt vọng quờ quạng hòng chộp lấy cái thứ chất lỏng cứu mạng đó, lại chỉ nắm được rỗng tuếch một khoảng không khí mỏng manh. Mặc cho cậu đã cố gắng sờ soạng và lục lọi xung quanh thắt lưng không biết bao nhiêu lần đi chăng nữa, thì cậu vẫn hoàn toàn chẳng thể nào tìm thấy được tung tích của mấy chiếc túi da đựng nước đó.
"Đáng lý ra mình đã phải lường trước được cái viễn cảnh tồi tệ này rồi mới phải, xét đến cái sự thật rằng bản thân đã bị chôn vùi dưới cát từ tận phần eo trở xuống cơ mà..."
Xem chừng, mấy cái túi nước quý giá đó đã bị đứt lìa và rơi rớt mất dạng ngay tại cái khoảnh khắc mà cậu bị bãi cát lún đó hung hăng nuốt chửng. Không những thế, có vẻ như ngay cả mấy cái tay nải chứa đầy lương thực dự trữ khẩn cấp của cậu cũng đã xui xẻo chịu chung một số phận hẩm hiu và tuột mất từ lúc nào chẳng hay. Dẫu cho cái sự mất mát chết người này đang phơi bày một sự thật tàn khốc rằng bản thân cậu đang rơi vào một cái tình thế thập tử nhất sinh, thế nhưng, tận sâu bên trong thâm tâm, cậu lại kỳ lạ thay vẫn duy trì được một sự bình tĩnh đến lạnh người. Căn bản là, trái tim của cậu giờ đây dường như đã trở nên chai lỳ và tê liệt hoàn toàn trước vô vàn những tình cảnh bi đát và tàn nhẫn này mất rồi; có lẽ, cái việc cứ phải cuống cuồng hoảng loạn lên phản ứng lại một cách thái quá mỗi khi gặp phải những cái sự kiện kinh hoàng như thế này quả thực đang dần trở nên vô cùng lố bịch và ngớ ngẩn.
"Ít nhất thì, chắc chắn bọn chúng phải đang bị rơi rớt lẩn khuất ở đâu đó quanh đây thôi... ể?"
Vừa lảo đảo quỳ gối xuống nền cát, cậu vừa bắt đầu quờ quạng sờ soạng xung quanh cái bờ vực của ụ cát mà bản thân vừa mới chật vật chui ra được. Ở đó quả thực có một lượng cát khổng lồ tụ lại. Cậu vốn dĩ hoàn toàn chẳng dám ôm ấp lấy một hy vọng mỏng manh nào về việc bản thân có thể tìm lại được bọn chúng, thế nhưng, hệt như một sự an ủi nhỏ nhoi từ số phận, cậu bất ngờ chạm phải một thứ gì đó mềm mềm và nham nháp ở đúng cái vị trí mà cơ thể mình vừa mới trượt ra khỏi đống cát. Sau khi đã cẩn thận dùng những ngón tay của mình để sờ nắn và xác nhận lại, cậu bàng hoàng nhận ra rằng cái thứ đó thực sự chính là chiếc túi da đựng nước mà bản thân vẫn luôn tuyệt vọng tìm kiếm. Tuy nhiên,
"Nó trống rỗng mất rồi, thế thì cái cớ quái quỷ gì mà mình lại cứ phải tỏ ra ngạc nhiên và hụt hẫng một lần nữa cơ chứ...?"
Ngay khi vừa mới cầm gọn chiếc túi da đó trong tay và rồi ước chừng thử cái trọng lượng nhẹ hều của nó, cậu lập tức cay đắng nhận ra rằng những thứ chất lỏng cứu mạng bên trong nó đã hoàn toàn chảy sạch sành sanh không còn lấy một giọt. Chỉ để đề phòng hờ cho cái hy vọng mong manh cuối cùng, cậu vội vã đưa miệng của chiếc túi da đó kề sát lên bờ môi nứt nẻ của mình, thế nhưng, xót xa thay, chỉ có vỏn vẹn vài giọt nước đục ngầu lác đác rỏ xuống và chạm vào đầu lưỡi của cậu mà thôi. Dẫu cho đó chỉ là một lượng nước ít ỏi đến mức đáng thương đi chăng nữa, thì ở cái thời điểm hiện tại, từng giọt từng giọt nước đó đều mang một giá trị cứu mạng vô cùng to lớn. Cậu thực sự đang vô cùng khát khao được uống nhiều hơn thế. Subaru lẳng lặng giắt lại chiếc túi da rỗng tuếch đó vào thắt lưng của mình, và rồi quyết định sẽ tiếp tục rà soát sờ soạng xung quanh thêm một lần nữa.
"………………….?"
Nếu như cậu đã có thể tìm thấy được chiếc túi nước của mình, thì ắt hẳn cũng sẽ có một cơ may nhỏ nhoi nào đó giúp cậu tìm lại được đống lương thực dự trữ đó. Thế nhưng, cái niềm hy vọng le lói đó lại một lần nữa bị số phận phũ phàng phản bội, y hệt như cái lúc mà cậu tìm thấy chiếc túi đựng nước rỗng tuếch đó vậy.
–– Toàn bộ đống lương thực của cậu đã bị bung bét và giờ đây đang vương vãi tung tóe khắp mọi ngóc ngách xung quanh cái ụ cát mà cậu vừa mới bị chôn vùi, trông cái cảnh tượng thảm hại ấy hệt như thể vừa mới có một bầy thú hoang cào xé và ăn dở đống thức ăn đó một cách vô cùng nham nhở vậy.
