Chương 44: Huân chương của Máu.
Meili nằm bất động ngay tại đó, tứ chi cô bé dang rộng trên mặt sàn lạnh lẽo với khuôn miệng nhỏ nhắn vẫn còn hé mở chừng một nửa. Trên gương mặt em ấy đông cứng lại một biểu cảm nhăn nhúm tựa như sự bàng hoàng tột độ, và đôi mắt đục ngầu, hoàn toàn vắng bóng ánh sáng kia dường như đã đánh mất đi tiêu cự tự lúc nào.
Cô nhóc này vốn dĩ lúc nào cũng toát ra một thứ khí chất bí ẩn, vô cùng khó nắm bắt, thế nhưng cái nhân ảnh rũ rượi của ẻm ngay lúc này đây lại chỉ càng tô đậm thêm cái ấn tượng quái gở đó mà thôi……
"Mei, Meili…… này, Meili!"
Cậu gào gọi tên ẻm. Thế nhưng, hoàn toàn chẳng có lấy một chút phản ứng nào đáp lại cả.
Bởi vì tiếng gọi tuyệt vọng của cậu hoàn toàn không thể đánh thức cô bé, Subaru vồ lấy đôi vai nhỏ bé kia mà lắc mạnh, rồi cố gắng vỗ nhẹ vào má em ấy với một tia hy vọng mong manh rằng sẽ khơi gợi được một chút phản ứng nào đó. Nhưng một lần nữa, cô bé vẫn bặt vô âm tín. Đôi mí mắt cứ mở trừng trừng đó của ẻm thậm chí còn chẳng mảy may nhấp nháy lấy một cái.
"Me……"
Tự ép bản thân phải ngậm miệng lại, Subaru hít một hơi thật sâu và hạ quyết tâm rằng mình nhất định phải thử hô hấp nhân tạo cho ẻm bằng tất cả mớ kiến thức chắp vá còn sót lại trong đầu. Đặt hai bàn tay run rẩy lên ngực cô bé, cậu điên cuồng lục lọi lại trí nhớ về những gì mình từng học được về cách thực hiện ép tim ngoài lồng ngực trong trường hợp khẩn cấp. (Mình nhớ mang máng rằng vị trí của trái tim nằm cách phần đỉnh dạ dày khoảng tầm độ dài của hai ngón tay, hay mấy thứ đại loại thế). Mang theo cái suy nghĩ đó, cậu bắt đầu dùng lòng bàn tay ấn mạnh xuống lồng ngực em ấy.
"Haa…… haaaaa……! Meili! Này, Meili!"
"………………………….."
"Chết tiệt!"
Tuyệt nhiên không có một lời hồi đáp. Cùng với một gương mặt nhợt nhạt trắng bệch, cơ thể cô bé chỉ rung lên từng đợt yếu ớt theo nhịp ấn của cậu. Rủa xả cái tình cảnh chết tiệt mà bản thân đang mắc kẹt, Subaru nâng nhẹ đầu em ấy lên và cố định lại đường thở để chuẩn bị thực hiện hô hấp nhân tạo qua đường miệng. Quy trình CPR tiêu chuẩn bao gồm việc kết hợp thực hiện cả ép tim ngoài lồng ngực lẫn hô hấp nhân tạo cơ mà.
"Tiếp theo là gì nữa. Chắc chắn phải còn thứ gì khác chứ. Là cái gì, là cái quái gì vậy, chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt, CHẾT TIỆT!"
Điên cuồng cào cấu vào từng mảnh ký ức vụn vỡ, Subaru tuyệt vọng tìm kiếm bất cứ hành động nào khác mà bản thân có thể làm ngay lúc này. Tuy nhiên, cái mớ kiến thức nông cạn này cậu chỉ tình cờ vớ được khi dán mắt vào mấy chương trình trên TV mà thôi; đến cuối cùng thì nó cũng chỉ là một mớ lý thuyết chắp vá dở dang. Càng cố gắng sơ cứu cho ẻm một cách tuyệt vọng bao nhiêu, thì hai cánh tay của Subaru lại càng nhanh chóng khuất phục trước cơn mỏi nhừ bấy nhiêu, và dần dà, mọi thứ bắt đầu mang lại cho cậu một cảm giác hệt như một nỗ lực vô vọng càn rỡ.
