Phỏng đoán của phó giáo sư Takatsuki Akira

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 18

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Vol 2 - Sinh Vật Siêu Nhiên Nấp Sau Khe Hở - Ch.2 Bóng ma ở phim trường 4

Ch.2 Bóng ma ở phim trường 4

Naoya và Takatsuki cũng rời phim trời ngay sau đó. Chẳng bao lâu sau Sarasa bị Mihayara kéo lại vào trong trường quay. Dù buổi ghi hình vẫn được tiếp tục, nhưng vì đạo diễn đã nổi đoá và đuổi họ đi, nên Takatsuki quyết định bỏ về là lựa chọn đúng đắn.

Trên chuyến tàu về nhà, cuối cùng Naoya cũng thú nhận tình trạng tai mình cho Takatsuki biết.

Takatsuki không một lời khiển trách, không bới móc thêm, thầy chỉ nhắn nhủ Naoya với chất giọng nhẹ nhàng như thường lệ.

“Vậy à. Em giữ gìn sức khoẻ.”

Và thế là hết.

Khi chia tay với Takatsuki vì phải đổi chuyến tàu, Naoya thầm nghĩ “Aa, mình không thể đến văn phòng của Takatsuki nữa rồi.”

Sang tuần mới, đời sống của cậu quay về quỹ đạo cũ. Tàn tích của lễ hội Seiwa gây náo động khuôn viên trường chỉ còn những chiếc bảng hiệu chất đống trước sảnh câu lạc bộ và những tấm poster chưa kịp tháo xuống. Các tiết học diễn ra như thường với những học sinh mệt mỏi ngủ gật hoặc bận lướt điện thoại. Môn “văn học dân gian II” vào tiết ba mỗi thứ Tư nhộn nhịp, Takatsuki vẫn phấn khởi nói về truyền thuyết đô thị.

Phải, chẳng có gì thay đổi cả.

Dù đôi tai đã trở lại bình thường, Naoya vẫn không thay đổi gì. Cậu vẫn dành nhiều thời gian ở một mình, vẫn cố không tiếp xúc với người xung quanh.

Đúng hơn là Naoya còn né tránh con người nhiều hơn trước.

Cậu chưa từng nghĩ việc không biết được đối phương đang nói dối hay thật sẽ khiến cậu bất an đến dường này. Suy nghĩ ai ai cũng đang nói dối khiến cậu sợ phải ở cạnh người nào đó.

Và rồi, gã đột ngột xuất hiện vào hôm thứ Năm.

Cậu đã xong hết tiết và vừa bước khỏi cổng trường.

Bỗng, có người bên cạnh kéo mạnh cánh tay cậu.

Cậu ngỡ ngàng nhìn tên đàn ông đeo kính răm dù đã chiều, gã vừa cười tủm tỉm dưới bộ râu xồm xoàm, vừa nắm chặt tay Naoya.

“Ể, gì vậy!? Ông là ai?”

“Thôi, bình tõm, muốn nói gì thì sang bên kia! Anh em mình làm ly trà nhỉ?”

“Ông tính làm gì, bỏ tay tôi ra!”

Naoya tính làm ầm ĩ lên thì gã ghé sát tai cậu.

“Bình tĩnh, bình tĩnh, anh không làm gì chú đâu. Anh chỉ muốn nghe chút chuyện về thầy Takatsuki thôi, nhé?”

“Ể…”

Gã thì thầm với chất giọng khàn đặc, Naoya vô thức nhìn gã.

Hắn cười khoái chí, kéo tay Naoya đi, dẫn Naoya vào quán cà phê nằm trên tầng hai của toà nhà bên kia đường. Không đợi nhân viên hỗ trợ, gã tự chọn một chiếc bàn còn trống, đẩy Naoya xuống ghế gần cửa sổ còn mình ngồi xuống đối diện.

Khi có nhân viên đến nhận món, hắn không thèm hỏi ý Naoya mà tự tiện quyết định “Hai ly blend” rồi lấy ra một điếu thuốc.

Hắn bỏ điếu thuốc vào miệng, nhưng trước khi châm lửa thì hắn quay sang hỏi Naoya.

“À, ờm, phải rồi. Chú có nhớ anh không?”

“Tôi không biết ông là ai hết.”

Nghe câu trả lời của Naoya, gã chán nản gỡ kính râm.

“Chú ác thế. Chúng ta vừa gặp hôm trước mà, ráng nhớ mặt anh coi.”

Hắn đưa mặt về phía cậu. Gương mặt gầy gò, chiếc cằm nhọn. Mái tóc bù xù, bộ râu mọc khắp miệng. Đuôi mắt cụp xuống, nụ cười quá mức thân thiện, đem lại cảm giác không đáng tin. Khoảng cuối ba mươi tuổi.

Naoya nhăn mặt, nhìn mặt gã, cố nhớ lại xem đã từng gặp ở đâu. À.

Chính là tên cầm camera ngoài phim trường hồi Chủ Nhật. Naoya nhớ chiếc áo khoác đen với bộ râu của gã.

“Chào chú. Anh là Iinuma, phóng viên tự do.”

Hẳn gã — Iinuma — biết Naoya đã nhớ ra, gã vứt danh thiếp của mình lên bàn. Phía trên cái tên Iinuma Takashi là logo của một tạp chí tin đồn cậu thường nghe tên. Nhưng gã tự nhận là “phóng viên tự do” thì chắc đây là một trong những chỗ gã nộp bài cho.

“Chà, anh đang khổ lắm chú à. Bức ảnh anh vừa chụp của Sarasa-chan bị đằng trên ém nhẹm. Anh biết thừa sẽ không gây bùng nổ gì, nhưng cũng khó chịu chứ, bỏ công ra chụp rồi mà. Sarasa-chan chẳng mấy khi vướng vào mấy cái tin đồn, nên anh tưởng có mánh béo bở, chụp được bô ảnh nét thế mà. Khó chịu ghê đó, cuối cùng anh chả được đền đáp gì, chú thấy sao?”

Đặt hai khuỷu tay lên bàn, Iinuma nhả khói thuốc, xổ một tràng thật nhanh. Naoya lùi về phía sau né khói thuốc, lườm Iinuma.

“Liên quan gì đến tôi? Tôi không có gì muốn nói với ông hết.”

“Chú bé à, cứ hấp tấp đi đến kết luận sẽ bỏ lỡ những điểm quan trọng đấy. Anh sẽ vào thẳng vấn đề. Chú đi cùng với cái tên được Sarasa ôm ấp phải không? Cái tên đẹp trai như người mẫu. Anh có tìm tên rồi, phó giáo sư Takatsuki Akira của trường đại học Seiwa.”

Iinuma lại lần nữa đưa người về phía trước, đặt một tay lên miệng như đang tiết lộ bí mật.

“Bí mật của hai ta thôi nhé, thật ra thế lực dập tắt bức ảnh đó không phải công ty của Fujitani Sarasa.”

“Hả?”

“Đến cả biên tập viên trưởng cũng né tránh, không chịu nói thẳng với anh. Nghe bảo là lệnh của cấp trên công ty. Anh thấy lạ lắm, tò mò không biết tên điển trai kia rốt cuộc là người ra sao. Nên anh đã rất cố gắng tìm hiểu. Chỉ cần hối lộ bọn nhân viên của trường quay là có tên ngay ấy mà. Khi anh tìm hiểu thì… Anh tìm được thứ này thú vị lắm.”

Gã cười nham hiểm, khoé mắt lại càng cong xuống, Iinuma ngước lên, điệu nghệ nhả ra một vòng khói.

Iinuma thoả mãn nhìn vòng khói bay bổng trên không trung, nói.

“Thầy ta là con trai của chủ tịch công ty thương mại Takasaki.”

“Công ty thương mại Takasaki?”

“Đến cả sinh viên chưa kiếm việc làm cũng phải nghe thoáng tên rồi chứ? Một trong những công ty thương mại lớn nhất Nhật Bản và một trong những tập đoàn đứng đầu Châu Á! Công ty tầm cỡ đó thì chèn ép bộ phận biên tập nhỏ bé dễ ẹc. Chỉ là không ngờ họ để tâm đến những việc cỏn con vậy. Ngoài ra thì mẹ hắn là Takatsuki Sayaka cựu vũ công ballet tốp đầu thế giới, từng đoạt giải thưởng Prix de Lausanne. Mẹ là mĩ nhân thì chẳng trách hắn ta đẹp vậy.”