"……………………"
Vì bóng tối u ám bủa vây xung quanh, cậu hoàn toàn không thể nào nhìn rõ được cái khung cảnh ngổn ngang xung quanh cái hố cát lún đó. Tuy nhiên, cậu vẫn có thể lờ mờ nhận ra được một sự thật tàn nhẫn rằng đống thức ăn quý giá mà bản thân đã cất công mang theo giờ đây đang nằm vương vãi rải rác khắp nơi. Những mảnh vụn thức ăn nát bấy và vỡ vụn đang nằm trơ trọi ngay trên lòng bàn tay cậu hoàn toàn chẳng còn duy trì được cái hình dáng nguyên bản của chúng nữa – nếu như phải thẳng thắn thừa nhận, thì cậu thừa biết rằng đống thức ăn này hiện tại đã hoàn toàn ôi thiu và không thể nào nhét vào miệng được nữa, thế nên cậu đành ngậm ngùi để mặc cho bọn chúng tiếp tục nằm vương vãi rải rác ở đó.
Khó nhọc nuốt khan một ngụm nước bọt, cuống họng của Subaru lại không ngừng quặn lên vì một cơn khát cháy cổ. Đống lương thực cứu mạng của Subaru giờ đây đã vương vãi tung tóe khắp mọi nơi xung quanh cậu. Cái sự thật nghiệt ngã đó đang không ngừng cào xé và gào thét điên cuồng bên trong tâm trí Subaru, hệt như thể nó đang dùng những móng vuốt sắc lẹm để cào rách toạc lấy cậu vậy, trong lúc bản thân cậu vẫn đang tuyệt vọng cố gắng bấu víu lấy chút bình tĩnh cuối cùng. Subaru bắt đầu vã mồ hôi hột ròng ròng một cách không kiểm soát, vô tình phung phí đi một lượng nước quý giá còn sót lại bên trong cơ thể, khi mà một nỗi khiếp sợ tột độ đang dần lấp đầy trái tim cậu ngay lúc cậu mường tượng ra cái viễn cảnh tồi tệ bản thân sẽ bị biến thành miếng mồi ngon cho lũ giun đất khổng lồ gớm ghiếc kia xâu xé.
Theo như nguồn gốc xuất hiện của nó, cái con giun đất khổng lồ đó rõ ràng đã trườn lên từ chính cái nơi chốn quỷ quái này, nói một cách dễ hiểu hơn, thì cái hầm ngầm tăm tối này đích thị chính là cái hang ổ trú ngụ của loài quái vật đó. Dẫu cho cái con giun đất vốn dĩ được coi là thủ lĩnh cai trị cái hang ổ này đã bị tiêu diệt đi chăng nữa; thì cậu cũng sẽ hoàn toàn chẳng mảy may cảm thấy ngạc nhiên một chút nào nếu như vẫn còn tồn tại vô số những con quái vật gớm ghiếc khác đang nhung nhúc sinh sống dọc theo cái dãy hành lang ngầm này, những kẻ vốn dĩ vẫn luôn cùng chung sống dưới một mái nhà với cái con quái vật vừa bị hạ gục đó.
"Mình thực sự cần phải cuốn gói khỏi cái chốn quỷ quái này..."
Càng nhanh càng tốt, không thể chần chừ thêm được nữa.
Tuy nhiên, cậu cay đắng nhận thức được một điều rằng bản thân hoàn toàn mù tịt và không thể nào nhìn rõ được vạn vật xung quanh mình. Cậu bắt đầu lạch bạch bò trườn đi bằng cả hai tay và hai đầu gối, hoàn toàn phó mặc vào thứ cảm giác sờ soạng dò dẫm con đường ngay bên dưới chân mình, bất chấp cái việc bản thân thậm chí còn chẳng thể nào chạm tới hay xác định được vị trí của những bức tường đá. Cậu chỉ có thể lầm lũi trốn chạy bằng cách lê lết trên tứ chi một cách vô cùng thảm hại, luôn luôn phải cẩn trọng kiểm tra lại từng centimet mặt đất, từng vách tường, từng lối rẽ, và bảo vệ lấy cái sự tồn tại mong manh của chính bản thân mình.
"Ái chà, đau quá… khốn kiếp thật, đau quá đi mất…"
Cái vành tai bên phải của cậu trước đó đã xui xẻo bị cái ngòi chích phát sáng đó sượt ngang qua và để lại một vết thương tứa máu, những chiếc móng tay trên bàn tay phải của cậu thì vẫn đang trong quá trình tái tạo lại vô cùng dang dở và đau nhức, và dĩ nhiên là toàn bộ đống nội tạng bên trong cơ thể cậu thì vẫn đang không ngừng biểu tình bằng những cơn quặn thắt dữ dội. Trong lúc phải cắn răng gánh chịu tất thảy những nỗi thống khổ tột cùng đó, Subaru vẫn cứ lầm lũi bò trườn về phía trước, tuyệt vọng tìm cách tẩu thoát khỏi cái nơi chốn khỉ ho cò gáy này. Ngay cả khi trước đó cậu vẫn chưa thực sự thấu tỏ được việc rốt cuộc cái thứ quái quỷ gì đang truy đuổi khiến cho bản thân phải cắm đầu chạy thục mạng đi chăng nữa, thì giờ đây, cậu thừa biết rằng mình bắt buộc phải làm bất cứ giá nào cốt chỉ để có thể thoát khỏi cái sinh vật kỳ dị và gớm ghiếc đó.