Nói trắng ra thì, cho đến tận phút cuối cùng, cậu cũng chỉ biết máy móc lặp đi lặp lại những động tác ép tim ngoài lồng ngực, rồi lại tiếp nối bằng màn hô hấp nhân tạo. Cậu hoàn toàn không thể cảm nhận được lấy một chút dấu vết nào của nhịp đập trái tim truyền đến lòng bàn tay trong lúc cậu dùng nó ấn mạnh xuống lồng ngực em ấy. Cậu cũng chẳng thể nhận lại được bất kỳ phản ứng nào từ cơ thể của cô bé ngay cả khi đã dồn sức thổi đầy không khí vào hai buồng phổi đó. Cứ thế ngoan cố tiếp tục thực hiện CPR cho đến khi chạm đến giới hạn thể lực tột cùng của bản thân, cậu ――
"Chết. Tiệt."
Subaru đổ gục người về phía sau, ngã phịch xuống mặt đất lạnh lẽo, miệng thở dốc vì kiệt sức trong khi mồ hôi vã ra như tắm trên vầng trán nhễ nhại.
"Aaah…… aah…… mẹ kiếp, khốn kiếppp……!"
Vò đầu bứt tai cào xé mái tóc trong sự thất vọng tột cùng, Subaru chỉ còn biết buông những lời rủa xả đầy cay nghiệt. Meili tuyệt nhiên không hề bộc lộ ra lấy một dấu hiệu nhỏ nhoi nào của việc đang thở. Cảm giác ớn lạnh ập đến ban đầu của cậu quả thực đã chính xác một cách tàn nhẫn. Thứ ánh sáng mỏng manh ngự trị bên trong đôi mắt của cô bé này sẽ không bao giờ có thể bừng sáng lên thêm một lần nào nữa.
……Meili thực sự đã chết rồi.
Định mệnh đã nhẫn tâm tước đoạt đi mạng sống của một cô bé trẻ tuổi một cách quá đỗi tàn độc. (Không, mấy cái cách diễn đạt văn vở mang tính chất an ủi nhảm nhí kiểu đó hoàn toàn không hề phù hợp ở cái chốn quỷ quái này một chút nào.) Chẳng có cái định mệnh chết tiệt nào đã giết chết ẻm cả. Em ấy rõ ràng đã bị sát hại bởi một kẻ nào đó.
Bằng chứng rành rành chính là chuỗi những vết bầm tím đen ngòm đến rợn người đang làm vấy bẩn vùng cổ nhỏ nhắn của Meili.
"………………………"
Cố gắng điều hòa lại nhịp thở trong nỗi ân hận dâng trào tột độ, Subaru chầm chậm rủ mắt nhìn chằm chằm vào hai bàn tay của mình. Mới chỉ cách đây vài phút thôi, cả hai bàn tay này đều đã được huy động với mục đích vớt vát lại mạng sống cho Meili ―― trên cổ tay cậu, cả cổ tay trái lẫn cổ tay phải, đều đang hằn sâu vô số những vết xước rướm máu y hệt như bị móng tay của ai đó cào xé. Nó hoàn toàn giống hệt như vết tích để lại khi một ai đó đã cào cấu và bấu víu vào chúng bằng tất cả sức bình sinh trong một tình thế tiến thoái lưỡng nan giữa ranh giới của sự sống và cái chết vậy. Cậu đâu có ngu muội đến mức không thể tự mình ngộ ra được cái ý nghĩa tàn khốc đằng sau những vết thương đó chứ.
"……………………"
Subaru loạng choạng gượng người đứng dậy và tiến đến chỉnh trang lại bộ dạng xộc xệch đến thảm thương của Meili. Cậu cẩn thận vuốt lại nếp áo cho ẻm, đan chéo hai cánh tay nhỏ bé đặt lên trước ngực, và vuốt ve khép lại đôi mí mắt vô hồn kia. Và rồi, trong lúc đang thầm bày tỏ lòng thành kính xót thương trước thi hài của cô bé, cậu khẽ khàng đặt bàn tay mình lên chiếc cổ gầy guộc ấy.
