“Em gái Lanafette, đừng vội đi thế chứ!”
Giọng của Rosetta vang lên từ phía sau, Lanafette quay đầu lại, có chút bất đắc dĩ nhìn cô ta.
“Đã nói là tôi tự qua đó là được rồi, cô không cần đi theo.”
“Thế sao được! Hôm nay là đại sự của em gái Lanafette mà, thân là bạn chung nhà của em, chị đương nhiên có nghĩa vụ cùng nhau chứng kiến rồi.”
Cô ta cười hì hì sáp lại gần, mặc kệ sự phản kháng của Lanafette, Rosetta vẫn ôm chầm lấy cô.
Nói thật, tuổi tác bề ngoài của người này lớn hơn cô, nên chiều cao cũng cao hơn cô một cái đầu. Lanafette bị cô ta ôm lấy, rất khó mà giãy ra được.
Vừa định lấy cây gậy phép trong tay gõ, thì lại bị tuột tay, cây gậy phép đã bị Rosetta nhanh tay đoạt mất.
“Đòn tấn công tương tự sẽ không có tác dụng với chị lần thứ hai đâu nha~!”
“Cô, cô buông tôi ra!”
Một cảm giác nguy cơ về "trinh tiết" ập đến, Lanafette dùng sức muốn giãy ra, nhưng đều là vô ích.
“Hu hu hu hu, em gái Lanafette nhẫn tâm quá, vừa có nhà mới đã muốn bỏ rơi chị, rõ ràng chúng ta đã làm bao nhiêu là 'chuyện này chuyện kia' rồi.”
“Vốn dĩ có làm cái gì đâu chứ!? Hơn nữa đã nói bao nhiêu lần rồi, lần nào cũng là cô muốn tấn công, tôi chỉ lo phòng ngự thôi cũng đã vắt hết chất xám rồi?”
Đối với sự đổi trắng thay đen của Rosetta, Lanafette thực sự tức rồi, giãy giụa càng lúc càng dữ dội hơn.
Nhưng không ngờ cú giãy giụa này lại dựa vào ưu thế vóc dáng "trước sau như một" mà thoát ra được khỏi vòng tay của Rosetta.
Cô vội vàng lùi lại mấy bước, một đóa tường vi băng hiện ra trong tay.
Một tháng nay mình không để cô nàng kia chiếm được chút hời nào, e là đang nghĩ nhân lúc hôm nay hòn đảo ngưng tụ xong, tâm trạng mình vui vẻ thả lỏng mà bổ nhào qua để sàm sỡ một trận, nhất định phải cẩn thận mới được.
“Tôi nói cho cô biết, đừng tưởng là tôi không biết mấy cái suy nghĩ xấu xa của cô, tôi lúc nào cũng đề phòng cô đó.”
Lanafette miệng lưỡi uy hiếp, nhưng trong mắt Rosetta, đây chẳng khác nào một con chuột hamster đang giương nanh múa vuốt với mèo, chỉ càng kích thích hứng thú vờn con mồi của cô ta.
“Hê hê hê, em gái Lanafette em cứ chấp nhận số phận đi. Chị đây là đã hạ quyết tâm hôm nay phải gạo nấu thành cơm rồi. Nhà mới nhà cũ gì đó quên đi, em gái Lanafette phải sống trên đảo của chị mãi mãi, sau này cũng phải ngủ trong phòng của chị mới đúng.”
Quả nhiên sau khi bị vạch trần là cô nàng này thèm diễn nữa.
Nhưng ngay lúc hai bên đang giằng co.
“Hai người đang làm gì thế?”
Giọng nói quen thuộc truyền đến từ phía sau. Vừa nghe thấy giọng nói này, Lanafette lập tức vui mừng, xoay người nói.
“Anserra tiểu thư…”
“Có sơ hở!!”
Cơ thể vừa mới xoay đi, sau lưng đã vang lên giọng của Rosetta. Vẻ mặt vui mừng ban nãy của Lanafette lập tức thay đổi, tràn ngập kinh hãi.
Không ổn!
Cô còn muốn xoay người lại lần nữa, nhưng đầu mới vừa ngoảnh lại, đã vùi vào hai ngọn núi mềm mại cao chót vót, tiếp đó toàn bộ thân thể đã bị Rosetta ôm chặt cứng.