Iinuma ngậm điếu thuốc, khoé môi cong lên.

Những thông tin này đều mới lạ với Naoya. Cậu từng nghe Sasakura kể thầy là con của một gia đình giàu có, nhưng cậu không biết chi tiết về bố mẹ thầy.

“Nhưng có là con chủ tịch công ty Takasaki đi nữa, không phải chèn ép bức ảnh chụp chung với nữ diễn viên là hơi quá đáng sao? Anh cứ thắc mắc tại sao phải làm lố đến mức đó nên anh đã đào bới thêm. Linh tính phóng viên mách anh có mùi gì lạ lắm. Nói chung là anh tìm được tin thầy ta từng bị bắt cóc khi còn trẻ. Những tờ tuần san khi ấy nháo nhào đưa tin về ‘Vụ án kamikakushi’, đến giờ vẫn chưa tìm thấy hung thủ. Thời đó ông của hắn vẫn là chủ tịch, còn bây giờ chức vị đó thuộc về chồng của Sayaka.”

Iinuma cười nói.

“Đối với những vụ án đó thì dù ban đầu được điều tra công khai thì khi đứa trẻ được tìm thấy còn sống, mọi thông tin sẽ bị giấu nhẹm đi. Có mò lại những tờ báo cũ thì cũng chẳng tìm được gì nhiều. Lên cấp ba thầy ta còn đi du học nữa. Đến năm đại học, thầy ta có về Nhật nhưng lại bắt đầu sống một mình như bị đuổi khỏi nhà vậy đó. Nói sao nhỉ, vì vụ án kamikakushi mà cả gia đình bung bét cả, tội nghiệp ghê.”

Nói rồi, Iinuma dang hai tay ra. Miệng thì nói “tội nghiệp” nhưng không có vẻ gì là thật lòng.

Naoya nhìn Iinuma, càng lúc càng thấy khó chịu.

“…Rồi sao, việc đó thì có liên quan gì đến ông.”

“Vẫn chưa đến khúc liên quan. Giờ mới vô chuyện nè.”

Iinuma cười khẩy.

Iinuma dúi điếu thuốc vào khay gạt tàn thuốc, nhìn Naoya.

“Anh thấy tên thầy giáo đó có gì khả nghi lắm. Chắc chắn sẽ viết được một bài báo thú vị. Với cả nhìn hắn ăn ảnh lắm phải không? Dù bài hiện tại bị bác bỏ, nhưng nếu anh viết được một bài thú vị rồi đem nộp cho bên khác thì biết đâu họ lại nhận. Ví dụ như ‘Sự thật đằng sau vụ án kamikakushi’, nghe thú vị lắm phải không?”

“Ông biết sự thật đứng sau vụ án đó à?”

“Anh đang thu thập bằng chứng đây này. Anh đang thu thập những tấm ảnh có thể về hắn. Và rồi anh nhận ra, đôi khi mắt hắn sẽ chuyển thành màu xanh.”

Iinuma nheo mắt khi thấy vai Naoya giật nảy.

“Anh hiểu rồi. Chú bé cũng nhận ra rồi chứ gì. Hai bên bố mẹ đều là người Nhật mà, lạ quá nhỉ. Không có mắt người Nhật nào lại biến thành màu xanh dưới ánh sáng hết.”

“Anh muốn nói gì?”

“Nghe giả thuyết của anh cho kĩ. Thầy ta thật ra là thành phẩm khi mẹ hắn vụng trộm với một tên nước ngoài.”

“…Hả!?”

Naoya kinh ngạc, trừng mắt nhìn Iinuma. Cái tên này nói nhăng nói cuội gì vậy nè.

Châm điếu thuốc thứ hai, Iinuma ngả người ra sau ghế, tiếp tục.

“Đó là lý do mắt hắn có màu xanh, vì hắn là con lai. Mẹ hắn là cựu vũ công ballet, từng sống ở nước ngoài một thời gian dài trước khi kết hôn. Trong khoảng thời gian đó cặp một hai anh đâu phải chuyện lạ. Một tháng mất tích cũng là do bị ba ruột bắt đi. Chẳng hiểu sao ba ruột hắn vẫn chịu trả con về, nhưng vì ba hiện tại phát hiện mẹ ngoại tình nên gia đình mới tan nhà nát cửa. Sau đó họ gửi thằng con trai ra nước ngoài sống cùng ba ruột một thời gian. Thấy sao, nghĩ theo chiều hướng này thì mọi thứ mới khớp với nhau. Takatsuki Sayaka đã rút khỏi giới ballet sau khi kết hôn, nhưng tên tuổi của cổ vẫn gây tiếng vang đến tận bây giờ. ‘Sự thật đằng sau vụ án kamikakushi: mối quan hệ rạn nứt của cựu vũ công ballet!’ nghe bắt tai quá chừng.”

Iinuma chia sẻ lập luận của mình đầy tự tin.

Nhưng Naoya biết lập luận đó đầy lỗ hổng. Sasakura đã bảo mắt Takatsuki chỉ có màu xanh sau khi thầy bị kamikakushi. Nếu thầy là con lai thì phải xảy ra từ lúc nhỏ rồi chứ.

Càng nghe càng thấy ngu nên Naoya đứng dậy.

“Đúng là nhà báo cho mấy tạp chí tin đồn chỉ viết được những bài vô duyên vô cớ. Không liên quan gì đến tôi nên tôi về đây.”

“Thôi thôi, đợi đã! Anh có chuyện liên quan đến chú đây!”

Iinuma chìa một chân ra chắn đường Naoya.

“Thật ra anh có chuyện muốn nhờ chú. Anh sẽ trả công làm thêm cho chú, chú đâu lỗ gì.”

“Hả?”

“Anh muốn tìm hiểu thêm về ông thầy đó, nghe mánh này hời lắm.”

Chất giọng khàn đặc của Iinuma không biết có từ nhậu nhẹt hay hút thuốc, càng khản lại vì giọng cười đê tiện. Naoya không thích giọng của hắn.

“Chú bé thân với hắn lắm phải không? Chú cứ thay anh giám sát gã, nếu biết được gì thì trao đổi với anh. Tin vặt cũng được.”

“Sao tôi phải làm trò đó chứ… Tránh ra đi, tôi gọi cảnh sát bây giờ.”

Naoya đẩy chân Iinuma ra. Cậu gật đầu với nhân viên chuẩn bị đem cà phê lại bàn hai người rồi bước khỏi tiệm.

Iinuma nói vọng sau lưng Naoya.

“Usi chà chà, sao lại về! Thôi, không cần chú nữa, anh có đủ thông tin về thầy ta rồi!

Naoya vô thức quay về phía Iinuma.

Iinuma cười, tưởng đã thành công khiến Naoya chùn bước.

“Không cần nữa, anh chỉ muốn viết một bài báo thật thú vị thôi. Anh chỉ cần thông tin chắc chắn. Nhưng dù sao cũng thu thập được nhiều rồi, chỉ là có thêm thông tin trực tiếp thì hay hơn. Anh cứ tưởng chú sẽ giúp được anh, nhưng thôi, anh còn nhiều nguồn thông tin khác!

Giọng nói của Iinuma trở nên méo mó. Giọng nói khản đặc của gã liên tục biến tấu giữa các âm cao trầm chói tai.

Naoya bịt tai lại.

“…Nói dối.”

Những lời đó rời khỏi miệng cậu cùng tiếng thở dài.

“Những gì ông nói…hoàn toàn là dối trá.”

Iinuma vốn đang luyên thuyên ngạo mạn cũng phải ngưng lời, nói “Hả?”

Naoya bỏ tay khỏi tai, nhìn thẳng về phía Iinuma.

“Tôi biết thừa ông chẳng có tí thông tin gì về thầy hết. Ông chỉ biết đoán mò thôi. Nên ông mới cần tôi phối hợp để tìm thông tin của thầy.”

“Hảaa? Chú nói gì…”

Iinuma đương lớn tiếc phản bác thì giây phút gã chạm mắt với Naoya, gã bỗng giật thót, ngậm miệng lại.

Ánh mắt ấy Naoya đã quá quen, ánh mắt như đang nhìn thứ gì đó ghê tởm. Cậu đã là đối tượng của ánh mắt này không biết bao lần. Cậu biết khoé môi cậu đang cong lên đầy đắng cay.

