Chương 81 - Cảm xúc thuần khiết của Natsume Chika
“Cùng cố gắng nhé Natsume-chan!”
“V-Vâng! Xin nhờ cậu giúp đỡ.”
“Cứ giao cho huấn luyện viên cá nhân Shiori thì không thành vấn đề.”
Sau giờ học. Mang tiếng là quản lý câu lạc bộ bóng rổ nam, nhưng vì đội bóng về cơ bản là yếu và quy mô nhỏ, nên Shiori khá rảnh rỗi. Do đó, cô ấy quyết định cùng Natsume nỗ lực tập luyện hướng tới cuộc thi Miss Con.
“Nhưng mà, Kokonoe-san. Tớ không cần phải hạn chế ăn uống sao?”
“Thì là cái đó đó.”
“...Hm?”
Shiori và Natsume lộ rõ vẻ bối rối. Yare yare, phiền thật đấy.
“Miho-kun, Miho-kun. Lại đây chút đi!”
“Sao thế?”
“Phiên dịch lời Yuki giúp tớ với!”
“Phiên dịch là sao...”
“Ăn kiêng là vụ ‘đó’ (làm để khỏe mạnh) mà nhỉ. Sinh viên đại học thì cũng ‘thế’ (ít người béo) ha. Rồi thì, vận động nữa (quan trọng là sự trao đổi chất). Mà đúng hơn là, phải làm ‘cái kia’ nhiều hơn (ăn uống để mau lớn) mới được.”
“Bớt dùng mấy từ ‘cái đó’ ‘cái kia’ đi, nhức cả đầu!”
Tuy nói vậy nhưng tên ikemen xán lạn vẫn phiên dịch rất chuẩn xác. Tên này có vẻ cũng trưởng thành từng ngày rồi.
“Nghe này, Natsume. Hạn chế ăn uống là điều không thể chấp nhận được. Không cần làm vậy cậu vẫn đáng yêu và xinh đẹp. Hơn hết, cậu sở hữu một vũ khí vượt trội hơn cả Shiori!”
“Vũ khí ạ...? S-Sao cậu lại nhìn tớ bằng ánh mắt dâm dê thế kia!?”
“Yuki, quấy rối tình dục là không được đâu đấy!”
“Guhehehehe.”
“Tớ không muốn nghe câu đó từ Kamishiro-san đâu.”
“Hả!? Natsume-chan quá đáng!”
“Làm sao mà cậu có thể làm ra cái ánh mắt giả trân như thế được vậy? Khéo léo quá mức rồi đấy Yukito.”
Đây là một trong những thông tin công khai của lớp B: Natsume sở hữu “thứ ai cũng biết đó” hùng vĩ nhất lớp. Điều này bị lộ ra do sự hớ hênh của Shiori, khiến cô nàng bị đám con gái trong lớp mắng cho té tát. Nhân tiện thì đám con trai lại âm thầm ủng hộ cô ấy.
Hiện tại Natsume có hơi mũm mĩm, nhưng đằng nào thì khi trưởng thành cô ấy cũng sẽ gầy đi thôi. Chẳng cần phải bận tâm làm gì. Nghe nói khẩu phần ăn thường ngày của cô ấy cũng rất bình thường. Chỉ cần để ý một chút thì việc giảm cân trước thềm Miss Con không hề khó.
“Nhưng mà, bị chụp ảnh trong bộ dạng này xấu hổ lắm...”
“Đừng nói vậy. Có khi đây là lần cuối được nhìn thấy đấy. Cứ coi như là kỷ niệm đi.”
Natsume nếu gầy đi sẽ trở thành một mỹ nhân. Dáng vẻ hiện tại và dáng vẻ sau khi giảm cân. Tôi sẽ nhắm đến chức vô địch Miss Con bằng sự tác động mạnh mẽ đó. Vì lẽ ấy, tôi đã lưu lại hình ảnh hiện tại của cô ấy. Thật mong chờ đến màn công bố trên sân khấu.
“Hãy làm cho họ phải trố mắt kinh ngạc nào!”
“Đúng... vậy nhỉ. Mình có thể trở nên xinh đẹp mà nhỉ... Vâng, tớ sẽ cố gắng!”
Dù là một cô gái văn chương nhưng Natsume cũng rất có động lực. Quả đúng là một nhân tài.