Nói chung là, để có thể giữ lại được cái mạng sống mỏng manh và thoát khỏi sự truy sát của cái sinh vật lạ lẫm đang không ngừng gieo rắc một nỗi kinh hoàng tột độ cho mình lúc bấy giờ, cậu hoàn toàn chẳng còn lấy một phương cách nào khác ngoài việc tiếp tục đâm lao theo cái cuộc hành trình tẩu thoát tuyệt vọng này.
※※※※※※※※※※※※※
"――――"
Hít khịt mũi một tiếng, Subaru bắt đầu xê dịch chân tay, tiến về phía đó như thể đang bị một thế lực vô hình nào đó dẫn dắt.
Thứ mùi ấy dần trở nên nồng đậm hơn, hóa thành một cảm giác chân thực đến rõ ràng, và rồi, nó cứ thế dẫn lối cho cậu tiến sâu hơn vào bên trong.
――Chuyện đó xảy ra vào khoảng chừng một giờ đồng hồ sau khi cuộc trốn chạy bằng cách lê lết trên mặt đất của cậu bắt đầu.
Vừa lang thang trốn chạy một cách vô định, Subaru vừa vô số lần trượt ngã xuống những gò cát, bị cản bước bởi những bức tường mọc lên giữa chốn không đường không nẻo, và thỉnh thoảng, cậu lại hoảng loạn lăn lộn trên mặt đất vì khiếp sợ trước những cơn mưa cát bất chợt trút xuống từ trên đỉnh đầu.
Trong lúc không ngừng lặp đi lặp lại những hành động đó, Subaru chợt nhận ra rằng bản thân đang bị giam cầm bên trong một khoảng không gian rỗng tuếch, nằm sâu dưới lòng đất của sa mạc.
Dẫu cho việc nhận ra điều đó chẳng mang lại chút cứu rỗi nào cho tình cảnh hiện tại của cậu, thế nhưng, một dấu hiệu mang ý nghĩa thực sự đã xuất hiện ngay sau khoảnh khắc cậu thấu tỏ được sự thật phũ phàng ấy.
――Đó là một thứ mùi hương kỳ lạ đến mức khiến người ta phải đắm chìm, bất thình lình xộc thẳng vào khoang mũi cậu.
Thứ mùi kỳ lạ đó, tuyệt đối không thể nào được miêu tả bằng hai chữ "thơm tho" hay "ngào ngạt".
Nếu đặt trong những tình huống bình thường, thì mùi hương vốn dĩ chỉ là một mẩu thông tin chứa đầy sự sai lệch, được xếp ở mức độ ưu tiên cực kỳ thấp trong việc phán đoán tình hình. Tuy nhiên, khi mà tầm nhìn đã bị bóng tối đặc quánh tước đoạt hoàn toàn, và khi mà cậu đang mắc kẹt trong một thế giới trống rỗng nơi ngay cả âm thanh cũng trở nên mơ hồ đến khó tả, thì cái thứ mùi hôi thối đột ngột bốc lên ấy lại mang đến cho cậu một cảm giác vô cùng mới mẻ.
Chính vì lẽ đó, tựa như một đứa trẻ chập chững biết đi chỉ biết bám víu vào những bức tường, Subaru đã bị thứ mùi hương đó mê hoặc và bắt đầu bò trườn về phía nó.
Vừa hít khịt mũi, vừa duy trì tư thế hệt như một con chó, cậu để cho mùi hương kia dẫn lối tiến sâu hơn vào bên trong khoảng không gian rỗng tuếch――không, cậu cũng chẳng rõ là mình đang tiến vào sâu bên trong hay đang quay ngược trở ra ngoài nữa, và cái sự chỉ dẫn vô định ấy cứ thế kéo cậu đi.
"Hộc, hộc, hộc..."
Chẳng biết từ lúc nào, Subaru đã thè lưỡi ra ngoài, thở hồng hộc hệt như một con chó thực thụ vậy.
Cậu từng nghe nói rằng loài chó thè lưỡi ra ngoài là để điều hòa thân nhiệt, thế nhưng, cái lý do đó lại hoàn toàn không thể áp dụng cho hành động hiện tại của Subaru. Việc Subaru thè lưỡi ra ngoài, và việc cậu mang một bộ dạng hệt như loài chó để đương đầu với bóng tối, tất thảy chỉ là vì cậu muốn để cho những luồng gió mỏng manh lướt qua đầu lưỡi mình, hòng thu thập thêm bất cứ thông tin nào dù là nhỏ nhoi nhất.
"――――"
Giữa chốn bóng tối mịt mùng, chỉ trong vỏn vẹn vài giờ đồng hồ, Subaru đã nảy sinh một ảo giác rằng bản thân đã hóa thành một sinh vật hoàn toàn thích nghi với bóng đêm tĩnh mịch. Dĩ nhiên, cái cảm giác toàn năng giả tạo ấy khác xa một trời một vực so với thực tế đang hiện hữu.
Vẫn như thường lệ, bóng tối chẳng ban phát cho Subaru bất cứ điều gì, và trong cái không gian cô độc đến rợn người ấy, thứ duy nhất còn vang vọng lại chỉ là tiếng thở dốc của chính cậu, cùng với tiếng cào xới những lớp cát mỏng manh――tuy nhiên, đối với Subaru lúc này, điều đó lại mang đến một sự dễ chịu đến lạ kỳ.