Linh tính cậu mách bảo một dự cảm tồi tệ đến cực điểm về chuyện này, cậu chầm chậm miết những ngón tay của mình dọc theo những vệt màu tím đen tàn bạo đang hằn in trên cổ Meili.
"……vừa khít một cách hoàn hảo."
Tiếng lẩm bẩm khô khốc thoát ra khỏi miệng cậu không hề mang theo chút sinh khí hay sự kinh ngạc nào, mà nó chỉ đơn thuần là đang tái khẳng định lại cái sự thật phũ phàng này. Những vết bầm dập vương lại trên cổ Meili trông y hệt như thể chúng được gây ra bởi những ngón tay ―― và hình thù của những ngón tay ma quỷ đó, dẫu nhìn qua bằng một đôi mắt trần tục thiếu chuyên môn, cũng ăn khớp một cách hoàn hảo đến mức rợn người với chính những ngón tay của Subaru.
Cậu chẳng còn lý do gì để có thể chối bỏ hay hoài nghi sự thật đang bày ra trước mắt mình ở đây nữa.
Meili đã bị bóp cổ cho đến chết ――
Và cái tên hung thủ tàn độc đã làm điều đó, không ai khác, chính là ――
"……ư, gha."
Ngay vào cái khoảnh khắc cậu chua xót nhận ra được cái chân lý kinh hoàng này, một cảm giác buồn nôn quặn thắt tức tốc xộc thẳng lên cuống họng. Cậu vội vã ngoảnh mặt đi và đổ gục người lăn sang một bên để tránh vấy bẩn lên thi thể bé nhỏ của Meili. Bữa sáng của Subaru mới chỉ kịp nằm yên vị trong dạ dày được một khoảng thời gian ngắn ngủi, và đó cũng chính xác là thứ vừa trào ngược ra ngoài. Trút sạch mọi thứ trong dạ dày xuống mặt sàn lạnh lẽo, cậu nôn thốc nôn tháo cho đến khi cái bao tử trống rỗng của cậu hoàn toàn co rút lại trong đau đớn.
"Mình. Thực sự. Đã nôn mửa. Quá Đủ rồi đấy."
Quệt ngang miệng bằng ống tay áo, cậu cất tiếng tự giễu cợt chính bản thân mình. Thành thực mà nói, cậu thậm chí còn chẳng thể nhớ nổi đây là lần thứ bao nhiêu mình nôn mửa nữa rồi. Có lẽ đây mới chỉ là lần đầu tiên của ngày hôm nay, thế nhưng cái ngày cuối cùng ở vòng lặp trước, số lần cậu nôn thốc nôn tháo đã đạt đến một con số khủng khiếp. Ngay lúc này đây, cậu có cảm giác như thể cái dạ dày chết tiệt này sẽ chẳng bao giờ có thể dung nạp thêm bất kỳ một mẩu thức ăn nào nữa. Subaru thực sự chỉ muốn thành tâm cúi đầu nói lời xin lỗi đến toàn thể những người nông dân trên khắp cái đất nước này.
Tâm trí cậu chắc chắn sẽ vỡ vụn ra thành từng mảnh nhỏ li ti nếu như cậu không cố tình ép bản thân phải bấu víu vào mấy cái suy nghĩ ngớ ngẩn và lố bịch đến như vậy.
"………………"
Bằng chứng gián tiếp hiện diện ở ngay tại đây lại ăn khớp với nhau một cách hoàn hảo đến mức đáng sợ. Rõ ràng là chỉ có hai người trong căn phòng này, và những vết bầm tím trên cổ Meili lại trùng khớp hoàn toàn với những ngón tay của Subaru. Subaru hoàn toàn không hề lạc quan đến cái mức tin rằng bản thân có thể trốn tránh được tội lỗi trong cái tình cảnh chết tiệt này.
Cậu thậm chí còn chẳng dám nuôi hy vọng rằng có kẻ nào đó đã giăng bẫy đổ oan cho mình.