Nhưng không hiểu vì sao cậu lại thấy rất nhẹ nhõm.

Đây là lần đầu cậu cảm thấy đôi tai này chớ phải phiền toái, mà chính là vũ khí.

“Báo tin đồn chỉ thích viết những tin đồn không chứng cứ, tôi không có ý định giúp ông đâu. Càng nói chuyện với ông tôi càng phát bệnh.”

Iinuma méo miệng.

Trước khi đối phương kịp nói gì, Naoya đã cắt lời.

“Tôi xin phép đi trước. Mong chúng ta không gặp lại lần hai.”

Dù đã tỏ vẻ anh hùng và rời khỏi tiệm, Naoya vẫn lo lắng phải làm sao nếu Iinuma tiếp tục đuổi theo cậu, nên cậu quyết định quay trở lại trường.

Quay đầu nhìn lại, cậu không thấy có vẻ gì là Iinuma vẫn đang bám theo. Tránh phải đụng độ lần hai, Naoya nhất quyết không ngừng bước.

Phải làm sao đây. Takatsuki bị người phiền phức nhắm tới rồi.

Sau một hồi nghĩ ngợi, Naoya lấy điện thoại ra. Cậu chỉ tâm sự được với một người duy nhất.

Cậu đã lưu số điện thoại nhận được qua danh thiếp. Mới đầu bên kia không bắt máy, nhưng không lâu sau họ đã gọi lại.

Giọng nói thẳng thừng tựa cây kiếm gỗ phát ra từ đầu dây bên kia.

“Fukamachi. Có chuyện gì?”

“Sa-Sasakura-san ơi. Giờ mình nói chuyện được không anh? Em có chuyện muốn nói.”

Sasakura là bạn thuở nhỏ của Takatsuki, lại còn là cảnh sát. Chính là người thích hợp nhất để cậu tìm đến trong tình huống này.

Naoya kể lại chuyện vừa xảy ra, Sasakura im lặng lắng nghe, không hưởng ứng gì.

Khi cậu kể xong xuôi, Sasakura thở dài rõ to.

“…Chết tiệt, lòi đâu ra thêm tên phiền toái.”

“E-Em xin lỗi.”

“Không phải lỗi của nhóc. Là do Akira bất cẩn thôi. Chậc… Nói chung là nhóc đừng dính líu đến tên phóng viên đó nữa, nghe chưa? Cứ kệ hắn đi.”

“Ế, lỡ hắn vo ve xung quanh thầy thì sao ạ?”

“Hắn có bới móc cỡ nào cũng không tìm thấy gì đâu. Cảnh sát đã làm những gì có thể với vụ án đó rồi… Anh cũng từng đọc tài liệu điều tra.”

Sasakura nói tiếp.

“Nhưng không tìm được gì cả. Suốt một tháng mất tích, chẳng biết nó ở đâu, bị ai bắt đi, tất cả đều là bí ẩn. Hắn có điều tra cũng không tìm thêm thông tin gì mới đâu. Nếu bịa đặt bậy bạ thì cũng bị dập tắt như bức ảnh với cô diễn viễn thôi. Ba của nó là người như vậy đấy.”

“…Ý anh là sao?”

“Từng xảy ra chuyện tương tự rồi. Dù gần như từ mặt con thì ba của nó vẫn sẽ dập tắt những tin kì lạ về con mình. Khi nó lên TV gây sóng gió thì ba nó đã cắt hết những nguồn tin nói về mối quan hệ hai ba con. Anh không biết hành động đó là để bảo vệ Akira hay bảo vệ bản thân nữa.”

Cậu không biết gì về ba mẹ Takatsuki cả.

Vụ án kamikakushi đã khiến tinh thần mẹ thầy sụp đổ, do đó Takatsuki không thể tiếp tục ở nhà mà phải ra nước ngoài sống với họ hàng. Ngay cả khi đã về Nhật Bản, thầy vẫn không liên lạc với gia đình. Naoya chỉ biết đến thế.

Takatsuki là gì trong mắt người ba làm chủ tịch công ty? Bài báo liên quan đến Sarasa bị chèn ép trong vòng một nốt nhạc, ba thầy có để tâm đến từng mẩu tin nhỏ vậy không?

Cứ như… Thầy đang bị giám sát.

“Trước mắt nhóc không cần lo nghĩ nhiều. Anh sẽ liên lạc với Akira sau. À, nhưng mà, nếu như hắn còn tiếp xúc với nhóc thì báo anh ngay. Nhớ cho kĩ.”

“…Dạ. Em hiểu rồi. Cảm ơn anh nhiều.”

Nói chuyện với Sasakura xong, Naoya cất điện thoại, nhìn lên.

Dù sắp đến giờ tiết học cuối cùng kết thúc, trên sân trường vẫn còn đông đúc sinh viên. Một nhóm chừng mười người như đang rủ nhau đi nhậu bước đi đối diện cậu.

Khi đi ngang, Naoya nghe thấy vài giọng nói bị nhiễu sóng.

“Sodi, mai tui bận rồi.

“À, bộ phim đó hả! Tui xem rồi! Hay phết! Siêu cảm động luôn!

Toàn những lời nói dối cỏn con. Nhưng Naoya có thể nghe thấy tiếng nhiễu sóng.

Naoya vô thức nhìn những người vừa nói dối, những người đó cũng nhìn cậu đầy nghi hoặc. Nhưng chẳng bao lâu sau, họ đã mặc kệ Naoya và quay lại nói chuyện với nhau.

Naoya dừng bước.

Từ lúc nào cậu đã đứng trước toà hành chính. Naoya nhìn lên cửa sổ văn phòng Takatsuki. Vẫn còn sáng đèn. Có lẽ…Takatsuki vẫn còn đang ở văn phòng.

…Cậu không muốn làm phiền thầy chỉ vì tai cậu vừa trở lại bình thường.

Song, cậu vẫn muốn cho thầy biết.

Naoya bước vào toà hành chính, leo ba tầng lầu. Cậu đứng trước cửa văn phòng Takatsuki, gõ cửa. Nghe thấy giọng nói thân thuộc nói “Mời vào” khiến tim cậu hẫng một nhịp. Hít một hơi thật sâu, Naoya mở cửa.

“…Ôi, Fukamachi-kun. Đúng lúc lắm.”

Takatsuki tiếp đón cậu với nụ cười không thay đổi.

Naoya đương bước vào thì khựng lại khi nhận ra đã có khách bên trong rồi.

Fujitani Sarasa đang đứng giữa phòng. Hôm nay cô ấy diện chiếc áo lông đen tuyền. Không thấy bóng dáng quản lý Miyahara đâu cả, xem ra cô đến đây một mình. Cô lườm Naoya như kiểu cậu là thứ chen chân.

Thấy Naoya cứ đứng lưỡng lự, Takatsuki đặt tay lên vai cậu, dìu cậu vào bên trong.

“Fujitani-san muốn thầy đến phim trường điều tra lần nữa. Nhưng thầy đang không biết tính sao. Thầy trò mình bị đạo diễn mắng rồi mà.”

“Tôi sẽ giải thích với đạo diễn! Thầy Takatsuki, xin thầy. Sau đó những chuyện kì lạ vẫn cứ tiếp diễn, tôi cũng gặp lại bóng ma đó nhiều lần lắm!

Giọng nói đáp trả của Sarasa trở nên méo mó.

Naoya bịt tai lại theo phản xạ, cậu nhìn lên Takatsuki.

Takatsuki cúi xuống nhìn Naoya, gật đầu.

“…Đến lúc hạ màn rồi, Fujitani-san.”

Thầy nghiêm nghị nói.

Sarasa kinh ngạc. Takatsuki nói tiếp.

“Tôi cứ nghĩ câu chuyện của cô là bịa đặt, kể cả chuyện cô có năng lực ngoại cảm nữa. Trong đoạn kết câu truyện ngụ ngôn ‘Cậu bé chăn cừu’ của Aesop, cậu bé đó đã gặp phải sói thật. Nên tôi không thể khẳng định bóng ma xuất hiện ở trường quay là giả, do đó tôi đã đi điều tra cho chắc. Nhưng giờ đây tôi đã chắc chắn là cô nói dối. Đủ rồi. Chấm dứt câu chuyện đó tại đây thôi, Fujitani-san.”