(Đáng sợ quá, kinh khủng quá, mình phải nghĩ cách gì đó mới được.)
Cái cảm xúc vốn dĩ vô cùng hiển nhiên của một con người ấy, cậu chỉ ôm ấp nó trong khoảng thời gian đầu mà thôi.
Giờ đây, Subaru lại đâm ra yêu say đắm cái sự tĩnh lặng và bóng tối này, yêu cái không gian『cô độc』nơi chẳng có lấy một bóng người bấu víu này.
Nếu ở nơi này, cậu sẽ không phải chịu thêm bất cứ thương tổn nào nữa.
Nếu ở nơi này, cậu chỉ cần tiếp tục vật lộn để trốn thoát là đủ rồi.
Nếu ở nơi này, dẫu cho cậu chẳng cần phải nghĩ ngợi điều gì, thì cậu vẫn có những việc mà bản thân bắt buộc phải làm.
Một cảm giác đình trệ như thể đang đắm mình trong một vũng bùn âm ấm lan tỏa, ôm trọn lấy tâm trí đang bị dồn ép trong tình cảnh nguy ngập của Subaru, và cậu cảm nhận được rằng nó đang dần trở nên bão hòa, hệt như một mớ đất sét nhão nhoét vậy.
Cứ thế này, nếu như cậu có tan chảy và biến mất hoàn toàn vào trong nó, thì như vậy... liệu có sao không nhỉ?
――Dẫu cho cậu đã đắm chìm trong cảm giác trốn chạy đầy trì trệ và chán chường đến mức nảy sinh những suy nghĩ như vậy.
"Chết tiệt, cái quái gì thế này..."
Lẽ ra Subaru phải đang bò trườn một cách vô cùng suôn sẻ bên trong cái không gian rỗng tuếch mù mịt này mới phải.
Trên đường đi, cậu bắt gặp những ngã rẽ chia làm hai ngả trái phải, và sau khi vò đầu bứt tai không biết nên đi hướng nào, cuối cùng cậu đã chọn rẽ phải, và từ đó, một chuyến hành trình dài đằng đẵng lần theo mùi hương lại tiếp tục.
Liệu ở nơi cuối con đường đó có tồn tại một bến đỗ bình yên nào không? Liệu cậu có thể chạm tới một nơi ngập tràn ánh sáng hay không? Dẫu cho chẳng hề ôm ấp lấy một chút viễn cảnh tươi sáng nào, Subaru vẫn chẳng màng bận tâm mà cứ thế lao thẳng về phía trước.
Thế nhưng――,
"Đến tận đây rồi, mà lại là ngõ cụt sao...?"
Sau khi cắn răng chịu đựng để bò qua một lối đi ngày càng thu hẹp lại, với độ dốc ngày một gắt gao hơn, thứ đang chờ đợi Subaru ở phía trước lại là một lối đi chật hẹp đến mức cậu chỉ có thể bò trườn để nhích từng chút một theo đúng nghĩa đen, và ở nơi tận cùng của con đường đó là một bức tường cát――nói tóm lại, đó chính là điểm kết thúc của cái thứ mùi hương kia.
"Mình cất công mò mẫn đến tận đây để làm cái quái gì cơ chứ... khoan đã, từ từ đã nào."
Bực dọc trước cái tình cảnh bế tắc này, ngay khi Subaru toan vung tay đấm thẳng vào bức tường cát, cậu bỗng khựng lại. Và rồi, cậu bắt đầu vò đầu bứt tai trước sự mâu thuẫn giữa cái thứ mùi hương mà mình đã cất công lần theo với tình cảnh hiện tại.
Subaru, không thể nghi ngờ gì nữa, chắc chắn đã tìm đến được nơi này nhờ vào việc dựa dẫm vào cái thứ mùi hương đang phảng phất trong không khí.
Mùi hương đó đã nương theo làn gió, và chắc chắn là nó đã bay đến tận chỗ Subaru từ một nơi xa xôi dịu vợi nào đó. Nói cách khác, nếu như có chỗ hở để cho gió lùa vào, thì làm sao mà con đường này lại có thể kết thúc bằng một ngõ cụt nằm sâu bên dưới lớp cát như thế này được cơ chứ.
Gió chắc chắn phải thổi từ bên ngoài vào trong cái không gian rỗng tuếch này mới phải.
"Nếu đã vậy thì...!"
Cậu sờ soạng xung quanh bằng cả hai tay, phát ra những tiếng bôm bốp, và rồi Subaru bắt đầu lùi lại, vừa lùi vừa dùng tay dò dẫm khắp cái ngõ cụt này.
Bên trái, bên phải và cả phía trước mặt nữa, cậu chắc chắn sẽ không bỏ sót phần bên dưới đâu. Nếu đã vậy, thì nơi mà Subaru có khả năng bỏ sót nhất là ở đâu?
――Chẳng phải là ở phía bên trên, nơi mà cậu đã bị những vì sao ruồng bỏ và luôn khiếp sợ mỗi khi ngước nhìn lên đó sao.
"――Có rồi."
Sau khi lùi lại ròng rã suốt một giờ đồng hồ, bàn tay đang miết dọc trần nhà của cậu bỗng chốc quờ vào khoảng không, và đôi mắt Subaru bỗng sáng rực lên.