“Mình vẫn luôn thắc mắc, tên này có chỗ nào giống kẻ u ám đâu cơ chứ?”
“Ahaha.”
‡‡‡
“Xin lỗi vì đã phiền cậu đủ điều nhé, Kokonoe-san.”
“Guhehehehe.”
“Sao cảm giác như mình cũng bắt đầu quen dần với cái ánh nhìn đó rồi ấy nhỉ.”
“Thế thì tốt quá rồi còn gì. Dù sao thì từ giờ trở đi những ánh mắt kiểu này cũng sẽ tăng lên thôi.”
“K-Không lẽ cậu đã định như thế ngay từ đầu sao?”
“Chỉ là cảm xúc dê cụ thuần túy thôi.”
“Ư hưm, cái cậu này...”
Hoạt động câu lạc bộ đã kết thúc, ngay tại cửa ra vào, Natsume trong bộ đồng phục đã thay ra từ đồ thể thao bắt chuyện với tôi. Giờ chỉ còn việc đi về thôi, nhưng chẳng hiểu sao Natsume cứ lon ton bám theo sau. Có vẻ như cô ấy có chuyện muốn nói.
“Cái đó... Liệu mình có thực sự trở nên xinh đẹp được không?”
“Hãy tin vào một kẻ khổ sở vì kiếp nạn đàn bà quanh năm suốt tháng như tôi đi.”
“Phụt —— Sức thuyết phục thật sự quá sức tưởng tượng đấy.”
Natsume phì cười. Bình thường, một Natsume hay vùi đầu vào sách vở không quá nổi bật trong lớp, nhưng nhìn theo cách này, biểu cảm của cô ấy cũng phong phú và tràn đầy khiếu hài hước.
“Xin lỗi vì đã lôi cậu vào chuyện này.”
“K-Không. Lẽ ra mình mới là người phải cảm ơn, xin cậu đừng xin lỗi.”
“Chuyện đó là một phần, nhưng còn chuyện sau này nữa.”
“Sau này ư?”
“Một khi cuộc thi Misscon kết thúc, cậu sẽ được săn đón nồng nhiệt đấy. Chúng ta biết rõ quá trình, nhưng dưới con mắt của các lớp khác, cậu sẽ giống như một mỹ nữ bỗng nhiên xuất hiện vậy.”
Nếu bỗng nhiên xuất hiện và cuỗm tay trên chức vô địch Misscon với tư cách là một mỹ nhân, chắc chắn cô ấy sẽ trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý. Khi đó, lượng người khác giới tiếp cận tất nhiên sẽ tăng lên, và tính chất của những ánh nhìn hướng về cô ấy cũng sẽ thay đổi so với trước đây.
“Mấy người đó chỉ nhìn vẻ bề ngoài thôi phải không... Nhưng, có lẽ chính mình cũng giống như vậy.”
Giọng cô ấy chùng xuống, vẻ mặt Natsume thoáng chút u buồn.
“À này, mình có chuyện muốn tham khảo ý kiến cậu!”
‡‡‡
“Thật luôn?”
“Vâng, mình học cùng Takahashi-kun từ tiểu học lên trung học, nhưng mình chẳng thể nào tự tin vào bản thân được...”
Chuyện mà Natsume kể cho tôi nghe tại cửa hàng thức ăn nhanh, không ngờ lại là tư vấn tình cảm.
Có vẻ Natsume thích (anh) Takahashi học cùng lớp. Nghe nói hồi tiểu học, khi bị bạn bè trêu chọc vì thân hình mập mạp, chính (anh) Takahashi đã đứng ra bảo vệ cô ấy. Kể từ đó, cậu ta dường như luôn quan tâm đến cô. Chắc vì có em gái nên (anh) Takahashi mới giỏi chăm sóc người khác như vậy.
Natsume đã chôn chặt tình cảm ấy trong lòng suốt bấy lâu, nhưng vì mặc cảm tự ti, cô mãi chẳng có đủ dũng khí để bày tỏ.
“Ra là vậy. Thế nên cậu mới nghĩ tôi cũng giống thế hả?”
“Vâng. Vì trở nên xinh đẹp nên người ta mới tiếp cận. Một mặt, mình ghét những người chỉ đánh giá qua vẻ bề ngoài như thế, nhưng mặt khác, nếu mình thực sự trở nên xinh đẹp và có được sự tự tin, mình lại muốn người ta biết đến tình cảm này. Như vậy thì chính mình cũng chẳng khác gì những kẻ mà mình ghét cả.”