Căn bản là chẳng cần phải nhúng thêm bàn tay của bất kỳ kẻ thứ ba nào vào để tạo dựng nên cái hiện trường này cả. Nếu như thực sự có kẻ nào đó đã vu oan giá họa cho cậu tại đây, thì cái chốn này có lẽ đã vượt xa khỏi mọi chiều không gian mà nhân loại từng biết đến mất rồi. Nếu như cần có những bàn tay để nhào nặn ra cơn ác mộng này, thì hai bàn tay là quá đủ rồi còn gì. Kể từ khi cái gã Natsuki Subaru này sở hữu trọn vẹn hai cánh tay, thì chắc chắn bấy nhiêu đó là đủ rồi, đúng chứ?
"……Mình hoàn toàn không thể hiểu nổi cái ý nghĩa quái quỷ của chuyện này là sao nữa."
Trực tiếp đón nhận lấy cái thực tại phũ phàng này, Subaru đành phải diễn đạt cái sự ngu muội vô tri của bản thân thành lời. Không thể lý giải, mờ mịt, chắp vá, cho dù có dùng bất cứ mỹ từ nào đi chăng nữa để miêu tả cái khung cảnh chết chóc này, thì việc tái hiện lại nó cũng là một điều bất khả thi ―― cậu chỉ có thể đưa ra một kết luận duy nhất, rằng tội ác rợn người này được thực hiện bởi chính bàn tay của Natsuki Subaru. Tuy nhiên, Subaru lại tuyệt nhiên không hề lưu giữ lấy một mảnh ký ức nào về cái tội ác đó trong tâm trí mình cả.
"Đã có chuyện gì xảy ra, chuyện quái gì đã xảy ra vậy? Nhớ lại đi. Nhớ lại đi, nhớ lại đi, nhớ lại đi……"
Cậu lảo đảo đứng dậy và đi lại loanh quanh khắp căn phòng, điên cuồng cố gắng cạy mở cánh cửa ký ức đang đóng chặt của mình ra. Cậu đã chết, sau đó tỉnh giấc và nhìn thấy Emilia, Beatrice cùng với Patrasche. Cậu đã cắn răng che giấu cái sự thật rằng bản thân đã mất trí nhớ trước mặt bọn họ, rồi mới đi dùng bữa sáng. Cậu đã thử vặn vẹo chất vấn Julius trong khi Shaula đang bí mật nằm vùng giám sát hai người ở phòng bên, trước khi cậu tiến đến ôm chầm lấy cô ta. Và rồi cậu tình cờ đụng độ Meili ngay tại hành lang.
Cuối cùng thì, Meili đã nói rằng em ấy có chút chuyện cần giải quyết với cậu, và muốn nói với cậu về một điều gì đó……
"Đêm qua, em ấy đã nhắc đến đêm qua……"
Subaru khẽ cau mày nhăn nhó khi lờ mờ nhớ lại những lời nói của Meili ban nãy. Tuy nhiên, chỉ một thoáng chốc ngay sau khi cô bé định mở lời về chuyện đó, thì ý thức của Subaru đã hoàn toàn bị tước đoạt. Những câu chữ mà em ấy vừa thốt ra lập tức vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh nhỏ li ti, y hệt như những dòng suy nghĩ lộn xộn bất chợt xẹt qua trong đầu khi ta đang mấp mé ở ranh giới của giấc ngủ say vậy.
"Buổi đêm, mình đã bị hỏi về chuyện của buổi đêm. Về điều đó thì mình chắc chắn. Là trước khi mình thức dậy hay là trước khi mình đi ngủ nhỉ? Dù là cái nào đi chăng nữa, thì em ấy cũng đã gặng hỏi mình về một trong hai cái đó…… và rồi sao nữa?"
Kể từ cái khoảng khắc đó trở đi, cậu hoàn toàn không còn biết thêm bất cứ điều gì nữa.
Thứ duy nhất mà cậu có thể ngờ ngợ mường tượng ra về nội dung mà Meili đã chất vấn Subaru là việc nó có liên quan mật thiết đến "Cuộc dạo chơi buổi đêm" của cậu. Đó cũng chính xác là thứ mà bản thân cậu vô cùng khao khát muốn biết được.