Đứng thẳng dậy và thò cánh tay vào sâu bên trong, dẫu cho cậu có đút vào đến tận vai thì cánh tay vẫn chẳng chạm phải trần nhà. Có một cái lỗ ở đó. Kích thước của nó lớn hơn vòng bụng của Subaru đến tận hai vòng, hoàn toàn đủ rộng để cơ thể cậu lọt thỏm vào bên trong.
Nói cách khác, chỉ cần cậu dùng lưng và chân chống vào hai bên vách, thì cậu chắc chắn có thể trèo lên được.
"――――"
Từ phía bên trên cái lỗ đó, một luồng gió khẽ khàng lùa vào. Cái thứ mùi hương mà Subaru đã luôn khao khát như một chiếc phao cứu sinh duy nhất để bám víu trên suốt chặng đường đến đây, giờ đây đang nương theo luồng gió đó mà tràn xuống dưới lòng đất.
Sau khi hít khịt mũi và xác nhận lại điều đó, đối với Subaru, việc từ chối leo lên đã không còn là một lựa chọn nữa rồi.
"Hự... ư...!"
Cậu luồn cơ thể vào trong cái lỗ, áp chặt lưng mình vào vách tường. Dĩ nhiên, bởi vì vách tường cũng được tạo nên từ cát, nên nếu như cậu tính toán sai góc độ tạo lực dù chỉ một chút thôi, thì nó sẽ ngay lập tức sụp đổ và mọi kế hoạch của cậu sẽ tan tành mây khói.
Để ngăn chặn viễn cảnh đó xảy ra, một cách vô cùng cẩn trọng, nhưng lại phải thật táo bạo mỗi khi đặt chân xuống, Subaru dồn lực vào hông và chân chỉ trong tích tắc, nhích từng chút, từng chút một leo lên cái lỗ.
"――――"
Nên gọi là may mắn hay không đây, trên vách tường của cái lỗ thỉnh thoảng lại xuất hiện vài chỗ lõm vào trong, hỗ trợ đắc lực cho người leo tường đơn độc là Subaru với một mức độ vừa phải.
Biết đâu đấy, nếu là một kẻ sở hữu năng lực thể chất vượt xa người thường, thì kẻ đó có lẽ đã có thể đặt chân vào những chỗ lõm này và dễ dàng nhảy lò cò lên tận đỉnh của cái lỗ rồi cũng nên.
"Hừ."
Tuy nhiên, Subaru lại chẳng hề được ban cho cái năng lực thể chất phi thường ấy, thế nên cậu chẳng còn cách nào khác ngoài việc tiếp tục cuộc chinh phục đầy gian nan này.
Dẫu vậy, cơ thể đã được rèn giũa trong những khoảng thời gian mà Subaru chẳng hề hay biết này, dường như đã được huấn luyện bài bản để có thể chịu đựng được những hoạt động trong cái trạng thái vô cùng trái khoáy này.
Hệt như việc làm quen với một chiếc xe mới, cậu cũng dần dần thích nghi được với cái cơ thể vừa mới được thay động cơ này. Khi vượt qua được hơn nửa cái lỗ, cậu đã nắm bắt được bí quyết, và hoàn toàn thiết lập được kỹ năng của một người leo vách đá thực thụ.
Tuy nhiên, trước khi cậu kịp phô diễn trọn vẹn cái kỹ năng đó ――,
"――Lối ra."
Chẳng rõ là cậu đã leo được bức tường cao bao nhiêu mét, nhưng khi nhận ra, thì cậu chắc chắn đã trèo lên được một độ cao thừa sức khiến cậu chết tươi nếu như lỡ tay rơi xuống.
Như một phần thưởng cho sự nỗ lực không ngừng nghỉ đó, cuối cùng Subaru cũng đã chinh phục thành công bức tường.
"――――"
Cảm xúc dâng trào không mãnh liệt như cậu đã tưởng tượng.
Cũng chẳng phải là do cậu ôm cái suy nghĩ chán ngắt kiểu: "Làm rồi thì cũng chỉ đến thế mà thôi".
Cậu chỉ đơn thuần nghĩ rằng. ――Việc trèo qua một bức tường, so với thứ đang hiện diện ngay trước mắt cậu lúc này, quả thực chỉ là chuyện vặt vãnh.
Trườn ra khỏi cái lỗ, dẫm chân lên một nền cát mới, Subaru đứng thẳng dậy.
Và rồi, đứng trước sự uy nghi tĩnh lặng ngay trước mặt, cậu khẽ thì thầm.
"――Một cánh cửa."
――Ở ngay tại nơi đó, có một cánh cửa vô cùng kỳ lạ, đứng lẻ loi một mình mà chẳng cần phải dựa dẫm vào bất cứ thứ gì.
※※※※※※※※※※※※※
――Đứng trước một cánh cửa đang im lìm tĩnh lặng, Subaru hoàn toàn bị rơi vào trạng thái bối rối tột độ.
"Mình có thể nhìn thấy nó."
Cái đỉnh của cái lỗ mà Subaru vừa mới trèo lên được, vốn dĩ không hề dẫn thẳng lên trên mặt đất.
Nơi này có lẽ vẫn nằm bên trong cái không gian rỗng tuếch ―― nếu như cái không gian rỗng tuếch này cũng được chia thành nhiều tầng, thì giả dụ như nơi mà Subaru rơi xuống là tầng hầm B2, thì chỗ cậu đang đứng hiện tại chính là tầng hầm B1, đại loại vậy.