“Gì chứ…sao thầy…thầy nghĩ tôi nói dối ư!? Chẳng phải thầy cũng tận mắt chứng kiến con ma đó sao!”

“Ma? Đâu có, tôi thấy Wada-san khâu đạo cụ mà.”

“…Ơ.”

Sarasa cứng họng.

Một nụ cười nở rộ trên đôi môi đẹp như đúc khuôn của Takatsuki.

“Bóng ma đó là do anh ấy cải trang thành phải không? Trước giờ diễn, Wada-san đã leo lên tầng hai. Ở phía sau hành lang giả là hai chiếc cầu thang nằm hai bên và một cầu thang chính nằm giữa. Vào lúc đó, các diễn viên và nhân viên đang tụ tập trước hành lang. Khi cô chỉ tay lên tầng hai, tỏ ra hoảng hốt vì thấy ma, tôi đã dùng cầu thang chính chạy lên. Nếu có người dùng cầu thang phía sau thì những người ở sau cánh gà hẳn đã để ý rồi. Nhưng không ai nhận thấy điều gì bất thường.”

“Th-Thấy chưa! Không có ai thấy có người bước xuống cầu thang, trên tầng hai cũng không một bóng người. Không phải ma thì là gì nữa!”

“Không đâu. Nếu vậy thì việc Wada-san không ở trên tầng hai mới kì lạ.”

“Ể…?”

“Tôi không thấy Wada-san rời khỏi tầng hai khi buổi ghi hình bắt đầu. Vậy mà sau khi mọi chuyện rần rần lên, Wada-san lại trở về từ cửa chính. Lạ lắm đúng không, Wada-san đã bỏ ra ngoài từ lúc nào? Câu trả lời có lẽ nằm ở cửa sổ trượt sau trong hậu trường. Ngay bên dưới là những thùng đựng rác to. Có lẽ Wada-san đã dùng cửa sổ để nhảy xuống thùng rác. Khi tôi nhìn ra ngoài, anh ấy đang trốn bên trong.”

“C-Có khi…thầy chỉ vô tình không thấy khoảng khắc anh ấy đi xuống cầu thang thôi. Phim trường vừa rộng vừa đông người, không nhìn kĩ là chuyện thường tình. Thầy nói lạ quá.”

“…Đáng tiếc thay, tôi nhất định không bỏ lỡ những gì lọt vào tầm mắt.”

Takatsuki nói, giữ nguyên nụ cười trên môi.

Ngón tay thon dài của thầy lướt trên hai mắt.

“Có vài nơi nằm trong góc chết nên tôi không thấy được, nhưng cửa ra vào nằm ngay tầm mắt của tôi. Tôi có thể thấy và nhớ hết những gì lọt vào tầm mắt. Ngay từ xưa, thị lực và trí nhớ của tôi vốn đã tốt hơn người bình thường rồi.”

“G-Gì vậy chứ, toàn những lời không chứng cứ! Nãy giờ thầy cứ nói lung tung gì vậy!”

Sarasa gào lên.

Takatsuki không bận tâm, nói tiếp.

“Ngoài ra, Wada-san còn nói dối nữa. Anh ất khẳng định từng có một nữ diễn viên thất bại đã tự tử tại phim trường. Không phải là nghe thấy, mà chính miệng anh ấy nói ‘Có một nữ diễn viên từng tự tử vì flop trong phim trường này’. Tôi đã nhờ một người bạn là cảnh sát tìm hiểu rồi. Tôi hỏi có ai tự sát ở đây không và cậu ấy nói ‘NO.’”

“Thầy…”

Không biết phải nói gì, miệng Sarasa cứ mở rồi lại đóng. Hẳn cô không ngờ thầy sẽ điều tra kĩ càng thế.

“Còn nữa, Hamamura-san cũng nói dối luôn. Khi tôi hỏi về vấn đề âm thanh của phim trường, nhìn anh ấy bồn chồn, khó xử. Cách nói chuyện cũng né tránh, nên tôi biết anh ấy không muốn nhắc đến vấn đề đó. Vậy mà, khi tôi nhắc đến hiện tượng kì lạ xảy ở chỗ làm cũ, anh ấy lại nói chuyện rất thoải mái. Có lẽ Hamamura-san là một người rất tốt. Anh ấy thật thà, không biết nói dối. Nên lộ rõ mồn một trên mặt với cách ứng xử. Fujitani-san, khi nhờ ai đó nói dối, cô phải lựa chọn thật kĩ nhé. Wada-san tạm được, còn Hamamura-san là rớt tuyển liền.”

Sarasa nhăn mặt, nghiến răng.

Naoya cũng ngước nhìn Takatsuki, ngạc nhiên.

Takatsuki đã nhìn thấu lời nói dối mà không cần đến năng lực của Naoya.

Takatsuki tiếp tục.

“Nếu Wada-san và Hamamura-san đều nói dối thì chuyện có ma xuất hiện trên trường quay cũng mất uy tín luôn. Có nghĩa là, câu chuyện về hộp nhạc cũng do cô chuẩn bị. Hoặc là cô, hoặc là ai khác. Chỉ cần dùng điện thoại là tạo ra âm thanh được liền. Ồ, hay là Miyahara-san làm nhỉ. Điệu bộ của cô ấy khi nói về âm thanh phát ra từ hộp nhạc cũng lạ lắm.”

Ánh mắt Sarasa dao động. Chắc bị Takatsuki nói trúng tim đen rồi.

Đúng là khi Sarasa kể về những chuyện kì lạ xảy ra tại phim trường, Miyahara chỉ chêm vào khi nhắc đến âm thanh phát ra từ hộp nhạc thôi. Có lẽ cô ấy cũng thấy tội lỗi.

…Thầy sai rồi. Tôi không có nói dối.

Dẫu vậy, những lời đó vẫn tuôn trào khỏi hàm răng nghiến chặt của Sarasa.

Giọng nói như bị giã ra, cọ xát vào đôi tai khiến cậu bủn rủn.

Tôi đã thấy ma ở phim trường. Tôi không nhìn nhầm đâu…tôi thấy thật!

“Bóng ma ‘phụ nữ mặc áo trắng, tóc dài’ sao? Ngay thời điểm cô miêu tả vậy là tôi đã thấy câu chuyện của cô giống bịa đặt rồi.”

Sarasa cố gắng vũng vẫy, nhưng Takatsuki vẫn mỉm cười ôn hoà, phá vỡ hàng phòng bị của cô.

“’Hồn ma’ trong câu chuyện của cô non nớt thật đó. Chắc vì cô muốn có một hình tượng mà ai nhìn vô cũng biết là ma nhỉ.”

“…Non nớt? Hình tượng? Ý thầy là sao chứ.”

“Tôi đang nói về ngoại hình của hồn ma.”

Nói rồi, Takatsuki quay sang tủ sách. Ngón tay thầy lướt qua các gáy sách.

“Hồn ma đã luôn là một chủ đề được yêu thích trong giới văn học và nghệ thuật. Vì ma là linh hồn của người đã chết, thì chúng phải có tên gọi khi còn sống. Đến tận bây giờ, những câu chuyện về hồn ma có tên riêng vẫn được lưu truyền như ‘Oiwa-san’ và ‘Okiku-san’. Trong số đó, vẫn có những câu chuyện về vô tình gặp linh hồn của những người xa lạ. Ngày xưa chuyện ma thường có chi tiết bóng ma tiết lộ tên riêng và quá khứ của chúng, nhưng chuyện ma càng tăng trưởng, thông tin về thời còn sống của ma cũng không còn quan trọng như trước. Chúng trở thành những sự tồn tại bị gộp vào cụm ‘hồn ma’. Ở thời cận hiện đại, có nhiều bức tranh tả ma được vẽ ra, nhưng chúng không còn là ‘bóng ma của ai đó’ nữa mà chỉ còn là ‘hồn ma’ thôi.”

Takatsuki nói với tông giọng như đang đứng lớp, thầy lấy ra một cuốn sách. Tiêu đề của sách là “Tuyển tập tranh ma của Sanyuutei Enchou tại Zenshouan”. Có vẻ là quyển catalog của triển lãm họ đã đi hồi hè.

“Khi chúng bị gộp vào cụm ‘hồn ma’ thì ngoại hình của chúng sẽ trải qua hiện tượng điển hình hoá. Một ý tưởng cụ thể về ngoại hình của ma sẽ được sản sinh. Ngày xưa, họ sẽ nghĩ đến người mặc kimono đưa trang màu trắng, tóc rối bù. Thời cận hiện đại cũng thế. Nhờ sức ảnh hưởng của những bức tranh tả ma mà ma Nhật thời điểm ấy không có chân.”