Emilia và những người khác đã kể với cậu rằng sáng nay Subaru đã được phát hiện trong tình trạng nằm bất tỉnh nhân sự tại thư viện. Chuỗi hành vi của Subaru trong cái đêm trước khi cậu gục ngã hoàn toàn là một bức màn bí ẩn đối với chính cậu. Ít nhất thì lúc này đây chẳng còn bất kỳ sự nghi ngờ nào về việc cái sự cố quái quỷ đó có liên đới trực tiếp đến chứng mất trí nhớ của cậu nữa. Và chắc chắn một điều rằng, Meili đã nhớ được những thứ mà Subaru đã trót quên đi mất; giữa bọn họ có một mối liên kết nào đó, về chuyện này thì tuyệt đối không thể nào sai lệch được ――
"Em ấy đã chết rồi. Và mình đã bóp cổ em ấy sao……? Tại sao mình lại làm ra một cái việc tàn ác đến mức đó chứ……?"
Rủ mắt cúi xuống nhìn chằm chằm vào hai bàn tay của mình, dẫu cho hình ảnh đó không hề hiện diện trong mớ ký ức mờ nhạt kia, thế nhưng cậu vẫn cảm nhận rõ rệt được một cảm giác thô ráp chân thực đang sống lại ngay trong lòng bàn tay. Cả hai cánh tay này đã nhẫn tâm siết chặt lấy cổ cô bé cho đến khi hơi thở mong manh ấy hoàn toàn tắt lịm. Bằng chứng rành rành hằn in trên cổ tay cậu đã phơi bày một sự thật rằng Meili đã cố gắng chống cự lại một cách vô cùng tuyệt vọng. Nếu nhìn kỹ hơn một chút, bên trong móng tay của Meili vẫn còn vương lại những vệt máu rỉ ra, và đó chính là vết tích của một cuộc giằng co sinh tử. Những vết cào cấu hằn sâu hoắm đã bị bỏ lại ngay trên cánh tay cậu; cậu không thể nào gạt bỏ được cái cảm giác rằng đây chính là dư âm của một nỗi oán hận thấu xương mà cô bé nhỏ nhắn đó đã để lại trước khi nhắm mắt xuôi tay.
"……A?"
Dòng suy tư của Subaru đang bị thao túng bởi xiềng xích của sự hoang tưởng ―― đột nhiên cậu bật ra một tiếng thở hắt khàn đặc. Cậu há hốc mồm thở dốc cứ như thể bản thân vừa bị một thứ gì đó làm cho kinh hồn bạt vía vậy. Nguyên nhân chính là do cánh tay của cậu. Thứ mà cậu đang dán chặt con ngươi vào lúc này hoàn toàn không phải là những vết thương chằng chịt quanh quất vùng cổ tay. Cậu đang nhìn chằm chằm vào những chiếc móng tay trên bàn tay phải của chính mình.
Giống hệt như Meili, móng tay của cậu cũng đang kẹt cứng những vệt máu tanh tưởi và những mảnh da vụn lởm chởm, y hệt như thể cậu vừa mới cào xé một ai đó một cách tàn bạo vậy.
"……………………"
Ôm trọn lấy sự hoang mang tột độ trước những vết máu bí ẩn này trong đầu, Subaru một lần nữa quay mặt lại đối diện với cái xác lạnh lẽo của Meili. Thể hiện sự tôn trọng cuối cùng dành cho cái chết của em ấy, cậu đã cất công chỉnh trang lại cái dáng vẻ xộc xệch thảm thương kia. Chẳng phải là một niềm an ủi to tát gì cho cam, thế nhưng ngoại trừ những vết bầm dập tím ngắt bám rễ trên cổ, thi hài của cô nhóc vẫn trông vô cùng dễ thương y hệt như cái lúc em ấy còn sống vậy. Ít nhất thì tuyệt nhiên không có lấy một dấu vết cào cấu nào do móng tay gây ra hiện hữu trên cơ thể em ấy cả. Móng tay của Subaru lúc này trông thực sự lởm chởm và nhơ nhuốc kinh tởm, thế nhưng lại hoàn toàn vắng bóng những vết rạch ngoạm thảm hại kiểu đó trên thân xác cô bé.