Và, hiện diện bên trong cái không gian bị che giấu bằng một phương thức mà gọi là xảo quyệt thì đúng hơn là khoa trương này, là một cánh cửa duy nhất cứ đứng trơ trọi ở đó một cách vô cùng thờ ơ, hoàn toàn không hề hòa nhập với những bức tường hay sàn nhà xung quanh.
Liệu có kẻ nào chỉ liếc mắt nhìn qua mà có thể thấu hiểu được ý nghĩa thực sự của việc này không cơ chứ?
"――Ngoại trừ mình ra."
Vừa đăm đăm nhìn vào cánh cửa, Subaru vừa buông ra những lời như vậy với một sự kiêu ngạo đến cùng cực.
Đặt tay lên ngực, mở to đôi mắt, đứng trước cánh cửa mà bản thân vừa tình cờ chạm mặt, Subaru nhận thức được điều đó một cách vô cùng rõ ràng. ――Rằng đây, chính là cánh cửa dành riêng cho cậu.
Cậu có một niềm tin kỳ lạ.
Một niềm tin vững chắc rằng cánh cửa này thuộc về cậu.
Luồng gió lùa xuống lòng đất, thứ mùi hương mà luồng gió đó mang theo, và cả bản thân cậu ―― người đã lần theo thứ mùi hương đó để tìm đến nơi này.
Tất thảy mọi thứ, đều đang vẫy gọi Natsuki Subaru đến với nơi này.
Và giờ đây, cánh cửa ngay trước mắt cậu đang tỏa ra một thứ ánh sáng nhạt nhòa, khẳng định sự tồn tại của nó ngay cả trong màn đêm tăm tối này, và mỏi mòn chờ đợi cái khoảnh khắc được mở tung bởi chính đôi bàn tay của Natsuki Subaru.
"――――"
Hệt như đang chạm vào một người tình dấu yêu, Subaru bước về phía cánh cửa với một tâm trạng rộn ràng.
Đó có vẻ như là một cánh cửa gỗ hai cánh, với chiều cao gấp đôi Subaru. Nhìn kỹ hơn một chút, ở ngay chính giữa cánh cửa hai cánh đó, có một cái tay cầm dùng để mở cửa, và tại vị trí đó, cậu có thể nhìn thấy một hoa văn vô cùng kỳ lạ.
――Thứ mà cậu nhìn thấy, là bảy viên bảo ngọc.
"――A."
Vừa chiêm ngưỡng những viên bảo ngọc ấy, Subaru vừa đặt tay lên cánh cửa.
Ngay tắp lự, những viên bảo ngọc trên cánh cửa bắt đầu tỏa sáng rực rỡ. ――Tổng cộng có bốn viên.
Trong số bảy viên bảo ngọc, có bốn viên đang tỏa sáng rực rỡ, hân hoan chào đón chuyến viếng thăm của Natsuki Subaru, và rồi――,
――Chủ nhân của cánh cửa sẽ không chấp thuận chuyến viếng thăm của một kẻ chẳng hề nắm giữ chìa khóa trong tay.
※※※※※※※※※※※※※
――Chỉ ngay sau một cái chớp mắt ngắn ngủi, Subaru chợt bàng hoàng nhận ra bản thân cậu hoàn toàn không biết mình đang ở chốn nào, khiến cậu hoang mang chớp mắt liên tục.
"Hả..."
Buông thõng một tiếng thở hắt ra đầy ngây dại, Subaru cúi gằm mặt nhìn trân trân xuống cả hai bàn tay của chính mình.
Cậu có thể nhìn thấy chúng. Đó là lẽ đương nhiên. Bởi lẽ, nơi đây ngập tràn ánh sáng, và ngập tràn những sắc màu hiện hữu. Cậu thậm chí còn có thể nhìn thấy rõ cả chỗ đứng dưới chân mình. Cậu đang đứng trên một mặt sàn được lát bằng đá. ――Thực sự là, trên một mặt sàn bằng đá lạnh lẽo.
"――Khục."
Toàn thân bỗng chốc cứng đờ lại, Subaru hốt hoảng đảo mắt nhìn quanh quất khắp mọi nơi.
Bủa vây lấy xung quanh cậu, chỉ toàn là những bức tường mang một sắc đỏ nâu tăm tối, tường, và tường ―― những bức tường uốn lượn thành vòng tròn của ngọn tháp, còn ngay ở phía sau lưng cậu chính là cánh cửa khổng lồ đóng vai trò như lối ra vào dẫn thẳng ra thế giới bên ngoài. Nơi này, đích thị là bên trong ngọn tháp ―― tầng thứ năm của Tháp canh Pleiades.
Cậu vậy mà lại bị kéo tuột trở về chính cái nơi chốn ấy, cái nơi mà cậu đáng lẽ ra đã phải dứt áo rũ bỏ để trốn chạy với một sự quyết tâm mãnh liệt vô ngần.
"Ngu..."
Chữ "ngốc" phía sau lại chẳng thể nào thốt nên lời. Lời nói, dù cậu có cố gắng cạy miệng đến thế nào đi chăng nữa, cũng tuyệt nhiên không thể thoát ra ngoài.
Mọi chuyện rõ ràng chỉ mới xảy ra ngay sau một cái chớp mắt cơ mà. Chỉ trong vỏn vẹn một tích tắc ngắn ngủi, Subaru đã thấy bản thân mình đứng chôn chân tại một nơi như thế này rồi. Chẳng thể nào xua tan đi sự kinh ngạc tột độ đang dâng trào, một cơn chóng mặt bỗng ập đến khiến bước chân cậu trở nên loạng choạng chực ngã. Đôi bàn chân trần trụi của cậu vô tình va phải chiếc giày đã bị tháo rớt, khiến nó lăn lóc trên mặt sàn, và Subaru căm phẫn cắn chặt lấy răng hàm của mình.