Vừa nói, Takatsuki vừa mở sách ra cho Sarasa coi. Thầy mở đến trang có “Tranh vẽ ma” của Maruyama Oukyou. Trong tranh là một người phụ nữ tóc dài, mặc kimono trắng, không có chân.

“Đến thời hiện đại, hình ảnh phụ nữ áo trắng, phủ mái tóc dài trước mặt lại chiếm phần lớn, nhất là trong phim ảnh. Những bóng ma xuất hiện trong chương trình mùa hè như ‘Những thước phim siêu nhiên rùng rợn đặc biệt’ cũng có ngoại hình tương đương phải không? Tôi hay xem mấy chương trình kiểu vậy lắm. Nên tôi biết rõ ấn tượng về hồn ma của người hiện đại là gì.”

Takatsuki vừa cười vừa dẫn dắt câu chuyện. Nhìn thầy đang rất tận hưởng. Mỗi khi được nói về sở thích của mình, thầy lại biến thành một đứa trẻ hạnh phúc.

“Nói đến sự khác nhau của hồn ma thời xưa và bây giờ, hẳn cô sẽ nghĩ kimono trắng biến thành áo trắng là điều hiển nhiên, nhưng phim kinh dị Nhật hay còn gọi là J Horror đóng góp rất nhiều vào việc lan truyền và gieo rắc hình ảnh ‘người phụ nữ áo trắng, tóc dài’. Đa phần những con ma xuất hiện trong phim đều có chân, nên ma thời hiện đại không có thiếu chân.”

Lần này thầy lại lấy tài liệu phân phát trong giờ từ bìa tài liệu trong suốt. Bên trên có những linh hồn giận dữ xuất hiện trong “Ringu” và “Juon”. Đúng là Sadako với Kayako đều còn nguyên chân.

Takatsuki nói “Mời cô” rồi đưa tài liệu cho Sarasa.

“Cô xem đi, bóng ma xuất hiện trong phim trường mà cô nói giống hệt vậy phải không? Nên tôi mới bảo câu chuyện của cô non nớt quá. Nếu đã đi xa đến mức bịa chuyện có nữ diễn viên tự tử thì không nên để tạo hình chung chung. Nếu chúng ta định nghĩa hồn ma là ‘người chết xuất hiện dưới thân xác khi còn sống’ thì tạo hình của họ phải đa dạng kiểu cách. Chí ít không được giống Sadako quá, mà phải thực tế hơn.”

“Th-Thầy đừng xem thường tôi!”

Sarasa phủi bỏ tờ tài liệu mà Takatsuki đã đưa cho.

Tờ giất bị hất đi, bay lên đến gần trần nhà rồi chậm rãi rơi xuống. Takatsuki ngạc nhiên, đưa tay ra, điệu nghệ bắt lấy tờ giấy giữa không trung.

Sarasa thở mạnh, lườm Takatsuki.

Tôi có năng lực ngoại cảm. Sao thầy khẳng định là tôi nói dối? Thầy làm gì có năng lực ngoại cảm? Nếu vậy thầy lấy gì chứng minh tôi không có! Tôi có thể nhìn thấy ma! Ngay trong căn phòng này cũng có ma! Nhìn đi, ở đằng kia! Ngay phía sau tủ sách đó nữa! Các người làm gì thấy được!”

Sarasa chỉ trỏ khắp văn phòng, gào lên với chất giọng méo mó. Naoya nhăm mặt, lấy hai tay bịt tai lại. Âm lượng quá lớn khiến cậu không thể chịu đựng thêm.

“Ôi, Fujitani-san đừng la hét nữa. Kẻo trợ lý của tôi ngất xỉu mất.”

Takatsuki đỡ lấy vai Naoya.

“Đúng là thầy trò tôi không có năng lực ngoại cảm. Nhưng…chúng tôi có năng lực nghe thấy lời nói dối của cô.”

“Anh nói gì thế hả!”

“Tuỳ cô suy diễn.”

Takatsuki lại mỉm cười.

Takatsuki cho Naoya ngồi ở chiếc ghế gần cửa ra vào và mời Sarasa ngồi ở một chiếc ghế khác.

“Mời cô ngồi xuống, Fujitani-san. Đợi cô bình tĩnh lại rồi chúng ta nói tiếp. Tôi sẽ đi chuẩn bị thức uống.”

Nói rồi, thầy không đợi xem phản ứng của Sarasa mà cứ thế đi đến chiếc bàn thấp gần cửa sổ. Sarasa bực bội, lườm bóng lưng của thầy, kéo ghế ra ngồi xuống một cái thụp.

Takatsuki quay lại với chiếc khay đựng chiếc ly xanh cho thầy, ly hình chó cho Naoya, ly dành riêng cho khách.

Nhìn xuống chiếc ly in hình Phật sắc màu trước mắt, mặt Sarasa khẽ giật.

“…Cái gì đây.”

“Cacao đấy. Đồ ngọt sẽ giúp cô bình tĩnh lại.”

Takatsuki cẩn thận không nhắc đến ngoại hình của chiếc ly.

Thầy ngồi đối diện Sarasa, kéo chiếc ly xanh cũng đựng cacao về phía mình, nhấp một ngụm. Thầy mỉm cười mãn nguyện, nhìn Sarasa.

“Fujitani-san này. Tôi chán những câu chuyện về năng lực ngoại cảm này kia của cô rồi. Nhưng tôi vẫn hứng thú với lý do khiến cô phải làm những chuyện này. Tôi không giỏi việc hiểu cảm xúc của người khác cho lắm, nên tôi vẫn không thể hiểu nổi. Tại sao cô lại cố tình cản trở tiến độ hoàn thành phim mình đóng?”

Sarasa im lặng, nhìn chằm chằm vào chiếc ly trước mặt.

Takatsuki vẫn nói tiếp.

“Sao cô lại cố tình khiến mọi người náo loạn vì hồn ma? Cô không muốn nhận vai diễn đó à? Hay cô không thích phim kinh dị hạng B? Nhưng cô đã nói mình sẽ đánh cược hết vào bộ phim này nhỉ. Tôi không nghĩ quyết tâm đó là nói dối. Miyahara và các nhân viên khác cũng nói cô rất quý trọng bộ phim này. Vậy thì, tại sao?”

Sarasa nghiến răng trước vô vàn câu hỏi. Cơn lốc cảm xúc tích tụ bên trong đôi mắt mèo.

Nhưng những cảm xúc mãnh liệt như có thể nhảy xồ đến Takatsuki bất kì lúc nào, bị dập tắt trong tích tắc khi Sarasa thở dài.

Thái độ cô thay đổi hoàn toàn. Những cảm xúc lộ rõ trên mặt bị chôn vùi phía sau một lớp mặt nạ, nhìn cô hết sức bình tĩnh.

“…Tôi không muốn bị quên lãng. Chỉ vậy thôi.”

Giọng cô trầm lắng.

Hai đôi chân thon dài của Sarasa bắt chéo nhau. Một tay cô đặt lên bàn ở góc hoàn hảo, chống cằm. Nhìn chẳng khác gì đang tạo dáng cho một cuốn photobook. Cô nhìn Takatsuki, gương mặt điềm tĩnh.

“Diễn viên chỉ có giá khi còn trẻ thôi. Thời trẻ đẹp mà được xuất hiện trong hit thì sẽ được cung phụng. Được xuất hiện liên tiếp trong các phim truyền hình, phim lẻ, quảng cáo, khiến tên tuổi càng phổ biến rộng rãi, lại càng nhận được nhiều vai hơn. Công ty cũng góp sức quảng bá khắp nơi. Nhưng những chuyện đó chỉ xảy ra đến đầu hai mươi thôi. Trừ khi gặp may ra thì cơ hội cứ vơi dần. Khi có vai cũng không được vào vai chính. Vai phụ thành vai quần chúng. Bị lớp trẻ xinh xắn đẩy lùi về phía sau, khi nhận ra đã đứng ở rìa vực thẳm rồi. Công ty không thèm chống đỡ hay quảng bá nữa. Dù họ biết nếu không quảng bá cho những đài truyền hình hay tập chí thì tên tuổi của diễn viên đó sẽ ngày càng suy thoái.”