… …
Mười phút sau.
Anserra có chút bất đắc dĩ nhìn Rosetta đang cười hì hì vẻ mặt thỏa mãn, và Lanafette mặt đầy vết son, quần áo xộc xệch, kèm theo ánh mắt đã chết lâm sàng.
“Rosetta, tôi thật không biết nên nói gì với cô…”
Lườm Rosetta một cái, Anserra đi đến trước mặt Lanafette, đưa cây gậy phép Cây Thế Giới bị Rosetta vứt sang một bên cho Lanafette, sau đó lại sửa sang lại quần áo xộc xệch cho Lanafette.
Hành động dịu dàng như vậy khiến Lanafette vô cùng cảm động, lập tức ôm chầm lấy Anserra, tìm kiếm cảm giác an toàn, rồi nấp sau lưng cô ấy, cảnh giác nhìn Rosetta.
Sau đó.
“Hê hê hê hê, xem ra tối nay có khả năng được thưởng thức món 'cơm chị em' rồi đây, thật là đáng mong đợi.”
Rosetta không chút e dè mà phát biểu ảo tưởng biến thái của mình, còn lau đi vệt nước bọt không hề tồn tại bên mép.
“Được rồi Rosetta, cô đừng quậy nữa. Hôm nay là ngày nhà của Lanafette xây xong, cô mà dọa Lanafette sợ đến mức như Golia cả trăm năm không ra khỏi cửa, tôi nhất định phải dạy dỗ cômột trận ra trò.”
“Em đùa chút thôi mà. Tin là em gái Lanafette rộng lượng như vậy, chắc chắn sẽ không để ý đâu nhỉ.”
Rosetta khẽ híp cặp mắt xinh đẹp của mình, nở một nụ cười mà cô ta tự cho là ôn hòa với Lanafette.
Nhưng Lanafette, người vừa mới bị cô ta "tàn phá" ban nãy, sao có thể mắc lừa được. Lời đảm bảo từ miệng người phụ nữ này thì cô một câu cũng không dám tin, lại rụt người nấp ra sau lưng Anserra.
Tiện thể, vị Phù Thủy tên Golia mà Anserra vừa nhắc đến, tên đầy đủ là Golia Sehapp, là Phù Thủy đời thứ 33, nắm giữ Gió và Mây, cũng chính là người hướng dẫn của Rosetta năm đó.
Làm người hướng dẫn cho một bách hợp biến thái như vậy, lại còn phải sống chung một tháng, kết cục của Golia có thể tưởng tượng được.
Bây giờ cô ấy đã tự nhốt mình trong nhà gần một trăm năm rồi, trên hòn đảo trong ngoài đều giăng đầy đủ loại cấm chế ma pháp, chỉ để đề phòng một bách hợp biến thái nào đó vẫn chưa chán lại thèm khát cơ thể của cô.
Tuy không biết Golia đã trải qua sự tàn phá khủng khiếp đến mức nào, nhưng may mà ban nãy Lanafette kháng cự kịch liệt, ít nhất là giữ được nụ hôn đầu. Nhưng cái giá phải trả là cơ thể bị bàn tay của Rosetta luồn vào trong quần áo sờ soạng khắp nơi.
Nhưng vừa nghĩ đến việc sau này có thể hoàn toàn chấm dứt việc bị bách hợp biến thái này nhòm ngó, Lanafette cũng coi như là gắng gượng xốc lại tinh thần.
Vượt qua nỗi sợ hãi bước ra từ sau lưng Anserra, cô dùng ma pháp nước rửa sạch vết son trên mặt, trong lòng không ngừng lẩm nhẩm.
Đợi đến nhà mới là được giải phóng rồi, đợi đến nhà mới là được giải phóng rồi. Cô vừa lẩm nhẩm như vậy, vừa nép sau Anserra mà nói.
“Anserra tiểu thư, chúng ta đi thôi.”
Lờ Rosetta đi, Lanafette đi theo Anserra về phía ngôi nhà mới.
Đương nhiên cái mức độ lơ đi này cũng không thể ngăn cản hành vi bất thành của Rosetta, cũng không thể cắt đứt được sự quấy rối của cô ta trên suốt dọc đường.