Đây hoàn toàn không phải là lúc để cậu cứ đứng ngây người ra ở một nơi như thế này. Cậu phải lập tức bỏ chạy ngay lúc này ―― Không, khoan đã.
"Tại sao, mình lại phải bỏ chạy cơ chứ?"
Sục sôi, một mớ cảm xúc vẩn đục đến tột cùng bỗng chốc trào dâng mãnh liệt, và Subaru hung hăng ngước mắt nhìn lên trên với một sự kích động dữ dội. Chẳng biết từ lúc nào, một nỗi căm hờn rực lửa, nóng bỏng hệt như dòng dung nham đang sôi sùng sục, đã bắt đầu cuộn xoáy điên cuồng sâu thẳm bên trong tâm can Subaru.
Nỗi căm hờn vô cớ ấy bắt nguồn từ việc cậu bị cưỡng ép tước đoạt đi tất thảy mọi thứ từng hiện hữu ở nơi chốn kia ―― sự chấm dứt của quãng thời gian cô độc tĩnh lặng, sự lụi tàn của màn đêm đen bình yên, và cả sự biến mất của thứ mùi hương mà cậu đã tuyệt vọng bấu víu vào.
"――――"
Rốt cuộc thì tại vì cớ làm sao, mà Subaru lại cứ phải cắm đầu cắm cổ chạy trốn cơ chứ.
Là bởi vì có một kẻ nào đó, đã rắp tâm âm mưu sát hại Subaru, tước đoạt đi mạng sống của cậu không chỉ một, mà là đến tận hai lần. Kẻ đó đã cố tình giấu nhẹm tội ác ấy đằng sau một chiếc mặt nạ dửng dưng vô cảm, vậy thì làm sao cậu có thể tiếp tục nán lại cái chốn nặc mùi đạo đức giả, nơi kẻ thủ ác vẫn đang trơ tráo đóng vai một người tốt cơ chứ.
――Kẻ tình nghi, chắc chắn chỉ quanh quẩn đâu đó bên trong ngọn tháp này mà thôi.
Cậu định sẽ chơi trò đoán mò xem ai là hung thủ trong số bọn chúng sao? Và vì chẳng thể nào làm được cái việc ngu xuẩn đó, nên cậu mới phải hèn nhát chạy trốn ư?
Đồ ngu, đồ đại ngu, đồ ngu xuẩn bần tiện, mày thực sự chẳng hiểu cái quái gì cả.
――Nếu như một trong số những kẻ tình nghi đó chắc chắn là thủ phạm, thì cậu chỉ việc tự tay nghiền nát tất thảy bọn chúng, đập cho đến khi nào trúng được cái đích thì thôi.
"――――"
Vẫn còn một điều may mắn rọi soi, đó là toàn bộ đám người bọn chúng, ai nấy cũng đều đang hoàn toàn mất cảnh giác trước Subaru.
Dẫu cho cái kẻ thủ ác chắc chắn đang lẩn khuất trong số bọn chúng sẽ không bao giờ buông lỏng cảnh giác với Subaru đi chăng nữa ―― thế nhưng, ngay cả tên hung thủ đó cũng chẳng thể nào ngờ được rằng, bản thân hắn lại đang nằm trong diện tình nghi của Subaru.
Và đây, chính là lợi thế tuyệt đối của việc Subaru đã từng trải qua cái chết một lần.
Trở về từ cõi chết, bản thân cậu thấu hiểu tường tận một sự thật rằng, đang có một kẻ rắp tâm muốn dồn cậu vào chỗ chết.
Vậy nên, trước khi cái hành vi tàn độc ấy kịp tái diễn thêm một lần nào nữa, cậu chỉ việc ra tay kết liễu luôn cái kẻ đang lăm le sát hại mình, thế là xong chuyện.
"Hiha."
Một nụ cười hiểm độc bất giác vỡ lở trên môi, và Subaru vội vàng lấy tay che kín miệng mình lại.
Một mưu kế hoàn hảo vừa lóe lên trong đầu, mang đến cho Subaru một ân huệ tựa như thiên ý lồng lộng, cho phép cậu tự tay kéo bản thân thoát khỏi vũng lầy tuyệt vọng.
"――――"
Nếu đã quyết định như vậy, thì cậu nhất thiết phải có trong tay một món vũ khí sắc bén để giải quyết mọi chuyện cho thật gọn gàng.
Một khi đã đưa ra kết luận và quyết tâm thi hành, hành động của Subaru trở nên vô cùng quyết đoán và chớp nhoáng. Đẩy nhanh tốc độ bước chân, Subaru lao dọc theo cầu thang xoắn ốc để tiến sâu xuống phía dưới ―― nhắm thẳng hướng tầng thứ sáu mà chạy xuống.
Dẫu cho những mảnh ký ức trong đầu vẫn còn khá mơ hồ, thế nhưng ở tầng thứ sáu, cũng chính là tầng thấp nhất của ngọn tháp này, dường như có chứa một con ma thú mang hình hài thằn lằn cùng với một thứ đại loại như xe ngựa lữ hành, những thứ mà nhóm của Subaru ―― hay nói đúng hơn là nhóm của『Natsuki Subaru』nguyên bản ―― đã phải mượn sức để vượt qua sa mạc khắc nghiệt hòng đặt chân đến ngọn tháp này.