Sarasa điềm tĩnh kể.

Miyahara từng nói đây là thời điểm nhạy cảm đối với Sarasa. Nếu cô không thể sống sót qua giai đoạn này thì cơ hội dành cho cô sẽ càng suy giảm. Bản thân Sarasa cũng biết thế.

“Ai cũng nói tuyệt tác của Fujitani Sarasa là tác phẩm đầu tay — ‘Ngủ say trong rừng’, không gì sánh bằng. Chính xác, cơ hội để tôi xuất hiện trên TV cũng giảm dần, nhưng khi tôi vô tình nói ‘Tôi từng thấy ma’ thì ngay hôm sau báo mạng đã bắt lửa được và trở thành một đề tài nóng hổi.”

Sarasa cười trong họng.

“Rồi thầy nghĩ chuyện gì xảy ra tiếp theo? Các chương trình truyền hình liên tục mời tôi tham gia. Họ gọi tôi là ‘Diễn viên ngoại cảm’, tôi phải trở thành trò cười cho những nghệ sĩ hài, nhưng cơ hội lên hình của tôi đã tăng. Đồng thời, công chúng cũng biết đến tôi rộng rãi hơn, dẫn đến việc tôi nhận được nhiều vai hơn.”

“À, tôi từng nghe nói là giới truyền hình buôn bán hình ảnh.”

Takatsuki nói tiếp.

“Cô diễn viên này rất ngây ngô, chàng diễn viên này sành điệu phố, thần tượng này đáng yêu. Những hình ảnh đó dễ thu hút hơn nhỉ. Quảng cáo với phim truyền hình cũng vậy, càng đi theo khuôn khổ có sẵn càng dễ tiếp cận người xem. Nên họ đã gán hình tượng ‘Diễn viên ngoại cảm’ cho cô nhỉ.”

Nên Sarasa chỉ còn cách diễn cho tròn vai.

Cô đã tự nhận lấy vai “Diễn viên ngoại cảm” cho mình. Nên cô phải sống cả đời với hình ảnh đó.

“…Nhưng mà nhé. Những vai tôi nhận được không thể so với hồi trẻ.”

Giọng cười của cô cay đắng, bé nhỏ.

Cô dùng một tay vuốt tóc, nhìn Takatsuki.

“Vai diễn tôi đợi mãi lại là phim kinh dị. Thể loại siêu kén hit. Đạo diễn còn gần như vô danh. Không phải chuyển thể của một cuốn tiểu thuyết kinh dị đình đám nào cả. Nhưng không có nghĩa là nó không có tiềm năng. Đạo diễn có cảm quan góc máy tốt, mới nhìn qua thì kịch bản chỉ cỡ phim hạng B là cùng, nhưng có rất nhiều điểm sáng tạo. Khâu mĩ thuật cũng có một tài năng tham gia. Nhưng họ chỉ đang phí công phí sức thôi.”

Sarasa cười khà khà, phủi tay.

“Tại vì có ai thèm quảng bá đâu. Báo đài cũng không quan tâm mấy. Không một bài phỏng vấn. Phim có hay cách mấy mà không đến được tai khán giả cũng công cốc. Cứ đà này, phim sẽ ra mắt mà không ai hay, chỉ được chiếu tại vài cụm rạp rồi nhanh chóng bị cắt suất thôi.”

“Nghĩa là tôi muốn biến sự hỗn loạn này thành chiêu trò quảng cáo?”

Takatsuki gật đầu, cuối cùng thầy cũng hiểu được nguyên nhân.

Sarasa nhún vai, gật đầu với thầy.

“Chính xác. Chẳng phải có hiện tượng siêu nhiên xảy ra ở phim trường quay phim kinh dị sẽ gây sóng gió sao? Đây còn là vai diễn tôi nhận được nhờ hình tượng ‘Tôi có năng lực ngoại cảm’ nữa. Phim dự định sẽ được công chiếu vào mùa hè kế tiếp, ngay mùa mà TV hay phát sóng những chương trình kinh dị đặc biệt. Tôi nghĩ có lẽ họ sẽ mời tôi với tư cách ‘Nữ diễn viên đụng độ ma ở phim trường’. Thầy Takatsuki cũng từng tham gia chương trình kiểu vậy phải không? Nếu tôi quảng bá rằng thầy đã đến phim trường điều tra thì độ phổ biến của phim sẽ trở nên rộng rãi hơn. Chương trình thầy tham gia đã nổi như cồn vì ‘Vị phó giáo sư đẹp trai này là ai vậy?’ mà.”

“Xin lỗi vì đã khiến cô thất vọng, tôi không có ý định tham gia những chương trình đó nữa.”

“Vậy hả? Tiếc ghê. Coi như tôi mơ mộng nhiều rồi.”

“…Miyahara-san biết hết kế hoạch của cô nhỉ.”

Takatski hỏi.

Sarasa gật đầu.

“Biết chứ. Cô ấy ghét lắm. Mắng tôi là ‘Đồ ngốc nghếch’… Nhưng khi tôi hỏi công ty có sẵn sàng đầu tư tiền quảng bá cho tôi không thì Miyahara không trả lời. Ừm, là vậy đấy. Tôi biết mà. Nên tôi làm gì còn cách nào khác!”

Giọng nói của Sarasa đột ngột dạt dào cảm xúc.

Gỡ bỏ lớp mặt nạ, những cảm xúc thật tâm hiện rõ trên mặt cô. Cô lườn Takatsuki, đôi mắt ngấn lệ.

“Đúng rồi đó, tôi giở chiêu trò vì muốn được nổi tiếng! Phim có chậm trễ thêm chút thì làm sao, đâu có gì lớn lao! Nếu không được biết đến rộng rãi thì sớm muộn gì nó cũng bị chôn vùi thôi! Đào đâu ra cơ hội trở thành hit! Đạo diễn có chỉ đạo đỉnh thế nào, diễn viên có diễn hay thế nào, nhân viên có cố gắng thế nào… Nếu không có người xem thì cũng vô nghĩa! Nên, nên tôi mới…”

Những lời cuối cùng tan biến thành tiếng khóc.

Sarasa nhìn xuống, lấy chiếc khăn tay từ chiếc túi cao cấp, cẩn thận chấm nước mắt để không hỏng lớp trang điểm.

Và rồi, Sarasa lại thở dài. Cô điều chỉnh lại cảm xúc, trở lại hình ảnh diễn viên.

Hẳn đây là lối sống của Sarasa. Nữ diễn viên không được khóc nếu cảnh khóc không xuất hiện trong kịch bản. Dù một hơi thở vùi nước mắt và cục tức sau lồng ngực, giữ bộ dạng xinh đẹp trước ống kính.

“…Hết rồi đấy. Tôi kể hết rồi. Thầy Takatsuki đã mãn nguyện chưa?”

Cô nhìn thẳng vào Takatsuki, khoé môi cô cong lên.

“Tôi rất xin lỗi vì đã làm phiền thầy. Thầy thấy tôi ngu xuẩn, khó coi lắm chứ gì?”

“Không hề. Theo một nghĩa nào đó thì…tôi thấy cô là một người chất phác.”

Takatsuki lắc đầu, nói.

Sarasa cười aha.

“Thầy không cần an ủi tôi. Cứ việc chê cười tôi đi, cách đó khiến tôi nhẹ lòng hơn nhiều.”

“Tôi không chê cười cô đâu. Giống như cách nhân viên của trường quay xem trọng cô.”

Sarasa nghẹn lời.

Takatsuki nhìn thẳng vào Sarasa, giọng thầy nhẹ nhàng.

“Cô đã nhờ Wada-san và Hamamura-san giúp cô tạo dựng ‘Bóng ma ở phim trường’ phải không? Hai người họ không bác bỏ đề xuất của cô. Chấp nhận diễn theo lời nói dối của cô. Đâu phải họ chỉ muốn chiều lòng diễn viên chính đâu. Có lẽ… cô đã nói thật với họ, câu chuyện cô vừa kể cho tôi phải không?”

Đôi mắt mạnh mẽ của Sarasa trong thoáng chốc lại ngấn lệ.

Hành động của Sarasa không phải chuyện nên làm. Người ngoài nhìn vô chỉ thấy hành động hèn nhát không xứng danh xưng diễn viên. Đối với nhân viên của trường quay, phim bị trì hoãn chỉ tổ gây phiền toái. Chuyện ma quỷ cũng toàn mấy thứ xàm xí, vô nghĩa. Song, Wada và Hamamura vẫn nghe lời Sarasa.