Vậy thì cái mớ da thịt vụn vỡ và thứ máu tươi tanh tưởi đang kẹt cứng bên trong móng tay cậu ―― Những vết tích của một sự ác ý độc hại này rốt cuộc là cái quái gì cơ chứ?
"……Không thể nào."
Rủ mắt nhìn xuống cái cánh tay vẫn đang không ngừng hành hạ mình bằng những cơn đau dai dẳng; đôi môi Subaru chợt run rẩy kịch liệt khi một linh cảm tồi tệ đến gai người xâm chiếm lấy cậu. Sự thật vẫn còn in hằn nguyên vẹn trong tâm trí cậu là, từ khuỷu tay phải trở xuống, cánh tay đó đã bị nhuốm một màu đen quái dị đến kinh tởm. Thế nhưng, cái cánh tay đang nhói lên từng cơn đau thấu xương lúc này lại chính là cánh tay trái của cậu.
Subaru bắt đầu chầm chậm xắn ống tay áo lên, cuộn từng lớp vải lên tận mặt trong của khuỷu tay, nơi khởi nguồn của cái cơn đau nhức nhối ấy. Cậu có thể cảm nhận rõ rệt lớp vải đang dính chặt lấy da thịt mình, kéo theo những mảng máu khô bong tróc ra từng mảng khi cậu tiếp tục xắn tay áo lên. Hít một hơi thật sâu, Subaru kéo tuột toàn bộ phần tay áo lên tận bả vai. Ngay tại đó, đập vào mắt cậu là hình ảnh cánh tay trái của chính mình đang rỉ ra một lượng máu không hề nhỏ. Subaru buông thõng tiếng thở hắt mà bản thân vừa kìm nén.
"…………"
Dùng những ngón tay cạo đi lớp máu đỏ sẫm đang làm vấy bẩn cánh tay mình, cậu trân trân dán mắt vào cái vết thương chết tiệt đã và đang mang lại cho bản thân nỗi đau đớn này.
Đúng y như những gì cậu đã mường tượng ra, trên da thịt cậu đang hằn rõ những vết cào rách toạc, y hệt như thể nó đã bị xẻo ra bởi chính bàn tay phải của cậu vậy. Chạy dọc từ mặt trong của khuỷu tay kéo dài cho đến tận bắp tay trên, có một vết thương đã bị khắc sâu vào da thịt một cách vô cùng đau đớn. Tuy nhiên, nó tuyệt đối không chỉ đơn thuần là một vết thương bình thường.
Có những ký tự được trông thấy trên đó.
Được khắc sâu vào da thịt cậu bằng móng tay là những dòng chữ hết sức nguệch ngoạc và thô kệch.
Dòng chữ được khắc ghi ở đó viết rằng:
―― "Natsuki Subaru đã ở đây."
"…Aaa."
Cảm giác như thể toàn bộ dưỡng khí trong lồng ngực cậu vừa bị đấm bay ra ngoài vậy. Subaru dùng ngón tay quệt mạnh lên vết sẹo hằn trên cánh tay trái, cố gắng kiểm chứng xem liệu bản thân có đang nhìn nhầm hay không. Lặp đi lặp lại, không biết bao nhiêu lần. Ngay cả khi dòng máu đã ngừng tuôn, cậu vẫn tiếp tục chà xát lên vết thương ấy một lần nữa để xác nhận sự thật.
Chẳng còn cách nào khác để đọc nó cả. Dù cho cậu có nhìn đi nhìn lại theo góc độ nào đi chăng nữa, thì dòng chữ ấy vẫn rành rành là: "Natsuki Subaru đã ở đây."
Nét chữ rối rắm, lộn xộn, được viết bằng tiếng Nhật, và nội dung của nó chính xác là: Natsuki Subaru đã ở đây.