Lanafette dứt khoát tự mình dùng một kết giới phòng ngự, mới hoàn toàn chấm dứt được sự tấn công của Rosetta.
……
Cũng không biết có phải là trùng hợp không, hòn đảo của Lanafette lại ở cách xa Rosetta nhất, ngược lại còn là hàng xóm với Anserra, điều này khiến cô vô cùng vui vẻ.
Một tháng qua Anserra thường xuyên đến thăm cô. Tuy Lanafette cảm thấy đây chỉ là do Anserra hứng thú với tình huống đặc biệt của mình, nhưng cũng rất biết ơn việc đối phương đã giải đáp thắc mắc cho mình vào ngày đầu tiên, và cả sự quan tâm trong suốt những ngày tháng này.
Đương nhiên, vui nhất vẫn là đã ở xa Rosetta rồi.
Về điểm này, Rosetta suốt dọc đường cứ than phiền Ma Thần bất công, nhưng Lanafette lúc này trong lòng đã vô cùng cảm tạ ân đức của Ma Thần rồi.
Đợi đến khi ba người đến được đích, đập vào mắt chính là một mảng cỏ xanh mướt phủ khắp hòn đảo, chỉ có một con đường nhỏ uốn lượn kéo dài đến giữa đảo.
Nơi đó tọa lạc ngôi nhà của Lanafette.
“Ể? Đây chính là ngôi nhà mà Lanafette mong đợi sao?”
Rosetta nhìn tòa kiến trúc sừng sững trước mắt, có chút kinh ngạc, Anserra cũng vô cùng bất ngờ.
“Kiểu kiến trúc này tôi chưa từng thấy bao giờ, chỉ là…”
“Trông cũ quá…”
Câu cuối cùng này là do hai người cùng nói ra.
Bởi vì tòa kiến trúc trước mặt đúng là như vậy.
Đó là một căn nhà sân vườn kiểu nông thôn thường thấy ở miền Bắc mười mấy năm về trước.
Bức tường sân không quá cao bao bọc lấy tòa kiến trúc, mấy gian nhà lợp ngói nằm trong sân, vô cùng đơn sơ, thậm chí trên đó còn hằn đầy dấu vết của thời gian.
“…Quả nhiên là sẽ như thế này mà.”
Tay nhẹ nhàng vuốt ve bức tường sân bằng xi măng thô ráp, Lanafette buông lời cảm thán.
Đôi mắt màu xanh lục nhạt mang theo nét hoài niệm, cũng xen lẫn sự phức tạp.
Mọi thứ đều quen thuộc đến thế, nhưng lại có vẻ hơi xa lạ vì năm tháng.
Đây là ngôi nhà trước kia của cô.
Ngôi nhà mà cậu đã từng ở, vào lúc bố chưa mất, mẹ cũng chưa tái giá.
Lanafette từng bước từng bước đi vào trong sân nhỏ, cẩn thận ngắm nhìn mọi thứ.
Ngôi nhà nhỏ đơn sơ này, đặt trong sự tương phản với cô của hiện tại, sao mà không hài hòa đến thế.
Vệt vẽ bậy không rõ nội dung ở góc tường sân, đó là do hồi nhỏ cô nghịch ngợm vẽ lên. Nhớ năm đó mẹ nhìn thấy đã rất tức giận, nhưng bố lại vỗ vỗ vai cậu, cười sảng khoái nói rằng con trai mình có thiên phú làm họa sĩ.
Lối ra của căn nhà bên phải là kiểu mở, giống như một cái gara ô tô. Nếu nhớ không lầm thì chỗ này vốn dĩ nên đỗ một chiếc máy kéo vỏ ngoài đã có chút gỉ sét.
Còn bên cạnh gara là một cái chuồng nhỏ chỉ cao bằng nửa người, dùng gạch xếp đỡ lấy tấm ván gỗ, lợp mái bằng tôn. Đó là của con chó cỏ màu vàng mà nhà nuôi năm đó. Nhớ năm đó mỗi lần mình cùng bạn bè ra đồng chơi đều sẽ dắt nó theo cùng. Nhưng bây giờ lại chỉ còn trơ lại cái chuồng chó trống không.