Vì Sarasa đã quá tuyệt vọng.

Và vì họ cũng không muốn bộ phim này thất bại.

“Nhưng… Tôi nghĩ mọi chuyện nên chấm dứt tại đây thôi. Tội nghiệp đạo diễn lắm.”

“…Ừm. Tôi hiểu rồi.”

Sarasa ngoan ngoãn gật đầu trước lời khuyên của Takatsuki.

Và rồi, cô nhấc chiếc ly trước mặt lên, nhấp một nhụm, thì thầm “Ngọt quá.”

“Lâu rồi tôi mới uống caccao. Thầy Takatsuki thích đồ ngọt à?”

“Cô nên hấp thu đồ ngọt thường xuyên. Đường là một chất dinh dưỡng cho trí não, có nghiên cứu cho thấy khi hấp thụ đồ ngọt, cơ thể sẽ thấy hạnh phúc.”

“Thầy không nên nói vậy với diễn viên phải chú tâm cân nặng đâu.”

“Nếu không được tự do ăn đồ ngọt thì đúng là nghề diễn xuất không dành cho tôi rồi.”

Takatsuki cười hạnh phúc, uống caccao của mình.

Takatsuki đặt ly xuống bàn, nhìn Sarasa.

“…Tôi rất thích vai diễn đầu tay của cô trong ‘Ngủ say trong rừng.’”

Sarasa dùng hai tay ôm ly, cúi đầu.

“…Cảm ơn thầy. Ai cũng nói vậy hết. Nhưng vai diễn thần kì vậy sẽ không đến lần hai đâu.”

“Cô vẫn là một diễn viên có tài. Tôi sẽ đợi bộ phim tiếp theo của cô.

Hai vai Sarasa khẽ run lên.

Không biết cô đang cười hay khóc. Naoya không nhìn được biểu cảm khuất sau mái tóc dài phủ xuống mặt.

“Cảm ơn thầy. Tôi dự định sẽ theo nghề đến khi thành một bà lão, nên mong thầy tiếp tục dõi theo tôi nhé.”

Sarasa ngẩng mặt lên, giọng nói mạnh mẽ không pha lẫn tạp âm.

Và rồi, hai tay cô đưa ly lên, uống hết trong một hơi.

Cô uống ngon lành, nhưng khi uống xong, mặt Sarasa nhăn lại.

“Ặc, ngọt quá! Sao thầy Takatsuki bình tĩnh uống nổi vậy!”

“Món khoái khẩu của tôi đó. Nếu cô muốn thì để tôi rót nước lọc.”

“Không cần đâu. Tôi về đây.”

Nói rồi, Sarasa đứng dậy.

Sarasa nói.

“Cô có cần tôi tiễn cô xuống không?”

“Không sao. Tôi tự về được. Cảm ơn thầy vì ly cacao.”

Đôi giày cao gót của cô gõ cộp cộp trên sàn, Sarasa hướng ra cửa ra vào.

Khi cô đặt tay lên tay nắm cửa.

“…À, Fujitani-san. Vẫn có chuyện tôi quên hỏi.”

Takatsuki gọi với ra bóng lưng Sarasa.

Sarasa dừng bước, Takatsuki tiếp tục câu hỏi.

“Tại sao cô lại nói dối rằng ‘Tôi có năng lực ngoại cảm’?”

Nghe thấy câu hỏi của Takatsuki, Sarasa im lặng vài giây.

Vẫn quay người về cánh cửa, cô trả lời.

“Hồi còn nhỏ, tôi từng thấy thật.”

“Ể?”

“Thấy ma. Đến tận năm cấp một thì tôi vẫn còn thấy. Tôi từng nói trong talk show rồi đấy, hồn ma của bà ngoại. Tôi không có nói dóc.”

Takatsuki tròn mắt nhìn Naoya. Naoya cũng ngạc nhiên nhìn Takatsuki, lắc đầu. Giọng của Sarasa không hề nhiễu sóng.

Nếu vậy thì câu chuyện Sarasa kể — nguyên nhân khiến Naoya nghi ngờ tai cậu có vấn đề — vốn dĩ không phải nói dối.

“Vì không ai tin lời tôi kể nên tôi cũng dần dà giả vờ rằng mình không thấy gì cả. Rồi một lúc nào đó, tôi thật không thấy được nữa… Thầy không cần phải tin tôi. Cứ xem như tôi nói dối cũng chẳng sao.”

“Không, tôi tin cô!”

Takatsuki hấp tấp đứng dậy, nói.

“Nếu có thể mong cô nói rõ hơn, Fujitani-san-”

“Xin lỗi thầy, để dịp khác.”

Nói rồi, Sarasa mở cửa, quay lại nhìn Takatsuki, rời khỏi văn phòng.

Cô nở một nụ cười toả sáng như trong quảng cáo.

“Tôi phải chuẩn bị cho buổi ghi hình ngày mai. Như thầy khuyên, tôi phải nghiêm túc tập trung vào sự nghiệp của mình. Vĩnh biệt, thầy Takatsuki.”

Takatsuki nhanh chóng chạy về phía cửa nhưng Sarasa đóng sầm cửa lại.

Tiếng bước chân đều đều của cô vang vọng khắp hành lang, ra hiệu cô không có ý định dừng lại.

“…Ôiiiiiiiiii, sao lại…”

Takatsuki ngã xuống, vẫn nắm lấy cánh cửa đã đóng. Naoya nhìn thầy với vẻ mặt “xin chia buồn”.

“Bỏ cuộc thôi thầy ơi. Giờ mới đuổi theo thì hơi xấu hổ đó.”

“Ừm. Thầy biết mà. Chỉ là… Thầy không nghĩ có sự thật hoà lẫn trogn đó.”

“Xin lỗi thầy, do tai em chập mạch tạm thời.”

“Không, nào phải lỗi của em…”

Vẫn đang trong tư thế ngã xuống, Takatsuki nhìn Naoya. Thầy cúi đầu, vẫn chưa đủ sức để đứng dậy.

Naoya nhìn xuống xoáy tóc bị mái tóc nâu che lấp, vô thức thì thầm.

“…Cơ mà.”

“Ơi?”

Takatsuki ngẩng đầu. Điệu bộ nhìn lên, nghiêng đầu sang một bên khiến Naoya cảm thấy khó tả. Cậu nhớ đến chú golden retriever cậu từng nuôi.

“Cơ mà, không cần có em thầy vẫn tự nhìn thấu được ai đang nói dối mà ạ.”

“Ừm, nếu là mấy câu dùng suy luận loại trừ được.”

Takatsuki nói rất hiển nhiên. Naoya vừa thấy không bất ngờ, vừa thấy như bị thầy hớt tay trên, cậu nhìn xuống Takatsuki.

“Đã vậy thì sao thầy không vạch trần mọi thứ ở ngay phim trường? Nếu vậy thì mọi chuyện kết thúc rồi.”

“Tại sao ư… Lúc đó đạo diễn nổi điên cả lên, mọi người thì bị kích động. Thầy là người ngoài mà còn tỏ vẻ ta đây thì sẽ càng gây náo loạn. Ngoài ra, có một chuyện thầy không hiểu nổi.”

“Chuyện thầy không hiểu?”

Naoya thầm nghĩ Takatsuki mà cũng có chuyện không hiểu á?

Takatsuki nói.

“Thầy không hiểu vì sao Fukamachi-kun không kể về tình trạng tai em cho thầy.”

“Ể…”

Naoya tròn mắt.

“Chẳng lẽ… Thầy đã nhận ra hết mọi chuyện ngay từ đầu rồi ư? Rằng tai em không ổn.”

“Ừm. Xin lỗi Fukamachi-kun nhé. Thầy không biết em đang nghĩ gì nên thầy không dám hỏi thêm. Nên thầy đã luôn theo dõi tình trạng của em. Xin lỗi em nhé…?”

Takatsuki vẫn đang ngồi dưới đất, nghiêng đầu nhìn Naoya.

Aa, Naoya lấy một tay che mặt.

Aa, tất nhiên rồi. Sao cậu múa rìu qua mắt Takatsuki được. Thầy vừa thông minh vừa tinh tường, hiển nhiên thầy sẽ nhận ra Naoya đang hành xử kì lạ rồi.