Hiển nhiên là, nếu như những thứ đồ nghề như vậy thực sự tồn tại ở đó, thì chắc chắn cậu sẽ tìm thấy được một vài vật dụng vô cùng hữu ích để đối phó với cái『tình huống khẩn cấp』này.
"――――"
Ngay khi đặt chân đến tầng thấp nhất và tìm thấy cỗ xe ngựa đúng như mục tiêu đã định, Subaru bỗng dưng khựng lại, đôi chân như bị đóng đinh xuống sàn.
Lý do khiến cậu phải dừng bước, nằm ngay ở sát bên cạnh cỗ xe ngựa ấy ―― ở đó, một con thằn lằn khổng lồ đã gục ngã hoàn toàn, và sinh mệnh của nó cũng đã lụi tàn từ bao giờ.
Toàn bộ phần đầu của con vật đã bị thổi bay không còn một mảnh vụn, bỏ lại một cái xác không đầu đổ gục thảm hại trên mặt sàn lạnh lẽo. Chẳng biết uy lực của đòn tấn công đó khủng khiếp đến nhường nào, mà cái đầu bị thổi bay ấy thậm chí còn chẳng thể được tìm thấy ở bất cứ đâu quanh đây.
Thay vào đó, những vũng máu đỏ au tuôn trào ra từ thân xác khổng lồ ấy đã nhuộm bẩn cả một mảng nền nhà, thế nhưng vệt máu đó đã sớm khô đặc lại, minh chứng cho một thực tế rằng đã có một khoảng thời gian khá dài trôi qua kể từ khi cái thảm kịch đẫm máu này buông màn.
"――Kim châm."
Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, lóe lên trong tâm trí Subaru chính là hình ảnh cuộc kịch chiến với đám giun đất ngay sau khi cậu rời khỏi ngọn tháp, và cả hình ảnh vô số những chiếc kim châm màu trắng bí ẩn đã tàn nhẫn thổi bay phần đầu, nghiền nát cả cơ thể to xác của con ma thú giun đất kia.
Cái cách thức tấn công bằng thứ kim châm trắng toát đó, hoàn toàn trùng khớp với thảm trạng của cái xác thằn lằn đang nằm lăn lóc ở nơi đây. Nếu đã như vậy, thì khả năng rất cao là đòn tấn công khủng khiếp ấy bắt nguồn từ một kẻ nào đó đang ở ngay bên trong ngọn tháp này ―― cũng chính là một trong số những kẻ tình nghi của cậu.
Và cái việc nhẫn tâm dồn một con thằn lằn, vốn chẳng khác nào một vật nuôi hiền lành của chính bọn chúng, vào cái chết bi thảm và tàn khốc đến nhường này, chứng tỏ rằng ――,
"――Hắn ta đã hoàn toàn từ bỏ ý định che giấu thân phận thật sự của mình rồi sao?"
Có lẽ việc Subaru trốn thoát thành công đã trở thành một đòn đả kích chí mạng, khiến cho kẻ địch bộc lộ ra sự nôn nóng và hành động thiếu suy nghĩ.
Vừa khẽ rùng mình ớn lạnh trước cái thực tế tàn nhẫn ấy, Subaru vừa lao thẳng vào bên trong cỗ xe ngựa vẫn còn nguyên vẹn ―― điên cuồng lục tung cỗ xe dường như đang được trưng dụng làm chỗ ngủ nghỉ này, và rồi, từ trong đống hành lý lộn xộn, Subaru đã moi ra được một con dao bản dày vô cùng vừa vặn.
Về cách thức sử dụng, có lẽ nó mang dáng dấp khá tương đồng với một con dao găm sinh tồn thông dụng.
Nó giống với một món công cụ có lưỡi sắc lẹm cỡ lớn chuyên dùng để phát quang chướng ngại vật mở đường, hơn là một món vũ khí thực thụ ―― tuy nhiên, khi đặt vào cái hoàn cảnh ngặt nghèo lúc này, nó nghiễm nhiên trở thành một thứ hung khí sắc bén, thừa sức biến cái mục tiêu đẫm máu của Subaru thành hiện thực.
"Mặc dù mình không biết kẻ thù thực sự là đứa nào, nhưng mà..."
――Tao sẽ cho mày sáng mắt ra.
Bị ngọn lửa của những thứ cảm xúc đen tối tột cùng thiêu đốt cả thể xác lẫn tâm can, Natsuki Subaru lăm lăm con dao sắc lẹm trên tay, rảo bước tiến ngược lên tầng trên.
Môi cậu nhếch lên, nặn ra một nụ cười méo mó đến rợn người, trong khi nỗi căm hờn sục sôi liên tục thôi thúc cơ thể cậu vồ vập tiến về phía trước.
Nếu như tất cả là vì mục đích cứu rỗi lấy sinh mạng của bản thân, nếu như tất cả là để trốn thoát khỏi cái chốn địa ngục này, thì cậu tin chắc rằng ngay cả những hành vi tàn độc nhất cũng sẽ hoàn toàn được biện minh một cách chính đáng, và rồi cậu cứ thế lao đi vô định.
――Cậu cứ thế lao đi mà chẳng hề hay biết rằng, những giọt lệ đong đầy nỗi khiếp sợ không sao phai nhòa, đang lặng lẽ lăn dài trên đôi gò má của chính mình.
※※※※※※※※※※※※※

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