Căn phòng bên trái là nhà bếp, kê một cái bàn gỗ và mấy cái ghế đẩu, trên tường dán đầy giấy. Nhớ là lẽ ra phải là giấy báo mới đúng, có phải là vì trong ký ức cũng không nhớ nổi nội dung của mấy tờ báo đó, cho nên dứt khoát biến thành giấy trắng luôn không?
Sau khi đi ra khỏi nhà bếp, cuối cùng cô cũng nhìn về phía gian nhà chính.
Đây là nơi có phòng khách và phòng ngủ.
Những đồ trang trí gần như có thể bỏ qua trong gian nhà chính vẫn còn đó. Tấm gương lớn treo trên bức tường bên phải phòng khách, chiếm gần hết cả bức tường, chỉ chừa lại khoảng cách hơn một mét bên dưới kê một chiếc ghế sofa màu vàng.
Bức tường đối diện cửa ra vào kê một cái tủ TV bằng gỗ kiểu cũ, nhưng ở vị trí đáng lẽ phải đặt TV lại không thấy bóng dáng của nó đâu.
Về phần hai bức tường còn lại, một bên là một chiếc ghế sofa da kiểu cũ màu đen, trước sofa còn đặt một cái bàn trà bằng kính. Bên kia là một cái bàn viết, đó là cái bàn mà bố đã đặc biệt mua về cho mình, là nơi dùng để học bài và làm bài tập.
Phía trên bàn còn đặt một bức tranh được lồng trong khung. Tuy nói là tranh, nhưng cũng chỉ là hàng in rẻ tiền, là một bức tranh sơn thủy thác nước lấy màu xanh lục làm chủ đạo.
Bên cạnh tấm gương ở bên phải phòng ngủ, là một cánh cửa. Sau khi đi vào, nhìn sang bên trái trước, liền có thể thấy một chiếc giường cực lớn, chiếm gần hết nửa căn phòng. Đó là một chiếc giường chống động đất được hàn toàn bộ bằng kim loại, vô cùng rộng rãi.
Chân giường vươn lên trên thành bốn cái cột, thẳng đến vị trí gần sát mái nhà rồi lại hàn thêm mấy thanh kim loại rào lại.
Toàn bộ chiếc giường, ngoại trừ mặt không kê sát tường, gần như đều bị lan can kim loại vây quanh. Hồi nhỏ nhìn cái vật thể khổng lồ này, nhìn thế nào cũng thấy hơi giống một cái lồng, hơn nữa trèo lên giường cũng hơi tốn sức.
Phía trước chiếc giường chống động đất khổng lồ này còn kê một chiếc giường nhỏ, đây là chiếc giường mà mình ngủ lúc nhỏ hơn. Phía bức tường mà đuôi giường nhỏ hướng vào thì đặt một dãy tủ quần áo bằng gỗ.
Khi đi ra khỏi phòng ngủ chính, Lanafette lại bước vào căn phòng ở bên kia.
Căn phòng vốn nên lớn hơn cả phòng ngủ chính này bị chia thành hai gian. Cô vừa bước vào cửa liền là một mảng tối đen, bởi vì căn phòng này không hề có bất kỳ cửa sổ nào.
Ban đầu nơi này được dùng làm phòng chứa đồ lặt vặt và nhà kho, rẽ sang trái là một căn phòng nhỏ, đó chính là phòng ngủ của mình.
Nói thật, ban đầu vì ở cạnh cái nhà kho tối om, mình lúc đó tuổi còn nhỏ thực sự là có hơi sợ, không muốn ngủ trong căn phòng nhỏ này lắm.
Lúc mới ra ngủ riêng, mình đã khóc lóc ầm ĩ, lại ở lì trong phòng bố mẹ thêm mấy tháng nữa. Vẫn là bố nhẫn tâm mới khiến mình dọn hẳn sang phòng nhỏ.
Có lẽ là vì con cái đã lớn, những hành vi thân mật giữa vợ chồng không muốn có người thứ ba ở đó, cho nên mới đuổi mình ra ngoài.
Nghĩ đến đây, Lanafette không khỏi bật cười thành tiếng.
Chỉ tiếc là mình của năm đó còn quá nhỏ nên không hiểu, vì chuyện này mà còn giận bố rất lâu.