Đúng là một người tinh ranh. Thầy không nói dối không có nghĩa là thầy sẽ nói hết sự thật.

“Fukamachi-kun. Em giận thầy à?”

“E-Em không có giận thầy! Cơ mà nếu thầy tự phân định được lời nói dối rồi thì cần gì mang em theo mỗi khi đi điều tra nữa! Chỉ đường với làm ‘lý trí’ thì ai làm chả được.”

“Ể, ứ chịu. Thầy muốn Fukamachi-kun cơ. Thầy nói rồi mà.”

“…Tại sao ạ?”

“Quan trọng hơn là sao Fukamachi-kun không nói gì với thầy?”

Takatsuki đứng lên.

Thầy cúi người, nhìn Naoya vẫn còn đang ngồi trên ghế.

Naoya vô thức né tránh ánh nhìn ấy. Cậu cảm thấy bản thân sẽ gặp nguy nếu nhìn sâu vào mắt Takatsuki. Nếu nhìn vào mắt Takatsuki, cậu sẽ nói hết những gì cậu muốn che giấu.

Nhưng, sớm muộn gì cậu cũng phải nói thôi.

Nếu không, cậu cảm giác cậu sẽ không thể bước chân vô văn phòng thầy nữa.

“…Tại.”

Vẫn né tránh ánh mắt Takatsuki, Naoya mở miệng.

“Tại, nếu đôi tai em quay lại bình thường…không khác gì người thường. Thì thầy sẽ không cần em nữa. Nghĩ đến đó, tự dưng…em không mở lời được.”

Naoya thì thầm, nói năng không rõ ràng. Cậu không kể nổi. Cứ như bản thân đang tỏ ra rất trẻ con ý, siêu xấu hổ luôn.

Takatsuki đột ngột nhìn xuống.

Thầy quay sang một bên, lấy tay bịt miệng.

Nhưng thầy vẫn không cầm cự được, Takatsuki thở ra, bỏ tay xuống.

“…Hì, ha, ahahaha, g-gì vậy trời, chỉ vì lý do đó… Ahahahaha!”

“S-Sao thầy lại cười. Mắc cười lắm hay gì!?”

Naoya đỏ mặt khi Takatsuki bỗng phá lên cười.

Takatsuki ngả người, cười không ngớt.

“Mắc cười chứ! Haha, em khờ thật đó, sao em lại nghĩ vậy!”

“Kh-Khờ á! Thầy chê em khờ á!?”

“Khờ thật mà. Để thầy nói Fukamachi-kun nghe. Không riêng gì năng lực của em, thầy còn rất đề cao nhân cách của em.”

“Nói thế thôi… Một khi thầy biết thứ trước mắt không phải siêu nhiên là thầy đường đột mất hứng thú liền. Nếu vậy thì em cũng…”

“Aa, nên em mới là đứa khờ. Fukamachi-kun, thầy sẽ không bao giờ buông em ra.”

Takatsuki lại nhìn thẳng mặt Naoya, nói.

“Bởi vì thầy trò ta… Dù có đánh mất năng lực thì cũng không thể thay đổi những gì ta đã trải qua ở quá khứ.”

Bị những lời đó làm cho giật mình, Naoya vô thức ngước nhìn Takatsuki.

Đôi mắt chứa đựng bầu trời đêm ở ngay tầm mắt.

Những lời Iinuma nói lúc nãy toàn nhảm nhí. Đôi mắt này không thể diễn giải bằng thầy là con lai phương Tây. Cậu chưa gặp ai sở hữu màu mắt này cả. Màu của màn đêm không đáy, pha trộn vô số vì sao. Chính là màu của màn đêm Naoya đã trông thấy vào đêm lễ hội.

“Dẫu thầy có nghiền nát mắt mình hay thiêu đốt vết sẹo sau lưng, quá khứ mất chẵn một tháng của thầy cũng không biến mất. Quá khứ đó là thứ hình thành thầy của hiện tại. Fukamachi-kun cũng vậy. Thứ em đã trải nghiệm ở quá khứ đã tạo ra em của hôm nay. Fukamachi-kun nè. Thầy trò mình rất giống nhau. Chúng ta, vào một thời điểm nào đó ở quá khứ…đã chệch khỏi con đường vốn có. Chúng ta đi trên con đường khác với người thường. Cứ như ranh giới giữa nhân giới và dị giới vậy.”

Takatsuki biết đã quá muộn để thầy quay lại con đường từng đi.

Naoya cũng biết chứ. Đúng như Takatsuki nói. Suốt khoảng thời gian đánh mất năng lực, cậu không thể sống tự do như cậu từng mơ tưởng.

Ranh giới giữa nhân giới và dị giới. Nơi có cảnh vật khác với thế giới của mọi người một chút. Naoya và Takatsuki đã luôn đi trên con đường đó. Do đó, dù ở cạnh ai đi chăng nữa, họ vẫn cảm thấy mình khác người.

À, nên Takatsuki mới lặp đi lặp lại với Naoya rằng.

“Thầy muốn em ở cạnh thầy”, “Có em ở bên cạnh khiến thầy rất vui.” Chúng đều là những lời thật tâm của Takatsuki.

Takatsuki đã chọn Naoya làm bạn đồng hành, sánh bước với thầy ngay ranh giới cách xa ánh sáng.

“Em hiểu chưa? Nỗi lo âu của em hoàn toàn vô căn cứ.”

Takatsuki mỉm cười.

Màn đêm trong mắt thầy biến thành màu nâu thân thiện, Naoya thở dài.

“…Thầy ơi.”

“Ừm, sao em?”

“Bị gần á. Tránh ra!”

Naoya lấy hai tay đẩy Takatsuki.

“Thầy mau học cách giữ khoảng cách phù hợp cho người Nhật đi. Em thì không sao, nhưng thầy cứ làm vậy với phái nữ sớm muộn gì cũng bị kiện cho coi!”

“Thầy biết người Nhật rất coi trọng không gian riêng. Nhưng em không thấy càng ở gần càng hiểu rõ đối phương sao? Như thể nhìn được sự thật ẩn trong mắt họ ấy.”

“Ai mà biết.”

Bị Naoya xua đuổi, Takatsuki cười gượng rồi bắt đầu dọn dẹp. Thầy trả sách và tài liệu về vị trí cũ, khi cầm ly của Sarasa lên, thầy giật mình.

Takatsuki trưng ra bộ mặt quên mất điều gì đó cực kì quan trọng khiến Naoya tò mò.

“Ôiiiiii… Chết rồi, quên xin chữ ký của Fujitani Sarasa rồi…!”

Takatsuki ôm đầu, Naoya xém tí thì bật cười.

“Không lẽ thầy là fan của cổ hả?”

“Không, Ken-chan cơ.”

“…Ớ.”

Nhắc mới nhớ, Sasakura đã lặn lội đến đây xem talk show.

Khi được hỏi thì anh ấy đã từ chối, hoá ra là fan thật. Không ngờ luôn đó.

“Làm sao đây, giờ đuổi theo cũng không còn kịp nữa.”

“Dạ. Ảnh nhờ thầy hả?”

“Không phải thế… Nhưng Ken-chan lúc nào cũng giúp đỡ thầy nên…”

Takatsuki u sầu.

Dấu son môi của Sarasa vẫn đang dính trên chiếc ly trên tay Takatsuki. Ngẫm lại thì mùi nước hoa của cô vẫn còn vấn vương trong văn phòng.

…Fujitani Sarasa đã từng thấy ma.

Quá khứ ấy sẽ ảnh hưởng đến hiện tại của Sarasa ra sao? Hay việc cô giả vờ không thấy gì có liên quan đến sự nghiệp diễn xuất hiện tại của cô?

Giọng nói của cô khi tuyên bố sẽ không giở trò nữa, toàn tâm toàn lực nghiêm túc theo đuổi nghiệp diễn xuất, rành mạch, không nhiễu sóng.

Mong sao con đường cô đang đi sẽ dẫn cô đến kết quả như mong muốn. Naoya nhìn về phía cánh cửa Sarasa đã đi qua, thầm nghĩ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

お岩さん - Một bóng ma xuất hiện trong 四谷怪談 (Yotsuya Kaidan). お菊さん - Một bóng ma xuất hiện trong 皿屋敷 (Sarayashiki). Tên gốc: 幽霊図 (Yuureizu).