Thật dễ hiểu làm sao. Đó là một lời tự khẳng định bản thân vô cùng dễ hiểu. Nó giống hệt như cái cách mà một tên tội phạm cố tình để lại bằng chứng tại hiện trường vụ án như một minh chứng cho tội ác của chính mình vậy. Việc để lại cái tên đã truyền tải một cách rõ ràng danh tính kẻ đã gây ra tội ác tày trời này. Hắn ta mới tử tế làm sao, mới tham vọng làm sao, ôi chao thật không sao tưởng tượng được rằng hắn ta rốt cuộc phải là tên khao khát được đứng dưới ánh đèn sân khấu đến mức nào đây không biết ――
"Mày… Rốt cuộc mày bị cái quái gì vậy hả!?"
Đối diện với những sự thật trần trụi không thể nào chấp nhận nổi, giọng Subaru run rẩy khi cậu gào lên trong niềm uất hận. Vừa vung vẩy cánh tay trái, vừa cố giữ nó tránh xa khỏi tầm mắt trong khi ngoảnh mặt đi chỗ khác, đôi chân cậu rốt cuộc lại xoắn vào nhau. Và rồi, cậu ngã bệt mông xuống sàn. Cánh tay trái của Subaru đập mạnh xuống sàn nhà, khiến hai hàm răng cậu va vào nhau lạch cạch. Hết lần này đến lần khác, cậu điên cuồng đập mạnh cánh tay ấy xuống nền đất cứng vô số lần. Cậu cắn chặt môi khi cơn đau thấu tận xương tủy vang dội lên, khiến máu bắt đầu rỉ ra đọng lại nơi khóe miệng.
Nhưng dẫu có làm vậy đi chăng nữa, thì cái thực tại nghiệt ngã của tình huống này vẫn sẽ chẳng hề thay đổi. Những vết thương trên cánh tay cậu sẽ chẳng đời nào biến mất.
"Thứ này vốn đâu có ở đó! Làm gì có cái vết thương nào ở đây chứ!"
Lắc đầu nguầy nguậy như muốn chối bỏ tất cả, Subaru gào lên lời biện hộ đó, khẳng định rằng vết thương này chỉ xuất hiện sau khi cậu đã mất đi ý thức, ngay trong căn phòng nơi chỉ có mỗi thi thể bất động của Meili nằm đó. Vết thương trên cánh tay trái của cậu vừa mới được tạo ra ―― cậu chưa từng nhận thấy nó trước đây. Có kẻ nào đó đã siết cổ Meili, và cũng đã cào xước cậu ―― không, không phải thế.
Không, không đời nào! Điều đó hoàn toàn sai lầm. Sai bét cả rồi. Thừa nhận đi. Hiểu rõ nó đi. Cậu đáng lẽ phải biết chứ. Chẳng phải là ai khác cả. Việc này chẳng phải do một thực thể nào khác thực hiện ―― tội ác này đã được gây ra bởi chính Natsuki Subaru.
Không phải là Subaru, mà chính là "Natsuki Subaru" kẻ đã giết chết Meili và khắc cái huy chương này lên cánh tay cậu để khoe khoang chiến tích của hắn.
"Điên… mất rồi."
Điên rồ. Loạn trí. Dường như cậu đang dần phát điên mất rồi… liệu "Natsuki Subaru" có phải là tên gọi của một con quái vật mà cậu hoàn toàn không thể nào thấu hiểu nổi hay không.
"………………………"
Đây chẳng phải là lần đầu tiên Subaru nảy sinh lòng hoài nghi to lớn đối với cái tên "Natsuki Subaru" này.
"Natsuki Subaru" rõ ràng cứ lặp đi lặp lại những hành động chẳng mang chút ý nghĩa nào, bắt đầu từ những hành vi bất thường của hắn vào đêm hôm trước mà đến giờ cậu vẫn chưa tìm ra được lời giải đáp.
Khi cậu chất vấn Julius, cậu đã nghe được từ anh ta về những hành động sai trái của Echidna với mình và những hành động đó đã đẩy Julius vào một dạng đau khổ tinh thần nào đó... Cái gã Subaru bước ra từ cửa hàng tiện lợi và cái gã "Natsuki Subaru" ở chốn này dường như chẳng còn là cùng một người nữa. Cứ như thể hắn ta là một phiên bản giả mạo của cậu vậy.