Tự mua dây buộc mình. Cứ đà này thì không thể tỏ tình. Nhưng nếu vì ngoại hình đẹp lên mà tỏ tình thì chẳng phải cũng chỉ là đang nhìn vào vẻ bề ngoài thôi sao? Natsume đang ôm ấp nỗi khổ tâm u uất như thế.
Đúng là một câu chuyện đau đầu, nhưng điều đó chứng tỏ cô ấy thích (anh) Takahashi nhiều đến mức nào. Trở nên xinh đẹp rồi tự tin tỏ tình, tôi nghĩ như vậy cũng tốt thôi, nhưng sự lấn cấn không dứt khoát đó chính là mối tình đầu, và có lẽ cũng là sự thuần tình mà Natsume luôn trân trọng. Ôm ấp tình cảm càng lâu thì lại càng dễ trở nên rắc rối.
Bất giác, tôi nhớ đến Shiori. Dù tôi có xua đuổi bao nhiêu lần, có nói ghét bao nhiêu lần, tôi cũng chẳng thể làm gì được. Quyết định được đưa ra vì hạnh phúc của Shiori, nhưng Shiori lại chưa bao giờ chấp nhận nó. Cho dù biết rằng điều đó có thể dẫn đến bất hạnh.
“Mà, có khi (anh) Takahashi cũng nghĩ y hệt vậy đấy.”
“Giống nhau ư?”
“Giả sử có một người thích cậu, chẳng phải họ cũng sẽ nghĩ thế sao? Rằng nếu bây giờ tỏ tình, thì sẽ bị cho là vì cậu xinh đẹp nên mới ngỏ lời.”
“...Làm gì có ai như thế chứ.”
“Sao mà biết được. Ít nhất thì, giả dụ (anh) Takahashi có chấp nhận lời tỏ tình của cậu, chắc chắn cậu ta cũng không muốn bị nghĩ rằng mình đồng ý chỉ vì cậu đã trở nên xinh đẹp đâu.”
“Là lỗi tại mình đã không có dũng khí sớm hơn.”
Natsume cúi gầm mặt, ngậm lấy ống hút. Chiếc ống hút giấy kém bền đã bắt đầu bở ra. Mang tiếng là tư vấn tình cảm, nhưng dù thế nào đi nữa, người duy nhất có thể giải tỏa nỗi lòng của cô ấy chỉ có (anh) Takahashi mà thôi.
“Nhắc mới nhớ, cô đã từng đọc thể loại du hành thời gian chưa?”
“Du hành thời gian ấy ạ? Vâng, mình có đọc vài lần.”
Làm lại quá khứ. Sống để không phải hối tiếc. Mang theo tri thức và kinh nghiệm trước khi làm lại để nắm bắt hạnh phúc, giành lại những gì đã mất, những câu chuyện như thế rất được ưa chuộng.
“Cậu có muốn du hành thời gian không?”
“Để xem nào, nếu làm được chuyện đó, nếu có thể quay về quá khứ, mình nghĩ mình sẽ giảm cân sớm hơn...”
“Vậy, giả sử bây giờ cậu du hành thời gian, rồi bản thân cậu sau khi du hành vượt qua độ tuổi hiện tại thì sẽ thế nào? Tương lai sau đó đối với cậu là một ẩn số. Không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra. Hoặc giả người mà cậu kết đôi sau khi du hành thời gian lại chết vì bệnh tật hay tai nạn thì sao? Gia đình có thể gặp bất hạnh. Đối tượng đó cũng có thể là chính bản thân cậu. Liệu cậu có thể sống cuộc đời sau khi du hành thời gian mà không có chút hối tiếc nào không? Đến khi gặp bất lợi, khi gặp khó khăn, liệu cậu có lại muốn du hành thời gian lần nữa không?”
“Cái đó thì...”
Trong cuộc đời không tồn tại SAVE & LOAD. Không thể cứ chọn sai là lại tùy tiện làm lại lúc nào cũng được.
“Thời gian là bất khả nghịch và chẳng thể làm gì được. Rốt cuộc thì chỉ còn cách sống chết với hiện tại để không phải hối hận thôi, đúng không?”