Subaru thực sự bị thuyết phục rằng cơ thể cậu đang chứa chấp một thực thể hoàn toàn khác biệt bên trong nó.
"Thế nhưng, điều đó không đúng…"
Dù việc này khiến cậu vô cùng khó chịu, nhưng nếu chăm chú quan sát kỹ lưỡng vết sẹo được khắc trên cánh tay trái, cậu chẳng thể nào phủ nhận mối nghi ngờ của mình. Tên của cậu đã được khắc ngay trên cánh tay ấy. Dĩ nhiên, nó khá khác biệt so với cách cậu viết bằng bút mực hay cọ vẽ. Tuy nhiên, lại tồn tại một nét đặc thù nhất định trong cách những con chữ ấy được viết ra. Cụ thể hơn, đó là một thói quen riêng biệt mà Subaru vẫn thường mắc phải khi viết thư pháp. Trừ phi có kẻ nào đó cố tình sao chép lại chúng, còn không thì về cơ bản là bất khả thi để một người khác có thể vô tình viết ra những nét chữ y hệt như thế này.
Nói cách khác, không thể nhầm lẫn vào đâu được rằng chữ viết của Subaru và chữ viết của "Natsuki Subaru" đều bắt nguồn từ cùng một chủ thể.
Ngay khoảnh khắc cậu nhận ra điều đó, mọi sự thật liền trở nên sáng tỏ.
Đó là ――
"―― Khi mình mất đi ý thức, liệu có phải “Natsuki Subaru” đã quay trở lại?"
Và rồi cái gã "Natsuki Subaru" đó đã xảy ra một cuộc tranh cãi nào đó với Meili và kết cục là đã ra tay sát hại em ấy. Sau đó, hắn ta để lại sự thật này trên cánh tay cậu rồi lẩn trốn trở lại vào sâu trong những ngóc ngách của ý thức cậu ư…? Chỉ là, cậu thực sự, thực sự không thể nào hiểu nổi.
"Tại sao mày lại sử dụng cơ thể của tao trong khi mày có cái của riêng… tại sao… của tao… không, rốt cuộc thì tao là cái quái gì cơ chứ? Mày đang toan tính điều gì!? Mày là thằng quái nào vậy hả…"
Hai tay ôm chặt lấy khuôn mặt, giọng nói của Subaru run lên bần bật khi cậu lẩm bẩm những lời này. Tại cái thế giới khác lạ nơi cậu chẳng hề có lấy một đồng minh này. Tại cái thế giới khác lạ nơi cậu chẳng biết ai là kẻ thù này. Tại cái thế giới khác lạ nơi cậu chẳng thể phân định nổi giữa bạn và thù này. Để rồi cuối cùng, Subaru đã tự gạt bỏ chính bản thân mình ra khỏi cái ranh giới của sự vô tội.
"………………"
Cậu bước đi loạng choạng, cơ hồ chẳng thể giữ nổi cơ thể đứng thẳng khi nỗi bất an đang nhấn chìm trái tim cậu. Subaru cố gắng hít những hơi thật sâu và dài để xua đi thứ cảm giác áp đảo này.
Cậu không thể giữ được bình tĩnh. Tâm trí cậu đang hoàn toàn hỗn loạn. Thế nhưng, trong tình cảnh hiện tại, cậu không muốn bị xoay như chong chóng bởi bất kỳ ý đồ nào mà tên "Natsuki Subaru" kia đang ấp ủ mà bản thân lại chẳng hay biết gì.
Vì vậy ――
"―― Rốt cuộc thì mày là ai?"
Trong khi lầm bầm những lời căm thù nhắm vào cái điều phi lý đang hiện hữu trên cánh tay mình, Subaru đặt móng tay trỏ của bàn tay trái lên cánh tay phải. Cậu ấn nó ngay lên vùng da trông thật gớm ghiếc kia và bắt đầu cào sâu dòng chữ đó vào da thịt mình.
Những giọt máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra từ làn da đen đúa. Cậu chợt nghĩ rằng thật mỉa mai làm sao khi thứ máu tuôn trào từ làn da đen kịt ấy lại mang một sắc đỏ tươi.
※※※※※※※※
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