“Kokonoe-san chưa từng hối hận điều gì sao?”
“Tôi ấy hả, việc tôi được sinh ra đã là một sự hối hận rồi.”
Mẹ, nee-san, xin lỗi vì con đã được sinh ra.
“Chính vì hay có những phát ngôn như thế nên Kokonoe-san mới khổ sở triền miên đấy, biết không?”
Không hiểu sao Natsume lại nhìn tôi với ánh mắt ngán ngẩm y hệt nữ thần-senpai… T-Tại sao chứ?
“...Ra là vậy, thì ra là thế. Cuối cùng mình cũng hiểu rồi. Tại sao mình lại có tâm trạng này. Tại sao mình lại muốn có dũng khí, tại sao mình lại gật đầu trước đề xuất của Kokonoe-san.”
Natsume phá lên cười. Quả nhiên là tư chất rất tốt. Đầy rẫy sự cuốn hút.
“Hối hận... Phải rồi, mình đã luôn ngưỡng mộ điều đó. Bởi vì những người xung quanh Kokonoe-san đều như vậy cả. Không dối lòng, sống hết mình để không phải hối hận. Mọi người tỏa sáng lấp lánh đến chói mắt, khiến mình ghét cay ghét đắng bản thân hèn nhát. Vì vậy, mình muốn thay đổi, mình đã nghĩ tham gia Misscon cũng tốt thôi.”
Nói chuyện dông dài nãy giờ, nhưng thực ra giải pháp đã có từ lâu rồi. Một chuyện cực kỳ đơn giản.
“Natsume, cậu có thể lấy hết can đảm ra không?”
“Vâng.”
“Cỡ như dũng khí để đi ăn thịt nướng một mình ấy.”
“Hả? Cái đó nói sao nhỉ, có hơi xấu hổ một chút...”
Cái kế hoạch ăn kiêng cho Natsume này. Chẳng phải có người rất thích hợp sao. Người duy nhất có thể đón nhận những cảm xúc phức tạp, cũng như cả quá trình và kết quả của Natsume, chỉ có một mà thôi.
“Tôi quyết định sẽ giao nhiệm vụ phụ trách kế hoạch ăn kiêng của caaju cho (anh) Takahashi.”
“Mình với Takahashi-kun á? Chuyện đùa đó là—”
“Tôi sẽ đưa ra lời khuyên nên hai người hãy cùng cố gắng nhé!”
“Tại sao chứ, tại sao đùng một cái lại là Takahashi-kun—!”
Thêm nhịp tim đập thình thịch vào thì chắc chắn hiệu quả giảm cân sẽ tăng cao cho mà xem.
“Thế này là cầm chắc chức vô địch Misscon rồi nhé.”
“Này cậu có nghe không đấy Kokonoe-san? Này, thế là ý gì? Kokonoe-san? Này mình bảo, Kokonoe-saaaaaaaann!?”
Đột nhiên, tôi nhận ra một sai sót nghiêm trọng.
“Chết dở, Natsume, rời khỏi đây ngay! Ở cái chốn này mà hai đứa đi cùng nhau thì có khi (anh) Takahashi sẽ hiểu lầm mất. Nếu bị nhìn thấy, khéo từ mai cậu ta lại đột ngột giữ khoảng cách rồi trở nên gượng gạo cũng nên.”
“Mấy tình tiết hay gặp trong tiểu thuyết mạng đó không dễ xảy ra vậy đâu!”
“Nhưng mà, mấy cái kiểu đó toàn là những diễn biến chỉ cần hai người nói chuyện với nhau là giải quyết được ngay mà lại cứ dây dưa mãi đấy thôi.”
“Sao Kokonoe-san không chịu tự nhìn lại mình đi hả!?”
“Natsume, cậu... Cũng biết bắt bẻ gớm nhỉ...”
“Đừng có mà thán phục!”
Về đến nhà, tôi liền liên lạc với Takahashi về việc cậu ta sẽ phụ trách kế hoạch ăn kiêng cho Natsume. Tuy có bối rối nhưng cậu ta cũng đã nhận lời nên chắc sẽ ổn thôi.
Khi tôi báo tin đó cho Natsume, cô nàng vừa kêu “Mồ!” vừa spam liên tục cái sticker hình con bò.
Xem ra cậu cũng vẫn còn dư dả năng lượng chán nhỉ?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
